Google.com.vn Đọc truyện Online

06/03/2017

Cung khuynh - chương 39 - 40

Đăng bởi Ngân Giang | 06/03/2017 | 0 nhận xét

Vệ Minh Khê, bộ nàng muốn trốn là trốn được sao!?

Ngày hôm sau, quả nhiên Cao Hàn không đi tiễn Vệ Minh Khê. Còn Dung Vũ Ca lại trang điểm thật xinh đẹp, quyết định làm cho Vệ Minh Khê có thể lưu lại một kí ức thật đẹp về mình, dù sao nhiều ngày không gặp được mẫu hậu, tự nhiên là muốn để mẫu hậu nhớ về dung nhan của mình rồi.

Dung Vũ Ca sáng sớm đã rời giường ngồi trước kính tỉ mỉ trang điểm một phen, trên trán vẽ thật cẩn thận một đóa hoa mai, đỏ tươi ướt át, xinh đẹp như tuyệt đại yêu cơ…

“Vũ Ca hôm nay tựa hồ đặc biệt xinh đẹp!” Cao Hiên thức dậy, trợn mắt nhìn Dung Vũ Ca trang điểm gần như đã xong, mê luyến nói.

“Bình thường không đẹp sao?” Dung Vũ Ca hỏi.

“Rất đẹp, hôm nay còn đẹp hơn.” Cao Hiên nhìn không rời mắt, si ngốc đáp.

Đó là đương nhiên, mình là Dung Vũ Ca kia mà, Dung Vũ Ca đắc ý thầm nghĩ. Nhìn gương đồng mãi không chán, sao mình có thể xinh đẹp đến thế nhỉ? Mẫu hậu nhất định sẽ phải nhìn bằng con mắt khác, Dung Vũ Ca cảm giác rất tốt thầm nghĩ.
Sự thật chứng minh, công phu cả buổi sáng sớm của Dung Vũ Ca đã không uổng phí, lúc Vệ Minh Khê đang ở giữa cả đoàn người đưa tiễn, vừa nhìn liền thấy được Dung Vũ Ca, nàng như thể đóa hoa khổng tước vô cùng lóa mắt. Người từ trước đến giờ chỉ biết đặt ánh mắt ở Cao Hiên trước tiên, vậy mà lần này lại lãng quên mất nhi tử của mình mà đắm chìm vào họa quốc yêu nghiệt kia đầu tiên.
Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê đang nhìn mình liền nở một nụ cười đầy mị lực với nàng, Vệ Minh Khê vội dời tầm mắt, đó là yêu nghiệt, không thể nhìn nhiều, vội cố cưỡng chế tầm mắt của mình, tìm về phía nhi tử.
Vệ Minh Khê cực lực ráng xem nhẹ ánh mắt Dung Vũ Ca vẫn đang dừng trên người mình, dặn dò vài câu với Cao Hiên, lúc chuẩn bị lên kiệu, Dung Vũ Ca đột nhiên giữ chặt cổ tay Vệ Minh Khê, không cho Vệ Minh Khê đi. Mẫu hậu thực nhẫn tâm, đi mà cũng không nói một lời từ biệt với mình.
“Ta muốn nói với mẫu hậu vài câu tâm tình nữ nhi, ngươi sang bên cạnh chờ đi.” Dung Vũ Ca ra lệnh cho Cao Hiên, Cao Hiên có chút nghi hoặc, mẹ chồng nàng dâu nói cái gì mà mình không thể nghe đây? Nhưng nhìn đến bộ dáng bá đạo của Dung Vũ Ca đành ngoan ngoãn đi sang bên kia đứng.
Dung Vũ Ca trực tiếp ôm lấy Vệ Minh Khê, thân mình Vệ Minh Khê liền cứng lại, Dung Vũ Ca thật quá càn rỡ, sao lại dám ôm mình trước mặt mọi người…
“Mẫu hậu không cần căng thẳng như vậy, bọn họ chỉ biết chúng ta có quan hệ mẹ chồng nàng dâu rất tốt, dù sao mẹ chồng đi xa, con dâu biểu hiện như thế, là chuyện tự nhiên thôi, chỉ là trong lòng mẫu hậu có qủy nên mới khẩn trương như vậy, phải không?” Dung Vũ Ca khẽ nói nhỏ với Vệ Minh Khê.
Nếu không phải ở đây nhiều người như vậy, không tiện phát tác, Vệ Minh Khê thật muốn muốn dạy dỗ Dung Vũ Ca một chút, rõ ràng kẻ trong lòng có qủy là nàng, đã ăn cướp còn dám la làng.
“Dung Vũ Ca, buông ta ra!” Vệ Minh Khê cũng không thể không kề sát lỗ tai Dung Vũ Ca, hạ âm lượng để chỉ mình Dung Vũ Ca nghe được, buông lời cảnh cáo.
“Mẫu hậu, lần này đi Đông Đô, đường xá khá xa, phải tự chiếu cố mình cho tốt, đừng để cho thái tử cùng nhi thần lo lắng…” Dung Vũ Ca phóng đại âm lượng, để cho thái giám cung nữ chung quanh đều có thể nghe được, biểu hiện đúng một màn mẹ chồng con dâu tình thâm đầy hấp dẫn, xem ra Dung Vũ Ca diễn trò cũng không kém Vệ Minh Khê là mấy.
“Bản cung sẽ tự chiếu cố mình, Thái tử phi không cần quá quan tâm, thời gian đã không còn sớm nữa, bản cung cũng nên xuất phát rồi!” Vệ Minh Khê cũng đề cao thanh âm để người chung quanh đều có thể nghe được, muốn Dung Vũ Ca mau mau buông mình ra, nàng cảm giác được Hiên nhi đang nhìn về phía bên này. Ánh mắt Cao Hiên làm cho Vệ Minh Khê có cảm giác phi thường bất an.
“Mẫu hậu, đợi ta mấy ngày, sau một ít thời gian nữa mẫu hậu có thể nhìn thấy ta, mấy ngày này mẫu hậu không gặp Vũ Ca, phải nhớ ta đó!” Dung Vũ Ca lại gần sát bên tai Vệ Minh Khê lặng lẽ nói xong mới buông Vệ Minh Khê ra.
Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca đang ôm mẫu thân mình, đột nhiên tâm sinh hâm mộ, cảm tình các nàng thật tốt, nếu mình có một nửa sự lợi hại của mẫu hậu, có lẽ Vũ Ca cũng sẽ ôn thuận với mình như thế! Cao Hiên cũng biết tiểu Vũ Ca tựa hồ đặc biệt nghe lời mẫu hậu, cũng đặc biệt thích thân cận mẫu hậu, hắn vẫn chỉ cho là Dung Vũ Ca đối với mẫu thân có lòng sùng kính cùng kính ngưỡng thôi.
***
Vệ Minh Khê vừa đi, Dung Vũ Ca liền tựa như đóa hoa héo tàn, tinh lực vốn quá thừa cũng tiêu thất không còn đâu hết, mỗi ngày đều như kẻ mất hồn, Dung Vũ Ca làm cái gì cũng đều cảm thấy không thú vị, mẫu hậu đi đã bảy ngày rồi, nàng cũng tưởng như phát điên rồi, không được, còn phải nhẫn nại vài ngày nữa rồi mới đi tìm mẫu hậu được.
“Vũ Ca, mấy ngày nay trông nàng thật không có tinh thần, có phải bị bệnh hay không?” Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca đang nằm dài trên bàn, lo lắng hỏi.
“Vì cái gì thời gian trôi qua chậm như vậy, người ta chờ đến nỗi tâm phát hoảng rồi…” Dung Vũ Ca thở dài nói.
Dung Vũ Ca không thèm để ý tới Cao Hiên, tương tư là khổ nhất, nhung nhớ đến đoạn trường, nữ nhân lãnh tình Vệ Minh Khê kia nhất định ở Phật viện tĩnh tâm, nhất định sẽ không dễ dàng nhớ mong mình. Nghĩ đến đó liền cảm thấy nóng vội, không thể để tâm Vệ Minh Khê thực sự tĩnh lại được, vất vả lắm mới tan chảy được một góc băng sơn, cảm giác thật sự rất lo lắng.
***
Thật vất vả, Dung Vũ Ca mới chịu đựng qua nửa tháng liền vội vàng tiến cung gặp Cao Hàn, cơn tức giận của cữu cữu với mẫu hậu hẳn là đã tiêu tan không ít.
“Là Vũ Ca à, sao ngươi lại đến đây?” Cao Hàn hỏi, gần đây càng ngày càng nhiều đại thần dâng tấu phản đối việc mời đạo sĩ tiến cung. Rõ ràng là một chuyện không to tát lắm, vậy mà Hoàng hậu vừa đề xuất kháng nghị coi như xong, nhóm người này cũng hùa theo khiến mình không hài lòng, làm lòng mình không thể thanh tịnh, nhìn thấy Dung Vũ Ca mà mình vốn yêu thương từ nhỏ, tâm tình mới tốt lên một ít.
“Gần đây tâm tình phụ hoàng tựa hồ cũng không tốt, để Vũ Ca thay phụ hoàng giải ưu được không?” Dung Vũ Ca cười nói.
“Ngươi có thể thường xuyên đến thăm phụ hoàng, phụ hoàng cũng đã rất vui vẻ rồi.” Cao Hàn cười nói, Vũ Ca thật sự là hài tử thân thiết nhất của mình.
“Nếu có mẫu hậu, có lẽ có thể thay phụ hoàng giải ưu.” Dung Vũ Ca ra vẻ tùy ý nói, tựa hồ hoàn toàn không biết chân chính ý nghĩa việc Vệ Minh Khê rời đi.
Cao Hàn vừa nghe nhắc đến Vệ Minh Khê, quả nhiên nhíu mày, nếu Vệ Minh Khê không đi, các đại thần làm sao đối với chuyện mình luyện đan lại mẫn cảm như vậy. Nói đến đều là do Vệ Minh Khê không tốt, nhưng nếu Vệ Minh Khê có thể trở về, như thế đã nói lên nàng có thể chấp nhận việc mình luyện đan, các đại thần cũng sẽ không phản đối nữa.
“Phụ hoàng tất nhiên cũng nhớ mẫu hậu phải không, Vũ Ca thay phụ hoàng đi Đại Quốc Tự đem mẫu hậu khuyên về được không? Cho dù khuyên không được, Vũ Ca là con dâu Cao gia, cũng có thể cùng mẫu hậu vì hoàng tộc cầu phúc.” Dung Vũ Ca nói thực hợp tình hợp lí.
Cao Hàn suy nghĩ, biện pháp này có thể làm, mình không phải xuống nước đi tìm Vệ Minh Khê, mà nếu để cho Dung Vũ Ca đi, có lẽ có cơ hội xoay chuyển. Dung Vũ Ca là con dâu của nàng, quan hệ dù sao cũng không giống, nếu Vũ Ca có thể khuyên Vệ Minh Khê trở về thì đó là chuyện không còn gì tốt hơn.
“Vũ ca có tâm như thế, phụ hoàng rất vui mừng, cũng tốt, ngươi cứ đi Đông Đô cùng mẫu hậu ngươi ăn chay niệm Phật đi, nếu có thể khuyên mẫu hậu ngươi trở về thì tự nhiên là không còn gì tốt hơn, nếu khuyên không được, thì cũng có ngươi bầu bạn cùng mẫu hậu.” Cao Hàn liền đồng ý với ý tưởng cho Dung Vũ Ca đi Đông Đô tìm Vệ Minh Khê.
***
“Vì cái gì nàng lại cũng đi Đông Đô?” Mẫu hậu chân trước mới vừa đi không lâu, sao Vũ Ca lại cũng đi rồi? Cao Hiên đột nhiên cảm thấy mình giống như mình bị bỏ quên vậy.
“Phụ hoàng muốn ta khuyên mẫu hậu trở về, không có biện pháp, không đi cũng phải đi.” Ngữ khí Dung Vũ Ca cố ý hạ thấp một chút để có lực thuyết phục, nhưng rõ ràng ngữ khí Dung Vũ Ca so với nửa tháng vừa rồi vui hơn hẳn, một chút lực thuyết phục đều không có.
“Nàng có thể khuyên mẫu hậu sao?” Cao Hiên tỏ vẻ hoài nghi nghiêm trọng, có lẽ Vũ Ca muốn tự mình xuất cung du ngoạn mới là thật.
“Đương nhiên!” Nếu không được, tốt nhất đem mẫu hậu bỏ chạy, các nàng cùng bỏ trốn là tốt nhất, lần đầu tiên cảm thấy thái tử biểu đệ thông minh, không ngờ lại biết nguyện vọng trong đáy lòng mình.
“Vũ ca, mẫu hậu không bỏ đi mãi đâu, qua một thời gian nữa nàng sẽ trở lại, nàng không đi được không?” Cao Hiên khẩn cầu, Vũ Ca mà đi, trong cung sẽ không còn người nào làm chỗ dựa.
Dung Vũ Ca nhìn Cao Hiên, lời này của Cao Hiên thật sự là một châm thấy máu, đúng vậy, hắn biết Vệ Minh Khê coi hắn như bảo bối, sẽ không bỏ rơi hắn được, Cao Hiên trừ điểm yếu đuối ra, kì thật cũng không quá ngốc.
“Đây là ý chỉ của phụ hoàng, không thể không đi!” Dung Vũ Ca đương nhiên sẽ không vì Cao Hiên mà lưu lại, đành phải đem Cao Hàn ra làm khiên đỡ.
“Nhưng mà…” Cao Hiên vẫn không chịu thôi.
“Thái tử biểu đệ, không cần dây dưa nữa, ngươi không thể quá mức ỷ lại vào mẫu hậu và ta được, bằng không ta sẽ khinh thường ngươi, cho nên ngươi phải cố làm một nam nhi đại tử hán đi, ta thích nam tử hán đỉnh thiên lập địa!” Dung Vũ Ca chính nghĩa nói, không muốn cùng Cao Hiên dây dưa nữa.
“Nếu ta có thể biến thành nam tử hán, Vũ Ca sẽ thích ta sao?” Cao Hiên tay nắm thành quyền hỏi.
“Ừm! Được rồi, không thèm nghe ngươi nói nữa, ta muốn thu dọn hành trang!” Dung Vũ Ca nói cho có lệ.
Cao Hiên âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải biến thành nam nhân mà Vũ Ca thích mới được.
***
Đông Đô vốn ở gần bờ biển, khí hậu ôn hoà, Phật giáo thịnh hành, càng thích hợp cho người ở lại. Lần đầu tiên Vệ Minh Khê đến Đông Đô đã cảm thấy rất thích, so với kinh đô thì ấm áp hơn rất nhiều. Đông Đô hành cung kích thước cũng vô cùng hoành vĩ, không kém là mấy so với kinh đô. Cái này là công lao của tiên đế lúc người còn tại vị, đã ủng hộ dựng lên Đông Đô, ngày nay Đông Đô trở thành trung tâm kinh tế của cả nước, thuận lợi đông tây nam bắc, vị trí giao thương, chiếm hết lợi ích địa thế.
Vệ Minh Khê đến Đông Đô Đại Quốc Tự, cũng không tuyên cáo tứ phương, chỉ gặp trưởng quan châu phủ, hơn nữa nghiêm lệnh quan viên đi ra nghênh đón, Vệ Minh Khê một đường đến đây đều phi thường im lặng.
Vệ Minh Khê không đi hành cung, chỉ trực tiếp đến Đại Quốc Tự. Đại Quốc Tự là tự miếu đệ nhất thiên hạ, bình thường không mở cho người ngoài, trong cung chỉ có một ít hoàng thân quốc thích đến triều bái, còn vào thời điểm này, thật sự rất lạnh lẽo.
Vệ Minh Khê thích cảm giác thanh tịnh như vậy, nàng cố ý hủy bỏ đãi ngộ đặc biệt của mình, cùng những người khác trai giới ăn kham khổ giống nhau, ngồi thiền, nghe kinh, vì để không quấy nhiễu tăng lữ thanh tu mà để phương trượng đem mình an bài đến một phương hẻo lánh trong chùa.
“Trước đó không lâu Hoàng thượng cũng từng ở lại nơi đây, đáng tiếc tâm tình Hoàng thượng cùng nương nương hoàn toàn bất đồng.” Phương trượng cảm khái nói, quanh mình Hoàng hậu không có nhiều chướng khí di động, quả nhiên là thiên hạ kì nữ tử, tâm như gương sáng, không giống Hoàng thượng, tâm giống như hỗn thủy khó có thể thanh tịnh.
Vệ Minh Khê hướng phương trượng lắc đầu: “Đó là đương nhiên, tâm Hoàng thượng chứa nỗi lo thiên hạ, tự nhiên không thể thanh tịnh, bản cung cũng là tục nhân, cũng có việc khiến cho phiền não, hi vọng có thể ở nơi này tĩnh tâm, tự mình suy ngẫm.”
“Nương nương đã không phải người trong Phật môn, không cần quá nghiêm khắc với mình.” Phương trượng nói xong liền lui xuống.
Vệ Minh Khê cảm thấy mình đến Đông Đô là rất đúng, từ lúc đó tới nay tĩnh tâm cũng có chút hiệu quả, nghĩ đến nghiệp chướng kia trong đáy lòng đã càng ngày càng ít.
Vệ Minh Khê nhắm mắt lại, tĩnh tâm ngồi thiền, Tĩnh Doanh cũng ngồi theo ở một bên, người chịu không nổi cuộc sống không thú vị mấy ngày nay là Thước Nhi, Vệ Minh Khê đã để cho nàng về hành cung chờ.
Ngón tay Tĩnh Doanh chợt động, có người tiến vào, là hơi thở đặc hữu của người nào đó, là Dung Vũ Ca. Tĩnh Doanh mở to mắt nhìn, quả nhiên là Dung Vũ Ca, nghiệp chướng trong lòng của Hoàng hậu đang hướng Tĩnh Doanh mỉm cười.
Tĩnh Doanh liếc nhìn Dung Vũ Ca một cái, nhẹ nhàng đứng dậy đi ra ngoài, để yêu nghiệt Dung Vũ Ca ở lại trong phòng, mà Vệ Minh Khê đang ngồi thiền không chút chú ý tới biến hóa chung quanh. Tĩnh Doanh đi được nửa đường đột nhiên cảm thấy mình giống như đem một người cực lực muốn thanh tâm quả dục như Đường Tăng ột nữ yêu tinh đối với nàng như hổ rình mồi, tự dưng có loại cảm giác áy náy không thôi.
Dung Vũ Ca đột nhiên cảm thấy Tĩnh Doanh rất thức thời, biết mình thật lâu đã không gặp mẫu hậu, nhất định một bụng tương tư muốn tỏ bày với mẫu hậu. Trong lòng vốn có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng nhìn Vệ Minh Khê lại có cảm giác muốn khóc, chỉ biết cứng rắn cố nhịn xuống mà thôi.
Dung Vũ Ca si mê nhìn Vệ Minh Khê vẫn đang ngồi thiền, khóe miệng hơi nhếch lên, mẫu hậu ngồi thiền chỉ là vô dụng, thần tiên cũng không thể giúp. Dung Vũ Ca tới gần Vệ Minh Khê, vòng eo mềm mại cực độ đột nhiên hạ xuống, ngồi lên đùi Vệ Minh Khê, tư thế thật sự cực kì dụ nhân, câu dẫn đầy lộ liễu. Rời khỏi hoàng cung, Dung Vũ Ca càng thêm không kiêng nể gì.
Vệ Minh Khê đang nghiêm túc ngồi thiền, đột nhiên cảm giác được trên người thình lình có vật nặng, mở to mắt liền nhìn thấy Dung Vũ Ca xinh đẹp dụ hoặc phóng đãng đang ngồi trên đầu gối mình, trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người, quên cả phản ứng.
“Mẫu hậu, có nhớ ta không?” Dung Vũ Ca hướng Vệ Minh Khê thổi một hơi, làn hương như hoa lan vương vấn, môi cơ hồ muốn dán lên cổ Vệ Minh Khê.
***
Đệ tứ thập chương
Ta muốn mẫu hậu yêu ta…
Vệ Minh Khê kinh hoảng cực kì, vội vàng bật dậy đẩy Dung Vũ Ca ra, Dung Vũ Ca đột ngột bị đẩy như vậy, thân hình nhu nhược không xương bật ngửa trên đất, thoạt nhìn đáng thương vô cùng, ánh mắt câu hồn lập tức nổi lên một tầng sương mù, tựa hồ chỉ trích Vệ Minh Khê sao tự nhiên thô bạo như vậy.
“Tại sao ngươi lại ở chỗ này?” Vệ Minh Khê không thể tin nổi, thật vất vả tâm mới yên tĩnh, thế mà yêu nghiệt này lại đột nhiên xuất hiện trước mắt.
“Mới có mấy ngày sao mẫu hậu tự nhiên lại biến thành thô lỗ như thế, làm Vũ Ca đau như vầy, có phải nhớ Vũ Ca quá đến nóng lòng rồi không?” Dung Vũ Ca đứng lên, hờn dỗi nói, mẫu hậu thật nhẫn tâm, người ta đều ngày nhớ đêm mong mẫu hậu, mẫu hậu lại đối với người ta thô bạo như thế, người ta thực rất đáng thương mà…
“Ta hỏi ngươi vì sao ở chỗ này?” Vệ Minh Khê không để ý tới bộ dạng giả vờ đáng thương của Dung Vũ Ca, tiếp tục hỏi.
“Người ta nhớ mẫu hậu không thôi, đến bồi tiếp mẫu hậu.” Dung Vũ Ca vuốt mấy sợi tóc của mình, ung dung nói.
“Vậy Hiên nhi phải làm sao bây giờ?” Vệ Minh Khê cau mày, Hiên nhi ở kinh đô một mình, nàng rất lo.
“Yên tâm, ta đã cho người trông trừng hắn, nếu thái tử biểu đệ có chuyện gì, hắn sẽ lập tức bẩm báo ta.” Dung Vũ Ca đương nhiên biết Vệ Minh Khê không bỏ được thái tử biểu đệ, cho nên nàng vẫn có sự chuẩn bị.
“Dung Vũ Ca, ngươi thật sự làm loạn quá rồi, bản cung không cần ngươi bồi tiếp, ngươi lập tức hồi kinh cho ta…” Vệ Minh Khê đang muốn giáo huấn Dung Vũ Ca thật tốt mới phát hiện Dung Vũ Ca đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt khát vọng tựa hồ muốn đem mình nuốt chửng, ánh mắt kia so với dĩ vãng lại càng không kiêng nể gì. Vệ Minh Khê không tưởng được Dung Vũ Ca càn rỡ đến như vậy, ra khỏi hoàng cung lại càng không cấm kị gì nữa.
“Mẫu hậu, ta rất nhớ người, người có nghĩ đến ta không?” Dung Vũ Ca tham lam nhìn Vệ Minh Khê, chăm chú hỏi.
“Dung Vũ Ca, tình cảm như vậy là không đúng…” Vệ Minh Khê có loại cảm giác vô lực, Dung Vũ Ca có lúc quá chấp mê làm cho người ta phát sợ.
“Mẫu hậu, ta thật sự rất nhớ người!” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, lặp lại một lần nữa, cực kì chân thành, hoàn toàn không để ý tới Vệ Minh Khê đang nói cái gì kháng cự lại mình.
“Dung Vũ Ca, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Vệ Minh Khê cảm giác mình bị Dung Vũ Ca bức bách đến nỗi có chút không thở được, nàng đã rất cố gắng trốn chạy nhưng Dung Vũ Ca vẫn đuổi theo không bỏ.
Dung Vũ Ca nhướng mày nhìn Vệ Minh Khê, điều này còn phải hỏi sao? Dung Vũ Ca đột nhiên lao về phía Vệ Minh Khê, đem Vệ Minh Khê ôm chặt trong lòng, hai tay chia ra chế trụ hai tay Vệ Minh Khê, nàng vung tay ra còn thân mình lại đè xuống, mà đôi chân thì cố tình chen vào giữa hai chân Vệ Minh Khê, dùng thân thể chính mình ngăn chặn thân thể Vệ Minh Khê bật lại. Dù Vệ Minh Khê cố thế nào cũng không đẩy được Dung Vũ Ca ra nữa, vì từ trước tới giờ hoàn toàn chưa bao giờ tập võ nên ở dưới thân thể mảnh mai của Dung Vũ Ca lại hoàn toàn không thoát được, bị Dung Vũ Ca giam cầm.
“Ta muốn mẫu hậu yêu ta, yêu ta thật nhiều…” Dung Vũ Ca thì thầm bên tai Vệ Minh Khê những lời cực kì ái muội, mập mờ khiến người ta dễ dàng liên tưởng theo hai nghĩa. Vệ Minh Khê dù có đơn thuần như thế nào thì rốt cuộc cũng đã là vợ người ta, hơn nữa giờ phút này thái độ cùng ngữ khí Dung Vũ Ca khiến Vệ Minh Khê không thể không hiểu lời ám chỉ bên trong, nhưng chính bởi vì đã hiểu nên Vệ Minh Khê lại càng cảm thấy cấm kị và xấu hổ vô cùng.
Dung Vũ Ca và mình đều là nữ tử, sao nàng có thể đối với mình sinh ra loại dục vọng cực kì xấu hổ như thế, lại còn dám càn rỡ biểu lộ không chút che giấu nào! Điều này làm cho Vệ Minh Khê có cảm giác bị đả kích nghiêm trọng, nàng từ nhỏ đã được giáo dục thành con người nội tâm, nữ tử phải rụt rè nội liễm, có dục vọng đã là không nên, huống chi đem dục vọng biểu lộ ra như thế lại càng là chuyện đáng xấu hổ, là biểu hiện phóng đãng đến cỡ nào, biểu hiện của Dung Vũ Ca không phải là biểu hiện mà một người nữ tử đàng hoàng nên có…
“… Ngươi không biết xấu hổ…” Vệ Minh Khê cố phun ra rồi lại nuốt vào một cái, mới dùng hết sức cực lực lên án Dung Vũ Ca.
“Sao không biết xấu hổ?” Dung Vũ Ca nhìn khuôn mặt Vệ Minh Khê đỏ hồng, đột nhiên cảm thấy mẫu hậu thật sự khả ái cực kì, lúc này lẽ ra phải hết sức kháng cự không để mình bị khinh bạc mới đúng, vậy mà vẫn không quên thuyết giáo mình, sao mẫu hậu có thể nề nếp như vậy chứ?
“Ngươi…” Vệ Minh Khê không có dũng khí đem lời Dung Vũ Ca thuật lại lần nữa, nhìn Dung Vũ Ca tươi cười đầy vẻ càn rỡ, đột nhiên mới nhớ tới tình cảnh mình đang bị Dung Vũ Ca đặt ở dưới thân, lại cực lực từ chối vùng vẫy: “Dung Vũ Ca, ngươi buông ta ra!”
Càng giãy giụa thân thể hai người lại càng tăng thêm ma sát, làm cho hơi thở Dung Vũ Ca có chút rối loạn, Dung Vũ Ca bèn đem mặt vùi vào trước ngực Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng cọ xát.
“Dung Vũ Ca, ngươi làm cái gì vậy?” Vệ Minh Khê kích động sợ hãi kêu lên, giờ phút này nàng tựa như chim sợ cành cong, rất sợ Dung Vũ Ca làm ra hành động qủy quái gì.
“Người ta sẽ không làm chuyện bá vương ngạnh thương cung (cưỡng gian) đâu…” Dung Vũ Ca thì thầm, quả thật nàng ngoài việc không an phận đem mặt mình hướng về phần mềm mại nhất trên cơ thể Vệ Minh Khê mà cọ xát thì thật sự không làm chuyện gì quá phận nữa, thơm quá, sao Vệ Minh Khê có thể thơm như thế nhỉ? Dung Vũ Ca thật mong ước cả đời được ôm như thế này, có chết cũng cam tâm.
Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca không làm ra hành động gì nữa, trong lòng cũng không cảnh giới thêm. Vệ Minh Khê thôi giãy giụa, chỉ lẳng lặng nằm trên mặt đất, mặc cho Dung Vũ Ca dán sát trên người mình. Kì thật, loại cảm giác này rất quái lạ, giống như tâm đang giá lạnh nay lại đột nhiên vì Dung Vũ Ca xuất hiện mà trở nên náo nhiệt, nàng không thích sự náo nhiệt này, làm mình trở nên không giống mình.
“Hồn nàng bay đi đâu rồi?” Dung Vũ Ca cảm giác được Vệ Minh Khê đột nhiên không còn giãy giụa, nhìn thấy Vệ Minh Khê đang đem ánh mắt phiêu đãng nơi nào, mất hứng nói, người ta không có mị lực đến vậy sao? Đúng lúc người ta cùng mẫu hậu ở chung một chỗ, toàn tâm toàn ý đều chỉ có mình mẫu hậu, sao mẫu hậu có thể thất thần như vậy?
“Tĩnh Doanh đâu rồi?” Vệ Minh Khê hỏi Dung Vũ Ca, Tĩnh Doanh vốn nên ở trong phòng, nói như vậy, Tĩnh Doanh cũng đã sớm biết, sao Tĩnh Doanh lại có thể hùa theo Dung Vũ Ca mà làm loạn như thế?
“Nàng ở bên ngoài, nàng sớm đã biết, mẫu hậu không cần lo lắng.” Dung Vũ Ca trấn an, ngữ khí Dung Vũ Ca thật giống như việc các nàng thật sự có gian tình vậy, như thể đó là chuyện đương nhiên.
“Dung Vũ Ca, ngày mai ngươi hồi kinh cho ta, ta tuyệt đối sẽ không cùng ngươi nháo nhào!” Vệ Minh Khê nghiêm nghị nói.
“Mẫu hậu vội vã đuổi ta đi như vậy, là sợ hãi sao?” Dung Vũ Ca ngẩng đầu hỏi Vệ Minh Khê.
“Nương nương, đã đến giờ ăn tối.” Tĩnh Doanh gõ cửa, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến, đánh vỡ bầu không khí bên trong.
Vệ Minh Khê lạnh lùng liếc Dung Vũ Ca một cái, Dung Vũ Ca không thể không từ trên người Vệ Minh Khê đứng lên, Dung Vũ Ca thở dài, vì sao khoảnh khắc tốt đẹp luôn ngắn ngủi như thế?
Vệ Minh Khê đứng dậy chỉnh sửa y phục và đầu tóc bị Dung Vũ Ca biến thành đống hỗn độn, đến lúc cảm thấy mình đã vô cùng tề chỉnh rồi mới mở cửa.
Lúc Dung Vũ Ca theo sát sau lưng Vệ Minh Khê tiến nhập đại đường, phần đông tăng lữ trong đại đường đều chú ý tới dung mạo diễm tuyệt thiên hạ đang đi theo phía sau Hoàng hậu, đẹp quá, làm cho đám tăng lữ được một phen xôn xao nho nhỏ.
Lúc này Vệ Minh Khê mới chú ý tới, Dung Vũ Ca vẫn duy trì bộ dáng phong tao diễm lệ, đoạt ánh mắt người, Vệ Minh Khê nhíu mày, họa thủy này căn bản không thể tới nơi thanh tịnh.
Vệ Minh Khê mặc dù một thân y phục đạm bạc nhưng vẫn cao quý đoan trang như trước, không thể xâm phạm, nhưng Dung Vũ Ca lại bất đồng, vẻ đẹp của Dung Vũ Ca có chút như yêu hồ, có chút mị hoặc, rõ ràng một vẻ câu hồn, toàn thân nàng đều tản ra một loại lực hấp dẫn chí mạng, làm ột ít kẻ tu hành chưa đủ lực không khỏi động phàm tâm.
Mà giờ phút này nhíu mày không chỉ có Vệ Minh Khê, còn có phương trượng râu dài trắng xóa kia, chân mày cũng nhíu chặt lại. Phương trượng hiển nhiên không thế nào thích người như Dung Vũ Ca xuất hiện ở chùa miếu, nghiệp chướng hồng trần quá nặng, chấp mê bất ngộ, thuộc dạng nữ tử hoàn toàn bất đồng với Vệ Minh Khê.
Vốn chùa miếu không bao giờ hoan nghênh nữ quyến, nhưng Vệ Minh Khê là quốc gia chi hậu, có thân phận đặc thù, hơn nữa Vệ Minh Khê tựa như thanh thủy, tâm có chút gần Phật, cho nên thật ra phương trượng rất hoan nghênh Vệ Minh Khê. Nhưng vừa thấy Dung Vũ Ca liền thấy rõ cuồn cuộn yêu nghiệt hồng trần, đem vào chùa thực làm cho người ta lo lắng. Thất phu vô tội, hoài bích kì tội(7). Dung Vũ Ca có mĩ mạo quá mị hoặc lòng người, đó chính là tội lỗi.
“Nàng là?” Phương trượng hỏi, có thể xuất hiện ở bên người Vệ Minh Khê, xem ra địa vị không thấp.
(7) Thất phu vô tội, hoài bích kì tội: Nguyên chỉ người vốn không có tội, nhưng người có vật quý bên mình sẽ mang lại tai họa, sau cũng có ý so sánh người có tài hoa hay ý tưởng, nhan sắc… cũng có thể mang đến tai họa.
“Nàng là Thái tử phi.” Vệ Minh Khê nhìn phương trượng có chút áy náy, Dung Vũ Ca đến đây, nơi Phật môn vốn thanh tịnh liền không thể thanh tịnh nữa. Vệ Minh Khê cảm giác đại bộ phận tăng lữ đều nhìn Dung Vũ Ca, lại không dám nhìn quá lộ liễu, liền cảm thấy mình mang đến một yêu nghiệt, thật là hổ thẹn.
“Ừ, trong lúc mẫu hậu ở Đại Quốc Tự, nhi thần sẽ bồi tiếp bên người!” Dung Vũ Ca hướng phương trượng cười yêu nghiệt.
Phương trượng liếc nhìn Dung Vũ Ca một cái liền thở dài, hắn thực không nghĩ đến việc lưu lại Thái tử phi ở trong chùa, nhưng thân phận đặc thù lại không thể đuổi. Đến khi nào Hoàng hậu mới đi đây? Thuận tiện đem họa thủy này cùng nhau tiễn bước? Tâm tình Vệ Minh Khê có chút phức tạp, lần đầu tiên bị người khác ghét bỏ, lại bởi vì Dung Vũ Ca.
Dung Vũ Ca nhìn đến cái bàn bày biện toàn đồ chay, không có bao nhiêu thứ có thể ăn vừa miệng, vừa thấy đã biết chắc là không ngon, Dung Vũ Ca ăn không vô, nhìn qua Vệ Minh Khê lại thấy mày không nhăn một cái, đang ưu nhã ngồi ăn.
Dung Vũ Ca gắp thử một miếng bỏ vào miệng, quả nhiên rất khó ăn, khó trách mười ngày qua mẫu hậu gầy đi. Dung Vũ Ca nhíu mày nhìn Vệ Minh Khê, thế mà mẫu hậu vẫn ăn ngon lành như thế… Dung Vũ Ca mặt mày nhăn nhó thành một khối, làm tất cả mọi người đều nhìn ra Dung Vũ Ca ăn không vô thức ăn này.
Phương trượng cũng thấy được, hắn biết hoàng thân quý tộc vốn ăn không nổi đồ chay, Hoàng thượng cùng các quý tộc khác đến đây đều phải làm thêm món ăn, đều là đặc biệt mà làm, chỉ mỗi Hoàng hậu lại yêu cầu ăn thức ăn giống như chúng tăng lữ, xem ra Thái tử phi cũng cần người khác làm thêm thức ăn cho. Phương trượng đành để người đi làm riêng cho Dung Vũ Ca một phần khác bưng lên, lần này Dung Vũ Ca quả nhiên cảm thấy ngon hơn rất nhiều.
Dung Vũ Ca lập tức ở ngay trước mặt mọi người đem đồ ăn vừa mới mang lên gắp cho Vệ Minh Khê, mẫu hậu cần phải ăn thêm thịt. Mẫu hậu quá gầy.
Hành động đột ngột của Dung Vũ Ca làm cho rất nhiều người chú mục nhìn lại, mà Vệ Minh Khê rất không thích Dung Vũ Ca ở ngay trước mặt người ngoài cũng không kiêng nể gì như thế.
***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna