Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 5 + 6

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét

Quy Đồ – Chương 5

Những năm trước đây Weibo mới xuất hiện, các minh tinh đại thể đều theo xu hướng tạo tài khoản, sau khi xác nhận tài khoản V, chính là đăng bài hằng ngày, cùng fan tương tác. Sau đó rất nhiều người dần dần phát hiện Weibo là một nơi thu hút fan rất tốt, vì vậy, hai năm qua, càng ngày càng nhiều ngôi sao  chiều fan, phát triển trên Weibo, hơn nữa chương trình truyền hình thực tế thịnh hành rất nhiều ngôi sao sắp qua thời dĩ nhiên khởi tử hồi sinh thành công.
Thôi Trinh cũng có Weibo, đến địa vị như nàng, đương nhiên không cần cố ý dễ thương thân thiện đến thu hút sự chú ý. Tài khoản của nàng luôn luôn là người đại diện giúp nàng quản lý, bình thường cũng chỉ đăng một ít nội dung liên quan đến công việc, đến ngày sinh Khổng Tử, tân niên quốc khánh vân vân, người đại diện sẽ đăng một số hình ảnh của Thôi Trinh xem như phúc lợi, cũng xem như lời cảm ơn đối với fan.
Những hình này đều là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp, mất rất lớn tâm tư mới chụp được, những người ái mộ chỉ nhìn ý tưởng, bối cảnh, đều có thể nhìn ra dụng tâm của ảnh hậu dành cho họ.
Thôi Trinh xuất đạo mười một năm, có thành tích hôm nay, không chỉ nhờ vào khả năng diễn xuất, càng là bởi vì nàng luôn một một phần cảm kích người hâm mộ.
“Công việc hôm nay kết thúc.” Người đại diện Tần Tụng mởi quyển sổ nhìn thoáng qua, ngẩng đầu nói: “Hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi một ngày.”
Trong tay Thôi Trinh cầm điện thoại di động, quay đầu nhìn ra ngoài của sổ xe, sắc trời mông lung, vẫn chưa hoàn toàn tối lại: “Hôm nay sớm như vậy?”
Tần Tụng thở dài: “Mấy ngày nay cậu thoạt nhìn rất mệt mỏi, mình liền tự chủ trương dời lại mấy thông cáo, rút ra thời gian. Sức khỏe quan trọng nhất.”
Cô và Thôi Trinh từ cao trung đã quen biết nhau, là bạn tốt nhiều năm, nên tùy ý một chút.
Hai bên đường phố đèn đường sáng rực, dưới bầu trời vẫn chưa hoàn toàn tối đi, hiện ra một loại ấm áp kỳ lạ. Ô tô quẹo vào một tiểu khu trị an nghiêm mật.
Thôi Trinh cúi đầu liếc nhìn điện thoại, màn hình vẫn đen, chưa từng sáng lên. Nàng suy nghĩ chốc lát: “Cũng tốt, cậu cũng nên bồi lão đổng và Hạo Hạo.”
Thành tích ngọa nhân, luôn luôn thành lập trên cơ sở chăm chỉ. Thôi Trinh làm việc rất liều mạng, quay về nhà nghỉ ngơi sớm giống như bây giờ một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày cũng tìm không ra hai ba lần.
Cho dù biết nói nữa cũng vô dụng nhưng Tần Tụng vẫn là không nhịn được: “Cậu cũng không cần quá liều mạng, có thời gian thì nghỉ ngơi nhiều, đừng đọc kịch bản nữa.”
Xe vững vàng dừng lại ven đường, Thôi Trinh cười nói: “Mình biết, cậu trở về cẩn thận.”
” Ba!” Máy vi tính xách tay bị khép lại.
Sùng Hoa đi đến bên cạnh Sâm Hòa nhìn thoáng qua, quả nhiên thấy trong danh sách người theo dõi mới có tên Thôi Trinh, bên cạnh cái tên còn có chữ V màu vàng, chứng thực là ảnh hậu. Không có sai, chính là ảnh hậu.
Mấy vạn người theo dõi mới, mệt cho Sâm Hòa buồn chán, xem hết từng người.
Sùng Hoa nhìn chốc lát, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rất không hiểu: “Cô ấy quan tâm tôi làm gì?” Giữa các cô không có qua lại gì.
Lần trước trong lễ trao giải cô từng thăm dò bên phía ban tổ chức, bởi vì Thôi Trinh không có yêu cầu bảo mật nên ban tổ chức tiết lộ tương đối thoải mái, là phía ảnh hậu chủ động liên hệ bọn họ, điều kiện duy nhất chính là đối tượng trao giải phải là đạo diễn mới xuất sắc nhất.
Chỉ căn cứ điều này Sùng Hoa đã cảm thấy rất không tầm thường. Ấn tượng của cô đối với Thôi Trinh cũng không xấu, nhưng tình huống ly kỳ, cô không thể không có một chút cảnh giác, liền tìm người đi thăm dò có phải cô đã bỏ qua tiếp xúc nào với Thôi Trinh hay không. Tỷ như dưới quyền Tùy Thị có một nhãn hiệu trang phục đỉnh cấp thế giới, có lẽ Thôi Trinh đã làm người phát ngôn của công ty con cho nên trong lúc vô ý nhận ra cô?
Cách nói này tương đối miễn cưỡng, đầu tiên, Thôi Trinh không cần lấy lòng cô, nói cách khác cô không đáng giá Thôi Trinh lấy lòng, thứ nhì, cô rất ít lộ diện ở trường hợp công khai, người từng gặp cô ít lại càng ít, Thôi Trinh không lý nào nhận ra cô.
Quả nhiên, tra xét hơn nửa tháng vẫn không có thu hoạch.
Đây cũng là nằm trong dự liệu, cô, đang làm một chuyện không có đầu mối, ngay cả điều tra từ đâu cũng không biết.
Sùng Hoa cảm thấy, từ lúc cô tỉnh lại hình như có rất nhiều chuyện đã hoàn toàn khác với ấn tượng của cô. Ví dụ như, cô mơ hồ cảm thấy, trong trí nhớ của cô cũng không có một ảnh hậu nổi tiếng khắp Trung Quốc, nhưng mỗi khi cô cho là như vậy thì ký ức của cô sẽ trở nên mơ hồ không rõ, có một thanh âm nói cho cô biết, Thôi Trinh là tồn tại.
Nếu không nghiêm túc kiểm tra qua, cô còn cho rằng con dao đó không phải đâm vào ba sườn mà là đâm vào đầu cô. Nên nhiều chuyện đều trở nên mơ mơ hồ hồ.
” Làm sao bây giờ?” Sâm Hòa khẩn trương cầm điện thoại, trưng cầu ý kiến Sùng Hoa.
“Theo dõi lại.” Sùng Hoa cầm điện thoại, mở trang chính Weibo của Thôi Trinh, nhấn nút theo dõi.
Cô ở bệnh viện xem những bộ phim điện ảnh của Thôi Trinh một lần, kể cả những tạp chí có nàng,  những cuộc phỏng vấn cũng xem được một phần, mặc kệ nói như thế nào, diễn xuất của Thôi Trinh đã đạt được trình độ nhuần nhuyễn, nếu như một ngày nào đó có thể hợp tác với nàng trong một bộ phim, tất nhiên là một loại hưởng thụ. Huống chi, nghi hoặc này còn không giải đáp được, cô muốn biết, có lẽ chỉ có thể từ chỗ Thôi Trinh mới lấy được đầu mối.
Sâm Hòa nhìn một loạt động tác của cô, dường như còn chưa hồi phục tinh thần từ trong khiếp sợ, một lát sau anh ta mới nói: “Đạo diễn Sùng, cô theo dõi tương tác với nữ thần, tôi không yêu cô nổi nữa rồi.”
” Không cần anh yêu, anh có thể tan việc.” Đã trễ rồi, là thời gian về nhà.
Sùng Hoa một bên lướt Weibo, một bên đi ra ngoài cửa, đi tới cửa, cô nhớ đến một việc, lại nói: “Anh liên hệ Lương Thanh thử xem, tôi muốn mua bản quyền bộ tiểu thuyết của anh ta.”
Sâm Hòa muốn nứt vỡ cả người: “Lương Thanh?” Đây quả thực là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành, anh tiến nhanh hai bước: “Đạo diễn Sùng, cô đổi người khác, đổi người khác tôi bảo đảm trong vòng 3 ngày ký hợp đồng!”
Sùng Hoa không để ý tới anh ta, trực tiếp ra ngoài.
Sùng Hoa tự mình lái xe, cô không ngồi xe của người khác, vì điều đó khiến cô không có cảm giác an toàn.
Cô lái xe, ngồi vào ghế lái, trên điện thoại di động là poster một bộ phim điện ảnh của Thôi Trinh. Ở một bụi lau sậy tiêu điều, nàng quay đầu, đây là một linh hồn tràn đầy thương tích giãy dụa thoát ra từ trong tuyệt cảnh, trong mắt của nàng, là hồng sắc đặc hữu của niên đại, chịu đủ chiến loạn, từng đói khát từng bị áp bách tàn phá, trong loại đờ đẫn này lại có một loại hy vọng tràn đầy sức sống sinh mệnh.
Sùng Hoa nhìn poster, chỉ cảm thấy tâm tình của mình bị nói ảnh hưởng. Cô lại nghĩ đến ánh mắt tĩnh mịch của Thôi Trinh trong lễ trao giải hôm đó.
Trong ánh mắt của nàng, có tất cả tình cảm của nhân loại. Sùng Hoa nghĩ thầm.
Thôi Trinh trở lại nhà mình, cũng không lập tức đi ngủ, nàng ngồi vào trước bàn đọc sách, lấy mấy quyển kịch bản mới đưa đến. Những kịch bản này vốn đã chọn ra từ một đống kịch bản chế tác lớn, biên kịch, đạo diễn đều thành danh đã lâu, có kinh nghiệm phong phú. Thôi Trinh phải làm là từ bên trong lựa chọn ra một hai bộ.
Ánh mắt chọn phim của nàng rất tốt, chưa bao giờ chọn trúng những bộ có hoa không quả, nhìn như hoành trắng nhưng chỉ dựa vào hiệu ứng đặc biệt, dựa vào cẩu huyết thu hút chú ý. Chỉ là, những năm gần đây điện ảnh quốc nội chất lượng tốt càng ngày càng ít, phim truyền hình cũng  thế, cả giới giải trí đều nhấp nhô không đột phá.
Điện thoại đặt ở bên tay phải của nàng nơi khóe mắt có thể thấy được. Nàng đảo kịch bản, thoạt nhìn có chút không yên lòng.
Bên trong không mở hết đèn, chỉ có một ngọn đèn vừa đủ chiếu sáng. Thôi Trinh cầm bút, ghi chú đánh dấu trên kịch bản, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn điện thoại.
Màn hình điện thoại vẫn không sáng lên.
Kim đồng hồ chỉ vào số mười. Đại khái hôm nay đợi không được nữa. Thôi Trinh có chút thất vọng để bút xuống, nàng đứng lên, đè nén tâm tình thất vọng này.
Đúng lúc này, màn hình đợi đã lâu rốt cuộc sáng lên, một thông báo của Weibo hiên lên thanh trạng thái — Sùng Hoa trở thành người theo dõi mới của bạn.

Quy Đồ – Chương 6

Có một có một cộng đồng, là tay viết tin, chức nghiệp của họ chính là viết tin ngắn, từ tài khoảng phổ thông viết thành đại V, bọn họ liền thành công. Tin ngắn trải rộng các hành nghiệp, lời bình thời sự, vận thế chòm sao, tin giải trí, thậm chí sủng vật nuôi trong nhà. Những tin ngắn này tuy rằng lĩnh vực bất đồng, nhưng truy cầu nổi tiếng, truy cầu lượng bình luận theo dõi.
Có thể nhấc lên tin tức có liên quan đến Thôi Trinh, có là nhân vật nhỏ cũng trở nên thu hút, hơn nữa gần đây Sùng Hoa cũng rất nổi, tin tức hai người theo dõi lẫn nhau, trời còn chưa sáng đã bị các tay săn tin đào ra.
Bát quái ta lớn nhất V: “Mẹ ơi, đạo diễn Sùng và nữ thần của ta theo dõi lẫn nhau!” Nữ thần ta cũng muốn ngài theo dõi ta!”
Các loại đảng phái đêm khuya lướt Weibo đều sửng sốt đã lâu không phản ứng kịp, ảnh hậu và đạo diễn Sùng dĩ nhiên theo dõi nhau? Mở danh sách những người Thôi Trinh theo dõi sẽ phát hiện, nhân số không đến một trăm, hơn nữa còn đều là những đạo diễn biên kịch nổi danh trong giới, hiện tại đột nhiên thêm một Sùng Hoa, fan của ảnh hậu biểu thị thay đổi quá nhanh, bọn họ có chút không phản ứng kịp, ngược lại không phải là nói Sùng Hoa không tốt, mà là thời gian cô xuất hiện trước mặt công chúng thật sự quá ngắn, tác phẩm cũng chỉ có một bộ, nói tóm lại, chính là thiếu địa vị.
Nhưng làm fan của Thôi Trinh nhiều năm như vậy đại thể đều là rất bao dung, ôm tâm tình ‘ Ảnh hậu tốt với anh, chúng tôi sẽ tốt với người đó’, cho nên chạy đến dưới Weibo của Sùng Hoa, thêm vào đội ngũ a a a a, hô hào: “Cô có bản lĩnh thì quay phim, cô có bản lĩnh thì đăng ảnh tự chụp!”
Sau khi hò hét xong mới phát hiện, mẹ ơi, đạo diễn Sùng thật sự đẹp muốn chết, ảnh hậu nhất định là coi trọng mỹ sắc của người ta rồi.
So sánh với các fan nhiều kinh nghiệm sóng gió của Thôi Trinh, thì fan của Sùng Hoa quy mô tương đối nhỏ hơn, định lực cũng tương đối yếu, sau khi  tin tức lan truyền, phản ứng đầu tiên của bọn họ là nếu như đạo diễn Sùng bị nói ôm đùi thì làm sao đây?
Tuy rằng hâm mộ Sùng Hoa chưa lâu, nhưng người luôn luôn có lý trí, một người cao lạnh ngạo kiều đến ngay cả đăng ảnh chiều lòng fan cũng không làm, nói là ôm đùi,  là hoàn toàn không hợp phong cách.
Fan cũng có lớn nhỏ khác nhau, hình ảnh của  Sùng Hoa không nhiều, các fan lớn còn có thể trao đổi cho nhau, vì vậy có giao lưu nên tin tức vừa truyền ra những con cú đêm này đều thương lượng đối sách, nếu là có người bôi đen đạo diễn Sùng, bọn họ nên giải thích thế nào.
Kết quả phát hiện chuyện họ lo lắng căn bản không có phát sinh, bọn họ lập tức đổi hướng, gào khóc dưới Weibo của Sùng Hoa: “Đạo diễn Sùng, ảnh hậu lâm hạnh cô, còn không mau đăng ảnh tự chụp!”
Sùng Hoa giấc ngủ không tốt lắm, bốn năm trước phát hiện Chu tiên sinh cho người hạ độc mãn tính trong thức ăn của mình, cô cũng rất ít khi ngủ thẳng đến sáng. Chỉ là bất kể có ngủ hay không, thời gian nghỉ ngơi cô đều sẽ nhắm mắt lại nằm ở trong chăn, hảo hảo dưỡng thần.
Đến hừng đông, đồng hồ sinh vật gõ lên, mỗi ngày Sùng Hoa thức dậy đều có chút mờ mịt nhìn trần nhà, ba giây sau cô mới vén chăn đứng lên, đánh răng, rửa mặt thuận tiện xem tin tức.
Sau đó cô liền thấy rất nhiều bình luận yêu cầu cô đăng ảnh tự chụp để lấy lòng ảnh hậu.
Sùng Hoa nói lầm bầm hai tiếng, muốn lấy lòng Thôi Trinh thì cô sẽ gửi ảnh vào hộp thư của nàng không phải sao? Mới không cho họ xem đâu.
Sau khi rửa mặt, Sùng Hoa xuống gara, cô ngồi trên một chiếc Cadillac màu trắng, chiếc xe này không phải chiếc hôm qua cô lái,  cô sẽ không lái cùng một chiếc xe hai ngày liên tục, thậm chí ngay cả thương hiệu, màu sắc cũng sẽ không giống nhau.
Lịch trình hôm nay rất dày đặc, đầu tiên cô phải đến đài truyền hình tham gia một chương trình, chương trình đại khái sẽ phát hình vào mười giờ rưỡi tối thứ sáu, sau đó Sâm Hòa với năng lực của Sâm Hòa, anh ta sẽ hẹn được trợ lý của  Lương Thanh, họ sẽ cùng nhau ăn cơm tối, bàn về chuyện bản quyền của <<Tù Đồ>>
Lô tiểu thư mặc dù chỉ là trợ lý của Lương Thanh, nhưng tiêu thụ sách, hoạt động tuyên truyền các loại đều là cô ấy phụ trách, làm những chuyện người đại diện mới có thể làm. Lương Thanh tính cách nổi danh cố chấp, trực tiếp thương lượng với anh ta sợ rằng hiệu quả sẽ không như ý, vì vậy Sâm Hòa quyết định đi đường vòng.
Sùng Hoa biểu thị tán thành cách làm của anh ta.
Mãi đến buổi chiều ghi hình xong, Sùng Hoa vẫn hài lòng. Đài truyền hình không hỏi cô vấn đề nào không thể tiếp nhận, trên căn bản là dựa theo kịch bản, bầu không khí cả chương trình xây dựng sáng sủa lại hài hước mười phần.
Chờ ra khỏi trường quay, thấy sắc mặt khó coi của Sâm Hòa, Sùng Hoa đã biết là xảy ra chuyện gì.
Thật ra cũng không phải đại sự gì, trên Weibo Tô Hiệp đăng ảnh Sùng Hoa giảng giải kịch bản cho cô. Trọng điểm không ở tấm hình này, trọng điểm là góc độ và phong cách của tấm hình này.
Sùng Hoa trong tay cầm kịch bản, một ngón tay trắng nõn đặt phía trên, cô hơi cúi đầu, nhìn về phía Tô Hiệp gần trong gang tấc, khuôn mặt thanh thuần của Tô Hiệp cách cô rất gần, thần sắc chuyên chú, hiển nhiên là đang nghiêm túc nghe giảng.
Lẽ ra căn bản không có gì, lại vì góc chụp tạo hiệu ứng cực kỳ ái muội, bởi vì vấn đề ánh sáng, ánh mắt của Sùng Hoa dĩ nhiên có thể hiểu thành một loại cưng chìu.
Sâm Hòa thấy tấm ảnh này liền biết không tốt, vừa nhìn chính là Tô Hiệp muốn lợi dụng cô tạo nhân khí cho bản thân. Tạo tin đồn tăng nhân khí cũng là một loại thủ đoạn thường gặp, không có gì đáng chỉ trích, nhưng cô ta không báo một tiếng, đều không hỏi qua bên này có đồng ý không liền kéo Sùng Hoa vào, đây là cô ta không đúng.
“Hiện tại xóa cũng không còn kịp rồi.” Phóng xuất hai tiếng đồng hồ, các fan đói bụng đã chạy tới: “Tôi đã liên lạc với bên phía Tô Hiệp, cô ta không chịu xóa.”
Sùng Hoa mở bình luận, quả nhiên thấy một đống lớn những ID quen thuộc.
“Đạo diễn Sùng chụp thế nào đều xinh đẹp!”
“Đạo diễn Sùng của ta đột nhiên trở nên trí tính!”
“Anh anh anh ta cũng muốn được đạo diễn Sùng nhìn như vậy.”
Sùng Hoa thoáng thở phào nhẹ nhõm, giữa bình luận cũng không có quá nhiều ngôn luận cảm thấy xứng đôi gì đó. Nhưng thêm vài giờ nữa thì không nhất định. Cũng không biết trong quá trình quay phim Tô Hiệp đã lén chụp bao nhiêu, cô ta thật đúng là ánh mắt cao xa.
Cô vừa nhìn vừa đi. Đi đến cửa đài truyền hình, đúng lúc gặp phải một đám người đi tới.
Đi ở giữa là Thôi Trinh. Nàng mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt, tóc dài tùy ý xỏa tung, được nhân viên đài truyền hình và vài trợ lý vây quanh, mười phần khí thế.
Song phương đúng lúc đối mặt, Sùng Hoa và Thôi Trinh không thể tránh khỏi bốn mắt nhìn nhau.
Trong mắt Thôi Trinh không hề có tiếu ý, cũng không còn là tĩnh mịch, mà là một loại trấn định cứng cỏi rõ rệt, nàng bước đến, hiển nhiên cũng thấy Sùng Hoa, đôi mắt bình tĩnh bỗng nhiên trở nên nhu hòa mà bao dung.
Trái tim Sùng Hoa đập nhanh, nghĩ đến ảnh chụp còn đang hiển thị trên màn hình, không khỏi có loại cảm giác ăn vụng ở bên ngoài về nhà bị vợ phát hiện, mà vợ còn bao dung không chỉ trích làm tăng thêm cảm giác chột dạ.
Cô vội vã dời ánh mắt, thối lui sang một bên nhường đường cho Thôi Trinh đi trước.
Thôi Trinh đi đến bên cạnh cô thì dừng lại, hiển nhiên là muốn nói gì đó, trái tim Sùng Hoa lập tức đập mạnh, khẩn trương không nói ra được. Thôi Trinh nở nụ cười: “Cô cũng ở đây?”
“Phải, đến ghi hình một chương trình.” Sùng Hoa mỉm cười khách khí, lễ phép trả lời.
Thôi Trinh còn muốn nói gì đó, ánh mắt hơi rũ xuống, liền thấy màn hình điện thoại của Sùng Hoa vẫn sáng, ảnh chụp cô và Tô Hiệp vô cùng thân thiết hiện đầy màn hình.
Sùng Hoa chú ý tới ánh mắt của nàng, trong lòng càng khẩn trương hơn, lúc lý trí còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã động trước, cô thật nhanh nhét điện thoại vào trong túi, giải thích: “Là diễn viên này đơn phương tạo tin đồn.”
Giải thích xong cô mới thấy kỳ quái, cô và người ta chụp ảnh thái độ mập mờ giải thích với Thôi Trinh làm gì? Đừng nói là tạo tin đồn, cho dù thật sự có quan hệ gì cũng đâu cần giải thích?
Trong mắt Thôi Trinh lóe lên tia thản nhiên: “Cô Giọng nói của nàng, loại hình này có thể không chụp thì tận lực không nên chụp.” Giọng nói của nàng rất ôn hòa, cũng rất chân thành, không có một chút cao ngạo của ảnh hậu.
Sùng Hoa nhịn không được sinh lòng hảo cảm: “Tôi biết, cảm ơn nhắc nhở.”
Các nàng đang nói chuyện, bên trên mọi người im lặng chờ đợi, không ai thúc giục, cũng không có ai tò mò ngó nghiêng.
Đây mới là lần thứ hai gặp mặt, nhưng Sùng Hoa cảm thấy trên người Thôi Trinh có một loại ma lực, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, thời gian tựa hồ sẽ trở nên chậm rãi, nói chuyện với nàng, tựa như thong thả trôi đi, làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái. Sùng Hoa không nói được cảm giác dễ dàng bị nàng hấp dẫn là cái gì, nhưng không thể nghi ngờ, cô thích cảm giác này.
Thôi Trinh tính toán trong lòng xem chương trình mấy giờ ghi hình xong, phát hiện hoàn toàn kịp thời gian, liền chủ động đưa ra lời mời: “Chỗ tôi có một kịch bản tốt, nến cô có thời gian, chúng ta có thể thảo luận lúc ăn cơm tối.”
Sùng Hoa lập tức nói: “Thật ngại quá, buổi tối tôi có hẹn.”
Giọng nói của cô rất kiên quyết, cự tuyệt nhanh chóng lại không có cơ hội cứu vãn, Thôi Trinh cảm thấy tiếc nuối, nhưng nàng cũng không hiển lộ ra: “Vậy chờ lát nữa quay về, cô có thời gian thì liên lạc với tôi.”
Cách nói này giống như lời khách sáo, nên Sùng Hoa cũng không xem là thật, khách khí lại đủ tôn kính mà đồng ý.
Nhìn ra cô hoàn toàn không xem là thật, Thôi Trinh có chút bất đắc dĩ gọi cô một tiếng: “Sùng Hoa.”
Sùng Hoa mê man nhìn qua, có chút không hiểu: “Sao vậy?”
Thôi Trinh thấy cô như vậy, ánh mắt ôn nhu đến khó tả, nàng lấy danh thiếp đưa cho cô: “Cô có thời gian thì liên lạc với tôi.”
Hai người đều có việc cần hoàn thành, không phải có thể ngồi xuống uống ly cà phê trò chuyện nói chuyện trời đất, chờ Thôi Trinh đi xa, Sâm Hòa mới che ngực, không cách nào hô hấp: “Ảnh hậu thật là ôn nhu.”
Sùng Hoa căn bản không phản ứng anh ta, nhìn một chút danh thiếp trong tay, liền đưa cho Sâm Hòa, Sâm Hòa vươn tay đang muốn tiếp nhận thì dường như cô đã suy nghĩ lại, thu tay, cẩn thận đặt vào túi xách của mình.
Tay của Sâm Hòa treo ở giữa không trung: “…”
“Sẽ liên lạc lại với Tô Hiệp một lần.” Cất xong danh thiếp, Sùng Hoa liền nghiêm túc làm việc công, thậm chí càng thêm tức giận so với vừa rồi: “Nếu cô ta không xóa, cũng không cần khách khí nữa.”
Sâm Hòa biết đây là điềm báo cô nổi giận, nhìn Sùng Hoa mặt không biểu tình, anh ta rùng mình một cái, trong lòng âm thầm cầu khẩn, Tô Hiệp tốt nhất nên thức thời một chút, chuyện này nếu như làm lớn, hậu quả sau cùng khẳng định không phải Tô Hiệp có thể gánh nổi.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna