Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 43 + 44

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 43:
Thôi Trinh quay đầu nhìn Sùng Hoa ngồi ở bên cạnh nàng nửa ngày không nói lời nào, hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Trải qua mỹ sắc mê hoặc, ghen tị đều đạm nhạt đi, Sùng Hoa đứng lên nói: "Ngồi cạnh chị một chút mà thôi."
Nói xong cô liền chạy đi, khiến Thôi Trinh cười khẽ một lúc.
Sau khi ăn cơm tối, Sâm Hòa vội vàng trở về, mang về một ca khúc.
Đây là ca khúc chủ đề viết cho phim, trước khi khởi quay, Sùng Hoa phải đi bái phỏng một vị nhạc sĩ trứ danh, nói ra cảm giác trong lòng mình, mời anh ta viết một ca khúc.
Đến bây giờ đã qua ba tháng, ca khúc rốt cuộc viết xong.
"Tô lão nói, đã lâu không nâng bút, vì viết ca khúc này cho cô mà anh ta ngày suy đêm nghĩ, sắp mất cả mạng già rồi." Sâm Hòa chuyển lời của nhạc sĩ xong rồ, liền nhún vai, thoải mái mà nói: "Bất quá lúc anh ta nói lời này là mỉm cười, có lẽ còn có lần sau, cô đến nhờ một câu, có thể vẫn sẽ đồng ý."
Sùng Hoa không để ý đến sự trêu ghẹo của anh ta, nhận lấy nhạc phổ, liền ý bảo anh ta cút nhanh lên.
Sâm Hòa luôn luôn biết cô dùng xong người liền ném đi, nên nghe lời mà xoay người, đi tới cửa, nghe Sùng Hoa hỏi: "Bộ phim của Chung Ly, nghe nói đang kéo tài trợ?"
"Đúng vậy." làm trợ lý cho Sùng Hoa, nhất định phải thu lấy lượng lớn tin tức, lcó úc cô đột nhiên lại hỏi một câu không liên quan nhưng sau đó sẽ phát hiện chuyện cô hỏi đều không phải là chuyện râu ria. Sâm Hòa một mặt xoay người một mặt từ trong đầu lục tìm tin tức liên quan: "Ông ấy có tên tuổi, những phim làm ra chưa từng lỗ vốn, nên luôn có người sẵn sàn đầu tư, bất quá lần này, ông ta cần một số tiền rất lớn."
Sâm Hòa nói đến đây, có vẻ vô cùng hoang mang: "Không biết ông ta lần này muốn quay phim về đề tài gì." Dứt lời, lại nghĩ đến Lục Viễn: "Tối hôm qua còn thấy phỏng vấn, Lục Viễn sắp tới cũng có một bộ phim sắp khởi quay, chính anh ta nói đây là sẽ một bước nhảy vọt, cũng không biết là thật hay giả. Anh ta hình như thật thích làm phim lịch sử, còn thiên hướng dã sử."
Sùng Hoa ngồi trên ghế, ngón tay liên tục gõ bàn vài cái, suy nghĩ một hồi, cô nở nụ cười, phất tay một cái, bảo anh ta đi.
Trong phòng chỉ còn một mình cô, Sùng Hoa tĩnh tọa một hồi. Nhìn ánh nắng chiều rực rỡ mỹ lệ ngoài cửa sổ, cô đặt nhạc phổ lên bàn, lấy đèn Violon của mình đến.
Đã lâu không chạm đến, cô vận cung, dừng trên dây đàn một chút, nhìn nhạc phổ, thử diễn tấu một lần.
Lần thứ nhất không quen nhạc phổ, diễn tấu có chút trắc trở, nghe cũng không lưu loát, nhưng Sùng Hoa đã cảm ngộ được sự tuyệt diệu trong đó.
Cô dừng lại, thử lại một lần nữa.
Âm sắc đàn violon, ôn nhu êm tai, lại diễn dịch từ khúc thành một loại bi thương bàng bạc. Sùng Hoa càng nghe càng thích, tiếp tục đàn vài lần đã có thể nước chảy mây trôi lưu sướng diễn tấu hoàn chỉnh cả khúc nhạc, thâm tình, bi thương, ly tình bất đắc dĩ cùng buồn bã nhược thất tựa như mộng xuân đi không một dấu vết trong ca khúc chỉ cần một lần, các loại tình cảm tựa như chảy vào trong máu, khiến người nghe mơ màng, khiến người nghe cảm thán, khiến người nghe tiếc hận.
Đây là đại sư a, dùng âm phù đánh động nhân tâm. Sùng Hoa buông đàn, trong lòng trống rỗng, dĩ nhiên cảm thấy có một loại cảm giác phiêu đãng không điểm tựa, hình như trong lúc bất chợt, cô cũng chỉ còn lại một mình.
Loại mờ mịt này tựa như cô tìm kiếm thế nào, đều chỉ có cảm giác trong lòng trống trãi hoảng hốt.
Cô nhanh chóng cầm điện thoại trên bàn, gọi cho Thôi Trinh.
Thôi Trinh nhanh chóng bắt máy, nàng không nói gì, Sùng Hoa cũng không nói gì, các nàng yên lặng, nhưng đều biết đối phương đang ở bên kia. Cảm giác mờ mịt khiến Sùng Hoa hoảng loạn biến mất, cô lại trở về mặt đất.
Cuối cùng, Thôi Trinh nhẹ giọng nói: "Rất êm tai."
"Chị thích không?"
"Thích."
Nghe câu trả lời khẳng định của nàng, Sùng Hoa cúi đầu mỉm cười, cô lại nhìn nhạc phổ, dần dần có một quyết định.
"Sùng Hoa." Thôi Trinh gọi cô một tiếng, giọng nói mang theo vài phần lo lắng không thể nghe thấy.
Nhưng Sùng Hoa mẫn cảm phát hiện, cô ngẩng đầu, điện thoại đổi sang tai kia, hỏi: "Có chuyện gì?" Đồng thời đặt nhạc phổ vào trong ngăn kéo rồi khóa lại.
"Báo cáo kiểm tra sức khoẻ của em, Tần Tụng mang đến rồi." Thôi Trinh nói rất thong thả. Từ giọng nói của nàng có thể nghe ra, kết quả kiểm tra nhất định không phải quá tốt.
Sùng Hoa mở cửa phòng Thôi Trinh.
Thôi Trinh ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, nghe tiếng mở cửa, nàng ngẩng đầu, Sùng Hoa đi đến trước mặt nàng, nhìn kết quả kiểm tra sức khỏe trên đầu gối của nàng, cười hỏi: "Sao vậy? Loại A?"
Có thể để cho Thôi Trinh trầm trọng như vậy, hiển nhiên cũng không phải sức khỏe loại A đặc biệt phổ biến của người hiện đại. Sùng Hoa kéo ghế ngồi xuống, nhận lấy kết quả từ trong tay nàng, Thôi Trinh nhìn cô, lẳng lặng chờ cô xem xong.
Cũng không phải chuyện gì rất khó đoán. Chu tiên sinh hạ độc cô, tuy rằng cô đúng lúc phát hiện, nhưng vẫn ăn không ít. Bị dao đâm cũng chưa tới nửa năm, bởi vì ba tháng qua vội vàng quay phim, ăn uống không quy luật, giấc ngủ thiếu thốn đều là chuyện thường, khó tránh khỏi việc bỏ quên điều dưỡng sau chấn thương. Quả nhiên, trong báo cáo kiểm tra sức khoẻ không ít chỉ tiêu đã lệch khỏi ngưỡng giá trị bình thường. Sùng Hoa lần nữa sắp xếp báo cáo chỉnh tề, không có trả lại cho Thôi Trinh, mà cầm ở trong tay. Cô cũng không ngờ nghiêm trọng như vậy, trên thực tế, hằng ngày ngoại trừ mệt mỏi, cô không cảm thấy có gì bất ổn, nhưng trong đoàn phim có ai không mệt nhọc đâu? Thấy báo cáo này cô mới cảm thán một tiếng, cũng may cô còn trẻ, thể chất lại tốt, mới không mệt mỏi đến ngã quỵ.
"Không có vấn đề gì lớn, chờ quay phong xong, em sẽ có một thời gian rất dài để nghỉ ngơi, đến lúc đó tĩnh dưỡng sẽ bình thường trở lại." Sùng Hoa an ủi Thôi Trinh.
Hiện tại muốn cô gián đoạn quay chụp là không thể nào, công việc của nhiều người đều là căn cứ vào tiến độ bên này để sắp xếp, bộ phim tiếp theo của Ngụy Hạc Ca cũng đã ký xong hợp đồng, khởi quay sau ba tháng nữa, là một tác phẩm thương nghiệp rất triển vọng. Bên này nếu đột nhiên đình chỉ, sẽ mang đến phiền phức cho rất nhiều người.
Thôi Trinh hiển nhiên cũng biết điểm ấy, nàng chỉ có thể nhìn Sùng Hoa, nói: "Không nên quá liều mạng." Nàng từng thấy Sùng Hoa thức đến hừng đông, chỉ vì nghiên cứu một động tác nho nhỏ của nhân vật có thích hợp hay không, ngủ không được hai tiếng, liền mang theo vành mắt đen đúng giờ thức dậy làm việc. Cô đối với bộ phim này, đồn rất nhiều tinh lực, trạng thái như vậy ở sau khi biết tình trạng sức khỏe của cô liền trở nên đặc biệt làm cho nàng lo lắng.
"Em biết, em biết." Sùng Hoa nói thế nào cũng không muốn để cho nàng lo lắng, cười bảo đảm: "Ít nhiều cũng nhờ hiệu suất cao của chị, thời gian của chúng ta trở nên rất rộng rãi, sau này, em sẽ sắp xếp thời gian hợp lý, tận lực bảo đảm thời gian nghỉ ngơi."
Thôi Trinh không nói nữa, nàng vẫn là không yên tâm.
Hai tuần trôi qua rất nhanh, những cảnh quay trong trang viên đã hoàn thành, chỉ còn lại bối cảnh ở một số nơi khác. Tù Đồ tuy rằng không thể nghiêm túc gọi là mật thất điện ảnh, nhưng cả quá trình của nó quả thật đều là hoàn thànhở trang viên, bối cảnh ở nơi khác chỉ là một bộ phận phụ trợ, phong cảnh xung quanh mặc dù không tệ, nhưng cũng không ảo diệu, ngoại cảnh vẫn phải sử dụng kỹ xảo biên tập.
Phía sau cũng không cần Thôi Trinh theo sát suốt quá trình nữa, nàng chỉ cần đến một địa điểm, đó là nơi cuối cùng, nàng chỉ cần một tuần sau đến bên kia một ngày là được rồi, những thời gian khác, Sùng Hoa biểu thị chị có thể hết sức chăm chú mà nhớ em.
Đã ở trong giới giải trí, nếu như không phải bởi vì tham gia cùng một bộ phim, thì hai tháng qua, số lần các nàng gặp mặt hẳn là có thể đếm được trên đầu ngón tay. Thôi Trinh bắt đầu cân nhắc vấn đề giải nghệ. Giải thưởng vinh dự tại liên hoan phim Berlin và Vinich, cũng đã là đỉnh cao trong sự nghiệp của nàng. Đồng thời nhận được hai giải nữ chính xuất sắc nhất tại hai liên hoan phim danh giá, đây cũng là huy hoàng trước nay chưa có trong giới diễn viên, trong khoảng thời gian này truyền thông mời nàng phỏng vấn rất nhiều, sự kiện cũng càng ngày càng nhiều, hợp đồng quảng cáo đến liên tiếp, những chương trình truyền hình hàng đầu trong nước cũng mời nàng với mức phí di chuyển cực cao. Tần Tụng ở bên kia đẩy bớt công việc nhưng cũng đủ bận rộn đến ba tháng sau. Sự nghiệp của nàng hiển nhiên đã đến tột đỉnh, nếu như không phải còn đang tham gia Tù Đồ, hiện tại nàng cũng đã trở lại trạng thái bận rộn đến chân không chạm đất trước đây.
Nhưng trước kia là vì để cho Sùng Hoa thấy nàng, hiện tại thế nào?
Thôi Trinh vào giới giải trí mười một năm, lần đầu tiên nàng tự hỏi, nàng thích công việc này sao?
Trên màn ảnh, đắp nặn những nhân vật tuyệt nhiên người bất đồng, diễn dịch một nhân sinh hoặc truyền kỳ hoặc bình thường, đây là trọng tâm cuộc sống của nàng những năm qua, nhưng nàng thích như vậy sao?
Đại khái là đã quen cuộc sống như thế, đã không phân rõ là có thích hay không.
Chỉ có điều, có thích cuộc sống này hay không còn không nói đến, chỉ nói việc cùng Sùng Hoa chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, đó không phải điều nàng mong muốn. Nàng càng muốn có thể thấy cô mỗi ngày, mà không phải ở một nơi cách nhau vạn dặm, lo lắng cô có chăm sóc tốt bản thân không, ăn uống có quy luật hay không, có làm việc và nghỉ ngơi hợp lý không.
Trước đó, lúc Thôi Trinh đến Vinich, Sùng Hoa đã cân nhắc qua vấn đề hình thức chung sống của các nàng trong tương lai, hiện tại, Thôi Trinh cũng nghĩ đến vấn đề này.
Sùng Hoa đầu tiên muốn lấy một cảnh quay trong phim làm mở đầu, Uyển Diễm, Hồ Dật bọn họ lái xe, từ trong rừng khúc dạo đầu reo hò, làm phi điểu giật mình.
Bóng lưng yêu cầu chính là có cảm giác thanh xuân và sức sống, nhưng cây cối hai bên đường cao lớn rậm rạp. Ở thời hiện đại thành thị hóa lan tỏa, muốn tìm được một chỗ như vậy có chút khó khăn, nghe phó đạo diễn và giám chế cùng nhau đề cử một khu rừng cách thành phố không xa, Sùng Hoa liền dẫn cả đoàn phim, thu dọn đồ đạc đến đó.
Đến nơi, quả nhiên nhìn thấy hai bên đường đi xanh um tươi tốt, đều là đại thụ lâu năm. Đường rất dài, rất thẳng, cũng không rộng, nhưng có thể dung nạp một chiếc xe lớn đi qua. Sùng Hoa tự mình cầm máy, chụp từ các loại góc độ.
Hôm nay thời tiết tốt, là lúc cuối hè, ánh dương quang hiếm khi không còn mãnh liệt, mà ôn hòa ấm áp, mặt đường là nền đất còn chưa trải nhựa, nhưng coi như là bằng phẳng, cây cỏ ven đường cong cong cúi xuống, tươi mới xanh ngắt, ánh sáng mặt trời chiếu ở ấm áp chiếu xuống mặt đường, chiếu vào trên cỏ, chiếu xuyên quan táng cây, giống như bôi lên một lớp ánh vàng.
Buổi tối sau khi chép ảnh chụp vào máy vi tính, Sùng Hoa nhìn lại những bức ảnh, yên tĩnh, rồi lại tràn ngập sức bật. Rừng cây này giống như thời gian bị dừng lại, thiếu đi người đánh vỡ sự vắng vẻ.
Chính là chỗ này, Sùng Hoa nghĩ thầm.
Chỗ này khá hoang vắng, đoàn phim bao duy nhất một nhà nghỉ. Nhà nghỉ nhỏ hoàn cảnh thậm chí đơn sơ không bằng lúc ở trang viên, nhưng trong hoàn cảnh tinh khiết tiếp cận thiên nhiên, tâm tình lại bình thản ngoài ý muốn. Sùng Hoa nhìn những bức ảnh hồi lâu, sự hoang sơ mãi mãi không đổi sắp bị đánh vỡ, mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt, bất an trải rộng trước khi núi lửa bạo phát. Cô trầm mặc nhìn, đột nhiên, nghĩ tới điều gì, từ trong túi xách lấy ra một tờ giấy viết viết vẽ vẽ. Trên tờ giấy kia đã có một đoạn chữ ngắn, Sùng Hoa lại gạch đi một phần, trung gian không ngừng mà bổ sung và xóa bỏ, sửa chữa nhiều lần.
Ngày hôm sau, khí trời cũng không thích hợp như ngày hôm qua, có chút âm u, Sùng Hoa xem dự báo thời tiết nói là đến khoảng mười giờ sẽ diễm dương cao chiếu, cô lo lắng, cố ý tìm một người địa phương kinh nghiệm phong phú để thăm hỏi. Người dân không nói được chính xác như dự báo thời tiết, nhưng biểu thị buổi sáng nhất định sẽ có nắng.
Sùng Hoa vừa nghĩ, thẳng thắn chờ thêm một lát nữa.
Đợi đến tám giờ, bên ngoài nhà nghỉ nhỏ phát ra một trận tiếng bánh xe nghiền qua những hòn đá, sau đó là một tiếng phanh xe chói tai. Nhà nghỉ phương tiện không tốt, cách âm cũng không tốt, Sùng Hoa lại ở sát tường, nghe thấy âm thanh, đoán chừng là có khách đến thuê, cô cũng không chú ý, dù sao ngày hôm qua cô cũng đã bao hết nhà nghỉ này. Hết phòng rồi, ông chủ tự nhiên sẽ đuổi những khách đến sau đi.
Nhìn thấy đã đến lúc nên xuất phát, cô giản đơn thu thập một chút, ra khỏi phòng, chợt nghe thấy tiếng huyên náo dưới lầu càng lúc càng lớn. Sùng Hoa nhíu mày, giám chế sát vách cũng đi ra, nhìn xuống dưới lầu, lại nghe một chút động tĩnh, nói: "Hình như cũng là một đoàn phim."
==============
Chương 44:
Sùng Hoa đầu tiên muốn lấy một cảnh quay trong phim làm mở đầu, Uyển Diễm, Hồ Dật bọn họ lái xe, từ trong rừng khúc dạo đầu reo hò, làm phi điểu giật mình.
Bóng lưng yêu cầu chính là có cảm giác thanh xuân và sức sống, nhưng cây cối hai bên đường cao lớn rậm rạp. Ở thời hiện đại thành thị hóa lan tỏa, muốn tìm được một chỗ như vậy có chút khó khăn, nghe phó đạo diễn và giám chế cùng nhau đề cử một khu rừng cách thành phố không xa, Sùng Hoa liền dẫn cả đoàn phim, thu dọn đồ đạc đến đó.
Đến nơi, quả nhiên nhìn thấy hai bên đường đi xanh um tươi tốt, đều là đại thụ lâu năm. Đường rất dài, rất thẳng, cũng không rộng, nhưng có thể dung nạp một chiếc xe lớn đi qua. Sùng Hoa tự mình cầm máy, chụp từ các loại góc độ.
Hôm nay thời tiết tốt, là lúc cuối hè, ánh dương quang hiếm khi không còn mãnh liệt, mà ôn hòa ấm áp, mặt đường là nền đất còn chưa trải nhựa, nhưng coi như là bằng phẳng, cây cỏ ven đường cong cong cúi xuống, tươi mới xanh ngắt, ánh sáng mặt trời chiếu ở ấm áp chiếu xuống mặt đường, chiếu vào trên cỏ, chiếu xuyên quan táng cây, giống như bôi lên một lớp ánh vàng.
Buổi tối sau khi chép ảnh chụp vào máy vi tính, Sùng Hoa nhìn lại những bức ảnh, yên tĩnh, rồi lại tràn ngập sức bật. Rừng cây này giống như thời gian bị dừng lại, thiếu đi người đánh vỡ sự vắng vẻ.
Chính là chỗ này, Sùng Hoa nghĩ thầm.
Chỗ này khá hoang vắng, đoàn phim bao duy nhất một nhà nghỉ. Nhà nghỉ nhỏ hoàn cảnh thậm chí đơn sơ không bằng lúc ở trang viên, nhưng trong hoàn cảnh tinh khiết tiếp cận thiên nhiên, tâm tình lại bình thản ngoài ý muốn. Sùng Hoa nhìn những bức ảnh hồi lâu, sự hoang sơ mãi mãi không đổi sắp bị đánh vỡ, mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt, bất an trải rộng trước khi núi lửa bạo phát. Cô trầm mặc nhìn, đột nhiên, nghĩ tới điều gì, từ trong túi xách lấy ra một tờ giấy viết viết vẽ vẽ. Trên tờ giấy kia đã có một đoạn chữ ngắn, Sùng Hoa lại gạch đi một phần, trung gian không ngừng mà bổ sung và xóa bỏ, sửa chữa nhiều lần.
Ngày hôm sau, khí trời cũng không thích hợp như ngày hôm qua, có chút âm u, Sùng Hoa xem dự báo thời tiết nói là đến khoảng mười giờ sẽ diễm dương cao chiếu, cô lo lắng, cố ý tìm một người địa phương kinh nghiệm phong phú để thăm hỏi. Người dân không nói được chính xác như dự báo thời tiết, nhưng biểu thị buổi sáng nhất định sẽ có nắng.
Sùng Hoa vừa nghĩ, thẳng thắn chờ thêm một lát nữa.
Đợi đến tám giờ, bên ngoài nhà nghỉ nhỏ phát ra một trận tiếng bánh xe nghiền qua những hòn đá, sau đó là một tiếng phanh xe chói tai. Nhà nghỉ phương tiện không tốt, cách âm cũng không tốt, Sùng Hoa lại ở sát tường, nghe thấy âm thanh, đoán chừng là có khách đến thuê, cô cũng không chú ý, dù sao ngày hôm qua cô cũng đã bao hết nhà nghỉ này. Hết phòng rồi, ông chủ tự nhiên sẽ đuổi những khách đến sau đi.
Nhìn thấy đã đến lúc nên xuất phát, cô giản đơn thu thập một chút, ra khỏi phòng, chợt nghe thấy tiếng huyên náo dưới lầu càng lúc càng lớn. Sùng Hoa nhíu mày, giám chế sát vách cũng đi ra, nhìn xuống dưới lầu, lại nghe một chút động tĩnh, nói: "Hình như cũng là một đoàn phim."
Chỗ này chỉ có một nhà nghỉ, đến không đúng lúc nhất định là sẽ không có chỗ ở. Chỉ có điều bên này những nơi thường dùng quay phim cũng chỉ vài địa điểm, bình thường quay hai ba ngày sẽ dời đi, cho nên, thông thường gặp phải loại tình huống này thì các đoàn phim sẽ quay lại sau.
Cải vả như thế này, rất hiếm thấy.
Giám chế cũng không yên tâm, anh ta đốt một điếu thuốc, chậm rãi hút, yên vụ màu than chì chậm rãi bốc lên, trong khói mù, giám chế cười nói: "Cứ mở một khách sạn ở đây, nhất định kiếm được tiền."
Sùng Hoa nở nụ cười, không nói chuyện, dựng thẳng lỗ tai lưu ý động tĩnh bên dưới. Các nhân viên cũng lần lượt ra khỏi phòng, nghe động tĩnh dưới lầu đều không mấy hài lòng.
Mơ hồ có thể nghe dưới lầu có vài tiếng cười rất phách lối: "Hoặc là dành ra phòng trống, hoặc là sẽ đập nát nhà nghỉ của các người!"
Một địa điểm quay chụp bị đoàn phim khác chiếm dụng là chuyện thường xảy ra, giống như phim cổ trang, trường quay chỉ có mấy cái, muốn qua, hơn phân nửa là phải quay đương kỳ trước, không cẩn thận đụng mặt cũng phải nói đến thứ tự trước sau, cho dù người đến sau ỷ vào đầu tư lớn, dành tiếng lớn, danh khí cao muốn được thuận lợi thì cũng phải là do người phụ trách của hai bên thỏa thuận. Trực tiếp cải vả như thế này trái lại rất hiếm thấy.
Chỉ có điều nói cách khác, có thể ngang ngược như vậy, sợ rằng có một phần là do đoàn phim có địa vị lớn, bối cảnh sâu. Mọi người dần dần lo lắng, Sùng Hoa nháy mắt với Sâm Hòa, Sâm Hòa hiểu ý, quay đầu tìm mấy nhân viên căn dặn công việc.
Cũng không lâu lắm, trên cầu thang vang lên một trận tiếng bước chân kịch liệt, xem bộ dáng là không thương lượng được với chủ nhà nghỉ, muốn trực tiếp động thủ rồi.
Sùng Hoa sờ sờ cằm, thật nhanh quay đầu thấp giọng nói mấy câu với Sâm Hòa không biết lúc nào đã chuyển đến bên cạnh cô, không đợi Sâm Hòa đáp lại, mấy người kia liền xông tới.
Thấy trên hành lang đứng không ít người, mấy người kia ngẩn người, sau đó một thanh niên dẫn đầu mặc áo sơ mi thoạt nhìn hào hoa phong nhã đẩy gọng kính một cái, nói: "Đều ở đây? Vậy là tốt rồi. Đạo diễn của chúng tôi đã bao hết nhà nghỉ này. Chỉ có điều các người đã đến trước, đạo diễn của chúng tôi cũng không phải không nói đạo lý, nên có thể bồi thường tiền lại cho các người."
Sâm Hòa chậm rãi lẫn vào đám người để không gây chú ý nhịn không được nhếch môi, phỏng chừng đây là lần đầu tiên đạo diễn Sùng nghe được có người muốn bồi thường cho cô về phương diện tiền bạc. Trong tay anh ta cầm điện thoại, ánh mắt nhìn về phía Sùng Hoa.
Chỉ thấy Sùng Hoa trầm ổn nói: "Tôi là đạo diễn của đoàn phim này, nếu như đạo diễn của các anh đã lên tiếng, vậy thì mời đạo diễn của các anh đến đây gặp tôi!" Cô biểu tình rất trấn định, không hiện ra bất luận vẻ khinh thị gì, cũng không có bất luận sợ hãi gì, bình thường như thế nào thì hiện tại như thế đó.
Các nhân viên trong đoàn vốn đang suy nghĩ có phải nên về phòng tìm một vũ khí gì đó hay không nghe vậy giống như được uống một viên thuốc an thần, cũng không nóng nảy nữa, mà cứ đứng như vậy.
Giám chế dập tắt điếu thuốc, nói: "Đúng vậy, dù sao cũng phải để chúng tôi xem thử là lai lịch gì, có đáng giá phải nhường hay không."
Nhiều người là một ưu thế. Mấy người kia xông lên đây, ngay từ đầu tựa như đám ác ôn xông vào nhà người khác, chắc hẳn là xem người ở đây như gà bệnh, có thể tùy tiện chèn ép, hoàn cảnh lạ lẫm, có thể tăng cảm giác kích thích khi làm ác của bọn họ. Nhưng, đến lúc xông lên mới phát hiện, nơi này không chỉ không phải gà bệnh, hơn nữa nhân số rất nhiều, bản thân rơi xuống hạ phong, hoàn cảnh lạ lẫm, liền tăng thêm cảm giác bất an sợ hãi.
Nếu như nơi này là điện ảnh thành Hoành Điếm nhiều người nhiều miệng, bọn họ cũng không đến mức bừa bãi như thế, bất quá cảm thấy nơi này là chỗ hẻo lánh, không ai quản, nên muốn làm gì thì làm. Bọn họ bốn giờ xuất phát, một đường xóc nảy đến nơi đây, nghe nói không có chỗ ở, cơn giận cũng rất lớn, nghĩ đến việc phải ngồi xe trở về, mấy ngày nữa lại phải vất vả trở lại một lần, còn không bằng cướp chỗ, nói cho cùng cũng sẽ không có kẻ thứ ba biết được.
Nam nhân áo sơ mi suy nghĩ một hồi, rốt cuộc vẫn có chút cảm giác kính nể, liền cẩn thận hỏi một câu: "Các người là đoàn phim nào?"
Sùng Hoa nghĩ nếu còn kéo dài thời gian, nói không chừng ngày mai mới quay được, như vậy sẽ chậm trễ thời gian cô về nhà, cô cũng rất phiền. Phiền chán thì phiền chán, nhưng Sùng Hoa vẫn xuất ra khí thế đạo diễn, nói: "Chuyện này không tiện tiết lộ. Tôi làm sao biết anh thật sự đến quay phim hay là ký giả của tòa soạn nào đó cải trang?"
"Tôi còn không biết là người nào lại cao giá như vậy, thì ra là đạo diễn Sùng!" Góc cầu thang truyền đến giọng điệu ngạo mạn.
Nam nhân áo sơmi bận rộn quay đầu, vài nam nhân cao lớn phía sau anh ta cũng vội vàng nhường đường. Lục Viễn chậm rãi bước lên.
Cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp? Chính là đây.
Sùng Hoa đi về phía trước nửa bước. Lục Viễn sắc mặt âm trầm, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Tôi đến rồi, đạo diễn Sùng đồng ý bàn chuyện nhường lại chỗ ở rồi chứ?"
"Chúng tôi bên này, vẫn còn ba phòng trống, có thể nhường cho các anh, những chuyện khác thì không thể giúp được." Sùng Hoa rất dứt khoát.
Hai bên đều là đạo diễn có danh khí nhất định, đều là đạo diễn trẻ triển vọng nhất được người trong giới công nhận.
Lục Viễn ghen ghét Sùng Hoa rất lâu rồi, Sùng Hoa không chỉ cướp đi giải đạo diễn mới xuất sắc nhất của anh ta, còn khiến anh ta không ngừng bị áp chế. Tuy rằng đến bây giờ hai người còn chưa từng nói chuyện, nhưng cũng không trở ngại việc Lục Viễn đố kị Sùng Hoa, muốn đá cô văng ra. Anh ta sở dĩ không kiêng nể gì cả , biết là Sùng Hoa nhưng vẫn không khách khí như vậy, là bởi vì anh ta có một quan niệm thâm căn cố đế, anh ta cảm thấy, ở trong giới này, không có gì Chung Ly không làm được.
Chung Ly thành danh sớm, địa vị trong giới điện ảnh, có thể xưng là vững không thể lay chuyển. Lục Viễn từ thời niên thiếu đã nhìn thấy rất nhiều tai to mặt lớn trên màn ảnh vì một vai diễn mà ăn nói khép nép đối với Chung Ly, hình tượng của Chung Ly từ thời niên thiếu của Lục Viễn đã trở nên vô cùng hùng vĩ. Sau khi lớn lên, anh ta cũng thích nghề đạo diễn, đại danh của Chung Ly lại càng vang đội. Anh ta cùng lúc đắc ý vì Chung Ly là ba của anh ta, anh ta ở trong giới tựa như có một lá bùa hộ mệnh ngàn năm, cùng lúc lại lo lắng cho mình bị cái bóng quá lớn của ba mình che phủ, mọi người sẽ bỏ quên tài hoa của anh ta, cũng rất phản cảm việc công khai anh ta là con trai của Chung Ly.
Nhưng phản cảm thì phản cảm, lúc cần, anh ta tuyệt không bài xích việc xin ba mình giúp đỡ, ví dụ như âm thầm đối phó Sùng Hoa, ví dụ như lúc này dùng địa vị của Chung Ly ở trong giới giải trí để làm điểm tựa.
"Ba phòng khẳng định là không đủ." Lục Viễn không có một chút tiếu ý: "Vẫn mời đạo diễn Sùng nhường chỗ đi, mọi người cũng không cần thiết vì mấy căn phòng mà tổn thương hòa khí."
"Nếu tôi nói không thì sao." Sùng Hoa bình tĩnh lên tiếng.
Lục Viễn chớp mắt, cười nói: "Vậy không thể làm gì khác hơn là..."
Theo tiếng nói của anh ta hạ xuống, những người phía sau anh ta đứng dậy.
Người đông thế mạnh, là ấn tượng đầu tiên Lục Viễn mang đến cho người khác.
Sùng Hoa bên này cũng có chút hoảng sợ, so sánh với người của đối phương, vai to ngực lớn, thân hình của bọn họ có chút kém cõi.
Lục Viễn nhất thời đắc ý. Nhưng, Sùng Hoa tuyệt không sợ hãi, từ lần trước bị đâm, Tùy An đã không đặc biệt để cô dẫn theo vệ sĩ, vì Tùy An cảm thấy đoàn phim lại có mấy vệ sĩ rất kỳ quái, nên đã sắp xếp bọn họ cải trang làm nhân viên đoàn phim. Lần này lấy cảnh, bởi vì cần người mang vác máy móc thiết bị, nên cũng dẫn bọn họ theo.
Đều là chuyên nghiệp, một khi đánh nhau, khẳng định lợi hại hơn những kẻ nghiệp dư bên phía Lục Viễn.
Lục Viễn nhìn thấy Sùng Hoa một chút y thối nhượng cũng không có, trong mắt hiện lên một tia đắc ý, anh ta khẽ hừ một tiếng, ý bảo động thủ.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna