Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/03/2017

Cung khuynh - chương 32 - 33

Đăng bởi Ngân Giang | 06/03/2017 | 0 nhận xét

Là trầm mê sao?

Vệ Minh Khê có chút quẫn bách, chính mình vừa rồi cùng Dung Vũ Ca cãi nhau sao, mình mà lại cùng người khác cãi nhau sao!? Vệ Minh Khê trong mắt người nhà Vệ gia là người cực kì phong phạm lại có ngày cùng người khác cãi nhau sao? Hóa ra cãi nhau là như vậy, cảm giác thực không vui chút nào.

Không vui là đương nhiên rồi, bởi vì nàng cãi thua mà thôi.

Bất quá loại cảm giác này đối với Vệ Minh Khê vẫn thực rất mới lạ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo tươi cười dương dương tự đắc của Dung Vũ Ca liền cảm thấy chói mắt, nhìn vẻ đắc ý của Dung Vũ Ca thật đáng ghét cực kì. Vệ Minh Khê cơ hồ là bản năng nâng tay lên, ngón trỏ cùng ngón cái chạm vào nhau, dùng sức búng một phát lên trán Dung Vũ Ca.

“Đau!” Dung Vũ Ca sờ sờ cái trán bị búng, kinh ngạc nhìn Vệ Minh Khê. Vệ Minh Khê thế mà cũng biết đánh lén, người mỗi ngày đều đem lễ tiết biến thành quy phạm vậy mà cũng thất lễ đánh lén sao? Những việc này lại do chính Vệ Minh Khê làm, khiến cho Dung Vũ Ca cảm thấy thật mới lạ làm sao.

Dung Vũ Ca bởi vì bị đánh bất thình lình mà chân mày đều nhíu lại, quả nhiên vẻ tươi cười cũng tiêu thất. Vệ Minh Khê đột nhiên cảm thấy tâm tình sung sướng lên không ít, sau đó vui vẻ xoay người hướng thư phòng mà đi.

Dung Vũ Ca nhìn bóng dáng Vệ Minh Khê xoay người rời đi, vuốt vuốt cái trán mình cười như đứa ngốc, nhất định mẫu hậu không biết đây là hành động thân thiết đến cỡ nào.

“Thái tử phi, mấy thứ này làm sao bây giờ?” Thước Nhi hỏi Dung Vũ Ca. Hiển nhiên Hoàng hậu nương nương giải quyết không được cái khốn cảnh ăn rồi phải nhổ ra, còn thẹn quá hóa giận búng Thái tử phi một cái, cho nên Thước Nhi quyết định hỏi Thái tử phi xem sao. Nàng phát hiện rất nhiều thời điểm Hoàng hậu nương nương đối với Thái tử phi thúc thủ vô sách.
“Không mang về nữa!” Dung Vũ Ca đúng lí hợp tình nói.
Giường chăn này là mình trước đó nằm ngủ hai ngày rồi mới đưa tới cho Vệ Minh Khê, bên trong có hơi ấm của mình cùng hơi ấm của Vệ Minh Khê, ý nghĩa trọng đại cỡ nào. Tuy rằng mình hiện tại không thể làm ấm giường mẫu hậu, nhưng giường lông này cũng coi như truyền lại tâm nguyện muốn thay mẫu hậu làm ấm giường của mình, một ngày nào đó sẽ từ thân thể mẫu hậu truyền đến tâm linh người.
Mẫu hậu thích uống trà, mấy dụng cụ pha trà đó đều là do nàng đặc biệt tìm riêng cho người, có thể để ẫu hậu pha trà bất cứ lúc nào, tương ứng với dụng cụ pha trà này tất nhiên cần mấy loại trà cực phẩm. Đương nhiên trước đó nàng cũng thử dùng qua hai lần, tuyệt đối vừa lòng rồi mới đem đến ẫu hậu, có thể cùng mẫu hậu dùng chung chén trà, cũng có ý nghĩa trọng đại lắm.
Giấy và bút mực, mẫu hậu hằng ngày đều phải dùng, mỗi một loại đều do chính mình tỉ mỉ chọn lựa. Từ từ thầm lặng, đến một ngày nào đó mình sẽ chậm rãi chiếm lấy toàn bộ tâm ý của mẫu hậu, ý nghĩa thiệt là trọng đại.
Còn nữa, cái này, cái kia… hết thảy đều rất rất trọng yếu.
Hiển nhiên Dung Vũ Ca cảm thấy mỗi một thứ được đưa tới đều đại biểu cho ý nghĩa cực kì trọng đại nào đó, tự nhiên đều phải đóng đinh ở chỗ Vệ Minh Khê, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi mới tốt.
“Tĩnh Doanh, ngươi thấy sao?” Thước Nhi hỏi Tĩnh Doanh đang đứng một bên.
“Để lại cũng tốt.” Nương nương chắc chắn sẽ không nhắc lại việc này nữa, hẳn là nương nương rất sợ yêu cầu cực kì vô lại của Dung Vũ Ca: “Ăn rồi cũng phải nhổ ra cho ta.” Bất quá chắc hẳn ngày sau nương nương sẽ không dám lấy thứ gì, cũng không dám ăn lung tung nữa, nhưng lưu lại tất cả những thứ này cũng đã đạt được mục đích mà Dung Vũ Ca muốn rồi.
“Lại xếp vào như cũ?” Thước Nhi nhìn đống đồ xếp thành cái núi nhỏ dưới sàn, mặt sụ xuống, nếu sớm biết thế thì tối hôm qua đã không thu dọn cẩn thận như vậy.
“Đương nhiên phải xếp lại như cũ, hơn nữa phải cẩn thận một chút, không được làm hư đó, tất cả những thứ này đều rất trân quý…” Dung Vũ Ca lo lắng nhắc nhở, nhưng vẫn cảm thấy không yên lòng.
“Thôi để ta xếp, các ngươi ở một bên nghỉ ngơi đi.” Dung Vũ Ca bắt đầu đem một đống đồ đặt lại vị trí cũ. Dung Vũ Ca chú tâm cẩn thận cực kì, chỉ sợ nhỡ may làm hỏng thứ gì.
Tĩnh Doanh cùng Thước Nhi mừng rỡ nhẹ nhõm vô cùng, bất quá Thái tử phi không thấy mệt sao? Đã hai canh giờ rồi mà nét mặt vẫn tỏa sáng như cũ, tinh lực tràn đầy tiếp tục sắp xếp những thứ nàng đem tới.
Tinh lực Thái tử phi thật tốt, ngày hôm qua mình thu dọn hai canh giờ đã mệt mỏi co quắp, vậy mà xem nàng đứng lên ngồi xuống liên tục thế kia, tựa hồ còn rất vui vẻ, cũng không biết ở đâu mà có nhiều tinh lực quá thể. Bất quá mình nghỉ ngơi để Thái tử phi thu dọn thì có phải không được tốt lắm hay không? Thước Nhi sinh ra một chút bất an.
“Tĩnh Doanh, chúng ta có nên hỗ trợ hay không?” Thước Nhi kéo ống tay áo Tĩnh Doanh hỏi.
Tĩnh Doanh lắc đầu, không thấy Dung Vũ Ca đang rất vui vẻ làm việc sao? Nói mới thấy, Dung Vũ Ca tựa hồ vĩnh viễn đều có lòng nhiệt tình cùng tinh lực dùng mãi không hết, mỗi ngày đều khí thế mười phần không giảm, đấy là không muốn nói là đã rất nhiều ngày đều như thế, thực có chút hâm mộ.
“Nàng là chủ tử…” Thước Nhi nhỏ giọng nói.
Ủa, đến bây giờ Thước Nhi mới biết điều đó sao? Nàng nhớ rõ Thước Nhi không ít lần đắc tội với cái người mà nàng gọi là chủ tử, hết cùng Thái tử phi mắt to mắt nhỏ trừng nhau, lại còn nói xấu Thái tử phi, chê bai đủ thứ, đã làm không ít chuyện phạm thượng như thế, giờ có chột dạ thì đã quá muộn rồi!
Vệ Minh Khê từ thư phòng đi ra liền đi vào tẩm cung, bởi vì Thước Nhi nói Dung Vũ Ca vẫn còn ở trong này.
Vệ Minh Khê vào tẩm cung liền thấy Dung Vũ Ca vừa ăn điểm tâm vừa uống trà, thoạt nhìn cực kì thích ý, hoàn toàn coi Phượng Nghi cung như Đông cung của nàng.
Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê đi ra, mắt liền lóe sáng.
“Mẫu hậu xong rồi à, có mệt lắm không, ta giúp mẫu hậu bóp vai có được không? Uống chút trà, ăn chút điểm tâm đi, điểm tâm này phối với trà tuyệt đối rất mĩ diệu, người thử xem… Mẫu hậu cần an bài cái gì, Vũ Ca sẽ làm cùng người được không?” Dung Vũ Ca trái một tiếng mẫu hậu, phải một tiếng mẫu hậu, hỏi han ân cần làm Vệ Minh Khê cả người không được tự nhiên, Dung Vũ Ca quá nhiệt tình có đôi khi thật sự làm cho người ta tiêu thụ không nổi.
“Dung Vũ Ca, sao ngươi vẫn còn ở đây?” Vệ Minh Khê cau mày, ngữ khí ghét bỏ làm Dung Vũ Ca bĩu môi ấm ức, mẫu hậu thực lạnh nhạt, không chút nhiệt tình gì cả, thật là làm tổn thương người nhà mà.
“Mẫu hậu ôm ta một cái được không? Ôm xong ta sẽ trở về Đông cung, sẽ không chọc giận cho người chán ghét nữa.” Dung Vũ Ca kéo ống tay áo rộng thùng thình của Vệ Minh Khê, vẻ mặt nóng bỏng nói.
Vệ Minh Khê không thèm để ý tới điều kiện trao đổi của Dung Vũ Ca, ai biết lần này mình mà ôm, lần sau Dung Vũ Ca còn đưa ra yêu cầu gì nữa? Vệ Minh Khê cảm thấy Dung Vũ Ca chính là loại luôn được voi đòi tiên, cho nên phải cực lực phòng bị.
Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê lại không thèm để ý mình, thừa dịp Vệ Minh Khê ngồi kia không phòng bị gì, trực tiếp ôm lấy thắt lưng nàng, đem Vệ Minh Khê ôm thật chặt vào lòng, làm cho Vệ Minh Khê hoàn toàn không kịp phản ứng gì nữa.
“Dung Vũ Ca!” Vệ Minh Khê nhíu mày trầm giọng cảnh cáo Dung Vũ Ca.
Dung Vũ Ca nghe như không nghe, có tai mà như điếc, ai bảo nàng đối với mình lãnh đạm như vậy, Dung Vũ Ca đem mặt vùi vào cổ Vệ Minh Khê, giống như con chó nhỏ tha hồ hít ngửi.
“Mau buông ta ra!” Ngữ khí Vệ Minh Khê lại thêm lạnh lùng, không ngờ Dung Vũ Ca thật sự quá lớn mật như thế.
“Không buông, ngươi mà còn dùng ngữ khí lạnh lùng như thế nói với ta, ta liền… ta liền… liếm ngươi…” Dung Vũ Ca tức giận nói, nàng ghét nhất bị Vệ Minh Khê đối xử lạnh lùng như thế.
Trên thực tế Dung Vũ Ca đã vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm nhẹ vành tai Vệ Minh Khê rồi lại rút lại. Vành tai cảm thấy nóng hổi ướt át chỉ trong một khắc nhưng đã khiến tóc gáy toàn thân Vệ Minh Khê lập tức dựng đứng lên. Vốn đã cảnh giới dị thường, muốn đẩy Dung Vũ Ca ra, ai ngờ lại bị Dung Vũ Ca ôm chặt hơn nữa, thân thể mềm mại của Dung Vũ Ca thật nhanh đè ép lên người mình, thậm chí khiến ngực mình bị ép có chút phát đau, nhưng mặt khác lại mang đến cho nàng một loại cảm giác hoàn toàn xa lạ, loại cảm giác này làm cho nàng vô cùng khủng hoảng, là cơ thể dù muốn chết chìm nhưng vẫn liều mạng từ chối đứng lên.
“Đừng cử động, ngoan ngoãn để cho ta ôm một chút, coi ta như hài tử của ngươi cũng được, ta cái gì cũng sẽ không làm, được không? Ta sắp sửa bị ngươi bức đến phát điên rồi…” Dung Vũ Ca mềm giọng, vừa giống khẩn cầu, lại cũng giống làm nũng, ngữ khí cầu xin còn mang theo chút ưu thương. Vậy mà lại có hiệu quả thần kì, khiến cho Vệ Minh Khê đang kịch liệt giãy giụa cũng tạm dừng xuôi xuống. Ngữ khí cầu xin như vậy làm cho Vệ Minh Khê có chút mềm lòng, tâm Vệ Minh Khê chung quy có một chỗ rất mềm yếu, lại vừa lúc bị Dung Vũ Ca nhẹ nhàng chạm được.
Vệ Minh Khê cũng không biết nàng vừa rồi giãy giụa như vậy, đã khiến thân thể của Dung Vũ Ca như phát hỏa. Cái loại này rõ ràng như thể có một chồng lớn củi khô lại còn có thêm một ngọn lửa, thoạt nhìn lửa đã lập tức muốn với tới chỗ củi khô kia rồi, thế nhưng vẫn còn kém một chút xíu, vì muốn thiêu đốt củi kia quá khó khăn, cơ hồ đem Dung Vũ Ca bức phát điên rồi, mà Vệ Minh Khê cũng không biết mình khó chịu đến mức nào.
Dung Vũ Ca ôm Vệ Minh Khê, cố bình định đáy lòng đang nóng ran, nhưng nàng biết chỉ cần nàng ôm Vệ Minh Khê, nàng vĩnh viễn cũng không thể bình ổn được. Trên người mẫu hậu có hương vị rất lôi cuốn, còn phảng phất hương trà thanh đạm, đây là hương vị của Vệ Minh Khê, là hương vị khiến người ta trầm mê.
Dung Vũ Ca rất tín thủ cam kết, cái gì cũng không làm nhưng vẫn khiến Vệ Minh Khê không được tự nhiên. Hơi thở của Dung Vũ Ca khi hô hấp phả vào cổ mình có chút dồn dập, hơi thở nóng hổi ấy khiến cổ Vệ Minh Khê có cảm giác nhột nhạt kì quái, còn có mùi hoa trên người Dung Vũ Ca đang tràn ngập nơi chóp mũi nữa, làm cho Vệ Minh Khê không tự chủ hít một hơi sâu, tràn ngập đều là hương thơm đặc hữu trên người Dung Vũ Ca. Đáng nói là nàng cảm thấy không có gì chán ghét cả, thậm chí còn có chút thích nữa.
Vệ Minh Khê bị cái ý nghĩ này làm cho xấu hổ, Dung Vũ Ca có ý tưởng hoang đường như vậy, sao mình lại còn có thể theo nàng làm loạn đây? Vệ Minh Khê cảm thấy mình vừa rồi như thể bị trúng tà, sao nàng có thể ngoan ngoãn để cho Dung Vũ Ca ôm như thế?
“Dung Vũ Ca, buông ta ra, ta không muốn gọi Tĩnh Doanh đâu.” Ngữ khí Vệ Minh Khê hoàn toàn không giống như vừa rồi bối rối cùng tức giận, giờ phút này hoàn toàn ở trạng thái thanh tĩnh thậm chí là lí trí.
Dung Vũ Ca nghe vậy liền buông ra, thời gian Vệ Minh Khê cảm thấy không tự chủ luôn quá ngắn ngủi. Nàng cảm giác được không phải là Vệ Minh Khê quá chán ghét khi mình đụng chạm, mà thậm chí bởi vì mình thân mật mà bắt đầu hoảng loạn, rõ ràng là dấu hiệu tốt, nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh mắt kia đã hoàn toàn tỉnh táo lí trí lại. Dung Vũ Ca yêu Vệ Minh Khê ở hết thảy mọi tính cách của nàng, nhưng với đặc tính này sợ là ngày sau sẽ khiến mình tổn thương.
“Thuận theo cảm giác chân thật của chính mình không tốt sao?” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, khổ sở hỏi.
Nhưng cho tới bây giờ Vệ Minh Khê cũng không phải là Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca là một người hoàn toàn có thể hành động theo cảm tính của mình, nhưng Vệ Minh Khê thì không phải. Từ nhỏ Vệ Minh Khê đã được giáo dục không thể làm việc tùy hứng, cho nên những lời này đối với Vệ Minh Khê mà nói là chuyện vô cùng xa xỉ.
“Cảm giác của ta nói cho ta biết, ngươi không nên cùng bản cung dây dưa không rõ.” Vệ Minh Khê thản nhiên nói, không thể hiện cảm xúc gì nhiều. Đây là một Vệ Minh Khê sau khi đã mang vào mặt nạ, một Vệ Minh Khê hoàn mĩ.
“Vệ Minh Khê, ngươi cảm thấy tuân thủ nghiêm ngặt mỗi một điều là khoái hoạt lắm sao? Vì sao ta không cảm giác được ngươi có gì vui vẻ?” Dung Vũ Ca hỏi, bàn tay khẽ nâng chiếc cằm giá lạnh của Vệ Minh Khê nhưng lại bị Vệ Minh Khê tránh được, chỉ kịp xượt qua.
“Trời đã tối rồi, Thái tử phi mau hồi cung đi!” Vệ Minh Khê cự tuyệt tâm sự cùng Dung Vũ Ca thêm nữa, bởi vì nàng sợ Dung Vũ Ca lại chạm đến chỗ sâu thẳm trong tâm hồn nàng.
“Ngươi muốn ta đi, ta sẽ đi, bất quá ta nhất định sẽ không buông tay đâu.” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, kiên định tuyên thệ.
Vệ Minh Khê ngồi xuống, không biết từ khi nào nàng luôn vô thức bị Dung Vũ Ca dắt đi, bị ngôn hành cử chỉ của nàng dễ dàng lay động cảm xúc. Vệ Minh Khê nhắm hai mắt lại, đột nhiên có cảm giác sợ hãi, nàng có chút không tin được chính mình.
Nguyên tưởng việc Dung Vũ Ca yêu mình chỉ là chuyện của nàng, nhưng dường như mình cũng có phần trầm mê bên trong. Nhất định là do chưa từng có ai đối tốt với mình một cách không hề che giấu như Dung Vũ Ca, cũng không có ai có thể giống như Dung Vũ Ca biểu đạt với mình sự nhiệt tình mê luyến rõ ràng như thế, chẳng qua là mình hão huyền mà thôi. Con người ai cũng sẽ không cự tuyệt khi người khác đối tốt với mình như thế, nhất định là như vậy, Vệ Minh Khê cố gắng tự thuyết phục bản thân thầm nghĩ.
***
Đệ tam thập tam chương
Tuyết rơi đầu mùa.
“Thần thiếp nghe nói Hoàng thượng ột đám đạo sĩ tiến cung, có phải không?” Vệ Minh Khê hỏi.
“Hoàng hậu nghe ai nói vậy?” Cao Hàn không trực tiếp trả lời mà hỏi lại Vệ Minh Khê.
“Đúng là Hoàng thượng cho đạo sĩ tiến cung sao?” Vệ Minh Khê cũng không trả lời, vẫn bám lấy vấn đề trước đó mà hỏi.
“Trẫm ời đạo sĩ tiến cung để cầu phúc.” Cao Hàn cười nói, tận lực làm cho lời mình tự nhiên một chút.
“Xưa nay chuyện cầu đan dược đều là lời đồn đại, chỉ là việc hoang đường, Hoàng thượng anh minh như thế hẳn sẽ không mời đạo sĩ tiến cung luyện đan chứ?” Vệ Minh Khê nhìn Cao Hàn, chăm chú hỏi, Cao Hàn lại né tránh ánh mắt Vệ Minh Khê.
“Đương nhiên, trẫm tự có chừng mực, Hoàng hậu không cần hỏi đến việc này.” Cao Hàn ra vẻ uy nghiêm nói, hắn có chút chán ghét khi Hoàng hậu nhắc nhở, tuy chính hắn cũng biết khả năng thành công có lẽ không lớn, nhưng chẳng phải không có gì là tuyệt đối sao?
Vệ Minh Khê nhìn bộ dáng ra vẻ tươi cười của Cao Hàn có vài phần gượng ép. Hắn là phu quân của nàng, trước kia nàng luôn làm cho mình cố gắng kính ngưỡng hắn, ngưỡng mộ hắn, nhún nhường phụ trợ hắn, tuy rằng không phát ra từ chân tâm, nhưng cũng là tận lực cố gắng tự biến mình thành một thê tử hoàn mĩ. Nhưng hiện tại xem ra nàng có làm bao nhiêu chuyện cũng không thể hòa hợp được với hắn.
“Hoàng thượng biết có chừng mực thì tốt rồi.” Vệ Minh Khê gật đầu.
“Trẫm còn có chuyện quan trọng, Hoàng hậu lui xuống trước đi.” Hiện tại Cao Hàn thực sự không muốn gặp thê tử hiền lành của mình. Tuy rằng lời nàng nói đều đúng, nhưng tính cách nàng quá mức cao khiết, không thể hiểu được tâm tư của mình, cũng chắc chắn sẽ không làm việc gì để chiều theo ý mình, luôn làm ình thiếu vài phần cảm giác về sự ưu việt của một Hoàng đế. Ôn nhu săn sóc bất quá có Hoắc Liên Tâm, quyến rũ bất quá cũng có Đổng Vân Nhu, còn Vệ Minh Khê bây giờ chỉ gây cho Cao Hàn cảm giác áp lực, cho nên Cao Hàn đành đuổi Vệ Minh Khê về Phượng Nghi cung.
“Vậy thần thiếp cũng không làm trở ngại Hoàng thượng xử lí công vụ nữa, thần thiếp xin cáo lui.” Vệ Minh Khê vẫn như trước khéo léo xử sự, nhưng trong tâm khẽ lạnh. Hoàng thượng thay đổi rồi, sau khi Đông tuần liền thay đổi, trở nên giống như kẻ phàm phu tục tử, chuyện trường sinh bất lão trọng yếu đến thế sao? Vệ Minh Khê cũng biết lập trường mình phản đối chuyện luyện đan khiến Cao Hàn không vui, nhưng nếu vì trượng phu mà làm một thê tử tốt, thì mặc dù hắn không thích nhưng nàng cũng phải nói. Đã qua hai mươi năm, Cao Hàn tuy không được coi là một trượng phu tốt cho lắm, nhưng cũng không tính là một trượng phu không thể hòa hợp được, cho nên Vệ Minh Khê đối với Cao Hàn, mặc dù không có tình thì vẫn là có nghĩa.
***
“Nương nương, tuyết rơi rồi.” Tĩnh Doanh nhẹ nhàng nói với Vệ Minh Khê, đây là trận tuyết lớn đầu tiên trong mùa đông này.
Vệ Minh Khê kéo tấm rèm cửa trên kiệu, nhìn bên ngoài tuyết rơi trắng xóa như lông ngỗng, tuyết trắng rất nhanh khiến ặt đất nhiễm một màu thanh bạch. Tất cả đều là màu trắng tinh khôi, nếu con người sinh ra cũng có thể thanh bạch như thế thì tốt rồi, trên đời sẽ không còn quá nhiều thứ nhơ bẩn.
Sinh thời lúc còn thiếu nữ, nàng từng mong nếu có kiếp sau, nàng chỉ muốn gả làm thê tử ột người bình dân. Một chồng một vợ, nguyện một lòng, bạc đầu cũng không xa cách, mặt trời mọc cũng thế, mặt trời lặn cũng vẫn bên nhau, không có tuyệt thế tài hoa, không có quyền lợi phân tranh, cũng không có vinh hoa phú quý, cứ bình bình đạm đạm mà sống thì tốt rồi. Nghĩ đến đây Vệ Minh Khê không ngăn được khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng, sao tự nhiên lại nhớ tới chuyện không liên quan này làm gì?
“Bản cung muốn đi dạo một chút, Tĩnh Doanh lưu lại, những người khác đều trở về hết đi.” Vệ Minh Khê đột nhiên nhớ đến mỗi khi tuyết rơi ngày trước, tiểu hài tử của những nô bộc Vệ gia thường ở bên ngoài chơi ném tuyết, mình đã từng rất hâm mộ, nhưng vô luận thế nào mình cũng không có dũng khí ra ngoài. Trong lòng mấy tiểu hài tử kia, đại tiểu thư tâm tĩnh như nước hẳn sẽ không cùng bọn họ chơi đùa, họ cũng chưa bao giờ gọi nàng ra chơi cùng, hôm nay nghĩ đến mới nhận ra lúc đó mình thực cô độc.
“Nương nương, tuyết lớn lắm, dễ nhiễm phong hàn, vẫn nên về Phượng Nghi cung thì tốt hơn!” Đám nô tài khuyên giải an ủi nói, những lời nói này là sự quan tâm phát ra từ tận chân tâm đối với Vệ Minh Khê.
“Các ngươi cứ về trước đi, bản cung đi ra chỗ kia một chút, một lát nữa sẽ trở về, sẽ không quá lâu đâu.” Vệ Minh Khê cười nói, nàng còn chưa bao giờ thử qua cảm giác che ô giữa trời mưa tuyết.
Hoàng hậu nương nương vốn không phải là người khiến người khác lo lắng, cho nên thái giám cung nữ đều nhất nhất nghe theo, đem chiếc kiệu trống trở về Phượng Nghi cung trước.
“Tuyết rơi thật lớn!” Vệ Minh Khê đưa tay đón những bông tuyết rơi đang phiêu vũ giữa trời, kia bông tuyết đầy trời, làm Vệ Minh Khê tưởng như đang được trở về thời thơ ấu.
Tĩnh Doanh mở dù, thay Vệ Minh Khê che chắn tuyết rơi xuống người nàng.
“Nương nương, cũng không nên tùy hứng, tuyết rơi quá lớn.” Tĩnh Doanh lẳng lặng nói.
Vệ Minh Khê khẽ cười, xem ra ngần này tuổi mà còn tùy hứng một phen cũng khiến người ta nói.
“Tĩnh Doanh, ngươi đưa dù cho bản cung, bản cung muốn tự che.” Vệ Minh Khê nhận lấy cán dù từ tay Tĩnh Doanh, bước thật chậm trên nền tuyết. Tĩnh Doanh nhìn theo cước bộ Vệ Minh Khê, nàng chưa từng thấy qua Hoàng hậu nương nương thất thường như thế bao giờ, có lẽ là bị trói buộc quá chặt, cũng có thể do người trượng phu lẽ ra sẽ chống đỡ cho nàng cả đời lại làm cho nàng quá thất vọng.
Đột nhiên Vệ Minh Khê đình chỉ cước bộ, đó là Dung Vũ Ca sao, một thân tuyết trắng tựa hồ như muốn hòa tan vào màn mưa tuyết. Ở giữa những bông tuyết phiêu đãng mà nhảy múa, thân thủ phiêu dật, kĩ thuật ưu mĩ tựa như đang ở chốn bồng lai tiên cảnh, lại hòa cùng dung nhan tuyệt thế của nàng, trong lúc nhất thời khiến Vệ Minh Khê nhìn đến ngây dại. Đột nhiên có cảm giác người này chẳng lẽ không phải người ở nhân gian? Vệ Minh Khê cơ hồ không nhận ra nữ tử đang nhảy múa trước mặt mình, chỉ cảm thấy nàng quá xinh đẹp, xinh đẹp đến mức như thể không chân thật… Vệ Minh Khê lấy ra từ trong tay áo một cây sáo nhỏ, nhẹ nhàng theo điệu vũ hòa lên một khúc, hoàn toàn là hành vi vô thức.
Tĩnh Doanh tiếp nhận cán dù mà Vệ Minh Khê vô thức trả lại ình, đứng sau lưng Vệ Minh Khê lặng thầm không lên tiếng, hoàng thiên quả không phụ khổ nhân tâm, Dung Vũ Ca vì Hoàng hậu nương nương đã hao tổn hết tâm tư. Nương nương từ mấy hôm trước hoàn toàn không hề để ý Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca mỗi ngày canh giữ trên nóc nhà, dỡ đi mấy miếng ngói nhìn lén không nói, rốt cuộc tận đến khi nương nương ra khỏi Phượng Nghi cung vẫn luôn dõi theo từ phía sau.
Tĩnh Doanh dám khẳng định, một trận xuất kì bất ý múa may này cũng là do Dung Vũ Ca có dự mưu từ trước. Bất quá Thái tử phi thoạt nhìn bên ngoài khoa trương nhưng thực tế bên trong cũng có thực tài, đặc biệt là vũ khúc này, làm ình nhìn cũng có loại cảm giác rung động. Phối hợp với tuyết trắng đầy trời, lãng mạn đến mức mộc đầu nhân (kẻ đầu gỗ) như mình cũng sinh ra một chút cảm động.
Chẳng những xinh đẹp, còn có tài hoa bất phàm, nghị lực kiên cường dẻo dai thì có thể so với da trâu, còn có tâm cơ hơn người, trận an bài xuất kì bất ý này không làm cho lòng người dao động cũng khó.
Tĩnh Doanh nhìn Vệ Minh Khê, tiếng tiêu du dương cất lên phối hợp với vũ khúc của Dung Vũ Ca, quả thật hoàn mĩ như thiên y vô phùng, tình cảnh này nhìn qua làm người ta có cảm giác hai người thật xứng đôi.
Dung Vũ Ca bị Vệ Minh Khê tránh né nhiều ngày, nói cái gì cũng không được, liền biết Vệ Minh Khê thật sự không muốn gặp mình. Chẳng qua chỉ là một cái ôm lại khiến Vệ Minh Khê phản ứng mãnh liệt như vậy, Dung Vũ Ca một bên trong lòng vui vẻ, một bên lại không muốn bị Vệ Minh Khê xa lánh, cho nên đành phải rình coi điên cuồng cùng theo dõi sít sao nhiều ngày, hi vọng có cơ hội có thể tình cờ nhìn thấy Vệ Minh Khê một chút. Không nghĩ tới hôm nay ngay cả lão thiên cũng hợp tác cùng mình, Vệ Minh Khê không ngờ lại hạ kiệu hướng bên này mà đi. Dung Vũ Ca linh cơ vừa động, liền lợi dụng kĩ thuật nhảy múa mà nàng am hiểu nhất này. Năm đó vì làm cho chính mình có thể nhảy múa đạt tới hiệu quả khuynh thành tuyệt thế, nàng còn cố ý học thêm khinh công. Nếu có chuyện gì có thể khiến Vệ Minh Khê không thể so cùng mình, vậy chỉ có thể là khi mình nhảy múa.
Dung Vũ Ca nghe thấy tiếng tiêu của Vệ Minh Khê vang lên hòa cùng vũ khúc của mình liền cười càng thêm tuyệt mĩ. Dưới ánh nhìn chăm chú của nữ nhân mà mình yêu thích, người ta sẽ đặc biệt mê người, huống hồ là kẻ vốn quá đẹp như Dung Vũ Ca, lại càng thêm nở rộ vô cùng lâm li tẫn trí. Dung Vũ Ca thích Vệ Minh Khê thấy mình ở thời khắc đẹp nhất, nên Dung Vũ Ca lại càng ra sức múa, cực lực muốn đem ánh mắt Vệ Minh Khê hoàn toàn mê hoặc.
Trừ vũ sư dạy nàng năm đó đã từng thấy qua nàng múa, cho dù là mẫu thân cũng chưa từng được thấy. Dung Vũ Ca chỉ nguyện ý dâng khoảnh khắc đẹp nhất này của mình ột người duy nhất xem mà thôi.
Vũ khúc đã hoàn, thế nhưng không người nào nói chuyện hay hành động. Dung Vũ Ca nhìn thẳng Vệ Minh Khê, tựa hồ trong thiên địa lúc đó chỉ còn lại mỗi Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê cũng nhìn Dung Vũ Ca, lần đầu tiên thấy Dung Vũ Ca thật xinh đẹp, loại xinh đẹp này cho Vệ Minh Khê cảm giác hoàn toàn bất đồng với vẻ đẹp khoa trương ngày trước. Cũng chỉ có loại xinh đẹp này mới có thể chạm đến chỗ sâu trong tâm hồn Vệ Minh Khê, làm cho Vệ Minh Khê qua hồi lâu mới lấy lại tinh thần, nàngvẫn như trước so với Dung Vũ Ca hồi thần đều nhanh hơn.
Nàng chú ý thấy Dung Vũ Ca chỉ mặc một lớp y sam mỏng manh, chân mày lập tức nhíu lại. Trời đổ tuyết lớn như thế, múa may cái gì, còn không chịu mặc nhiều quần áo một chút. Nữ nhân đỏm dáng chuyên đi dụ dỗ người khác, một chút cũng không thay đổi. Nữ nhân như thế lại có thể múa đẹp đến vậy, Vệ Minh Khê cảm thấy vừa rồi người kia không phải Dung Vũ Ca, nhất định là mình nhìn nhầm…
Vệ Minh Khê thầm phỉ báng Dung Vũ Ca đủ kiểu nhưng thật ra tâm tình mà Vệ Minh Khê mới vừa cố gắng bình ổn nay lại có chút không bình tĩnh.
***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna