Google.com.vn Đọc truyện Online

26/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 45 + 46

Đăng bởi Ngân Giang | 26/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 45: 
Từ sau khi Thôi Trinh phong hậu tại liên hoan phim Vinich, nhấc lên một làn sóng lớn trong giới giải trí quốc nội, trong khoảng thời gian này giới giải trí đặc biệt bình tĩnh, không có gì nổi bật, không có ngôi sao công khai chuyện tình cảm, không có scandal sử dụng ma túy ngoại tình hay ly hôn. Các thanh niên thích nhiều chuyện đều cảm thấy có chút nhàm chán.
Nhưng giới giải trí làm sao có thể chân chính có lúc sóng yên biển lặng.
Giải trí BaLa lại một lần nữa tuôn ra một tin tức lớn. Nội dung tin tức là đoàn phim Tù Đồ sử dụng bạo lực ấu đả đạo diễn và nhân viên của đoàn phim khác.
"Có video làm chứng cứ! Đánh người hành hung hoàn toàn không có cố kỵ, cầu Sùng Hoa đạo diễn có bối cảnh sâu một chút [ mỉm cười]." Đồng thời tung ra với video là một dòng trạng thái dùng từ mang tính khuynh hướng đặc biệt rõ ràng của BaLa.
Video rất ngắn, nhưng hình ảnh rõ ràng, là một cuộc ấu đả hai bên, nói là ẩu đả thật ra động tác cũng không bạo lực, bởi vì là một bên bị áp chế một bên đánh. Nếu như không có Sùng Hoa, Ngụy Hạc Ca, Hứa Ý, Lương Thanh, Lục Viễn những nhân vật dễ dàng nhận biết này thì đoạn video này sợ rằng không khơi nổi một chút hứng thú của của công chúng. Nhưng là có nhóm người kể trên thì sẽ khác, tựa như một bộ phim tệ hại được vô số siêu sao ký hợp đồng đóng vai chính, bộ phim tuy rằng tệ, chế tác hậu kỳ cũng là loại hiệu ứng năm đồng một cảnh, nhưng nó vẫn sẽ có điểm thu hút.
Sùng Hoa mặt không đổi sắc đứng ở một bên, đối lập với hình ảnh đám người Lục Viễn chật vật kêu thảm ngã trên mặt đất, cô có vẻ lạnh lùng lại lãnh huyết, cực kỳ giống một ác bá ỷ thế hiếp người. Mà đám người Lục Viễn bị đánh cho không còn sức đánh trả chút nào tựa như lương dân bị ác bá khi dễ, ở trước mặt bang hội hung bạo tàn khốc chỉ có thể khóc lóc cầu xin tha thứ.
Thời lượng của đoạn video rất ngắn, chỉ có nửa phút, nhưng tràng cảnh hiện ra trong video ngắn ngủi này đủ để khiến rất nhiều cư dân mạng không hiểu nội tình phẫn nộ khiển trách. Cư dân mạng trách cứ vẫn là những khuôn sáo cũ, mắng tới mắng lui cũng là mấy câu như vậy, bởi vì Sùng Hoa là nhân vật công chúng, nên ngay cả suy xét chân tướng cũng miễn. Nhưng lúc này chỗ bất đồng với lần trước chuyện của Tống Mạn, tỷ như:
"Hay là chờ một chút xem sao, đây là đạo diễn Sùng..."
"23333 lại là một đoạn video cắt đầu bỏ đuôi, mọi người nghĩ tới ai?"
Phía dưới là một đám miệng đồng thanh trả lời: "Tống Mạn!"
Chuyện của Tống Mạn còn chưa qua mấy tháng, tất cả mọi người còn khắc sâu ấn tượng.
Nhưng số lượng những người có suy nghĩ này, không phải đa số, đại bộ phận cư dân mạng bởi vì BaLa tận lực dẫn hướng nên đều từ trong tiềm thức cho rằng Sùng Hoa ỷ vào bối cảnh sâu ấu đả Lục Viễn không bối cảnh phải dựa vào thực lực đi lên, công đồng Tianyaer lý trí hơn, không có vội vã mắng chửi, nhưng bắt đầu tìm hiểu bối cảnh của Sùng Hoa.
Cư dân mạng đều rất bận rộn, giải trí BaLa không biết đã nhận bao nhiêu tiền mới quyết tâm làm lớn chuyện này. Sau khi đăng video đánh người, còn theo dõi đưa tin thương thế của Lục Viễn, nội dung tin tức rõ ràng thiên vị Lục Viễn, dẫn đạo cư dân mạng khiển trách Sùng Hoa. Lục Viễn trong lúc nhận phỏng vấn, quấn băng gạc nằm ở bệnh viện, dáng vẻ hấp hối. Một người vốn đi có thể đi lại chạy nhảy, bị thương nằm ở trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc, liên tưởng tới hình ảnh anh ta bị đánh đến không còn sức đánh trả trong video, chỉ có thể ôm đầu cầu xin tha thứ, thực sự là làm cho đau lòng người.
Cư dân mạng vốn dĩ còn đang chờ thêm nhiều bắng chứng cụ thể dần dần xuất hiện phân kỳ, một bộ phận tiếp tục chờ phía Sùng Hoa lên tiếng, một phần khác lại cho rằng, cho dù có chuyện gì cũng không thể đánh người ta thành như vậy, mặc kệ nói như thế nào, đánh người là không đúng! Đánh người chính là tuyên dương vũ lực, đánh người chính là tuyên truyền bạo lục! Bất kể là vì sao, đánh người là không đúng!
Nhưng giải trí BaLa chỉ là một mặt đưa tin tình huống bên phía Lục Viễn, còn những truyền thông khác thì không phải vậy, không một công ty truyền thông nào nói lên cách nhìn đối với việc đạo diễn Sùng đánh người, là xin lỗi hay là làm sáng tỏ. Ngược lại cũng không phải là bởi vì bọn họ không muốn phỏng vấn kẻ 'vô sỉ' Đánh người, mà là, bọn họ không tìm được Sùng Hoa...
Dựa theo địa chỉ Lục Viễn cung cấp mà đuổi theo, lúc đến nhà nghỉ kia thì đã là vườn không nhà trống, ông chủ sững sờ nhìn hơn mười ký giả cùng camera, ngơ ngác trả lời câu hỏi của ký giả: "Đoàn phim kia, quay xong liền đi, tôi làm sao biết được, nói cho cùng là đi rồi. Vội? Không vội, không vội, làm xong việc mới thong thả mà đi."
Nói tóm lại, chính là lại không tìm được đoàn phim Tù Đồ đi nơi nào.
Một đoàn phim thần long kiến thủ bất kiến vĩ như thế, truyền thông biểu thị bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy, một đạo diễn không để tâm đến tin tức về bản thân như vậy, bọn họ biểu thị, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Fan của Sùng Hoa đều bất đắc dĩ, không quan tâm như vậy thật sự được chứ?
"Ái Đậu lúc tùy hứng, thật sự không có biện pháp nào [ buông tay]."
" Đạo diễn Sùng, cô để đạo diễn Lục người ta độc diễn như vậy thật khó khăn."
"Cũng không biết lại chui vào rừng sâu núi thẳm nào, cũng không biết nơi đó có nhận được tín hiệu hay không, thật là làm cho người ta lo lắng!"
Từ lúc trở thành fan của CP Thôi – Sùng, fan của Sùng Hoa bị fan của Thôi Trinh đồng hóa, nói chuyện cũng mềm nhẹ không ít.
Chỉ có điều không tìm được Sùng Hoa, Thôi Trinh thì vẫn có thể tìm được.
Ký giả bám lấy tin lớn như vậy nhưng lại không tìm được nhân vật chính, nội tâm khổ ép là có thể tưởng tượng, nếu có thể phỏng vấn đạo diễn Sùng trước tiên, trở thành tin độc quyền cũng không phải là không thể!
Nhưng điện thoại của của Sâm Hòa trợ lý của Sùng Hoa không người bắt máy, liên hệ phía Hoa Vũ, câu trả lời của Hoa Vũ vĩnh viễn là, công ty ủng hộ tất cả hành vi hợp pháp của đạo diễn Sùng Hoa. Ngoại ra là biểu hiện Hoa Vũ cho nghệ sĩ, đạo diễn quyền tự do, nói cũng như chưa nói.
Ngay lúc ký giả giống như một con ruồi không đầu bay loạn khắp nơi thì Thôi Trinh xuất hiện tại buổi công chiếu lần đầu tiên của "Cố Hương Vô Thử Thanh".
Đạo diễn của "Cố Hương Vô Thử Thanh" Fitzgerald là một đạo diễn người Đức cao to mập mạp, mái tóc thưa thớt, sức tưởng tượng, sức sang tạo cùng kỹ năng chuyên nghiệp của ông hoàn toàn tương xứng với thể hình. Ông vô cùng hòa ái, nhưng trên thực tế lại có sự lãng mạn của thi nhân và tinh thần chiến đấu của kỵ sĩ.
Ông rất có danh tiếng trên trường điện ảnh quốc tế, vừa đến Trung quốc, đã được người yêu điện ảnh Trung Quốc nhiệt tình nghênh đón.
Trung Quốc là một quốc gia rất thần kỳ, dân tộc này có ý chí vô cùng rộng lớn, có thể bao dung mỗi một loại văn hoá bất đồng, có sự cứng cỏi hiếu học và khiêm tốn, có thể học tập sở trường của những dân tộc khác, có sự nhiệt tình hiếu khách khi có bạn bè quốc tế từ phương xa tới, khiến bạn bè nước ngoài cảm thụ được sự thịnh tình chiêu đãi.
Sau khi công bố thời gian cụ thể Cố Viên Vô Thử Thanh công chiếu ở Đại Lục, người yêu điện ảnh liền bộc phát nhiệt liệt hoan nghênh. Lần đầu công chiếu những vấn đề ký giả hỏi rất nguyên tắc, lúc ký giả nhắc tới sự nhiệt tình của người hâm mộ Trung Quốc, Fitzgerald lộ vẻ thụ sủng nhược kinh, ông dùng giọng mang đậm khẩu ấm tiếng Anh trúc trắc nói một câu tiếng phổ thông: "Hoàn toàn không ngờ. Cho nên." Ông cười xoay người, chỉ vào các diễn viên chính tề tụ phía sau, dùng tiếng Anh nói: "Tôi mang tất cả những nhân vật chủ chốt mà mọi người mong chờ đến đây."
Phiên dịch vừa nói xong, bên dưới một mảnh hoan hô.
Lúc đến phiên Thôi Trinh trả lời câu hỏi của ký giả, ký giả không kịp chờ đợi liền hỏi lên: "Gần đây vẫn rất được chú ý là sự việc Sùng Hoa đạo diễn Sùng đánh người, ngài nghĩ như thế nào?"
Khán giả bên dưới nhất thời yên tĩnh, trợn to mắt nhìn Thôi Trinh. Fitzgerald buồn bực quay đầu hỏi phiên dịch, phiên dịch chỉ tận chức tận trách mà phiên dịch một lần, sau đó cũng trợn to hai mắt nhìn về phía Thôi Trinh.
Dưới vạn chúng chúc mục, Thôi Trinh nhàn nhạt mỉm cười, nói: "Sùng Hoa sẽ không vô duyên vô cớ đánh người, tôi tin tưởng nhân phẩm của cô ấy."
Sùng Hoa sẽ không vô duyên vô cớ đánh người, nói cách khác đây là lỗi của Lục Viễn? Thôi Trinh biểu thị tin tưởng nhân phẩm của Sùng Hoa, nói cách khác sẽ vô điều kiện đứng về phía Sùng Hoa? Ký giả hỏi vấn đề này bất an không thôi, khán giả bên dưới cũng châu đầu ghé tai xôn xao bàn luận. Giống như lần trước Tần Tụng đánh giá Trịnh Gia Lệ lúc tiếp nhận phỏng vấn trực tiếp ủng hộ Sùng Hoa là quá thiếu khôn khéo, bởi rất ít có người phát ngôn một cách hoàn toàn không có đường lui như thế.
Nhưng, ký giả và khán giả sau khi xì xào bàn tán chốc lát, dĩ nhiên từ trong giọng nói bình tĩnh của Thôi Trinh cảm thấy những lời này của nàng tiềm ẩn sức mạnh.
Trong mắt những khán giả đơn thuần, sự tín nhiệm của ảnh hậu đối với đạo diễn Sùng đã đạt đến mức nàng nguyện ý đặt cả hình tượng không chút tỳ vết và uy tín mãn cấp của mình vào để ủng hộ mỗi một quyết định của Sùng Hoa.
Còn đối với những ký giả hiểu rõ quy tắc trong giới , bọn họ bắt đầu nháy mắt cho nhau, chuyện này tuyệt đối sẽ xoay chuyển ngược lại, phía Sùng Hoa có đầy đủ lợi thế, trừ phi Lục Viễn có hậu chiêu, nếu không sợ rằng trở mình không được nữa.
Ký giả lập tức bừng tỉnh, anh ta bận rộn truy vấn: "Xin hỏi đạo diễn Sùng hiện tại ở nơi nào? Cô ấy đối với chuyện này, có cái nhìn gì, có xin lỗi đạo diễn Lục Viễn hay không?"
Đối với vấn đề này, Thôi Trinh vẫn chưa trực tiếp cho ra đáp án: "Xin lỗi, vấn đề này tôi không cách nào trả lời." Nàng nói xong liếc nhìn người dẫn chương trình, người ka hiểu ý, lập tức nói: "Hy vọng mọi người đặt vấn đề có liên quan đến bộ phim."
Trọng tâm buổi họp báo trở lại trên Cố Viên Vô Thử Thanh.
Fitzgerald một mực nghe phiên dịch nói, ông phát hiện giọng của phiên dịch dần dần phấn khởi, ông lấy làm kỳ quái quay đầu, phát hiện trong đôi mắt của phiên dịch tràn đầy kích động. Tỉ mỉ nghe, tựa hồ còn nghe được phiên dịch sung sướng dùng tiếng Anh lẩm bẩm một câu: "Oa oa oa ngọt đến khóc." Nhưng chờ ông nghe lại lần nữa, lại là thần thái bình thường, ngữ tốc và ngữ khí ngữ tốc. Câu 'ngọt đến khóc' vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.
Có lẽ là nghe lầm đi. Fitzgerald nghĩ như vậy.
Vấn đề của ký giả trở lại trong tâm, chính là điện ảnh lần đầu công chiếu. Tất cả đèn trong rạp đều tắt hết, màn hình lớn sáng lên, bộ phim bắt đầu.
Thôi Trinh ngồi ở hàng thứ nhất, nàng đứng lên, nhấc làn váy, từ cửa hông bước ra ngoài. Cửa hông của rạp chiếu phim này là chuyên dành cho nghệ sĩ ra vào, không có khách hàng ra vào, hai bên vách tường đều sáng đền, cả lối đi được chiếu sáng như ban ngày.
Thôi Trinh bước nhanh, cả lối đi không có một bóng người, chỉ có tiếng bước chân dồn dập của nàng. Nàng bước nhanh mà đi, hô hấp tăng lên, đi đến cuối cùng, nàng nhìn thấy Sùng Hoa đeo cặp kính râm lớn, đứng ở nơi đó.
Nghe tiếng bước chân, Sùng Hoa xoay người, cô nhìn thấy Thôi Trinh, khóe môi liền ức chế không được mà cong lên.
==============
Chương 46:
"A Trinh!" Sùng Hoa gọi tên nàng, bước nhanh đến trước mặt Thôi Trinh, ôm thật chặt lấy nàng.
Hai tuần xa nhau, chỉ có mỗi ngày trò chuyện hơn mười phút ngắn ngủi để duy trì liên lạc. Tưởng niệm sớm sẽ theo thời gian chia lìa tăng trưởng tràn đầy trong lòng.
"Em thật sự nhớ chị." Sùng Hoa nhẹ nhàng nói, ngữ khí tựa như than thở, mềm nhẹ giống như không khí, thoảng vào lòng Thôi Trinh.
Nghe cô không hề che giấu kể rõ lòng mình, Thôi Trinh bởi vì cái ôm cấp thiết của nàng mà thân thể chậm rãi buông lỏng, nàng trở tay ôm lấy Sùng Hoa, trong giọng nói không còn là thành thục lúc đối mặt ký giả. Nàng tựa vào vai Sùng Hoa, nhẹ giọng nói: "Tôi cũng vậy."
Chiếm được sự đáp lại của nàng, Sùng Hoa cảm thấy cả trái tim đều bị vui sướng lấp đầy, cô thu chặt cánh tay, cảm thụ được Thôi Trinh ở ngay trong lòng cô.
Tối nay là tiệc mừng công Tù Đồ đóng máy, đạo diễn vốn nên có mặt trong buổi tiệc nâng chén chúc mừng cùng mọi người lại từ trong khách sạn len lén chạy ra, lái xe đến nơi này. Chia lìa thực sự là quá khó nhịn. Sùng Hoa ngay cả một khắc cũng không muốn chờ đợi, biết được Thôi Trinh ở chỗ này tham gia lễ công chiếu, cô liền vội vã chạy tới.
Cánh tay của cô càng thu càng chặt, giống như muốn đem nàng dung nhập vào cơ thể mình, khiến hai người hợp làm một thể mới bằng lòng bỏ qua. Hô hấp ấm áp nhẹ nhàng lướt qua tai, Sùng Hoa cúi đầu, một nụ hôn mềm mại ấm áp dừng trên cổ nàng, hô hấp của Thôi Trinh gần như đình trệ, nhịp tim chợt nhanh hơn. Sùng Hoa chưa thỏa mãn với cái ôm, vừa hôn xong, cô lại dùng răng khẽ cắn, dùng đầu lưỡi khẽ liếm, dùng đôi môi mút nhẹ cần cổ của Thôi Trinh.
Hai tay Thôi Trinh khoát lên trên lưng Sùng Hoa không khỏi siết chặt, hô hấp của nàng trở nên trầm nặng, tựa vào người Sùng Hoa, môi của cô mang đến kích thích khiến nàng giống như ở giữa điện lưu, cả người đều run rẩy.
"A Trinh... A Trinh...." Sùng Hoa không ngừng gọi tên nàng, xa cách đáng kể, tưởng niệm đáng kể, khiến cô muốn có được tất cả từ Thôi Trinh, cô dùng lực quá nặng, đầu lưỡi lướt trên da thịt mềm mại, không kiềm chế được mà mút rồi lại hôn.
Thôi Trinh giống như rơi vào một mộng cảnh mông lung, nàng cắn chặc môi, khi cảm giác được Sùng Hoa tăng thêm lực đạo, giấc mộng kia mới thanh tỉnh. Nàng vội vã đẩy vai Sùng Hoa một cái: "Không được... Sẽ để lại dấu vết...."
Nàng mặc chính là lễ phục lộ vai, đột nhiên thêm một vết đỏ, căn bản không có cách nào che lấp.
Sùng Hoa thả nhẹ lực đạo, cô lưu luyến khẽ liếm một chút, đầu lưỡi nóng bỏng đảo qua, mang theo một mảnh tê ngứa, lưng của Thôi Trinh càng tê dại, nàng bận rộn vuốt lưng Sùng Hoa, ôn nhu trấn an cô.
Sùng Hoa rốt cuộc bình tĩnh lại, đôi mắt ẩm ướt của cô giống như phủ một tầng sương mù, bên trong tràn ngập dục niệm muốn tiến thêm một bước. Đây là ý gì, Thôi Trinh đương nhiên hiểu rõ, nàng nhịn không được cảm thấy lồng ngực nóng bừng, lần đầu tiên sau khi gặp lại Sùng Hoa nàng muốn trốn tránh. Ngực gấp rút phập phồng, Thôi Trinh nóng lòng khiến Sùng Hoa bình tĩnh trở lại, cũng nóng lòng muốn bản thân thoát khỏi loại cảm giác xấu hổ không cách nào nhìn thẳng vào tâm tình này, nàng thối lui một chút, kéo ra khoảng cách với Sùng Hoa, hai tay xuôi bên người nắm thành quyền, khẩn trương đến liên tục chà xát, nhưng ngoài miệng vẫn trấn định nói: "Nếu như không đi vội, vậy cùng tôi vào xem phim đi."
Sùng Hoa ngẩng đầu, thấy đôi mắt trong trẻo và khóe môi nhất quán ôn hòa bình tĩnh của Thôi Trinh, nàng không có một tia luống cuống không khống chế được, hình như vừa rồi thiếu chút nữa vượt giới hạn cũng không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với nàng. Sùng Hoa nhất thời cảm thấy thất bại mà khẽ nói một tiếng, ghé vào vào Thôi Trinh không chịu ngẩng đầu lên.
Bộ phim đang chiếu. Đây là một bộ phim lấy đề tài chiến tranh, lên án chiến tranh phi nghĩa. Chính như Thôi Trinh nói trước đó, đề tài có phần cũ kỹ. Phim điện ảnh lấy đề tài chiến tranh không biết đã có bao nhiêu bộ, hầu như mỗi một góc độ đều đã được khai thác, đã rất khó tìm ra ý tưởng mới.
Thôi Trinh và Sùng Hoa trở lại rạp chiếu phim, hai người ngồi ở trong góc.
Rạp chiếu phim là một mảnh đen kịt, nguồn sáng duy nhất là ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn ảnh lớn. Mọi người ngay cả người bên cạnh đang làm gì đều thấy không rõ. Sùng Hoa thấy vậy, liền cố chấp nắm tay Thôi Trinh không chịu buông ra. Thôi Trinh từ chối vài lần, nhưng thấy cô kiên trì nên cũng liền tùy cô.
Bộ phim này lấy bối cảnh chiến tranh thế giới. Nó giảng thuật về những con người bình thường trong chiến tranh, di tản khắp nơi, trốn chạy chiến tranh. Thôi Trinh thủ vai nữ chính trong lúc chạy nạn đã thất lạc cùng chồng con. Nàng nơi nơi tìm kiếm người nhà, lại bởi vì ngoài ý muốn, bị ép gia nhập vào quân doanh của quân địch. Nàng làm công việc của một hộ sĩ, nàng thống hận sự tàn phá quân thù mang đến, nhưng tiếp xúc càng sâu, nàng phát hiện binh lính quân địch cũng chỉ là người bình thường, bọn họ cũng có gia đình, có con cái, có ba mẹ, có vợ con, bọn họ cũng chờ đợi chiến tranh nhanh chóng kết thúc để bọn họ có thể trở về nước, đoàn tụ cùng người nhà. Chiến tranh cũng không phải do dân thường khởi phát, nhưng lại muốn dân thường gánh chịu thống khổ lớn nhất.
Thấy những binh sĩ kia chảy máu kêu rên mặt mũi vặn vẹo, lúc đầu nàng âm thầm dùng sức lực nhỏ bé của bản thân giảm liều lượng thiếu, băng bó sai quy tắc, ý đồ dùng phương thức này cống hiến cho quốc gia của mình, đến dần dần nàng không cách nào lãnh huyết đối đãi bọn họ. Bọn họ là quân địch, cũng là người bình thường, cũng vô tội, cũng khát vọng hòa bình, khát vọng được về nước. Trong phim có một cảnh đặc tả, binh sĩ địch quân từ trong túi áo lấy ra một tấm ảnh, trong ảnh là người vợ xinh đẹp và đứa con nhỏ đáng yêu của anh a, bọn họ cười đến ngọt ngào xinh đẹp như vậy, binh sĩ đó đã bị thương nặng, không thể cứu chữa được, anh ta tay run rẩy cầm tấm ảnh đặt lên ngực, khóe mắt trượt xuống một giọt lệ. Nước mắt xóa đi một vệt dài trên khuôn mặt đầy máu đen của anh ta, nhưng lại không cách nào xóa đi kết cục phải mất đi tính mạng của anh ta. Anh ta rốt cuộc chết trên băng ca, trước khi chết, anh ta nói: "Tôi hận chiến tranh."
Bi kịch như vậy, không ngừng tiếp diễn, binh lính trong quân đội đã chết lặng, bại trận bọn họ không có khổ sở, thắng trận, cũng không có vui mừng. Tính mạng của bọn họ là tĩnh mịch.
Nữ chính ở doanh trại của quân địch bốn năm, rốt cuộc chờ được chiến tranh kết thúc, tổ quốc chiến thắng, đánh đuổi kẻ xâm lược, bảo vệ nhân dân, bảo vệ quốc thổ. Nàng làm tù binh, cuối cùng được thả về nước.
Vẻ mặt hân hoan của nữ chính trong phim khiến khán giả cũng hài lòng theo nàng, nhưng bối cảnh âm trầm, âm nhạc trầm thấp khiến khán giả có một loại bất an mơ hồ. Lạc quan thiện lương, nhiệt tình yêu thương tổ quốc, nhiệt tình yêu thương gia hương, mỗi thời mỗi khắc đều ngóng trông có thể đoàn tụ cùng người nhà, cơ khổ của nữ chính cuối cùng vẫn không kết thúc. Bởi trong lúc chiến tranh nàng là hộ sĩ trị liệu cho quân địch, nàng vừa được hít thở bầu không khí tự do thì đã bị toà án quân sự khởi tố với tội danh khởi tố. Chồng nàng lấy làm sỉ nhục, con nàng không muốn thừa nhận nàng, nàng triệt để bị tổ quốc bỏ rơi, bị người nhà vứt bỏ.
Bộ phim cuối cùng kết thúc, nữ chính bị phán tù chung thân bước vào song sắt, đi cùng nàng cũng không thiếu những tù binh khác cùng ở doanh trại địch năm xưa, sau khi chiến tranh kết thúc, cả nam lẫn nữ bị giao vào nhà tù, mỗi người bọn họ đều mặc đồng phục tù nhân, mỗi người bọn họ thần tình đều là tĩnh mịch. Ánh mắt của nữ chính từ đầu đến cuối không hề gợn sóng, thậm chí càng thêm tuyệt vọng so với lúc bị bắt làm tù binh. Nàng đã không có chờ đợi, trước đây nàng chờ đợi chiến tranh kết thúc, tổ quốc thắng lợi, cùng người nhà đoàn tụ, mà bây giờ, nàng chỉ chờ đợi cái chết đến sớm một chút.
Sai không phải chúng ta, là thời đại và chiến tranh. Nữ chủ đã nói như thế trước quan tòa. Những lời này, ở cuối phim lại vang lên một lần nữa. Hình ảnh cuối cùng dừng lại là bầu trời xanh biếc, chim bồ câu tung bay trên bầu trời.
Lúc bộ phim chiếu được một nửa, trong rạp chiếu phim đã mơ hồ vang lên tiếng khóc nức nở.
Phần cuối nặng nề làm cho không người nào có thể nở nụ cười. Nữ nhân vật chính khi còn sống đều là bi kịch. Xem xong bộ phim này, không ai còn hoài nghi vì sao Thôi Trinh nhận được giải nữ chính xuất sắc nhất tại liên hoan phim Vinich. Diễn xuất của nàng thật sự mãn nhãn. Loại chờ đợi ngày nhớ đêm mong, loại tưởng niệm sâu tận xương tủy, loại tuyệt vọng vô thanh vô thức kia, mỗi một loại tâm tình nàng đều thể hiện sâu sắc đi vào lòng người, mỗi một loại tâm tình chuyển hoán, lưu loát một cách tự nhiên.
Ánh mắt của nàng, biết nói. Ôn nhu, trầm nặng, bi thương, thống khổ. Khi nàng nhìn vào ống kính, mọi người đều sẽ cảm thấy người được nhìn chính là mình, do đó người xem sẽ vì nàng thoải mái mà thoải mái, vì nàng tuyệt vọng mà tuyệt vọng.
Diễn xuất của Thôi Trinh, rất có sức cuốn hút.
Bộ phim kết thúc, cả rạp phim vẫn còn đắm chìm trong bộ phim, tất cả mọi người có chút mờ mịt, nữ chủ cứ như vậy sống quãng đời còn lại trong ngục giam sao? Không có người thân thăm nuôi, không có tương lai để chờ đợi, cứ như cái xác không hồn mà sống hết một đời?
Khóe mắt Sùng Hoa cũng đã ươn ướt cô quay đầu nhìn về phía Thôi Trinh, Thôi Trinh cũng đang nhìn cô, tay hai người còn đang nắm chặt.
Sùng Hoa nhìn Thôi Trinh thật nhanh nói: "Giữa chúng ta mặc kệ xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ không buông tay chị."
Sẽ không giống như người chồng trong phim, từ bỏ người vợ của mình, thậm chí dẫn đầu quở trách nàng.
Thôi Trinh mỉm cười, nắm thật chặt lấy tay cô, biểu thị nàng cũng vậy.
Sùng Hoa hiểu ý của nàng, tâm trạng bị bộ phim ảnh hưởng rốt cuộc dễ chịu hơn một chút.
Đèn phía trên đồng loạt bật sáng. Sùng Hoa lại nhìn Thôi Trinh một cái, đeo kính lên, từ cửa hông đi ra ngoài.
Cô đi rất nhanh, còn không có ký giả thấy cô. Nếu không, bên ngoài chỉ sợ lại chận thành một bức tường.
Cố Viên Vô Thử Thanh sẽ trở thành hiện tượng là việc đã định trước. Tuy rằng nội dung nặng nề của nó không phù hợp với tiêu chuẩn giải trí giảm sức ép của người thành thị, nhưng nó hội tụ tất cả nhân tố thu hút nhất, nội hàm khắc sâu, danh khí của diễn viên, năng lực của đạo diễn. Một bộ phim như vậy, không đạt doanh thu phòng vé là không thể nào.
Khán giả xem qua buổi công chiếu đều tự phát rơi lệ. Nhưng còn có một cái nhóm người ngoại trừ khóc vì bộ phim, còn 'ngọt đến khóc' trong bầu không khí hạnh phúc.
Đoạn phỏng vấn ảnh hậu trong buổi công chiếu đã được cư dân mạng cắt ra chia sẻ một cách điên cuồng.
"Ảnh hậu hình như bao che khuyết điểm a [ cười ra nước mắt], nhất định là cách quan sát của tôi sai rồi!"
"Tôi cũng cảm thấy như thế [tạm biệt]"
"Tôi là phiên dịch! Tôi vội tới phiên dịch ý tứ của ảnh hậu một cách chuyên nghiệp cho mọi người hiểu : bạn nhỏ nhà tôi thật biết điều, sẽ không tùy tiện khi dễ bạn nhỏ khác, đánh nhau nhất định cũng là con nhà người khác sai! [mặt nghiêm túc]"
"Ha ha ha ha phiên dịch cái quỷ gì, mới không phải như thế! Thông Hoa mau gọi mẹ đi ha ha ha ha!"
Bên dưới là cư dân mạng ồn ào bình luận 'gọi mẹ đi!"
Lúc Sùng Hoa ngồi ở trong xe chờ Thôi Trinh liền lướt xe bình luận, thấy số đông viết 'gọi mẹ đi", cô cảm thấy mình quả thực không nhìn nổi nữa. Nhưng cô vẫn là không nhịn được mà tưởng tưởng, vừa tưởng tượng thì lập tức dừng sự tưởng tượng hoang đường đó lại, gọi mẹ cái gì, quả thật là quá xấu hổ!
Cô vội vã thoát khỏi tài khoản phụ leo lên tài khoản chính. Nơi này sẽ không có bầu không khí ngọt ngào đáng yêu như vậy. Dưới một bài đăng mới nhất của cô, toàn bộ đều là bình luận truy vấn sự kiện đánh người, hoặc ủng hộ, hoặc thóa mạ.
Còn có người mắng cô ngạo mạn càn rỡ, xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không có một chút đáp lại.
Sùng Hoa ngược lại không phải là có ý định không phản ứng, ngay từ đầu nghĩ là không còn mấy cảnh quay nữa, nên muốn hoàn thành bộ phim trước rồi nói tiếp, để tránh ảnh hưởng tâm tình lúc quay chụp, bởi vì càng gần thời điểm kết thúc công việc, nhân tâm càng phân tán, dứt khoát một lần đương nhiên là phương thức tốt nhất.
Kế tiếp là bởi vì Cố Viên Vô Thử Thanh công chiếu, chiếm cứ vị trí đầu đề tin tức. Nếu như cô làm sáng tỏ ngay lúc này, nhất định sẽ tranh nhiệt với bộ phim, ảnh hưởng việc tuyên truyền. Cô tranh nhiệt với người nào cũng được nhưng không thể tranh với Thôi Trinh, vì vậy liền chậm trễ một chút.
Đã đi qua một tuần, nếu còn kéo nữa sự tình đều phải bị mọi người quên đi, hiệu quả khẳng định không bằng lập tức làm sáng tỏ , nhưng Sùng Hoa vẫn quyết định chờ thêm hai ngày nữa, chờ nhiệt độ của Cố Viên Vô Thử Thanh ổn định mới trở lại làm sáng tỏ.
Tin chắc rằng trước khi cô đứng ra, Lục Viễn tự cho là chiếm ưu thế tuyệt đối nhất định sẽ không dễ dàng xuất viện cũng sẽ không dừng việc làm lớn chuyện này.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna