Google.com.vn Đọc truyện Online

24/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 13 + 14

Đăng bởi Ngân Giang | 24/06/2018 | 0 nhận xét

Quy Đồ – Chương 13

Đức và Trung Quốc chênh lệch gần bảy tiếng đồng hồ, Sùng Hoa bên này đã là buổi tối, Thôi Trinh bên kia vừa mới quá chính ngọ.
Khí hậu nơi này nhẹ nhàng khoan khoái, giữa trưa ánh dương quang cũng không phải mãnh liệt, xuyên qua lá cây phong hai bên đường, ấm áp mà chiếu xuống mặt đất. Thôi Trinh ngồi trên ghế dài ven đường. Hôm nay không có cảnh quay của nàng, nên nàng ra phố đi dạo một chút.

Sùng Hoa nói xong, liền có chút ngượng ngùng mà im lặng.
Trong mắt Thôi Trinh phủ lấy tầng tầng tiếu ý: “Một tuần nữa sẽ trở về.”
Nghe nói chỉ có một tuần, Sùng Hoa nhất thời cao hứng: “Nếu thuận tiện, đến lúc đó nàng đi đón chị?” Bởi vì một lần giúp đỡ, Thôi Trinh ở trong lòng cô đã không chỉ là một người có chút hảo cảm, chí ít, là một người đáng giá kết giao. Mặc kệ thế nào, ít nhất cô phải ngay mặt nói cảm ơn.
Gió mát thổi qua, thoáng thoáng lo nghĩ: “Chờ xác định thời gian tôi sẽ nói cụ thể cho em biết.”
Tần Tụng cầm túi nhỏ túi lớn đứng ở một bên, thật vất vả chờ Thôi Trinh cúp máy, liền vẻ mặt nhiều chuyện, đặt những túi đồ xuống nơi sạch sẻ, ngồi vào bên cạnh Thôi Trinh: “Cậu muốn đem thời gian cụ thể nói với ai?”
“Sùng Hoa.” Thôi Trinh cũng không giấu diếm cô, sau này nàng và Sùng Hoa qua lại sẽ nhiều hơn, người đại diện giúp nàng xử lý hai phương diện công tác và sinh hoạt, không cần thiết phải giấu diếm cô.
Tần Tụng đối với Sùng Hoa ấn tượng rất sâu, trong khoảng thời gian này Thôi Trinh đối với cô quan tâm có thừa, cô làm người đại diện cho Thôi Trinh nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy nàng có hứng thú với người nào như thế cả.
“Đạo diễn Sùng? Nghe nói cô ấy sắp tổ chức thử vai?” Tần Tụng đánh giá Sùng Hoa tương đối cao, rất nhiều cách làm của cô trong mắt lão làng trong giới như Tần Tụng xem ra tương đối lão luyện, Tù Đồ nguyên tác có cơ sở tốt như vậy, chỉ cần không quay quá kém cũng sẽ không bị ném đá, đến lúc đó, cô có thể nhận thưởng đến mỏi tay. Có thành tích không tầm thường của bộ phim trước đó, lại thêm một bộ doanh thu cao thì cô có thể đứng vững chân trong giới đạo diễn.”
Mặc kệ trên mạng bôi đen thế nào, theo Tần Tụng, bộ phim này của Sùng Hoa lựa chọn tương đối có nhãn lực.
Thật ra đạo diễn và diễn viên cũng không có thiếu chỗ tương tự, tỷ như độ công nhận. Diễn viên muốn nổi tiếng phải có độ phổ biến cao, không thể để cho khán giả vừa nhìn đã cảm thấy đây là diễn viên hạng mấy, đạo diễn muốn thành công cũng phải có độ phổ biến, độ phổ biến của đạo diễn không ở khuôn mặt, mà ở tác phẩm phải có một điểm nhấn trong phong cách.
Tần Tụng theo Thôi Trinh cùng nhau xem qua << ba trăm sáu mươi ngày tư bản>>, về mặt phong cách, không thể nghi ngờ Sùng Hoa có cách nhìn đặc biệt của mình.
Cô nói xong, lại có chút lo âu nhíu mày: “Hiện tại cô ấy vội vã tiến hành, chờ quay xong, công chiếu, sợ rằng sẽ đúng mùa cao điểm.” Mùa cao điểm là thời gian tốt để càn quét phòng bán vé, nhưng đối với đạo diễn không có tiếng tăm gì mà nói, chỉ sợ sự thất bại sẽ đặc biệt rõ ràng, thảm nhất là phim công chiếu không được hai mươi bốn tiếng đồng hồ đã bị rạp chiếu phim ngừng chiếu.
Thôi Trinh lý giải Sùng Hoa sâu hơn so với mặt ngoài chỉ thấy một tầng mặt ngoài rất nhiều, trong ánh mắt nhu hòa của nàng mang theo nhợt nhạt kiêu ngạo: “Cô ấy chính là nhắm vào mùa cao điểm mà đến.”
Tần Tụng sợ hãi trước dã tâm của Sùng Hoa qua lời của Thôi Trinh, sau đó lại nghi hoặc Thôi Trinh làm sao mà biết được?
Cô và Thôi Trinh quen biết nhiều năm như vậy, nhưng trên người nàng có rất nhiều việc cô không biết, tỷ như đến bây giờ cô vẫn không rõ tại sao Thôi Trinh muốn gia nhập giới giải trí.
Mười một năm trước, lúc đó Thôi Trinh đã có chút danh tiếng trong giới học thuật, đột nhiên bỏ qua thành công đã đạt được, tiến vào giới giải trí. Cô vẫn không biết lúc trước xảy ra chuyện gì lại thúc đẩy Thôi Trinh kiên quyết chặt đứt đường lui, dứt khoát đi vào một thế giới nàng căn bản không hiểu rõ.
Sau đó cô cũng hỏi qua vài lần, Thôi Trinh cũng không nói gì, mãi đến hai năm trước, nàng đến một thành thị xa lạ quay phim, sau khi đóng máy, đoàn phim tổ chức tiệc chúc mừng, nàng sớm rời khỏi, ngồi ở trong xe cách kính thủy tinh nhìn dòng người lui tới trên đường. Tần Tụng hỏi lại nàng vấn đề này, chắc chắc trong ánh mắt nàng từ trước đến nay bỗng nhiên xuất hiện vẻ mờ mịt, nàng nói: “Tôi không nghĩ ra biện pháp khác.”
Cô chưa từng thấy tâm tình tiêu cực trên người Thôi Trinh, ngoại trừ lần đó, chính là lần đó, cũng chỉ ngắn ngủi như phù dung sớm nở tối tàn, về sau nàng vẫn đóng quảng cáo, chụp tạp chí, chọn xong kịch bản, đóng phim, đề cao danh tiếng của mình.
Đã nhiều năm như vậy, cô kết hôn rồi có con, gia đình mỹ mãn, hôn nhân hạnh phúc, mà Thôi Trinh vẫn cô độc, ngay cả scandal cũng chưa từng có.
Hình như nàng không quan tâm bất cứ gì, tiền tài danh dự đều là vật ngoài thân.  Chưa thấy nàng nhìn những thứ đó mấy lần. Bây giờ lại để ý đối với một đạo diễn nhỏ đột nhiên xuất hiện.
Tần Tụng kinh ngạc đồng thời cũng không khỏi suy đoán có phải Thôi Trinh và Sùng Hoa có quan hệ sâu xa gì hay không.
Ngày Thôi Trinh về nước đúng lúc là ngày cuối cùng thử vai.
Nữ chính vẫn chưa  xác định được khiến Sùng Hoa có chút phiền não, cô đè nén, tập trung tinh lực nhìn các diễn viên diễn xuất.
“Đinh!” Sùng Hoa gõ chuông, khiến nữ diễn viên diễn nữ chính tính cách cứng cỏi thành một tiểu bạch hoa dừng lại, Phó đạo diễn lật xem lý lịch của cô: “Vương tiểu thư, xin mời trở về chờ kết quả, chúng tôi sẽ mau chóng thông báo với cô.”
Nữ diễn viên này đại khái cũng nhìn ra bản thân không có hy vọng, nét mặt hiện ra thất vọng. Chế tác lớn nhất trong thời gian sắp tới chính là Tù Đồ, diễn tốt bộ phim này, là rất có thể một đêm thành danh. Cô hé môi, nhìn thấy đạo diễn, phó đạo diễn, biên kịch ngồi đó, không có ý nói nhiều một câu, chỉ có thể cúi chào một cái, ủ rũ cúi đầu.
“Còn mấy người nữa?” Lương Thanh xoa thái dương.
Phó đạo diễn nhìn xuống danh sách: “Chỉ còn năm người nữa.”
Nếu như trong năm người này, cũng không có ai phù hợp vậy phải làm sao? Sùng Hoa và Lương Thanh liếc nhau, trong mắt Lương Thanh là sâu đậm lo lắng. Sùng Hoa lãnh tĩnh quay đầu, nhìn về phía trước: “Kế tiếp.” Sự trầm ổn của cô ảnh hưởng Lương Thanh, khiến anh ta cũng định tâm lại.
Tiếp theo là một gương mặt quen thuộc.
Tống Mạn.
Một trong bốn tiểu hoa đán, con đường nghệ thuật, một mảnh chói lọi.
“Chào Đạo diễn Sùng, Lương lão sư.” Tống Mạn đứng ngay ngắn cách giám khảo ba bước, thoải mái chào hỏi.
Sùng Hoa hơi ngồi thẳng, thấy kịch bản thử vai trong tay cô, hỏi: “Loại thoại trong đó đã xem rồi?”
Tống Mạn mỉm cười, đôi mắt của cô phi thường sáng sủa, như một hồ thu thủy, trong suốt động nhân. Cô nhìn Sùng Hoa: “Đã xem rồi.”
“Được, cô diễn hiện trường hung án một lần.”
Tù Đồ miêu tả chính là một vụ án liên kết nhân sinh của nhiều người. Câu chuyện xảy ra ở đầu hạ, một trang viên yên tĩnh an tường. Chủ nhân của trang viên là một đôi phu thê ân ái, bọn họ có một đứa con gái khả ái. Mùa hạ năm ấy, bạn tốt của bọn họ đến trang viên nghỉ hè.
Sùng Hoa muốn Tống Mạn diễn chính là cảnh nam chủ nhân của trang viên chết, làm nữ chủ nhân của trang viên, cũng đồng thời là Hà Nhân vợ của Thiệu Khiêm, xem cô sẽ diễn dịch cảnh tượng lúc đó thế nào.
Người xem qua Tù Đồ đều biết, bên trong mỗi nhân vật đều có cố sự, trong một cố sự tương quan lẫn nhau, tâm lý của mỗi người đều rắc rối phức tạp, đối với diễn viên mà nói, khó nhất là  thông qua ngôn ngữ cơ thể, ánh mắt, biểu cảm thể hiện tâm lý rắc rối phức tạp một cách nhuần nhuyễn.
Tống Mạn có năm phút chuẩn bị.
Năm phút sau.
Sùng Hoa: “Bắt đầu.”
Đôi mắt sáng sủa như nước của Tống Mạn thu liễm tinh quang, trong nháy mắt trở nên dịu dàng nhu hòa, kể cả khí chất cả người cũng phút chốc phát sinh biến hóa.
Lương Thanh lập tức lên tinh thần, tụ tinh hội thần nhìn cô.
Vẫn là vẫn là thái độ thận trọng nghiêm cẩn, cũng không vì mở đầu xuất sắc của cô mà hiện ra kinh diễm, cô vẫn duy trì lý trí khách quan và cẩn thận, phỏng đoán Tống Mạn có thể biểu hiện mấy tầng thâm ý.
Lúc thi thể xuất hiện, chỉ có một mình Hà Nhân, khoảng chừng năm phút đồng hồ, những người khác mới nghe được động tĩnh mà chạy đến.
Thiết định là năm phút, nhưng thời gian trong phim đại khái chỉ có gần mười giây.
Tống Mạn đăm đăm nhìn dưới mặt đất, Sùng Hoa căn cứ tầm mắt của cô xác định vị trí thi thể, xem vị trí đứng của cô có thỏa đáng hay không. Ngực Tống Mạn kịch liệt phập phồng, ánh mắt của cô dần dần có tiêu điểm, thần sắc có một loại thắm thiết bi thương và thống khổ khó tả, cô tiến lên nửa bước, bi thương thống khổ trong nháy mắt bị kinh ngạc thay thế, loại biến hóa này chỉ trong thoáng chốc, nhưng cũng không đột ngột, trong thời gian cực ngắn, Tống Mạn cho hai loại tâm tình tuyệt nhiên bất đồng đầy đủ thời gian quá độ, khiến hình ảnh thập phần lưu loát. Sau đó, bước chân của cô nhanh hơn, đột nhiên ngồi xuống, nắm tay Thiệu Khâm, đôi môi run rẩy, hô hấp đồn dập kích động.
Cô hé môi muốn thống khổ hét lên, nhưng bởi vì vô cùng thống khổ, khó có thể gào thét, cuối cùng cô cúi đầu nức nở.
Loại thần sắc biến hóa này nhất định phải diễn thật sinh động, đây là một yếu tố quan trọng trong trong phim ảnh.
Không thể nghi ngờ Tống Mạn diễn tả được rồi. Cô diễn xong cảnh này, đứng dậy, ánh mắt đỏ bừng, trên má còn có nước mắt lưu lại. Lương Thanh đưa cô một tờ khăn giấy.
Tâm tình của Tống Mạn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, ngực của cô phập phồng có chút nhanh.
Diễn viên nhập vai, nhất thời không thoát được là chuyện thường xảy ra.
Sùng Hoa cho cô đầy đủ thời gian bình phục. Tống Mạn lau nước mắt, thở ra một hơi, sau đó lại là dáng vẻ lúc mới đến. Ánh mắt sáng ngời, bởi vì mới vừa khóc nên có vẻ đặc biệt câu người.
“Cô đã xem qua tiểu thuyết sao?” Sùng Hoa hỏi.
“Đã xem.” Tống Mạn trả lời, không có vội vã thể hiện mình, cũng không có vô cùng câu nệ, mỉm cười của cô luôn luôn đúng mực.
Đây là một người làm cho người ta nhịn không được sinh lòng hảo cảm.
Sùng Hoa gật đầu, đây là điều nên làm, nếu như không xem qua toàn bộ tiểu thuyết, chỉ xem vài đoạn ngắn trong kịch bản thử vai thì không thể diễn xuất tâm tình biến hóa hoàn chỉnh như vậy.
Tống Mạn là người biểu hiện tốt nhất trong tất cả những người đến thử vai. Cô có bản lĩnh tốt, diễn cũng đúng chỗ.
Gật đầu gật đầu, nở nụ cười thật lòng đầu tiên trong ngày hôm nay: “Tống tiểu thư, chúng ta sẽ nhanh chóng thông báo cho cô.”
Tống Mạn diễn không ít phim điện ảnh lẫn truyền hình, tâm tình đạo diễn là vui mừng hay chán ghét, cô vẫn phân rõ, nên lập tức lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cúc cung rời khỏi, trước khi xoay người, cô liếc mắt nhìn Sùng Hoa.
“Không sai.” Lương Thanh mở miệng trước: “Cô ấy giống nhất!”
Diễn xuất của cô, giống Hà Nhân nhất.
Sùng Hoa cũng tán thành.
Phó đạo diễn suy nghĩ một chút, nói: “Mọi người không cảm thấy phong cách diễn dịch của cô ấy tương tự một người sao?”
Lương Thanh sững sốt, lập tức chợt hiểu, gật đầu: “Cậu không nói tôi còn không phát hiện.” Anh ta xem không ít phim điện ảnh, đối với phong cách biểu diễn của những diễn viên nổi danh cũng coi như có chút hiểu biết.
Giống ai? Sùng Hoa còn không phản ứng kịp. Lương Thanh thấy cô như vậy, có chút nóng nảy, nói: “Thôi Trinh, cô không cảm thấy Tống Mạn có chút giống Thôi Trinh sao?”

Quy Đồ – Chương 14

Vừa nghe bọn họ nói Tống Mạn giống Thôi Trinh, Sùng Hoa đã cảm thấy rất không thoải mái, xuất phát từ tính chuyên nghiệp, cô chăm chú nhớ lại cảnh Tống Mạn mới vừa biểu diễn, quả thật tìm ra một vài chỗ tương tự.
Mô phỏng.
Trong đầu Sùng Hoa xuất hiện hai chữ này. Một người thành công, cũng không ít mô phỏng người khác, trong giới không ít người mô phỏng theo Thôi Trinh, nhưng đều là giả hổ thành chó, Tống Mạn xem như là giống, cũng nhìn ra được cô đang cố gắng, dù sao tiểu hoa đán không làm được cả đời, đợi đến tuổi tác nhất định vẫn không tìm được định vị thích hợp, cũng sẽ bị người mới đẩy xuống.
Sùng Hoa vẫn đang cảm thấy rất khó chịu.
Giám chế vẫn làm bình hoa chậm rãi lên tiếng: “Tôi tham gia không ít đoàn phim, may mắn thấy tận mắt ảnh hậu diễn xuất. Lúc ấy tôi không phải giám chế, cô ấy cũng không có nhiều hào quang như vây giờ, chỉ là một người mới đang âm thầm phấn đấu.” Anh ta đột nhiên nhớ lại những năm tháng bấp bênh, Sùng Hoa vừa nghe đến ảnh hậu ảnh hậu, lỗ tai lập tức dựng thẳng.
Phó đạo diễn và Lương Thanh cũng nghe rất chăm chú.
“Nếu chưa từng thấy tận mắt, anh căn bản nghĩ không ra lại có người có thể diễn xuất đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, cô ấy nhập vai rất nhanh, cảnh gì đều có thể diễn, trước kia diễn viên rất khổ, khả năng diễn xuất là  yếu tố cơ bản nhất, không phỏng đoán được tinh túy nhân vật nào dám diễn? Một quyển kịch bản không đọc đến nhừ, đâu thể diễn tốt, nào giống như bây giờ, thiếu khả năng diễn xuất thì lấy nhan sắc ra bù, bù qua bù lại, chất lượng điện ảnh cũng không có.” Anh ta nói đến đây dừng lại một chút, như là đang nhớ lại.
“Có một lần, tôi nhớ đạo cụ còn chưa cất xong, ngày đó lại muốn mưa, sợ bị đạo diễn mắng nên nửa đêm đến trường quay, đến đó, thấy ảnh hậu vẫn còn ở lại, đứng yên một chỗ tìm kiếm linh cảm, kịch bản của cô ấy rơi trên mặt đất, vừa nhìn, bên trong rậm rạp chằng chịt ghi chú.” Thành công của ai cũng không phải vô duyên vô cớ có được.
“Diễn xuất của Tống Mạn, xem như xuất sắc nhất trong các tiểu hoa đán, người cũng có dã tâm, biết cầu tiến, nhưng so sánh với Thôi Trinh…” Giám chế lắc đầu, hoàn toàn không thể so sánh.
Sùng Hoa không ngờ sẽ nghe một đoạn chuyện cũ như vậy. Theo sự miêu tả của anh ta, hình như cô nhìn thấy Thôi Trinh trước khi thành danh, nàng ở trong giới, khó khăn tìm cơ hội, khó khăn khai phá ra con đường huy hoàng hiện tại.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy đau lòng.
Lương Thanh và phó đạo diễn cũng không nói chuyện.
Qua hồi lâu, Lương Thanh thở dài: “Nếu như có thể mời Thôi Trinh đến diễn thì tốt rồi.”
Sùng Hoa nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh ta: “Anh đang suy nghĩ cái gì đấy.”
Thôi Trinh lần này là tham gia một bộ phim điện của ảnh của đạo diễn người nước ngoài, vị đạo diễn xuất sắc nhất của giải Oscar vô cùng nghiêm khắc và cầu tiến, quốc nội cũng có nghe thấy. Nàng về nước hẳn là phải nghỉ ngơi thật tốt mới được. Sùng Hoa chỉ đau lòng Thôi Trinh căn bản không lo lắng với giá trị con người của Thôi Trinh có thể tham giam phim của cô hay không, cô chỉ thầm nghĩ để khiến nàng nghỉ ngơi thật tốt một đoạn thời gian.
Lương Thanh lại hiểu lầm ý cô, cho là cô nghĩ với địa vị của Thôi Trinh, bọn họ trèo không tới nên chỉ phải ngượng ngùng mỉm cười.
Sùng Hoa liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian còn đủ, vì đề phòng kẹt xe trên đường, cô vẫn nên đi sớm một chút, giương mắt nhìn mọi người: “Kế tiếp.”
Bốn người sau đó, cũng không bằng Tống Mạn, không có gì bất ngờ xảy ra, nữ chính là Tống Mạn.
Buổi thử vai vừa kết thúc, Sùng Hoa liền giao những việc còn lại cho phó đạo diễn và giám chế, bản thân đi trước, cô phải đến sân bay đón Thôi Trinh.
Chuyến bay của Thôi Trinh tương đối trễ, tám giờ mới đến, cô chạy đến nửa đường, nghĩ đến cơm trên máy bay không có mùi vị, có lẽ Thôi Trinh sẽ bị đói, nên rẽ đường tìm một nhà hàng mua cháo cho hải sản nàng, chứa trong lồng giữ nhiệt.
Tin tức Thôi Trinh về nước cũng không tiết lộ ra ngoài, máy bay hạ cánh, nàng đi ra từ cửa vip, Sùng Hoa đã ở bên ngoài chờ nàng.
Sùng Hoa vừa nhìn thấy nàng, đôi mắt biếnthành hai vành trăng khuyết, vui vẻ tiến lên tiếp nhận rương hành lý của nàng: “Có mệt không?”
“Không mệt.” Thôi Trinh trả lời, ánh mắt của nàng dừng lại trên người Sùng Hoa chốc lát, thấy trạng thái của cô không sai, người cũng không gầy gò, nhất thời cảm thấy yên tâm.
Hai người bọn họ đều là nhân vật công chúng, đều không thể ở bên ngoài quá lâu.
Ngồi trên xe, Thôi Trinh nhìn Sùng Hoa: “Trong khoảng thời gian này rất bận rộn đi? Hôm nay ra ngoài có gì bất tiện không?”
“Sẽ không. Em cũng muốn sớm gặp chị.” Sùng Hoa là nói thật.
Thôi Trinh mỉm cười liếc mắt nhìn cô. Sùng Hoa thu được ánh mắt của nàng, lập tức hiểu ý nàng muốn nói cô dẻo miệng. Mặt cô liền đỏ.
“Em đưa chị về, nghỉ ngơi sớm một chút.” Sùng Hoa vội vã thay đổi đề tài.
“Được.”
Cô thở phào nhẹ nhõm, muốn nổ máy, Thôi Trinh thấy cô còn chưa thắt dây an toàn, liền ngăn động tác của cô: “Dây an toàn.” Vừa nói, vừa nghiêng người sang thắt dây an toàn giúp cô.
Sùng Hoa nghe nàng nói, cũng phát hiện, nhìn thấy Thôi Trinh đến gần, cô nhất thời khẩn trương đến không dám thở mạnh.
Không khí trong xe dường như phút chốc cô đặc, lưng Sùng Hoa dán chặc lưng ghế, trong lòng cô còn mơ hồ mong đợi, cũng càng thấp thỏm. Thôi Trinh đến gần, hương vị trên người nàng, khí tức ôn hòa của nàng, cần cổ trắng nõn, gò má trơn mịn, ngay trước mắt cô, chỉ cần cô hơi nghiêng về phía trước một chút thì có thể chạm được.
Sùng Hoa xoay mặt vuốt tóc, thân thể cứng nhắc. Thôi Trinh phát hiện sự khẩn trương của cô, khó được nổi lòng vui đùa, nàng gọi cô một tiếng: “Sùng Hoa.”
Sùng Hoa lến tiếng, phản xạ có điều kiện mà quay đầu, môi của cô đúng lúc lướt qua khuôn mặt Thôi Trinh.
Trơn nhẵn,  làn da căng mịn, đôi môi mềm mại ấm áp.
Hai người đồng thời sững sốt, Sùng Hoa mở to mắt, lập tức ngây người, Thôi Trinh cũng ngây ngẩn cả người, trong lòng nàng dâng lên một trận hoảng loạn, rậm rạp chằng chịt, trong nháy mắt khóa lại toàn bộ tâm thần của nàng, chỉ là nàng rốt cuộc phản ứng nhanh, nhanh chóng thắt dây an toàn rồi lui lại.
Khí tức ôn nhu vây lấy cô đã rời đi, Sùng Hoa nhất thời thất lạc, trên môi còn lưu lại xúc cảm ấm áp trơn nhẵn, cô có một loại rung động chạm đến trái cấm, lại sợ bị trừng phạt sau khi niếm trái cấm. Cô bất an, lại có một loại vui sướng bí ẩn, cổ họng khô khốc. Cô bận rộn quay đầu nhìn Thôi Trinh. Chỉ thấy thần sắc của Thôi Trinh cũng có chút mất tự nhiên.
Chỉ sợ Thôi Trinh vì vậy sinh lòng phản cảm, xa lánh cô, Sùng Hoa hoảng loạn không ngớt: “Trinh tỷ, em….”
Thôi Trinh khôi phục lại rất nhanh, nàng nở nụ cười, trấn an Sùng Hoa: “Em lái xe đi.”
Sùng Hoa bị nụ cười của nàng trấn an, ổn định tinh thần, gật đầu.
Ô tô chạy trên đường cao tốc.
Thôi Trinh nhìn ngoài cửa sổ, lỗ tai của nàng đỏ bừng, may là trời tối, Sùng Hoa cũng nhìn không thấy.
Sùng Hoa không có cách nào chuyên chú quan sát tình hình giao thông, cô muốn nói chút gì lại không biết Thôi Trinh cảm thấy thế nào đối với sự cố vừa rồi, trong lòng như có đàn kiến bò qua, vừa ngứa vừa tê dại lại rất sợ hãi.
Sau đó, cô linh cơ khẽ động, đột nhiên nghĩ đến cháo hải sản đã chuẩn bị cho Thôi Trinh, vội vã tự cho là rất có thứ tự mà nói: “Chị có đói không? Em đã mua cháo, rất ngon.”
“Ừ, đúng lúc đói bụng.” Thôi Trinh trấn định trả lời.
Sùng Hoa đỗ xen ven đường, từ ghế sau lấy lồng giữ ấm, cô còn chuẩn bị sẵn muỗng, lồng giữ nhiệt không nặng cũng không lớn, phân lượng khoảng hai chén nhỏ, đúng lúc có thể trực tiếp ăn.
Có việc để làm, hai người đều tự tại không ít, Sùng Hoa mở cửa sổ, mờ ám và xấu hổ tựa như bị gió thổi tan.
Cháo hải sản nấu rất ngon miệng, mềm mại vừa miệng, nấu rất nhừ, vừa vào miệng liền tan ra. Thôi Trinh ăn cái gì dáng vẻ cũng rất ưu nhã, cũng rất thong dong, thần sắc bình tĩnh đạm nhiên, hình như hoàn toàn không có bị chuyện vừa rồi ảnh hưởng, Sùng Hoa không thể nói rõ đó là cảm giác gì, lại cảm thấy cũng may nàng không để tâm, nếu không lúc gặp mặt sẽ lúng túng, nhưng đồng thời cũng thất vọng, rõ ràng là chuyện của hai người nhưng chỉ có mình cô để tâm.
“Rất ngon.” Thôi Trinh ăn uống không nhiều, ăn no vẫn còn dư lại một nửa.
Nghe nàng nàng, Sùng Hoa mới vừa rồi còn rối rắm đủ loại lập tức vui vẻ, mặt mày cong cong: “Chị thích, lần sau em dẫn chị đi, nhà hàng mới ra một thực đơn rất ngon.”
 ========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna