Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 53 + 54

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 53:
Sùng Hoa không phải từ lúc sinh ra đã đề phòng Chu tiên sinh như vậy.
Lúc cô còn nhỏ, Chu tiên sinh là một người ba tốt.
Mẹ sớm, trong trí nhớ của Sùng Hoa không có vết tích của mẹ, đối với nữ nhân ôn nhu kia toàn bộ lý giải chỉ nằm trong ảnh chụp, trong miêu tả của ông ngoại, và hoài niệm của ba.
Tùy gia gia đại nghiệp đại, giống như rất nhiều đại gia tộc khác, đặc biệt để tâm giữ gìn danh dự. Nhưng Tùy lão tiên sinh cũng không phải người không giảng đạo lý, trong trí nhớ của Sùng Hoa, Tùy lão tiên sinh từng đề cập với Chu tiên sinh hai lần muốn ông ta tái hôn. Tài sản Tùy gia Chu tiên sinh có thể được một phần, nhưng đại bộ phận là dành cho Tùy An và Sùng Hoa. Khi đó, Sùng Hoa không có gì để ý đối với chuyện này.
Đều là người một nhà, có thể nói chưa từng vì lợi ích mà đỏ mắt, tiền cho Chu tiên sinh hay là cho cô và Tùy An thì có cái gì khác nhau? Cho Chu tiên sinh, sau này ông ta cũng sẽ để lại cho các cô, cho các cô, lẽ nào ba già rồi các cô lại không phụng dưỡng sao?
Đây là một vấn đề không cần suy nghĩ nhiều. Cho nên Sùng Hoa từ đầu đến cuối đã bỏ quên, còn thật cảm động Chu tiên sinh không chịu tái hôn một lòng nuôi dưỡng hai con gái, cô quyết định sau này phải hiếu thuận với ba hơn.
Khi đó ông ngoại vẫn là đương gia, Chu tiên sinh phải xây dựng hình tượng của mình trung hậu thành thật, thì không thể lộ ra bộ mặt tham lam. Ông ta là việc ở Tùy thị, chức vị không thấp, bản thân có tiền lương, cũng có lợi tức, nhưng sau khi ở rể thường tiếp xúc cuộc sống hoa lệ hoa lệ, ông ta đã sớm không thể quay về làm một người từ dưới chân núi nỗ lực hăng hái đi lên. Chu Vinh và mẹ của anh ta cũng đã quen tiêu tiền như nước, mua xe mua nhà, đùa nữ nhân, lái du thuyền, còn muốn cùng đám hồ bằng cẩu hữu của anh ta hơn thua, tiêu tiền nhanh hơn bất cứ ai. Anh ta phụ mẫu ba mẹ chiều hư, không có tiền liền đưa tay xin. Trong lòng Chu tiên sinh chỉ có một đứa con trai là anh ta, làm sao đành lòng la mắng anh ta, hơn nữa chính ông ta cũng tâm tâm niệm niệm muốn lấy được nhiều tiền hơn. Ngoại trừ trực tiếp mở miệng xin tiền Tùy lão tiên sinh, thì chỉnh còn tham ô công quỹ từ Tùy Thị.
Những chuyện này là sau đó Sùng Hoa chậm rãi điều tra ra.
Nhiều lần trở mặt vô tình tích lũy từng chút một, cuối cùng một chút tình cảm sau cùng đối với Chu tiên sinh cũng biến mất, cô chỉ hy vọng đời này không cần gặp ông ta nữa. Đáng tiếc, có vài người trời sinh chính là không chịu an phận.
Sùng Hoa bình tĩnh nói xong câu kia, liền hài lòng thấy tinh quang trong mắt Chu tiên sinh chợt đông cứng, ông ta làm thế nào cũng không ngờ được sẽ là như thế này.
Kích động bị vẻ bình tĩnh nho nhã biểu tình che giấu hiện tại giống như bị một con dao sắc bén rạch nát. Đồng tử bởi vì phẫn nộ mà co rút, ông ta nghiến răng, căm tức nhìn Sùng Hoa.
Không ai sẽ để ý một con hổ bị nhổ răng không hề có lực công kích là vui hay giận.
Sùng Hoa ngồi ở chỗ kia, khôi phục vẻ lạnh lùng lúc cô bước vào: "Chuyện ông nói, tôi tuyệt không muốn biết. Nhưng có một việc, ông tốt nhất nên hiểu rõ, Chung Vinh ở bên ngoài có chịu khổ hay không, còn phải xem biểu hiện của ông ở nơi này." 
Cô nói xong, không đợi Chu tiên sinh phản ứng liền nhìn về phía Tùy An, dùng ánh mắt hỏi cô có muốn nói gì không, Tùy An chỉ lắc đầu.
Hai người đứng dậy, đang chuẩn bị rời khỏi. Chu tiên sinh lại đột nhiên đứng lên, ông ta động tác kịch liệt, trong mắt tràn đầy vẻ kích động, ông ta bức thiết nhìn Sùng Hoa, ngữ khí vô cùng nhu hòa: "Con không thể nào quên, lúc con còn nhỏ, ba rất yêu thương con...."
Sùng Hoa thờ ơ mà lướt qua ông ta, đi ra ngoài.
Hi vọng cuối cùng tan biến, còn người sẽ liều lĩnh điên cuồng. Chu tiên sinh nóng lòng ngăn cản cô rời đi, cao giọng mà gọi: "Chu Biện!"
Cái tên theo cô hơn hai mươi năm thốt ra từ miệng ông ta, cũng theo đó mang ra rất nhiều hồi ức. Những hồi ức này rốt cuộc xúc động Sùng Hoa, cô dừng bước, đứng ở nơi đó, không quay đầu lại, đưa lưng về phía Chu tiên sinh: "Tôi nhớ rõ, lúc nhỏ, ông rất thương yêu tôi, trăm y ngàn thuận, tôi cũng nhớ kỹ, tôi đã sớm hạ quyết tâm sẽ hiếu thuận với ông, cho dù ông già rồi, trở nên lải nhải tôi cũng sẽ không ghét bỏ ông, sẽ chăm sóc cho ông, sẽ mỗi ngày cùng ông làm vườn câu cá, để những người bạn cũ của ông đều phải ngưỡng mộ ông có hai đứa con gái tốt."
Những lời này đều là sự thật, nhưng chính là bởi vì từng có thật tình, từng có ôn nhu, từng có tấm lòng chân thành nhất, nên sau khi mọi chuyện xảy ra mới càng trở nên xấu xí ác độc như vậy. Nếu như là ở mười năm trước, Sùng Hoa có chết cũng sẽ không tin người ba cô kính yêu sẽ muốn ra tay giết cô. Cũng chính vì có rất nhiều ôn nhu, nên Sùng Hoa mới có thể một lần lại một lần mà thủ hạ lưu tình, cho tới bây giờ, ôn nhu cái gì, hồi ức cái gì đều bị chôn vùi sạch sẽ. Chu tiên sinh nói bất cứ điều gì cũng không có cách nào kích khởi cho dù một chút gợn sóng trong lòng cô.
Tùy An rũ mi nhìn dưới chân, vẫn là không nói lời nào.
Chu tiên sinh bị lời nói của Sùng Hoa làm sững sốt, ông ta lập tức giống như lại một lần nữa thấy được hy vọng, hai mắt tỏa ánh sáng: "Ba sai rồi, ba biết sai rồi, con..."
Không chờ ông ta nói xong, Sùng Hoa liền cất bước, tiếp tục đi ra cửa.
Chu tiên sinh lúc này mới kinh hoảng hiểu rõ, Sùng Hoa nói những lời này không phải cô còn niệm tình cũ, đây càng giống như một lời từ biệt sau cùng. Mới vừa có lấy được hy vọng, lại một lần nữa bị đánh vỡ, so với bọt biển còn không chân thật hơn, Chu tiên sinh phẫn nộ, nhưng càng nhiều hơn chính là tuyệt vọng, ông ta hô to: "Đây là ta cầu xin con một chuyện cuối cùng, con giúp ta một lần đi! Giúp ta một lần!"
Tiếng gào thét gần như điên cuồng bị ngăn cách bởi cánh cửa.
Sùng Hoa một đường không hề chậm bước, cũng không đi nhanh hơn, cứ như vậy thong thả đi đến bãi đỗ xe.
Rời khỏi phòng chờ chật hẹp, Sùng Hoa cảm thấy giống như lồng ngực bị ép đến trầm muộn rốt cuộc có thể thoải mái hít thở. Cô chậm rãi hít thở, đến lúc này, mới cảm giác được tay của mình một mực phát lạnh.
Tùy An cũng không nói gì.
Các cô đối với Chu tiên sinh đã thất vọng từ lâu, lần này gặp mặt, bất quá là để loại thất vọng này càng thêm khắc cốt ghi tâm mà thôi. 
Chỉ là lúc đối diện Chu tiên sinh không muốn nói nhiều, nhưng Sùng Hoa vẫn giải thích cùng Tùy An: "Thư Dĩnh thật sự phản bội hay là có ẩn tình khác đều không liên quan gì đến em, em và cô ấy từ khi biết nhau đến chia tay, em cũng không có bất cứ điều gì có lỗi với cô ấy."
Bởi vì không thẹn với lương tâm, cho nên, cách hồi lâu nghe người khác nhắc tới cũng không tất bận tâm. Có lẽ bởi vì từ lâu đã không còn tình cảm, cho nên càng không có lo lắng.
Trong lòng Sùng Hoa chỉ có mình Thôi Trinh, cô chỉ muốn làm Sùng Hoa của A Trinh.
Cố ý giải thích cùng Tùy An, là vì muốn cô không nên hiểu lầm cô bởi vì oán hận Chu tiên sinh nên mới nói như vậy, cô thật sự không muốn hiểu, không muốn biết.
Tùy An không phát biểu ý kiến gì đối với chuyện này, nhưng hiển nhiên là tán thành cách làm của cô.
Trở lại nội thành, Tùy An liền hẹn Sùng Hoa cùng nhau ăn cơm tối, các cô đã lâu không cùng ngồi xuống tâm sự.
Sùng Hoa ngại ngùng mỉm cười, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói: "Lần sau đi, chờ chị Gia Lệ trở về, em lại đến ăn ké."
Nhìn bộ dạng không có thời gian của cô, Tùy An liền biết một nửa khả năng là cô vội vã đi tìm Thôi Trinh. Nên cũng không trêu chọc cô, khoát khoát tay, để cô đi.
Sùng Hoa Sùng Hoa chạy tới một sudio trước giờ hẹn, Thôi Trinh đang quay quảng cáo.
Cô đến đúng lúc kết thúc công việc, Thôi Trinh đang thay quần áo trong phòng thay quần áo. Nhân viên công tác thì đang bận rộn chỉnh lý đạo cụ, đạo diễn ở màn hình nhìn hiệu quả quay chụp hôm nay. Vị đạo diễn họ Triệu này là một nhân vật thần cấp quay quảng cáo đặc biệt lợi hại. Anh ta quay quảng cáo vừa sáng tạo vừa độc đáo, còn vô cùng phù hợp với tinh thần thương phẩm của quảng cáo. Rất nhiều quảng cáo của các nhãn hàng quốc tế đều là anh ta tự mình đàn dựng.
Triệu đạo vừa thấy được Sùng Hoa, liền mỉm cười mà cất thành quả quay chụp đi, sau đó vẩy tay với Sùng Hoa.
Sùng Hoa cũng chào hỏi anh ta.
Trong giới hơn phân nửa đều biết Lục Viễn là con trai của Chung Ly, cũng biết lần này Sùng Hoa lại thắng. Ngay cả Chung Ly cũng không có cách nào với cô, những người khác thấy cô càng là nhiệt tình khách khí.
Càng là nơi công danh lợi lộc, tiền tài quyền thế, lại càng thượng đội hạ đạp. Ngươi mạnh mẽ, mọi người khách khí với ngươi, ngươi yếu đuối, sẽ có người không chút do dự mà dùng người làm bàn đạp, giẫm lên ngươi để đi lên. Tàn khốc giống như rừng rậm nguyên thủy nơi kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu.
Sùng Hoa biết, nên càng không muốn thâm giao với những người trong giới này, cô chỉ coi trọng Thôi Trinh của cô mà thôi.
Đều là đạo diễn, cho dù không quen biết cũng sẽ không đến mức không có gì để nói, Triệu đạo rất giỏi ăn nói, nói chuyện cũng hài hước, so sánh với vị kia nhiếp ảnh gia của Thời Thượng lần trước, rõ ràng cao hơn một đẳng cấp. Sùng Hoa trò chuyện với anh ta, thoạt nhìn vô cùng hăng hái, cảm thấy hứng thú đối với những đề tài mà Triệu đạo nói đến, nhưng thực sự thì sự chú ý của cô toàn bộ đều đặt ở phòng thay quần áo.
Qua một lúc lâu, Thôi Trinh rốt cuộc đi ra. Sùng Hoa thầm thở phào nhẹ nhõm, cô hôm nay đi đường xa, nên hơi mệt, thật sự không có tâm tình giả vời rất quen thuộc mà nói chuyện phiếm với người xa lạ.
Sùng Hoa là tới đón Thôi Trinh cùng nhau về nhà, đón được người rồi, các nàng liền chạy thẳng về nhà.
Lúc ở bên cạnh Tùy An, Sùng Hoa vẫn thả lỏng mà nói chuyện, nhưng đến trước mặt Thôi Trinh, cô lập tức trở nên trầm mặc ít nói, dáng vẻ không yên lòng, làm cho người ta nhìn vào đã cảm thấy trong lòng cô chất chứa tâm sự nặng nề.
Thôi Trinh thỉnh thoảng lại nhìn cô, thần sắc như có điều suy nghĩ. Mỗi lần nhận thấy được ánh mắt nàng dừng trên người mình, Sùng Hoa lập tức hồi hộp, nhưng cô chịu đựng không quay đầu nhìn lại, mà là để cho mình thoạt nhìn hết sức không đủ tinh thần, tâm thần không yên.
Nhưng mà Thôi Trinh một đường cũng không hỏi cô có chuyện gì.
Điều này làm cho Sùng Hoa vẫn thâm trầm suy nghĩ muốn được A Trinh quan tâm, sau đó tiến thêm một bước muốn được A Trinh ôm một cái, được A Trinh hôn nhẹ không khỏi ưu thương.
Chị ấy luôn bình tĩnh như vậy, chị ấy không quan tâm cô. Sùng Hoa ưu ưu thương thương liền thật sự bắt đầu hờn dỗi. Hoàn toàn không ý thức được cô lúc này rất giống một đứa trẻ vì chiếm được sự quan tâm của người lớn mà giả vờ thâm trầm.
Về đến nhà, Thôi Trinh buông túi xách, quay đầu lại, thấy ánh mắt ưu buồn của Sùng Hoa ở phía sau nàng, nàng nở nụ cười, xoa đầu cô, nói: "Em ngồi xuống trước đi, tôi đi nấu cơm."
Mặc dù không được an ủi, không được ôm, cũng không được hôn, nhưng sự dịu dàng như thế này khiến Sùng Hoa vui vẻ, vừa nghe Thôi Trinh muốn đi nấu cơm, cô lập tức quên mất hờn dỗi và thâm trầm, liền vội vàng nói: "Để em làm, chị bận rộn quay quảng cáo cả ngày rồi, nghỉ ngơi một chút trước đi."
Thôi Trinh bận rộn như vậy, cô làm sao nhẫn tâm để nàng mệt mỏi cả ngày về nhà còn phải nấu cơm cho cô. Sùng Hoa nói xong, cũng không chờ Thôi Trinh trả lời, liền tranh vào phòng bếp, dáng vẻ không được tranh giành với cô.
==============
Chương 54:
Ngôi nhà này Sùng Hoa dọn vào ở từ năm ngoái. Từ đó trở đi, căn nhà càng không có nhân khí, giống như một lữ xá sẽ đến bất cứ lúc nào, cũng có thể đi bất cứ lúc nào, chỉ làm nơi dừng chân tạm thời.
Sùng Hoa đối với nơi này cũng không có bao nhiêu quyến luyến, thời gian quay ba trăm sáu mươi ngày tư bản, cô ra khỏi thành phố, đi một lần là hai tháng, trở về dùng chìa khoá mở cửa ra, bên trong vắng ngắt, giống hệt như lúc cô đi. Nhân viên vệ sinh đúng giờ quét tước, nơi này không giống như những ngôi nhà vắng chủ trong phim ảnh, phủ đầy bụi bậm, không có bụi, đỡ phiền phức quét dọn, cũng thiếu cảm giác trở về nhà.
Từ lúc Thôi Trinh dọn tới nơi này, thì đã khác, trên bồn rửa tay có vật phẩm của hai người, trong tủ treo quần áo quần áo của hai người, trong ngăn kéo phòng sách có một nửa là kịch bản, giấy tờ của Thôi Trinh. Các nàng cùng chung một không gian, xua đi quạnh quẽ, khiến nơi này giống một ngôi nhà.
Phòng bếp không hề chỉ là để trang trí, đồ dùng làm bếp vẫn không nhiễm một hạt bụi như trước đây, nhưng rõ ràng có thể thấy được chúng thường xuyên được sử dụng. Sùng Hoa từ trong tủ lạnh lấy ra một ít nguyên liệu, cô xoay người, thấy Thôi Trinh đi theo vào.
Kết quả cuối cùng là Sùng Hoa làm đầu bếp chính, Thôi Trinh ở bên cạnh làm trợ thủ cho cô.
Cơm tối xong, Thôi Trinh mới ý bảo Sùng Hoa ngồi vào bên cạnh nàng.
Sùng Hoa có chút thấp thỏm, không biết nàng muốn nói gì.
Yêu đương với người lớn tuổi hơn mình có một chỗ không tốt chính là, một khi đối phương nghiêm túc, bày ra tư thái muốn nghiêm túc nói chuyện sẽ rất dễ cảm thấy bản thân đã làm sai điều gì.
Sùng Hoa ngồi xuống bên cạnh nàng, đầu gối khép chặt, hai tay đặt trên đầu gối, nghiêng mặt nhìn Thôi Trinh.
Thôi Trinh thấy cô co quắp câu nệ, câu hỏi sắp ra khỏi miệng lập tức được đổi thành một phương thức ôn hòa hơn: "Hôm nay em không vui?"
Trên đường Thôi Trinh đã chú ý tới tâm tình của Sùng Hoa, nhưng nàng khi đó không hỏi. Nàng càng có có khuynh hướng muốn cho Sùng Hoa ăn no rồi, sau đó mới ngồi xuống tâm bình khí hòa thảo luận giải quyết vấn đề.
Giống như một chú chó nhỏ luôn vây quanh vị chủ nhân đang chuyên tâm làm việc, chủ nhân rốt cuộc khom người ôm lấy nó, Sùng Hoa nhịn không được, khóe môi khẽ cong lên, nhưng nét mặt còn phải cố gắng duy trì thâm trầm, gật đầu: "Phải, là rất không vui."
Nếu như nói ở trên đường, cô diễn xuất xem như là tự nhiên thì hiện tại hoàn toàn là sứt sẹo. Thôi Trinh nâng má, phối hợp hỏi: "Huh? Thế nào?"
Áo khoác đã cởi đi, nàng mặc áo sơmi màu trắng, tóc dài màu đen buông xuống, cần cổ trắng đến có thể thấy được mạch máu bên dưới, ưu nhã, lý trí, lại có phẩm cách ôn nhu tương phản với lý tính. Trên người Thôi Trinh mỗi một chi tiết ánh vào mắt Sùng Hoa đều sẽ bị phóng đại, mang theo một tầng quang mang mỹ hảo, tựa như ánh tịch dương buổi hoàng hôn, làm cho người ta lưu luyến, làm cho người ta quý trọng.
Có thể ngồi gần như vậy, bốn mắt nhìn nhau, đưa tay là có thể chạm đến đối phương, đây cũng là một điều rất may mắn. Nhưng, rõ ràng là thời khắc hạnh phúc nhất, không biết vì sao, Sùng Hoa lại cảm thấy có một loại cảm giác bi thương vô cớ. Loại bi thương này tiềm tàng trong lòng cô rất lâu rồi, có lúc ngủ đông, có lúc sẽ dâng lên. 
Có thể là người thân trong hạnh phúc mới có cảm giác này đi, bởi vì hạnh phúc cho nên lo được lo mất, cho nên sợ mất đi những thứ đang có.
Ánh mắt của Sùng Hoa trở nên thâm thúy, Thôi Trinh thấy hết sự biến hóa của cô, nàng lo lắng nhìn Sùng Hoa, lại một lần nữa hỏi: "Làm sao vậy?"
"A Trinh, em..." Sùng Hoa muốn nói em yêu chị, nhưng lời đến khóe miệng, huyệt Thái Dương đột nhiên đau đớn, trong lòng có một thanh âm nói với cô rằng nên nói ra, không nên cho Thôi Trinh gánh nặng, đừng cho nàng cảm thấy áp lực, phải đặt quyền lựa chọn vào tay nàng. Sùng Hoa không cam lòng mà nhíu mày, trong quan niệm của cô yêu là phải chủ động, mà không phải nhu nhược như vậy, nhưng khi cô cho là như vậy, thì đau nhức từ huyệt Thái Dương sẽ càng thêm bén nhọn, giống như một mũi khoan kịch liệt xoay tròn tàn nhẫn đi sâu vào huyệt Thái Dương của cô. Cô phải từ bỏ việc nói ra những lời kia, cái gì đều không để ý tới mà dùng hai tay ấn chặt vị trí đau nhức.
So với lần trước thấy lăng mộ của Cảnh Đế càng thêm nghiêm trọng, Sùng Hoa chỉ cảm thấy trước mắt là một mảnh mơ hồ, cô làm sao vậy? Trong đau nhức dằn vặt Sùng Hoa trở nên hoảng hốt. Cô ngẩng đầu, giữa một mảnh bóng chồng tựa hồ thấy sắc mặt trắng bệch của Thôi Trinh, cô cảm giác được một đôi tay ấm áp đang chặt lấy cô, cái ôm này muốn cho cô sức mạnh, một cách kỳ tích, nàng không hốt hoảng nữa, ý thức cũng theo đó tiêu tán.
Chìm sâu trong bóng tối, Sùng Hoa cảm thấy thân thể của mình rất nhẹ, giống như đạp trên bông vải.
Cô đến một chỗ, đó là một ngọn núi, trên núi trống trãi, dưới chân núi là cây cối xanh um tươi tốt, hình thành một loại đối lập, một loại cảm giác rất chênh lệch.
Sùng Hoa đứng dưới ngọn núi kia, cô không biết đây là địa phương nào, tại sao phải đi tới nơi này.
Một lát sau, cô nhìn thấy có một đội người cưỡi ngựa, dẫn đầu là một nam nhân mặc cẩm y huyền sắc, mang ngọc quan, đây là một người có địa vị. Sùng Hoa muốn xem rõ dung mạo của người đó, liền đi về phía trước một chút, nhưng mặc cho cô đi thế nào cũng không thể đến gần đám người kia.
Bọn họ dừng lại dưới chân núi, huyền sam nam tử người mang uy nghiêm, giữa thần sắc bình tĩnh của hắn có một loại khí thế của kẻ bề trên nói một không hai. Nhưng Sùng Hoa lại bằng cảm giác nhận định đây là một nữ tử mặc nam trang. Nữ nhân xuống ngựa, nàng đem dây cương ném cho tùy tùng, bản thân lên núi, Sùng Hoa cũng đi theo.
Trên núi có một thạch động, nữ nhân đi vào, thân hình của nàng rất vững chải, nàng đi thẳng vào trong, càng vào sâu càng xuất thần. Sùng Hoa từ từ nhận ra, có một đạo linh quang hiện lên trong đầu cô, cô theo nàng vào trong, thấy cách cục bên trong, cô biết đây là nơi nào rồi.
Ở bên ngoài cô đã cảm thấy ngọn núi này nhìn rất quen mắt, cô thấy qua vô số lần, là ở trên ti vi, trong tin tức, đây là ngọn núi nơi lăng mộ Cảnh Đế tọa lạc.
Vì sao cô lại tới nơi này?
Nàng kia một đường đi vào trong, dọc theo bậc thang càng đi càng sâu, nàng đi thật lâu, rốt cuộc đi tới địa cung. 
Nơi đó có một tòa cung điện, nằm ở giữa địa cung. Sùng Hoa nhìn xung quanh, cô kinh ngạc phát hiện, nơi này và cung điện lúc trước xuất hiện trong giấc mộng của cô là giống nhau như đúc, tựa như một mô hình phục chế hoàn chỉnh. Nữ nhân kia ngồi xuống trước một quan tài, nàng áp dụng chính là phương thức ngồi quỳ, ngồi trên một bồ đoàn, hoàn toàn trùng hợp với tư thế ngồi ở thời Cảnh Đế, Sùng Hoa cũng ngồi xuống bên cạnh nàng.
Nàng bất động, trong ánh mắt là bi ai khắc cốt ghi tâm.
Trong cổ quan tài kia nhất định là người rất quan trọng, Sùng Hoa nghĩ thầm.
Nữ nhân không nói gì, nàng ngồi rất lâu, trên dung mạo tràn đầy dấu vết của năm tháng chỉ có thê lương, chỉ có hoài niệm, ngay lúc Sùng Hoa cho là nàng sẽ tiếp tục trầm mặc thì nàng đột nhiên gọi một tiếng: "Mẫu hậu...."
Hai từ này phát ra từ trong miệng nàng, xen lẫn tưởng niệm, thống khổ, phức tạp khôn kể. Nàng nở nụ cười, nụ cười kia vẫn chưa hoàn toàn nở rộ, nàng liền cúi đầu vùi mặt vài bàn tay, khóc giống như một đứa trẻ mất đi thân nhân cô độc không yên, nam tử uy nghiêm bên ngoài trước đó cũng không phải là nàng, nàng chỉ là một người bình thường mất đi người trong lòng.
"Mẫu hậu.." "Mẫu hậu..." Một tiếng lại một tiếng, so với tuyệt vọng càng thêm tuyệt vọng, tâm của nàng đã sớm đi cùng với người nằm ở chỗ này, trên thế giới này nàng không có một chút vui sướng. Nàng muốn đi cùng nàng, sống hay chết đều không quan trọng, chỉ cần là ở bên cạnh nàng.
Sùng Hoa lại có thể cảm giác được loại dày vò dằn vặt này, loại đau khổ tưởng niệm này.
Đến lúc này, của đã biết người trước mắt là ai rồi, có thể tiến nhập nơi này, bi thương khóc rống, chỉ có thể là Hạ Hầu Phái, mà người an nghỉ trong cổ quan tài kia chỉ có thể là Thôi thái hậu. Thôi thái hậu qua đời vào năm Cảnh Đế đăng cơ, đáng vẻ của nàng bây giờ có ít nhất ba mươi tuổi. Hơn mười năm, nàng vẫn đau lòng như vậy, khổ sở như vậy, phải bao lâu mới có thể quên được.
Nghĩ tới đây, trong lòng Sùng Hoa chấn động một chút, Cảnh Đế tại vị chỉ có mười một năm. Cô nhìn nữ tử thất thanh khóc rống kia, nhưng chẳng biết lúc nào nàng đã biến mất, chỉ còn lại tiếng khóc đè nén tựa hồ vĩnh viễn ở lại cung điện này.
Sùng Hoa mở mắt ra, ý thức ảm đạm khiến cô nhịn không được mà cắn môi, nhưng, khi ý thức của cô hoàn toàn thanh tỉnh, cô mới phát hiện đau đầu không đáng là gì, bởi lúc cô lúc hôn mê trái tim giống như bị đâm thủng, bị khuấy đảo, hiện tại tỉnh lại nhưng vẫn có thể cảm giác được dư âm đau đớn từ trong tim. Cô không khỏi thở dài, chỉ là một giấc mộng nhưng lại chân thật như vậy.
Cô quay đầu, mới phát hiện Thôi Trinh ghé vào đầu giường của cô. Nàng đang ngủ, tóc đen đã có chút mất trật tự, che đi khuôn mặt của nàng. Sùng Hoa đã quen thấy Thôi Trinh cẩn thận tỉ mỉ, lý trí khắc chế, đây là lần đầu tiên Sùng Hoa thấy nàng không có hình tượng ghé vào đầu giường mà ngủ. Sùng Hoa hạnh phúc cong cong khóe môi, nhưng thời khắc nhìn thấy Thôi Trinh trái tim lại bắt đầu đau nhói, thậm chí sâu trong nội tâm còn có cảm giác mừng như điên, mất rồi lại có được.
Ba lần bảy lượt xuất hiện đau đầu, Sùng Hoa ít nhiều cảm giác được sợ rằng bản thân có liên quan đến người trong mộng. Nhưng chờ cô hiện tại hồi tưởng lại, dung mạo trong mộng thấy rất rõ ràng lại trở nên mơ hồ, hoàn toàn nghĩ không ra.
Cảnh Đế, có người nói nàng là bị mưu sát, bởi vì trong Cảnh Đế bản kỷ có ghi chép, nói tử trạng của nàng giống hệt như phụ thân của nàng, phụ thân của nàng là bị phi tử độc chết, điều này được ghi chép rõ ràng trong sử sách, bởi vậy, không ít người giữ vững quan điểm nàng là bị người hạ độc hại chết. Nhưng, trong triều đình lúc đó không ai như vậy động cơ này, mà tình huống của cung đình lúc đó cũng không có ai có năng lực hạ độc nàng, cho nên một quan điểm khác là nàng lao lực quá độ mà đột tử.
Trải qua giấc mộng vừa rồi, Sùng Hoa cảm thấy nàng phát hiện một chân tướng không muốn người biết, vị quân chủ anh minh thiên cổ truyền tụng kia, chỉ sợ là tự sát, mà ngay lúc đó triều đình và quân chủ kế nhiệm lo lắng sự thật này sẽ xúc phạm tới sự anh minh của Cảnh Đế cho nên đã che giấu nó. Cho nên, mới có tình huống hai quan điểm song song tồn tại đến nay.
A Trinh quan tâm tin tức về Cảnh Đế như vậy, khả năng này, có nên nói cho nàng biết hay không? Sùng Hoa cẩn thận xoay người, tận lực không làm ra một chút động tĩnh. Nhìn Thôi Trinh ngủ sâu, Sùng Hoa lúc này không còn là muôn ôm muốn hôn, giống như một chú chó con nghĩ hết biện pháp chiếm lấy sự chú ý của Thôi Trinh nữa, ánh mắt của cô ôn nhu chăm chú vô biên vô tận, thâm hậu đến nhìn không thấy đáy.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna