Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 65 + 66

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 65:
Chỉ có ba năm Sùng Hoa lại có biến hóa lớn như vậy, Thư Dĩnh không biết là sai ở chỗ nào, chỉ ba năm ngắn ngủi, sao lại làm cho một người thay đổi lớn như vậy. Trước khi đến nàng cho rằng tất cả vẫn nắm giữ trong tay mình, đến lúc này mới biết, Sùng Hoa nàng vẫn chú ý trên TV, không phải là Sùng Hoa thật sự.
Ánh mắt của Sùng Hoa khiến nàng sợ hãi, bình tĩnh không gợn sóng, nhìn nàng tựa như nhìn một con kiến không đáng bận tâm. Bút ghi âm trên bàn bị bẽ thành hai nửa, biến thành phế vật, Thư Dĩnh rốt cuộc tỉnh táo lại, Sùng Hoa đối với nàng đã không có nửa điểm lưu tình.
Dùng tình cảm mềm hoá cô, biện pháp dùng nhược điểm áp chế cô, đã không thể thực hiện được. Thư Dĩnh ngẩng đầu, liền thấy Sùng Hoa mạn bất kinh tâm nhìn mình, nàng nhất thời hoảng hốt, có lẽ giữa các nàng đã không có cơ hội vãn hồi nữa.
Thế nhưng, đi đến bước này, nàng không thể cứ như vậy mà từ bỏ. Thư Dĩnh trút bỏ vẻ nhu nhược, trở nên lãnh khốc, mà Sùng Hoa đã không nhịn được, cô hận nhất là có người dùng chuyện râu ria lãng phí thời gian của cô, nếu như nếu mà vẫn tiếp tục trầm mặc như vậy, cô cũng không ngại mời người đến dạy cho nàng cách lưu loát nói chuyện.
May là Thư Dĩnh đúng lúc phá vỡ trầm mặc, nàng cầm lấy túi xách, từ bên trong lấy ra một tấm ảnh, để lên bàn, kiên nhẫn đẩy đến trước mặt Sùng Hoa. Sùng Hoa liếc mắt một cái, sắc mặt nhất thời trở nên khó xem. Trong tấm ảnh là một cô bé, khoảng chừng hai ba tuổi, cầm một cái chuông nhỏ, vẻ mặt dường như bị ống kính làm hoảng sợ, mở thật to đôi mắt.
Những thứ này đều không phải là trọng điểm, trọng điểm là đứa bé này dung mạo có sáu phần tương tự Sùng Hoa lúc nhỏ.
Sùng Hoa rốt cuộc nhìn thẳng vào tấm ảnh, cô cầm lấy tấm ảnh lên xem, sau đó đặt lại trên bàn. Thư Dĩnh chờ cô lên tiếng trước, sau đó căn cứ tâm tình trong ngữ điệu của côđể quyết định làm thế nào khống chế cô, thế nhưng Sùng Hoa không nói gì, cô im lặng không lên tiếng nhìn Thư Dĩnh, trong mắt hàm chứa trào phúng nhàn nhạt. Thư Dĩnh hai tay nắm thành quyền, cả người đều tràn đầy tư thế phòng bị.
" Xem ra, cô không có chuyện gì quan trọng, vậy tôi liền đi trước." Sùng Hoa đứng lên, cũng không muốn cũng không muốn nhìn nàng thêm cái nào nữa.
Thư Dĩnh nóng nảy, nàng vội vàng đứng lên, Sùng Hoa vừa ra đến cửa, Thư Dĩnh lập tức chắn trước mặt cô, ngăn cản cô đi, dáng vẻ thờ ơ cùng dáng vẻ lúc mỉm cười của Sùng Hoa năm ấy đột nhiên trọng hợp, Thư Dĩnh thoáng chốc đầy bụng ủy khuất, nàng đỏ mắt nhìn Sùng Hoa: "Chị cũng đoán được, đây là con gái chị, nhưng chị ngay cả hỏi cũng không hỏi một câu sao?"
Sùng Hoa liếc nhìn tấm ảnh bị cô đặt lại trên bàn: "Chỉ một tấm ảnh đã muốn tôi tin? Cô cũng suy nghĩ quá đơn giản rồi."
"Em biết chị chưa hẳn đã tin, nhưng mà chị cũng nên nghĩ chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, em động tay động chân chút gì đó cũng không phải là không thể." Thư Dĩnh cực lực khiến bản thân bình tĩnh, nhưng nàng tay chân run rẩy vẫn tiết lộ sự sợ hãi của nàng, dù vậy nàng vẫn nghiêm mặt, khiến bản thân thoạt nhìn không sợ trời không sợ đất, uy hiếp Sùng Hoa: "Tấm ảnh này là thật, nếu không tin chị có thể mang đi nhờ người kiểm tra xem có phải là Photoshop hay không, con gái em đã nuôi lớn rồi, chị cũng nên chịu trách nhiệm. Điều em muốn không nhiều, chỉ cần một khoản tiền."
" Chờ tôi gặp đứa bé rồi hãy nói tiếp."
Thư Dĩnh bước đến, cầm tấm ảnh lên, nhét vào tay Sùng Hoa: "Em làm sao biết chị có gây bất lợi cho con bé hay không? Không cần nghĩ uy hiếp em, em sẽ không nói cho chị biết, một khi chị làm chuyện gì bất lợi cho con và em, em sẽ lập tức công bố tấm ảnh này, chị nói xem sẽ gây ra hậu quả gì? Không nói chuyện khác, chỉ nói ảnh hậu của chị, sẽ có phản ứng thế nào?"
Nàng rõ ràng cho thấy đã làm đủ chuẩn bị rồi mới đến.
" Trước khi gặp đứa bé, một đồng tôi cũng sẽ không đưa cho cô." Sùng Hoa không hề để tâm.
Nghe được câu này, Thư Dĩnh không hề tức giận, nàng chỉ cắn môi, tựa như thu hoạch được vật trân quý gì đó, Sùng Hoa Sùng Hoa: "Như vậy chứng tỏ chị vẫn để tâm đến đứa bé này."
Theo những lời này, Sùng Hoa tìm trong trí nhớ của mình, trong hơn ba mươi năm phong trần, tìm được một ấn tượng hầu như nhạt nhòa không rõ, trước kia Thư Dĩnh không phải như thế. Bất quá, nàng là như thế nào, cũng không liên quan gì đến cô nữa.
Sùng Hoa nhìn nàng, nàng nói không sai, đứa bé này nếu như quả thật có tồn tại, đúng là một phiền phức, nhưng cũng không phải chuyện khó giải quyết gì.
Thư Dĩnh mơ hồ cảm giác mình chiếm được thượng phong, nở một nụ cười đắc ý, thế nhưng nụ cười này vẫn chưa có hoàn toàn nở rộ thì nước mắt liền ngấng đầy vành mắt, nàng nhìn Sùng Hoa đứng mắt của nàng, nỗ lực muốn ôm Sùng Hoa, nhưng Sùng Hoa lại lập tức đẩy vai ngăn cản nàng.
"Cách xa tôi một chút." Cô ngôn từ lạnh lùng.
Thư Dĩnh thê lương bật cười, gật đầu, lau đi nước mắt còn chưa lạnh thấu, nói tiếp: "Em sẽ liên lạc với chị sau."
Nói xong, nàng xoay người cầm túi xách, bước đi không hề quay đầu lại.
Sùng Hoa ra khỏi quán cafe, bên ngoài tuyết đã rơi. Vốn là xuống lầu bỏ rác nên cô chỉ mặc một chiếc áo lông, từ quán cafe ấm áp bước ra ngoài, Sùng Hoa nhất thời cảm thấy lạnh đến thấu xương.
Cũng may nơi này không quá xa chung cư, cô dọc theo con đường tuyết đọng chậm rãi đi về nhà. Nghĩ đến sau khi nhắn tin cho Thôi Trinh xong thì chưa từng xem qua điện thoại, cô lập tức lấy điện thoại ra xem, trên màn hình quả nhiên hiển thị thông báo tin nhắn đến từ Thôi Trinh.
Sùng Hoa mở ra, trong tin nhắn viết: "Trở về sớm một chút."
Là thói quen ngắn gọn nhất quán của Thôi Trinh, nhưng lại làm cho Sùng Hoa cảm thấy rất ấm áp. Đối với Sùng Hoa mà nói, sự tác dụng duy nhất của Thư Dĩnh tác dụng duy nhất chính là cho cô và Thôi Trinh một lời nhắc nhở, nếu như có thể cô muốn cùng Thôi Trinh có chung một đứa con, một đứa bé một người dáng dấp khả ái dáng vẻ tương tự Thôi Trinh.
Lần trước lúc Tùy An đề cập với cô, cô còn có chút mâu thuẫn đối với chuyện này, cảm thấy đứa con sẽ chia sẻ sự quan tâm Thôi Trinh dành cho cô, nhưng hiện tại, đại khái là tâm tính bất đồng, Sùng Hoa cảm thấy có một đứa con cũng rất tốt, cùng nhau quan tâm một minh mệnh đến lúc sinh mệnh đó trưởng thành, sẽ mang đến rất nhiều thể nghiệm mới, chờ lúc cô và Thôi Trinh già đi, cũng sẽ có thêm nhiều hồi ức.
Bất quá nếu như vậy, căn nhà bây giờ quá nhỏ, trẻ con hiếu động nghịch ngợm, cô và Thôi Trinh công việc đều bận rộn, nhất định không thể chăm sóc chu toàn, còn phải mời thêm vài bảo mẫu.
Sùng Hoa vừa đi vừa suy nghĩ nhà đất ở nơi này tương đối thích hợp.
Suy nghĩ về kế hoạch cho tương lai khiến cô cảm thấy rất vui sướng.
Tuyết càng rơi càng lớn, trên đường tuyết đọng càng ngày càng nhiều, mặt đường trơn trượt, Sùng Hoa không thể không đi chậm một chút, nhưng không bao lâu cô nhìn thấy phía trước xuất hiện một bóng người, giữa đại tuyết dày đặc, Thôi Trinh che dù xuất hiện trước mắt cô.
Nàng mặc áo khoác thật dày, trên cánh tay còn treo một chiếc áo khoác khác, Sùng Hoa bước nhanh hơn, đi đến trước mặt nàng, ngay cả hàn lãnh cũng quên mất, cô hỏi: "Sao chị lại ra đây?" Thấy hoa tuyết trên vai Thôi Trinh, cô nhíu mày: "Lạnh thế này, chị ra đây làm gì?"
Sùng Hoa rất ít khí nóng nảy như vậy, Thôi Trinh kinh ngạc một chút, nàng giơ tay lên khẽ chạm vào mặt cô, bàn tay nàng là ấm áp nhưng khuôn mặt Sùng Hoa lại lạnh đến giống như một khối băng, da thịt cũng cứng lại , nhất thời gặp cảm giác ẩm áp khiến cô phản xạ có điều kiện mà run lên một cái, lui lại nửa bước.
Thôi Trinh đưa áo khoác cho cô, Sùng Hoa lúc này mới phản ứng kịp, nàng là vội xuống đưa áo cho cô. Cô vội vã nhận áo mặc vào, áo khoác dày nặng chống lạnh rất tốt, Sùng Hoa cảm thấy khá hơn nhiều, Thôi Trinh lại từ trong túi áo lấy ra một đôi tay găng tay đưa cho cô, cô cúi đầu, trước tiên phân rõ bên trái bên phải, sau đó tự mình mang vào.
Thôi Trinh đứng ở bên cạnh nhìn cô, một câu cũng không nói, Sùng Hoa lúc này mới chú ý đến Thôi Trinh có chút trầm mặc, đại khái là vì cô không mặc áo khoác liền chạy ra khỏi nhà đã khiến nàng lo lắng.
Sùng Hoa áy náy nở nụ cười, tiếp nhận cây dù trong tay Thôi Trinh, ôm nàng vào lòng, hai người cùng nhau đi lên lầu.
Đại tuyết rơi xuống, khí trời lạnh lẽ khiến người ta run rẩy, trong đêm trừ tịch, trên đường cũng không có mấy người. Tuyết còn lớn hơn vừa rồi, cây dù có vẻ trở nên nhỏ bé, gió Bắc cuốn theo hoa tuyết phất vào người cac nàng, Sùng Hoa càng ôm chặt lấy Thôi Trinh, theo bản năng nghiêng dù về phía nàng.
Một đoạn đường ngắn ngủi bởi vì thời tiết khắc nghiệt mà trở nên dài hơn bình thường rất nhiều.
Cuối cùng cũng về đến nhà, Sùng Hoa trước tiên rót hai ly nước nóng, cho chính mình một ly, còn một ly khác bưng cho Thôi Trinh.
Thôi Trinh nhận lấy ly nước, như có điều suy nghĩ mà nhìn Sùng Hoa.
Sùng Hoa ủ ấm hai tay, sau đó xoa hai lỗ tai lạnh lẽo của mình, đột nhiên cô nghe thấy Thôi Trinh hỏi: "Sao lại đột nhiên đến quán cafe?"
Sùng Hoa nghe vậy, động tác xoa lỗ tai dừng lại, cúi đầu buông tay xuống, nhét vào trong túi quần, lấy tấm ảnh ra đưa cho Thôi Trinh, thành thật giải thích với nàng tại sao cô đi bỏ rác giữa chừng lại biến mất: "Có người dùng đứa trẻ này uy hiếp em."
Thôi Trinh nhìn Sùng Hoa một cái, nàng nhận lấy tấm ảnh, phát hiện bé gái trong ảnh có phần giống Sùng Hoa lúc nhỏ, nhưng rõ ràng không có linh khí như Sùng Hoa lúc nhỏ. Thấy tấm ảnh này, Thôi Trinh liền đoán được đại khái tình huống. Gặp phải chuyện như vậy, ai cũng sẽ không vui vẻ, nàng hỏi: "Chuyện như thế nào?"
" Là Thư Dĩnh." Nhắc đến người này trước mặt Thôi Trinh, Sùng Hoa vô cùng chột dạ, có một loại cảm giác quẫn bách như nhắc đến tình cũ trước mặt người yêu. Không được tự nhiên thấy Sùng Hoa mím môi biểu tình không được tự nhiên liền đoán được Thư Dĩnh là ai.
Nàng âm thầm thở dài: "Uy hiếp em thế nào?"
Sùng Hoa cười lạnh nói: "Rất dữ, chỉ trích em." Không dám nói không dám nói là còn muốn cô chịu trách nhiệm, không dám nói không dám nói Thư Dĩnh có ý đồ tái hợp.
Nói xong cũng bắt đầu suy nghĩ lại về chuyện này, đừng nói đứa bé này căn bản là không có quan hệ gì với cô, cho dù trên người đứa bé có một nửa gen của cô, cô cũng sẽ không thừa nhận đứa bé này. Đây là việc hoàn toàn không khoa học. Hiện tại trọng điểm là tìm được đứa bé, còn phải thông báo một tiếng với Tùy An, Sùng Hoa dự định gọi điện thoại, nhưng tay mới vừa vói vào túi quần liền nhớ hôm nay là trừ tịch, vẫn không nên làm phiền Tùy An đón tất niên, ngày mai nói cũng không trễ.
Nước nóng trong ly dần thay đổi nhiệt độ, Sùng Hoa suy nghĩ xong mới phát hiện Thôi Trinh vẫn không nói gì, nàng vẫn đang nhìn tấm ảnh kia, cảm giác được Sùng Hoa đang nhìn mình, Thôi Trinh hỏi: "Em dự định làm thế nào?"
Lãnh đạm như vậy, không ghen vì cô và Thư Dĩnh đi ra ngoài, cũng không đau lòng cô bị uy hiếp, Sùng Hoa ũ rủ đứng lên, nói: "Em sẽ giải quyết." Nói xong liền đi vào phòng sách.
Thôi Trinh nhìn cô đóng cửa phòng sách, ánh mắt dừng lại ở trên cửa một hồi mới dời đi. Sau đó nàng cúi đầu nhìn bé gái trong ảnh. Nàng lật xem mặt sau của tấm ảnh, thấy phía sau viết: Cục cưng học đi
Chữ viết rất đẹp, người viết chữ này hẳn là lớn lên cũng rất xinh đẹp. Nàng có lẽ là một người rất ôn nhu, kiên nhẫn từng câu từng chữ ghi lại quá trình con mình trưởng thành, nàng có thể là một nữ nhân thông minh, cũng có thể là người hoạt bát cởi mở có cùng sở thích với Sùng Hoa, nàng đã từng hấp dẫn ánh mắt của Sùng Hoa, cũng cũng khiến Sùng Hoa khổ sở vì chia tay, vì nàng kết hôn sinh con mà thống khổ.
Có lẽ là trong khoảng thời gian này tâm tình Sùng Hoa vẫn còn nặng nề, cũng có lẽ là sau khi khôi phục ký ức cô biết bất kể cô làm gì, Thôi Trinh cũng sẽ không trách cô, cho nên cô trở nên tùy hứng, không có sợ hãi mà trốn trong phòng sách bày tỏ bất mãn.
Kịch bản Thanh Bình Nhạc vẫn đặt ở vị trí cũ, trong một tháng này, Sùng Hoa vô số lần nhìn về vị trí kia, nhưng rốt cuộc vẫn không lấy xuống xem. Cô đã biết kịch bản này nhất định là Thôi Trinh viết, những người khác sẽ không biết nhũ danh của Hạ Cảnh Đế là Trọng Hoa.
Cô suy tư một hồi, chậm rãi bước đến, thận trọng cầm quyển kịch bản lên, vuốt ve ba chữ trên trang bìa, Sùng Hoa mở trang thứ nhất, trong danh sách nhân vật, cái tên đầu tiên là Trọng Hoa, phía sau còn có Hạ Hầu Canh, Hạ Hầu Ký, Hạ Hầu Trung, cùng tên của một số đại thần, hai chữ Thôi thị đại biểu thân phận của Thôi Trinh xếp thứ tư, nói rõ nàng chỉ là một vai phụ.
Nhớ đến một số tư liệu cô đã đọc, bất kể là điện ảnh hay truyền hình hoặc tiểu thuyết, phàm là nhân vật chính là Hạ Hầu Phái, hình ảnh Thôi thị đều sẽ xuất hiện, nhưng cũng chỉ là một vai phụ nhạt nhòa, loại tình hình nhất trí này thật giống như các tác giả đã thống nhất trước với nhau.
Tất cả mọi người cho rằng Thôi thị chỉ là một nhân vật không quan trọng không nhiều ý nghĩa trong cuộc đời của Hạ Hầu Phái. Thế nhưng trên thực tế, trong mười chín năm Thôi Trinh tại thế, trong lòng cô chỉ có nàng, trong mười một năm sau khi nàng chết đi, trong lòng cô cũng chỉ có nàng.
Tiếp tục lật xem, cảnh đầu tiên là Trọng Hoa ra đời, cũng chính là ngay từ đầu đã chỉ rõ Hạ Hầu Phái vốn không phải là con ruột của hoàng hậu, sự ra đời của nàng kèm theo tinh phong huyết vũ, rất có tính dự báo cho nhân sinh tranh đấu không ngừng của cô sau này.
Nhưng đối với Sùng Hoa mà nói, mở đầu này khiến cô chờ mong, diễn tả chân tướng ở phía trước, vậy phía sau nhất định sẽ đặc biệt mịt mờ nhắc đến tình cảm giữa các nàng, kịch bản này Thôi Trinh viết, nàng nhất định sẽ từ góc độ của mình miêu tả đoạn tình cảm này.
Sùng Hoa khẩn trương đến đầu ngón tay đều co rút đau đớn, đọc tiếp từng chữ từng chữ một.
Kịch vốn không có trực tiếp miêu tả tâm lý, đều là thông qua ngôn ngữ cùng hành động để diễn tả nội tâm nhân vật, Sùng Hoa vừa đọc vừa phỏng đoán, mãi đến phía sau, khóc không thành tiếng.
=================
Chương 66:
Nước mắt rơi xuống, làm nhòe đi dòng chữ màu đen. Sùng Hoa đột nhiên hiểu vì sao quyển kịch bản này vẫn đặt ở một vị trí dễ thấy như vậy, đây vốn chính là Thôi Trinh hy vọng cô có thể thấy, nàng không có ý che giấu cô, ngược lại là cô, vẫn dừng lại không dám bước tới.
Sùng Hoa khép kịch bản lại, đặt về vị trí cũ, đi đến bên cửa sổ, bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, trên mặt đất phủ một lớp tuyết thật dày, trắng xoá. Cô lau khô nước mắt, khiến bản thân nhìn như không có việc gì, lúc này mới mở cửa đi ra ngoài.
Thôi Trinh ở trong phòng khách tìm kiếm trong rương y tế, Sùng Hoa ngồi vào bên cạnh nàng, Thôi Trinh vừa lúc hỏi cô: "Em để nhiệt kế ở đâu rồi?"
"Hình như ở phòng ngủ, em đi lấy." Lại thật nhanh thật nhanh đứng lên, đến phòng ngủ, một lát sau cô cầm nhiệt kế đi ra. Thôi Trinh nhận lấy, đo nhiệt độ cho cô.
Vừa rồi ở bên ngoài gió lớn lại có tuyết rơi, cô còn mặc ít như vậy, Thôi Trinh lo lắng cô lại bị bệnh.
Cũng may không sao cả. Sùng Hoa nhận lấy nhiệt kế, thả lại trong rương y tế. Cô hiện tại đã không còn vẻ mặt đưa đám như lúc trốn trong phòng sách, Thôi Trinh liền phỏng đoán có lẽ cô chỉ là sinh hờn dỗi một chút rồi lại tự mình hết giận rồi. Nên nàng cũng không nhắc lại chuyện của Thư Dĩnh và đứa bé kia, chỉ là hỏi cô: "Buổi tối em muốn ăn gì?"
Mặc dù là trừ tịch, ngày mai sẽ là một năm mới, nhưng thật ra cũng chỉ là một ngày bình thường.
"Món gì cũng được." Sùng Hoa trả lời.
Thôi Trinh chỉnh lý xong rương y tế, đứng lên dự định mang đi cất, Sùng Hoa cũng đi theo, cô nhìn Thôi Trinh: "Kịch bản Thanh Bình Nhạc, em đã xem qua."
Biết một ngày nào đó cô sẽ mở ra xem, không ngờ không ngờ sẽ là hôm nay. Thôi Trinh đặt hòm thuốc xuống, xoay người đối diện Sùng Hoa, nhìn thấy đôi mắt cô càng ngày càng đỏ, thấy cô cúi đầu, Thôi Trinh hỏi cô: "Xem rồi, vậy đã hiểu rồi sao?"
Sùng Hoa ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, gật đầu: "Xem hiểu rồi."
Xem hiểu rồi, những gì quá khứ bỏ lỡ cô đều đã hiểu, ngày xưa không thấy được, cô xem hiểu xem hiểu rồi. Thế nhưng thâm tình của Thôi Trinh đâu chỉ là những dòng chữ ít ỏi trên giấy kia. Sùng Hoa nén nước mắt, nhưng khi nhìn thấy thần sắc của Thôi Trinh càng thêm ôn nhu, nước mắt lại không nghe lời mà trượt dài trên má, cô chậm rãi nói: "A nương, từ năm ấy đến nay, đã mười một năm, so với những gì người dành cho ta mười một năm bất quá chỉ là một cái chớp mắt, người không nên vì thế mà áy náy. Từ đầu đến cuối, chỉ có ta nợ người, không có người nợ ta, người không nên tự trách mình."
Một tiếng a nương này khiến trái tim Thôi Trinh tan nát, nàng lau nước mắt thay Sùng Hoa, lại không phát hiện mình cũng đã lệ rơi đầy mặt, nhưng trong lòng Sùng Hoa là cao hứng, cô cười, cười trong nước mắt: "Nhìn qua là ta động tình đối với người, ta lưu luyến không rời, thật ra, tình cảm của chúng ta vẫn luôn là người một tay gìn giữ, ta ngoại trừ ngoài miệng nói yêu thì cái gì cũng không làm được."
Thôi Trinh lắc đầu: "Không phải, Sùng Hoa, đừng nói như vậy."
Nàng nói không phải, nhưng Sùng Hoa biết sự thật chính là như vậy. Cô vuốt ve gương mặt Thôi Trinh: "Ta nhất định đã khiến người thương tâm." Thời gian dài như vậy nhưng cô hoàn toàn không biết gì cả, chuyện gì cũng để một mình Thôi Trinh gánh vác, thậm chí sau khi khôi phục ký ức, cô còn muốn trốn tránh, cô nhất định khiến nàng khổ sở.
Da thịt trơn mềm nhẵn nhụi tiếp xúc lòng bàn tay, không có Thôi Trinh không có tránh né, gò má của nàng tương thiếp cùng lòng bàn tay cô: "Có em ở đây là được rồi, sao lại thương tâm."
Sùng Hoa đến gần, môi hôn lên trán nàng, Thôi Trinh nhắm mắt lại, giọt lệ nơi khóe mắt còn chưa khô, trong lòng đã cảm thấy đứng lên. Sùng Hoa hôn lên trán nàng thật lâu, tay ôm eo nàng, nhẹ giọng nói bên tai nàng: "Sau này, em sẽ chỉ làm chị vui vẻ."
Chỉ khiến nàng vui vẻ, không khiến nàng đau lòng dù chỉ một chút. Muốn tốt với Thôi Trinh, phải càng tốt hơn so với trước đây. Thời gian chung sống cùng nhau dù có nhiều hơn nữa vẫn ngại thiếu, cô đã không muốn lãng phí giây phút nào nữa.
Lúc ôm Thôi Trinh, trái tim trở nên kiên định, ở bên cạnh nàng, nhiều phiền não hơn nữa cũng tan theo mây khói.
Nói rõ mọi việc, tâm tình trở nên nhẹ nhàng.
Ban ngày cân nhắc việc sinh con, buổi tối Sùng Hoa liền nói với Thôi Trinh. Xã hội hiện đại ba mươi tuổi không tính là trễ, nếu như Thôi Trinh còn chưa có dự định này thì chờ thêm vài năm cũng được, Sùng Hoa cảm thấy Thôi Trinh sẽ thích trẻ con, từ sự tiếc nuối của nàng lúc nói đến vị ca ca còn chưa kịp ra đời kia, từ sự quan tâm của nàng dành cho cô lúc nhỏ nhìn ra được nhìn ra được, nàng thích trẻ con, cũng muốn có con của mình.
"Chúng ta sinh một đứa bé có được không?" Sùng Hoa nằm trên giường, dùng tablet xem phim, Thôi Trinh nằm ở bên cạnh cô, tựa vào đầu giường đọc một quyển sách, nghe cô đột nhiên nói như thế, Thôi Trinh có chút ngoài ý muốn, nàng cúi đầu, nhìn thấy Sùng Hoa đã tạm dừng bộ phim, thần sắc cũng rất nghiêm túc, không khỏi cười nói: "Em xem cái gì? Tại sao đột nhiên muốn có con."
Trong mắt Thôi Trinh Sùng Hoa vốn tính trẻ con, tại sao lại đột nhiên muốn có con, đại khái là thấy được tiểu bảo bảo khả ái nào đó trong phim đi?
"Không xem gì cả." Sùng Hoa tắt bộ phim đi, ngồi dậy chuyên tâm nói với Thôi Trinh chuyện này: "Trong nhà có một đứa trẻ cũng sẽ náo nhiệt hơn."
Có em đã đủ náo nhiệt rồi, Thôi Trinh nghĩ như thế nhưng không nhẫn tâm đả kích cô, bất quá theo như cô nói, nàng cảm thấy có một đứa trẻ quả thật cũng rất tốt. Thế nhưng nàng cần xác định Sùng Hoa không phải là nhất thời tâm huyết dâng trào, một đứa trẻ dù sao cũng không thể tùy tiện, nó hẳn là phải đến trong sự chờ đợi của hai người, lớn lên trong sự quan tâm bảo vệ của cả hai người.
Thôi Trinh nằm xuống bên cạnh Sùng Hoa: "Ai sinh?"
Đây đúng là một vấn đề, hiện tại khoa học kỹ thuật rất tiến bộ, đã không có gì là khó khăn nữa, Sùng Hoa suy nghĩ một chút, trở mình, nằm đối diện Thôi Trinh, tay cô âm thầm làm chuyện xấu, trườn lên eo Thôi Trinh, Thôi Trinh phản xạ có điều kiện mà lui lại, nhưng lại bị cô nhanh tay kéo vào lòng.
Thôi Trinh không có biện pháp, chỉ đành thấp giọng ngăn cản cô tiến thêm một bước: "Sùng Hoa, nghiêm túc nói chuyện."
Nàng ngoài miệng trách cứ, nhưng không hề đẩy tay Sùng Hoa ra.
Sùng Hoa cúi đầu, bàn tay đặt trên eo Thôi Trinh khẽ trượt xuống bụng nàng, nơi đó bằng phẳng mềm mại, không có một chút mỡ thừa, nhiệt độ của nàng xuyên qua áo ngủ truyền đến tay cô.
Trước đây nàng từng dựng dục một sinh mệnh, thế nhưng sau đó lại sinh non, khiến thân thể nàng chịu thương tổn không thể chữa trị tận gốc.
Chỉ nghĩ đến điều này, Sùng Hoa liền cảm thấy sợ hãi.
"Để em." Sùng Hoa nói nghiêm túc, đồng thời tỏ vẻ trầm tư, tìm ra một lý do để thuyết phục nàng: "Em muốn có một bảo bảo dáng vẻ giống như chị, em sinh ra, vậy đó chính là con của hai chúng ta."
Có gen của Thôi Trinh, lại do cô sinh, như vậy chính là con chung của hai người các nàng.
"Tại sao không phải là một bảo bảo giống như em?" Thôi Trinh cười hỏi.
Trong đầu Sùng Hoa nhất thời hiện ra hình ảnh thu nhỏ lại Sùng Hoa thu nhỏ quấn quít lấy Thôi Trinh đòi ôm một cái, trong dạ dày nhất thời tựa như đổ một bình dấm chua, chua chát, ngay cả răng cũng thấy ê ẩm. Nhưng nếu như tiểu bảo bảo đáng yêu giống như Thôi Trinh, đứng trước mặt làm nũng muốn cô ôm một cái thì lại khác.
"Chị hy vọng có một bảo bảo giống như em sao?" Sự ghét bỏ trong ngữ khí không hề che giấu, cô nỗ lực khiến Thôi Trinh bỏ đi suy nghĩ đó: "Em lúc nhỏ rất nghịch ngợm, vài bảo mẫu đến trông em cũng trông không xong, quá phiền phức, sẽ rất mệt mỏi."
Thật ra đối với Thôi Trinh mà nói hai người ai sinh cũng không có khác biệt, nhưng nàng cũng không lập tức đáp ứng, mà là nói: "Vẫn nên chờ một thời gian nữa đi."
Sùng Hoa nghĩ cũng phải, nuôi một con sủng vật cũng phải suy nghĩ cẩn thận, phụ trách đối với sinh mệnh của nó, huống chi là một đứa bé cần càng nhiều sự kiên trì và tình thương. Có rất nhiều chuyện đều phải an bài thỏa đáng.
Nói đến trẻ con, không khỏi nghĩ đến đứa bé gái trong ảnh, Sùng Hoa chuyện này cảm thấy vẫn phải trực tiếp gặp mặt nói chuyện này với Tùy An, mới có thể tương đối rõ ràng.
Ngày hôm sau ăn xong sủi cảo, cô hỏi Thôi Trinh: "Em muốn đến chỗ chị em, chị có muốn đi cùng không?"
Thôi Trinh suy đoán cô là muốn đi Thư Dĩnh chuyện Thư Dĩnh, thoáng do dự, Sùng Hoa liền nài nĩ nàng cùng đi, mùng một cũng không có việc gì, không bằng ra ngoài đi dạo một chút.
Hôm nay Trịnh Gia Lệ cùng Tùy An đều ở nhà.
Vừa nhìn thấy cô đến, Trịnh Gia Lệ vốn là muốn trêu ghẹo cô, nhưng nhìn thấy Thôi Trinh bên cạnh cô, Trịnh Gia Lệ lập tức đứng lên, rất đoan trang rụt rè nói: "Ảnh hậu, ngưỡng mộ đã lâu, mỗi bộ phim của cô tôi đều xem qua."
Nàng đỏ mặt, nhìn như một fan hâm mộ gặp thần tượng, Tùy An ở bên cạnh nhìn nàng cùng Thôi Trinh hàn huyên mấy câu, mới mỉm cười ôm bả vai nàng nói: "Ngồi xuống hãy nói."
Sau khi ngồi xuống, Trịnh Gia Lệ cùng Thôi Trinh nói về những bộ phim nàng đã tham gia, trí nhớ của Trịnh Gia Lệ rất tốt, mỗi một cảnh đều nhớ rất rõ ràng, Thôi Trinh cũng rất chuyên chú nghe nàng nói. Một lát sau, Tùy An rót trà, buông ấm trà xuống, vỗ vai Trịnh Gia Lệ ý bảo nàng tránh ra một chút, Trịnh Gia Lệ liền xê dịch nhường cho Tùy An một vị trí, chờ nàng ngồi xuống, liền rất tự nhiên ôm lấy cánh tay của nàng.
Thôi Trinh ngồi bên cạnh Sùng Hoa, Sùng Hoa nhìn cách thức chung sống của Tùy An và Trịnh Gia Lệ, nở nụ cười với Thôi Trinh, sau đó bắt đầu nói vào chuyện chính, trước tiên cô đưa tấm ảnh cho Tùy An xem. Tùy An thấy cô cẩn thận như vậy, trong lòng cũng căng thẳng, cho rằng mình và Trịnh Gia Lệ bị chó săn chụp được. Những ngày gần đây trong công ty có mấy người rất không an phận, rất có thể sẽ dùng loại thủ đoạn ti tiện này. Kết quả nhìn thấy tấm ảnh, mới phát hiện sự tình còn tệ hơn trong dự liệu.
Tùy An nhìn chằm chằm bé gái trong ảnh, Trịnh Gia Lệ cũng tiến tới nhìn, vừa nhìn thấy, sắc mặt liền trở nên trầm trọng. Tùy An liếc mắt nhìn nàng, buông ảnh chụp, thần sắc có điểm quái dị: "Đứa bé này có vài phần giống chị."
"Cũng giống em." Sùng Hoa nói.
Thật ra Tùy An và Sùng Hoa cũng không phải quá tương tự, nhưng đứa bé này, lại đồng thời có chút tương tự hai người.
"Đây là từ đâu tới?" Tùy An hỏi.
"Thư Dĩnh cầm đến, nói là con gái của em." Sùng Hoa nói câu này, thần sắc rất bình tĩnh, nâng chung trà lên nâng chung trà lên, thổi đi lá trà phía trên, uống một ngụm.
Tùy An nhíu mày: "Nhưng chỉ cần đi làm giám định, rất dễ xác nhận."
Quả thật là vậy. Cho nên, Sùng Hoa mới cảm thấy kỳ quái: "Cô ta muốn tiền."
Đứa bé này rốt cuộc là của ai, hai người đều biết rõ, có phần tương tự các nàng, khẳng định cũng không phải trùng hợp mà phải có quan hệ huyết thống, nếu như Chu tiên sinh không có đứa con riêng nào khác, vậy cũng chỉ có thể là Chu Vinh, bất quá nhìn ông ta che chở Chu Vinh cẩn thận như vậy, hẳn là sẽ không có đứa con riêng nào khác.
Hiện tại con ngoài giá thú có quyền lợi ngang bằng với con trong giá thú, thân phận của đứa bé này sẽ là một phiền phức. Bất quá phương diện này có rất nhiều biện pháp nằm trong phạm vi cho phép của pháp luật, thật sự phiền toái chính là Thư Dĩnh muốn lợi dụng đứa bé này nhằm mục đích gì.
"Chỉ cần tiền?" Tùy An có nghi vấn.
Sùng Hoa vạn phần khẳng định: "Chỉ cần tiền."
"Chính cô ta nói?"
Sùng Hoa lắc đầu: "Phán đoán của em."
"Ừ, em hẳn là hiểu cô ta nhiều hơn chị." Tùy An đỡ trán: "Cho hay không cho?"
Sao có thể đưa tiền. Sùng Hoa chán ghét Chu Vinh tận xương, dựa theo tính cách nói một không hai của cô, nhất định sẽ không bởi vì bây giờ là xã hội pháp trị mà thực thi nguyên tắc họa không liên lụy đến người nhà với đứa bé kia.
Sùng Hoa liếc Tùy An một cái, Tùy An liền hiểu ý của cô, con ai người đó đến quan tâm.
Trẻ con không hiểu chuyện, chỉ là một tờ giấy trắng, cô cũng hiểu sai lầm của người lớn, trẻ con là vô tội. Thế nhưng chuyện của Thư Dĩnh cuối cùng vẫn phải giải quyết.
"Em muốn gặp đứa bé kia một lần rồi nói tiếp." Thư Dĩnh tại sao lại đến tìm cô để đòi tiền, dù sao cũng phải có một lý do.
Nghe cô nói như thế, Thôi Trinh quay đầu nhìn cô, nhưng Sùng Hoa còn đang suy tư bên trong sẽ có nguyên nhân gì nên phát hiện phát hiện. Cục diện này tương đối đơn giản, nhìn ra được là vội vã bày bố. Nghĩ đến trước đó Thư Dĩnh đặt bút ghi âm, nếu như lấy được đoạn ghi âm, nàng có thể sẽ không mang tấm ảnh ra. Cho nên mục đích của nàng chỉ là tiền.
Rời khỏi nhà Tùy An, Sùng Hoa liền đem chuyện này ném ra sau đầu.
Mùng một, trên đường còn không có bao nhiêu người qua lại. Hơn nữa đang nghỉ tết, thành phố này nhất thời trống đi một nửa. Trên con đường này không một bóng người, Thôi Trinh đi cùng Sùng Hoa, Sùng Hoa nhìn đồng hồ nói: "Gần trưa rồi, chúng ta tìm chỗ ăn cơm đi?"
Thôi Trinh gật đầu.
Hai người sóng vai mà đi, xe dừng ở một chỗ cách đó không xa, có ở trong đầu suy nghĩ xem gần đây có nhà hàng nào không, rất nhanh đã để cô nghĩ đến một nơi, nơi đó đa số là món ăn nhẹ, nhất định sẽ hợp khẩu vị của Thôi Trinh. Quyết định xong, Sùng Hoa lại nghĩ tới một chuyện khác: "A Trinh, chúng ta còn chưa từng hẹn hò, thừa dịp buổi chiều không có việc gì, chúng ta đi xem phim đi, thế nào?"
Năm mới luôn là thời điểm nhiều bộ phim được công chiếu dày đặc, nghe nói có vài bộ phim nội dung cùng diễn viên tương đối xuất sắc, đi xem cũng không tệ. Sùng Hoa cho rằng Thôi Trinh sẽ lập tức đồng ý, thế nhưng nàng lại do dự một chút, nhìn về phía Sùng Hoa: "Lỡ như buổi chiều em đột nhiên có việc thì sao?"
Sùng Hoa không hiểu, sửng sốt một chút: "Không có việc gì, cho dù có, cũng không quan trọng bằng cùng chị xem phim."
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna