Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 31 + 32

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 31:
Tầng sương che phủ lý trí khiến cô trầm mê thất thần theo tiếng gõ cửa liên tiếp mà tan biến.
Sùng Hoa bỗng nhiên giật mình hồi tình, cô mở mắt ra, phát giác bản thân đang làm gì, phản xạ có điều kiện muốn thối lui.
Thôi Trinh nâng bàn tay đang đặt trên đầu gối, giữ lấy bàn tay Sùng Hoa đang muốn vội vàng thối lui khỏi cằm của nàng, nàng hơi ngẩng đầu, liền chạm phải cánh môi của Sùng Hoa.
Sùng Hoa giật mình, giống như có một cổ điện lưu kỳ diệu, thẳng để trái tim cô. Thôi Trinh vẫn nhắm mắt, môi dán lấy môi cô môi của nàng rất mềm, có chút cảm giác lạnh lẽo, nàng ngửa đầu, là một loại tín nhiệm bị vây ở thế yếu, và hoàn toàn không hề nỗ lực tự giữ.
Các nàng dán rất gần, nữ nhân cô yêu mến đã dũng cảm đi ra bước đầu tiên, lúc cô nhát gan muốn lui bước. Sùng Hoa không biết tại sao, vành mắt nóng lên, cô nâng ta khẽ vuốt ve gò má của Thôi Trinh, đôi môi cùng Thôi Trinh chặt chẽ thiếp hợp, tiếp tục trằn trọc, ngậm mút.
Trước đó, Sùng Hoa chưa từng thử nghĩ qua hôn môi Thôi Trinh sẽ là cảm giác gì, mà khi thời khắc này đến, mỹ hảo đến linh hồn cũng rung động theo. Đôi môi của Thôi Trinh dần dần nóng lên, hô hấp của nàng rất thong thả, kéo dài, hơi thởi của người hòa quyện vào nhau.
Sùng Hoa vươn đầu lưỡi, thử thăm dò bằng cách liếm môi Thôi Trinh, hàng mi dài của Thôi Trinh nhẹ nhàng chấn động, nàng khẽ hé mở đôi môi, hoàn toàn bao dung Sùng Hoa. Đầu lưỡi của các nàng quấn quýt cùng nhau, ngón tay của Thôi Trinh luồn vào mái tóc cô Sùng Hoa, đầu ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc cô. Trái tim Sùng Hoa quả thực hóa thành nước, cô không muốn buông ra, giống như một đứa trẻ ngây ngô, quyến luyến, không ngừng không nghỉ mà triền miên quấn quýt, muốn lấy được càng nhiều, nhưng rồi càng lúc càng cảm thấy thiếu, cô nhiệt tình đến mức không ai có thể chống đỡ, Thôi Trinh khắc chế không nổi mà ngâm ra một tiếng, mang theo giọng mũi kiều mị.
Một tiếng ngâm này khiến Sùng Hoa khí huyết cuồn cuộn, cô càng thêm quấn quýt si mê mà dán chặt Thôi Trinh.
Nếu đem thời gian giao cho Sùng Hoa, cô nhất định sẽ khiến giây phút này kéo dài vĩnh viễn.
Thôi Trinh chậm rãi đẩy cô ra, dùng trán tựa lên trán cô.
"Sùng Hoa." Nàng gọi một tiếng, giọng nói hơi khàn khiến Sùng Hoa tâm thần nhộn nhạo. Sùng Hoa lên tiếng, trong mắt cô hàm chứa thủy quang ẩm ướt, cô ngước mắt lên nhìn Thôi Trinh, giống như một con ma tước còn chưa ăn đủ, Thôi Trinh cúi đầu mỉm cười, nhẹ nhàng mà xoa gáy cô: "Mau đứng lên."
Sùng Hoa đứng thẳng người, cô nắm tay Thôi Trinh không muốn buông ra.
Đến lúc này, nói cái gì đều là dư thừa, sự dũng cảm của Thôi Trinh, sự nỗ lực của Thôi Trinh, đã nói rõ tất cả.
Sùng Hoa nắm tay nàng, ánh mắt trong suốt chỉ nhìn thấy một người duy nhất là nàng, nàng nhịn không được khẽ gọi một tiếng : "A Trinh." Gọi tên của nàng dĩ nhiên lại khiến cô cảm thấy yên tâm đến thế, ngay sau đó cô lại gọi một tiếng : "A Trinh."
Sùng Hoa ở trước mắt dần dần trọng hợp với Trọng Hoa luôn mang theo ánh mắt tuyệt vọng, đem tình cảm cẩn thận cất giấu dưới đáy lòng lòng trong trí nhớ. Ký ức là bi thương, thị giác lại hạnh phúc như thế, Thôi Trinh nhìn Sùng Hoa, trong mắt tràn đầy tình yêu.
Giống như bầu trời âm u nhiều ngày nhìn thấy lại mặt trời, có thể dùng tinh không vạn lí để hình dung, đối với hai người lúc này mà nói quả thật vô cùng thỏa đáng.
Mãi đến khi tiếng gõ cửa lần thứ hai truyền đến, Sùng Hoa mới một lần nữa về đến nhân gian, cô vội vàng đi tới mở cửa.
Tiểu trợ lý cầm chậu nước đá đứng ngoài cửa, đợi nửa ngày, thấy cửa rốt cuộc mở, cô lại có một loại cảm giác vui mừng, đồng thời, thấy rõ ảnh hậu và đạo diễn Sùng rõ ràng đều ở đây, tại sao lâu như vậy mới mở cửa cũng làm cô nghi hoặc. Tiểu trợ lý cầm chậu nước đá vào phòng, kết quả phát hiện trên bàn trà đã có một chậu, hơn nữa so với cô càng thêm chu đáo mà mang theo hộp y tế.
Trong phòng chỉ có hai người, nếu không phải của ảnh hậu vậy khẳng định chính là của đạo diễn Sùng. Chuyện cổ quái trong giới giải trí thật không thiếu, người làm việc trong đó đại thể đều có một trực giác nhạy bén. Tiểu trợ lý lập tức phát hiện cái gì đó, nhưng là một trợ lý tốt chuẩn tắc thứ nhất chính là, việc tư của nghệ sĩ, không nên hỏi đến.
Cô đặt chấu đá xuống, liền đặc biệt biết điều mà ra ngoài.
Sùng Hoa lưu ý thần sắc của cô, thấy cô đóng cửa lại, do dự chốc lát: "Cô ấy biết chuyện sẽ không sao chứ."
"Không sao đâu, cô ấy sẽ không nói."
Người không đáng tin, nàng sẽ không để ở bên người. Sùng Hoa hiểu rõ, cô bước đến, động tác thành thạo một lần nữa bọc một viên nước đá, chờ cô trở về chỉ thấy ánh mắt của Thôi Trinh từ đầu đến cuối vẫn dừng trên người cô, Sùng Hoa nghĩ đến nụ hôn vừa rồi, cô đỏ mặt, nhưng rốt cuộc vẫn trấn định mà bước đến.
Ngày hôm sau, Sùng Hoa thức dậy đặc biệt sớm, cô cố ý nhân lúc các diễn viên hoá trang, gọi Ngụy Hạc Ca ra một chỗ riêng, đem cảnh quay kia giảng giải một lần.
"Hồ Dật là một người có năng lực rất mạnh, anh ta sẽ sản sinh hoài nghi đối với Hà Nhân, Hà Nhân là người không thể nào giết Thiệu Khiêm nhất, nhưng nguyên nhân chính là như vyaaj cho nên cô ấy trái lại cũng là người có động cơ mạnh nhất. Những lời này..." Sùng Hoa chỉ vào lời thoại, kiên trì giải thích: "Cô ấy đã để lộ sơ hở, Hồ Dật quyết tâm muốn điều tra ra hung thủ, nên nhất định sẽ chú ý tới."
Ngụy Hạc Ca nghe rất chăm chú, xác định bản thân đã chính xác lĩnh ngộ, anh ta mới đáng thương nói: "Tôi vẫn rất chú ý, nhưng biểu hiện của ảnh hậu quá có sức thuyết phục, chị ấy có thể dẫn người nhập vai."
Sùng Hoa liếc anh ta: "Đừng kiếm cớ."
Nói xong, lại để cho anh ta diễn thử hai lần, xác định sẽ không có sai sót nữa, cô mới thả anh ta đi hoá trang.
Lúc Thôi Trinh xuất hiện, Sùng Hoa đang cùng chuyên viên ánh sáng giải thích hiệu quả cô mong muốn. Nàng sải bước đi đến, vẫn đạm nhiên trấn định như cũ , nghe diễn viên hoặc nhân viên chào hỏi, nàng sẽ đáp lại bằng một nụ cười yếu ớt, sẽ không đối đãi khác biệt với người nào.
Sùng Hoa ngẩng đầu một cái, liền cách đoàn người thấy được nàng.
Các nàng ai cũng không nói bất cứ lời gì xác định quan hệ, nhưng trong lòng các nàng đều biết rõ. Trước một ngày khi mối quan hệ phát sinh biến hóa Sùng Hoa cho rằng sẽ có chỗ bất đồng, nhưng, đến thời khắc này, cô mới phát hiện, không có gì bất đồng. Cô nhìn Thôi Trinh, vẫn là cảm giác muốn thân cận trước đây, muốn khiến nàng vui vẻ, muốn xem nàng mỉm cười. Thôi Trinh chú ý đến ánh mắt của cô, mỉm cười với cô, Sùng Hoa lập tức hớn hở chạy đến, cảm giác như cả bầu trời phim trường đều phát sáng.
Cô vẫn duy trì thái độ chuyên nghiệp đối với công việc, nghiêm túc lại cẩn thận, nhưng tâm tình của cô bởi vì một cái mỉm cười của Thôi Trinh mà tung bay.
Chuyên viên ánh sáng nhạy bén phát hiện đạo diễn Sùng hăng hái tựa hồ cao hơn một ít, anh ta lập tức thừa dịp đó hỏi ra chi tiết mà mình còn chưa lĩnh hội: "Cho nên, bên này vì làm nổi bật bầu không khí, là muốn dùng hiệu quả sáng tối giao nhau?"
"Phải, đúng vậy, chính là thứ hiệu quả này." Sùng Hoa giải thích rõ ràng: "Khu vực tối sẽ rộng hơn một chút."
Chờ các diễn viên hóa trang xong, các bộ phận vào vị trí, một ngày làm việc mới lại bắt đầu.
Sùng Hoa sáng sớm dụng tâm giảng giải không có uổng phí, Ngụy Hạc Ca không rơi vào sai lầm nữa, cảnh này một lần thông qua.
Tiếp theo quay chụp cũng rất thuận lợi. Có một diễn viên diễn xuất tuyệt vời sẽ kéo tiến độ quay chụp đi nhanh hơn. Sùng Hoa một bên vui vẻ nghĩ, A Trinh nhà cô lợi hại nhất, A Trinh nhà cô giỏi giỏi quá, một bên ở trên màn ảnh, xem lại những cảnh đã quay xong. Sau khi bộ phim quay xong, còn có một bước vô cùng quan trọng gọi là hậu kỳ, biên tập hậu kỳ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu quả của bộ phim. Tuy rằng cảnh quay còn chưa quay xong nhưng Sùng Hoa đã bắt đầu suy nghĩ đến vấn đề biên tập, đồng thời thời khắc kích thích tiếng lòng của người xem, đều là những vấn đề của đặc biệt chú ý.
Theo tiến độ hiện nay, nhất định sẽ đóng máy sớm, Sùng Hoa và người trong tổ đạo diễn thương lượng một chút, cảm thấy phương án tuyên truyền có thể bắt đầu thực hiện.
Thật ra, bộ phim này từ lúc tuyên bố đến nay đã qua nhiều biến chuyển, hơn nữa có sự nổi tiếng của ảnh hậu, công chúng chờ mong đối với nó quả thực có thể xưng là trước đó chưa từng có. Như vậy, góc độ tuyên truyền phải thận trọng mà suy tính.
Fan của Thôi Trinh có một đặc điểm mà fan của những ngôi sao khác trong giới không có, chính là đặc biệt lý trí. Nàng xuất đạo nhiều năm như vậy, từ bộ phim đầu tay vô số người đã cùng nàng một đường đi đến ngày hôm nay, từ những thiếu nam thiếu nữ đến thanh niên bước vào xã hội, tuổi tác càng lớn, trải nghiệm càng nhiều, phương diện tính tình đương nhiên cũng trưởng thành hơn rất nhiều các tiểu thịt tươi hiện tại, so với fan của các tiểu hoa đán phần lớn cũng là những người thích ổn trọng trầm tĩnh.
Fan như vậy có rất nhiều chỗ tốt, sự trung thành của họ đáng tin hơn, họ còn có sức phán đoán nhất định, sẽ không bị người khác dễ dàng kích động, nếu như ảnh hậu bị bôi nhọ, hoặc kéo xuống nước, bọn họ thường có thể tìm tới điểm mấu chốt, cho thấy sức chiến đấu mạnh mẽ hiệu quả, có fan như vậy ngôi sao đó nhất định là hạnh phúc. Nhưng chính vì bọn họ có sức phán đoán nhất định, nên cũng rất khó bị hồ lộng. Nếu như tác phẩm chỉ là tạm được, thì bọn họ sẽ nhìn ra.
Thôi Trinh chưa từng diễn một bộ phim nào kém chất lượng, đó không chỉ liên quan đến năng lực và kịch bản, mà còn liên quan đến ánh mắt lựa chọn kịch bản của nàng.
Lần này nàng diễn Tù Đồ, hoàn toàn là bởi vì cô, Sùng Hoa vẫn luôn biết, cho nên, chẳng những vì bản thân cô mà cũng là vì danh tiến của Thôi Trinh, cô phải dồn hết sức, muốn quay tốt bộ phim này.
Những điều này cô chưa từng nói cùng ai, cũng không biểu hiện ra ngoài, mỗi ngày ở phim trường cô sẽ an bài các mặt ngay ngắn trật tự, hình như hết thảy đều nằm trong kế hoạch của cô, gặp phải nan đề liền giải quyết, không giải quyết được thì quả đoán bỏ qua, nghĩ phương án thay thế làm cái gì đều đâu vào đấy, dường như không gì làm khó được cô. Ai cũng không phát hiện cô cho bản thân áp lực rất lớn.
Chỉ có Thôi Trinh biết.
Cuối tháng bảy, bộ phim điện ảnh Thôi Trinh diễn vai chính tham dự liên hoan phim Vinich nàng được đề cử giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, tin tức vừa truyền đến thì tràn ngập báo giấy, báo mạng . Diễn viên Hoa Ngữ nhận được giải thưởng lại liên hoan phim Vinich không phải là không có, nhận được đề cử càng là không ít, nhưng nếu như Thôi Trinh có thể giành được giải thưởng lần này thì nàng chính là diễn viên đầu tiên giành cả giải ảnh hậu ở liên hoan phim Berlin và liên hoan phim Vinich.
Truyền thông trắng trợn đưa tin, tựa như nàng đã giành được giải thưởng nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, loại vinh quang này, khiến những người ái mộ cũng vô cùng hưng phấn, Weibo đăng tải, diễn đàn thảo luận, nhiệt độ đặc biệt cao.
Tất cả mọi người đang vui mừng khôn xiết, chỉ có Sùng Hoa dần dần từ đó phát giác một việc không thích hợp.
=======================
Chương 32:
"Hơn mười công ty truyền thông trước sau liên hệ Tần Tụng người đại diện của ảnh hậu xin được phỏng vấn, chỉ là ảnh hiện nay đang bận quay Tù Đồ, không có thời gian, nên đã cự tuyệt tất cả, ảnh hậu thật tuyệt [like] x3, [<3]x3." Có một Weibo chuyên về giới giải trí tên là Bala, những tin được đăng tải từ trang này thường rất chính xác, có vẻ tính chân thực rất cao.
Weibo mới đăng trong nửa tiếng ngắn ngủi, đã được đủ loại fan hoặc người qua đường đẩy lên đầu đề.
Thấy tin tức chính diện của Ái Đậu (ảnh hậu), fan phần lớn là lựa chọn nhấn like trước sau đó mới bình luận. Chờ lúc tỉnh lại từ hào quang của nữ thần phát hiện phong cách của Weibo này hình như không đúng lắm thì đã muộn rồi.
Sùng Hoa ngày gần đây thỉnh thoảng quan tâm động thái ngoại giới. Từ lúc Weibo trở thành mạng xã hội lớn nhất trong nước, đông đảo ngôi sao lần lượt đăng kí tài khoản Weibo, động thái mới nhất của giới giải trí đều đặc biệt đúng lúc xuất hiện trên đó. Sùng Hoa vừa bước acc phụ, liền thấy fan của Thôi Trinh đang hùng hổ xù lông.
Vị ' Ảnh hậu ta có một câu biểu lộ phải nói cho ngài nghe' là fan lão niên của Thôi Trinh, có địa vị nhất định trong cộng đồng fan, lượng fan theo dõi cũng đặc biệt khả quan, bình thường nàng luôn luôn lấy hình tượng mềm mại khả ái, lúc này lại xù lông đến lợi hại: "Fuk fuk, Bala đang làm cái gì? Với cách nói này người qua đường thấy nhất định sẽ cho rằng ảnh hậu tự cao tự đại, cự tuyệt truyền thông phỏng vấn."
Sùng Hoa nhíu mày, phát hiện Weibo không có tiền căn hậu quả này có số lượng chia sẻ và bình luận cũng không ít, liền thuận lợi mở ra xem thử.
"Giọng điệu sai rồi, công ty truyền thông còn chưa nói, trang tin lá cải nói cái gì a."
"Rõ ràng là liên lạc Tần tỷ, sao lại nói là ảnh hậu cự tuyệt, ngay cả một chữ từ chối cũng không dùng, đổ mực người khác cũng không nên quá rõ ràng [Lửa giận]."
"Mấy nút like đó là ý gì, là cố ý châm chọc sao!"
Từ lúc nhận giải Kim Hùng (cách gọi khác của giải nữ chính xuất sắc liên hoan phim Berlin) được phong làm ảnh hậu, đã lâu không ai dám bôi đen ảnh hậu, những người ái mộ biểu thị gần đây đầu óc có chút trì độn. Có thể coi là như vậy, cộng đồng fan đối với xu hướng của giới giải trí độ nhạy cảm không hề thấp, các loại tin tức xem nhiều như vậy, đối với cách dùng câu dùng từ của giới truyền thông cũng ít nhiều nắm giữ một điểm quy luật., vừa mở miệng bình luận cũng rất có tư thế một câu nói trúng trọng điểm.
Lướt xuống thêm mấy cái, Sùng Hoa đã biết là chuyện gì xảy ra. Trước đó tán thưởng nâng cao cũng chỉ là làm nóng người, hiện tại đối phương mới bắt đầu biểu hiện ý đồ chân chính của đối phương. Thủ đoạn thô bạo, lại rất hữu hiệu. Tìm ra Weibo chính thức của Bala . Quả nhiên liền thấy bài đăng làm dậy sóng dư luận kia, mở khu vực bình luận, đại bộ phận đều là nói ảnh hậu thật là lợi hại, nhưng có một số người rõ ràng đã bị cách dùng từ của bài đăng dẫn dắt xu hướng, bắt đầu có một chút bình luận tiêu cực.
"Lẽ ra vẫn cảm thấy Thôi Trinh rất tốt, không scandal, không làm nổi chăm chỉ diễn xuất, bây giờ nhìn lại, thật sự quá kêu ngạo."
"Lập tức cự tuyệt bao nhiêu truyền thông như vậy, rõ ràng chính là giở tính ngôi sao, cũng phải thôi dù sao người ta là ảnh hậu, tùy tiện làm cao cũng có người cổ động."
"Diễn xuất tốt? Chỉ dựa vào khuôn mặt thôi chứ gì."
Loại bình luận này vừa xuất hiện, lập tức có fan bắt đầu phản bác, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, những bình luận tiêu cực càng ngày càng nhiều, từ ngữ cũng dần cực đoan, khu bình luận vốn dĩ là một mảnh tán dương bắt đầu xuất hiện phân chia. Fan có kinh nghiệm sóng gió dần dần phát giác bất ổn, đều trấn tĩnh lại, lần lượt rời khỏi cuộc tranh luận, để tránh tạo thành một loại hiện tượng fan hâm mộ của Thôi Trinh lấy nhiều khi ít, bá đạo không cho người khác nên ý kiến, kết quả, fan vừa rút lui, bình luận khu đã bị antinfan chiếm lĩnh, dĩ nhiên sản sinh một loại cục diện tất cả mọi người bất mãn Thôi Trinh.
Sùng Hoa nhìn chằm chằm tên của những người dùng ngôn từ kịch liệt nhất, mở đến trang nhà của những người đó, phát hiện đều là tài khoản mới đăng kí không lâu.
Thuỷ quân.
Thuỷ quân có một đặc điểm, tài khoản cơ bản đều đăng kí không lâu, bình thường không có hoạt động hay trạng thái gì. Đồng thời lấy quy tắc có sẵn của một quần thể mà xuất hiện, trong ngôn luận có độ tương tự rất lớn. Lần này rất rõ ràng chính là thuỷ quân.
Lại nhìn những bài chia sẻ, điều xuất phát từ những tài khoản sở hữu số lượng fan lớn, lượng chia sẻ đặc biệt khổng lồ, trong khoảng thời gian ngắn, khếch tán tin tức trên phạm vi rộng.
Rất rõ ràng, đây là một cái hố rất lớn, đặc biệt nhắm vào Thôi Trinh.
Biết rõ tình huống, Sùng Hoa đứng dậy đi tìm Thôi Trinh.
Bây giờ là lúc nghỉ trưa, Thôi Trinh có thói quen buổi trưa nghỉ ngơi nửa tiếng đồng hồ, quay phim rất vất vả, thời gian nghỉ ngơi cũng rất quý giá, tuy rằng Thôi Trinh chưa từng nói nhưng mỗi khi đến lúc này Sùng Hoa đều đặc biệt tự giác trở về phòng của mình, để Thôi Trinh nghỉ ngơi một hồi.
Phòng của các nàng sát vách nhau, ở giữa chỉ cách một bức tường. Sùng Hoa đi hai bước, ngay ngoài cửa phòng Thôi Trinh. Cô xem đồng hồ đeo tay, giơ tay lên gõ hai cái.
Không bao lâu, cửa liền mở ra, bên trong là Tần Tụng.
Chừng mấy ngày không gặp, Tần Tụng vẫn sạch sẽ lưu loát, dáng vẻ nữ cường nhân. Sùng Hoa vừa nhìn thấy cô, liền biết sự tình đại khái đã nghiêm trọng đến Hách Thịnh cần thương lượng với Thôi Trinh, mà không phải tự mình quyết định.
Tần Tụng rất hữu hảo với cô, nhường qua một bên để cô vào phòng. Sùng Hoa cũng lịch sự chào hỏi cô, đi vào bên trong, Thôi Trinh ngồi ở trước bàn, trên bàn đặt một cái notebook và mấy tập văn kiện.
Thấy cô đến, Thôi Trinh nghiêng đầu nhìn cô, mỉm cười ý bảo cô ngồi cạnh mình, nàng nói: "Em ngồi xuống trước đi."
Nàng vẫn là dáng vẻ bình thường đạm nhiên, nhìn không ra một chút khẩn trương bất an, hình như cuộc công kích quy mô lớn trên mạng căn bản không phải nhắm vào nàng. Tâm tình của con người sẽ ảnh hưởng lẫn nhau, Sùng Hoa cũng trấn định lại, cô chọn một cái ghế gần Thôi Trinh nhất để ngồi xuống. Tần Tụng cũng quay lại, nhìn thấy Thôi Trinh hoàn toàn không có ý để Sùng Hoa tránh mặt, cô cũng sẽ không xem Sùng Hoa là người ngoài, tiếp tục nói.
"Hiện tại phát thông cáo khẳng định không kịp, cũng không thể yêu cầu bên kia xóa bài đăng, xóa liền chứng tỏ là có thật, không đúng cũng thành đúng." Phong cách của Tần Tụng chính là dứt khoát hẳn hoi, cô tĩnh táo phân tích: "Tôi đã nói với người phụ trách diễn đàn và fanclub của cậu một lần, nhờ họ hỗ trợ quản thúc fan một chút, không nên tùy tiện đi gây chiến. Thuỷ quân muốn nói, cũng phải có người phản ứng thì mới nói được, kịch một vai hát lâu sẽ tự cảm thấy không có ý nghĩa."
Địa vị cao cũng là gánh nặng, loại bôi nhọ này không trả lời cũng chỉ có thể mặc cho bọ họ tiếp tục, đáp lại chính là hạ thấp đẳng cấp, nói không chừng còn bị người qua đường không rõ chân tướng châm chọc một câu chuyện bé xé ra to.
Sùng Hoa nghiêng đầu nhìn màn hình notebook của Thôi Trinh, cái đầu mềm mượt của cô đến gần, Thôi Trinh nhìn cô, thoáng nở nụ cười.
Sùng Hoa hồn nhiên không biết, nghiêm trang chỉ vào màn hình phân tích: "Chị xem mấy cái này, nói diễn viên nào đó lợi hại hơn, chỉ là không có cơ hội mới không bằng A Trinh, đây rõ ràng chính là muốn kéo fan của những ngôi sao khác xuống nước, làm cho tình hình hỗn loạn hơn." Những cộng đồng fan bị kéo vào vòng chiến nếu không phải fan của các diễn viên đang lúc nổi tiếng thì chính là những tên tuổi đức cao vọng trọng, mặc kệ người nào đều không phải là dễ trêu chọc.
Hiện tại fan bình luận vẫn rất lý trí, đối mặt xúi giục, cũng không nói xấu những diễn viên bị kéo vào kia, nhưng một khi anti-fan dùng ngôn từ kích động, rất khó bảo đảm sau đó sẽ phát triển theo hướng nào.
Tần Tụng đương nhiên cũng nghĩ đến, cô đỡ trán, nói: "Loại thuỷ quân chất lượng cao này, hẳn là mất không ít tiền thuê rồi." Cô dùng một loại ngữ điệu trưng cầu ý kiến hỏi Thôi Trinh: "Tung một tin chấn động để đẩy chuyện này xuống đi." Lần này bôi nhọ rõ ràng cho thấy là bước đệm trước khi tranh giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, những diễn viên lần này cũng không yếu, nhưng các diễn viên Á Châu cũng không chiếm ưu thế trên trường điện ảnh quốc tế, một khi tin tức bất lợi truyền ra thì càng không có ưu thế, cục diện sau đó thật sự rất khó khống chế.
Hiện tại nhất định phải ổn định cục diện.
Công ty giải trí ứng đối tình huống khẩn cấp, cũng có một phòng chuyên về phương án quan hệ xã hội. Bởi quanh năm không bị các tin đồn tiêu cực nên phòng quan hệ xã hội của Thôi Trinh gần như chỉ để trưng bày lúc này rốt cuộc phát huy tác dụng, lúc này cần họ, họ dĩ nhiên không thể không dốc sức.
Hiện tại, tựa hồ cũng chỉ có thể lựa chọn phương án dùng tin tức nóng hơn để đẩy đề tài xuống. Đây cũng là cách làm thường thấy, tuôn ra một tin lớn, hấp dẫn lực chú ý của mọi người, bên này tự nhiên sẽ nhạt đi.
Chỉ có điều gần đây không có tin gì chấn động, trong số nghệ sĩ của Hách Thịnh cũng không có tin tức gì muốn bạo phát.
Với độ nổi tiếng của Thôi Trinh, muốn bao phủ tin tức của nàng, thì tin mới phải đủ thu hút, đối tượng trong tin tức cũng phải có phân lượng nhất định, hơn nữa phải có lượng fan đông đảo, phù hợp nhất là những tiểu thịt tươi đang hot nhất hiện nay hoặc phải là những người thuộc cấp tiền bối, lão làng được mọi người tôn trọng.
Tần Tụng một bên nhanh chóng lọc danh sách, một bên trưng cầu nhìn về phía Thôi Trinh.
Từ lúc Sùng Hoa ngồi xuống Thôi Trinh liền không nói gì, lúc này Tần Tụng trưng cầu ý kiến của nàng, nàng liền nhìn về phía Sùng Hoa. Sùng Hoa được sự cổ vũ, ưỡn ngực giống như một học sinh tiểu học được giáo viên cổ vũ, khát vọng nhận được càng nhiều biểu dương.
Cô nói: "Chỗ tôi có một tin lớn."
Tần Tụng chậm chạp chớp mắt, tựa hồ cũng không phải rất tin tưởng, dù sao Sùng Hoa mới vào nghề không đầy một năm, cô có thể quen biết bao nhiêu đại minh tinh, biết bao nhiêu tin tức lớn?
Vừa thấy cô có vẻ không tin tưởng, sống lưng thẳng tắp của Sùng Hoa lập tức như bị xì hơi mà cong xuống, cô vội vã nhìn Thôi Trinh, phát hiện Thôi Trinh vẫn mỉm cười, tín nhiệm trong ánh mắt là sự cổ vũ tốt nhất, Sùng Hoa lên tinh thần, lập tức trọng chấn tâm tư, cười híp mắt nói: "Lương Tông Ngạn và Lý Hòa Hân sắp kết hôn rồi."
Tần Tụng: "...." Tin này hình như hơi quá lớn rồi...
Lương Tông Ngạn là ảnh đế hồng thấu nữa bầu trời mấy năm trước, hiện tại chuyển về hậu trường, rất ít nhận phim, nhưng anh ta vẫn là hồi ức thanh xuân không người nào thay thế được của thế hệ trước, về phần Lý Hòa Hân, rất trùng hợp, Lương Tông Ngạn diễn hơn mười bộ phim, tình lữ trên phim ảnh của anh ta mười ngón tay đếm không hết, nhưng trong số đó được đại chúng yêu thích nhất chính là Lý Hòa Hân, đôi tình nhân này chính là mối tình đầu trong lòng thế hệ 8x, 9x, đến bây giờ, vẫn có có không ít người mỗi ngày gào khóc trong ngao Weibo của bọn họ, muốn bọn họ nhanh chóng kết hôn sinh con, làm tròn mộng tưởng thời niên thiếu của mình.
Không ngờ qua nhiều năm như vậy, Lương Tông Ngạn đã hơn bốn mươi, dĩ nhiên họ thật sự đến với nhau.
Tần Tụng ổn định tinh thần: "Xác định sao?"
"Đương nhiên, lẽ ra bọn họ dự định kéo dài thêm một thời gian nữa, chờ chụp ảnh cưới xong sẽ công bố. Hiện tại đúng lúc nhờ bọn họ giúp một chuyện, nói cho cùng thì giấy đăng ký cũng đã nhận rồi, đã là vợ chồng hợp pháp." Sùng Hoa đặc biệt trầm ổn nói.
Ngay từ đầu phát hiện bất ổn, cô đã bắt đầu nghĩ phương án ứng đối. Cô và Tần Tụng nghĩ đến cùng một cách, chuyện này còn chưa đủ để công khai đáp trả, nhưng cũng không thể mặc kệ nó càng ngày càng nghiêm trọng đến tình trạng không thể vãn hồi, biện pháp tốt nhất chính là hạ nhiệt.
Lương Tông Ngạn và Lý Hòa Hân vốn dĩ đều là nghệ nhân của Hoa Vũ, sau khi bọn họ thành danh, chờ hết hạn hợp đồng mới tự mình mở công ty riêng. Bởi vì thời gian đầu công ty riêng phát triển không thuận lợi nhất công ty vẫn rất chiếu cố bọn họ, cho nên hai người đối với Hoa Vũ tình cảm rất sâu, một cái nhấc tay, có thể giúp đỡ một việc, bọn họ đều biểu thị đồng ý giúp đỡ.
Ánh mắt Tần Tụng nhìn Sùng Hoa lập tức thay đổi.
Sùng Hoa cũng không quan tâm người khác nhìn cô thế nào, cô quay đầu nhìn về phía Thôi Trinh, cố gắng bình tĩnh, khóe môi cũng không nâng lên, bất động thanh sắc thoạt nhìn rất thành thục cũng rất ổn trọng.
Thôi Trinh cong cong khóe môi, vuốt mái tóc cô. Đôi mắt trấn tĩnh của Sùng Hoa nhất thời vui mừng bốc lên, vừa hài lòng vừa thỏa mãn.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna