Google.com.vn Đọc truyện Online

24/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 21 + 22

Đăng bởi Ngân Giang | 24/06/2018 | 0 nhận xét

Quy Đồ – Chương 21

Một người muốn sống giản đơn chân thực, nhìn như rất dễ, nhưng trong giới giải trí xa hoa truỵ lạc, thanh sắc khuyển mã lại rất khó làm được.

Hứa Ý kinh ngạc vì Tống Mạn khuyên cô đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân, chờ sau đó Tống Mạn che giấu mà nói một đoạn dài, cô có chút mờ mịt lại có chút luống cuống nhìn Tống Mạn. Tống Mạn nói xong cũng phát hiện mình tương đối thất lễ, mặc dù là xuất phát từ hảo tâm, cũng không có nói đến Lý Hằng Tuấn, nhưng trong lời nói rõ ràng chính là có ý ám chỉ anh ta, một đoạn dài phía sau càng dong dài lại càng giấu đầu hở đuôi.

Ai cũng sẽ không nguyện ý bị người khác đâm vào vết thương, huống hồ còn là người chưa phải thân thiết quen biết không lâu.

Tống Mạn nghĩ thế nào nghĩ thế nào để biểu đạt áy náy của mình, chỉ thấy Hứa Ý đột nhiên đặt kịch bản trong tay xuống, đứng lên, sau khi đứng dậy lại không biết bản thân tại sao dừng lại, tay không tự chủ được chống bàn, cầm kịch bản lên.

“Được.” Cô lên tiếng, nụ cười có chút cứng ngắc, nhưng câu nói ra đến miệng lại vô cùng lưu loát: “Tôi hiểu ý của cô, chính là hiếm khi gặp được kịch bản hay như vậy nên muốn tận lực thử xem.”
Lúc này Hứa Ý hoàn toàn khác với ngày thường, tựa như đeo lên một chiếc mặt nạ của người trong giới giải trí, có lệ khéo đưa đẩy, dựng ra một cách cửa nặng nề.

Cô không phải cung phản xạ rất dài luôn luôn chậm nửa nhịp nữa, mà là một nữ minh tinh thành thục lăn lộn trong giới giải trí, có địa vị nhất định.

Tống Mạn nhìn nụ cười thành thạo khách sáo trên khóe môi Hứa Ý, đột nhiên cảm thấy rất chướng mắt.

Chướng mắt cũng không có cách nào, cô và Hứa Ý còn không thân thiết đến mức cái gì cũng có thể nói được, nên chỉ có thể nhẫn nhịn bầu không khí kỳ quái này.

Lại nói tính tình Hứa Ý rất tốt, sau đó cũng chưa xụ mặt với cô, càng không có âm dương quái khí không để ý tới cô, vẫn là dáng vẻ bình thường, nhưng Tống Mạn lại càng nghĩ càng khó chịu.

Hứa Ý thổi khô tóc, để xõa tung, không có ghim lên, tóc dài xõa vai khiến cô thoạt nhìn hết sức ôn nhu. Cô không mời Tống Mạn đối diễn nữa, mà là tự mình từ từ suy nghĩ.

Nỗ lực nỗ lực luôn sẽ có hồi báo, tựa như Tống Mạn đã nói, trong khoảng thời gian này biểu hiện của cô càng ngày càng tốt, biểu đạt tâm tình cũng càng ngày càng tinh chuẩn, điểm này là có thể nhìn ra từ sự hài lòng của đạo diễn Sùng trong thời gian quay chụp.

Tống Mạn nằm trên giường nhìn thân ảnh cô tịch của Hứa Ý dưới ánh đèn, làm thế nào cũng không ngủ được.

Qua hồi lâu, Hứa Ý cử động, lật qua một trang, trong giây lát Tống Mạn đã hoàn hồn, mặc kệ các cô hiện tại ở chung có bao nhiêu hòa hợp thì vẫn không thể làm bạn với nhau, chờ qua một đoạn thời gian, Hứa Ý không ghét cô đã là tốt rồi, làm sao có thể hài hòa ở chung giống như bây giờ.

Nhận thức này khiến Tống Mạn tương đối phiền táo, cũng càng thêm mâu thuẫn đối với việc tiếp theo mình cần làm, nhưng cô biết rõ, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Nghĩ đến việc cần làm tiếp theo còn không có nửa điểm manh mối, Tống Mạn đã cảm thấy càng thêm tích tụ.

Sùng Hoa người kia, đơn giản là dầu muối không vào, từ những tiếp xúc trong khoảng thời gian này xem ra, cô ấy không có sở thích bất lương gì, cũng không có nhược điểm gì rõ ràng.

Cô quả thực tựa như một cái trứng không lỗ thủng làm cho người ta không tìm được chỗ hạ thủ. Tống Mạn thậm chí từng thử dùng biện pháp tình cảm, nhưng cô không bị đả động chút nào, làm như không thấy đối với việc cô tận lực hiển lộ tình cảm, lẽ nào Sùng Hoa thực sự là thẳng tắp thẳng tắp làm thế nào cũng bẻ không cong?

Ngày mai cô có một thông cáo, phải rời đoàn phim một tuần, một tuần thời gian có thể cho cô đầy đủ thời gian bố trí, cũng có thể khiến đoàn phim thả lỏng cảnh giác, đây là thời cơ tốt nhất. Tống Mạn nhắm mắt lại, trong lòng bắt đầu nôn nóng. Bên tai truyền đến tiếng bước chân của Hứa Ý, mỗi một bước của cô đều rất nhẹ, tần suất cũng rất thấp, giống như mang một đôi dẹp bông, dẫm lên thảm nhung thật dày, gần như vô thanh vô tức.

Đây là tiếng bước chân cố ý thả nhẹ vì lo lắng làm phiền đến cô.

Tâm của Tống Mạn lập tức rơi vào đáy vực.

Ngày hôm sau thức dậy, Tống Mạn trang diện bản thân đến trạng thái tốt nhất, bởi phải rời khỏi đoàn phim nên Sùng Hoa sắp xếp những cảnh quay của cô tiến hành trước.

Đến trường quay, Sùng Hoa đã ở nơi đó, đang phân phối nhiệm vụ cho nhân viên phụ trách âm thanh ánh sáng, phó đạo diễn và quay phim đang kiểm tra máy quay, mọi người đều bảo trì trạng thái tốt nhất.

” Đạo diễn Sùng.” Tống Mạn bước đến, bưng ly cà phê thấy vành mắt của Sùng Hoa sắp biến màu xanh đen, cảm thấy ly cà phê này của cô làm rất đúng.

Nghe giọng nói của Tống Mạn, Sùng Hoa quay đầu, thấy ly cà phê trong tay Tống Mạn, ánh mắt cô trong nháy mắt ngưng kết, nhưng lập tức quay trở lại thấp giọng nói vài câu với phụ trách ánh sáng, phụ trách liên tục gật đầu, bước nhanh đi ra ngoài.

Chờ phụ trách ánh sáng rời khỏi, Sùng Hoa quay người lại, nhìn thấy Tống Mạn hôm nay trạng thái không sai, liền hỏi: “Kịch bản xem thế nào rồi?”

Tống Mạn thở dài: “Đương nhiên đã nhìn kỹ, đạo diễn Sùng cô yên tâm đi. Sáng sớm, đừng quá khẩn trương, đến đây, uống ly cà phê nâng cao tinh thần.”

Sùng Hoa nghe xong, đầu tiên là mỉm cười không mang thâm ý, sau đó thấy cô đưa cà phê cho mình thì lập tức tràn đầy áy náy: “Xấu hổ, tôi không uống cái này.”

Tống Mạn ngẩn ra, mím môi tiếc nuối thấp giọng: ” Đây là tôi tự pha.”

Sùng Hoa không có ý nhượng bộ, mỉm cười xin lỗi, không nói chuyện.

Cô thoạt nhìn là thế nào cũng không thể cải biến lập trường, Tống Mạn không thể làm gì khác hơn là nhún nhún vai: “Vậy được rồi, đạo diễn Sùng, cô cũng phải chú ý thân thể, vành mắt đều có thể so với gấu trúc rồi, như vậy thật để cho người ta lo lắng.” Dứt lời, cô tựa hồ bỗng nhiên phát hiện mình nói nhiều, bận rộn che giấu đưa ánh mắt nhìn nơi khác, ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt Sùng Hoa: “Đoàn phim chúng ta đều phải dựa vào cô….”

Sùng Hoa cười rộ lên: “Tôi biết, cô chuẩn bị một chút đi, tám giờ rưỡi bắt đầu.”

Cô nói xong, đi lướt qua bên cạnh Tống Mạn.

Qua khỏi Tống Mạn hơn mười bước, nhưng Sùng Hoa vẫn có thể cảm giác được ánh mắt phía sau lưu luyến nhìn chằm chằm vào cô, làm như là thật. Thần sắc của cô vẫn bình thường, không bị ảnh hưởng chút nào, cũng không có nửa điểm dao động.

Đi đến ghế đạo diễn, ngồi xuống.

Sâm Hòa bưng một ly cà phê đến, Sùng Hoa ngày hôm qua ngủ rất trễ, tinh thần không tốt lắm, đang cần cà phê nâng cao tinh thần, nên nhờ Sâm Hòa pha giúp cô một ly. Chỉ có điều nếu đã cự tuyệt Tống Mạn, thì hôm nay cô chỉ có thể dựa vào ý chí chống lại cơn buồn ngủ.

” Đạo diễn Sùng, thừa dịp còn chưa bắt đầu, mau uống đi.” Sâm Hòa đặc biệt tri kỷ.

Sùng Hoa thâm tình đưa mắt nhìn chiếc tách màu trắng vài giây, hữu khí vô lực nói: “Anh uống đi.” Nói xong lại nhấc mí mắt, càng thêm hữu khí vô lực bổ sung một câu: “Trước khi đóng máy cũng không cần chuẩn bị cà phê cho tôi.”

Biến hóa đến quá nhanh, làm cho người ta trở tay không kịp. Sâm Hòa giống như bị người bỗng nhiên điểm huyệt, đứng tại chỗ, lặng lẽ dùng ánh mắt khiển trách cô hay thay đổi.

Khẩn trương quay chụp, mỗi một ngày đều không có thời gian thả lỏng, Sùng Hoa lưu ý mỗi một tình tiết, mỗi một lời thoại. Trong quá trình quay phim sửa kịch bản là chuyện khó tránh khỏi. Lương Thanh cũng thời gian dài lưu trú trong trang viên. Trung gian có linh cảm, anh ta cũng sẽ muốm thêm một câu thoại để vẽ rồng điểm mắt, hoặc bỏ bớt một vài câu có vẻ dài dòng dư thừa. Bao gồm góc quay, ánh sáng, chuyển cảnh, thật ra đều là linh hoạt thay đổi.

Điện ảnh là một loại nghệ thuật, nghệ thuật tràn ngập sáng tạo, linh hoạt mà sinh động là đặc điểm của điện ảnh.

Sùng Hoa thích quá trình sáng tạo linh hoạt sinh động này, cô nàng quá trình mang những cảnh quay trên giấy lên màn ảnh, lúc bộ phim được chiếu lên màn ảnh, sẽ cho cô cảm giác thỏa mãn to lớn, vì sự thỏa mãn trong nháy mắt đó cô nguyện ý ngủ đông một đoạn thời gian rất dài, dùng hết tâm lực, tiêu hao tinh lực vào từng màn ảnh, tạo hình nhân vật. Cô muốn cho bộ phim, có sức sống.

Buổi tối, sau khi cùng Lương Thanh và phó đạo diễn thảo luận qua vấn đề vị trí đứng của các diễn viên lúc phát hiện thi thể, Sùng Hoa trở về phòng.

Một ngày kết thúc, cô nghĩ đến ngày hôm qua trước khi rời đi Thôi Trinh đã nói với cô, nàng có thể trình bày ca khúc chủ đề của bộ phim. Cái tên Thôi Trinh, gần như chính là sự bảo đảm cho doanh thu phòng vé. Mấy năm qua, trong giới có một hiện tượng kỳ lạ, chỉ cần có thể kéo được liên quan cùng Thôi Trinh, chính là sự bảo đảm cho độ nóng. Nếu như có thể để nàng trình này ca khúc chủ đề, bộ phim này cho dù quay rối tinh rối mù, chí ít doanh thu phòng vé sẽ không kém.

Sùng Hoa đúng là lo lắng người sẽ trình bày ca khúc chủ đề, giữa những người được đề cử có không ít thực lực thực lực, nhưng cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ đến Thôi Trinh. Ngược lại không phải là nói Thôi Trinh không phải ca sĩ chuyên nghiệp. Nàng không phát hành album, nhưng nàng từng hát một ca khúc chủ đề cho một quảng cáo. Bài hát này là do nhạc sĩ nổi tiếng trong nước sáng tác, do Thôi Trinh trình bày, vừa phát hành liền lan truyền rộng rĩa, được dùng làm nhạc nền cho nhiều sự kiện. Quảng cáo công ích đó, cũng được quốc nội tôn làm kinh điển. Sùng Hoa nghe qua bài hát đó, cô nhắm mắt lại, giọng hát ưu mỹ vang vọng trong đầu.

Có thể nói là hoàn mỹ.

Cơ hội tốt như vậy, lựa chọn tuyệt hảo như vậy. Lúc Thôi Trinh nói ra, Sùng Hoa lại ly kỳ không muốn đáp ứng.

Cô vô thức muốn cự tuyệt, cô có một loại cảm giác không biết từ đâu mà đến, trong tiềm thức, cô phản kháng việc Thôi Trinh lo lắng cho cô, cho dù chỉ là một cái nhấc tay. Loại cảm giác này cũng không phải là không muốn cùng Thôi Trinh nhấc lên quan hệ, cũng không phải sợ thiếu nợ nàng, chính là trong tiềm thức, cô không muốn Thôi Trinh vì cô mà làm bất cứ việc gì, vì cô mà vất vả, vì cô mà phí tâm phí sức.

Thực sự là cảm giác khó hiểu, dường như cô đã từng thiếu nàng rất nhiều. Sùng Hoa xoa huyệt Thái Dương. May là ngày hôm qua lúc cô không biết trả lời như thế nào, Thôi Trinh cũng không có tức giận, nàng chỉ ôn nhu trước sau như một, thấp giọng êm ái bảo cô suy nghĩ lại.

” Không cần phải gấp gáp trả lời, em cứ suy nghĩ, nghĩ xong, có thể nói cho tôi biết bất cứ lúc nào.” Thôi Trinh nhìn cô, đôi mắt thâm trầm của nàng, dường như chất chứa ánh sáng nhu hòa, mỗi khi nàng nhìn kỹ, Sùng Hoa luôn cảm thấy, cô hoàn toàn thuộc về nàng, mà nàng cũng chỉ thuộc về cô.
Loại cảm giác được chiếm hữu này lại làm cho người ta yên tâm một cách kỳ lạ.

Sùng Hoa sờ sờ, lấy ra một tablet, cô không hài lòng với màn hình điện thoại, tablet lớn hơn, thấy rõ ràng hơn. Quên thuộc mà mở video, là một bộ phim của Thôi Trinh.

Sùng Hoa biểu thị, mỗi một bộ phim đều là những mỹ cảm bất đồng, xem trâm lần không chán.
Cô ngồi xuống, đang định tập trung tinh thần, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

Sùng Hoa lưu luyến cố sức nhìn thoáng qua Thôi Trinh trong phim, sau đó nhanh chóng tắt đi, liếc nhìn thời gian, mười hai giờ.

Cô đứng dậy mở cửa.

Quy Đồ – Chương 22


Tống Mạn đứng ngoài cửa phòng của Sùng Hoa. Cô đã thiết kế xong hai phương án. Chỉ chờ một lát nữa tùy cơ ứng biến.
Cô ít nhiều có chút khẩn trương, đứng ở trước cánh cửa kiên cố, nhìn xung quanh một chút, lúc này, sẽ không có người đi ngang qua đây.
Từ gõ cửa, đến người bên trong mở cửa cũng không lâu lắm.
Sùng Hoa đứng trong khung cửa, thấy là cô, hơi bước ra một chút, thân thể lộ ra ngoài cửa.
Tống Mạn mặc một thân quần áo bình thường, tóc cũng không ghim lên, căn cứ trạng thái tinh thần của cô, có thể nói là triền miên quyến rũ, cũng có thể nói là suy sụp tinh thần. Cô nhìn Sùng Hoa, lời nói đều nghẹn trong cổ họng.
Sùng Hoa từ lúc bước ra vẫn lộ ra trạng thái tản mạn. Cô cao một mét bảy mươi bốn, cho dù mang giày đế bằng cũng cao hơn Tống Mạn không ít, hợp với thần tình mạn bất kinh tâm của cô, một loại cảm giác xa cách chân thật vắt ngang giữa hai người.
Sùng Hoa không chủ động nói chuyện, mà chỉ lịch sử nhìn phía Tống Mạn.
Trước khi biết rõ tình huống, cô sẽ không lên tiếng trước, để bại lộ bản thân, do đó rơi xuống hạ phong. Ở chung không lâu, nhưng Tống Mạn cũng hiểu phong cách hành sự của Sùng Hoa, lòng cảnh giác của cô mạnh mẽ đến đáng sợ, nhất cử nhất động, nhìn như ôn hòa tùy ý, kì thực đều ngăn cách người khác ở một phạm vi không gần, bảo đảm lãnh địa của bản thân an toàn tuyệt đối.
Vốn dĩ, là muốn chế tạo tình huống Sùng Hoa tiềm quy tắc nữ diễn viên.
Một nữ đạo diễn, quy tắc ngầm diễn viên đồng giới, đây không thể nghi ngờ là một tin tức chấn động cũng để làm người ta tức giận, trên đạo đức Sùng Hoa ở thế hạ phong, tất nhiên sẽ bị xã hội khiển trách. Hơn nữa, tuy rằng xã hội hiện đại đã bao dung bao dung hơn đối với đồng tính luyến ái, nhưng thái độ bài xích nơi nào cũng có, nhất là những người trung niên, nhất định là vô cùng phản cảm đối với việc này. Sau đó, có thể thuận lý thành chương thông qua dư luận kích động khán giả chống lại Sùng Hoa, mà cô, là đối tượng bị quy tắc ngầm, lại là một hình tượng bất khuất phản kháng, đồng thời vì xã hội công chính, vì không cho càng nhiều người rơi vào ma trảo, không để ý đến danh tiếng của mình, xé rách mặt nạ của Sùng Hoa, vạch trần bộ mặt thật đáng ghê tởm của cô, tranh thủ sự đồng tình của công chúng, cũng tẩy trắng bản thân. Mà chút đồng tình yếu ớt trong nhân tính sẽ khiến sự đồng tính của công chúng đối với cô hóa thành phẫn nộ đối với Sùng Hoa người ti tiện cưỡng ép cô. Đả kích một tầng cao hơn một tầng, cuộc đời đạo diễn của cô, mặc dù sẽ không triệt để hủy diệt, nhưng cũng sẽ bởi vì chỗ bẩn trên người mà hạn chế ở một mảnh trời nhỏ bé.
Nhưng hiện tại xem ra, điều này, căn bản là không thể thực hiện được, Sùng Hoa sẽ không có bất kỳ tiếp xúc mập mờ nào với cô, như vậy liền hoàn toàn không bắt được chứng cứ, vô kế khả thi.
“Đạo diễn Sùng.” Nếu không được, Tống Mạn thẳng thắn không uỗng phí thời gian ở kế hoạch này nữa, cô tỏ ra nôn nóng bất mãn: “Tôi yêu cầu sửa kịch bản!”
Sửa kịch bản? Đây không phải là chuyện diễn viên nên quản. Hơn nữa hiện nay đất diễn của nữ chủ rất nhiều, tính cách nhân vật cũng rất hoàn thiện, là một vai có chiều sâu, có thể để khán giả thâm nhập khai thác. Một vai xuất sắc như vậy, Tống Mạn còn có cái gì bất mãn?
Sùng Hoa mặt không thay đổi nói: “Trạng thái của Hà Nhân nhân vật này trên cơ bản có thể xưng là phiên bản hoàn mỹ nhất rồi. Không có không gian cải biến nào nữa.”
Cô hoàn toàn là thái độ giải quyết việc chung, lạnh như băng, không có một chút nhân tình. Tống Mạn rút đi cường thế, khóe môi khẽ mím lại, ánh mắt oán giận khiển trách nhìn Sùng Hoa, tràn đầy đều là ủy khuất, sau đó, cô tiến về phía trước nửa bước ở vị trí gần kề Sùng Hoa, chậm rãi quỳ xuống, ủy khuất biến thành nhận mệnh suy sụp tinh thần.
“Bây giờ kịch bản rất không hợp lý, bản chất thật sự của Hà Nhân chưa thể biển hiện ra, tôi yêu cầu sửa kịch bản, cũng là vì tốt cho bộ phim.” Tống Mạn cúi đầu, quỳ gối trước mặt Sùng Hoa.
Sùng Hoa sợ ngây người, cô chậm rãi chớp mắt, mất trật tự nói: “Cô có chuyện gì từ từ nói…”
Tống Mạn cắn răng, hiện ở tư thế này khiến cô cực độ cực độ, nhịn một phút đồng hồ thì tốt rồi. Cô một mặt may mắn Sùng Hoa dĩ nhiên không dỡ cô, một mặt càng thêm hèn mọn cầu xin: “Đạo diễn Sùng, thiếu sót này sẽ phá hủy cả bộ phim, cô cũng biết độc giả nguyên tác có bao nhiêu chờ mong bộ phim này, đây không phải là cho tôi, là vì mọi người chúng ta.”
“Cô đi hỏi Lương Thanh, tôi không nhúng tay vào chuyện kịch bản.” Sùng Hoa lộ vẻ không nhẫn nại, nhưng cô vẫn không đỡ Tống Mạn đứng lên.
Cuối cùng, Tống Mạn uể oải thất vọng đứng lên, đi trở về phòng mình.
Sùng Hoa bị tình huống bất người ập đến toàn thân đều cực kỳ không được tự nhiên.
Hành động này của Tống Mạn, nếu còn muốn đem sự nghiệp tiến thêm một bước, thật sự khó khăn. Diễn xuất có lệ, quá không có tâm, muốn nổi tiếng hơn, muốn có một bộ phim xuất sắc, sợ rằng phải có kịch bản vô cùng tốt để một chút mới được. Sùng Hoa hồi tưởng toàn bộ quá trình vừa rồi, lặng lẽ bắt được sự chuyển biến quá mức cứng nhắc, tâm tình trước khi quỳ xuống thiếu đầy đủ, khiến cả sự kiện đột ngột lại bất hợp lý, hoàn toàn không có gì logic đáng nói.
Khôi phục tâm tình mạc danh kỳ diệu do chuyện bất ngờ vừa rồi, Sùng Hoa lấy tablet ra tiếp tục xem bộ phim điện ảnh vừa rồi chưa xem xong.
Sùng Hoa không biết là, tình cảnh vừa rồi, nếu như ở gần, nghe thấy toàn bộ quá trình, sẽ cảm thấy vừa xấu hổ, vừa không hiểu ra sao, nhưng nếu là ở phía xa, không nghe thấy âm thanh, chỉ nhìn hình ảnh, thì hoàn toàn chính là một người ngạo mạn lại cao cao tại thượng đang bắt nạt kẻ yếu thế đáng thương.
Quyền lực, áp bách, ỷ mạnh hiếp yếu, luôn luôn dễ châm lên ngọn lửa trong lòng đại chúng.
Tống Mạn rời đoàn phim ba ngày, một tài khoảng tự xưng là nhân viên của đoàn phim Tù Đồ đăng một đoạn video, chất lượng cũng không cao, cự ly cũng không tính là gần, vừa nhìn cũng biết là quay lén. Trong đoạn video, hình ảnh Tống Mạn quỳ xuống, và Sùng Hoa đứng bất động liền ánh vào vô số người, khiến công chúng tinh thần trọng nghĩa đang trào lửa giận.
Hình tượng của Tống Mạn vẫn được duy trì rất tốt, trên màn ảnh, cô chính là một diễn viên nỗ lực, chuyên nghiệp, biết tri ân,  hiện tại diễn viên lưu lại ấn tượng tốt đẹp không ai bì nổi  trong lòng mọi người quỳ gối trước một đạo diễn, đau khổ cầu khẩn điều gì đó. Tống Mạn cúi đầu thấp đến làm cho lòng người chua xót, trước sau không hề ngẩng đầu lên, hoàn toàn bị vây ở thế yếu, tương phản, thần sắc của Sùng Hoa vô cùng khiến người chán ghét, cô chẳng những không có khom người đỡ Tống Mạn đứng lên mà còn đứng thờ ơ ở nơi đó, thậm chí trên mặt còn có vẻ không kiên nhẫn khá rõ ràng.
Chỉ nhìn hình ảnh này một cách đơn thuần, rất dễ để người liên tưởng đến Sùng Hoa ỷ vào thân phận đạo diễn bức bách Tống Mạn làm gì đó.
Đoạn video này trong khoảng thời gian ngắn được truyền bá rộng rãi.
“Đây là nhân viên nội bộ bọn họ tiết lộ, nếu như đạo diễn Sùng tốt, thì các nhân viên vốn có tương quan lợi ích sẽ chỉnh cô ta như vậy sao?”
“Tôi đã nói không hiểu sao địa điểm quay phim phải bảo mật, có phải lo lắng ký giả tham ban  chụp được cảnh Sùng Hoa áp bách diễn viên hay không?”
“Ha ha, đây là chụp được rồi, còn không chụp được sao?”
“Một đạo diễn như vậy thật sự đáng ghê tởm.”
“Đau lòng Hứa Ý.”
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi Sùng Hoa liền biến thành kẻ bị người người hô đánh hô giết.
Fan liên tục giải thích, không nên chỉ nhìn một đoạn video liền đưa ra  kết luận, phải xem cả sự kiện, cũng nên nghe đạo diễn Sùng giải thích, nhưng cũng chỉ rước lấy cư dân mạng mắng chửi.
” Cho dù có chuyện gì đặc biệt cũng không thể chà đạp tôn nghiêm của người khác!”
“Đây là vấn đề nhân phẩm của đạo diễn họ Sùng.”
“Fan không nên biện minh nữa, chứng cứ vô cùng xác thực, còn có cái gì phải thanh minh.”
Tức giận nhất là fan của Tống Mạn, thấy video, họ hoàn toàn bùng nổ, một bên chạy đến chỗ Sùng Hoa chửi rủa, một bên lướt, like những đầu đề bắt Sùng Hoa xin lỗi, muốn Sùng Hoa rời khỏi giới giải trí lên chủ đề tìm kiếm.
Trong tiếng chửi rủa, châm chọc xôn xao, Sùng Hoa vẫn duy trì sự im lặng. Mãi đến công ty giải trí Thiên Bác của Tống Mạn đột nhiên giống như một hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa, công khai phát biểu, tuyên bố: Nghệ sĩ thuộc quyền quản lý của công ty chúng tôi, Tống Mạn, ở đoàn phim Tù Đồ đã bị vũ nhục nhân cách, chà đạp tôn nghiêm, vì bảo đảm nhân quyền của nghệ sĩ, công ty quyết định hủy bỏ hợp đồng với đoàn phim Tù Đồ, tiền bồi thường do công ty chi trả, đồng thời hy vọng đạo diễn Sùng Hoa cho một lời giải thích hợp lý đối với chuyện này đồng thời xin lỗi Tống Mạn.
Thông cáo vừa phát ra, đã nhận được các loại khen ngợi, lượng like vượt ơn tám mươi vạn chỉ trong ba tiếng đồng hồ.
Các danh hiệu như ‘ Trung Quốc hảo công ty’ được cư dân mạng phong tặng cho Thiên Bác.
Fan của Hứa Ý và Ngụy Hạc Ca đều rất lo lắng họ cũng bị khi dễ, nên đều chạy đến Weibo chính thức của công ty quản lý thỉnh cầu công ty cũng có chút cốt khí có chút trách nhiệm, học hỏi Thiên Bác, ít nhất phải bảo hộ nhân quyền của nghệ sĩ.
Hai công ty này đương nhiên sẽ không dễ dàng tham gia vào, chí ít cho tới bây giờ, Hứa Ý và Ngụy Hạc Ca cũng không có phản ứng về phương diện này.
Lúc cư dân mạng cho rằng Sùng Hoa sẽ tiếp tục im lặng trước sự việc này thì Weibo chính thức của Tù Đồ lên tiếng: “Giải trí Thiên Bác lên án sai sự thật đối với đạo diễn Sùng Hoa, tạo thành tổn hại lớn đối với danh dự của đạo diễn Sùng Hoa, hiện yêu cầu Thiên Bác xóa thông cáo trong vòng hai mươi bốn giờ, đồng thời xin lỗi khôi phục danh dự của đạo diễn Sùng.”
So sánh với ngôn từ cường ngạnh cường ngạnh của Thiên Bác, điều này quả thực vô lực giống như một con cừu nhỏ,  cách nói Sùng Hoa có tật giật mình bắt đầu lan truyền, một ít người qua đường cũng cười nhạo Sùng Hoa, nếu không có lợi thế gì thì thành thật trầm mặc đến cùng là được rồi, nói cho cùng cư dân mạng dễ quên, mắng một vài ngày, cũng sẽ quên mất, hà tất phải làm như vậy.
Thiên Bác cũng thực cứng rắn, trong vòng ba tiếng liền đăng ảnh chụp phụ lục tuyên bố hủy hợp đồng, có vẻ bọn họ tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.
Từ lúc video truyền ra đến ảnh hủy hợp đồng, cũng chỉ ba ngày, cả sự kiện bắt đầu, lan truyền, cao trào, không có ngoài ý muốn, tuyệt đối là đề tài nóng nhất các diễn đàn mười năm gần đây.
Tần Tụng đặc biệt tiếc hận nhìn mấy bài post bôi đên Sùng Hoa trên các diễn đàn, rõ ràng có thuỷ quân đang khích bác, nhưng tâm tình của cư dân mạng hiển nhiên phi thường kích động. Nếu không có chứng cứ tuyệt đối để phản kích, Sùng Hoa lần này thua là chắc. Lại thêm đoạn video của đối phương, rất khó phản bác.
Tần Tụng trái lại rất khẳng định Sùng Hoa bị hãm hại. Lần trước tham ban, cô cũng đi cùng, đã gặp qua Sùng Hoa, nói qua vài câu. Ở giới giải trí nhiều năm như vậy, gặp qua đủ loại người, nên luyện ra chút nhãn lực, theo cô, người tinh minh như Sùng Hoa, tuyệt đối không làm loại chuyện tự hủy Trường Thành như thế này.
Nghĩ như vậy, đột nhiên phát hiện, sự tình đã ba ngày rồi, Thôi Trinh ngoại trừ ngay từ đầu chú ý một chút một chút, thì không hề quan tâm thêm gì về chuyện này.
Ngồi trong phòng nghỉ ngơi của công ty, Tần Tụng hỏi: “Sùng Hoa của cậu sắp không trở mình được rồi, cậu không nóng nảy?”
Người khác có thể lực bất tòng tâm, nhưng việc Thôi Trinh có thể làm rất nhiều, cho dù không tỏ thái độ, thì trao đổi với truyền thông, viết tin tức thiên chuyển lập trường thì tình huống sẽ khác đi. Nhưng Thôi Trinh lại thong dong tự nhiên, hoàn toàn không có ý ra mặt.
“Cô ấy ứng phó được.” Thôi Trinh thản nhiên nói một câu.
Tần Tụng thở dài, cũng sắp đen thành mực rồi, phải tài năng cỡ não mới tẩy được viên phấn đã nhiễm mực? Đây cơ hồ chính là chuyện không thể nào. Hơn nữa, mấy ngày nay cũng không thấy Thôi Trinh có liên hệ gì cùng Sùng Hoa, nàng làm sao biết cô ấy sẽ ứng phó được.
TV trong phòng nghỉ được mở lên, bởi vì là công ty giải trí, nên TV trong phòng nghỉ ngơi quanh năm đều phát tin giải trí.
Trong TV là một mảnh tạp âm ầm ĩ, một đám ký giả vây quanh Trịnh Gia Lệ, hỏi cô có suy nghĩ gì đối với việc Sùng Hoa khi dễ diễn viên. Trịnh Gia Lệ ủng hộ Sùng Hoa, ngoại giới xem ra, quan hệ giữa các cô rất tốt, hiện tại xảy ra chuyện như vậy, ký giả đã xem náo nhiệt, cũng là cười nhạo Trịnh Gia Lệ nhìn người không chuẩn.
“Trịnh Gia Lệ, xin hỏi cô có cảm thấy bất người khi đạo diễn Sùng làm ra loại chuyện này hay không?” Giọng nói bén nhọn của một ký giả đặc biệt chói tai.
Trịnh Gia Lệ vốn dĩ đi ra ngoài dưới sự bảo vệ của nhân viên công tác, nghe một câu như thế, cô dừng lại, quay đầu nhìn về phía ký giả kia, ký giả kia không chút nhượng bộ,  đưa microphone tới.
Trịnh Gia Lệ nhìn anh ta, nhấn mạnh từng chữ, nói đặc biệt rõ ràng: “Tôi và Sùng Hoa quen biết không phải một hai ngày, tôi hiểu cô ấy hơn mọi người, cô ấy không phải người sẽ làm chuyện như vậy!”
“Quá lỗ mãng.” Tần Tụng xem ti vi, đánh giá một câu. Nhân vật công chúng phải chú ý ngôn hành cử chỉ, nói sai một câu, có thể sẽ bị mắng đến không trở mình được, Trịnh Gia Lệ tuyệt đối là ngôi sao sáng trong nước, cô ấy đã bước vào hàng sao lớn, theo lý mà nói hẳn là rất lão đạo mới đúng, nhưng những lời này, thật sự là quá lỗ mãng.
Thôi Trinh nhớ đến, lần trước Sùng Hoa bị fan nguyên tác của Tù Đồ chất vấn, Trịnh Gia Lệ cũng từng ủng hộ.
Cô ấy và Sùng Hoa hình như rất thân thiết.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna