Google.com.vn Đọc truyện Online

06/03/2017

Cung khuynh - chương 34 - 35

Đăng bởi Ngân Giang | 06/03/2017 | 0 nhận xét

Có tình hay vô tình.

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê đang đứng cách đó không xa, Vệ Minh Khê luôn ình cảm giác tuy nàng ở ngay bên cạnh nhưng nếu mình không chủ động tiến tới thì vĩnh viễn cũng không cách nào đến gần nàng được. Dung Vũ Ca lấy lại tinh thần, chạy vội tới chỗ Vệ Minh Khê, chỉ sợ nếu mình chậm chân Vệ Minh Khê sẽ xoay người đi mất.

Dung Vũ Ca chạy đến trước mặt Vệ Minh Khê liền đem Vệ Minh Khê ôm chặt vào lòng, nàng rất thích cảm giác này, cảm giác ôm Vệ Minh Khê thật chặt trong lòng, ôm đến thiên trường địa cửu mới thôi, Dung Vũ Ca tựa cằm lên bả vai Vệ Minh Khê thầm nghĩ.

Lúc này tâm Vệ Minh Khê còn chưa kịp cảnh giới, vẫn không nhúc nhích để cho Dung Vũ Ca có thể ôm lấy mình, thân thể Vệ Minh Khê cũng không tự chủ, thậm chí còn có khuynh hướng tựa vào người Dung Vũ Ca, cằm cũng bất giác tựa lên vai nàng. Đột nhiên thân thể truyền đến cảm giác lạnh lẽo từ những bông tuyết phủ trên người khiến Vệ Minh Khê lấy lại tinh thần, nàng không nên để Dung Vũ Ca ôm, đây vốn là chuyện sai trái, nghĩ thế Vệ Minh Khê liền đẩy Dung Vũ Ca rời ra.

“Tại sao ngươi lại ở đây?” Vệ Minh Khê xem nhẹ thứ rung động rất nhỏ tựa hồ rất khó phát hiện trong sâu thẳm đáy lòng, lãnh đạm hỏi.

Người ta mới ôm chưa đến một khắc đồng hồ, mẫu hậu đã đẩy ra, mẫu hậu đúng là qủy hẹp hòi mà. Mẫu hậu hôm nay cũng một thân bạch y, bên ngoài khoác phi phong thật dày được chế từ da tuyết hồ, cực kì cao quý tao nhã. Mẫu hậu thật đẹp, là loại vẻ đẹp xuất phát ra từ trong ra ngoài, luôn luôn làm tâm hồn mình xao động. Đêm khuya tỉnh mộng mấy phen, nhận ra thì ra tình cảm thân thiết của nàng và mình chỉ là hư ảo, chỉ mỗi lần cùng nàng đối mặt, Dung Vũ Ca mới cảm thấy một chút chân thật.

“Hắt xì!” Dung Vũ Ca hắt hơi một cái, Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca chỉ mặc một chiếc áo thu mỏng manh, cái mũi cùng khuôn mặt đều đã lạnh đến nỗi có chút hồng hồng. Vệ Minh Khê lại nhíu mày, trời lạnh đến mức nước trong hồ cũng đều đóng băng cả, chỉ mỏng manh một chiếc thu y sao chống đỡ được giá lạnh?
“Trời tuyết lớn như thế, khiêu vũ cái nỗi gì, đúng là luôn thích làm mấy chuyện cổ quái mà, mặc ít như vậy, không phải muốn chuốc bệnh vào người sao.” Vệ Minh Khê lắc đầu nói, vội vàng đem cây tiêu đút vào tay áo, tựa hồ mới vừa rồi cái người xem nàng múa mê mẩn đến nỗi không khỏi vì nàng mà đệm nhạc không phải là mình.
Nếu ăn vận thật dày thì làm sao có thể múa phiêu dật cùng truyền cảm như vậy được, nàng muốn múa được đẹp nhất nên tất nhiên không thể làm gì khác hơn là phải cởi hết phi phong, ném sang một bên. Mới rồi gấp gáp chạy đến chỗ mẫu hậu nên quên cầm theo, lúc nhảy múa thật sự quá nhập tâm nên không biết thế nào là lạnh, giờ bị Vệ Minh Khê nói thế mới cảm thấy thật sự rất lạnh, Dung Vũ Ca lại hắt xì thêm một cái.
Quái thật? Mẫu hậu lại đả thương tâm tình người ta, vừa rồi giữa trời đất nhảy múa một khúc, chính mẫu hậu cũng thổi tiêu đệm nhạc ình mà, lẽ ra là không thấy quá kém mới đúng. Nhất định là mẫu hậu thẹn thùng, Dung Vũ Ca vui vẻ nghĩ.
“Đã biết lạnh như vậy, tại sao không mặc nhiều thêm một chút?” Vệ Minh Khê nhíu mày hỏi. Dung Vũ Ca thật đúng là cứng đầu, thế cũng đủ thấy trình độ thích chưng diện của nàng, nếu ăn mặc dầy cộm thì đâu đủ mĩ quan! Vệ Minh Khê thấy thân thể Dung Vũ Ca lạnh đến phát run, cũng không nghĩ nhiều nữa liền đem phi phong đang mặc cởi xuống, choàng lên người Dung Vũ Ca. Vì mình luôn luôn sợ lạnh, mặc dù không có áo choàng nhưng bên trong vẫn còn một tầng y phục thật dày, không tính là quá lạnh.
Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê khoác phi phong cho mình, động tác tự nhiên làm lòng Dung Vũ Ca ngọt ngào như mật. Mẫu hậu cũng biết xót thương người khác sao, Dung Vũ Ca vui vẻ nghĩ, ngày sau mình thật có phúc. Trong đầu Dung Vũ Ca lập tức mơ tưởng cảnh tượng ngày sau Vệ Minh Khê yêu chiều mình, tâm tình càng thêm vui vẻ, phi phong ấm áp quá, tất cả đều tràn ngập hơi thở của Vệ Minh Khê. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, vẻ mặt quyến luyến, còn có ánh mắt vô cùng nóng bỏng làm cho Vệ Minh Khê không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
Vệ Minh Khê khoác áo xong, lập tức xoay đầu sang phía khác, bản thân Vệ Minh Khê không hề nhận thức được vẻ mặt cực kì không tự nhiên của nàng.
“Ngươi dù sao cũng là con dâu ta, ta quan tâm cũng là điều tất nhiên.” Vệ Minh Khê đưa lưng về phía Dung Vũ Ca giải thích.
Khóe miệng Dung Vũ Ca khẽ nhếch, nàng sẽ không chỉ ra mẫu hậu đang nói dối, giải thích chính là che giấu, mẫu hậu rõ ràng đang cố che giấu thôi.
Tĩnh Doanh thở dài một hơi, các nàng cứ như không có người ngoài bên cạnh, vô tư trình diễn một màn “mẹ hiền dâu thảo,” hoàn toàn không chú ý tới mình, mình quả nhiên như thể không tồn tại.
“Mẫu hậu, chúng ta về Phượng Nghi cung đi, người ta muốn đi sưởi ấm, lạnh quá.” Tay Dung Vũ Ca lập tức vịn vào tay Vệ Minh Khê: “Mẫu hậu không có phi phong cũng sẽ rất lạnh, chúng ta cùng nhau đi sẽ ấm áp hơn một chút.” Dung Vũ Ca không để cho Vệ Minh Khê kịp tránh tay mình, Vệ Minh Khê nếu tránh không được, sẽ đi theo nàng.
Tĩnh Doanh đã sớm đem cây dù đưa cho Dung Vũ Ca, nếu cùng che cho ba người thì thật khó, hai người thì tốt hơn.
“Tĩnh Doanh đâu rồi?” Vệ Minh Khê rất nhanh đã phát hiện Tĩnh Doanh không ở bên người.
“Nương nương, nô tì có nội lực, sẽ không cảm thấy lạnh, nương nương yên tâm đi.” Thanh âm Tĩnh Doanh trong trẻo nhưng lạnh lùng từ phía sau truyền đến. Tĩnh Doanh khẽ cười, vậy ra không bị bỏ quên.
Dung Vũ Ca cũng cười, mẫu hậu thật tốt.
“Mẫu hậu!” Dung Vũ Ca nhẹ nhàng gọi một tiếng.
“Ừ?”
“Nếu ngày nào đó ta không còn ở bên mẫu hậu, mẫu hậu nhất định không được quên ta.” Dung Vũ Ca chân thành nói, đem tay Vệ Minh Khê nắm càng chặt.
Vệ Minh Khê không trả lời, cũng không né tránh tay Dung Vũ Ca, chỉ là không nói thêm gì nữa, Dung Vũ Ca cũng im lặng, giờ khắc này thật ấm áp, phải chi khoảnh khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn…
***
“Phụ hoàng mời đạo sĩ tiến cung luyện đan, Hoắc chiêu nghi vì biết ý mà hùa theo ý thích phụ hoàng, cũng dẫn đạo cô tiến cung, hoàng cung thật sự là càng ngày càng náo nhiệt.” Dung Vũ Ca thuận miệng nói, tay Vệ Minh Khê đang pha trà dừng một chút rồi lại tiếp tục động tác vừa rồi.
“Hoắc chiêu nghi thoạt nhìn không phải là người thọ mệnh, có lẽ mệnh cũng không còn được lâu.” Dung Vũ Ca thuận miệng nói.
“Dung Vũ Ca, ta không muốn bàn chuyện thị phi.” Vệ Minh Khê đưa trà nóng cho Dung Vũ Ca, thấp giọng nói.
“Thơm quá, trà của mẫu hậu thật sự thơm quá, mẫu hậu luôn luôn thật lợi hại…” Dung Vũ Ca vẻ mặt sùng bái nói, có hiền thê như thế, còn cầu gì nữa.
Vệ Minh Khê nhẹ nhàng thở dài một hơi, tâm tình lại chùng xuống, không thể khiến Hoàng thượng đình chỉ hành động hoang đường, đành nhắm mắt làm ngơ vậy.
***
“Đổng quý phi, lần trước người bị một phen sợ hãi nên Vũ Ca đặc biệt đến thỉnh an quý phi.” Dung Vũ Ca không ngờ có ngày không đi Phượng Nghi cung, ngược lại lại đi Vân Phương điện thỉnh an Đổng Vân Nhu, đây là sự kiện kì lạ, ngay cả Đổng Vân Nhu cung kinh ngạc không thôi.
“Quá lời rồi, Thái tử phi đột nhiên đến thỉnh an, bản cung cái gì cũng chưa chuẩn bị, có phần chậm trễ, xin Thái tử phi thứ lỗi.” Cái gọi là đột nhiên rồng đến nhà tôm, không có việc gì tự nhiên đến, Dung Vũ Ca nhất định là có chuyện gì đó.
Tiểu Hoa nhìn hai nữ nhân dối trá như nhau, kì thật trong cung là địa phương luôn khiến người gian ta trá, nhưng không biết vì sao nhìn hai nàng lại càng có cảm giác giả dối?
“Tiểu Hoa, mời Thái tử phi thưởng trà!” Đổng Vân Nhu chuyển hướng sang Tiểu Hoa liền từ vẻ tươi cười giả tạo biến ngay thành biểu tình dữ tợn. Trong lòng Tiểu Hoa hừ lạnh một chút, đối với nữ nhân có quyền thế thì diễn trò, đối với dạng tiểu nô tì cùng khổ liền bỏ ngay tác phong Quý phi nương nương đáng tởm, nữ nhân dối trá đáng ghét, bất quá Tiểu Hoa tuy rằng trong lòng hờn giận vô cùng nhưng vẫn ngoan ngoãn đi châm trà.
Dung Vũ Ca nhìn tiểu cung nữ lần trước bị giá họa thành kẻ thông dâm kia, quả thực Đổng Vân Nhu cùng tiểu cung nữ này có làm “chuyện đó” sao, bằng không Đổng Vân Nhu có lẽ đã không để lại bên người. Cái này chẳng lẽ chính là trong truyền thuyết nói tới: “Một ngày vợ chồng nghìn năm ân nghĩa” sao? Hay là Đổng Vân Nhu sau khi nếm được tư vị của nữ nhân, đã thưởng thức tư vị trong đó nên mới muốn để lại ở bên người để ngày sau còn tiếp tục nhấm nháp? Dung Vũ Ca xấu xa thầm nghĩ.
“Đổng quý phi, nữ với nữ có phải rất tuyệt vời không?” Dung Vũ Ca nói lời này tuyệt đối không có ác ý, thuần túy là hiếu kì phát ra từ trong tận đáy lòng.
Mặt Đổng Vân Nhu tái xanh lại, nhớ tới chuyện mấy ngày trước đó nàng vẫn còn tức giận, những ngày qua chỉ có thể hướng tiểu cung nữ mà phát tiết, ngược đãi tiểu cung nữ rất nhiều cũng vẫn còn chưa hết giận, Dung Vũ Ca lại hoàn toàn chọc vào vết thương của Đổng Vân Nhu mà xát muối.
“Thái tử phi nói thế là có ý gì? Sự tình đều đã qua, Hoàng hậu nương nương cũng nói là một phen hiểu lầm, tựa hồ lời nói của Thái tử phi có chút vấn đề!” Ngữ khí Đổng Vân Nhu có chút không vui hỏi, nàng thực sự đã rất kiềm chế tánh khí của mình.
“Ha ha, Vũ Ca chỉ là nhất thời tò mò thôi, không có ý tứ gì khác. Nghe nói Hoắc chiêu nghi mời một đám đạo cô tiến cung cầu phúc, Đổng quý phi thấy thế nào?” Dung Vũ Ca tự nhiên không phải vì chọc giận Đổng Vân Nhu mà đến, nàng đâu có quên mục đích hôm nay của mình.
Tiểu Hoa ở một bên bưng trà đến, nhìn Thái tử phi mĩ mạo tuyệt luân lại đột nhiên nhớ tới mấy bữa trước ở ngõ nhỏ nghe được bí mật, giờ lại nghe thấy câu hỏi vừa rồi của Thái tử phi, Thái tử phi không phải tưởng tượng “chuyện” nữ nữ với Hoàng hậu nương nương đấy chứ?
Không biết vì sao tự nhiên mình có liên tưởng như vậy, nghĩ đến liền cảm thấy ý nghĩ mình thật xấu xa, thật là tà ác, không, tà ác là Thái tử phi, Hoàng hậu nương nương nhất định không phải. Chẳng qua Tiểu Hoa rất bối rối, Đổng quý phi thích nữ nhân cùng nữ nhân đã là sự tình rất qủy dị, ngay cả Thái tử phi cũng có niềm yêu thích như vậy sao, nữ nhân trong hoàng cung này đều làm sao vậy? Tiểu Hoa nhìn chằm chằm Dung Vũ Ca, hi vọng nhìn ra chút manh mối.
“Hoắc Chiêu nghi mời đạo cô tiến cung, đó là chuyện của nàng, bản cung còn có thể có ý kiến gì?” Đổng Vân Nhu phát hiện từ sau khi Hoàng thượng thích luyện đan, số lần đến nơi này liền giảm đi nhiều. Nhưng mỗi lần sau khi uống thuốc lại càng thêm thô lỗ, làm ình một thân đau nhức, nàng thà tình nguyện hắn đừng tới còn tốt hơn. Nàng thật muốn biết thân thể mảnh mai kia của Hoắc Liên Tâm làm sao chịu được, trừ phi nàng ta cũng thích cách hành sự trên giường như thế.
“Đạo cô đa số đều không phải loại gì nghiêm chỉnh, Hoắc chiêu nghi mời tiến cung thật sự có chút không ổn.” Dung Vũ Ca thở dài nói.
Đó là chuyện của Hoàng hậu, tựa hồ không phải chuyện của Thái tử phi, càng không phải chuyện của mình.
“Đó là do Hoàng thượng ân chuẩn, những người khác cũng không có biện pháp.” Đổng Vân Nhu phản đối nói.
“Ta nghĩ điều này đối với Đổng quý phi là một cơ hội tốt để trả lễ lại cho Hoắc chiêu nghi.” Dung Vũ Ca ám chỉ cho Đổng Vân Nhu, nàng đến chính là muốn mượn đao giết người, mà cái chuôi đao này chính là Đổng Vân Nhu.
“Là sao?” Đổng Vân Nhu đương nhiên rất muốn trả thù Hoắc Liên Tâm, nhưng Dung Vũ Ca tựa hồ hảo tâm quá mức.
“Nàng hiện tại càng lúc càng được sủng ái, nàng sẽ không tha cho ngươi, cũng không tha ẫu hậu, đó là địch nhân chung của chúng ta.” Dung Vũ Ca nhấp một ngụm trà, cười khuynh quốc khuynh thành nói.
“Hoàng hậu nương nương muốn đối phó nàng, so với bóp chết một con kiến còn dễ dàng hơn, còn cần dùng bản cung sao?” Đổng Vân Nhu không phải đứa ngốc, Dung Vũ Ca rõ ràng là muốn mượn đao giết người.
“Tất nhiên, bất quá Vũ Ca nghĩ Đổng Vân Nhu rất muốn tự mình thu thập nàng, nếu không thì thôi, Vũ Ca đành trở về. Hoắc Liên Tâm tuyệt đối sống không quá mười ngày, ngươi tin hay không?” Dung Vũ Ca cười nói, sau đó liền xoay người đi.
“Chờ đã, trước hết bản cung muốn nghe ý kiến của ngươi.” Đổng Vân Nhu cân nhắc một chút. Nếu nàng làm theo, chính là nguyện ý gia nhập theo Hoàng hậu, ngày sau ở hoàng cung cũng có chỗ dựa vào. Thứ hai nàng quả thật muốn lấy lại công đạo từ trên người Hoắc Liên Tâm. Người không phạm ta, ta không phạm người, Hoắc Liên Tâm, là ngươi tự chuốc lấy.
Dung Vũ Ca kéo tay Đổng Vân Nhu, viết vài chữ trong lòng bàn tay nàng. Đổng Vân Nhu nhìn Dung Vũ Ca, chủ ý này là Hoàng hậu nghĩ ra hay là Thái tử phi? Có thể là Thái tử phi, Hoàng hậu thoạt nhìn tuy rằng không đơn giản nhưng cũng không sắc bén, hiển nhiên thủ đoạn của Thái tử phi so với Hoàng hậu nương nương thì sắc bén hơn nhiều. May mà mình luôn luôn an phận, đối với ngôi vị Hoàng hậu không hề hứng thú, bằng không thật đúng là là chuốc lấy diệt vong.
Bất quá biện pháp này vẫn thật sự quá tốt! Đổng Vân Nhu cười đến mức làm cho lòng Tiểu Hoa thót một cái, các nàng tìm cách đối phó Hoắc chiêu nghi vì sao không né tránh mình? Nàng ghét nhất bị nghe được cái gì gọi là bí mật.
***
Đệ tam thập ngũ chương
Vân Nhu - Tiểu Hoa.
Bụng Tiểu Hoa đói lắm rồi, nữ nhân hồ li tinh hư hỏng này, cả một ngày đã không ình ăn một hột cơm nào, lại còn bắt mình làm thật nhiều việc. Nàng hiện tại chỉ còn lại một chút hơi tàn, mà cái kẻ độc ác kia lại đang ăn một bàn lớn toàn sơn hào hải vị. Tiểu Hoa lau một ít nước miếng nơi khóe miệng, đói quá, đói thêm nữa sẽ chết người đó.
Đổng Vân Nhu tâm tình sung sướng nhìn Tiểu Hoa đang chằm chằm nhìn một đống đồ ăn trên bàn, hai mắt liên tục ánh lên quang mang đầy đói khát. Giờ có biết tốt xấu là thế nào chưa, dám ở trước mặt mình làm càn, trừng trị nàng quả thực dễ như trở bàn tay.
“Chịu thua chưa?” Đổng Vân Nhu trời sinh thanh âm kiều mị, chỉ cần không nổi nóng, bất cứ ai nghe được thanh âm này cũng làm cho người ta cả người tê dại.
Tiểu Hoa trừng mắt nhìn Đổng Vân Nhu, ác độc, ác độc, đúng là đồ ác độc mà, thanh âm thậm chí còn khó nghe nữa, Tiểu Hoa phỉ báng Đổng Vân Nhu từ tận đáy lòng.
“Ngươi cứ trừng đi, dám trừng tiếp thì ngay cả một hột cơm cũng không cho ngươi ăn!” Chỉ là một tiểu cung nữ mà thôi, lại còn dám mắt to mắt nhỏ trợn trừng nhìn mình, không làm cho tiểu cung nữ này đối với mình dễ sai dễ bảo, mình sẽ không mang họ Đổng nữa.
Khí thế Tiểu Hoa lập tức xẹp xuống, nhìn bộ dáng Đổng Vân Nhu cười mị hoặc, được rồi, tuy rằng đáy lòng phi thường thống hận chủ tử ác độc này, nhưng mà không được ăn cơm thật sự rất đáng thương.
“Nương nương, nô tì sai rồi, nương nương tha thứ cho ta đi!” Tiểu Hoa nhanh chóng quỳ xuống, ôm lấy đùi Đổng Vân Nhu, bộ dáng nhu thuận vô cùng đáng thương, chỉ cần không nói nàng là kẻ trộm, nàng tùy thời có thể vì hai chén cơm mà khom lưng.
Nhìn bộ dáng Tiểu Hoa thành tâm cầu khẩn như ăn mày, trong lòng Đổng Vân Nhu thư sướng nói không nên lời. Từ sau việc bị bắt gian lần trước, chưa có việc gì thoải mái được như thế.
“Sau này có biết nên như thế nào chưa?” Đổng Vân Nhu cười lại càng mị hoặc, tâm tình rất tốt, khẩu vị cũng tốt, gắp một miếng thịt bỏ vào cái miệng nhỏ xinh của mình.
“Lần sau quý phi nương nương muốn ôm ta, ta sẽ không tránh né nữa, quý phi nương nương muốn làm ‘chuyện’ nữ nữ, ta cũng sẽ nghe lời…” Tiểu Hoa vô tội nói, ngoại trừ việc này, Tiểu Hoa thật không biết mình còn làm sai cái gì.
Mặt Đổng Vân Nhu chuyển sang xanh rồi lập tức biến thành đen, cực kì không muốn người nào nhắc lại việc này, thế mà cái người này đều thích cố tình nhắc đi nhắc lại nhiều lần làm ình khó chịu.
Đổng Vân Nhu hít vào một hơi, tiểu cung nữ chết tiệt này, nghĩ mình trời sinh háo nữ sắc sao, nếu không phải bị kẻ khác hạ dược, mình sao có thể làm như vậy? Cho dù mình có thật sự thích nữ sắc, cũng đâu có thích loại xấu xí như nàng, lại còn là một tiểu cung nữ thật sự ngu ngốc nữa. Tiểu cung nữ chết tiệt này, đã được tiện nghi lại còn khoe mẽ, tức chết đi được. Tiểu Hoa đã chọc giận Đổng Vân Nhu rất thành công.
“Tiểu Hoa!” Đổng Vân Nhu rống lên, từ hồ li tinh kiều mị lập tức biến thành cọp mẹ.
“Sao?” Tiểu Hoa vẻ mặt mờ mịt nhìn Đổng Vân Nhu, nàng nhớ rõ thái độ nàng nhận sai tốt lắm rồi mà, nữ nhân này sao khó hầu hạ vậy, muốn cái gì thì cứ nói thẳng là được rồi. Nếu là Hoàng hậu nương nương thì sẽ không giống nàng vô lí rống to như thế.
“Đêm nay không được phép ăn cơm!” Đổng Vân Nhu gằn từng tiếng phun ra. Tiểu Hoa mặt khổ sở giống trái khổ qua, rõ ràng nhớ rõ lúc ấy nàng rất thích kia mà, nghĩ nàng thích nên mới nói ra để lấy lòng nàng, chẳng lẽ lấy lòng sai hướng rồi?
“Không được, ta muốn ăn cơm, ta đói lắm rồi, không còn sức nữa…” Tiểu Hoa vẫn ôm chặt lấy đùi Đổng Vân Nhu cầu xin, bụng còn lớn tiếng kêu lên ủng hộ nữa.
“Lần sau không được nhắc lại chuyện đó!” Đổng Vân Nhu nghiêm khắc nói.
“Chuyện đó là chuyện gì?” Tiểu Hoa vẻ mặt nghi hoặc hỏi.
Đổng Vân Nhu nhìn bộ dáng mờ mịt của Tiểu Hoa, đột nhiên cảm thấy giống như chỉ có mình đem chuyện đó đặt trong lòng, cái kẻ ngu ngốc này căn bản là không biết chuyện đó nghiêm trọng như thế nào mà.
“Là chuyện phát sinh ở Kính Viên đêm đó!” Đổng Vân Nhu rất không tình nguyện phun ra mấy chữ, mặt còn hơi ửng đỏ.
“Được, bắt ta câm điếc đều được, chỉ cần cho ta ăn cơm là tốt rồi.” Tiểu Hoa hiểu rồi, việc Đổng quý phi thích nữ sắc là bí mật, Đổng quý phi không muốn để cho người khác biết bí mật này của nàng.
“Đùi gà này thưởng cho ngươi.” Đổng Vân Nhu lòng từ bi đại phát đem chiếc đùi gà duy nhất trên bàn thưởng cho Tiểu Hoa. Tiểu Hoa kinh ngạc nhìn Đổng Vân Nhu, thế mà lại để mình ăn đồ tốt như vậy, kì thật Đổng quý phi coi như cũng không phải quá xấu.
Giờ phút này Tiểu Hoa vui vẻ tựa như con cún đang vẫy vẫy cái đuôi, đối với sự bố thí này thật rất cảm kích. Thật đúng là người đơn giản, Đổng Vân Nhu thầm nghĩ.
“Ngươi đổi tên đi, tên của ngươi thô tục quá.” Đổng Vân Nhu ngay cả đối với cái tên Tiểu Hoa này cũng rất chán ghét.
“Tiểu Hoa không có gì không tốt, duy nhất không được chính là không có họ, ta vẫn muốn có một cái họ, không họ vừa nghe đã biết là cô nhi, nếu có người cho ta thêm một cái họ thì tốt lắm…” Tiểu Hoa ở một bên cắn đùi gà ngon lành, một bên vui vẻ nói.
“Vậy bản cung ban thưởng ngươi họ Đổng!” Đổng Vân Nhu nghĩ Tiểu Hoa sẽ cảm động đến rơi nước mắt vì được ban ơn, Đổng Vân Nhu đột nhiên cảm thấy Tiểu Hoa giống như một con cún mình mới nhận nuôi, mặc dù có chút ngu ngốc, linh tính không đủ nhưng vẫn là có thể dạy dỗ thật tốt…
“Không cần, kì thật ta vẫn luôn rất muốn được gọi là Vệ Tiểu Hoa, Đổng quý phi, người thử nói với Hoàng hậu nương nương xem, để nàng ban thưởng họ Vệ cho ta được không?” Tiểu Hoa hướng Đổng Vân Nhu nịnh nọt, gọi Đổng Tiểu Hoa làm sao có khí khái bằng Vệ Tiểu Hoa? Tiểu Hoa ghét bỏ Đổng Vân Nhu liền cũng ghét lây dòng họ Đổng, nếu Hoàng hậu nương nương có thể ban thưởng ình họ Vệ, có thể cùng Hoàng hậu nương nương đặt chút quan hệ thì nhất định sẽ rất vinh quang, Tiểu Hoa thầm nghĩ, đột nhiên cảm thấy dòng họ Vệ này thật sự rất khí khái phi phàm.
Đổng Vân Nhu lại nổi đóa thêm lần nữa, mình còn không có ghét bỏ nàng, sao nàng lại còn ghét bỏ họ mình? Rốt cuộc Vệ Minh Khê tốt đến mức nào, vừa rồi nàng thấy được lúc nói đến dòng họ Vệ, vẻ mặt ngu ngốc kia lập tức biến thành vẻ kính nể, còn lúc nói đến họ Đổng chính là khinh thường bĩu môi. Cung nữ chết tiệt này tựa hồ đã quên hiện tại ai mới là chân chính chủ tử của nàng!
“Không cho ăn đùi gà nữa, đêm nay cái gì cũng không được ăn!” Đổng Vân Nhu hung tợn nói, phất tay áo rời đi. Khóe miệng Tiểu Hoa khẽ mếu, trơ mắt nhìn đùi gà vừa gặm được vài miếng bị đoạt mất, nước mắt rất nhanh chảy xuống, nàng sớm biết nữ nhân hư hỏng này sẽ không tốt như vậy mà, thế mà vừa rồi lại còn cảm động một hồi.
***
“Mẫu hậu, có phải là nhi thần rất vô dụng hay không?” Cao Hiên có chút khổ sở hỏi Vệ Minh Khê. Ban đầu chỉ cảm thấy có lẽ Dung Vũ Ca vẫn chưa chuẩn bị tốt để làm thê tử mình, nhưng mà đã qua nửa năm rồi, tình trạng này vẫn không chút nào thay đổi.
“Sao lại nói vậy?” Vệ Minh Khê không muốn thấy nhi tử mình u buồn như thế.
“Vũ Ca vốn là nữ tử thông minh, lại còn là nữ tử tuyệt thế vô song nữa, có phải nhi thần không xứng với nàng không?” Một nữ tử như vậy lại làm thê tử của mình, thực cảm thấy có chút hổ thẹn.
“Nàng đã là Thái tử phi, không có chuyện xứng hay không xứng.” Lúc Vệ Minh Khê nghe nhắc đến Dung Vũ Ca, cảm giác trong lòng rất không tự nhiên.
“Nhi thần vẫn cảm thấy tựa hồ trong lòng nàng đã có người thương, nếu thật như vậy, nhi thần nên làm cái gì bây giờ?” Cao Hiên khổ sở nói.
“Có thể là do con suy nghĩ nhiều quá thôi.” Vệ Minh Khê ôn hòa cười nói, nhưng có trời mới biết, nàng phải khó khăn như thế nào mới mở miệng cười nổi, nàng không muốn cùng nhi tử nói tới Dung Vũ Ca một chút nào.
“Nếu trong lòng nàng có người thương thì đã không gả cho con.” Không hiểu sao Vệ Minh Khê cảm thấy có chút chột dạ, nàng mơ hồ biết chính là vì mình mà Dung Vũ Ca mới chịu gả cho Hiên nhi.
“Mẫu hậu nói đúng, Vũ Ca từ nhỏ tính tình đã luôn càn rỡ như vậy, đối với thứ nàng thích nhất định phải có mới được, nếu nàng thích ai đó thì nhất định sẽ gả cho hắn, làm sao lại chịu gả cho nhi thần. Khiến thiên hạ ngưỡng mộ như vậy, nhi thần cảm thấy nhìn nàng cũng đủ hạnh phúc rồi.” Cao Hiên nghe Vệ Minh Khê nói như vậy, mới vừa rồi u ám giờ lại vui vẻ nói.
Vệ Minh Khê thấy cảm xúc nhi tử mình tốt như thế cũng có chút yên tâm, Hiên nhi một chút cũng không giống phụ thân hắn, luôn làm cho người ta lo lắng.
“Qua chút thời gian nữa, ngươi lập một vài trắc phi đi, phụ hoàng lúc ở tuổi ngươi cũng đã có vài tiểu thiếp rồi.” Vệ Minh Khê nhìn Cao Hiên ôn hòa nói.
“Mẫu hậu, năm đó khi phụ hoàng lập trắc phi, người có bằng lòng hay không?” Cao Hiên hỏi, nữ tử không phải đều không nguyện ý thấy phu quân nạp thiếp sao?
“Tất nhiên là nguyện ý, nam tử tam thê tứ thiếp vốn là việc thiên kinh địa nghĩa, huống hồ phụ hoàng ngươi lại là Hoàng thượng.” Vệ Minh Khê biết mình đang nói dối. Từ nhỏ chịu sự giáo dục, đều tự nói với mình vốn nên như vậy, nhưng trong lòng nàng vốn chưa bao giờ cảm thấy đây là chuyện công bằng, mà nàng lại luôn xem nhẹ thanh âm trong đáy lòng.
Nếu là Dung Vũ Ca nhìn thấy sẽ biết Vệ Minh Khê nói không đủ kiên định, nhưng Cao Hiên nghe lại không hiểu, hắn nghĩ rằng mẫu hậu thật sự nghĩ như vậy. Dù sao cho tới bây giờ đối với lời nói của mẫu hậu hắn luôn rất tin tưởng không nghi ngờ, mẫu hậu quả nhiên không phải nữ nhân tầm thường. Nhưng người như Vũ Ca cùng mẫu hậu bất đồng, chắc chắn sẽ không muốn cùng người khác chia sẻ trượng phu. Vũ Ca tính tình bá đạo như vậy, nhất định thích độc chiếm mới đúng, nhưng vì sao Vũ Ca cũng như mẫu hậu đều đưa ra yêu cầu giống nhau? Chẳng lẽ thật sự muốn mình lập trắc phi sao? Cao Hiên có chút mù mờ nghĩ.
“Không thích người ta, ở cùng một chỗ thì có ý nghĩa gì?” Cao Hiên khó hiểu hỏi.
“Qua một thời gian có lẽ sẽ thích.” Nàng cũng không hiểu, lòng người vì sao có thể thích một người rồi lại thêm một người khác. Cao Hàn vốn là người như thế, nhưng nhi tử của hắn có vẻ tốt hơn một chút, nếu hắn không có Dung Vũ Ca, thì vẫn còn có một đám hậu cung chờ hắn, còn nhi tử hết lần này đến lần khác chỉ để tâm đến một người.
“Là thói quen không phải thích.” Cao Hiên nghĩ như thế.
Là thói quen, không phải thích, tựa như nàng đối với trượng phu của mình cũng như vậy, không phải thích ư, vì sao gần đây mình lại có ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy? Vệ Minh Khê thở dài.
“Mẫu hậu!” Dung Vũ Ca tiến vào, người thứ nhất trong mắt nhìn đến chính là Vệ Minh Khê rồi mới nhìn tới Cao Hiên, Cao Hiên lúc cười rộ lên giống Vệ Minh Khê đến thần kì, quả thật là mẫu tử.
“Thái tử biểu đệ cũng ở đây à!” Dung Vũ Ca tình cảm rất thực, lúc nàng kêu mẫu hậu, âm điệu tươi vui nồng nhiệt, lúc nói nửa câu sau lại có cảm giác hờ hững vô cùng. Sự khác biệt nhẵn nhụi này, Vệ Minh Khê nhìn qua là thấy được.
“Hắn hiện tại là phu quân ngươi, không phải biểu đệ ngươi!” Vệ Minh Khê bất mãn khi Dung Vũ Ca đối với nhi tử mình phân biệt như thế.
Dung Vũ Ca đột nhiên cảm thấy trong tâm đau đớn, Vệ Minh Khê đã biết rõ mình yêu nàng kia mà. Dung Vũ Ca nhìn thẳng Vệ Minh Khê, ngươi thật sự không biết sao? Vệ Minh Khê nhìn lại Dung Vũ Ca, đáy mắt đúng là hờ hững. Vệ Minh Khê một khi diễn trò thì xứng đáng đệ nhất thiên hạ, điểm ấy có lẽ Dung Vũ Ca còn không rõ, nàng vẫn cho rằng mình có thể nhìn thấu Vệ Minh Khê, nhưng Vệ Minh Khê thật ra chỉ bị nàng nhìn thấu một phần nào đó mà thôi.
***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna