Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 41 + 42

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 41:
Lựa chọn trong vô số những bộ phim, Sùng Hoa cuối cùng chọn trúng một bộ phim tình tiết kịch tính, có thể dễ dàng hấp dẫn người xem.
Cô lấy đĩa ra, liền thấy trong phòng khách cũng không có Thôi Trinh. Cô cầm chồng đĩa ngồi trên sofa chốc lát, sau đó đi đến trước cửa phòng sách, quả nhiên nhìn thấy Thôi Trinh ngồi trước máy vi tính, tụ tinh hội thần đang nhìn cái gì đó.
Sùng Hoa cúi đầu liếc nhìn đĩa phim trong tay, xoay người thả chỗ cũ.
Hiển nhiên, Thôi Trinh rất hứng thú đối với việc khai quật Trường Lăng.
Sùng Hoa lại càng ngày càng hiếu kỳ đối với người yên nghỉ trong Trường Lăng. Vì sao Thôi Trinh lại quan tâm đến ông ta như vậy? Cô chưa thấy qua Thôi Trinh chấp nhất đối với chuyện gì như thế, đây tuyệt đối không phải dùng cảm thấy hứng thú đối với nhân vật lịch sử là có thể giải thích. Phương diện này, nhất định có bí mật.

Chỉ là Thôi Trinh không nhất định sẽ đồng ý nói cho cô biết. Nghĩ đến lần trước thấy Cảnh Đế Bản Kỷ, Thôi Trinh né tránh ánh mắt của cô, còn có lệ trả lời. Sùng Hoa cảm thấy, hỏi lại cũng không có ý nghĩa. Thôi Trinh muốn có lệ cô, thực sự là quá dễ dàng, Sùng Hoa đặc biệt có giác ngộ.
Cô bước đến, Thôi Trinh nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn cô.
Không phải vẻ mất hồn mất vía vừa rồi lúc nghe tin lăng mộ của Cảnh Đế bị khai quật, Thôi Trinh bây giờ là thanh tỉnh mà lý tính, tựa như một học giả cảm thấy hứng thú đối với lịch sử, thấy một lăng mộ của đế vương tràn ngập cảm giác thần bí sắp được khai quật, nhịn không được muốn tìm tòi đến tột cùng.
Nhưng Sùng Hoa biết, không phải như thế, mờ mịt luống cuống tâm thần không yên lúc đầu mới là tâm trạng thật sự của nàng.
Thôi Trinh và Cảnh Đế, hai người cách xa nhau trăm ngàn năm, hoàn toàn không có quan hệ gì, nhưng ở trong lòng Sùng Hoa lại liên hệ họ cùng nhau, biến thành một bí ẩn nan giải, bí ẩn còn giống như một quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.
Ánh mắt mờ mịt và tìm tòi của cô rơi vào trong mắt Thôi Trinh. Biết đã khiến Sùng Hoa sinh nghi, tiếp tục che lấp, cũng chỉ khiến loại nghi ngờ này càng sâu sắc hơn. Thôi Trinh ngoắc tay với cô: "Sùng Hoa, đến đây."
Sùng Hoa bước đến, Thôi Trinh chờ cô đến gần, hỏi cô: "Em có muốn xem không?"
Sùng Hoa không chậm trễ chút nào mà trả lời ngay: "Muốn!" Cô nói xong, muốn kéo ghế đến ngồi bên cạnh Thôi Trinh. Tâm tình có phần ảm đạm trong nháy mắt sáng lên không ít. Thôi Trinh mặc dù không nói rõ với cô, nhưng nàng cũng không bài xích việc cô tiến gần đáp án.
Như vậy cũng rất tốt, nói rõ Thôi Trinh không ngăn cách cô ở bên ngoài thế giới của nàng.
Sùng Hoa hăng hái bừng bừng ngồi hàng hàng cùng Thôi Trinh, hứng thú hỏi: "Đào ra cái gì?"
Có lẽ là thoát khỏi âm mưu và tàn sát chốn cung đình, Sùng Hoa bây giờ khoáng đạt hơn nhiều, cũng càng tích cực, hoạt bát hơn. Ngón tay Thôi Trinh điểm nhẹ trên tay vịn, suy nghĩ một hồi, nói: "Là một mộ táng phụ, chủ mộ còn chưa biết. Đại thần chôn cùng hoàng lăng của Cảnh Đế không nhiều lắm, tin tưởng rất nhanh thì sẽ có kết quả."
Sùng Hoa nghiêm túc nhìn hình ảnh nhìn trên màn hình mà gật đầu.
Gần đây thời tiết vẫn tốt, tinh không vạn lí, mặt trời chói chang, lăng mộ bị ảnh hưởng bởi thời tiết nên hoàng thổ khô ráo rời rạc, có thể dễ dàng tiến hành đào xới. Khai quật hoàng thổ bốn phía, nhóm khảo cổ đào một thông đạo, bên trong xuất hiện một mộ thất tương đối trống trải.
Lần này khai quật đế lăng được xã hội quan tâm, tất cả nghiên cứu khai quật của nhóm khảo cổ đều là công khai, phụ trách camera hiển nhiên cũng là người của nhóm khảo cổ, vô cùng cẩn thận, cũng rất có tay nghề, lựa chọn góc độ tinh chuẩn phản ánh từng hình ảnh.
"Di, cái này là vật gì?" Sùng Hoa chỉ vào một cái chung hình dạng rất giống kim ngư, chất liệu xem ra là đồng, trong mộ lại có vật kỳ quái như vậy nên kinh ngạc hỏi một câu.
Thôi Trinh trả lời: "Đây là lò đồng."
"Sớm như vậy đã có lò sưởi rồi sao?"
"Ở sớm hơn trước kia thì đã có cái gọi là 'ngũ thục phủ' rồi."
"Nga." Sùng Hoa chợt hiểu.
Lúc cô hỏi cũng thật không ngờ sẽ có được đáp án, dù sao vật này hình dáng trừu tượng, đâu nhìn ra được chân tướng, nhưng Thôi Trinh không những biết, còn biết rất rõ ràng. Cô tán thán quay đầu liếc nhìn Thôi Trinh, lại một lần nữa khẳng định A Trinh lợi hại nhất, cái gì cũng biết.
Đồ cổ quả thật rất khó hiểu rõ, nhìn rất nhiều đều là tạo hình động vật hoặc thực vật, không có chuyên gia giải thích, dân chúng căn bản không biết là dùng để làm gì. Thôi Trinh nhìn thấy Sùng Hoa mờ mịt, thẳng thắn giải thích cho cô: "... Cái này là Nhạn Ngư Đăng, là tạo hình chim nhạn gắp một con cá, trên lưng của chim nhạn có thể chứa đầu thắp đèn, đặt thêm một sợ bấc là có thể dùng thắp sáng." Hình thức đèn này rất phổ biến, rất nhiều đại quan đều dùng trong nhà, Trường Thu Cung cũng có một cái.
"Đây là Ngọc Nhĩ Bôi, là dùng uống rượu, có đôi khi, cũng có thể dùng chứa thức ăn." Sùng Hoa lúc nhỏ, thường đặt thịt đã thái mỏng vào loại bôi này.
"Cái kia là Đồng Trấn, làm thành hình dáng con nai." Thôi Trinh nở nụ cười, nhìn Sùng Hoa nói: "Nếu như được phụ mẫu trong nhà sủng ái, trẻ con sẽ dùng nó làm đồ chơi."
Sùng Hoa bị ánh mắt chứa đầy sủng ái của nàng nhìn đến tim đập loạn nhịp, cô vội vàng gật đầu. Hình ảnh chuyển dời đến địa phương khác, Sùng Hoa ho nhẹ một tiếng, thấy một số vật hình đỉnh, vội vàng nói: "Cái kia đâu? Là đỉnh đồng trong truyền thuyết sao?"
Thôi Trinh nhìn thoáng qua, gật đầu: "Không sai, Thiên tử cửu đỉnh, chư hầu, khanh đại phu thất đỉnh, đại phu ngũ đỉnh, sĩ dùng tam đỉnh hoặc nhất đỉnh, đây là lễ pháp, không thể có sai sót."
Sùng Hoa giống như một học sinh hiếu học, gật đầu, sau đó đếm: "Bảy đỉnh."
"Phải là một hầu tước." Thôi Trinh nói, thật ra nàng đã biết là người nào, từ một ngọc bội thiếp thân lấy ra trong quan tài nàng đã biết bời vì đó là vật nàng đã tặng nhân sinh thần cô Thôi Huyền (Thôi Huyền là đại ca của Thôi Trinh.)
Sau khi phụ thân qua đời, Thôi Huyền nhường lại ngôi vị quốc công cho Thôi Tố, bản thân vẫn lang thang không kềm chế được, truy vân trục hạc, du ngoạn khắp nơi, lưu lại một thiên văn chương được người đời truyền tụng. Trọng Hoa hiếu thuận, phong hắn là Xương Bình Hầu, cũng không ép hắn vào triều làm quan, để anh ta suốt đời tự tại.
Video này không dài, chỉ có khoảng chừng nửa giờ, video cũng không phải tinh chế, nên luôn có người thấp giọng nói chuyện với nhau chỉ có điều cái này cũng không ảnh hưởng hiệu quả quan khán của các nàng. Các nàng một người giải thích, một người nghe, chi tiết cuộc sống của quan lại cổ đại từng chút tái hiện trong đầu Sùng Hoa, tựa như lạc vào mộng cảnh, vô cùng sinh động.
Vốn chỉ là bồi Thôi Trinh xen, sau khi xem xong Sùng Hoa cảm thấy rất thú vị. Cô hiện tại đã có hai tác phẩm, một bộ là hiện đại, một bộ là dân quốc còn không có thử đề tài cổ đại. Tiếp theo có thể cân nhắc lấy bối cảnh cổ đại.
Hồi tưởng lại rất nhiều văn vật tinh mỹ vừa thưởng thức qua, Sùng Hoa càng nghĩ càng cảm thấy nhìn quen mắt, trong đó có rất nhiều thứ hình như của đã thấy qua ở nơi nào.
Thôi Trinh khép lại máy vi tính, thấy cô đột nhiên nhập thần suy nghĩ, liền xoa đầu cô: "Nghĩ gì thế?"
Sùng Hoa ngẩng đầu, trên mặt là nghi hoặc thế nào đều nghĩ không hiểu, cô nhìn Thôi Trinh nói: "Vừa rồi thấy rất nhiều thứ hình như em đã từng thấy qua, nhưng em lại không nhớ được." Nhớ không nổi đến tột cùng là thấy ở đâu cũng nhớ không nổi tại sao lại thấy.
Cô càng ra sức suy nghĩ, càng giống như chui vào sừng trâu không đường thoát ra, cô chưa từ bỏ ý định tìm kiếm trong đầu, nhưng đầu cô lại bởi vì cố ý muốn tìm căn nguyên mà phát đau.
Thôi Trinh nhìn thấy biểu tình trên mặt cô càng ngày càng thống khổ, vội vàng ngăn cản cô: "Em đừng suy nghĩ!"
Huyệt Thái Dương đau đớn, Sùng Hoa nhịn không được dùng tay ấn thái dương, cô ngẩng đầu nhìn Thôi Trinh, khẳng định: "Em nhất định đã từng thấy ở nơi nào." Cô nói xong câu đó, căng đau biến thành đau đớn sắc nhọn, giống như có một cây búa nặng nề đánh vào đầu cô, càng ngày càng đau đớn kịch liệt khiến cô ngay cả duy trì biểu hiện bình tĩnh cũng làm không được.
Thôi Trinh hoảng sợ vội vàng đứng lên, thiếu chút nữa làm ngã chiếc ghế, nàng ôm lấy Sùng Hoa ngón tay thành thạo ấn huyệt Thái Dương của cô, trong miệng không ngừng nói: "Không cần nghĩ, đều không quan trọng, đừng suy nghĩ."
Động tác của nàng rất nhẹ nhàng, Sùng Hoa tựa đầu vào bụng nàng, da đầu co rút, khiến cô đau đớn, từng đợt từng đợt như đau nhức càng ngày càng nghiêm trọng. Sùng Hoa gắt gao cắn môi, cô kiệt lực muốn bản thân trầm tĩnh lại.
Giọng nói của Thôi Trinh từ lỗ tai tiến vào đại não. Không cần nghĩ, Sùng Hoa nghe được, cô cố gắng làm theo lời nàng, nhưng càng không muốn nghĩ lại càng nghĩ đến. Ký ức trong đầu tựa như phân tàng, giống như nước nóng sôi trào cuồn cuộn muốn nổ tung. Rốt cuộc là cái gì?
Hình ảnh cung điện từng xuất hiện qua một lần nữa hiện lên. Hình ảnh mới vừa hiện lên, đau nhức lập tức ập đến, ngăn cản cô tiếp tục tìm kiếm, ngăn cản cô xem rõ.
"Nghĩ việc khác." Một nụ hôn mềm nhẹ dừng trên tóc cô.
Sùng Hoa biết là Thôi Trinh, cô cắn chặc môi dưới. Nụ hôn kia cũng không nhẹ như chuồn chuồn lướt nước trái lại thuận theo tóc cô di xuống, đến bên tai cô: "Nghĩ việc khác, Sùng Hoa, nghĩ đến tôi, buổi tối em còn phải theo tôi dự phỏng vấn, em cảm thấy ký giả sẽ hỏi cái gì?"
Ký giả sẽ hỏi cái gì? Sẽ hỏi cái gì? Sùng Hoa khiến sự chú ý của mình đều tập trung vào lời nói của Thôi Trinh.
Nhất định sẽ hỏi nàng làm sao đoạt giải, nhất định sẽ mong đợi, sẽ tán dương, sẽ biểu đạt sùng kính đối với Thôi Trinh. Đây là người cô yêu, nhất định không tầm thường.
Người ưu tú như vậy lại thuộc về cô.
May mắn, cảm kích, hạnh phúc bao nhiêu loại tâm tình đan xen vào nhau.
"A Trinh, A Trinh..." Sùng Hoa lẩm bẩm.
Cảm giác da đầu co rút từng bước biến mất, đau đớn chậm rãi giảm bớt.
"Tôi ở đây." Thôi Trinh không chậm trễ chút nào mà đáp lại.
Hô hấp của nàng phả lên tai cô, môi của nàng dán sát vành tai cô, các nàng rất gần nhau.
Hoảng loạn trong đầu dần lắng xuống, Sùng Hoa mở mắt ra, cô quay đầu thấy khuôn mặt tái nhợt của Thôi Trinh, ngay cả trên môi cũng mất đi huyết sắc.
================
Chương 42:
"Chuyên viên phục trang, thắt lưng của bộ trang phục này buộc chặt thêm chút nữa!" Sùng Hoa cao giọng hô lên trong đình viện của trang viên.
Chuyên viên phục trang là một nam nhân trẻ tuổi, giới thời trang nam giới cũng không ít bị khinh bỉ, anh ta nhanh chóng chạy tới, động tác lưu loát nhưng thấy thế nào đều mang một cổ mị khí, so sánh với anh ta Sâm Hòa cũng có thể xoay người làm công quân.
Chuyên viên năng lực nghiệp vụ rất mạnh, là Sùng Hoa cố ý tìm đến, đạo cụ tinh mỹ là thành ý cơ bản của một bộ phim, trang phục càng có vai trò quan trọng. Anh ta ngón tay thon dài tiếp nhận bộ y phục này quan sát, nói một câu: "Lập tức xong ngay." Liền xoay người đi.
Đặc điểm của đoàn phim Tù Đồ là có thể sử dụng hành động biểu thị thì tuyệt đối không nói nhiều lời vô ích, hiệu suất làm việc cao vô cùng.
Chuyên viên phục trang vừa đi, Sùng Hoa muốn đến chỗ ghi chép tại trường quay xem công tác chuẩn bị thế nào.
Một gian phòng trong trang viên được mở làm phòng hóa trang, Thôi Trinh hóa trang xong từ bên trong bước ra.
Sùng Hoa nói chuyện với thứ ký trường quay, ngẩng đầu một cái liền thấy Thôi Trinh đứng ở đó.
Nàng đứng cạnh thanh trụ kiểu La Mã của đình viện màu trắng, bên cạnh là giả sơn, nước hồ trong suốt, tiểu trợ lý thấp giọng nói gì đó với nàng, nàng bình tĩnh chuyên chú nghe, nghe xong đơn giản nói vài câu, tiểu trợ lý lập tức tỏ vẻ đã hiểu.
"Theo tiến độ này, nhiều nhất là hai tuần nữa thì có thể hoàn thành những cảnh quay ở nơi này, sau đó đến nơi khác quay mấy cảnh, liền đóng máy. Sớm hơn nửa tháng so với dự tính ban đầu." Cái này cũng chưa tính hai tuần bị Tống Mạn làm chậm trễ. Thư ký trường quay đặc biệt hưng phấn nói.
Đạo diễn Sùng không hẹp hòi, tác phong làm việc phóng khoáng, hằng ngày vẫn tận lực để diễn viên và nhân viên làm việc một cách thoải mái, nhưng nơi này rốt cuộc là vùng ngoại ô yên tĩnh, rời xa chốn phồn hoa náo nhiệt, hơn nữa công tác cường độ cao, cũng đúng là khổ, tất cả mọi người chờ nhanh chóng đóng máy, sau đó thư giản điên cuồng một phen.
Sùng Hoa thu hồi ánh mắt từ đằng xa, dừng trên người thư ký trường quay, nói đùa: ": "Vội vả như vậy, thẳng thắn cho quay xong những cảnh còn lại một lượt đi."
Thư ký trường quay tỏ vẻ xin tha. Sùng Hoa cười khẽ, ngẩng đầu nhìn qua, thấy Thôi Trinh đã đi sang một chỗ khác.
Cách lần trước đột nhiên đau đầu đã ba ngày.
Sau ngày đó, Thôi Trinh không hề ở trước mặt cô quan tâm bất cứ gì về chuyện lăng mộ, Sùng Hoa cảm thấy nàng là muốn tìm hiểu, nên liền nhờ người quen đến chỗ nhóm khảo cổ hỏi thăm một chút tin tức, sau khi Thôi Trinh biết, cũng chỉ bảo cô đừng quan tâm chuyện này nữa, ngay cả việc cô tìm hiểu được tin tức gì nàng cũng không hỏi đến.
Mặc kệ trong lăng mộ có cái gì khiến Thôi Trinh nóng ruột nóng gan, nàng quan tâm nhất rốt cuộc vẫn là cô.
Sự thật này khiến Sùng Hoa đặc biệt hài lòng, ngay cả tại sao lại đột nhiên đau đầu cũng không muốn quan tâm nữa, nhưng Thôi Trinh rõ ràng sẽ không để cô mặc kệ, ngày cuối cùng ngày nghỉ nàng dẫn cô đến một bệnh viện tư nhân đặc biệt riêng tư làm một cuộc kiểm tra tổng quát. Đêm hôm đó đi phỏng vấn cũng không chịu để cô đi cùng, mà bả cô ở nhà nghỉ ngơi.
Sùng Hoa sau khi ăn cơm trưa xong đã bắt đầu kháng nghị, mãi đến Thôi Trinh thay quần áo ra ngoài cũng kháng nghị không thành công. Cô dĩ nhiên sẽ sinh một chút hờn dỗi, nhìn thấy Thôi Trinh không thay đổi chủ ý, cô liền xoay người chạy đến phòng sách đi lấy một xâu chìa khoá, đưa đến trước mặt Thôi Trinh: "Buổi tối chị về trễ, lỡ như em ngủ quên, tốt nhất là dùng cái này mở cửa."
Đây là chìa khoá nhà cô. Nhận chìa khoá rồi, đương nhiên không thể trả lại nữa, ngôi nhà này một nửa chính là của Thôi Trinh. Sùng Hoa có chút thấp thỏm, không dám khẳng định Thôi Trinh có nhận hay không.
Thôi Trinh nhìn cô một chút, lại nhìn chìa khoá trong tay cô, thần sắc suy ngẫm. Nàng tự hỏi càng lâu, Sùng Hoa lại càng thấp thỏm, khoảng chừng nửa phút, Thôi Trinh vẫn không nhận lấy. Trái tim Sùng Hoa rơi xuống thâm cốc, lúc gần như chết tâm thì lòng bàn tay trống rỗng.
Thôi Trinh nhận lấy xâu chìa khóa từ tay cô, nói: "Được chưa."
Sùng Hoa bị tình thế xoay chuyển đột ngột làm ngẩn người, Thôi Trinh thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô, khóe mắt cong lên mang theo ý cười thản nhiên, xoa đầu cô, nói: "Ngoan ngoãn ở nhà."
Đã đến giờ, buổi quay bắt đầu.
Thôi Trinh cũng đứng ngay ngắn vào vị trí, Sùng Hoa ngồi trên ghế đạo diễn.
Hai người họ phối hợp càng ngày càng ăn ý. Lúc diễn xuất, diễn viên ngoại trừ phải phỏng đoán tình tiết, lý giải tính cách tâm lý nhân vật mình thủ diễn, còn phải nắm được phong cách của đạo diễn, biết cô sẽ dùng thủ pháp gì để quay cảnh nào, như vậy, mới có thể phối hợp lẫn nhau.
Thôi Trinh hiển nhiên có thể hiểu thấu tâm tư Sùng Hoa. Đóng nhiều phim như vậy, hợp tác qua nhiều đạo diễn phong cách khác biệt, Thôi Trinh đối với phong cách điện ảnh nắm bắt không hề thua kém nhiều đạo diễn ưu tú. Trong khoảng thời gian này, nàng đã đại thể đoán ra Sùng Hoa muốn loại hiệu quả gì.
Thủ pháp của cô tổng kết ra chỉ có hai chữ: Tương phản
Dùng tiết tấu chậm, phụ trợ tốc độ nhanh như thiểm điện của cốt truyện, dùng tình cảm ấm áp phụ trợ chân tướng lạnh lung. Khiến khán giả sống trong bầu không khí ấm áp, cảm thụ được lời nói dối bọc đường có bao nhiêu tàn khốc, biết rõ chân tướng mà không thể tránh được, chỉ có thể trở thành một chuyện cũ chốn lao tù là chuyện tuyệt vọng cỡ nào.
Chế tác hậu kỳ, loại phong cách này chỉ sợ sẽ càng rõ ràng hơn.
Loại thủ pháp này phi thường táo bạo, tràn đầy màu sắc cá nhân, Sùng Hoa hiển nhiên không cam lòng làm một đạo diễn thương nghiệp chỉ truy cầu doanh thu phòng vé, cũng không nguyện đi con đường người khác đã đi qua, cô muốn là sáng lập ra phong cách của mình.
Tiếng clapperboard vang lên, lại là một lần thông qua!
Hứa Ý là một diễn viên rất có phong cách, phong cách của cô nằm ở chỗ mỗi một cảnh thông qua cô sẽ thở phào một lần, tựa như trò chơi lại vượt qua một cửa. Thả lỏng xong, thấy Thôi Trinh khí định thần nhàn, cô cảm thán cảnh giới không bình thường của ảnh hậu một chút liền vội vàng bước đến nói tiếng cảm ơn. Người khác không biết, nhưng cô biết rất rõ ràng, những cảnh quay gần đây đều là ảnh hậu dẫn cô nhập vai.
Thôi Trinh hòa nhã mỉm cười, không để ở trong lòng.
Hứa Ý là một người đặc biệt hiếu học lại đặc biệt nghiêm túc, trước kia là Tống Mạn, cô sẽ thỉnh đối diễn với Tống Mạn lúc rãnh rỗi, nhưng thay đổi thành Thôi Trinh, cô cũng không dám tùy ý như vậy. Lần này nhìn thấy Thôi Trinh tâm tình không tệ, lại không có chuyện gì khác, Hứa Ý vội vàng thỉnh giáo nàng cảnh tiếp theo nên diễn như thế nào để đạt hiệu quả chân thật nhất.
Phó đạo diễn vừa nhìn thấy, nhanh nhẹn nói với Sùng Hoa: "Đạo diễn Sùng, cô xem."
Sùng Hoa từ màn hình giám sát ngẩng đầu nhìn một cái, Hứa Ý nở nụ cười xấu hổ, giống như một người hâm mộ đặc biệt sùng bái nhìn Thôi Trinh. Sùng Hoa nhướng mày, lại cúi đầu tiếp tục bận rộn với màn ảnh.
Phó đạo diễn tiếc nuối nói: "Đáng tiếc ảnh hậu khẳng định không muốn tạo CP, nếu không lúc tuyên truyền, nâng CP của nàng và Hứa Ý lên một chút, đúng lúc trong phim Hà Nhân và Uyển Diễm cũng có loại cảm giác này. Hiện tại không hủ không vui, khán giả trẻ tuổi đặc biệt thích thể loại này. Đáng tiếc...." Phó đạo diễn vừa nói vừa thở dài, ảnh hậu đẳng cấp như vậy, cũng không phải đoàn phim có thể tùy tiện bài bố.
Anh ta nói xong, đột nhiên ánh mắt lóe sáng, giống như nghĩ ra ý kiến hay gì đó, hưng phấn mà nói: "Vậy nếu như là khán giả tự phát ghép đôi họ thì sao? Vẫn có thể đạt được hiệu..."
Phó đạo diễn nói hăng say, liền thấy Sùng Hoa dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn anh ta.
"Đạo diễn Sùng, sao cô lại nhìn tôi như thế?" Phó đạo diễn khiếp đảm co đầu rụt cổ, có chút không giải thích được, hãy nhìn đến ánh mắt hoàn toàn xưng là không giận tự uy của Sùng Hoa, anh ta cũng không dám hỏi, bản thân suy nghĩ một hồi, anh ta linh quang chợt lóe, tự cho là tìm được điểm mấu chốt, nên liền vội vàng nói: "Nếu như vậy ảnh hậu khẳng định mất hứng, mất hứng sẽ không có khả năng hợp tác lần sau nữa." Tổn thất kia sẽ rất lớn. Phương thức tuyên truyền có rất nhiều không nhất định chọn loại này, đắc tội ảnh hậu không thể hợp tác tiếp mới để cho người ta hối tiếc không kịp.
Anh ta vừa nói vừa tự trách bản thân thực sự quá bất cẩn, nhìn thấy mi tâm Sùng Hoa giãn ra, loại cảm giác sợ hãi khẩn trương không rõ nguồn góc mới giảm bớt, anh ta vội vàng đứng lên, đi rồi.
Sùng Hoa mặt không đổi sắc tiếp tục bận rộn việc của mình.
Phó đạo diễn vừa đi, Lương Thanh lại kỷ kỷ tra tra đi tới, anh ta cầm kịch bản nói với Sùng Hoa: "Đạo diễn Sùng động tác này sai rồi, trên kịch bản của tôi viết là vung tay, hơn nữa cũng không phải diễn như vậy."
Sùng Hoa ngẩng đầu, phát hiện bên kia Hứa Ý còn đang nói chuyện, không chỉ nói còn rất ngượng ngùng mỉm cười, mà Thôi Trinh, cũng tốt tính lắng nghe. Trong lòng Sùng Hoa 'hừ' một tiếng, trên mặt lại rất nghiêm túc đứng đắn giải thích với Lương Thanh: "Chỗ này là vung tay lên, thiếu mạnh mẽ để biểu đạt tình thế lúc đó."
Lương Thanh nhíu mày, rất không cao hứng nói: "Chúng ta đã nói, kịch bản để tôi viết, tôi viết xong, cô lại không quay giống như kịch bản, đó có phải vi phạm điều khoản hợp đồng không?"
Sùng Hoa nhíu mày, không có nói thẳng ra là cô có quyền phủ định cuối cùng, đối với người như Lương Thanh, nói lời này ngược lại làm cho anh ta nổi giận.. Giọng nói của cô bình thản, nhưng lực đạo trong lời nói cũng không thuyên giảm: "Anh suy nghĩ một chút xem, nếu đổi vung tay thành vung nắm đắm có phải càng thể hiện rõ sự phẫn uất hay không? Suy nghĩ một chút vừa rồi diễn viên có diễn xuất đạt hiệu quả mà anh muốn hay không?"
Loại tính cách như Lương Thanh, ngươi tranh cãi với anh ta, anh ta nhất định kiên trì quan điểm của mình đến cùng, nhưng nếu như nói đạo lý với anh ta, anh ta cũng sẽ nghe hiểu đạo lý. Sửa kịch bản cũng không phải lần đầu tiên, vừa quay vừa tìm cảm giác vừa sửa chữa mới đúng là thái độ bình thường, mỗi lần Lương Thanh đều sẽ rất không cao hứng, nhưng mỗi lần Sùng Hoa đều có thể thuyết phục anh ta.
Lần này cũng không ngoại lệ, Lương Thanh cầm đi bản đi rồi, thuận tiện còn suy nghĩ những cảnh sao có chỗ nào nên thay đổi.
Hứa Ý cuối cùng cũng rời khỏi chỗ của Thôi Trinh. Sùng Hoa điều chỉnh máy quay xong, trả lại cho quay phim, nhìn thấy cách cảnh quay tiếp theo vẫn còn năm phút, cô đi đến chỗ Thôi Trinh.
Thôi Trinh ngồi một mình trên ghế dài, ghế dài là màu trắng, phía sau là hai cây ngô đồng, cành là rậm rạp che đi ánh nắng. Thôi Trinh còn mặc hí phục, là một bộ sườn xám màu ngân bạch, gấm vóc mềm mại trơn mượt, theo những góc độ bất đồng, hoa văn hiện ra cũng bất đồng, vạt áo kéo dài đến bắp đùi. Tư thế của Thôi Trinh rất ưu nhã, dịu dàng như mổ ngữ, thanh nhã như tuyến đầu mùa, hai đầu gối khép chặt tạo nên cảm giác cấm dục của đại gia khuê tú thời kỳ dân quốc, khiến Sùng Hoa nhìn thấy đầu óc phát nhiệt.
Sùng Hoa bị phong cảnh trước mắt hấp dẫn, cô vô thức liếm môi ngồi vào bên cạnh Thôi Trinh, nửa ngày mới nhớ cô vì ghen mà đến.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna