Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 55 + 56

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 55:
Nơi này là một căn phòng bệnh trong bệnh viện, bốn phía đều là màu trắng, vách tường là màu trắng, sàng là màu trắng, chăn đệm cũng là màu trắng. Còn có một mùi thuốc khử trùng đạm nhạt, bay vào xoang mũi, không tính là nặng, cũng sẽ không cảm thấy gay mũi khó chịu.
Rèm cửa sổ đóng chặt, không có một tia sáng, trong phòng chỉ có hai ngọn đèn ở đầu giường không tính là sáng sủa.
Gương mặt Thôi Trinh vốn đã trắng nõn càng thêm tái nhợt, trong suốt không có một chút huyết sắc, nàng nhắm mắt, ngủ không an ổn, hàng mi dày rung động, có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Nhất định đã làm nàng sợ. Sùng Hoa đau lòng.
Một lát sau, Sùng Hoa vẫn quyết định đánh thức Thôi Trinh, giường bệnh mặc dù nhỏ, nhưng cũng đủ hai người nằm, nếu cứ như vậy nằm ngủ tới sáng, tỉnh lại nhất định cả người đau mỏi.
Cô chuẩn bị lay tỉnh nàng, nhưng tay vừa chạm vào vai Thôi Trinh, nàng lập tức tỉnh dậy.
Trong thần sắc của nàng không có một chút buồn ngủ, mở mắt ra xem tình trạng của Sùng Hoa, phát hiện cô tỉnh, nàng thở phào nhẹ nhõm, sau đó dùng tay vén vài sợi tóc phủ trên trán Sùng Hoa, lòng bàn tay mềm mại hơi lạnh dán lên trán cô: "Đầu còn đau phải không?"
Sùng Hoa thích cảm giác lòng bàn tay nàng chạm vào: "Không đau." Cô vừa trả lời, vừa giơ tay lên áp lấy bàn tay Thôi Trinh, sau đó dẫn dắt bàn tay nàng trượt xuống, áp vào má mình.
"Xin lỗi, đã là chị sợ." Sùng Hoa áy náy nhìn Thôi Trinh. Ngày mai, có lẽ là hôm nay, phải tiếp tục quay quảng cáo, quảng cáo này không thể vô cớ hoãn lại, sudio, đạo diễn, nhân viên, đạo cụ, dùng một ngày để chuẩn bị, bên nhà quảng cáo sẽ không thích phải tốn tiền vô cớ. Cô không chỉ hù dọa Thôi Trinh, còn hại nàng hy sinh thời gian nghỉ ngơi.
Thôi Trinh bị những lời này của cô làm trầm mặc một chút, nàng quả thật bị hù dọa, nhìn thấy Sùng Hoa nhắm chặt đôi mắt trong lòng nàng, mất đi ý thức, tâm thần câu diệt cũng không đủ để hình dung. Nàng dùng tốc độ nhanh nhất gọi cấp cứu, sau đó ôm thật chặt lấy cô, một chút cũng không dám buông lỏng. Đầu óc nàng trống rỗng, duy nhất chỉ là một ý nghĩ, nếu như Sùng Hoa có chuyện gì, nàng cũng sẽ đi cùng cô, nàng sẽ luôn bên cô, mặc kệ là sống hay chết, nàng cũng sẽ ở bên cạnh cô.
Nhưng, cô không nên cảm thấy có lỗ.
Gò má ấm áp của Sùng Hoa còn dán trong lòng bàn tay của nàng, nhiệt độ truyền qua tiếp xúc, Thôi Trinh cảm thấy bàn tay luôn lạnh lẽo của mình cũng tăng nhiệt độ, tiếp theo là cánh tay, thân thể, trái tim. Tựa như kiếp trước, Sùng Hoa là ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh thê lương của nàng. Vành mắt Thôi Trinh phát nhiệt, nàng nói: "Sùng Hoa, tôi làm điều gì cho em cũng thấy xứng đáng."
Trực bạch biểu đạt nội tâm như vậy tuyệt không giống Thôi Trinh, nàng luôn khắc chế tự giữ. Chỉ có quan tâm mới có thể có thái độ khác thường đi? Cô thật sự làm nàng sợ hãi rồi. Sùng Hoa sợ sệt chốc lát, sau đó hạnh phúc nở nụ cười. Cô xê dịch vào trong, vén một góc chăn lên, nói: "Chị mau lên đây, em muốn ôm chị ngủ."
Thôi Trinh thuận theo mà cởi áo khoác, nằm bên cạnh Sùng Hoa.
Sùng Hoa ôm nàng vào lòng, cảm giác nhiệt độ cơ thể giao hòa vào nhau thật tốt, cô luyến tiếc buông ra dù chỉ một chút. 
Lãnh hương độc hữu của Thôi Trinh giống như loại hương an thần tốt nhất, giọng nói của nàng vang lên bên tai: "Bác sĩ không kiểm tra thấy não bộ của em có vấn đề gì, chỉ cần tỉnh lại sẽ không sao, nhưng nghe nói hơn nửa năm trước em bị thương, anh ta kiến nghị em tĩnh dưỡng một đoạn thời gian."
Sùng Hoa bình thường hoạt bát chạy nhảy, nhưng tình trạng sức khỏe của cô thật sự không gọi là tốt. Bị thương ít nhiều sẽ di chứng, Sùng Hoa lại là một người không chịu ngồi yên, Thôi Trinh cũng biết bảo cô ở nhà, hoặc bảo cô đơn thuần là đi ra ngoài chơi, không nên lo lắng công việc cơ hồ là không thể nào, cho nên nàng thường cũng chỉ có thể khống chế việc ăn uống nghỉ ngơi trong cuộc sống của cô.
"Em biết, đừng lo lắng." Sùng Hoa muốn nàng yên tâm.
Thôi Trinh không nói nữa.
Vừa rồi ngủ lâu như vậy, hiện tại trái lại không ngủ được, Sùng Hoa nghe hô hấp có quy luật của Thôi Trinh, cô cũng không ngủ. Ở chung với nhau thời gian lâu dài, chỉ cần cảm thụ hô hấp của nàng là có thể biết nàng có phải đã ngủ hay không.
Thôi Trinh tựa vào vai cô, các nàng nằm rất gần. Sùng Hoa kéo chăn lên cao một chút. Chăn không lớn, nhưng là đủ.
Ánh đèn cũng vừa đúng là một sắc màu ấm áp, tựa như lúc ở nhà, giống đền ngủ trong phòng các nàng. Lúc này nên nói gì đó, nhưng Sùng Hoa không tự chủ được bắt đầu nhớ lại giấc mộng vừa rồi.
Thật ra có thể nhớ đã không nhiều lắm, chỉ có một chút đại khái. Cô đến bên ngoài Trường Lăng, thấy Hạ Hầu Phái dẫn tùy tùng đến đó, nàng đơn độc đi vào lăng mộ, ngồi khóc trước quan tài của mẫu thân.
Từ một số tư liệu lịch sử cô biết và tình huống trong mộng để phân tích, nếu như những gì cô mơ đều là thật, như vậy sinh mệnh của Hạ Hầu Phái sắp kết thúc. Bởi vì lăng mộ của đế vương là sau khi băng hà mới bắt đầu kiến tạo, phải mất thời gian mấy năm, thậm chí mười năm. Cho nên, quan tài của Thôi thái hậu không thể nào đã sớm đặt bên trong, mà là mới vừa chuyển vào đi.
Nàng đi thăm mẫu hậu, là để sám hối trước mẫu hậu bởi vì lựa chọn cuối cùng của nàng là kết thúc sinh mệnh của mình.
Một người lựa chọn tự sát, một người nhu nhược đến không dám đối mặt thực tế, một người không thắng nổi lòng mình, đây không phải là một người đáng tôn trọng. Sùng Hoa rất quý trọng sinh mệnh, cô cảm thấy mỗi người chỉ có một lần sinh mệnh, mặc kệ thế nào cũng phải sống sót. Cho nên, biết Chu tiên sinh phái người hạ độc trong thức ăn của mình, cô thà rằng tự mình xuống bếp, thật sự không thời gian thì mua mì ăn liền trong siêu thị, biết Chu tiên sinh mua chuộc tài xế của cô, cô liền tự mình lái xe, bị người khác đâm đao, cô liền dẫn theo vệ sĩ bên người.
Không để lưu lại chút kẽ hỡ cho những nhân tố có thể gây tổn hại đến sinh mạng của cô. Cô là một người quý trong sinh mệnh đối mặt hành vi tự hủy hoại bản thân đương nhiên sẽ cảm thấy khinh thường. Có cửa ải nào không vượt qua được? Hà tất cực đoan đến mức kết thúc mạng sống.
Nhưng mà, gặp qua một Hạ Hầu Phái không mang mặt nạ bình tĩnh, co ro trước quan tài của mẫu hậu, đè nén thống khổ nghẹn ngào. Sùng Hoa dĩ nhiên cảm thấy không khó lý giải, nếu như sống chỉ là thống khổ, nếu như cẩm tú sơn hà, giang sơn vạn lý, quyền lực tối cao cũng không thể lưu lại một người thân là đế vương, vậy đó chính là một kết quả hiển nhiên.
Nhưng, như thế gì có liên quan gì đến cô? Vì sao ba lần bốn lượt mơ thấy? Sùng Hoa làm thế nào cũng không nghĩ ra, hơn nữa càng nghĩ càng hoảng hốt. Cô không khỏi siết chặt cánh tay, ôm Thôi Trinh càng chặt hơn.
Thôi Trinh đang ngủ, thân thể lại theo động tác của Sùng Hoa mà nhích lại gần.
Tâm tư hỗn loạn phút chốc tan biến, Sùng Hoa cúi đầu, hôn nhẹ lên trán Thôi Trinh, nhắm mắt lại, rất nhanh đã đi vào mộng đẹp.
Ngày hôm sau tỉnh lại, Sùng Hoa hoàn toàn bình phục, lại trở về dáng vẻ hoạt bát thường ngày. Trợ lý của Thôi Trinh được sự sau khi đồng ý của hai người thì đưa quần áo sạch đến. Sùng Hoa để Thôi Trinh đi rửa mặt trước.
Tiểu trợ lý thấy giường bệnh xốc xếch, mặt lập tức đỏ bừng, nhưng cũng không dám nhìn nhiều hơn nữa. Nửa ngày mới nói: "Đạo diễn Sùng, bên ngoài có một vị nữ sĩ, đã đến từ rất sớm, có cần mời cô ấy vào không?"
"Ai?" Sùng Hoa hỏi.
"Cô ấy nói cô ấy họ Tùy."
Là Tùy An. Nàng đến.
Sùng Hoa hai bước nhảy đến trước cửa, mở cửa, liền thấy Tùy An ngồi trên ghế dài trước cửa, bên cạnh cô là Sâm Hòa, Sâm Hòa thoạt nhìn còn khẩn trương hơn Tùy An, cứng nhắc mà ngồi, hô hấp cũng không dám lớn tiếng.
Anh ta luôn rất sợ Tùy An.
Nghe tiếng mở cửa, anh ta bật người đứng lên, mượn đó cùng Tùy An kéo khoảng cách xa một chút. Dáng vẻ khẩn trương đến muốn chết đó, khiến Sùng Hoa nhịn không được cười. Cô từ phía sau bước ra, lại thuận lợi khép cửa lại.
Tùy An thấy cô tinh thần cũng không tệ lắm, trên người cũng không có chỗ nào không bình thường, trái lại thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, mới sáng sớm, ngoại trừ trẻ con dậy sớm đi học, trên đường vẫn không có bóng dáng những người đi làm, nhưng bệnh viện đã thức tỉnh, tựa hồ có người thân đi mua bữa sáng, có bệnh nhân gọi bác sĩ, hộ sĩ đẩy xe lăn tới tới lui lui, không bao lâu nữa, sẽ có tiếng người ồn ào.
Nhưng đây là tình hình của những tầng lầu khác, chỗ của Sùng Hoa, vẫn là an tĩnh, trên hành lang cũng chỉ có ba người bọn họ.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, cả thành thị đắm chìm trong dương quang rực rỡ, lại là một ngày mới tốt đẹp.
Tùy An đến gần, tỉ mỉ quan sát một phen, hỏi: "Đỡ hơn không?"
Sùng Hoa thoải mái nói: "Không sao." Nhìn thấy Tùy An mặc tây trang rất nghiêm túc, liền biết cô nhất định là phải đi làm, nói không chừng còn có hội nghị quan trọng, cô bất đắc dĩ khoát khoát tay: "Không có gì, chị đừng lo lắng, có chuyện gì thì mau làm đi." Bác sĩ không kiểm tra được vấn đề gì, cô cũng không đột nhiên đau đầu, đột nhiên hôn mê nữa.
Sâm Hòa khẩn trương muốn chết, có ai lại thích con em mình đồng tính luyến ái? Chuyện của Thư Dĩnh, cũng là xảy ra trong lúc Tủy đổng không ở trong nước. Anh ta vừa thấy tiểu trợ lý của ảnh hậu, ảnh hậu khẳng định đang ở bên trong, nếu như gặp phải Tùy đổng...
Anh ta quả thực không dám tưởng tượng. Vì không muốn chiến tranh bạo phát khó mà thu dọn, Sâm Hòa ôm trái tim run rẩy của mình, căng thẳng mỉm cười, một mực cung kính nói: "Tùy đổng, ngài yên tâm, bên này tôi sẽ đốc xúc."
Sâm Hòa cảm thấy anh ta thực sự là trợ lý tốt nhất Trung Quốc, không chỉ là trợ thủ tốt trong công việc mà ngay cả cuộc sống hạnh phúc của cấp trên cũng liều mạng góp sức.
Tùy An mỉm cười, ý bảo cô nghe thấy được, nhìn thấy Sùng Hoa quả thật không có gì, cô cũng chuẩn bị đi, tuy rằng Sùng Hoa nhìn qua không có vấn đề gì nhưng trước khi đi, cô vẫn muốn Sùng Hoa gửi cho cô một phần kết quả chẩn đoá.
Sùng Hoa không chút dị nghị mà đồng ý.
Lúc này, Thôi Trinh đúng lúc mở cửa bước ra.
================
Chương 56:
Thôi Trinh xuất hiện vô cùng đột ngột. V Sâm Hòa vốn tưởng rằng có thể lừa dối qua ải nhất thời cảm thấy trước mắt là một mảnh đen kịt, anh ta vội vã nháy mắt với Sùng Hoa, nhưng mắt còn chưa nháy xong, liền thấy Sùng Hoa đến cạnh Thôi Trinh, vô cùng tự nhiên khoác vai Thôi Trinh, dẫn nàng đến trước mặt Tùy An.
Sâm Hòa ngây ra một lúc, ý thức được Sùng Hoa muốn làm gì, anh ta lập tức gấp đến độ sắp khóc, Đạo diễn Sùng, ra quỹ cũng không phải như thế, cô có thể hỏi tôi, tôi có kinh nghiệm có thể chia sẻ cho cô. Nhưng là bây giờ nói gì cũng không kịp nữa rồi, Sâm Hòa đã cúc cung tận tụy, nhưng anh ta không dự định cùng sống cùng chết, vì vậy lặng lẽ thối lui đến góc tường, rời xa trung tâm cơn bão.
Tùy An nhìn một cái liền nhận ra người vừa từ trong phòng bệnh bước ra là Thôi Trinh, dù sao, tác phẩm của Thôi Trinh độ phủ sóng rất rộng, truyền bá nhanh lại toàn diện, bây giờ muốn tìm một người không nhận ra Thôi Trinh thật sự quá khó khăn.
Thôi Trinh vừa đến, liền thấy Sùng Hoa đứng trước mặt một nữ nhân nàng chưa từng thấy qua, qua nét mặt của Sùng Hoa nàng nhìn ra hai người bọn họ có quan hệ mật thiết.
Đối phương là thân phận gì, phải làm dùng thái độ gì để giao tiếp, thông thường Sùng Hoa sẽ gợi ý cho nàng. Thôi Trinh yên tâm chờ, lần này Sùng Hoa trực tiếp đi đến bên cạnh nàng, khoác vai nàng đến bên kia.
"A Trinh, đây là chị của em, chị ấy tên Tùy An." Sùng Hoa cười giới thiệu. Cô vốn không muốn để Thôi Trinh tiếp xúc với người nhà sớm như vậy. Bởi vì gặp gia trưởng thường mang một ý nghĩa đặc thù, lúc tình cảm còn không thật sự ổn định, sẽ tạo thành một loại áp lực cho đối phương. Sùng Hoa hy vọng tình cảm của các nàng phát triển một cách tự nhiên, không nên bị ngoại lực quấy nhiễu.
Nhưng nếu đã gặp vậy cũng không cần phải che giấu.
Sùng Hoa rất tự nhiên khoác vai Thôi Trinh, cho thấy quan hệ giữa các nàng, sau đó giới thiệu Tùy An cho Thôi Trinh.
"Về phần A Trinh, em không nói, chị nhất định cũng biết." Sùng Hoa quay đầu liếc nhìn Thôi Trinh, vì người cô yêu sở hữu thành tích lớn như vậy mà kiêu ngạo.
Tùy An vươn tay: "Thôi ảnh hậu, tôi đã xem qua những bộ phim của cô, đều là những tác phẩm xuất sắc."
Thôi Trinh vươn tay, bắt tay cô, ánh mắt các nàng chạm nhau, Thôi Trinh thản nhiên mỉm cười: "Cô quá khách khí, gọi tên tôi là được rồi."
Thời gian hai người đối diện không tính là ngắn. Đây là người nhà của Sùng Hoa, lúc ánh mắt giao nhau, Thôi Trinh dần thưởng thức ý tứ của hai chữ người nhà, ánh mắt nhìn Tùy An chân thành ôn hòa.
Tùy An cũng không có ý khó xử Thôi Trinh, chỉ là thành ý nàng biểu diễn cũng đã khiến Tùy An an tâm, thái độ của cô rõ ràng rất hiền hòa: "Cô gọi tôi là Tùy An là được rồi."
Hai tay vừa buông ra, Sùng Hoa đã bắt đầu đuổi người: "Chị, chị đi làm việc của mình đi, hôm nay em có thể xuất viện."
Tùy An gật đầu với Thôi Trinh, sau đó mới nói với Sùng Hoa: "Em chú ý sức khỏe nhiều một chút."
Sâm Hòa quả thực nhìn trợn mắt hốc mồm, hồi tưởng đến lúc bản thân ra quỹ đoạn tuyệt quan hệ với người nhà, đạo diễn Sùng bên này lại thân thiết hữu hảo quả thực ảo diệu giống như đang quay một bộ phim ngọt ngào lãng mạn, quá không khoa học rồi!
Tùy An không ở lại lâu, Sùng Hoa thấy Sâm Hòa còn chưa đi, lấy làm lạ hỏi: "Anh ở đây làm gì?"
Hoàn toàn chính là ngại anh ta dư thừa, uổng công anh ta còn lo lắng hãi hùng thay cô. Sâm Hòa ở trong lòng nhe răng trợn mắt, mới duy trì được dáng vẻ bình hòa, nghe theo ám chỉ của Sùng Hoa, đi.
Những người không có phận sự đã đi hết, Sùng Hoa tựa như phát hiện chuyện gì đó, cô nhìn Thôi Trinh, tiếu ý tràn đầy trong ánh mắt: "Vừa rồi chị khẩn trương?"
Thôi Trinh sững sốt một chút, xoay người đi vào phòng bệnh: "Đến thay quần áo." Trên người Sùng Hoa còn mặc đồng phục bệnh nhân.
Sùng Hoa vội vã đuổi theo, tiến tới nhìn nét mặt của nàng, dương dương đắc ý nói: "Không cần muốn trốn tránh vấn đề, chị chính là khẩn trương."
Thôi Trinh không để ý tới cô.
"Có phải lo lắng chị em sẽ phản đối không?" Sùng Hoa thật vất vả mới thấy Thôi Trinh không thể trấn định tự nhiên, nên sẽ không buông tha nhất định muốn nàng thừa nhận.
"Còn không đi, sẽ bị muộn." Thôi Trinh xem đồng hồ đeo tay, ý bảo Sùng Hoa nắm chặt thời gian.
Xem ra là không chiếm được sự thừa nhận của nàng rồi. Sùng Hoa có chút thất vọng, nhưng vẫn rất nghe lời mà ôm lấy quần áo đi vào nhà vệ sinh. Cô đi đến cửa, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói của Thôi Trinh: "Sùng Hoa."
Sùng Hoa khó hiểu quay đầu.
Thôi Trinh nhìn cô, trầm mặc chốc lát, nàng mỉm cười lại làm cho Sùng Hoa cảm thấy nàng càng thêm khẩn trương so với vừa rồi ở trước mặt Tùy An. Lúc không có người khác nói lời tâm tình êm tai, hoàn toàn là chuyện bình thường, Thôi Trinh dùng một loại ngữ khí bình tĩnh, che dấu sự bối rối của mình: "Tôi quả thật khẩn trương."
Nếu như Sùng Hoa thích nghe nàng biểu đạt sự keo kiệt khẩn trương đối với cô, vậy nàng nhất định sẽ không keo kiệt. Hiện tại không nói, rất có thể đến lúc cô khôi phục ký ức, nàng muốn nói Sùng Hoa cũng không nhất định muốn nghe nữa.
Giống như một người đã mất đi hy vọng có được một thứ, nhưng sau khi buông tha lại được người khác dâng đến trước mặt, vô cùng kinh hỉ. Sùng Hoa xoay người, bước nhanh về phía trước, cảm động ôm lấy Thôi Trinh, động tác vô tình này lại an ủi nội tâm bất an của Thôi Trinh.
Bảy giờ tối nay, phải công bố trailer đầu tiên của Tù Đồ.
Phòng làm việc bên kia đã chuẩn bị thỏa đáng, Sùng Hoa lại kiểm tra một lần, xác định không có vấn đề, vừa đến thời gian liền cho nhân viên công bố ra ngoài.
Đây là đoạn trailer đầu tiên, sau đó sẽ còn vài đoạn nữa, nhưng là đoạn đầu tiên nhất định sẽ có điểm hấp dẫn đặc biệt. Mở đầu trailer là một cánh rừng. Từ cao xuống thấp, cánh rừng dần được phóng đại, màn ảnh kéo gần, trong rừng rậm xuất hiện một con đường nhỏ, một chiếc xe cổ điển của thời kì dân quốc lao nhanh trên đường.
Ống kính dừng ở phía sau xe, chiếc xe kia càng chạy càng xa, hướng phía cuối đường, chạy vào sâu trong cánh rừng.
Đây là cảnh đầu phim, hình ảnh này biểu thị, chiếc xe này, và người trong xe đang đi vào một con đường không thể quay đầu lại.
Sau đó là xuất hiện một trang viên, dưới ánh mặt trời chói chang của chính ngọ, trang viên tràn đầy sinh cơ, nam chủ nhân và nữ chủ nhân đứng trước cổng trang viên, nghênh đón những khách nhân mới đến. Bọn họ đứng chung một chỗ, Hà Nhân thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía Thiệu Khiêm, Thiệu Khiêm nhìn lại, bầu không khí giữ mỗi cá nhân như cô động, nhưng cô động quá mức, khiến người ta hít thở không thông, mang đến cảm thấy khó mà hô hấp.
Đây không phải là một đôi phu thê ân ái như vẻ ngoài đã thấy, ánh mắt của Hà Nhân quá nóng bỏng, loại khát vọng và dục vọng chiếm hữu này, nồng đậm đến làm cho người ta bất an, nhưng đây chẳng qua là trong nháy mắt, hình ảnh liên tục chuyển hoán, có thanh âm trầm thấp của một người nam nhân vang lên: "Tôi không cho phép bất cứ chân tướng nào bị che giấu ở trước mắt tôi, tìm ra chân tướng, đó là thiên tính của tôi."
Hình ảnh một nữ nhân cầm súng lục xuất hiện, nàng dùng súng chỉ vào phía trước: "Anh phải vì sự chấp nhất của mình mà trả giá đắc!"
Tiếp theo là một tiếng súng có thể đâm thủng trái tim chợt vang lên.
"Không!" Hứa Ý đột ngột xuất hiện trong màn ảnh, nàng mở to hai mắt, hoảng sợ hô: "Không phải cô ấy!"
Khóe môi Thiệu Khiêm tràn đầy máu đỏ, anh ta trợn tròn mắt, nằm trên mặt đất lạnh như băng, khóe miệng nhếch lên một độ cong quỷ dị.
"Là cô giết anh ta!"
"Không phải tôi, không phải tôi!"
Thanh âm kia sợ hãi thê lương, nức nở trầm thấp. Khán giả đều mở to hai mắt, hình ảnh đột nhiên chuyển đen, hai chữ lớn ấn xé rách hắc ám: "Tù Đồ." Hai chữ này giống như khắc vào ánh mắt người xem, tất cả mọi người nhìn không chớp mắt, tâm lại bị nội dung trong trailer siết chặt.
Đoạn trailer kết thúc tại đó.
Nhưng khán giả còn đắm chìm bên trong, hoàn toàn không ý thức được, thẳng đến ba giây sau, trình phát video tự chuyển đến video tiếp theo, mới phát hiện trailer chỉ ngắn ngủi như thế.
"Quá thất đức, sao lại ngắn như vậy, tôi còn chưa xem đủ!"
"Nhìn trailer nổi cả da gà, nói cho tôi biết không phải chỉ mình tôi đi!"
"Đó hoàn toàn chính là Tù Đồ trong lòng tôi, cả bộ phim nhất định phải đặc sắc như thế!"
Trailer chính là vì hấp dẫn người xem. Hiển nhiên, lần này đã đạt được mục đích. Một buổi tối, khắp mạng internet đều là thảo luận về Tù Đồ, cùng với cầu cho bộ phim mau công chiếu. Bởi vì chuyển thế từ tiểu thuyết nên phần lớn tình tiết đều dựa theo nguyên tác, các fan của tiểu thuyết đều đang từ một ít hình ảnh trong trailer suy đoán những nội dung đặc sắc tiếp theo sẽ được diễn dịch như thế nào. Những cư dân mạng chưa xem nguyên tác lại bịt lỗ tai ' Không thích nghe không nên nhìn không nên biết trước nội dung', nên mở một chủ đề khác thảo luận giá trị nhan sắc của ảnh hậu trong trailer.
" Ngắn như vậy, nhiều hình ảnh lại chuyển đổi quá nhanh, hơn nữa hình ảnh có chút kinh khủng, nhưng chính là cảm thấy ảnh hậu siêu cấp đẹp."
"Thấy cảnh Hứa Ý che ở trước mặt bảo vệ ảnh hậu, cảm giác nội dung sẽ siêu cấp nóng!"
"Bách hợp, tuyệt!"
"Hứa Ý và ảnh hậu, ghép thành một CP."
"2333 đạo diễn Sùng phải tức giận."
"Đạo diễn Sùng: Không được tranh mẹ với ta!"
Không được tranh mẹ với ta vừa xuất hiện liền dẫn đến hiệu ứng ' Ha ha ha ha ha ha ha ha' chiếm hết màn hình, bình luận này lập tức được like lên top đầu, rất nhanh thì giành vị trí thứ nhất.
Sùng Hoa thấy hai chữ ảnh hậu và Hứa Ý xuất hiện cùng nhau liền khẩn trương.
Việc cô lo lắng cuối cùng vẫn đến.
Lúc này mới chỉ là một đoạn trailer mà thôi! Những người này dĩ nhiên trèo tường! Đã quên thời gian trước là ai phát kẹo cho các người ăn? Đều là tiểu bạch nhãn lang! Sùng Hoa vừa giận vừa oán.
Cô ôm tablet lướt lướt lướt mãi đến khi thấy nhắc tới CP của cô và ảnh hậu vẫn chiếm cứ vị trí thứ nhất, mới thở phào nhẹ nhõm, lại xem một chút, bên dưới đoạn trailer ngoại trừ cái đứng đầu, thì cái thứ hai thứ ba là thảo luận nội dụng phim, thứ năm thứ sáu là đồng tình Thiệu Khiêm, thật vất vả được diễn cùng ảnh hậu, nhưng lại là con chốt thí. Phía sau chính là fan của Ngụy Hạc Ca xuất hiện tạo cảm giác tồn tại, mãi đến hai mươi bình luận đầu cũng không có Hứa Ý, Sùng Hoa rốt cuộc yên tâm.
Phải phát kẹo thôi, nếu không sẽ leo tường hết.
Trong phim ảnh không phải sự thật, hơn nữa cho dù là thật cũng sẽ là BE, cuối cùng vĩnh không thể bên nhau, đều thống khổ không thoát ra được. Đâu giống như các nàng, ngọt ngào, ấm áp, là một CP có thể yêu mến cả đời.
Xa mặt cách lòng những lời này thực sự là không sai, để cho các fan dùng thời gian đến kiểm nghiệm xem ai với ai mới đúng là một CP đáng được ủng hộ. Sùng Hoa thầm nghĩ thế sự xoay vần.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna