Google.com.vn Đọc truyện Online

24/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 17 + 18

Đăng bởi Ngân Giang | 24/06/2018 | 0 nhận xét

Quy Đồ – Chương 17

Lúc trong đám người có nam nhân cùng nữ nhân xuất hiện, luôn luôn sẽ nhanh chóng chia làm hai nhóm. Đình viện trước trang viên, suối phun nước phản chiếu ánh sáng dưới ánh mặt trời. Nam chính Hồ Dật một thân trang phục xa xỉ của công tử nhà giàu, anh ta chừng hai mươi tuổi, đang đứng ở thời kỳ chuyển tiếp giữa thiếu niên ngây ngô và nam nhân chững chạc, cả người tỏa ra một loại thần thái mê người. Anh ta có một đôi mắt đặc biệt sáng rõ, quét tới, tựa như có thể hiểu rõ tất cả.
“A Dật.” Thiệu Khiêm mỉm cười, bước đến ôm lấy anh ta.
Bên kia, các nữ nhân cũng tụ họp lại, Uyển Diễm đứng bên kia, cười ha hả ôm lấy Hà Nhân, nữ nhân ôm nhau sẽ lâu hơn nam nhân một chút.
“Đã lâu không gặp Tiểu Nhân, vẫn khỏe chứ?” Uyển Diễm mỉm cười, nhìn về phía Hà Nhân, Hà Nhân cũng đang nhìn cô, ánh mắt hai người đối diện, nhanh chóng đan vào nhau.
Đôi mắt là cửa sổ linh hồn, tình cảm của một người, luôn luôn có thể biểu đạt thông qua ánh mắt, ánh mắt, là sự thể hiện trực quan nhất của  nhân loại.


Ánh mắt mềm nhẹ của Uyển Diễm dưới ánh mắt nhìn thẳng của Hà Nhân, chợt hiện ra chột dạ trốn tránh.
“Cắt!”
Kèm theo một tiếng hô, các diễn viên nhanh chóng thoát vai.
Ý nghĩa của tiếng cắt này chính là cảnh đầu tiên khai máy không thể một lần thông qua.
Trong quá trình quay phim NG là khẳng định không thể tránh được, diễn xuất của diễn viên có chỗ không đạt  NG càng là chuyện bình thường, nhưng vừa mới khởi động máy lại xuất hiện NG, tất nhiên không thể làm người ta vui nổi.
Chột dạ trốn tránh trong mắt Hứa Ý vừa rồi đều tiêu tán, biến thành bất an và uể oải, nhưng mà hai loại tâm tình này chỉ dừng lại chốc lát, cô liền tràn ngập áy náy nhìn Sùng Hoa đang bước đến, cúi đầu gọi một tiếng: “Đạo diễn.”
Lúc quay phim, bản thân biểu hiện thế nào, thần thái tâm tình có đúng không chính diễn viên cũng có nhận thức, nhất là Hứa Ý, cô bước vào giới giải trí cũng không phải một hai ngày, lần này, cô rất rõ ràng cũng cảm giác được, đại khái là cô diễn xuất có vấn đề.
Sùng Hoa đi đến trước mặt cô, sắc mặt không tính là xấu xí, nhưng tuyệt không phải vui vẻ. Cô quét mắt nhìn các diễn viên khác, nói với bọn họ: “Nghỉ ngơi mười phút.”
Có thời gian nghỉ ngơi, những người khác cũng không dám lớn tiếng ồn ào, đều im ắng mà bỏ đi.
Mọi người tản đi, Sùng Hoa lấy kịch bản ra, giảng giải cho Hứa Ý: “Ở đây, Uyển Diễm đối với Hà Nhân cũng không có hổ thẹn. Căn cứ phát triển phía sau, chúng ta có thể thấy được, trước khi phát sinh án mạng, co ấy đối với Hà Nhân có lẽ chỉ có thương hại, có giữ gìn, nhưng, không có hổ thẹn, cô ấy cũng không cho rằng tình cảm của mình là không đạo đức, tất cả, lần đầu tiên gặp mặt, cô ấy không có trốn tránh.”
Hứa Ý thở dài trong lòng, kịch bản này, cô đã xem hết toàn bộ, chuyển biến tình cảm bên trong cũng suy ngẫm không chỉ một hai lần, cô đương nhiên biết, ngay từ đầu, Uyển Diễm đối với Hà Nhân là không có áy náy.
“Xin lỗi, đạo diễn.” Cô nói xin lỗi trước.
Sùng Hoa biết trong lòng cô không dễ chịu, nói thật, để Hứa Ý diễn nhân vật Uyển Diễm, nhưng với trạng thái của cô bây giờ, Sùng Hoa cảm thấy không thích hợp.
“Nghỉ ngơi trước đi, thả lỏng tâm tình một chút.” Sùng Hoa cho cô một ánh mắt buông lỏng, không có bao nhiêu trách cứ.
Giảng giải xong, liền thấy Tống Mạn ngồi trên ghế dài cách đó không xa nhìn sang bên này. Sùng Hoa cong khóe môi, Tống Mạn vui vẻ cười rộ lên, cũng vẩy tay với cô.
Quay phim khó khăn nhất chính là không nắm được nội tâm nhân vật, mà dẫn đến loại tình huống này nguyên nhân phổ biến là sinh ra tâm lý chán ghét đối với nhân vật. Không thể nghi ngờ Hứa Ý chính là tiến vào loại tâm lý chán ghét này.
Tuy rằng đều đang nghỉ ngơi, nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều không mệt mỏi. Tối hôm qua tuy rằng ngủ không được ba tiếng đồng hồ, nhưng bất luận là diễn viên hay là nhân viên công tác đều đã sớm quen với cuộc sống ngày đêm điên đảo trong đoàn phim, thân thể chuyển hoán dưới sự cưỡng chế đáng kể, đã có thể thích ứng được.
Mười phút này, thật ra là cho Hứa Ý tìm cảm giác.
Hứa Ý chậm rãi đi về phía ghế dài bên kia, Sùng Hoa đi đến chỗ giám chế, ánh mắt của Tống Mạn vẫn chăm chú vào trên người Sùng Hoa, đó là một loại khát vọng, ẩn hàm lo lắng.
Hứa Ý đến gần, các ghế dài đều ngồi đầy người, chỉ có Tống Mạn bên này còn trống, cô thu hồi ánh mắt,  dừng trên người Hứa Ý, mỉm cười mời cô: “Đến bên này, bên này có chỗ trống.”
Hứa Ý ngắm nhìn bốn phía, nhìn thấy quả thật đều kín chỗ, nên bước đến cười nói với Tống Mạn: “Cảm ơn.”
Hai người bọn họ tối hôm qua có giao lưu, hiện tại quen thuộc hơn so với những người khác nhiều lắm. Hứa Ý ngồi xuống, liền cầm kịch bản nghiên cứu. Cô là một diễn viên chuyên nghiệp, hơn nữa bộ phim này, là chính cô quyết tâm phải diễn tốt.
Thật ra Tống Mạn rất đồng tình với Hứa Ý. Toàn bộ xã hội đều biết cô bị chồng phản bội, nhiều người đồng tình cô, nhưng có bao nhiêu người ở sau lưng nói cô ngu xuẩn, bao nhiêu người đồng tình cô lại đồng thời dùng nỗi đau của cô ra làm đề tàn mua vui. Mà Lý Hằng Tuấn càng là tên khốn kiếp, anh ta trái lại muốn vãn hồi hình tượng, thẳng thắn kiên cường đến cùng, đem tình yêu lén lút với Tô Hiệp biến thành tình yêu thật sự, nỗ lực cứu lại cảm tình của công chúng. Lúc anh ta quyết định làm như thế, đại khái chưa từng nghĩ tới, anh ta làm như vậy, sẽ tạo thành bao nhiêu tổn thương đối với Hứa Ý.
“Cảm thấy Uyển Diễm rất đáng ghét?” Tống Mạn chống cằm, nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Ý.
Trong mắt Hứa Ý lóe lên vẻ quẫn bách, cô nở nụ cười: “Cũng không phải, chính là, tôi vẫn chưa nắm được nội hàm của nhân vật này.”
Uyển Diễm nhân vật này có tính mâu thuẫn nhất định, rất nhiều người không thích cô, rất nhiều người thích cô. Cô là tiểu tam ngoài hôn của Thiệu Khiêm và Hà Nhân, nhưng cô không phải tiểu tam tạo ra bi kịch hôn nhân này, Thiệu Khiêm vốn dĩ vừa cặn bã vừa phong lưu, trái tim anh ta luôn luôn phiêu đãng ở bên ngoài.
Hứa Ý mới vừa trải qua hôn nhân phản bội, quả thật rất không thích hợp với nhân vật này.
“Ừ….” Tống Mạn dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn bầu trời, trời rất xanh, cũng rất rộng lớn, rộng lớn động lòng người, nhân sinh có vô số loại khả năng vui sướng ngao du trong đời, tương tự cũng có vô số gian nan. Đều là người đáng thương trong cuộc sống, Tống Mạn nở nụ cười, cô chậm rãi nhắm mắt lại: “Uyển Diễm, cô ấy là người rất phóng khoáng, tôi đã đọc tiểu thuyết, về sau, cô ấy sẽ bảo vệ Hà Nhân, giúp đỡ Hà Nhân, cơ hồ là bất kể hậu quả thiên vị Hà Nhân. Cô ấy không giống, Hứa Ý, cô hóa thân thành cô ấy, cô chính là Uyển Diễm, Hà Nhân gặp phải bất công, có phải cô sẽ giúp cô ấy hay không? Như vậy lần đầu tiên cô gặp cô ấy, sao lại dời mắt né tránh? Khi đó, hết thảy bi kịch, vẫn chưa xảy ra.”
Cô chậm rãi nói, giọng nói trầm thấp, có một loại mị lực đặc biệt, hấp dẫn người nghe chuyên chú nghe cô nói xong, Hứa Ý nghiêng đầu, cô không tự chủ được bị lời của cô hấp dẫn, tư duy bế tắc  bởi vì chán ghét nhân vật thậm chí chán ghét bản thân tựa như đột nhiên khai sáng.
Đây là một bộ phim, cô muốn đóng phim, Uyển Diễm là nhân vật bên trong, cô là một người hoàn toàn khác Tô Hiệp, cô ấy có nhân cách đặc biệt tiêu sái, cô ấy và Thiệu Khiêm, cũng không phải loại quan hệ như Tô Hiệp và Lý Hằng Tuấn. Cô chậm rãi thuyết phục bản thân dung nhập vào nhân vật, xem bản thân là Uyển Diễm.
Tống Mạn nhìn cô từng chút nhập vai, chậm rãi nhướng mày.
Bộ phim này, đối với rất nhiều người mà nói là rất quan trọng. Cô nhìn gò má của Hứa Ý, tự mình nghĩ tới, nếu như bộ phim này bị ngưng máy, có phải cô ấy sẽ rất bị đả kích hay không?
Tiếp theo quay chụp thuận lợi hơn, từng cảnh được tiến hành. Hứa Ý biểu hiện rất tốt, tâm tình của cô bị kịch tình lôi cuốn, lúc nhìn Hà Nhân, nhu hòa mà hữu hảo. Tiếp theo cô không bởi vì tâm tình lệch lạc mà NG nữa, Hứa Ý rõ ràng thật cao hứng, lúc cô nhìn Tống Mạn, ánh mắt chân thành hơn, mang theo một loại ngượng ngùng biết ơn, muốn nói, lại xấu hổ nói.
Phương thức xử thế của Tống Mạn thành thục hơn rất nhiều, buổi trưa lúc ăn cơm, cô chủ động ngồi cùng Hứa Ý.
Tình bạn giữa nữ nhân, đến tương đối nhanh.
Sinh hoạt trong đoàn phim thật ra rất khô khan không thú vị, ngoại trừ quay phim mang tình cảm của  nhân vật, thời điểm khác, đều không có gì để tiêu khiển. Mà quay phim, là một việc vô cùng cực khổ, quay suốt đêm cũng không kỳ quái, cả ngày chỉ quay đi quay lại một cảnh cũng không phải không có. So với diễn viên, vất vả nhất vẫn là đạo diễn. Diễn viên chỉ cần làm tốt việc của mình, đạo diễn lại phải quản lý toàn cục. Cô phải hiểu mỗi một cảnh của mỗi một diễn viên, đào xới nội tâm của mỗi một nhân vật, cân nhắc tính hợp lý của  mỗi một tình tiết. Diễn viên đến lúc nghỉ ngơi, cô chưa chắc được nghỉ ngơi, lúc diễn viên quay chụp, cô nhất định phải ngồi ghế đạo diễn để giám xác, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm màn hình.
Lại đến hừng đông, nhưng cảnh này quay thế nào cũng không qua, Sùng Hoa mệt mỏi đến đôi mắt đỏ bừng, nhìn thấy các diễn viên cũng thật sự mệt mỏi, nên chỉ đành ý bảo hôm nay đến đây kết thúc.
Các diễn viên cất tiếng hoan hô, chạy tới chúc Sùng Hoa ngủ ngon, sau đó không kịp chờ đợi mà chạy về phòng mình.
Trang viên có chủ lâu và phó lâu, các ngõ ngách của chủ lâu đều là bối cảnh quay phim, bất luận chi tiết gì cũng không cho phép đụng vào, mà phó lâu lại dùng làm ký túc xá. Bởi vì không đủ phòng, nên hai người ở một phòng, bản thân Sùng Hoa ở một phòng.
Cô vọt vào tắm, nghĩ từ khởi động máy đến bây giờ, đã sắp một tuần đều không có thời gian liên hệ Thôi Trinh, cảm hứng cùng nhiệt tình đối với phim ảnh cũng giảm đi.
Dù sao cũng phải liên hệ với Thôi Trinh, cô rất tưởng niệm giọng nói của cô. Sùng Hoa vừa lau tóc, vừa trở mình lấy điện thoại ra, bật một bộ phim, chính là tác phẩm nổi danh của Thôi Trinh, đoạn nhạc nền violon trong đó chính là âm nhạc hôm đó lúc cô nhận giải đạo diễn mới xuất sắc nhất.
Bỏ qua đoạn giới thiệu đầu phim, bộ phim bắt đầu rồi, Sùng Hoa đem khăn lông lớn để qua một bên, dự định xem một đoạn rồi ngủ.
Bộ phim này quay vào chín năm trước, thời điểm đó chất lượng hình ảnh đương nhiên không cao như bây giờ, nhưng chất lượng hình ảnh cũng không ảnh hưởng đến diễn xuất xuất sắc của ảnh hậu. Sùng Hoa cảm giác mình giống như ngược về chín năm thời gian, mặt đối mặt với Thôi Trinh ở thời điểm đó.
Thật là đẹp mắt, màn ảnh này đẹp, màn ảnh kia cũng đẹp. Sùng Hoa chuyên chú nhìn chằm chằm dung nhan trẻ tuổi Thôi Trinh của trong phim, không khỏi tán thán, chỉ có điều, Trinh tỷ hiện tại càng đẹp mắt, nàng thế nào cũng xinh đẹp. Sùng Hoa đặc biệt nghèo từ mà âm thầm khen ngợi.
Đột nhiên, bộ phim biến mất, chuông điện thoại vui sướng vang lên, hai chữ Thôi Trinh xuất hiện trên màn hình.
Ánh mắt Sùng Hoa nhất thời đăm đăm, cô khẩn trương thiếu chút nữa ném điện thoại, có một loại quẫn bách như rình trộm trong bóng tối còn bị bắt tại trận làm cho mặt cô đỏ bừng.

Quy Đồ – Chương 18

Màn hình còn đang sáng, hai chữ Thôi Trinh phát ra một loại ánh sáng nhu hòa.
Thật ra, Thôi Trinh tham gia nhiều phim điện ảnh như vậy, mỗi một bộ đều là phim chất lượng cao được mọi người tán thưởng, khán giả của nàng trải rộng toàn quốc, chờ bộ phim mới nhất của nàng được công chiếu, Sùng Hoa tin tưởng, còn có thể lan tỏa ra thế giới.
Xem phim của rất nhiều người, đêm khuya ngồi xem khẳng định cũng không chỉ mình cô, hơn nữa cô hoàn toàn có thể giải thích là đang học tập một chút thủ pháp trong phim, huống chi, căn bản không có ai biết, căn bản sẽ không có người muốn cô giải thích.
Nhưng Sùng Hoa chính là có một loại cảm giác xấu hổ và chột dạ khi bị bắt ngay tại trận. Hình như cô ở đêm khuya, cầm điện thoại, chuyên chú nhìn chằm chằm mỗi một cảnh Thôi Trinh xuất hiện là chuyện không thể cho ai biết.
Điện thoại chỉ vang lên hai tiếng, liền an tĩnh lại, biến thành một cuộc gọi nhỡ.
Có một loại cảm giác mất mác trống rỗng khiến Sùng Hoa nhíu mày. Ý thức được ý thức được bản thân sản sinh loại mất mát không biết từ đâu mà đến mi tâm của Sùng Hoa càng nhíu chặt hơn. Thôi Trinh đối với cô có một sức ảnh hưởng nói không rõ, cô đã sớm phát hiện, hiện tại, nàng không ở đây, cô có thể tự hỏi đây là vì sao, nhưng, lúc Thôi Trinh bên cạnh, cô cũng chỉ có thể nhìn nàng, trong tiềm thức thầm nghĩ tiếp cận nàng, thầm nghĩ lấy lòng nàng, thấy nụ cười ấm áp lại đạm nhiên của nàng.
Đây là rất nguy hiểm.
Điện thoại trở lại màn hình chiếu phim, lại nhớ tới bộ phim thì màn hình đúng lúc dừng lại ở hình ảnh Thôi Trinh hơi cúi đầu. Sùng Hoa vừa nhìn thấy, lại bị hấp dẫn, đầy đầu đều là, hình ảnh này thật đẹp, hình ảnh kia cũng đẹp, biểu tình gì cũng đẹp, thế nào đều rất thích.
Chờ cô phản ứng kịp, lại tái phát một trận mê muội rồi. Nhất định là bị đảng liếm màn hình trên Weibo truyền nhiễm. Sùng Hoa vô cùng thê thảm mà che mặt, cô cũng không phải đơn thuần đến cho rằng hôn nhẹ sẽ mang thai,  cô đương nhiên biết chuyện này có ý nghĩa thế nào.
Nhưng, cô cũng không có dự định bắt đầu một đoạn tình cảm.
Sùng Hoa rũ mi, tắt video, cô chậm rãi thở ra, liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã là một giờ sáng. Bên kia phỏng chừng cũng đã ngủ, Sùng Hoa suy nghĩ một chút, bỏ đi ý định gọi điện lại.
Thôi Trinh không có ngủ. Mấy ngày nay nàng đặc biệt tưởng niệm Sùng Hoa. Nhưng Sùng Hoa cũng không có liên hệ cùng nàng. Có lẽ thật sự bề bộn nhiều việc. Tuy rằng Sùng Hoa chưa từng nói nhưng Thôi Trinh rất rõ ràng bộ phim này đối với Sùng Hoa mà nói có bao nhiêu quan trọng. Quay tốt, liền xé nát tất cả ngôn luận xem nhẹ cô, từ nay về sau giá trị con người tăng gấp trăm lần, thất bại, sẽ đối mặt vô số hoài nghi vô số ác ý, con đường tương lai muốn mở rộng sẽ rất khó khăn.
Nàng không muốn làm phiền cô nên chờ đến nửa đêm, mới gọi điện thoại, đỗ chuông hai lần không ai bắt máy, Thôi Trinh liền cúp máy.
Còn không có còn không kết thúc công việc.
Thôi Trinh như có điều suy nghĩ, lấy lịch trình mấy ngày sau ra xem, dự định chờ Sùng Hoa thấy cuộc gọi nhỡ sẽ gọi lại cho nàng.
Công việc là không bao giờ kết thúc, hành trình mỗi ngày của Thôi Trinh đều rất chặt, quảng cáo, tạp chí, điện ảnh, phát ngôn, dạ tiệc, ở vô số lời mời chọn ra những lời mời phù hợp giá trị con người nàng, đồng thời có hữu ích đối với sự phát triển của  nàng đó không phải chuyện đơn giản. Những công việc này thông thường là người đại diện làm, chính cô ta chính nàng cũng sẽ thường xuyên chú ý.
Phòng sách của Thôi Trinh bố trí vô cùng đơn giản, mỗi một đồ vật đều trưng bày thỏa đáng. Nàng ngồi dưới đèn bàn, đảo cuốn sổ, chờ xem xong lịch trình bảy ngày tiếp theo thì đã là hai giờ đồng hồ sau, Sùng Hoa vẫn chưa gọi lại.
Thôi Trinh bắt đầu lo lắng, nàng biết Sùng Hoa làm việc rất chuyên chú, kiếp trước cô chính là như vậy, luôn luôn quên nghỉ ngơi, quên chiếu cố bản thân. Nghĩ đến kiếp trước, nghĩ đến lúc đó, nàng có thể danh chánh ngôn thuận phái người mang điểm tâm tự tay mình làm đến cho cô, có thể gọi cô đến trước mặt, ân cần dạy bảo, nghĩ đến nghĩ đến Sùng Hoa khéo léo nhìn nàng, nhu thuận đáp ứng, nàng nghĩ đến ôn nhu và không muốn xa rời trong ánh mắt Sùng Hoa. Nàng nghĩ đến bản thân tàn nhẫn nói với cô: “Nhưng Trọng Hoa, ngươi có thể nào sinh ra tình cảm như vậy đối với ta. Ta không chỉ một lần nghĩ tới, có phải ta không dạy dỗ tốt cho ngươi , ngươi không nghĩ đến sao, trên đời này nhiều người như vậy, nam tử, nữ nhân, cũng nên có một người có thể cùng ngươi làm bạn cả đời, người đó lại không phải là ta, cũng không nên là ta. Ngươi làm cho ta quá thất vọng, ta cũng thật sự không muốn thấy ngươi nữa.”
Ngực Thôi Trinh đau nhói, nàng cảm giác toàn thân mình đều mất đi khí lực, quyển sổ gần như muốn trượt khỏi tay. Nhưng nàng nhịn được, nàng đặt quyển sổ trên bàn sách, tay lại đang phát run.
Nàng nhắm mắt lại, tiếp tục chờ.
Sùng Hoa biết nàng gọi điện thoại cho cô, nhất định sẽ biết nàng  đang đợi cô, cho tới bây giờ cô luôn luyến tiếc để nàng chờ đợi.
Ba giờ, bốn giờ, năm giờ, trời đã sáng.
Điện thoại không có bất kỳ động tĩnh gì.
Thôi Trinh quay đầu, thấy Cảnh Đế Bản Kỷ trên giá sách, quyển sách này rất cũ kỹ, nàng lật xem vô số lần, mỗi một chữ bên trong đều bị nàng khắc vào tâm trí, đó là nhân sinh của Hạ Hầu Phái. Là Trọng Hoa của nàng.
“Sùng Hoa.” Nàng mặc niệm  trong lòng một lần lại một lần.
Chỉ cần nhẹ nhàng đọc lên hai chữ này, bất luận gian nan nhấp nhô thế nào, nàng cũng có thể không sợ hãi mà đi tiếp, chỉ cần nhẹ nhàng đọc lên hai chữ này, bất luận Sùng Hoa làm gì, nàng cũng có thể tha thứ cho cô. Nàng chỉ là đã quên, cô vẫn là Sùng Hoa của nàng.
Nụ cười của cô, nhịp tim nàng cô, ánh mắt cô âm thầm nhìn nàng, đều không thay đổi, đều giống như trước đây.
Thôi Trinh đứng lên, lại tràn đầy sức sống.
Sùng Hoa dậy rất sớm, hôm nay nhiệm vụ rất nặng.
Đi đến phòng hóa trang, mấy thợ trang điểm đang mở to hai mắt hoá trang cho diễn viên, vành mắt xanh đen như nói bọn họ có bao nhiêu thiếu ngủ, các diễn viên cũng dáng vẻ không mở mắt ra được. Tống Mạn cũng sắp ngủ gục, cô dùng một loại tư thế cứng ngắc cổ định đầu mình, để thợ trang điểm đánh phấn lên mặt cô, nhưng mí mắt của cô lại mất kiểm soát mà khép lại, trên mí mắt và mi dưới nhanh chóng dính cùng một chỗ.
Chỉ có Hứa Ý, cô đã sớm trang điểm xong, ngồi ở trong góc, an tĩnh học thoại. Lúc cô học lời thoại, không phải đơn thuần là ghi nhớ mà là vừa suy tư phỏng đoán, vừa ghi nhớ.
Sùng Hoa nhìn xung quanh, đến ngồi xuống trên một chiếc ghế sô pha, cô tiện tay cầm một tờ báo, xem lướt qua mạn không mục đích, trong lòng lại nghĩ đến một nơi khác. Âm thanh ánh sáng đang bố trí hiện trường ở bên ngoài, chờ diễn viên hóa trang xong thì có thể bắt đầu, cô trước tiên phải diễn thử một lần những cảnh quay đó trong đầu, nơi nào có vấn đề nhất định phải giải quyết, nhưng không thể hiển vẻ đột ngột, tình tiết bảo hợp lý.
Cô đối với bộ phim này yêu cầu phi thường nghiêm ngặt, mỗi một chi tiết đều không được qua loa.
Nghĩ tới đây, ánh mắt luôn nhu hòa nhìn sườn mặt cô chợt lóe lên trong đầu. Sùng Hoa tâm tư hỗn loạn, không phải chắc chắc giống như vừa rồi suy nghĩ kịch bản, mà là một loại bình tĩnh giống như thủy triều, không cuộn trào mãnh liệt, lại lấy đầy suy nghĩ của cô.
Cảm giác của Sùng Hoa rất nhạy cảm. Bốn năm trước, Chu tiên sinh sai người làm hạ độc trong thức ăn của cô, cô chỉ thông qua ánh mắt của người đó liền xác định thức ăn có vấn đề.
Chỉ cần nhấc lên quan hệ với tình tự, cảnh giác của cô hình như sẽ không sai. Sùng Hoa có chút tự giễu mỉm cười. Cô giả vờ như không hề phát giác, nhìn mỗi một người, ánh mắt kia lập tức thay đổi hàm ý, không còn là quan sát, Tống Mạn hiếu kỳ mà lại nhu thuận nhìn cô, nhận thấy được cô đang nhìn lại, Tống Mạn hốt hoảng quay đầu, nhưng, chỉ nửa giây, dường như lại nhớ ra gì đó, cẩn thận quay đầu trở lại, nở nụ cười với Sùng Hoa.
Nụ cười kia, mềm mại mỹ hảo.
Ở trong mắt Sùng Hoa, ngay cả tư cách so sánh với Thôi Trinh Tống Mạn cũng không có. Cô khẽ động khóe miệng, cũng đáp lại Tống Mạn  bằng một nụ cười, Tống Mạn hơi mở to hai mắt.
Từ lúc Tống Mạn vào đoàn phim nhìn như rất thận trọng, kì thực luôn quang minh chính đại nhìn lén cô.
Loại hành vi này, từ thân phận đạo diễn của Sùng Hoa mà nói, là rất động nhân, diễn xuất của cô tương đối tốt, loại khát vọng vượt mức quy định, tâm trạng vừa thẹn vừa sợ được cô miêu tả phi thường sinh động.
Sợ rằng, có rất ít người có thể chống đỡ loại tình cảm dụ dỗ như mối tình đầu năm mười sáu tuổi này.
Sùng Hoa khẽ gật đầu, đợi đến giờ cơm chiều, cô gọi điện thoại cho Thôi Trinh.
Bên kia vẫn nhanh chóng bắt máy.
“Sùng Hoa.” Thanh âm của Thôi Trinh êm dịu mà ôn nhuận, không vội không chậm, lại giống như mang sức mạnh tác động lòng người.
Sùng Hoa cảm giác mình trong nháy mắt bình tĩnh lại, cô cảm thấy xấu hổ vì sự do dự của bản thân tối qua, cùng lúc đó, cô cảm giác mình lại đang không tự chủ được mà bị hấp dẫn: “Tối hôm qua quá muộn nên không gọi lại cho chị. Chị gần đây vẫn khỏe chứ?”
“Tôi biết.” Thôi Trinh nở nụ cười: “Ừ, coi như không tệ. Còn em?”
Mi tâm Sùng Hoa xoắn lại: “Chỗ em tiến hành rất thuận lợi, chính là….chị có biết Tống Mạn hay không?”
Tống Mạn? Thôi Trinh biết đây là nữ chính trong phim mới của Sùng Hoa, những thứ khác lại không biết. Nàng suy nghĩ một chút, nói: “Không hề quen biết, thế nào?”
“Cô ấy luôn nhìn lén em.” Sùng Hoa thành thật nói.
Đầu kia điện thoại đột nhiên an tĩnh.
Thôi Trinh thấy hình ảnh Tống Mạn trên màn hình tìm kiếm, một một nữ nhân rất đẹp, rất có mị lực. Nàng mím môi, trấn định hỏi: “Vì sao cô ấy nhìn lén em?”
Sùng Hoa thờ ơ nói: “Ai biết.” Nói xong, cô dừng một chút, mềm nhẹ nói: “Chị có thời gian đến đây không? Hoặc ngày nào đó chị có thời gian, em cũng có thể đến tìm chị, em muốn dẫn chị đi ăn cháo của nhà hàng kia, chị còn nhớ món cháo đó không?” Chính là nhà hàng cô mua cháo cho Thôi Trinh lúc đến đón ở sân bay, cô vẫn nhớ Thôi Trinh thích nó.
Lúc không nghe được thanh âm của nàng, không nhìn thấy nàng, Sùng Hoa có thể khắc chế tưởng niệm, nhưng một khi nghe thanh âm của nàng, cô liền ức chế không được muốn gặp được nàng. Ở trước mặt nàng, cô không có bất kỳ sự tự chủ nào.
 ========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna