Google.com.vn Đọc truyện Online

06/03/2017

Mai rồi em sẽ là anh

Chuyện mới đó mà đã 3 năm, Linh mất liên lạc với Tân từ đó, không hiểu sao Tân đổi cả số điện thoại. Những lời Tân nói trong 20 phút ra chơi năm đó, Linh còn nhớ đến từng chữ một, nhớ đến cả khuôn mặt nóng bừng của mình khi Tân tiến sát mặt lại, cuộc chia tay chóng vánh nhưng sao lại khiến người ta nhớ đến dai dẳng...
Tiếng chuông điện thoại réo mãi khiến Linh phải "khuất phục" bò người ra khỏi chăn, vươn tay sờ soạng để chộp lấy vật đang run lẩy bẩy và ca cẩm kia. Đôi mắt lờ mờ vì chưa quen với ánh nắng của 8 giờ 30 phút sáng đã ngập khắp phòng nhưng Linh vẫn nhanh chóng nhận ra được vòng tròn màu xanh quen thuộc mà mình cần bấm vào. Vậy mà chả hiểu sao, cái điện thoại lại chịu im lặng và đầu Linh không thể chờ đợi thêm mà gục xuống lần nữa. Không gian yên tĩnh kéo dài được một lúc tầm 30 giây và tiếng chuông điện thoại lại reo lên từng hồi réo rắt, vẫn động tác cũ, Linh tìm hình tròn xanh có biểu tượng chiếc điện thoại để bấm vào nhưng lần này lại không yên ắng như lần trước...
- Dậy chưa chị?
Nghe được cái giọng khàn khan cùng kiểu nửa nói nửa cười quen thuộc, Linh như bước ra khỏi thế giới của những giấc ngủ và trở về với hiện tại nhưng giọng vẫn đang nằm ở lưng chừng nên cứ nhè nhè...
- Chị dậy rồi, nghĩ sao vậy?

Đằng sau cánh cửa

Cũng khó mà tránh được sự ghen tỵ của hai cô bạn thân đối với Hương, vì từ hồi đi học Hương vẫn chưa yêu ai, hay đúng hơn là cô chưa nhận lời với bất kỳ chàng trai nào. Trong khi đó Ngọc và Linh đã có những mối tình thứ 2, thứ 3...Một ngày đẹp trời, tự nhiên trên Facebook của Hương lại xuất hiện bức ảnh chụp chung với một người đàn ông vớinhững dòng tiêu đề kèm theo rất lãng mạn và thể hiện rằng cô đang rất hạnh phúc với mối quan hệ này...
Nếu một chàng trai bình thường có lẽ đã không thành chuyện, người yêu của Hương rất đẹp trai, phong độ và giàu có, điều này nhìn qua cũng có thể chắc chắn đã hơn hẳn bạn trai của Ngọc và Linh.
Không biết là vô tình hay cố ý mà mỗi khi đi đâu, Hương đều chụp ảnh và để lộ chiếc xe Lexus đời mới và những đồ hiệu đắt tiền mà người yêu cô đang sở hữu...
- Mang tiếng ba đứa chơi thân với nhau mà nó chả kể gì cả, thế này thì kinh rồi!
Linh vừa nói vừa chỉ tay vào những bức ảnh trên Facebook của Hương cho Ngọc xem. Ngọc cũng cầm điện thoại ngó nghiêng dù những bức ảnh này cô đã xem đến mấy chục lần từ tối hôm qua:
- Chắc gì đã yêu...Tao nói cho mày biết chứ trai đẹp và giàu có thế này chả nhẽ nó lại thích cái Hương, có khi vài bữa lại giải tán thôi. Cái Hương thì quá bình thường, đầy người xinh hơn...
Vừa nói Ngọc vừa mở chế độ chụp ảnh làm gương rồi chỉnh lại mái tóc của mình, cô bỗng thở dài:
- Nói đùa chứ! Đúng là cái số mày nhỉ, đứa xinh thì vớ phải dai bình thường, đứa chả có gì nổi bật thì toàn vớ được hàng đẹp, hàng giàu...

Thôi mùa hoa cải

Dòng nước ngoài kia đen kịt lờ đờ chảy về phía hạ lưu, tôi muốn gieo mình xuống kia để được giải thoát vĩnh viễn. Chết là đoạn tuyệt hết những khổ đau. Anh, bạch hoàng tử trong mộng của tôi. Người tôi yêu tha thiết. Kẻ khốn nạn bệnh hoạn!
Tôi lại trở về với sông.
Gió đông quất ràn ràn trên mặt. Gió lạnh luồn qua làn tóc rối. Môi khô rớm máu.
Sông mùa này chỉ cạn tới bẹn mấy đứa con gái thuyền chài đang đào củi. Nước sông đen đặc lờ đờ chảy, váng nước như váng dầu hỏa dập dềnh xô lên bờ cát đen. Trong vũng dấu chân trâu, con cá bống cát há mồm cố đớp lấy bong bóng khí.
Nước lạnh thấu tim. Có bàn tay ai đó đưa vào lồng ngực giày nát trái tim tôi. Suýt nữa tôi vô tình giẫm chết một sinh linh. Mấy bữa nữa thôi nước kiệt, mày cũng chết, cố thở làm gì? Dòng nước ngoài kia đen kịt lờ đờ chảy về phía hạ lưu, tôi muốn gieo mình xuống kia để được giải thoát vĩnh viễn. Chết là đoạn tuyệt hết những khổ đau. Anh, bạch hoàng tử trong mộng của tôi. Người tôi yêu tha thiết. Kẻ khốn nạn bệnh hoạn!
Nước chạm đến ngực. Tim tôi đau nhức nhối. Tôi nhìn gương mặt mình là một khối đen trong bóng nước: một gương mặt tầm thường. Trời sinh ra cô gái nhan sắc tầm thường là trêu ngươi số phận. Nhớ ngày nào, tôi cùng anh tay trong tay đi trong trung tâm mua sắm sang trọng, bao ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Lòng tôi biết bao tự hào, anh vuốt vá nhìn tôi âu yếm. Tôi cứ tưởng mình là nữ hoàng đẹp nhất thế gian. Đàn bà khi yêu ai chẳng thấy mình đẹp. Yêu anh tôi thấy mình thánh thiện như một thánh nữ. Nhưng tôi đã nhầm.

Ăn trộm dạy con


Xưa có một tên đạo chích rất lành nghề. Một hôm, con trai ngỏ ý muốn học nghề của cha. Tên ăn trộm liền dẫn con đi thực tập.
Hai cha con đến một nhà giàu có, đánh bã cho lũ chó chết mê mệt xong, đạo chích đào ngạch, khoét vách dắt con chun vào nhà.
Cả nhà ngủ say như chết. Tên trộm thấy một cái rương to còn trống bèn giở nắp rương bảo con:
- Con chun vào đây, hốt hết đồ đạc bỏ vào bao cho cha.
Thằng con y lời, đạo chích liền đóng nắp gài khoen lại... rồi lẻn ra khỏi nhà, hô hoán lên ầm ĩ:
- Ăn trộm! Ăn trộm!
Chủ nhà bừng tỉnh, thấy nhà bị khoét vách, dáo dác tìm kiếm hồi lâu, không thấy động tịnh liền đi ngủ lại.
Thằng con lão đạo chích nằm chết điếng trong rương, tái tê vì sợ và hận cha khôn tả. Hồi lâu hắn nghĩ ra một kế thoát thân, bèn lấy tay cào sột soạt vào thành rương và giả tiếng chuột kêu "chí... chí..." để đánh lừa chủ nhà.

Ăn Trầu Ngắt Đuôi

Thuở ấy, ở xóm kia có chàng thanh niên và cô thiếu nữ rất xứng đôi vừa lứa. Cha mẹ của đôi bên đều bằng lòng kết tình thông gia nhưng chưa nói cho con mình biết.
Vì quá yêu nhau, hằng đêm cô thiếu nữ lén mở cửa phòng rước cậu trai vào tình tự. mãi đến gà gáy hừng đông, cậu trai mới ra về. Cứ như vậy ngày này qua tháng kia.
Buổi nọ, trước khi về, cậu trai ao ước được ăn một miếng trầu. Nhìn trong khay thấy hết trầu, cô thiếu nữ liền chạy ra vườn hái lá đem vô, têm vôi, mời chàng. Dè đâu miếng trầu nhai chưa dập chàng nọ ngã lăn, trào đờm rồi chết. Hoảng hốt nàng tri hô lên. Quan chạy lại khám xét tử thi, thấy nhiều đốm đỏ loang khắp mình.
Thế là cô nọ bị bắt giam để xét hỏi vì tội bỏ thuốc độc giết người. Cô cứ một mực kêu oan. Cuộc tra tấn kéo dài, lần lần cô trở nên ốm o gầy mòn, gần chết trong ngục.

Ai Mua Hành Tôi

Ngày xưa ba anh em nhà kia, nghèo quá, nghèo đến nỗi bố chết, không góp đủ tiền mua nỗi chiếc áo quan cỗ tạp.
Ba anh em phải bó di-hài bố vào trong một cái chiếu cũ rồi chờ tối khuya mới dám đốt đuốc vác mai khiêng  bố ra đồng, vì chôn ban ngày ban mặt sợ làng xóm trông thấy người ta chê cười.
Tha-ma thì xa, mà ba anh em thì cùng đói cơm, gầy còm, ốm yếu nên đi được một quãng lại phải đặt bố xuống để thở.
Một lát sau, anh Cả khiêng đằng đầu vui mừng bảo anh Hai và anh Ba:
- Thầy linh thiêng quá, hai chú ạ, thầy thấy chúng ta yếu đuối nên nhẹ bỗng hẳn đi, tôi tưởng như khiêng chiếu không thôi, chú ạ.
Anh Hai khiêng đằng chân cũng cười, nói:

Cung khuynh - chương 48

Tâm sự của Tiểu Vũ Ca.
“Vệ Minh Khê, ngươi đúng là kẻ nhát gan!” Dung Vũ Ca rốt cuộc chịu không nổi hướng Vệ Minh Khê quát.
Vệ Minh Khê không dám nhìn Dung Vũ Ca, cũng không trả lời, trên thực tế, nàng quả thật chính là người nhát gan, cái gọi là ôn thuận hiểu chuyện, thẳng thừng mà nói chỉ là nhát gan mà thôi. Trước đây khi nàng xem các tiểu hài tử khác nghịch tuyết, kì thật trong lòng nàng rất hâm mộ nhưng lại không dám đi ra ngoài, nàng sợ hãi có thể bị trách cứ. Cứ thế càng lớn lại càng thêm nhát gan.
Vệ Minh Khê xoay người muốn đi, thấy thế Dung Vũ Ca liền kéo Vệ Minh Khê lại: “Vệ Minh Khê, nếu ngươi không đủ dũng khí vậy ta gánh thêm cho ngươi phân nửa không được sao?” Dung Vũ Ca hỏi, nàng tình nguyện gánh thêm hai lần dũng khí cũng không được sao?
Vệ Minh Khê quay đầu lẳng lặng nhìn Dung Vũ Ca. Nàng thật ngây thơ, lời nói thực chân thành tha thiết, có lẽ chỉ có thiếu nữ vô tư như nàng mới có sự ngây thơ như thế. Dung Vũ Ca nói nghe thật khả ái, làm cho người ta có loại xúc động tưởng như muốn đem nàng ôm vào lòng, ôn nhu xoa đầu nàng. Lúc này đây Vệ Minh Khê hoàn toàn đối với Dung Vũ Ca có cảm giác như một trưởng bối dung túng vãn bối.
Một người vốn đã nhát gan, thì càng lớn lại càng nhát gan như thế, hiện tại mình cũng đã ba mươi hai tuổi, đã là mẫu thân, là thê tử của người ta, là một quốc gia chi hậu, còn là mẫu nghi thiên hạ, nếu tùy hứng làm bậy như vậy thực cách mình quá xa.

Cung khuynh - chương 47

Chuyện phòng the không phải rất khó chịu sao? Hay nam nữ cùng nữ nữ bất đồng.
Thanh lâu này bố trí đặc biệt vô cùng lịch sự và tao nhã, gió nhẹ thoang thoảng cuốn bức rèm che, làm người ta cảm giác vài phần phiêu đãng giống như lạc vào giữa chốn bồng lai tiên cảnh. Nơi nơi treo đầy các bức mĩ nhân đồ, mỗi mĩ nữ một sắc thái riêng loại nào cũng có, cũng có lẽ đều là hoa khôi nổi danh ở sông Tần Hoài cả. Các loại tư thái hết sức phong tao lại câu hồn người, không những không làm cho người ta có cảm giác phàm tục mà còn rất lay động lòng người. Xem ra người đến thanh lâu này thân phận cũng không thấp, quả nhiên là thanh lâu cao cấp ở Tần Hoài.
“Dung Vũ Ca, chỉ ăn một bữa cơm mà thôi, vì sao phải đi vào tận trong này?” Vệ Minh Khê chưa bao giờ một mình đi xa nhà quá, xuất môn ra bên ngoài, đối với địa phương mình không quen thuộc vẫn có một chút bất an. Hơn nữa nơi này rất kì quái, đại sảnh treo đầy mĩ nhân đồ không nói, ngay cả hành lang trên tường cứ đi vài bước cũng đều có, hơn nữa là càng đi vào trong lại càng xinh đẹp, mà kì quái nhất là càng lúc y phục trên người nữ tử trên các bức họa lại càng ít, làm cho Vệ Minh Khê không dám nhìn thẳng chút nào.
“Chỉ nhi, có ta ở đây, không cần lo lắng, phong cảnh bên trong tuyệt đẹp.” Dung Vũ Ca nắm chặt tay Vệ Minh Khê, nhẹ giọng nói. Lúc này mẫu hậu như thể thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi mới lần đầu xuất môn, rõ ràng đối mặt với thế giới bên ngoài tò mò không thôi nhưng lại khắp nơi e ngại, thật sự đáng yêu cực kì. Ở trong mắt Dung Vũ Ca, bất luận Vệ Minh Khê như thế nào thì cũng đều hồ đồ cho là tốt đẹp.

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Đọc truyện Online - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna