Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 47 + 48

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 47:
Sau lễ công chiếu vẫn còn một nghi thức cảm ơn, cảm ơn khán giả yêu điện ảnh đã đến ủng hộ.
Sùng Hoa đợi hơn ba mươi phút, Thôi Trinh mới từ cửa thang máy xuất hiện, lễ phục dạ hội của nàng vẫ không thay đổi, một tay thoáng nâng làn váy, bước tiến trầm ổn mà nhanh chóng bước đến.
Sùng Hoa nghĩ đến mấy tháng trước, lần đầu tiên cô hẹn Thôi Trinh ăn cơm, cũng là như thế này. Ở bãi đậu xe dưới đất âm ư của một tòa nhà lớn, chờ nàng, từ cửa thang máy bước ra, nhìn nàng mỗi một bước vững chãi tiến gần cô.
Giống như lúc này.
Sùng Hoa đột nhiên nghĩ đến việc cô chưa từng hỏi Thôi Trinh bắt đầu thích cô từ lúc nào, có phải là khi đó đã thầm sinh tình cảm hay không.
Thôi Trinh đến gần, Sùng Hoa không lại tiếp tục tìm tòi nghiên cứu vấn đề này, cô xuống xe, mở cửa xe giúp nàng.
Một người phụ trách lái xe, một người ngồi ở bên cạnh, cả quá trình không tiếng động, chỉ có tiếng máy xe, tiếng bánh xe ma sát mặt đường, lúc này, chút âm thanh nhỏ đó, sẽ vô hạn phóng đại, tựa hồ cả thế giới chỉ còn lại tiếng bánh xe.
Chỉ nhìn thoáng qua hình ảnh này, nhất định sẽ làm cho người ta cảm thấy hai người ngồi trong xe nhìn nhau lại không nói gì sẽ rất xấu hổ. Nhưng trên thực tế, không phải như thế.
Lực chú ý của Sùng Hoa đặt ở con đường phía trước, còn Thôi Trinh thì tựa lưng vào ghế hô hấp rất nhẹ nhàng thong thả. Ánh đèn bên ngoài chiếu vào, có lúc là đèn đường vàng nhạt, có lúc là đèn hoa ngũ thải tân phân.
Hai người đều không nói gì, lại có một loại ăn ý ấm áp.
Ở chung lâu ngày, thói quen sẽ ảnh hưởng lẫn nhau, các loại sở thích, sẽ càng ngày càng có xu hướng nhất trí. Sùng Hoa phát hiện, thói quen của cô và Thôi Trinh rất tương tự nhau, các nàng ở chung không hề có cảm giác không thể hòa hợp.
Cứ như vậy, lúc đến nhà đã là nửa đêm. Sùng Hoa đỗ xe vào ga ra, vẻ mệt mỏi rã rời cất dấu dưới lớp trang điểm tinh xảo của Thôi Trinh, đôi mắt nàng khẽ đóng lại, hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp mà quy luật, nàng còn không biết đã về đến nhà.
Sùng Hoa không gọi tỉnh nàng, mà chỉ tháo dây an toàn, chồm người ra ghế sau lấy một tấm chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên người Thôi Trinh.
Nàng ngủ rất trầm, không có một chút dấu hiệu tỉnh lại, Sùng Hoa đắp kín chăn, liền lẳng lặng nhìn Thôi Trinh say ngủ không chút đề phòng. Không biết nhìn bao lâu, nhưng mí mắt của cô trở nên vô cùng trầm trọng, cũng dần dần ngủ thiếp đi.
Sau một thời gian dài thiếu ngủ, vừa buông lỏng cảnh giác, tất nhiên sẽ nương theo đó mà ngủ sâu. Sùng Hoa ý thức hỗn độn, rơi vào mộng cảnh, hoàn toàn không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Trong giấc mộng, cô mơ thấy Thôi Trinh không cần cô nữa. Nàng rõ ràng vẫn là dáng vẻ ôn nhu, nói tới nói lui vẫn là ôn hòa, nhưng nội dung trong lời nói lại làm cho Sùng Hoa thương thấu tâm can: "Đừng thích tôi." Nàng nhìn cô, nói xong câu đó, ánh mắt của nàng trở nên buồn bã, nụ cười mỏng manh yếu ớt, giống như đang nói chuyện với một đứa trẻ không nghe lời, tràn ngập bất đắc dĩ: "Sùng Hoa, em phải nghe lời."
Cho dù nói ra những lời tàn nhẫn như thế, nhưng thần sắc của nàng vẫn mang theo dung túng bảo vệ.
Sùng Hoa cảm thấy trái tim giống như bị xé rách một lỗ, cô muốn hỏi vì sao, nhưng cô ở trong mộng làm thế nào cũng không mở miệng được, dường như đã biết vì sao Thôi Trinh lại nói như vậy.
Dường như, đây là kết cục đã định trước của các nàng.
Cố gắng thế nào, giãy giụa thế nào đi nữa, số phận cũng đã phán định các nàng cuối cùng phải chia lìa.
Một tiếng A Trinh nghẹn ứ trong cổ họng Sùng Hoa, cô mở mắt ra, hoảng sợ nhìn về phía trước.
"Sùng Hoa." Một giọng nói thân thiết vang lên, Sùng Hoa mờ mịt quay đầu, thấy Thôi Trinh đang quan tâm hỏi cô: "Làm sao vậy? Thấy ác mộng?"
Sùng Hoa người đầy mồ hôi, thái dương đều bị thấm ướt, cô nhìn Thôi Trinh, nhìn hồi lâu, mãi đến Thôi Trinh tỏ vẻ không hiểu, cô mới mờ mịt lên tiếng: "Có phải em khiến chị khó xử hay không?"
Cô căn bản không biết tại sao phải hỏi ra một câu như vậy, nhưng cô vẫn hỏi lên. Sùng Hoa cảm thấy cô giống như bị bản thân ở trong mộng khống chế, trong lòng thống khổ đến cùng cực, đôi mắt đau rát, nước mắt dũng mãnh đọng trong vành mắt, nhưng làm thế nào cũng không rơi xuống được.
Cô giống như một con tiểu thú rơi vào bẩy rập của thợ săn, không hề có năng lực phản kháng, chỉ có thể mặc cho người ta xử trí, bi thảm cô độc, xâm nhập cốt tủy.
Cổ tay bị nắm lấy. Xúc giác lành lạnh lại ôn nhuận khiến cô thanh tỉnh chút ít, Thôi Trinh không nói gì, chỉ nhìn cô, trong mắt có một loại vết tích rõ ràng đang cố gắng che giấu tâm tình.
"Em thấy ác mộng?" Nàng lại hỏi một lần.
Sùng Hoa gật đầu, rồi lại gật đầu một cái. Cô lòng có sợ hãi, giấc mộng kia, như là một điềm báo trước, tuyên cáo kết cục sau cùng của các nàng.
Cô cúi đầu trầm mặc, tâm sự nặng nề, không nhìn Thôi Trinh cũng không nói chuyện.
Thôi Trinh không hỏi cô đã mơ thấy gì, cũng không trả lời câu hỏi vô thức của cô: "Có phải em khiến chị thấy khó xử hay không?"
Trong xe chật hẹp, không khí dường như trở nên sềnh sệch, làm cho người ta mơ hồ, hô hấp không thông thuận.
"Chúng ta lên nhà đi." Cuối cùng là Thôi Trinh đề nghị như vậy.
Sùng Hoa không có cự tuyệt. Đi xuống xe, cô đã khá hơn, Thôi Trinh đi nhanh hơn cô nửa bước, cô có thể nhìn thấy bóng lưng của nàng, gò má của nàng. Tình cảnh trong mộng lại một lần nữa tái hiện trong đầu Sùng Hoa, cô tràn đầy bất an.
"A Trinh." Sùng Hoa vội vàng gọi một tiếng, âm thanh đột nhiên phát ra có vẻ vô cùng đột ngột giữa không gian trống trãi. Tim Sùng Hoa như ngừng đập, nhìn thấy Thôi Trinh nghi hoặc nhìn mình, cô miễn cưỡng nở nụ cười, hỏi: "Chị sẽ không rời bỏ em, đúng không?"
Mấy giờ trước, sau khi điện ảnh kết thúc, các nàng đã cùng nhau nói rõ tâm ý, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không buông tay nhau ra. Không biết là Sùng Hoa đã quên, hay là thuần túy muốn xác nhận một lần nữa, nên cô lại hỏi lại một lần.
Ánh mắt Thôi Trinh không hiểu sao đột nhiên hóa thành tiếu ý mềm nhẹ: "Đúng vậy."
Sùng Hoa rốt cuộc yên tâm.
Sau khi ngủ trên xe, về đến nhà liền không ngủ được. Hai người nằm trên giường, chờ Sùng Hoa ngủ say, Thôi Trinh liền mở mắt ra.
Vừa rồi, trong nháy mắt, nàng cho rằng Sùng Hoa khôi phục trí nhớ. Nếu như Sùng Hoa khôi phục ký ức, giữa các nàng sẽ biến thành tình trạng gì? Cô có oán hận nàng đã bỏ lại mình cô, ép buộc cô một mình sống sót giữa hoàng cung thê lương hay không? Cô có cho rằng hiện tại tất cả những việc nàng làm chỉ là để bù đắp hay không? Cô có bởi vì những hồi ức nặng nề kia mà trở nên không vui, tràn ngập gánh nặng hay không?
Thôi Trinh quay đầu, dưới ánh sáng yếu ớt, nhìn Sùng Hoa bình yên ngủ say bên cạnh nàng. Cô thoạt nhìn cực kỳ mệt mỏi, mỗi một lần hô hấp đều vô cùng nặng nề. Thôi Trinh nhìn một hồi, khẽ nâng tay xoa vết nhăn giữa mi tâm của Sùng Hoa, nàng nhẹ nhàng mà vuốt ve, muốn xóa đi vẻ u sầu của cô. Có lẽ động tác của Thôi Trinh ôn nhu khiến Sùng Hoa cảm thấy thoải mái, cô dẫn giãn nhẹ mi tâm, lại trở về dáng vẻ lạc quan lúc trước.
Thôi Trinh thấy vậy, cong khóe môi cười khẽ. Trong lòng nàng chưa đầy tâm sự, nàng phát hiện nàng sợ Sùng Hoa khôi phục ký ức.
Nhưng, nàng càng ngày càng hiểu rõ, ngày đó cuối cùng sẽ đến, Sùng Hoa chung quy sẽ nhớ lại. Lần trước lúc xem lăng mộ Cảnh Đế cô đột nhiên đau đầu, lúc này đây là vài lời sau cơn ác mộng. Đều là những ký ức của chôn giấu đi. Thêm vài lần nữa, cô nhất định sẽ nhớ đến tất cả ký ức bị lãng quên.
Thôi Trinh ngồi dậy, rón rén xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ, đến phòng sách. Nàng mở máy vi tính ra, sử dụng công cụ tìm kiếm, nhập vào hai chữ Trường Lăng.
Công tác khai quật Trường Lăng đã thâm nhập đến chủ mộ. Quan tài của Cảnh Đế đã được mang ra khỏi mộ thất, ngày hôm qua, cũng đã khai quan, trong quan tài là di hài của một nam tử.
Trọng Hoa không ở nơi đó.
Lăng mộ này chỉ là một thủ thuật che mắt thế nhân.
"Chủ mộ Trường Lăng được khai quật mang đến rất nhiều nỗi băn khoăn cho giới lịch sử và giới khảo cổ. Có không ít các nhà khảo cổ học và nhà sử học cho rằng lăng mộ này không phải Trường Lăng của Cảnh Đế, bởi vì, nơi này không tìm được lăng tẩm của Thôi thái hậu. Thôi thái hậu là hoàng hậu thứ hai của phụ thân Cảnh Đế, nàng cũng không xuất hiện ở lăng mộ của trượng phu. Dựa theo tư liệu lịch sử ghi chép, nàng và Cảnh Đế tình cảm rất sâu, bởi vì phụ thân đã hợp táng đã cùng nguyên phối trước đây, nên rất có thể Cảnh Đế sẽ mang theo mẫu hậu cùng nhau an nghỉ trong lăng mộ của mình. Trước khi Trường Lăng chính thức khai quật, các nhà khảo cổ học đã phán định nhất định sẽ có mộ táng của Thôi thái hậu ở bên trong, nhưng mà theo tiến độ khai quật ngày một sâu, phán đoán này hiển nhiên rơi vào phủ định."
Phía sau tin tức là tranh luận của hai học giả, một bên cho rằng đây đúng là lăng mộ của Cảnh Đế, bằng không Thôi Huyền được sách sử ghi chép rõ ràng là chôn cùng Trường Lăng xuất hiện ở đây là không cách nào giải thích, bên kia lại kiên quyết cho rằng nơi này không phải nơi Cảnh Đế yên nghĩ, không đơn thuần là bởi vì không tìm được lăng tẩm của Thôi thái hậu, cũng là bởi vì, những vật bồi táng trong lăng mộ này đối với một đế vương mà nói thật sự là đơn bạc, Cảnh Đế rất có thể, an táng ở một chỗ khác.
Hai luồn tranh luận đặc biệt kịch liệt, cuối cùng, bởi quan điểm của người sau luận cứ vô cùng bạc nhược, nên rất nhanh thì bị quan điểm đầu tiên áp đảo. Trường Lăng đã bắt đầu thiết lập làm di chỉ, đồng thời thành lập đơn vị chuyên môn đến giữ gìn. Bởi vì sau khi đo đạc, phát hiện Trường Lăng cạn hơn so với lăng mộ của các vương hầu khác, có tính đặc thù nhất định, cho nên lăng mộ này sẽ mở cửa cho dân chúng tham quan, nhưng văn vật đào ra từ bên trong, sau khi xử lý sẽ được đặt trong bảo tàng tiến hành một lần triển lãm chuyên môn.
Thôi Trinh cẩn thận nhìn tin tức về Trường Lăng.
Nàng ngưng thần suy nghĩ, Trong Hoa sẽ mang theo nàng an nghỉ ở nơi nào. Nếu không ở lăng mộ, vậy tất nhiên là ở một nơi an toàn hơn so với lăng mộ, lại không bị người khác làm phiền. Đó sẽ là chỗ nào?
Nàng nghĩ đến nhập thần, cũng không phát hiện ngoài cửa phòng, Sùng Hoa đã đứng hồi lâu.
Cô đứng trong bóng tối, làm cho người ta nhìn không ra thần sắc, lại một lát sau, cô nhịn xuống xung động muốn tiến vào, lặng lẽ xoay người, trở lại phòng ngủ, tựa như cô chưa từng đến đây.

====================
Chương 48:
Ngày hôm sau Thôi Trinh tỉnh lại, Sùng Hoa đã không ở bên cạnh nàng nữa.
Nàng ra khỏi phòng ngủ, thấy cửa sổ phòng khách chiếu một mảnh quang vựng yếu ớt, Sùng Hoa đứng ở nơi đó.
Cô đứng trong nắng sớm, thân ảnh hiện ra cảm giác hư huyễn dưới những tia sáng, khiến cả người cô thoạt nhìn có cảm giác mờ ảo không chân thật. Cô cầm điện thoại áp bên tai, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn bên ngoài cửa sổ, khóe môi không nhịn được mà mím chặt, dường như sau một khắc sẽ bạo phát. Nhưng cô từ đầu đến cuối vẫn không nói gì, vẫn lẳng lặng nghe người bên kia điện thoại nói hết, qua một lúc lâu, cô mới nở một nụ cười châm chọc.
"Em không cần thiết phải gặp ông ta, chỉ có điều nếu như em không đi, có lẽ ông ta cũng sẽ không được sống yên ổn." Giọng nói của cô rất bình thản, không hòa hợp với tâm tình chân thật của cô hiện tại. Nói xong câu đó cô trầm mặc một chút, sau đó quay đầu: "Có thể là lo lắng Chu Vinh, ông ta..."
Cô vừa nói chuyện, lại thấy Thôi Trinh đứng bên sofa nhìn cô không chớp mắt, Sùng Hoa ngừng câu chuyện: "Vậy chị sắp xếp xong thì nói với em."
Điện thoại là Tùy An gọi đến, Chu tiên sinh muốn gặp cô. Trên thực tế, hai người bọn họ gặp mặt, chỉ có xấu hổ, cũng không cần thiết chút nào. Sùng Hoa suy nghĩ một chút, đoán chừng là Chu tiên sinh lo lắng bản thân vào tù, con trai bảo bối của ông ta không ai che chở, sợ cô sẽ xuống tay với anh ta.
Sùng Hoa cúp điện thoại, đi đến bên cạnh Thôi Trinh. Từ giữa nắng sớm bước ra, cô thoạt nhìn chân thật rất nhiều.
"Thấy chị ngủ rất trầm, nên không gọi chị dậy." Sùng Hoa giải thích vì sao cô lại thức dậy trước, sau đó hỏi: "Hôm nay có lịch trình hay không?"
Thôi Trinh ngồi xuống sofa phía sau, suy nghĩ một chút, vẫn là không hỏi cô vừa rồi là trò chuyện với ai. Lúc Sùng Hoa vẫn còn là hài tử của nàng, nàng cũng rất chú ý việc lưu lại không gian cá nhân cho cô, huống chi quan hệ bây giờ, càng không thích hợp quản đối phương quá chặt.
"Buổi chiều hai giờ, phải chụp ảnh bìa cho một tạp chí." Thôi Trinh trả lời.
Sùng Hoa biết nếu như cô không đề cập tới, một nửa khả năng là Thôi Trinh sẽ không hỏi cô sáng sớm là ai gọi điện thoại, nhưng khi nàng thật sự chẳng quan tâm, cô vẫn cảm thấy thất vọng. Giấc mộng tối hôm qua giống như một nút thắt, thắt chặt trong lòng cô, nhất là ban đêm lúc cô tỉnh lại, phát hiện Thôi Trinh không ở bên cạnh, cô càng cảm thấy đó không chỉ là một giấc mộng mà thôi. Cô muốn Thôi Trinh có thể quan tâm cô một ít, nhưng nàng lại chính là người hiểu chừng mực như vậy.
Sùng Hoa buồn bã, nhưng cô cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ là ngồi xuống bên cạnh Thôi Trinh, nói: "Em có một ngày nghỉ ngơi, buổi chiều em đi cùng chị." Nhìn thấy Thôi Trinh có xu hướng không đồng ý, Sùng Hoa bối rối, liền vội vàng nói: "Em có thể theo cầm túi xách cho chị."
Thôi Trinh càng hy vọng cô ở nhà nghỉ ngơi, bởi vì ngày mai bắt đầu, chế tác hậu kỳ của bộ phim sẽ bắt đầu, còn phải chú ý tuyên truyền, đây đều là những việc đặc biệt hao tâm tổn sức. Nhưng Sùng Hoa hiển nhiên càng muốn đi cùng nàng. Nhìn ánh mắt cô rất sợ nàng sẽ cự tuyệt, Thôi Trinh chung quy vẫn nhượng bộ: "Đến lúc đó không nên chạy loạn." Ký giả cũng chờ bắt được cô, một khi lộ diện sẽ bị vây chật như nêm cối.
Thấy nàng đồng ý rồi, Sùng Hoa cười vui vẻ, không ngừng hứa hẹn: "Em sẽ luôn theo bên cạnh chị."
Buổi chiều ra ngoài, Thôi Trinh đem túi xách giao cho Sùng Hoa, để cô hoàn thành nhiệm vụ cầm túi xách mà cô nói. Tiểu trợ lý nhìn thấy Sùng Hoa lại xuất hiện, còn đoạt công việc của mình, không khỏi khóc không ra nước mắt. Cô đáng thương nhìn ảnh hậu, lại nhìn đạo diễn Sùng, cuối cùng quyết định theo Tần Tụng.
Tần Tụng thấy Sùng Hoa, liền nở nụ cười với cô, đã gặp mặt mấy lần, đều là người quen, nên nói chuyện cũng tùy ý một chút. Tần Tụng vô cùng hiếu kỳ đối với thương thế của Lục Viễn, chuyện cũng qua một thời gian rồi, ngày hôm qua anh ta xuất hiện trước ống kính vẫn đầu quấn đầy băng vải, thoạt nhìn không nằm mấy tháng là không được.
"Sẽ không ảnh hưởng tiến độ bộ phim tiếp theo của anh ta chứ." Tần Tụng hỏi một cách hàm súc. Dù sao nếu như đánh anh ta bị thương quá nghiêm trọng, lưu lại di chứng gì đó, thì Lục Viễn hoàn toàn có thể đi kiện Sùng Hoa. Nếu thật sự lên tòa, thì phiền toái.
Thôi Trinh đi ở phía trước, Sùng Hoa nghe Tần Tụng hỏi cô, lập tức chậm nửa bước, nói: "Cô xem tôi hiện tại rất khỏe mạnh, không có bị mời đi uống là thì biết rồi." Dừng một chút, ghét bỏ mà nói: "Anh ta giả vờ." Những vệ sĩ kia là người chuyên nghiệp, hạ thủ rất có chừng mực, khiến anh ta đau đến gào khóc nhưng không lưu lại vết thương rõ ràng gì. Lục Viễn muốn kiện cô cũng không được.
Tần Tụng nghe cô nói như vậy, bật cười, cười xong cô lại tiết lộ cho Sùng Hoa một tin: "Lục Viễn là con trai của đạo diễn Chung Ly, cô vẫn nên khách khí với anh ta một chút." Nói xong, cô lại cảm thấy có khách khí hơn nữa cũng vô ích, liền bổ sung một câu: "Nghe nói đạo diễn Chung đặc biệt cưng chìu con trai ông ta, cô nên đề phòng ông ta giở thủ đoạn ngán chân cô."
Ngay cả Tần Tụng đều biết Lục Viễn là con trai của Chung Ly. Cho nên Lục Viễn đến tột cùng là muốn giữ bí mật với ai? Sùng Hoa nhịn không được nhếch môi một cái, sau đó nói: "Không có gì, đạo diễn Chung đã dẫn theo một đám người đến Hoành Điếm quay phim mới rồi."
Đến Hoành Điếm không phải xem như cách ly thế giới rồi sao, phỏng chừng lúc này Chung Ly đang ngứa răng mà hận muốn chết. Tần Tụng vừa định nói như vậy, lại nghĩ đến lúc Sùng Hoa nghe Lục Viễn là con trai của Chung Ly cũng không có vẻ gì kinh ngạc, liền biết là cô đã sớm biết rồi. Biết rõ Lục Viễn hậu trường cứng rắn nhưng vẫn không khách khí như vậy, nhất định là có chỗ dựa lớn.
Chuyện này, khó khăn không là làm thế nào hóa giải ảnh hưởng xấu từ sự việc đánh người, mà là sau đó làm sao đối phó sự trả thù của Chung Ly.
Nhìn Sùng Hoa căn bản không có hứng thú quan tâm đến, Tần Tụng càng ngày càng hiếu kỳ cách ứng phó sau này của cô. Bởi vì là ở trong tòa nhà toàn soạn báo, người mẫu ra ra vào vào, biên tập, nhiếp ảnh các nhân viên đều rất nhiều. Nói chuyện trời đất nội dung không liên quan công việc không thích hợp nói lớn, về phương diện khác cũng là trường hợp công cộng nên nói chuyện lớn tiếng cũng không tốt, cho nên hai người liền tạo thành một nhóm xúm lại xì xào bàn tán, dường như đang thương lượng kết quả của ác thú nào đó. Các cô đi đặc biệt gần, đầu cũng sắp dán cùng một chỗ.
Tần Tụng ngứa ngáy trong lòng, xề gần nhích gần một chút muốn hỏi Sùng Hoa định làm như thế nào, thì Thôi Trinh đi ở phía trước đột nhiên nói: "Sùng Hoa, túi xách."
Sùng Hoa lập tức tách xa khỏi Tần Tụng, bước nhanh đến bên cạnh Thôi Trinh, quan tâm hỏi: "Làm sao vậy? Cần thứ gì? Em lấy cho chị."
Tần Tụng nhìn tốc độ phản ứng nhanh như chớp của cô, trong đầu lăn qua hai chữ : trung khuyển.
Tần Tụng cùng Thôi Trinh tương giao vài chục năm, đối với Thôi Trinh có lý giải rất sâu, nhìn thấy nàng đối với Sùng Hoa để tâm trước nay chưa có, cũng dần dần nhìn thấu chút gì. Ngay từ đầu cô rất lo lắng, hai người tuổi tác chênh lệch nhiều như vậy, còn cùng là nữ nhân, tình cảm như vậy muốn duy trì nhất định rất trắc trở, Thôi Trinh lại không có kinh nghiệm tình trường. Là một nữ nhân cường thế, trong tình cảm khó tránh sẽ rơi xuống thế yếu. Thậm chí, đôi khi, nữ nhân càng mạnh ở những phương diện khác thì sẽ càng yêu kém trong tình cảm. Cô rất lo lắng Thôi Trinh sẽ bị thương tổn.
Nhưng bây giờ, trong lòng Tần Tụng lặng lẽ xóa bỏ nỗi lo Thôi Trinh bị tổn thương, đổi thành, Thôi Trinh thu được một con trung khuyển.
Sùng Hoa một bên hỏi một bên chuẩn bị mở túi xách tìm kiếm, nhưng Thôi Trinh cũng không nói là cần thứ gì, nên Sùng Hoa dừng động tác, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn về phía nàng. Dáng vẻ vô tội kia tựa như một con chim sẻ đang mở to đôi mắt.
Thôi Trinh thấy cô còn không hiểu, chỉnh đành cong môi, nói: "Theo tôi, không nên chạy lung tung."
Không có chạy lung tung mà. Sùng Hoa càng thêm không hiểu, nhưng cô vẫn đứng ở bên cạnh Thôi Trinh, không có tiếp tục cùng người khác châu đầu ghé tai xì xào bàn tán nữa.
Đi vào tòa soạn, chủ biên đã dẫn theo nhiếp ảnh gia chờ sẵn, thấy nhóm người Thôi Trinh, anh ta đẩy gọng kính, đặc biệt nhiệt tình tiến lên chào hỏi.
Ảnh bìa lần này lấy chủ đề minh tinh thời dân quốc, làm nổi bật vẻ cổ điển dung hòa với vẻ đẹp Tây Dương thời kỳ đó.
Đây đối với Thôi Trinh mà nói, không khó. Nàng theo chuyên viên phục trang đi thay trang phục. Sùng Hoa ở bên ngoài nhìn nhiếp ảnh gia điều chỉnh máy ảnh. Nhiếp ảnh gia điểu chỉnh xong độ phân giải và khung ảnh, nhắm vào nơi ánh sáng tụ hội chụp một tấm, sau đó lại căn dặn trợ lý dời tấm phản quang đến gần một chút.
Sùng Hoa ngồi ở một bên hứng thú quan sát, cô cảm thấy rất hứng thú đối với nhiếp ảnh.
Chủ biên thấy đạo diễn Sùng mà các ký giả tìm khắp nơi không thấy lại đường hoàng vào tòa soạn của anh ta thì không khỏi hoảng sợ, nhưng năng lực ứng biến của anh ta rất mạnh mẽ, rất nhanh đã che giấu sự kinh ngạc của mình, xem Sùng Hoa như một khách quý bình thường mà tiếp đãi. Lúc này thấy cô cảm thấy hứng thú đối với nhiếp ảnh, liền ý bảo nhiếp ảnh gia trao đổi với cô. Ảnh hậu vẫn chưa thay trang phục xong, để khách quý ngồi chờ đợi hiển nhiên cũng không phải đạo đãi khách.
Có thể đảm nhiệm vị trí nhiếp ảnh gia của một tạp chí đẳng cấp, thậm chí phụ trách chụp ảnh bìa, không chỉ là kỹ năng chuyên nghiệp phải vững mà phương diện đối nhân xử thế cũng rất có khéo léo.
Nhiếp ảnh gia ba hoa chích choè nói xong một số kiến thức cơ bản dễ hiểu, còn kết hợp với một ít chuyện thú vị bản thân trải qua, ngôn ngữ khôi hài, đều có thể trực tiếp dùng làm kịch ngắn, nhưng Sùng Hoa lại không có nhiệt tình trò chuyện cùng anh ta, mà thỉnh thoảng thỉnh thoảng lịch sự gật đầu ý bảo cô đang nghe. Nhiếp ảnh gia biểu thị rất thất bại anh ta suy nghĩ một chút, nói: "Đạo diễn Sùng, cô là đạo diễn, cảm giác đối với ống kính nhất định rất mạnh, có muốn chụp thử một tấm ảnh không?"
Vừa nói, anh ta vừa đưa máy ảnh của mình cho Sùng Hoa, vốn tưởng rằng cô sẽ cự tuyệt, không ngờ cô lại nhận lấy.
Nhiếp ảnh gia Sùng Hoa Sùng Hoa cầm lấy máy ảnh, đặt ở trước mắt, nhìn những động tác lưu loát của cô, mới hiểu được vì sao đạo diễn Sùng hoàn toàn không có hứng thú nghe anh ta ba hoa, chỉ từ động tác chuyên nghiệp của cô cũng có thể thấy được, cô từng chuyên học qua loại hình này tựa như nói về kiến thức trung học với một người tốt nghiệp đại học, đương nhiên là không chiếm được bất kỳ đáp lại nào.
Nhiếp ảnh gia nhất thời lúng túng đỏ mặt, nhưng anh ta cũng thường thấy nhiều người nổi tiếng, nên cũng biết, dưới loại tình huống này nếu như tỏ ra lúng túng ngược lại càng khó xử, cho nên liền thuận thế dùng thái độ đồng nghiệp nói chuyện phiếm, tự nhiên nói đến những kiến thức chuyên sâu hơn.
Máy ảnh này tính năng rất ưu việt, Sùng Hoa chụp một tấm ảnh, liền thích nó.
Lúc này Thôi Trinh cũng đã thay trang phục xong.
Sùng Hoa nói: "Nếu như không vội,để tôi chụp một tấm đi."
Đương nhiên vội! Thời gian của ảnh hậu, ai dám chậm trễ! Nhiếp ảnh gia lập tức nóng nảy, hối hận đã đưa máy cho Sùng Hoa, anh ta vừa định uyển chuyển cự tuyệt, liền thấy chủ biên đang nháy mắt cùng anh ta. Nhiếp ảnh gia nhất thời nở nụ cười nhiệt tình: "Đương nhiên có thể."
Sùng Hoa nói tiếng cám ơn với anh ta, sau đó bước đến phía trước.
Thôi Trinh đã đứng ngay ngắn tại vị trí, ánh sáng đều đã chuẩn bị xong, có thể lập tức chụp ảnh.
Thấy người đến cũng không phải nhiếp ảnh gia, mà là Sùng Hoa, Thôi Trinh nở nụ cười, không nói gì, phối hợp đứng ở nơi đó, nghe cô chỉ huy.
Sự dung túng của nàng khiến Sùng Hoa càng thêm hứng thú. Cô suy nghĩ về chủ đề lần này, dân quốc, cổ điển, Tây Dương, đây là những từ ngữ then chốt. Nối kết một chút, sẽ không khó nghĩ đến ảnh bìa tạp chí muốn là một loại dung hợp giữa mới và cũ, giữa phong cách cổ điển và Tây Dương.
Chụp ảnh và quay phim tuy rằng hoàn toàn bất đồng, nhưng đều dùng ống kính, đều là ghi lại những góc độ tốt đẹp nhất của sự vật, nhất định là có chỗ giống nhau. Đầu óc Sùng Hoa xoay chuyển rất nhanh, một kịch bản thời kì đầu dân quốc ngay lập tức nảy sinh trong đầu cô.
Nhiếp ảnh gia lui sang một bên, phát hiện tiểu trợ lý của ảnh hậu đang dùng một loại ánh mắt đồng tình nhìn anh ta, tựa hồ đang hỏi anh ta có phải rất lo lắng bị mất việc hay không. Anh ta sững sốt, nhìn kỹ lại, phát hiện đối phương chỉ là lễ phép mỉm cười với anh ta.
Hoa mắt. Nhiếp ảnh gia nghĩ thầm. Nói cũng là mọt việc rất phí khí lực, anh ta hiện tại đang rãnh rồi, đang muốn ngồi xuống uống chai nước liền thấy chủ biên ôm một cái máy ảnh mới khí thế hung hăng đuổi đến, vừa thấy anh ta muốn ngồi xuống, liền nhét máy ảnh vào ngực anh ta, trừng mắt: "Ngồi cái gì? Mau đứng lên chụp ảnh!"
Nhiếp ảnh gia không giải thích được, không phải đạo diễn Sùng đang chụp sao? Thấy chủ biên nháy mắt sang bên kia, anh ta chợt lóe linh quang, lập tức nhảy dựng lên, cầm lấy máy ảnh chụp lại hình ảnh một nhiếp ảnh gia khác đang chuyên chú chụp nữ thần.
Là tạp chí đỉnh cấp quốc nội, tên của tạp chí cũng rất trong sanh, tên là Thời Thượng. Thời Thượng địa vị cao, xe nổi tiếng, đồng hồ nổi tiếng, trang phục mode, nước hoa, mỹ, sắc, tất cả các yếu tố tượng trưng cho sự xa hoa đều xuất hiện trong tạp chí của bọn họ, tương phản, phàm là một chút khiếm khuyết, cũng sẽ bị bọn họ chê bai vứt bỏ không thương tiếc.
Bởi vậy, Thời Thượng từ trước đến nay vẫn là tình đầu trong lòng người dân đô thị, bìa mặt của nó cũng là những minh tinh lớn, hoặc người mẫu danh tiếng.
Mỗi một kỳ Thời Thượng phát hành, những người giàu có là độc giả trung thành đương nhiên sẽ mua về xem.
Ảnh bìa là ảnh hậu! Mọi người ở trong lòng hét lên một phen. Lại nhìn kỹ nội dung, người hiểu biết về nhiếp ảnh đều phát hiện, phong cách chụp ảnh lần này không mấy nhất trí với phong cách sang trọng xưa nay của Thời Thượng, không hiểu nhiếp ảnh cũng phát hiện ảnh bìa lần này hình như càng thêm nổi bật nói đẹp cá nhân của ảnh hậu, mà không có chuyên chú vào cảm giác hoa lệ tạp chí này luôn lấy làm trọng tâm.
Nhưng không thể không nói, thật sự rất đẹp! Nhiếp ảnh gia nhất định là một người rất am hiểu nắm bắt tâm tình, hết sức chính xác mà bắt lấy mỗi một biểu tình nhỏ trên mặt ảnh hậu. Nói là phong cách diễn viên thời kì dân quốc, dĩ nhiên không phải chụp một người mặc trang phục dân quốc, hóa thành minh tinh điện ảnh là có thể được. Nhiếp ảnh gia phải truyền tải được lập ý nội hàm của nhân vật thông qua một bức ảnh.
Mỗi một người xem ảnh chụp đều cảm nhận được nội dung nhiếp ảnh gia muốn truyền tải, đó chính là vẻ đẹp của Thôi Trinh.
Người xem tạp chí bản giấy thể hội cũng chỉ dừng ở đây mà thôi, dù sao rất ít có người lúc xem ảnh bìa tạp chí còn cúi đầu nhìn về phía góc dưới bên phải để tìm kiếm tên của nhiếp ảnh gia.
Nhưng tạp chí bản điện tử thì lại khác.
Trong trang tạp chí điện tử chèn một video, video này xuất hiện đặc biệt đột ngột, hậu kỳ không được xử lý bày bản. Bởi vì đột ngột, mọi người xuất phát từ hiếu kỳ liền mở ra xem, phát hiện nội dung video là một đoạn ngắn quá trình chụp ảnh, khoảng chừng ba mươi giây. Trong video, ảnh hậu căn cứ yêu cầu của nhiếp ảnh gia để tạo dáng, sự lý giải của nàng đối với ống kính và yêu cầu của nhiếp ảnh gia khiến rất nhiều người mẫu chuyên nghiệp đều thẹn thùng.
Đoạn video này ngoại trừ đăng trên trang điện tử của tạp chí, còn được đăng lên Weibo chính thức của Thời Thượng, người không mua tạp chí cũng có thể thấy.
"Đẹp quá a a a a! Thích muốn chết! Video quay thật tốt!" Những người ái mộ đều biểu thị rất thích, tất cả mọi người đều đang liếm màn hình.
Nhưng dần dần có người phát hiện điểm bất thường. Bởi vì so với nhân vật chính được quay chụp thì nhiếp ảnh gia vô cùng bình thường, còn đưa lưng về phía ống kính thoạt nhìn rất quen mắt.
Các fan nhất tề yên lặng mấy phút, lướt lướt Weibo, bình luận đều tạm dừng, tất cả mọi người mở to hai mắt, nhiều lần phát lại đoạn video kia, nhìn nhiếp ảnh gia rốt cuộc là ai.
Thật ra mọi người đã có đáp án, chính là không dám xác định.
Nếu như, thật sự, giống như bọn họ nghĩ....
"Đây, đây là Hành (Sùng Hoa) của tôi sao?" Người đầu tiên viết lên câu này đã đổi tên Weibo thành 'Hành Thái đến trong chén của ta đi", nàng yếu ớt hỏi, cũng không dám tin tưởng lắm.
Đạo diễn Sùng không phải là mất tích rồi sao....
Mặc dù ở những chỗ khác nhau, giao lưu giữa các fan cơ bản cũng chỉ dựa vào internet, nhưng giờ khắc này, các fan nhìn màn hình lạnh như băng đều sinh ra một loại cảm giác hai mặt nhìn nhau.
Mọi người mở to hai mắt nhìn nhìn kỹ, vóc dáng cao gầy, chân thon dài, bóng lưng quen thuộc, rõ ràng chính là đạo diễn Sùng!!
Bất ngờ không kịp đề phòng bị thồn một nắm kẹo là cảm giác gì?
Những fan còn chưa gia nhập hội fan CP biểu thị, cái này là tà giáo, các nàng phải gia nhập thôi!
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna