Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 33 + 34

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 33:
Có thể cùng nói chuyện cùng Lương Tông Ngạn, có thể thuyết phục bọn họ hỗ trợ, thời gian ngắn ngủi cho ra phương án giải quyết, Tần Tụng đã không thể xem coi Sùng Hoa là một đạo diễn bình thường mới vừa xuất nghệ như trước nữa.
Có thể là hiếu kỳ đối với giới giải trí, hoặc thuần túy là phú nhị đại đam mê nghề đạo diễn đi, Tần Tụng nghĩ như thế. Nếu như là như vậy, đối với A Trinh sẽ có trợ giúp nhất định. Người đại diện luôn luôn phải suy nghĩ cho nghệ sĩ của mình, cho dù nghệ sĩ này từ lâu đã đứng ở một vị thế bất bại.
Tần Tụng quyết định xong rồi, liền đổi lại thành vẻ mặt thân cận, nhìn về phía Sùng Hoa. Sùng Hoa mới vừa được vuốt lông tay chống mặt bàn, lưng hơi cúi xuống, nhìn màn hình phân tích, cô nhìn thấy Tần Tụng nhìn mình, liền chỉ vào những đoản thủ được đề cập trong bài đăng, nói: "Cái này, cái này, cái này, tôi nhớ bọn họ có hợp tác với Thiên Bác, đặc biệt thích nâng đỡ nghệ sĩ của Thiên Bác, còn có những người nổi tiếng trên mạng này...." Cô nhíu mày: "Cơ bản đều là lấy tiền làm việc, không có lập trường cố định. Phía tôi có có một lần hợp tác với mấy đoản thủ, đặc biệt đáng tin, năng lực nghiệp vụ cũng không tệ, chí ít có rất ít cư dân mạng tin tưởng bọn họ."

*Đoản thủ: thuật ngữ chỉ những người chuyên viết tin tức, bài phân tích về giới giải trí
Cô đặc biệt nói chi tiết về kế hoạch, trước hết mời Lương Tông Ngạn công bố tin kết hôn, đoạt lấy ba tin hàng đầu, sau đó, thừa dịp đối phương không chú ý, để đoản thủ kia post một bài, nói thẳng có người ở đang bôi đen ảnh hậu, cứ như vậy, các nàng có thể chuyển bị động thành chủ động, nắm trong tay cục diện.
Tần Tụng một bên nghe một bên gật đầu, nếu như cái gì cũng không làm, chọn dùng một loại thái độ thanh giả tự thanh, rất dễ bị người thừa dịp mà vào. Dù sao bôi đen một người là việc rất dễ dàng, một người nói chưa chắc thật nhưng nhiều người nói sẽ thành sự thật.
Sùng Hoa nói xong, quay đầu nhìn cô: "Tần tỷ, cảm thấy thế nào?"
"Có thể." Kế hoạch này rất tốt, phương diện chi tiết hoàn thiện thêm một chút thì có thể thi hành rồi. Kinh nghiệm của Tần Tụng nói cho cô biết, chỉ cần thi hành thật tốt, hoàn toàn có thể làm đối phương trở tay không kịp.
Nhìn thấy Thôi Trinh không ý kiến, Tần Tụng đứng lên, cầm lấy túi xách của mình: "Tôi trở về sắp xếp một chút, tối đa sáu giờ là có thể chuẩn bị xong, Lương Tông Ngạn bên kia làm phiền cô rồi, còn có phương thức liên lạc với đoản thủ kia, cô nói cho tôi biết."
Sùng Hoa cười xua tay: "Tôi và anh ta từng có hợp tác, tôi liên hệ với anh là được."
Ngữ khí vân đạm phong khinh, lại không khỏi có một loại sức mạnh làm cho người khác tuyệt đối tín phục, Tần Tụng theo bản năng đáp ứng, tạm biệt đi rồi.
Cô vừa đi, Sùng Hoa liền rất không vui nhìn Thôi Trinh: "Sao chị không nói với em, xảy ra chuyện, sao chị lại không nói cho em biết?"
Cô vội vã đến đây, vốn là muốn đem những tin tức này nói cho Thôi Trinh biết, nhưng rõ ràng nàng đã sớm biết, cũng phải, trong giới giải trí nhiều năm như vậy, sao có thể chút ít cảnh giác này cũng không có nếu không chết như thế nào cũng không biết.
Nhưng, nàng đã sớm biết, lại không nói cho cô biết.
"Lẽ nào." Sùng Hoa nhíu mày: "Chị cho rằng chuyện của chị không liên quan đến em?"
Thôi Trinh kinh ngạc: "Sùng Hoa, em đang chỉ trích tôi sao?"
"Không phải!" Sùng Hoa không hề nghĩ ngợi liền trả lời nàng, cô không có chỉ trích nàng, cô chẳng qua là cảm thấy...Không được cần đến. Có lẽ, không phải cố ý không nói cho cô biết, mà là A Trinh cho rằng không cần thiết nói cho cô biết. Chuyện như vậy nàng nhất định có thể thuận lợi giải quyết, cũng không cần đến sự giúp đỡ của cô. Sùng Hoa mím môi, những lời như cảm thấy mình không được cần đến, dù thế nào cô cũng không nói ra được. Cô miễn cưỡng mỉm cười: "Xin lỗi, không phải em muốn chỉ trích chị." Trên thực tế cô cũng không biết nên hình dung thế nào, nên thẳng thắn dao sắc chặt đay rối: "Quên đi, chị xem như em buổi trưa còn chưa tỉnh ngủ đi."
Thật ra cô sẽ biết che giấu tâm tình, nếu như không phải có tự chủ rất mạnh, thì làm sao đã biết rõ Chu tiên sinh muốn hại cô, nhưng vẫn giả vờ như cái gì cũng không biết duy trì cục diện phụ từ tử hiếu, che mắt ông ta ba năm.
Chỉ là, vừa đến chỗ Thôi Trinh, tự chủ của cô hình như đều hóa thành số không, tâm tình gì cũng vết lên trên mặt. Nàng có thể dễ dàng khơi dậy hỉ nộ ái ố của cô, tựa như vừa rồi, nàng nhẹ nhàng vuốt tóc cô, khiến cô thỏa mãn nhảy nhót.
Cảnh quay buổi chiếu sắp bắt đầu, cô thừa dịp thời gian trống thương lượng thỏa đáng cùng Lương Tông Ngạn, để vị đoản thủ kia bắt đầu sắp xếp. Viết văn cần thời gian , phát tán cũng cần thời gian, thời gian thật ra rất chặt. Mặc kệ như thế nào, chuyện của Thôi Trinh ở trong lòng cô đã sớm là chuyện quan trọng hàng đầu. Sùng Hoa đứng lên: "Thừa dịp còn có một chút thời gian, chỉ đi ngủ một lát đi."
Nói xong cô liền xoay người, bàn tay xuôi ở bên người lại đột nhiên bị nắm lấy.
" Sùng Hoa." Bên tai là một tiếng ôn nhu khẽ gọi.
Sùng Hoa quay đầu, chỉ thấy Thôi Trinh bất đắc dĩ nhìn cô.
Cô đỏ mặt, nhất thời cảm giác mình vô cùng cố tình gây sự.
"Em khoan hãy đi." Thôi Trinh đứng lên, ý bảo cô ngồi xuống trước, sau đó nàng đứng dậy đến bàn trà bên kia châm trà, muốn mượn đó để cô yên tĩnh một chút.
Sùng Hoa đã bình tĩnh, cô cảm thấy bản thân vừa rồi nói những lời đó là rất không có đạo lý. Cô và A Trinh quen biết bao lâu, các nàng xác định quan hệ cũng chưa lâu, khẳng định có rất nhiều chuyện rất nhiều thói quen cần ma hợp. A Trinh là một người đặc biệt độc lập, nàng không có thói quen dựa vào bất cứ ai, có thể cũng là bởi vì như vậy, nàng mới không nói cho cô biết, hoặc là đối với A Trinh mà nói đây là một việc nhỏ có thể dễ dàng giải quyết, nếu là việc nhỏ thì đâu cần thiết phải đàm luận cái gì?
Cần tiếp xúc. Sùng Hoa tự nhủ.
Thôi Trinh rất nhanh thì bưng chung trà trở lại. Chung trà này là tối hôm qua Sùng Hoa mang đến đây, đã được Thôi Trinh rửa sạch, lại lần châm trà. Sùng Hoa nhận lấy, phủng ở trong tay, cô cúi đầu, vì những lời vừa rồi mà hối hận, nên xấu hổ lên tiếng.
"Sùng Hoa, tôi không phải là không muốn nói cho em biết." Thôi Trinh thấy cô đã bình tĩnh, ôn hòa mở miệng: "Cũng không phải cảm thấy chuyện cô tôi không liên quan đến em. Tôi chỉ là cho rằng chuyện này không nói, em cũng sẽ biết, em không chỉ sẽ biết, còn có thể nghĩ biện pháp giúp tôi. Chúng ta vẫn luôn có sự ăn ý như vậy."
Sùng Hoa ngẩng đầu nhìn nàng, nhưng mà đối diện ánh mắt của nàng, cô lập tức chột dạ cúi đầu, Thôi Trinh nói khiến cô vừa cảm động vừa tự hào, các nàng có sự ăn ý như vậy. Nhưng vừa nghĩ tới hành vi vừa rồi của bản thân, cô lại cảm thấy đặc biệt hổ thẹn, so với lý lẽ của A Trinh, bình tĩnh thong dong, thì cô quá không chín chắn rồi.
Sùng Hoa nhìn đi nơi khác, chính là không dám nhìn Thôi Trinh, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.
Điều này làm cho Thôi Trinh rất mềm lòng. Nàng đã quen giữa các nàng không dùng ngôn ngữ cũng có thể hiểu tâm ý của đối phương, nhưng đã quên Sùng Hoa bây giờ là Sùng Hoa đã mất đi ký ức, nhưng cô vẫn luôn quan tâm nàng, vì nàng làm tất cả mọi việc theo bản năng, cũng đã quên mất các nàng có sự ăn ý thần giao cách cảm.
Chỉ có điều không sao cả, ăn ý là có thể một lần nữa thành lập.
Thôi Trinh vuốt ve lỗ tai Sùng Hoa, Sùng Hoa lập tức quay đầu lại, đôi mắt tinh lượng ẩm ướt. Thôi Trinh nhìn cô, mỉm cười nói: "Tôi thích em là những việc đó vì tôi. Liên hệ Lương Tông Ngạn nhất định tốn không ít công sức?"
"Cũng, cũng không có." Sùng Hoa bị nàng nói đến xấu hổ, lại có một cổ vui mừng không đè nén được, cô liếc loạn xung quanh, ho nhẹ một tiếng: "Chính là vạn nhất."
Cô nói xong, len lén dời mắt nhìn lại, đối diện Thôi Trinh đang mỉm cười ngưng mắt nhìn cô, không biết tại sao, mặt cô lập tức đỏ như bị lửa đốt. Nàng lại mỉm cười quyến luyến như vậy, Sùng Hoa kìm lòng không được mà đến gần Thôi Trinh, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, Thôi Trinh nhắm mắt lại, ôm lấy eo cô, từng chút đáp lại cô.
Giữa người và người ở chung cần ma hợp, chuyển kiếp trăm ngàn năm, mất đi ký ức quý báu, nhưng trái tim vẫn là trái tim kia. Có một số việc giống như bản năng, giống như không khí, lúc chính mình cũng không biết thì đã ngấm sâu vào xương tủy.
Bảy giờ tối đến mười hai giờ, là thời gian số người lên mang nhiều nhất trong ngày, sau một ngày bận rộn với cuộc sống, ăn xong cơm tối mọi người ngồi vào trước máy vi tính tiến hành các loại hoạt động, làm việc mỗi ngày họ đều sẽ làm. Đột nhiên, có một tin tức cuồn cuộn đập vào mắt bọn họ: "Lương Tông Ngạn dùng Weibo đăng ảnh giấy chứng nhận kết hôn, công khai hạnh phúc, công bố sắp đến ngày tổ chức hôn lễ cùng Lý Hòa Hân."
Vừa nhìn, tất cả mọi người trầm mặc hạ mắt, cảm thấy có phải mình nhìn lầm rồi không, hay là tin tức lại đang lấy tiêu đề giật tít để tăng lượng xem. Fan hô hào đã bao nhiêu năm, hai người kia vẫn độc thân, hoàn toàn không có một chút mờ ám, sao có thể đột nhiên kết hôn. Chỉ có điều, mở ra nhìn một chút cũng không tốn thời gian mà, dù sao cũng là hy vọng họ có thể thành một đôi.
Ôm hy vọng không lớn, mở ra xem thử....
A a a a a, thật sự kết hôn!!!
Cư nhiên! Là! Thật!
Mọi người vừa thông báo cho nhau, vừa chen chúc đến Weibo, bài đăng cô Lương Tông Ngạn trên Weibo được chia sẻ điên cuồng. Những tin Bala đưa vốn dĩ chiếm cứ vị trí đầu đề chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi đã bị đẩy xuống, không chỉ như thế, bởi vì có không ít ngôi sao chúc phúc chia sẻ, các đoản thủ không ngừng lật lại những bộ phim nổi tiếng năm đó, nên tin tức của Bala ngay cả top 10 cũng không trụ được.
Chờ thời gian vừa đến, dĩ nhiên đã yên lặng hạ nhiệt.
Lục Viễn quả thực sợ ngây người, anh ta trừng mắt nhìn điện thoại vài giây, căm giận vỗ bàn một cái: "Đáng chết! Sớm không công bố muộn không công bố lại chọn hôm nay!" Hoàn toàn nghĩ không ra đó là có người cố ý an bài để dời sự chú ý của công chúng.
Dù sao Lương Tông Ngạn và Lý Hòa Hân hai người đều là tên tuổi lớn, ai dự đoán được lại có người mời được bọn họ đâu.
Lục Viễn thở hổn hển đi tới đi lui.
Lần trước không chơi chết Sùng Hoa, ngược lại thành toàn danh tiếng của cô ta, hiện tại công chúng luôn thích đặt hai người lên bàn cân cùng nhau bình luận, bết bát hơn chính là, bộ phim mới của anh cũng sắp khai máy, lần đầu tiên thua còn chưa tính, thua nữa một lần, ha ha, anh ta làm sao chịu được.
Lục Viễn đi vài vòng cũng không nghĩ ra biện pháp. Hay là đi tìm ba đi. Dù sao, giấc mộng của anh ta là chuyên tâm làm phim, chuyện khác, ba sẽ giúp anh ta giải quyết.
Lục Viễn cảm thấy ý nghĩ của mình đặc biệt có đạo lý, anh ta không dựa vào danh tiếng của ba mình để nổi tiếng đã là rất hiếm có rồi, ai biết anh ta ở một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ hoàn toàn mới phấn đấu có bao nhiêu gian nan, nếu như ngay cả những chuyện cỏn con này cũng để anh ta làm, vậy anh ta còn thời gian gì để rèn giũa nghệ thuật.
Là một người dứt khoát, Lục Viễn lập tức trở về nhà một chuyến.
==========================
Chương 34 - Ngủ lại
Có thể có kế hoạch kín đáo như vậy, sai sử nhiều truyền thông như vậy, đồng thời xuất động lượng lớn thuỷ quân chất lượng cao, việc này hiển nhiên không phải Lục Viễn có thể làm được.
Ngay từ đầu, anh ta đã nhờ Chung Ly giúp anh ta đối phó Sùng Hoa.
Có vài người người, trời sinh chỉ biết đoạt thức ăn trong miệng người khác, không biết khích lệ hợp tác lẫn nhau. Mà có vài người người, trời sinh xem người khác là con kiến hôi, chỉ biết dùng sức chà đạp, mà không quan tâm đối phương có vô tội hay không.
Lục Viễn là loại thứ nhất, ba anh ta Chung Ly là loại thứ hai. Hai người này quả thực chính là tuyệt phối.
Chung Ly tương đối cưng chìu con trai, con trai ông ta thật vất vả mới nói ra một yêu cầu với ông ta, nên ông ta nhất định phải làm. Bắt tay vào tra xét địa vị của Sùng Hoa, phát hiện chỉ là một đạo diễn năng lực không kém, không có bối cảnh gì đặc biệt, cho nên ông ta đã bắt đầu hạ thủ.
Lần đầu tiên không thành công, còn có lần thứ hai. Lần thứ hai, ông ta ra tay với Thôi Trinh.
Nếu như Thôi Trinh vẫn che chở Sùng Hoa, Sùng Hoa ngã thảm cỡ nào, cũng sẽ có cơ hội bò dậy lần nữa, nếu như Thôi Trinh mặc kệ cô, cô sẽ tứ cố vô thân. Thôi Trinh là một diễn viên gần như không có điểm đen, muốn bôi đên nàng chỉ có thể dùng cách mưu hại, vừa mới nhận được đề cử tại liên hoan phim Vinich, Chung Ly đã nghĩ ra biện pháp này. Thôi Trinh tắm không trắng, như vậy vai diễn trong Tù Đồ của nàng cũng sẽ lem màu, đây là nhất cử lưỡng tiện.
Về phần Thôi Trinh có dễ chọc hay không, Chung Ly cũng không lo lắng. Trong mắt ông ta, con đường sự nghiệp có thể thuận buồm xuôi gió đi đến ngày hôm nay, Thôi Trinh tất nhiên là một người thức thời, nếu thức thời, sẽ phải biết lựa chọn thế nào. Đạo diễn xuất phát từ nhu cầu chức nghiệp, sẽ thường phỏng đoán tính cách nhân vật, dần dần thói quen đó đưa vào cuộc sống thực tế, nhưng có lúc sẽ không tinh chuẩn.
Đáng tiếc, Chung Ly còn không có ý thức được điểm này.
Lục Viễn còn chưa đến, ông ta liền thấy Lương Tông Ngạn công khai hôn nhân trên Weibo, gặp phải biến cố, ông ta không chút hoang mang, một bên bảo trợ lý gọi điện thoại chúc mừng, một bên tự hỏi kế hoạch lần này xem như là thất bại một nửa, vậy tiếp theo nên làm thế nào.
Lục Viễn có ba làm chỗ dựa, cơn tức giảm đi không ít.
"Chuyện này có ba, con cứ lo mài dũa bộ phim mới của con đi." Chung Ly từ ái nhìn con trai ngồi đối diện mình.
Lục Viễn hừ một tiếng, tỏ vẻ anh ta đã nghe thấy.
Chung Ly cao hứng nhìn anh ta: "Hôm nay đến rồi thì đừng đi nữa, sáng mai cùng ba ăn điểm tâm. Còn bộ phim mới của con, ba đã xem qua rất nhiều lần, quay rất tốt, chỉ là lời thoại thiếu cô đọng, Cảnh Đế tuy rằng không phải anh hùng sinh ta từ loạn thế, nhưng ông ấy đã trải qua chinh chiến, tay dính máu, mặc kệ biểu hiện ra ngoài thoạt nhìn tao nhã bao nhiêu, nội tâm tất nhiên là lãnh khốc vô tình, ngôn ngữ của ông ây, hẳn là phải cô đọng một chút mới phù hợp với tính cách nhân vật này. Còn nữa, lúc đối diện Thôi hậu, ông hẳn là tôn trọng hơn, trong phim của con, quá khinh phù rồi. Nhận thức đối với nhân vật vẫn còn thiếu."
Đó vốn là thiện ý chỉ điểm, nhưng nghe vào trong tai Lục Viễn thì giống như phê bình, anh ta không phục phản bác: "Có thể có cái gì tôn trọng? Không phải là người tốt lành gì. Nghe nói nghiên cứu khảo cổ hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng tìm được lăng mộ, chậm nhất là tháng sau sẽ khai quật." Trong mắt anh ta lộ vẻ khinh thị: "Lăng mộ xây cơ quan trùng trùng, vẫn chạy không khỏi kết quả bị đào mộ khai quan, hoàng đế thì đã sao, chết rồi không phải cũng mặc cho người bài bố."
Quá tự cao tự đại rồi. Chung Ly nhìn dáng vẻ như cái gì cũng biết của anh ta, có chút lo lắng, chỉ có điều chốc lát, ông ta liền bình thường trở lại. Thanh niên mà, sao có thể không có chút tự cao? Cuồng vọng thì cuồng vọng, dù sao vẫn còn nhỏ, trải qua chút chuyện sẽ trưởng thành. Huống hồ còn có ông ta, ông ta sẽ giúp Tiểu Viễn trải phẳng đường đi, bao gồm dọn hết những chướng ngại vật đáng ghét.
Chung Ly cười nói: "Điều này cũng đúng. Cũng không biết trong lăng mộ có bảo bối gì."
Nhìn thấy ba mình không phê bình mình nữa, Lục Viễn tự đắc nở nụ cười, cũng nói tiếp: "Khẳng định không ít."
Trong trường lăng của Hạ Hầu Phái sẽ có bảo vật gì, cùng với việc nàng hợp táng với ai được mang ra thảo luận một phen. Lục Viễn ngáp một cái: "Ba, không còn sớm, ba đi ngủ sớm một chút đi."
Kim đồng hồ trong phòng khách chỉ mười một, thật sự khuya lắm rồi.
Chung Ly nói: "Ngày mai không có việc gì thì ngủ thêm một lát đi, ba để cho bọn họ chuẩn bị món khô chiên dầu mè con thích nhất."
Lục Viễn lung tung gật đầu, theo thói quen lấy điện thoại ra lướt Weibo, vừa lướt, anh ta liền ngây dại.
Buồn ngủ lập tức tiêu tán, anh ta hoảng sợ ngẩng đầu nhìn về phía Chung Ly, lẩm bẩm nói: "Không thể nào..."
Chung Ly kỳ quái nói: "Xảy ra chuyện gì, bộ dáng này?"
Bước đến nhìn thoáng qua, biểu tình của ông ta ngưng trọng một chút.
Mới mấy tiếng đồng hồ, nhiệt độ của tin tức Lương Tông Ngạn và Lý Hòa Hân công khai kết hôn còn chua giảm thì đầu đề một Weibo đã chen lên giống như sét đánh ngang trời, xông vào mắt mọi người.
Weibo tên là "Bát quái ta chân thật nhất", chủ Weibo viết một bài phân tích, đề mục rất rõ ràng là nhắm thẳng vào việc có người ý đồ kéo ảnh hậu xuống khỏi thánh đàn. Trong bài viết này, canh gà tâm linh trải rộng, loại bài viết vừa nhìn đã biết nội dung nói cái gì loại này, thông thường rất được thiện cảm của cư dân mạng.
Có người hạ thủ với ảnh hậu! Trong đầu cư dân mạng lập tức toát ra suy nghĩ này, vội vàng mở ra xem.
Phong cách hành văn của chủ ID cực kỳ nhẹ nhàng, trong vui đùa lộ ra sự châm chọc sắc bén.
Đoạn thứ nhất là giới thiệu một chút về tình hình gần đây: "Ngay lúc lâu chủ tự hào diễn viên của chúng ta vươn ra thế giới lần thứ hai được đề cử trong liên hoan phim quốc tế , lâu chủ tuyệt đối thật không ngờ những tin tức tâng bốc quy mô lớn dĩ nhiên là một kế hoạch 'phủng sát'."
Đoạn tiếp theo liền nhắm thẳng vào vào Weibo của giải trí Bala: "Trước không nói ảnh hậu đã rất lâu không nhận phỏng vấn riêng, đồng thời trong khoảng thời gian này quả thật cũng rất bận rộn. Tin tức về tiến độ của Tù Đồ rất ít xuất hiện, chỉ nhìn một cách đơn thuần những công ty truyền thông này, low như vậy mà mời Ái Đậu nhận phỏng vấn, mời người mới họ cũng không nhất định nhận lời đi. Bôi đen một cách trắng trợn như vậy, thật sự cho rằng chỉ số thông minh của cư dân mạng đều là số âm sao!"
Phía dưới chính là bình luận bằng hình ảnh: "Những tài khoản này, cũng không phải mới, chính là không có hoạt động gì, vừa nhìn đã biết là thủy quân, thuỷ quân số lượng lớn như vậy, ha ha đại thần lai lịch của ngươi không nhỏ a, còn nói cái gì 'diễn xuất của Thôi Trinh không bằng Triệu Ương Ương, Triệu Ương Ương chỉ là vận khí không tốt", tôi dám khẳng định đây là một lần Triệu Ương Ương bị bôi bác thê thảm nhất. Người ta làm gì ngươi mà ngươi phải kéo người ta lên thớt, không nói ảnh hậu là tiền bối, chỉ nói Triệu tiểu thư luôn lễ phép khả ái, tam quan chính đáng nhất định là tâm tồn tôn kính đối với ảnh hậu, chỉ nói đến diễn xuất, Triệu tiểu thư còn là người mới đang trong quá trình rèn luyện, tác phẩm của cô ấy chỉ có một bộ, mà ảnh hậu từ lâu đã giành giải thưởng quốc tế, nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, trên trường quốc tế từ lâu bằng vào một bộ phim xuất sắc đứng vững bước chân, mang hai người như vậy ra so sánh cái gì? Nga, đồng thời bị bôi bác còn có Lý Thi Anh, Lưu Sầm và một nhóm lớn tiền bối trong làng điện ảnh và truyền hình, xin các fan oan có đầu nợ có chủ, chớ đi nhầm cửa."
Ngoài ra trong bài viết còn phổ cập trong lễ trao giải điện ảnh sắp tới có bao nhiêu đạo diễn, diễn viên lớn , xem như là xoá nạn mù chữ. Không có nói thẳng Thôi Trinh không nhất định có thể phong hậu trong liên hoan phim Vinich, nhưng cư dân mạng lý trí vừa nhìn liền biết đây là có ý gì.
Bình luận bên dưới đã qua hai vạn, xem thời gian công bố, còn không đến một giờ, lượng chia sẻ và bình luận gần ngang nhau, đồng thời còn đang nhanh chóng tăng trưởng, đang đứng đầu các trang tin lớn, không giống với Chung Ly mua thuỷ quân, mua đề tài, cái này thật sự là cư dân mạng xem từng lượt từng lượt mà lên.
Không có gì kinh ngạc khi trong đó cũng không thiếu fan của Sùng Hoa.
"Trời ạ, bôi bác ảnh hậu thật sự được sao? Đạo diễn Sùng sẽ tức giận!"
"Đã nói bình luận khu của Weibo kia sao lại lạ như vậy, thì ra đều là thuỷ quân, ha ha không fan không anti, nhưng có thể làm ra chuyện như vậy thực sự là ghê tởm!"
"Không cần nói cho ảnh hậu biết, chị ấy biết nhất định đau lòng, Tần tỷ Tần Tụng không nên đem chuyện này nói cho ảnh hậu biết!"
Không thể không nói fan thật sự là những sinh vật làm người ta ấm lòng, fan chân ái là thật sự quan tâm Ái Đậu, tuy rằng đôi khi treo biển fan não tàn, tuy rằng hành vi xung động, nhưng đều là thật tâm.
Chiều gió đảo ngược rồi. Sùng Hoa khép laptop lại, quay đầu nhìn về phía Thôi Trinh, chỉ thấy Thôi Trinh đang chuyên chú xem kịch bản.
Thời gian của nàng rất hạn hẹp, mặc dù có công ty hỗ trợ sắp xếp công việc, nhưng vẫn có rất nhiều chuyện nhất định phải tự nàng xử lý, hơn nữa lại bận việc đóng phim, thời gian nàng xem kịch bản đều là phải nhín ra. Thật ra, dựa theo sức lĩnh ngộ đối với nhân vật và diễn xuất điêu luyện của nàng, cho dù chỉ liếc qua một cái, cũng có thể diễn tốt hơn người khác.
Nhưng nàng lại chính là chuyên nghiệp như vậy, fan ủng hộ nàng, nàng phải cố gắng diễn tốt mỗi một vai để hồi báo bọn họ.
Sùng Hoa bước đến, đứng ở phía sau Thôi Trinh, khom người đem cằm đặt trên vai nàng, hai tay ôm lấy thắt lưng nàng.
Thôi Trinh để bút xuống, bàn tay đặt lên hai tay đang ôm lấy thắt lưng nàng: "Đều ổn rồi?"
"Ừ, xoay chuyển được rồi."
Thật ra Sùng Hoa rất tức giận, đối phó cô, cô nhịn. Cô đem trọng tâm đặt trên phim ảnh, cũng không tính toán gì. Thiên Bác nói lời xin lỗi, cô xem như cho qua.
Nhưng, bọ họ bây giờ dĩ nhiên nhắm mũi giáo vào Thôi Trinh.
Sùng Hoa nhịn không được.
Ban ngày Sâm Hòa nói cho cô biết kết quả điều tra: "Lục Viễn là con trai của đạo diễn Chung. Chung đạo lúc còn trẻ bận rộn Phát triển sự nghiệp, vợ lại qua đời sớm, không có thời gian dạy dỗ con mình, hiện tại người đã già, có thời gian rồi nên muốn bù đắp cho anh ta, cơ hồ là ngoan ngoãn phục tùng, thật ra trong giới không ít người đều biết Lục Viễn là con trai của Chung đạo, chỉ có điều người ta chưa nói mà thôi, nên mọi người cũng xem như không biết. Lần trước cô đoạt mấy giải đạo diễn mới xuất sắc nhất của anh ta, anh ta liền ghi hận trong lòng, chuyện của Tống Mạn, còn có chuyện lần này, đều có phần của Chung Ly, chắc là thay con trai dọn vật cản đi, dù sao, con trai thừa kế nghiệp cha, ông ta vẫn ôm chút kỳ vọng."
Cô liên lụy đến A Trinh, Sùng Hoa áy náy, càng nhiều hơn là đau lòng.
"A Trinh." Cô thấp giọng gọi nàng, tràn đầy tình yêu và ỷ lại.
"Huh? Xảy ra chuyện gì?" Thôi Trinh quay đầu, mặt của Sùng Hoa ngay bên cạnh, các nàng dựa vào rất gần.
Sùng Hoa ở phía sau ôm nàng, cũng quay đầu, hai người đối diện của nhìn phía sau, trầm mặc một hồi mới nói: "A Trinh, chị đừng rời bỏ em." Cô rất bất an, cho dù cho tới bây giờ, người yêu ngay trong lòng, cô vẫn cảm thấy rất không chân thật, A Trinh tốt như vậy, lại thuộc về cô sao. Sùng Hoa nắm thật chặt cánh tay mình, càng thêm quý trọng mà ôm chặt Thôi Trinh.
Thôi Trinh tùy ý cô, yêu cô, cũng muốn bồi thường những tổn thương trước kia cho nàng, nàng đối với cô, có thể nói là vô hạn sủng ái.
"Nói ngốc gì vậy." Nàng nói một câu..
Sùng Hoa cũng cảm thấy mình thật ngốc.
Đại khái là khi yêu người ta sẽ luôn lo được lo mất, sợ bản thân không tốt, không xứng với đối phương, sợ đối phương quá ưu tú, có người mơ ước. Những khả năng này là tâm tình chung của phần lớn người đang yêu.
Thời gian không còn sớm. Thôi Trinh thúc giục Sùng Hoa quay về phòng ngủ.
Sùng Hoa ma ma thặng thặng đi đến trước cửa nhưng chính là không chịu mở cửa đi ra ngoài. Cô do dự một lát, ở trong đầu tập luyện nhiều lần mới xác định ngữ khí nên dùng. Sau đó vẻ mặt của cô trở nên đứng đắn, dùng ngữ khí rất nghiêm túc nói: "Chúng ta ngủ chung đi."
Nói xong thấy Thôi Trinh vô cùng kinh ngạc, Sùng Hoa thiếu chút nữa cắn rơi đầu lưỡi của mình, phải làm sao để nói ra yêu cầu này một cách tươi mát thoát tục không có màu sắc!
---------------------------------
p/s: Ngủ lại, ngủ lại nha =))))
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna