Google.com.vn Đọc truyện Online

24/06/2018

Quy Đồ (Đường Về) - Chương 7 + 8

Đăng bởi Ngân Giang | 24/06/2018 | 0 nhận xét

Quy Đồ – Chương 7

Trong giới giải trí dám đắc tội với người khác bất kể hậu quả như vậy hoặc là thật sự không biết trời cao đất rộng, hoặc là có người chống lưng.
Tô Hiệp là Sùng Hoa chọn ra từ học viện điện ảnh, lúc đó chỉ có khí chất của cô phù hợp với hình tượng nhân vật nhất, thanh thuần, mềm mại, giống như một cây hoa thố ti chỉ có thể dựa vào nam nhân mà sống, làm cho người đối diện ngay cả nói chuyện lớn tiếng cũng không đành lòng.
Bình tĩnh mà xem xét, Tô Hiệp người này thông minh, biết nỗ lực đi lên. Nhưng từ một cái góc độ khác mà nói, cô cũng ngu xuẩn, đạo diễn quả thật tần số xuất hiện rất thấp,  không được quan tâm bằng diễn viên, nhưng cô đã quên, đạo diễn so với diễn viên, mạng lưới giao thiệp rộng hơn, tài nguyên trong tay cũng nhiều hơn. Bộ phim đầu tay của Sùng Hoa có thể thành công như vậy, lẽ nào chỉ là bởi vì cô quay tốt, tác phẩm có linh khí? Có rất nhiều người tài hoa như bị vùi lấp, cô có thể thành công, tài hoa của cô là điều kiện tiên quyết nhưng nhân mạch trong giới cũng phát huy tác dụng trọng đại, từ hậu trường đến báo chí tuyên truyền, tất cả đều là cô liên hệ.


Hiện tại, Tô Hiệp vì nổi tiếng, không nói tiếng nào mà kéo cô ra làm đề tài.
Sâm Hòa cúp điện thoại, lắc đầu: “Tô Hiệp nói, hiện tại xóa thì quá lộ liễu, không bằng cứ để vậy, ý của cô ấy là, không phải có lợi cho cả hai sao, nói cho cùng đều là nữ nhân, muốn thanh minh rất dễ dàng, như vậy có thể thu hút fan lại không có gì tổn thất, hai bên cùng có lợi.”
Anh ta càng nói càng nhỏ, trong mắt Sùng Hoa lộ ra một chút châm chọc: “Cô ta nghĩ thật chu đáo.”
Đừng nói cô tiên trảm hậu tấu, cho dù cô sớm thông báo với Sùng Hoa, Sùng Hoa cũng sẽ không đáp ứng. Cô muốn làm đạo diễn, cô hưởng thụ quá trình biến mỗi một văn tự trên giấy thành hình ảnh, một quá trình thần kỳ  tràn ngập nghệ thuật và ma lực, cô cần sự quan tâm của công chúng, nhưng cô hy vọng mọi người chú ý là phim của cô mà không phải bản thân cô.
Cho nên, sao cô phải lấy bản thân bán sắc đẹp theo người khác?
Từ lần trước Tô Hiệp không chịu tạo tin đồn cùng Chu Bác Thánh cô đã suy đoán Tô Hiệp đã ôm bắp đùi nào đó, cho nên không dám tùy tiện tạo tin đồn với nam diễn viên, sợ chọc tới đối phương
Không dám tạo tin đồn với nam diễn viên, lại muốn nổi tiếng cho nên bò sang cô tạo dư luận? Phỏng chừng cũng là nhìn thấu việc bộ phim mới logout không lâu, cô lại là lần đầu tiên làm đạo diễn, không dám làm cương với diễn viên nên mới không có sợ hãi.
Một lát nữa còn phải gặp Lô tiểu thư, Sùng Hoa cũng không thể hiện tâm tình ở trên mặt, cô khôi phục dáng vẻ tản mạn bình thường, tóc dài buộc sau đầu, một thân áo lông hưu nhàn, khóe môi hơi cong, tựa như rừng rậm sau cơn mưa mùa hạ, tràn đầy màu xanh biếc nhẹ nhàng khoan khoái.
Đến hội sở hẹn trước, lại qua gần năm phút đồng hồ, Lô tiểu thư mới đến.
Đây là một nữ nhân tóc ngắn thấp béo, ước chừng bốn mươi tuổi, cười rộ lên có chút ôn nhu, cho người ta cảm giác cũng rất khôn khéo.
Khôn khéo là tốt rồi, khôn khéo thì sẽ biết điểm tốt khi chuyển thể tiểu thuyết thành điện ảnh.
<<Tù Đồ>> là tiểu thuyết trinh thám bán chạy nhất trong mười năm gần đây, nó mang tính suy lý, nhẹ nhàng chặt chẽ, lôi cuốn hấp dẫn, trong đó hai nhân vật chính một người ngạo mạn tự kỷ có thể lực siêu quần, một người tính cách cứng cỏi, xinh đẹp cảm tính, cực kỳ đáng yêu, mà nó cũng không phải một bộ tiểu thuyết trinh thám thuần túy, tràn ngập cảm giác triết học, đâu ra đó, có thể chuẩn xác nhắm đến tâm lý độc giả.
Tiểu thuyết xuất bản đã thành một làn sóng, <<Tù Đồ>> nếu như có thể chuyển thể thành phim điện ảnh, nhất định là một bộ có thể đem ôn nhu, máu tanh, nhân tính, tàn khốc, một loạt tình cảm mâu thuẫn hoàn mỹ dung hợp trong một bộ phim điện ảnh, vì đạt được hiệu quả này, tất nhiên thập phần khảo nghiệm kỹ xảo đạo diễn, Sùng Hoa đọc tiểu thuyết xong, thử tái hiện trong đầu các loại hình ảnh, từ lâu đã nóng lòng muốn thử.
Hiện tại cản trước mặt cô chính là tác giả tiểu thuyết Lương Thanh, một người cố chấp.
Nếu Sùng Hoa có thể thấy đông đảo điểm sáng trong tiểu thuyết, thì những đạo diễn khác đương nhiên cũng thấy được, nhưng mà bộ tiểu thuyết này vẫn không thể chuyển thể thành điện ảnh nguyên nhân trong đó, cũng là bởi vì Lương Thanh không chịu thả tay. Anh ta là một người cố chấp, cũng tràn đầy cốt khí văn nhân, anh ta xem tác phẩm của mình con đẻ, sẽ có người đem con của mình đổi tiền sao?
Còn một nguyên nhân nữa, độc giả của <<Tù Đồ>> rất nhiều, cực kỳ được truy phủng, trong lòng người đọc, đây là một bộ thần tác không cách nào vượt qua, không cách nào phỏng chế, nếu như làm không tốt, sợ rằng sẽ bị mắng không ngốc đầu lên được.
Song trọng trở ngại, rất nhiều người chùn bước.
Nhưng Sùng Hoa không sợ, cô không e ngại khiêu chiến, một cái liếc mắt nhìn thấy nhân sinh là có ý gì? Người nên không ngừng đột phá bản thân, tìm kiếm lạc thú.
Nói chuyện nửa ngày, thức ăn đều lạnh nhưng cũng không có một định luận chung. Tiểu thư tiểu thư phi thường có trách nhiệm đối với Lương Thanh và tác phẩm của anh ta, cũng không phải là vì muốn bán giá cao mà ai mua cũng được.
Điều này làm cho Sùng Hoa càng thêm cảm thấy hứng thú, cũng càng yên tâm, cô nháy mắt ra dấu với Sâm Hòa.
“Lần này đến đây, chúng tôi thật sự rất có thành ý.” Sâm Hòa mở miệng: “Nếu có vinh hạnh hợp tác, bên phía chúng tôi có thể cho Lương tiên sinh làm biên kịch, bảo đảm theo sát nguyên tác.”
Điều kiện này, không thể nghi ngờ là rất đả động lòng người. Tiểu thuyết chuyển thể thành điện ảnh mặc dù phần lớn đều mời tác giả làm biên kịch, nhưng vì một ít yếu tố thương nghiệp, tình tiết phải thay đổi, sửa đến hoàn toàn thay đổi so với nguyên tác cũng không phải là không có. Ý tứ trong lời nói của Sâm Hòa rất rõ ràng, rõ ràng cho thấy sẽ rất tôn trọng ý kiến của Lương Thanh.
Lô tiểu thư nụ cười chân thành: “A Thanh của chúng tôi, chỉ là có chút cố chấp, nhưng nói đến bản lĩnh sáng tác, cũng không có mấy người so được với cậu ấy. Đạo diễn Sùng.” Nàng nhìn Sùng Hoa: “Thành ý của ngài tôi đã nhìn thấy, chỉ là về phía A Thanh, tôi không dám bảo đảm, không bằng tôi sắp xếp cho mọi người gặp mặt, thế nào?”
“Lô tiểu thư đồng ý thì không thể tốt hơn.” Sùng Hoa cười nói.
Cảm giác chân chính của tác phẩm, cũng chỉ có tác giả mới có thể nói rõ.
Ra khỏi hội sở. Sâm Hòa ngồi ở ghế cạnh tài xế, lẩm bẩm: “Xem ra Lô tiểu thư trước khi đến đã lấy việc Lương Thanh làm biên kịch làm điểm mấu chốt, nói những thứ khác đều vô dụng, giá cao tới đâu bọn họ cũng sẽ không động tâm.”
Trên đường xe cộ rất nhiều, vô cùng ách tắc, Sùng Hoa lái qua một lộ khẩu, ánh mắt nhìn chằm chằm con đường phía trước: “Chỉ có bản thân dụng tâm đối đãi tác phẩm của mình, mới đạt được danh tiếng.”
Điều này cũng đúng, Sâm Hòa sâu sắc hiểu được, đã nói chuyện này, anh ta liền đột nhiên nghĩ đến: “Ảnh hậu nói cô có thời gian thì gọi điện thoại cho cô ấy, cô bây giờ có thời gian rồi, mau gọi đi!”
Sùng Hoa chuyên chú lái xe.
“Mau gọi đi! Lỡ như có cơ hội hợp tác thì sao? Cơ hội như thế nếu như bỏ lỡ, khóc cũng không kịp!” Sâm Hòa nói mãi không ngừng, rất có tư thế Sùng Hoa không làm anh ta sẽ không câm miệng.
Sùng Hoa dừng xe bên đường: “Xuống xe đi.”
Sâm Hòa liếc nhìn một trung tâm thương mại ngoài cửa sổ, muốn mua thứ gì sao? Anh ta vừa nghĩ, vừa xuống xe, mới vừa đóng cửa xe liền lái đi.
Sâm Hòa trơ mắt nhìn: “…”
Sùng Hoa ngại Sâm Hòa một đại nam nhân ồn ào quá phiền, thật ra chính cô cũng rất bối rối, rốt cuộc có nên gọi hay không.
Ngược lại không phải là sợ bỏ lỡ hợp tác, mà là Thôi Trinh đưa danh thiếp cho cô, rõ ràng cho thấy hy vọng cô có thể liên hệ với nàng. Nhưng các nàng lại không quen biết, gọi đến rồi nên nói gì? Không khí tẻ ngắt thì làm sao đây.
Một người rất quả quyết, dĩ nhiên bắt đầu do dự.
Về đến nhà, sau khi rửa mặt trong phòng tắm, đã tiếp cận mười giờ, cô thay một bộ quần áo ở nhà, ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, cầm lấy túi xách, từ bên trong lấy ra tấm danh thiếp kia.
Suy nghĩ chốc lát, cô lấy điện thoại di động ra, nhập vào từng số.
Mặc kệ có gọi hay không, lưu lại trước đã.
Danh thiếp thiết kế phi thường tinh xảo, cũng rất đơn giản, chỉ có một cái tên, một dãy chữ số, hiển nhiên là số điện thoại cá nhân của Thôi Trinh, lúc giao tế cho đi chỉ sợ là một danh thiếp khác, có càng nhiều thông tin, cũng càng hoa lệ.
Sùng Hoa lại vô duyên vô cớ rất thích tấm danh thiếp này, giản đơn, đại khí, tựa như con người Thôi Trinh, cô nhìn hai chữ Thôi Trinh trên danh thiếp, không biết vì sao càng xem càng có một loại cảm giác nhu tình như nước.
Sùng Hoa cuối cùng vẫn quyết định gọi điện thoại, lỡ như Thôi Trinh đang đợi cô gọi thì sao? Nếu như không có gì để nói, kiếm cớ cúp máy là được.

Quy Đồ – Chương 8

Mười giờ, không tính là sớm, cuộc sống về đêm của thành phố này lại vừa mới bắt đầu.
Sùng Hoa đứng ở bên cửa sổ, xa hoa truỵ lạc khiến người mê say, muôn hồng nghìn tía hiện đầy đáy mắt, cô lại không có một chút khát vọng phồn hoa, khát vọng náo nhiệt, khát vọng có người bầu bạn.
Điện thoại bên tai, sau một hồi ‘tút tút’ sau khi kết nối, tay trái của Sùng Hoa không tự chủ được bám lấy bệ cửa sổ, có chút dùng sức.
Thôi Trinh cũng không để cô chờ quá lâu, chỉ đỗ một hồi chuông, bên kia liền bắt máy. Điều này làm cho Sùng Hoa cảm thấy, Thôi Trinh một mực chờ cô.
Thôi Trinh không có vội vã lên tiếng, Sùng Hoa suy nghĩ một chút, lên tiếng trước: “Xin chào, em là …”
“Sùng Hoa.” Không đợi cô nói xong, bên kia đã xác định, tiếng cười của Thôi Trinh rất nhẹ, rất đạm, nhưng rất êm tai: “Tôi biết là em.”
Tay Sùng Hoa đặt tại bệ cửa sổ, lực đạo giảm xuống, cười nói: “Phải, là em.”
Nói xong câu này, Sùng Hoa lại bắt đầu không biết nói gì, tay trái thu hồi từ bệ cửa sổ, vô thức nhéo vạt áo của mình.
Trầm mặc một hồi, Thôi Trinh lo lắng Sùng Hoa chỉ là ứng phó mà gọi đến, không có gì nói thì cô sẽ lập tức cúp máy, vì vậy nàng dẫn dắt đề tài trước: “Đối với bộ phim tiếp theo đã có ý tưởng gì chưa?”
Đó là một đề tài tốt, Sùng Hoa thoáng thở phào nhẹ nhõm, nói với Thôi Trinh chuyện buổi tối ăn cơm cùng Lô tiểu thư: “Hiện nay xem ra, đàm phán xem như thuận lợi, chỉ còn chờ Lương tiên sinh ra điều kiện gì, có thể đáp ứng thì sẽ đáp ứng anh ta.” Đây là bộ phim thứ hai của cô, muốn tiếp bước doanh thu phòng vé huy hoàng như << ba trăm sáu mươi ngày tư bản>> nhất định phải càng thêm nỗ lực.
Thôi Trinh lắng nghe, phân tích giúp cô: “Lương Thanh có chút thanh cao, lúc trước tôi đã nghe nói, anh ta thật ra rất muốn chuyển thể <<Tù Đồ>>, nhưng không có một đạo diễn nào có thể thỏa mãn yêu cầu của anh ta.”
Sùng Hoa không khỏi hỏi một câu: “Vì sao?”
“Anh ta là người  thuần túy truy cầu lý tưởng, diễn viên phải có thực lực, điện ảnh không thể thực nhập quảng cáo, bên đầu tư không thể nhét người vào đoàn phim.”
Sùng Hoa vừa nghe liền hiểu, Lương Thanh người như thế chỉ thích hợp sinh hoạt trong tháp ngọc, không ăn khói lửa nhân gian, không biết nhân thế gian nan. Diễn viên thế hệ mới, điều kiện nổi tiếng đầu tiên là giá trị nhan sắc cao, khả năng diễn xuất lại chưa đủ, khẳng định không phù hợp yêu cầu của Lương Thanh, nhưng không cần danh tiếng của những diễn viên đảm bảo doanh thu phòng vé thì ai đến đảm bảo? Về phần quảng cáo và vân vân, người ta đầu tư vào đương nhiên sẽ có yêu cầu, hoặc đưa người cho vài vai trong phim, hoặc thực nhập quảng cáo trong phim, đây đều là không thể tránh được, không có lợi, người ta đem một đống tiền cho ngươi làm gì?
Nghe Thôi Trinh tiết lộ như vậy, Sùng Hoa lập tức biết mình nên thuyết phục Lương Thanh như thế nào, trong lòng có tính toán, tâm tình cũng thả lỏng, cô vui đùa: “Vậy nguy rồi, em  phải đi nơi nào tìm nhà đầu tư tốt như vậy. Xem ra phải biết khó mà lui thôi.”
Thôi Trinh tựa ở đầu giường, ánh sáng nhu hòa mờ nhạt chiếu vào người nàng, mềm mại mà ung dung, ánh mắt nàng nhìn một chút kịch bản trong tay mình, tiêu đề giữa trang là ba chữ đen << Thanh bình nhạc>> đặc biệt nổi bật.
“Nếu thật sự thích, thì nên tiếp tục thương lượng, chuyện đầu tư không cần quan tâm, tôi đầu cho em.”
Một bộ phim, cho dù là chế tác kinh phí thấp, cũng phải tám chữ số trở lên. Lẽ ra Sùng Hoa muốn tự mình đầu tư, tự mình quay, kết quả nghe Thôi Trinh nói như vậy, cô nhịn không được cười rộ lên: “Cho người khác biết, khẳng định sẽ hoài nghi chị tiềm quy tắc em.”
Cô chỉ thuận miệng, kết quả phát hiện, tiến triển giữa các nàng hai ngày nay thật sự có hơi giống quy tắc ngầm.
“Lại nói mò.” Thôi Trinh vén một lọn tóc ra sau tai, trong giọng nói có chút trách cứ.
Sùng Hoa sợ chọc giận nàng, bận rộn nói hùa: “Phải, là em nói mò.”
Cho dù cô không nhớ rõ, thì rất nhiều chuyện cô vẫn giống như trước đây. Thôi Trinh cảm thấy an tâm không ít: “Mặc kệ thương lượng thế nào, em cũng phải nói với tôi một tiếng, có chỗ cần hỗ trợ cũng không cần khách khí.”
Sùng Hoa cười đồng ý, liếc nhìn đồng hồ treo tường, phát hiện thời gian không còn sớm, nên chúc ngủ ngon.
Đêm nay, Thôi Trinh có một giấc mộng.
Trong mộng là ngày thu vàng óng ánh, ngoài điện cành khô lá héo úa, rơi đầy trên đất, cho dù cung nhân chịu khó quét dọn cũng không theo kịp sự suy tàn nhanh chóng của chúng.
Trọng Hoa an vị cách nàng không xa, đây là hình ảnh sau này Trọng Hoa xuất chinh trở về, chiến trường máu tanh tàn khốc khiến nàng nhanh chóng trưởng thành, Thôi Trinh rõ ràng cảm giác được, Trọng Hoa đã là một hài tử có thể cho nàng dựa vào.
Lúc này, Trọng Hoa an tĩnh ngồi ở chỗ kia, trong tay đang cầm một quyển sách, váy dài bác mang, khí độ cao nhã. Đây là người chung sống cùng nàng vài chục năm. Vài chục năm, tình cảm giữa các nàng càng ngày càng sâu đậm, khi đó Thôi Trinh cũng chưa từng nghĩ, có một ngày, nàng sẽ bỏ nàng ấy mà đi.
Trọng Hoa lật qua một trang sách, trang sách ma sát phát sinh âm hưởng nhè nhẹ.
Thôi Trinh nhìn nàng thật sâu, không cách nào dời mắt, nàng nhịn không được cất tiếng gọi nàng ấy: “Trọng Hoa.”
Trọng Hoa quay đầu lại nhìn nàng, ánh mắt vẫn nhu hòa chuyên chú, từ ánh mắt đến thần sắc, không chút che dấu không muốn xa rời không cách nào tự kềm chế đối với nàng, thậm chí là ái mộ.
Thôi Trinh mở mắt, trong phòng rất u ám, căn cứ kinh nghiệm, nàng biết trời còn chưa sáng, nàng còn có thể ngủ một hồi.
Nàng một lần nữa nhắm mắt lại, nhớ lại giấc mộng vừa rồi. Đây là hình ảnh của kiếp trước, tuy rằng đã qua mười một năm, nàng lại một chút cũng không quên, những ký ức quý giá này, giữa ngày tháng lâu dài đã trở thành niềm an ủi duy nhất của nàng trong nhiều năm qua.
Nhưng Sùng Hoa đã quên.
Cô có dung mạo hoàn toàn giống như kiếp trước, ngay cả thỉnh thoảng xuất thần, thần thái cũng giống nhau như đúc, nhưng cô đã hoàn toàn quên mất nàng. Nàng tìm cô mười một năm, không có một chút tin tức, đến vài năm gần đây nàng cũng nghĩ tới, vạn nhất Sùng Hoa không ở thế giới này, có thể cô vẫn sống ở Hạ triều, có thể cô sẽ trải qua một kiếp luân hồi, vĩnh viễn ngăn cách với nàng.
Lúc nghĩ đến những khả năng này, Thôi Trinh không phải là không sa sút tinh thần, nhưng nàng vẫn không bỏ xuống được, trong biển người mênh mông, nhìn những gương mặt xa lạ, trong lòng khấp huyết, tựa như phát điên muốn từ trong đó tìm một người có thể căn bản không tồn tại, loại tư vị này quá mức dày vò.
Nhưng nàng không có cách nào dừng lại, cho dù chỉ có thể không ngừng đi trên đường, vĩnh viễn vĩnh viễn cũng không có khả năng gặp nhau, nàng vẫn cam nguyện bắt buộc bản thân đi trên con đường này. Như vậy, đến tóc trắng xoá, chí ít nàng có thể tự nhủ, nàng lại trải qua một kiếp nhân sinh tương quan cùng Trọng Hoa, nàng chưa từng quên Trọng Hoa dù chỉ chốc lát.
Chỉ là số phận chung quy vẫn thương hại nàng, nàng rốt cuộc vẫn tìm được cô.
Ngoại trừ ngay từ đầu Sâm Hòa gọi điện thoại để diễn tả sự phẫn nộ, đồng thời cường liệt yêu cầu cô xóa ảnh chụp, liền không còn liên hệ gì với cô. Tô Hiệp nhìn trong mục bình luận một tảng lớn tán thán cô và đạo diễn Sùng tình cảm thật tốt, rất là đắc ý, tiếp tục như vậy, đăng thêm vài tấm hình thì có thể dẫn hướng CP, fan CP vừa trung thành vừa dễ thỏa mãn, rất có lợi đối với nhân khí của cô.
Cô xem như đã nhìn thấu Sùng Hoa ngại vì danh tiếng không dám xé rách da mặt cùng cô. Vài ngày tiếp theo, Tô Hiệp lại không chút kiêng kỵ đăng thêm mấy bài viết về Sùng Hoa, ảnh chụp cũng dán vài tấm, cơ bản đều là ám muội do góc độ, dụ cho người tưởng tượng đủ loại, sau đó sẽ kết hợp chút văn tự đơn giản, Cũng đủ chọc người mơ màng.
Sùng Hoa bất động thanh sắc chờ đơi. Trong fan quả nhiên đã xuất hiện xu thế ghé thành CP. Nhưng cũng có một nhóm fan lý trí phát hiện vẫn là Tô Hiệp đơn phương biểu đạt tình bạn cùng đạo diễn Sùng là thâm hậu cỡ nào, còn đạo diễn Sùng bên kia một chút đáp lại cũng không có, rất giống như người nào đó đang đơn phương tạo đề tài.
Mấy năm gần đây internet phát triển, người cũng không phải vô tri, muốn lừa thế nào thì lừa, bọn họ đã thấy nhiều, cũng có năng lực nhận cơ bản. Nhưng là bởi vì Sùng Hoa không có chính diện đáp lại, nên những fan lý trí đều ôm tâm tính ngồi xem, cũng không có đi thẳng đến Weibo của Tô Hiệp xé rách mặt.
Lại qua nửa tháng, người trong văn phòng làm  việc có thành quả, gửi đến cho Sùng Hoa một tá ảnh chụp, cũng kèm theo một video, Sùng Hoa mở xem qua, nói với Sâm Hòa: “Có thể bắt đầu phản kích.”
Cách một ngày, một buổi lễ long trọng trên TV, Sùng Hoa tham dự với vai trò khách mời.
Ký giả thật vất vả mới chờ được cô, đương nhiên sẽ không bỏ qua  cơ hội tốt này, hỏi tương đối trắng  trợn: “Đạo diễn Sùng, nghe nói cô và Tô Hiệp quan hệ cá nhân tốt, đây có phải nguyên nhân cô mời cô ấy diễn bộ phim đầu tay của mình?”
Sùng Hoa kinh ngạc: “Ai nói tôi và cô ấy quan hệ cá nhân rất tốt?”
Ký giả nhất thời hai mắt tỏa ánh sáng, biết mình đào được tin tức lớn, ký giả của những nhà truyền thông khác cũng vây lấy cô, cầm micro chen đến trước mặt Sùng Hoa.
“Trên Weibo Tô Hiệp mấy lần đăng ảnh chụp chung cùng cô, cô biết không?”
“Như vậy cô lựa chọn cô ấy là vì khả năng diễn xuất của cô ấy sao? Tô Hiệp có khả năng diễn xuất sao?”
“Đạo diễn Sùng cô đối với việc Tô Hiệp đơn phương thể hiện quan hệ cá nhân quá mức có cảm tưởng gì?”
Vấn đề cái sau sắc bén hơn cái trước, một cái chi tiết hơn cái trước.
Sùng Hoa trả lời rất điêu luyện: “Tôi và cô ấy chỉ là quan hệ hợp tác trong công việc, ngoài công việc chúng tôi căn bản không có liên lạc. Về phần diễn xuất, cô ấy rất nỗ lực, có thêm thời gian, sẽ có tiến bộ.”
Ba! Ba! Ba! Âm thanh bấm máy liên tiếp vang lên.
Các phóng viên hưng phấn, còn muốn hỏi lại, nhưng Sùng Hoa đã đi vào hội trường dưới sự hộ tống của bảo an và trợ lý.
Ký giả cũng không chấp nhất mà đuổi theo, những lời này của đạo diễn Sùng, cũng đủ bọn họ viết ra tin tức cả nghìn chữ!
Nhật báo ngày hôm sau, Tô Hiệp vừa nhìn, tức giận đến sắc mặt tái xanh, đâu còn có một chút dáng vẻ thanh thuần tiểu bách hoa, cô lúc này kích động fan chỉ trích Sùng Hoa làm đạo diễn ức hiếp diễn viên.
Fan của Sùng Hoa biết tình huống không tốt, vội vã đến Weibo của Sâm Hòa hỏi tình huống, Sâm Hòa chọn một bình luận để trả lời, đạo diễn Sùng và Tô Hiệp cũng không có tiếp xúc ngoài công việc, về phần ngôn luận bên phía Tô Hiệp hy vọng mọi người giữ bình tĩnh, không nên quá tức giận, nếu quả như thật có xung đột, chỉ để người qua đường xem náo nhiệt, hai bên đều khó coi.
Hành vi của fan, thần tượng nhận lãnh, định luật này mọi người đều biết. Sùng Hoa dựa và nhan sắc và phẩm chất điện ảnh thu hút một lượng fan, những fan này phần lớn là người thích phỏng đoán tình tiết điện ảnh, thích bình luận, thủ pháp quay chụp, thậm chí xử lý màu sắc, nên đối nhân xử thế đương nhiên cũng thành thục hơn một chút. Nghe Sâm Hòa nói xong, toàn diện lui khỏi chiến trường với Tô Hiệp, cùng sử dụng ngữ khí phi thường lịch sự giải thích sự việc với những người chưa rõ ngọn nguồn.
So sánh với fan của Tô Hiệp gặp người liền mắng, dùng từ ngữ chua ngoa, thì fan của Sùng Hoa rõ ràng nhận được thiện cảm của đại bộ phận người vây xem. Chỉ là cũng không ít người qua đường biểu thị một đạo diễn lại không độ lượng đối với diễn viên từng hợp tác chính là nhân phẩm có vấn đề.
Người ủng hộ cách nói này còn không phải số ít, trong quan niệm của công chúng, đạo diễn càng được người tôn trọng hơn diễn viên, đương nhiên cũng phải khoan dung rộng lượng hơn.
Sùng Hoa mới sẽ không khoan dung độ lượng với một người dạy mãi không sửa. Đối với người đáng ghét, cô tương đối hẹp hòi.
Trên mạng khói thuốc súng nổi lên bốn phía cũng không tạo thành ảnh hưởng gì đối với Sùng Hoa, tương phản với Tô Hiệp đi khắp nơi kể ra thương cảm, lấy được sự thương hại, cô nhận buổi phỏng vấn trên TV sau đó không hề có động tĩnh gì.
Lô tiểu thư bên kia đã hẹn thời gian gặp, Sùng Hoa mang theo đầy đủ thành ý, đến trao đổi chuyện bản quyền <<Tù Đồ>> với Lương Thanh.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna