Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/03/2017

Cung khuynh - chương 36 - 37

Đăng bởi Ngân Giang | 06/03/2017 | 0 nhận xét

Rung động. Rối loạn. Còn có thể bình thản được nữa hay không?

“Phu quân sao?” Dung Vũ Ca vẫn nhìn chằm chằm Vệ Minh Khê như trước. Vệ Minh Khê lại không động dung chút nào.

Cao Hiên cảm giác không khí có chút đông cứng lạnh lẽo, liền nghĩ có lẽ phải đứng ra giảng hoà, vừa lúc đó thì Dung Vũ Ca mở miệng ra nói chuyện.

“Thái tử phu quân, thời gian đã không còn sớm nữa, có phải phu quân nên lâm triều không?” Dung Vũ Ca đột nhiên hướng Cao Hiên cười rực rỡ, ngữ khí ôn nhu ngọt ngào làm Cao Hiên cùng Vệ Minh Khê đều kinh ngạc, thân thể Vệ Minh Khê khẽ cứng lại.

Cao Hiên không dám tin nhìn Dung Vũ Ca, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên nàng cười ôn nhu rạng rỡ với mình như thế, nụ cười rực rỡ, dung nhan khuynh quốc kia rốt cuộc cũng vì mình mà nở rộ, trái tim đột nhiên có loại cảm giác như say như nghiện, cảm giác hạnh phúc nói không nên lời.

Đột nhiên Vệ Minh Khê có chút không thoải mái, nàng đã lường trước Dung Vũ Ca sẽ không nghe lời, không ngờ Dung Vũ Ca lại đột nhiên ngoan hiền như thế, tự dưng sinh ra cảm giác buồn buồn. Dung Vũ Ca nở nụ cười họa quốc với Hiên nhi, cái này vốn dĩ là chuyện mình vẫn hi vọng, vì sao giờ phút này mình không thấy vui vẻ một chút nào?

“Phải rồi, mẫu hậu, ta cũng nên lâm triều.” Cao Hiên thật tương phản với vẻ uể oải khi vừa mới đến, vui vẻ cười với Vệ Minh Khê. Vệ Minh Khê nhìn nhi tử tươi cười liền cảm thấy mình không làm gì sai, nhất định không có sai!
Cao Hiên rất nhanh rời khỏi Phượng Nghi cung, để Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca ở lại.
***
“Mẫu hậu vừa lòng rồi chứ?” Dung Vũ Ca cất tiếng, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi, tương phản hoàn toàn với vẻ ôn nhu ngọt ngào vừa rồi.
Trong lúc nhất thời Vệ Minh Khê khó có thể thích ứng với một Dung Vũ Ca như vậy, không nói chuyện cũng không phản ứng, chỉ im lặng.
“Ngươi thật sự hi vọng ta mỗi ngày cùng thái tử phu quân càng thêm ân ái, thủy hỏa dung hòa sao?” Dung Vũ Ca lại hỏi, nếu Vệ Minh Khê có một chút đố kị thì tốt rồi, dù chỉ là một chút phản bác thôi cũng tốt, nếu thế lòng nàng cũng không cần khó chịu như vậy.
Vệ Minh Khê vẫn im lặng, nàng tưởng tượng không được, hoặc là nàng căn bản không nguyện ý tưởng tượng. Bọn họ vốn là phu thê, chuyện đó cũng là chuyện đương nhiên, nàng còn có thể nói gì đây? Nàng là thê tử của nhi tử mình, là con dâu của mình, chỉ như thế mà thôi. Vệ Minh Khê hít sâu một hơi, cố ra vẻ tự nhiên nói: “Các ngươi vốn nên là như thế, không phải sao?”
“Vậy ra… hết thảy đều là ta tự mình đa tình sao?” Dung Vũ Ca cười, kẻ đa tình tất bị tình làm tổn thương. Ngay từ đầu đã dự đoán được như thế nhưng đến lúc thật sự đối mặt với vẻ lạnh lùng của Vệ Minh Khê, trong lòng dù đã chuẩn bị trước nhưng vẫn không chịu nổi một kích.
Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca từng giọt từng giọt nước mắt như hạt trân châu theo hốc mắt chảy xuống, khuôn mặt luôn vui cười kia lộ vẻ bi thương làm người ta cũng muốn rơi nước mắt theo nàng, tâm vốn luôn hoàn mĩ nay lại có vết rách, Vệ Minh Khê khẽ đau lòng, còn có một tia bối rối.
“Dung Vũ Ca, đây không phải chuyện tình cảm bình thường, ngươi có biết không? Tình cảm nữ nữ nghịch luân vốn không hợp đạo âm dương, ngươi lại là thê tử Hiên nhi, còn là con dâu của bản cung. Hết thảy chuyện này đều không nên phát sinh, ngươi còn trẻ như vậy, chẳng qua là nhất thời mê muội thôi, chờ thêm chút thời gian nữa ngươi sẽ biết việc này vốn là chuyện hoang đường, sẽ bị người trong thiên hạ nhạo báng. Vệ Minh Khê không có gì đáng cho ngươi mê muội cả, nàng chỉ là nước lặng trong bình, không những không có chút gợn sóng nào, cũng sẽ không cùng ngươi làm chuyện nghịch luân như thế.”
Vệ Minh Khê kéo Dung Vũ Ca lại gần, ngón cái nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Dung Vũ Ca, nhẹ giọng nói, tựa như dỗ dành. Nàng không muốn thấy Dung Vũ Ca khóc, một hài tử khuynh thành tuyệt thế không biết kiêng nể ai như thế này, chỉ thích hợp với những hành động càn rỡ cùng vẻ tươi cười quyến rũ thôi.
“Vệ Minh Khê, ngươi nhìn vào mắt ta rồi nói cho ta biết, ngươi đối với ta chưa từng động tâm, dù chỉ là một chút cũng không, dù cho là lúc thổi tiêu hòa cùng vũ khúc của ta lòng cũng chưa từng gợn sóng, lúc khoác phi phong lên vai ta cũng chỉ xem ta là con dâu mà thôi? Nói cho ta biết, Dung Vũ Ca ta không có một điểm đáng giá nào để ngươi nhìn bằng hai mắt, chứ không phải vì thế tục trói buộc mới một mực đẩy ta ra, ngươi nhìn thẳng vào ta rồi hãy nói!”
Dung Vũ Ca đem Vệ Minh Khê ôm trong lòng, gắt gao giữ chặt thân thể Vệ Minh Khê, khiến nàng nhìn thẳng vào hai mắt của mình. Cho dù Vệ Minh Khê không động tâm thì nàng cũng không cần Vệ Minh Khê đem mình giao cho Cao Hiên. Vệ Minh Khê quả là nữ nhân khiến người ta chán ghét, luôn có thể dễ dàng làm tâm mình đau đớn.
“Dung Vũ Ca, buông ta ra, ta là Hoàng hậu, ngươi là Thái tử phi, ngươi làm như vậy là không hợp với luân thường…” Vệ Minh Khê né tránh ánh mắt Dung Vũ Ca, nhắc nhở Dung Vũ Ca ranh giới giữa mình và thân phận của nàng, không thể vượt rào, chỉ cần sảy chân một chút thôi cũng đủ khiến người ta rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
“Tốt lắm, vậy ngươi để ta hôn ngươi, nếu ngươi cảm thấy chán ghét hoặc một chút phản ứng cũng không có, ta sẽ buông ngươi ra, cũng sẽ không dây dưa nữa, ta sẽ ngoan ngoãn làm Thái tử phi, được không?” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê nói.
“Không được, không thể làm như vậy!” Vệ Minh Khê quả quyết cự tuyệt, hai nữ tử hôn nhau còn thể thống gì nữa, hơn nữa còn có thân phận nghịch luân.
“Ngươi sợ sao? Ngươi sợ không khống chế được tâm của mình sao?” Dung Vũ Ca khẽ thì thầm vào tai Vệ Minh Khê.
“Ta không sợ, chỉ là không muốn vi phạm lễ giáo thôi!” Vệ Minh Khê bối rối nói, tại sao vừa rồi lại vì vài giọt nước mắt của Dung Vũ Ca mà đau lòng, để bây giờ đem bản thân rơi vào hoàn cảnh như thế này?
“Ta chưa bao giờ đặt lễ giáo trong mắt, ngươi muốn ta buông tha cho ngươi, vậy ngươi hôn ta đi!” Dung Vũ Ca tha thiết nói làm cho da đầu Vệ Minh Khê cũng tê dại, môi Dung Vũ Ca lại cứ du dời lên cổ mình khiến Vệ Minh Khê có cảm giác sắp bị Dung Vũ Ca bức điên rồi.
Nàng không muốn Dung Vũ Ca càn rỡ với mình như thế, hành động thân mật kiểu này ngay cả trượng phu nàng cũng rất ít khi làm, nhưng vô luận nàng dùng lực thế nào vẫn không giãy ra được, nàng không thể nào thoát khỏi vòng tay Dung Vũ Ca. Vệ Minh Khê có cảm giác Dung Vũ Ca ôm mình càng ngày càng chặt, nơi cổ đã cảm giác được luồng nhiệt ướt nóng phả ra từ đầu lưỡi, đôi môi cứ tiến lại nhằm chỗ cổ áo mình mà hôn hít, bàn tay không quy củ ở khắp nơi trên người mình mà hoạt động…
Không thể làm cho Dung Vũ Ca lui lại, Vệ Minh Khê đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nàng sợ hãi thanh âm trong chính đáy lòng mình, nàng không những không chán ghét hành động càn rỡ cùng quá mức thân thiết của Dung Vũ Ca, thậm chí thân thể còn sinh ra cảm giác khô nóng, cảm giác hoàn toàn xa lạ đó dọa Vệ Minh Khê sợ hãi, nước mắt theo đáy lòng tràn ngập hoang mang bất giác cũng chảy xuống ra ngoài.
Dung Vũ Ca cảm giác trên mặt có dòng chất lỏng ấm nóng, nàng ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Vệ Minh Khê đang khóc, Dung Vũ Ca lập tức hoảng hốt, rốt cuộc hôm nay làm sao vậy? Không những mình khóc mà mẫu hậu cũng khóc, nước mắt mẫu hậu so với mình trân quý đến thế nào chứ, mình thực đáng chết mà, lại khiến mẫu hậu phải khóc.
“Làm sao vậy?” Dung Vũ Ca hôn từng giọt nước mắt trên mặt Vệ Minh Khê, đau lòng hỏi.
Vệ Minh Khê nhắm mắt lại, nàng sợ hãi cảm giác như vậy, nàng ghét những chuyện gì có khả năng khiến nàng không thể khống chế được.
“Vì sao lại sợ hãi như vậy? Người ta sẽ không quá đáng nữa, người ta sẽ chờ đến ngày mẫu hậu cam tâm tình nguyện, đừng khóc nữa, ngươi khóc lòng ta rất đau đớn…” Dung Vũ Ca học ngữ khí vừa rồi của Vệ Minh Khê dùng để dụ dỗ mình nói. Dung Vũ Ca cảm thấy vừa rồi mình còn không tính là quá phận, nhưng xem ra đối với Vệ Minh Khê đã quá đáng cực kì, đương nhiên chừng mực của Dung Vũ Ca so với Vệ Minh Khê là hoàn toàn bất đồng.
Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, ánh mắt như vậy, thái độ như vậy rõ ràng chỉ đối với tình nhân mới có sự ấm áp nhu tình đến thế. Vệ Minh Khê trước nay chưa từng sợ hãi, thế mà vừa rồi lại yếu đuối như vậy, dù là khoảnh khắc đau đớn cực điểm của lần đầu tiên vào đêm năm ấy nàng cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt, thế nhưng không ngờ lại bị hành động thân mật của Dung Vũ Ca dọa cho phát khóc. Mình rốt cuộc làm sao vậy? Tại sao mình đối với hành động càn rỡ của Dung Vũ Ca lại không hề có lực phản kháng như thế?
Dung Vũ Ca, dung nhan tuyệt mĩ kia cũng nhiễm một tầng xuân sắc, kiều diễm nói không nên lời, Dung Vũ Ca vẫn ôm Vệ Minh Khê như trước, nhẹ nhàng hôn từng giọt nước mắt rớt rơi trên mặt Vệ Minh Khê: “Không cần sợ hãi, cũng không được bài xích, cứ thuận theo cảm giác ở trong lòng đi, ta yêu mẫu hậu như vậy, đã yêu mẫu hậu từ rất lâu, từ rất lâu rồi…” Dung Vũ Ca nhẹ nhàng nói, đem mặt mình vùi vào cổ Vệ Minh Khê, thu lấy hơi thở đã từ lâu làm mình mê luyến trên người Vệ Minh Khê.
Dung Vũ Ca một lần lại một lần thuật lại tình yêu say đắm, khát vọng sâu thẳm của mình đối với Vệ Minh Khê…
Vệ Minh Khê không tránh được Dung Vũ Ca, khoảng cách khăng khít, hương thơm quen thuộc cùng cơ thể mềm mại làm mình kháng cự thật khó khăn, một lần lại một lần nghe thanh âm Dung Vũ Ca truyền đến đáy lòng mình, tâm không hiểu sao có cảm giác rung động. Nhưng như thế là không đúng, nàng không thể cùng Dung Vũ Ca làm những chuyện hoang đường như thế, nàng đã không phải là một thiếu nữ nữa, cho dù chưa từng có rung động như vậy, nhưng cũng không có dũng khí không biết sợ hãi như Dung Vũ Ca, dũng khí của nàng luôn luôn thua xa người khác.
Nàng là thê tử người khác, là mẫu thân của nhi tử, là mẹ chồng của Dung Vũ Ca, bản thân nàng có trách nhiệm của mình, hết thảy đều nhất định không thể thay đổi, chắc chắn nàng và Dung Vũ Ca sẽ không bao giờ có kết quả.
Nữ tử cùng nữ tử sao có thể có cảm giác như vậy được? Lần trước cưỡng hôn cũng không mang tính đả kích nặng nề như lần này, chuyện phát sinh hôm nay hoàn toàn khiến tâm Vệ Minh Khê nhiễu loạn, nàng gần như không thể xác định mình còn có thể lại bình thản ung dung với Dung Vũ Ca được nữa hay không.
***
Dung Vũ Ca đi ra từ hồ nước, dáng người mềm mại, một tầng sa mỏng phủ lên thân thể, dung nhan vẫn xinh đẹp như trước, đoạt hết nhân tâm, một ngày nào đó nàng sẽ đem hết thảy đều hiến dâng ẫu hậu. Hôm nay là lần thứ hai mình vì Vệ Minh Khê mà khóc, mình vì nàng khóc bao nhiêu lần đều không sao cả, chỉ cần mẫu hậu hiểu là tốt rồi.
Quan trọng nhất là tâm mẫu hậu đã bắt đầu rối loạn, nhưng mẫu hậu vẫn không buông xuống được nhiều, ngày sau có lẽ mình còn phải chịu khổ nhiều hơn nữa. Nếu có thể mỗi lần đều giống như hôm nay, chịu đau một chút nhưng vẫn có chút ngọt ngào thì kì thật cũng không tính là quá tệ.
Dung Vũ Ca nhớ lại hôm nay đem Vệ Minh Khê ôm hồi lâu, khóe miệng khẽ cười, sau chuyện này nhất định không thể ẫu hậu có không gian để lùi bước hay phục hồi vẻ lạnh lùng, quan trọng nhất là phải nhanh chóng bảo trì khoảng cách thế này, không thể để nàng kịp cao chạy xa bay.
***
Đệ tam thập thất chương
Vệ Minh Khê, nếu ngươi cảm động thì ôm ta một chút được không?
“Hoàng thượng, thần thiếp có việc cần bẩm báo!” Đổng Vân Nhu vẻ mặt dụ dỗ, bộ dạng phục tùng hướng Cao Hàn nói.
“Ái phi có chuyện gì thế?” Thuở thiếu niên Cao Hàn rất phong lưu, mấy năm nay lại có vô số nữ nhân trên giường, nữ tử bộ dáng dụ dỗ giống Đổng Vân Nhu trước nay không hiếm, nhưng so với những nữ nhân trước kia Đổng Vân Nhu lại có phần mị hoặc hơn, thanh âm khúm núm phục tùng hoàn toàn làm thỏa mãn một đại nam nhân như hắn, nhưng hắn lại hoàn toàn không biết tiếng kêu mị hoặc kia, tất cả đều là Đổng Vân Nhu giả vờ.
“Đúng lúc Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương đều ở đây, thần thiếp muốn bẩm báo chuyện của Hoắc Liên Tâm, Hoắc Liên Tâm đang cùng nam nhân khác có gian tình.” Đổng Vân Nhu kiên định nói.
“Việc này có quan hệ đến thể diện của trẫm, ngươi tốt nhất nên có chứng cớ, bằng không không thể nói lung tung.” Sắc mặt Cao Hàn trầm xuống, không có nam nhân nào lại mong muốn bị cắm sừng, huống hồ Cao Hàn lại là nam nhân tự phụ như vậy. Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút hoài nghi, nếu Đổng Vân Nhu cùng người khác gian tình, tạm thời hắn còn có thể tin vài phần, dù sao nữ nhân này thoạt nhìn rất không an phận, nhưng Hoắc Liên Tâm là nữ tử dịu dàng như vậy, làm sao có khả năng cùng nam nhân khác có gian tình? Tranh đấu hậu cung hắn cũng biết, chỉ cần không quá phận, hắn cũng chưa bao giờ quản, Hoàng hậu sẽ là người thay hắn luôn giữ mọi thứ cân bằng.
“Đổng quý phi, ngươi chắc chắn có chuyện này? Nếu điều tra rõ đây không phải sự thật, ngươi sẽ phải chịu tội vu oan giá họa?” Vệ Minh Khê nghiêm nghị nói, đậm chất khí thế của người đứng đầu hậu cung. Mấy hôm trước Hoắc Liên Tâm mới dùng chiêu này ám hại nàng, nhanh như vậy Đổng Vân Nhu cũng lấy đồng dạng tội danh tố cáo lại Hoắc Liên Tâm, hơn nữa còn đem Hoàng thượng vào cuộc, cố ý đem sự tình biến thành không thể vãn hồi. Nếu là sự thật, Hoắc Liên Tâm tất phải chết không phải nghi ngờ, nếu là giả, Đổng Vân Nhu liền bị khép vào tội vu cáo, lần này cũng không thể giống lần trước dễ dàng cho qua như vậy.
“Thần thiếp tuyệt đối không phải ăn nói lung tung, chúng ta đi Liên Tâm điện liền biết ngay thật giả, nếu không thể bắt được gian phu, thần thiếp nguyện ý chịu tội.” Thanh âm Đổng Vân Nhu đầy khẳng định, biểu hiện kiên định như vậy làm Cao Hàn có chút động dung.
“Hoàng hậu, ý nàng như thế nào?” Cao Hàn kì thật rất muốn nhìn rõ hư thật, hắn không bao giờ cho phép thê thiếp của mình có hành vi bất chính, nhưng đây vốn là việc hậu cung, hắn đã trao cho Vệ Minh Khê toàn quyền xử lí cho nên hỏi qua ý kiến của Vệ Minh Khê cũng là phải đạo.
“Nếu Đổng quý phi kiên định như thế, chúng ta cũng nên đi xem thật hư thế nào.” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng gật đầu. Hoắc Liên Tâm cùng người khác gian tình, khả năng này tính ra cũng không lớn, Đổng Vân Nhu hẳn cũng đã chuẩn bị trước một vài tang chứng, vấn đề là Hoắc Liên Tâm cũng không giống như là người không có cảnh giác. Nhưng Đổng Vân Nhu lại dám khẳng định như vậy, rốt cuộc là như thế nào? Vệ Minh Khê cũng có chút tò mò.
Lúc đến Liên Tâm điện, Hoắc Liên Tâm đang bày biện tế đàn, bên cạnh còn có một đám đạo cô, không hề giống lời Đổng Vân Nhu nói có gian phu, hơn nữa đang là giữa ban ngày ban mặt, mọi người đi theo đều cảm thấy Đổng Vân Nhu cố tình nói hươu nói vượn.
Vệ Minh Khê nhíu mày, chướng khí mù mịt, sao Hoàng thượng có thể dung túng Hoắc Liên Tâm làm náo loạn như thế.
“Hôm nay sao Hoàng thượng có nhã hứng cùng Hoàng hậu nương nương, quý phi nương nương đến Liên Tâm điện vậy?” Hoắc Liên Tâm nhìn Cao Hàn, Vệ Minh Khê cùng Đổng Vân Nhu đều đến, lòng có chút nghi hoặc.
“Cái này… không có việc gì, trẫm đột nhiên hứng trí, mang chúng tần phi bồi trẫm dạo chơi hoa viên thưởng tuyết, ngâm thơ đối câu, vừa khéo đi ngang đây nên muốn kéo nàng đi cùng…” Cao Hàn không thấy cái gọi là gian phu cho nên vội vàng tìm từ sửa lại, trừng mắt nhìn kẻ đảo lộn thị phi là Đổng Vân Nhu liếc một cái.
Đổng Vân Nhu hướng Cao Hàn mỉm cười, chẳng lẽ nàng ngốc thế sao, không có gian phu mà giữa ban ngày ban mặt lại chạy tới bắt gian.
“Hoàng thượng, chúng ta tới nơi này không phải là vì ngâm thơ đối chữ mà là tới bắt gian!” Đổng Vân Nhu cười, vẻ mặt đầy yêu mị nói.
“Ban ngày ban mặt làm sao có thể có gian phu, vì sao Đổng quý phi lại nhằm vào Liên Tâm như vậy? Có phải Đổng quý phi vẫn còn hận Liên Tâm hay không? Mấy bữa trước chỉ là hiểu lầm, Hoàng hậu nương nương cũng đã nói là hiểu lầm… Hoàng thượng, danh tiết nữ tử không thể dễ dàng bị tổn thương, hôm nay Hoàng thượng không cho thần thiếp một cái công đạo, thần thiếp sẽ chết cho Hoàng thượng xem, trả lại cho thần thiếp sự trong sạch!”
Hoắc Liên Tâm nói đầy vẻ oán giận thương tâm, nước mắt thi nhau rơi xuống, mặt hoa đầy lệ, thoạt nhìn đáng thương cực kì, làm cho Cao Hàn có chút khó xử. Hiển nhiên là Đổng Vân Nhu vu oan, nhưng mà về sau mình vẫn muốn vui vẻ cùng nàng, không thể trị tội, nhưng nếu không cho Hoắc Liên Tâm một cái công đạo, Hoắc Liên Tâm cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, hơn nữa Hoàng hậu vốn công tư phân minh vẫn đang ở nơi này…
“Đổng quý phi, ngươi luôn miệng nói tới bắt gian, gian phu ở nơi nào? Nơi này chỉ có một ít cung nữ cùng thái giám, thêm vài đạo cô, tất cả đều là nữ nhân, làm gì có gian phu đâu?” Vệ Minh Khê hỏi Đổng Vân Nhu, đến lúc này Đổng Vân Nhu còn tự tin như vậy, rốt cuộc phía sau là màn kịch gì đây?
“Đổng Vân Nhu, nếu ngươi không nói ra được nguyên cớ, trẫm sẽ trị tội ngươi!” Cao Hàn cố ý trước mặt thê thiếp làm ra bộ dáng công bình!
“Thần thiếp tự nhiên là có chứng cớ, sẽ lập tức bày ra ngay.” Đổng Vân Nhu phất tay một cái, lập tức hai thị vệ được bố trí từ trước liền đem y phục hai đạo cô đứng bên cạnh lột xuống, khiến trong lúc nhất thời mọi người đều chưa kịp phản ứng. Nhưng rất nhanh tất cả mọi người đều ngây người, đến lúc kịp hiểu là chuyện gì, rất nhiều thiếu nữ ở đây đều che mắt lại, hai đạo cô thoạt nhìn thanh tú kia không ngờ lại thật sự là nam tử, ngay cả Hoắc Liên Tâm nhìn cũng thấy choáng váng, rõ ràng là nữ nhân, làm sao lại lập tức biến thành nam nhân? Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Vệ Minh Khê phục hồi tinh thần nhanh nhất, lập tức dời tầm mắt, giỏi ột chiêu ăn miếng trả miếng, lần trước gian phu của Đổng Vân Nhu vốn là từ nam nhân biến thành nữ nhân, mà lần này đạo cô của Hoắc Liên Tâm vốn không phải gian phu lại lập tức biến thành nam nhân, lại biến thành gian phu chân chính.
“Là Hoắc chiêu nghi bắt chúng ta giả trang đạo cô tiến cung, cái gì chúng ta cũng không biết…” Hai đạo cô giả mạo lập tức mở miệng cắn Hoắc Liên Tâm một miếng, dù Hoắc Liên Tâm có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không tẩy được.
“Tiện nhân!” Cao Hàn khiếp sợ nhìn hai người nguyên bản phải là hai đạo cô xinh đẹp tuyệt trần, nay lại lập tức biến thành nam tử. Hoắc Liên Tâm này thật đúng là tiện nhân, dám lấy nam nhân dung mạo như nữ nhân để lẫn lộn trong hậu cung, mình lại bị nàng lừa mà chẳng hay biết gì. Nghĩ đến mình bị Hoắc Liên Tâm cho cắm sừng từ lâu liền phi thường tức giận, không kìm chế được liền giáng ngay một cái tát, thân thể mềm mại của Hoắc Liên Tâm bị đánh té trên đất, đến lúc này nàng mới lấy lại tinh thần, quỳ trên mặt đất, bò đến chân Cao Hàn mà cầu xin.
“Hoàng thượng, ta thật sự không biết, các nàng rõ ràng là nữ nhân, sao tự nhiên lại biến thành nam nhân, nhất định là Đổng Vân Nhu hãm hại ta, hai đạo cô này mới tiến cung được vài ngày, Hoàng thượng…” Hoắc Liên Tâm không biết, sao mọi chuyện lại trở thành như vậy, rõ ràng cái gì nàng cũng chưa làm… Nàng nhìn Đổng Vân Nhu, nhất định là ả hãm hại mình, nhất định là ả…
Đáng tiếc Cao Hàn không thèm nghe nàng giải thích, một cước đem nàng đá văng, cái trán đụng vào bàn tế đàn làm hiện lên một tia máu.
Hoắc Liên Tâm thấy bộ dáng mặc kệ của Cao Hàn liền chuyển hướng ôm lấy chân Vệ Minh Khê: “Hoàng hậu nương nương, thật sự ta không biết xảy ra chuyện gì, người nhất định biết chính là do Đổng Vân Nhu hãm hại ta, nhất định ả hận chuyện ta lần trước hãm hại ả, Hoàng hậu nương nương…”
Vệ Minh Khê dời ánh mắt, nhìn bộ dáng đáng thương của Hoắc Liên Tâm, có chút không đành lòng. Đột nhiên cảm thấy lòng dạ trượng phu mình thực quá lạnh lùng, ngay cả một lời giải thích cũng không nghe vài ngày trước hắn rõ ràng vẫn còn rất ân sủng nàng, đạo cô này cũng do hắn ân chuẩn mới có thể tiến cung, chẳng lẽ hắn không cảm thấy mình có trách nhiệm gì sao? Hoắc Liên Tâm có lòng hại người, nay lại bị người ta hại, rốt cuộc cũng biết tư vị trăm miệng cũng không thể bào chữa là ra làm sao? Rốt cuộc vẫn là mua dây tự trói mình, gậy ông đập lưng ông.
Vệ Minh Khê nhìn Đổng Vân Nhu, Đổng Vân Nhu không giống như người có thể nghĩ ra biện pháp phản kích ác độc như vậy, hay là mình vẫn xem nhẹ Đổng Vân Nhu? Đổng Vân Nhu nhìn thấy Vệ Minh Khê đang nhìn mình liền đại khái đoán được lí do.
“Không có ai ép ngươi phải mang đạo cô tiến cung, cũng không ai ép ngươi lấy cớ cầu phúc để ngày đêm cùng mấy giả đạo cô này tương bồi…” Đổng Vân Nhu đổ thêm dầu vào lửa, tuy Hoắc Liên Tâm thoạt nhìn đáng thương cực kì, nhưng không thể để địch nhân có cơ hội phục hồi được. Nếu không phải lần trước mình vận khí tốt một chút, chỉ sợ đã có kết cục như ngày hôm nay, hơn nữa biện pháp độc ác như vậy là do Thái tử phi nghĩ ra.
Cao Hàn nghe vậy quả nhiên lửa giận càng bùng phát, một chưởng đánh vào trên bàn, phát ra tiếng nổ…
***
“Vì sao vừa rồi Hoàng hậu nương nương cứ nhìn ta?” Đổng Vân Nhu hỏi người từ đầu đến cuối đều đứng ngoài cuộc là Vệ Minh Khê.
“Bản cung đang suy nghĩ, ngươi rốt cuộc cùng Hoắc Liên Tâm có gì khác nhau?” Vệ Minh Khê khẽ cười. Đổng Vân Nhu là thật sự cùng cung nữ gian tình, mà Hoắc Liên Tâm vốn trong sạch rốt cuộc phải nhận hậu quả đáng cười như thế, rốt cuộc ai đúng ai sai đây?
“Ta cùng nàng vốn không giống nhau, nàng hãm hại ta trước, ta là quân tử báo thù.” Đổng Vân Nhu nghiêm nghị nói, nàng tuyệt đối không giống Hoắc Liên Tâm.
Vệ Minh Khê vẫn cười nhàn nhạt, Đổng Vân Nhu không thích Vệ Minh Khê cười như vậy, nàng biết ở trong lòng Vệ Minh Khê, từ nay về sau nàng cùng Hoắc Liên Tâm đều là một dạng như nhau.
“Biện pháp này không phải ta tự nhiên có thể nghĩ ra được, cũng may mà Thái tử phi chỉ điểm cho!” Đổng Vân Nhu cười đầy hồ mị, bị một người có tính cách cao thượng như Hoàng hậu chán ghét không bằng lôi người chân chính ở phía sau bức màn hạ độc thủ là Dung Vũ Ca xuống nước.
Vệ Minh Khê nhíu mày, Dung Vũ Ca có thể nghĩ ra biện pháp độc ác như vậy làm cho lòng mình có chút bất an, dù rằng Vệ Minh Khê biết Dung Vũ Ca làm như vậy chính là vì mình. Nhưng qua chuyện này, mình cũng có thể lấy cớ nói với Hoàng thượng, không cần thiết ời đạo cô cùng đạo sĩ tiến cung nữa, làm cho Hoàng thượng sau khi trải qua việc này sẽ chặt đứt tâm tư luyện đan, Dung Vũ Ca thật đúng là đã lao tâm khổ trí rồi.
***
“Dung Vũ Ca, vì sao ngươi lại xen vào những việc này?” Vệ Minh Khê không đồng tình nói.
“Mẫu hậu có rất nhiều việc cần phải lo, nhưng ngoại trừ mẫu hậu ra thì cái gì Vũ Ca cũng không để ý. Ta biết mẫu hậu có thể tự mình giải quyết, nhưng mẫu hậu sẽ cảm thấy bất an. Mẫu hậu không thích dính máu, vậy cứ để tay ta dính máu đi, bất cứ tội nghiệt gì cũng cứ để ta thay mẫu hậu đền tội.” Dung Vũ Ca chân thành nói, nàng muốn đem Vệ Minh Khê biến thành nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời.
Vệ Minh Khê có chút động dung, sau cái danh tài đức sáng suốt của mình không biết đã dính phải bao nhiêu máu tanh, tuy rằng rất nhiều thời điểm đều là vì tự vệ mà phản kích theo bản năng, nhưng Vệ Minh Khê vẫn như trước chán ghét trường máu tanh này. Rốt cuộc cũng có người hiểu, nhưng không ngờ người này cũng lại là Dung Vũ Ca, tâm Vệ Minh Khê một lần nữa bị Dung Vũ Ca làm cho xúc động. Vì cái gì Dung Vũ Ca lại hiểu rõ mình như thế, mà chính trượng phu của mình lại đem đến ình nhiều phiền toái đến như vậy?
“Vệ Minh Khê, nếu ngươi cảm động thì ôm ta một chút được không?” Dung Vũ Ca làm nũng nói, người ta thật sự rất khát vọng mẫu hậu ôm một chút mà, cả khi nàng nằm mơ cũng đều muốn.
Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, tư thái thật như một tiểu nữ nhân, nào có vẻ gì độc ác! Tâm tình hơi dịu xuống, đem Dung Vũ Ca ôm vào lòng, chính là cảm tạ, cảm tạ Dung Vũ Ca tri tâm, vẫn chưa đủ, nàng dúi đầu vào vai Dung Vũ Ca nói một câu rồi mới li khai.
“Dung Vũ Ca, không cần nhúng tay vào chuyện của ta, tự ta cũng có thể giải quyết.” Vệ Minh Khê chân thành nói với Dung Vũ Ca, xong liền đẩy Dung Vũ Ca ra. Chỉ nói một câu nhưng Dung Vũ Ca lại chẳng chú ý nghe những lời này, Dung Vũ Ca chỉ biết là cuối cùng cũng có ngày Vệ Minh Khê thật sự chủ động ôm mình.
Ngắn như vậy, làm sao mà đủ! Bất quá Dung Vũ Ca vẫn tươi cười, vẻ mặt thỏa mãn cùng nôn nao, khó có dịp mẫu hậu chủ động ôm mình, tuy rằng có lẽ chính là cảm tạ, nhưng không vấn đề gì, chỉ biết mẫu hậu càng ngày càng có thói quen để tâm đến mình, thích mình, thích ôm mình vào lòng, thích thân thể của mình.
***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna