Google.com.vn Đọc truyện Online

18/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 15 + 16

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 15:
Vị trí Giang Hoài Khê đặt khá ổn, dựa vào cửa sổ, cách lối đi có một cái bàn vừa vặn cũng đang trống, tổng thể trông rất u tĩnh tự nhiên.
Về chuyện gọi món, Lục Tử Tranh yên lòng giao cho Giang Hoài Khê, đã cùng Giang Hoài Khê ra ngoài ăn cơm nhiều lần như vậy, Giang Hoài Khê luôn chuẩn xác mà hiểu rõ khẩu vị của cô, nhưng mà, lần này cô để ý, Giang Hoài Khê lại không gọi điểm tâm ngọt.
“Có phải cô quên cái gì hay không?” Lục Tử Tranh một cách uyển chuyển mà nhắc nhở Giang Hoài Khê. Khẩu vị của Lục Tử Tranh rất thích ăn ngọt, lúc ăn cơm bên ngoài, nếu như có thể, cô chắc chắn sẽ không bỏ qua đồ ngọt.
Giang Hoài Khê đầu cũng không ngẩng, đáp lại cô: “Khi nãy tôi nói rồi, tôi không chuẩn bị bánh ngọt.” 
Lục Tử Tranh cắn răng, tự mình gọi lại nhân viên phục vụ sắp rời đi: “Tôi muốn một phần...” 
Còn chưa nói xong, liền bị Giang Hoài Khê cản lại: “Không có gì, các món ấy thôi là được rồi...” Nhân viên phục vụ bối rối nhìn hai người họ, Giang Hoài Khê gật gật đầu với chị ta, lần thứ hai tỏ ý: “Không có gì...”, nhân viên phục vụ mới chần chừ nâng bước rời đi.
Chỉ là một câu chuyện cười mà thôi, vậy mà Giang Hoài Khê lại nghiêm túc như vậy, Lục Tử Tranh thật không nghĩ tới.
Bởi vì khẩu vị còn chưa được thỏa mãn, trước khi thức ăn được bưng lên, Lục Tử Tranh đều nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, không để ý đến Giang Hoài Khê, giả vờ ra vẻ cao lãnh.
Trong hình chiếu từ tấm kính cửa sổ, cô mơ hồ nhìn thấy Giang Hoài Khê cười đẩy một chiếc hộp màu đỏ đến trước mặt cô.
“Không quay qua đây, tôi sẽ ném nó vào thùng rác, dù sao cũng không ai muốn nó.” Giọng nói thanh lãnh quen thuộc của Giang Hoài Khê lại cố tình pha thêm chút tủi thân giả vờ, hiếm khi nghe thấy giọng điệu Giang Hoài Khê như vậy, nhất thời Lục Tử Tranh không nhịn được, quay đầu lại, muốn xem vẻ mặt của nàng.
Đáng tiếc, vẻ mặt của Giang Hoài Khê vẫn dửng dưng như trước, còn tưởng rằng hiếm khi nàng thật sự sẽ đáng yêu nữa cơ.
Mở chiếc hộp màu đỏ ra, bên trong đựng một chiếc đồng hồ đeo tay thời thượng bản dây to. Không phải là hàng hiệu mắc tiền gì, nhưng nó lại trang nhã xinh xắn hợp với tâm ý của Lục Tử Tranh.
Có lẽ là Giang Hoài Khê có lòng, trong những năm này, quà Giang Hoài Khê tặng cô, chưa bao giờ quá mức đắt tiền khiến cô không thể nhận được. Ở một mức độ nào đó, có thể nói là Giang Hoài Khê rất hiểu đạo lý qua lại với cô, vô cùng có chừng có mực, khiến cô lúc ở thời điểm mới bắt đầu, dù cho chống cự, vẫn không cách nào khước từ được.
Từ lúc Lục Tử Tranh mở hộp ra, Giang Hoài Khê vẫn nghiêm túc quan sát lấy vẻ mặt của cô, đến khi, nàng nhìn thấy bên môi Lục Tử Tranh lộ ra ý cười bất giác, nàng cũng liền an tâm, cảm thấy có chút thoải mái.
Nàng đã từng tặng cho Lục Tử Tranh rất nhiều đồng hồ, ngoại trừ chiếc đầu tiên Lục Tử Tranh chưa từng mang qua, còn những chiếc còn lại, Lục Tử Tranh đều mang nó.
Lần đầu tiên tặng đồng hồ, bất quá là vì nàng cảm thấy đồng hồ trên tay Lục Tử Tranh hơi lỗi thời. Đáng tiếc, sau khi tặng nó rất lâu, nàng vẫn chưa nhìn thấy Lục Tử Tranh mang nó dù chỉ một lần. Vì thế, nàng cũng từng đã buồn bã hồi lâu.
Nhưng, trong một lần lơ đãng, nàng vô tình nhìn thấy trên cổ tay Lục Tử Tranh lại có một vết sẹo rất dài, phút chốc nàng liền minh bạch nguyên nhân khiến đồng hồ của nàng thất sủng rồi. Bởi vì, dây đeo của chiếc đồng hồ ấy là loại kích cỡ cực nhỏ, không cách nào che khuất được nơi đó của Lục Tử Tranh, không cách nào che giấu được quá khứ không muốn người khác biết của cô.
Nàng chưa từng hỏi về vết sẹo đó của Lục Tử Tranh, về sau chỉ im lặng tặng cô một chiếc lại một chiếc đồng hồ dây to khác, cuối cùng cũng trông thấy từng chiếc đồng hồ nàng tặng lần lượt xuất hiện trên tay Lục Tử Tranh.
Nhưng mà, ngày hôm nay dường như hơi khang khác.
Lần đầu tiên Lục Tử Tranh ở ngay trước mặt nàng, tháo xuống chiếc đồng hồ đeo tay cũ kia, đeo lên chiếc đồng hồ mới đó. Vết sẹo trên cổ tay kia, nhìn thấy rất rõ ràng, Lục Tử Tranh cũng không có ý định che nó chút tí nào, trái lại thản nhiên đưa tay bảo Giang Hoài Khê thưởng thức đồng hồ mình, cười hỏi nàng: “Đẹp mắt không?” 
Một tay Giang Hoài Khê vuốt cằm, cười trả lời cô: “Đẹp.” Ngừng lại một chút, lại bổ sung: “Đồng hồ tôi chọn, cho dù có được đeo trên cái tay xấu xí của cậu thì nó vẫn toát ra vẻ mỹ lệ. Quan trọng vẫn là ánh mắt của tôi tốt thôi.” 
Lục Tử Tranh nhịn không được cười lạnh một tiếng: “Khẩu thị tâm phi cũng sẽ không cắn được đầu lưỡi.” 
Giang Hoài Khê chớp chớp mắt: “Thật ngại, tôi luôn luôn nói sự thật, từ nhỏ mẹ đã dạy tôi rằng nói dối không phải là đứa trẻ ngoan.” 
Lục Tử Tranh nhìn Giang Hoài Khê, hơi bất đắc dĩ, hình như chưa từng nghe được câu tốt đẹp nào mà không đâm chọt xuất ra từ miệng nàng thì phải, khen cô một lần thì khó khăn như vậy à?!
Có điều, cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ đeo trên tay mình, dây đeo to rộng cẩn thận bao bọc lấy vết sẹo, lòng Lục Tử Tranh vẫn là mềm thành một mảnh. Từ dây đeo loại nhỏ của chiếc đồng hồ đầu tiên nàng tặng, đến những chiếc đồng hồ dây to càng về sau, sự dịu dàng săn sóc mà lặng lẽ của Giang Hoài Khê, dần dần cô cũng đã hiểu.
Trong đời, khó có được một người dịu dàng đối đãi với cô như vậy.
Cô nhìn Giang Hoài Khê chăm chú, trong đôi mắt ẩn nén nỗi nghiêm túc và dịu dàng nói không ra lời: “Hoài Khê, cám ơn cô, thật sự.” 
Sau đó, cô lại nhìn thấy mang tai của Giang Hoài Khê bất chợt đỏ lên, lúc nàng khẩn trương để tay trái đang nâng cằm xuống thì bỗng sẩy tay làm đổ ly, làm ướt cổ tay áo của bản thân.
Giang Hoài Khê ít khi hoang mang như vậy, Lục Tử Tranh chỉ mỉm cười thưởng thức, nhìn Giang Hoài Khê rút giấy ăn vụng về lau ống tay áo, lỗ tai càng ngày càng đỏ.
May mà, nhân viên phục vụ kịp thời bưng thức ăn lên, giải cứu sự túng quẫn của Giang Hoài Khê, trong nháy mắt, Giang Hoài Khê như tìm lại bản thân nàng, khôi phục lại tác phong bất động thường ngày.
Sự dịu dàng của Lục Tử Tranh quá mê hoặc, phút chốc khiến Giang Hoài Khê liền mê say. Rượu ngon hiếm có, ngẫu nhiên nếm thử, vào miệng tức say.
Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh đều không phải là dạng người nói nhiều, nhưng hai người họ đều tự hiểu biết lẫn nhau, dù rằng trong bữa cơm phần lớn là trầm mặc, lại không hề cảm thấy gượng gạo, ngược lại cảm thấy bầu không khí thật không tệ, vừa thư giãn lại vừa an tâm.
Chẳng qua là, bầu không khí bữa cơm thoải mái như vậy, lại vô tình bị phá vỡ bởi chủ nhân vừa đến của chiếc bàn ăn bên cạnh.
Liên Huyên cùng một người đàn ông anh vĩ mặc comple đi vào nhà hàng, hai người họ đi thoáng qua bên người Lục Tử Tranh, người đàn ông săn sóc kéo ghế ra giúp Liên Huyên, sự chăm sóc vô cùng tỉ mỉ và chu đáo.
Lục Tử Tranh đưa lưng về phía cửa nhà hàng, vì vậy lúc Liên Huyên bước vào vẫn không chú ý đến Lục Tử Tranh.
Lục Tử Tranh thấy chiếc bàn bên cạnh có người ngồi, bất quá chỉ xuất phát từ quán tính mà liếc mắt nhìn thoáng qua một cái, sau khi người đàn ông kéo ghế xong thì đi tới phía đối diện bàn ăn, sườn mặt quen thuộc mà xa lạ của Liên Huyên lại xuất hiện ở trước mắt Lục Tử Tranh.
Liên Huyên lơ đãng ngẩng đầu, một cái ánh mắt, bèn nhìn thấy Lục Tử Tranh đang nhìn nàng ta.
Lúc bốn mắt chạm nhau, hai người đều sững sờ.
Giang Hoài Khê thấy Lục Tử Tranh bỗng nhiên nghiêng đầu lại không còn động tác gì, hơi nghi hoặc một chút, nhìn theo ánh mắt của cô, lại phát hiện Liên Huyên ở bên chiếc bàn lân cận, ý cười vốn trong suốt cũng tức thì biến mất trên môi.
Liên Huyên thất thần cũng chỉ trong nháy mắt, nàng ta dĩ nhiên cũng nhìn thấy Lục Tử Tranh đang ngồi đối diện với Giang Hoài Khê, lúc Giang Hoài Khê nhìn về phía nàng ta, nàng ta vẫn bộc lộ một nụ cười ôn hòa lễ phép, nhẹ nhàng gật gật đầu xem như là chào hỏi.
Giang Hoài Khê cũng khẽ vuốt cằm nở nụ cười lễ phép đáp lại, sau đó, điềm nhiên như không quay đầu lại chuyên tâm ăn thức ăn trước mặt.
Lục Tử Tranh cũng cúi đầu, tiếp tục động tác trên tay.
Tất cả, đều duy trì lại trạng thái vốn có, Liên Huyên cũng bất quá là một người quen biết xa lạ tình cờ gặp mặt giữa nhà hàng mà thôi.
Thế nhưng, Liên Huyên lại không tính buông tha hai người họ dễ dàng như vậy.
Sau khi người đàn ông kia rời khỏi ghế ngồi không bao lâu, nàng ta nâng ly đế cao, nhẹ nhàng mà cười đứng ở bên cạnh bàn của Lục Tử Tranh và Giang Hoài Khê, giọng nói dịu dàng hòa nhã: “Thật là trùng hợp khi gặp phải Giang tiểu thư và Tử Tranh ở đây, cũng coi như là chúng ta có duyên phận nhỉ.” Nàng ta duỗi tay cầm ra, khẽ nghiêng ly rượu, làm động tác chuẩn bị chạm cốc: “Chúc hai người giáng sinh vui vẻ.” Đôi mắt, lại chòng chọc nhìn vào Lục Tử Tranh.
Giang Hoài Khê tự nhiên giơ ly rượu lên, cùng nàng ta chạm cốc, lạnh nhạt nói: “Cũng chúc Liên tổng và Chu thiếu giáng sinh vui vẻ, bữa tối ngon miệng.” 
Lục Tử Tranh cũng bắt chước Giang Hoài Khê nâng ly lên, nhẹ nhàng đụng một cái vào cốc của Giang Hoài Khê, không nói một từ.
Đôi mắt ẩn chứa thâm ý của Liên Huyên vẫn chăm chú dừng ở trên người Lục Tử Tranh, giơ ly rượu lên nhẹ nhàng nhấp một chút, tựa như định mở miệng nói thêm gì đó, Giang Hoài Khê nhưng lại cản lại câu chuyện của nàng ta, ung dung thản nhiên nói rằng: “Nghe bảo năm sau Liên tổng và Chu thiếu đính hôn, tôi trước tiên chúc phúc hai người, trăm năm hảo hợp nhé.” Nàng nhấc ly rượu lên, nở nụ cười nhẹ nhàng về phía Liên Huyên, một cái ngửa đầu liền uống cạn ly rượu.
Đôi mắt của Liên Huyên đang nhìn về phía Lục Tử Tranh bỗng dưng hoảng loạn trong nhất thời, ý cười biến mất, sắc mặt có hơi khó coi. Nhưng vẫn không làm mất lễ nghi, cười cười đáp lại: “Cám ơn lời cát ngôn của Giang tiểu thư.” 
Chu thiếu mà Giang Hoài Khê nhắc đến đã trở lại, Liên Huyên tỏ ý xin lỗi không tiếp được nữa, sau cũng không nhiều lời, quay về lại chỗ ngồi của mình.
Lục Tử Tranh quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, thoáng thất thần.
Bầu không khi trên bàn ăn hạ xuống âm độ, trầm mặc của giờ khắc này lại không có sự ăn ý vốn có của ngày xưa, thình lình nảy sinh một chút lúng túng kỳ lạ.
Bầu trời ban đêm vốn cô tịch bỗng nhiên xuất hiện một màn pháo hoa rực rỡ, cao thấp nối tiếp nhau, diệu người tai mắt. Nhìn xuống từ phía cửa sổ, trên mặt đất tối tăm vắng vẻ toàn là ánh sáng óng ánh của bông tuyết, cùng với sự lấp lánh điểm tô của pháo hoa, những thứ náo nhiệt này, thật sự là nổi bật, thật sự là khiến người ta cảm thấy càng ngày càng tịch mịch.
Cũng là một cái khoảng cách lối đi nhỏ như vậy, nhưng lại bị ngăn cách bởi một thứ gọi là dòng sông năm tháng đang chảy qua, thật rộng, thật dài, tựa như không có bờ bến.
Buổi tối của lễ Giáng Sinh lớp 10 năm đó, cô và Liên Huyên đều yên lặng ngồi tự học buổi tối trong phòng học. Chợt, pháo hoa ngoài cửa sổ tứ phía bắn lên, làm quấy nhiễu Lục Tử Tranh vốn đang chuyên tâm làm bài tập.
Cô nghiêng đầu sững sờ quan sát khung cảnh pháo hoa ngoài cửa, một đóa bắn lên, một đóa tản đi, một đóa lại bắn lên, dù cho ngắn ngủi, nhưng mỗi đóa pháo hoa đều khoe được vẻ rực rỡ nhất của riêng nó...
Một tờ giấy, được truyền đến từ lối đi nhỏ chính giữa, Liên Huyên cười chép miệng về phía cô.
Lục Tử Tranh mở tờ giấy ra, nhìn thấy Liên Huyên trêu ghẹo cô: Không nghiêm túc làm bài nhé, giữa không khí thế này, có phải là đang mơ tưởng gì không?
Cô hơi đỏ mặt, cúi đầu từng chữ từng chữ nghiêm túc trả lời nàng ta: Chẳng qua là cảm thấy pháo hoa rất đẹp thôi, đáng tiếc không thể ngắm nó thật kỹ càng.
Liên Huyên nhận tờ giấy xong, rất lâu vẫn chưa hồi đáp cô, như là lại bắt đầu chuyên tâm làm bài tập, không rãnh bận tâm đến cô.
Lúc sắp hết giờ tự học buổi tối, bỗng nhiên, một tờ giấy lớn được mở to lại được truyền tới từ giữa lối đi.
Trên giấy là một bức tranh, mặt tuyết trắng xóa có hai cô gái tóc dài đang sóng vai nằm cạnh nhau, bông tuyết bay tán loạn, rơi vào trên hai đầu tóc đen đang quấn quýt lấy nhau của hai người họ, pháo hoa rực rỡ, một đóa lại một đóa bi thương mà nổi lên giữa bầu trời ban đêm.
Một khắc đó, pháo hoa trên bầu trời đã sớm tản đi, mọi âm thanh đều trở nên yên lặng, Lục Tử Tranh chỉ nghe thấy được, âm thanh mở cờ trong bụng của chính bản thân mình.
Kỷ Dao đứng ở bên cạnh bàn Liên Huyên, vẻ mặt không kiên nhẫn chờ đợi, Liên Huyên lại không nhanh không chậm mang cặp sách của nàng ta lên, hơi nghiêng đầu nhìn về Lục Tử Tranh, là dáng vẻ đáng yêu điềm đạm: “Pháo hoa rất dễ tản đi, mình vốn không thích xem nó lắm. Nhưng nếu cậu muốn nhìn thì giáng sinh năm sau, chúng ta tìm một nơi thật đẹp, mình sẽ phóng nó cho cậu xem nhé, ngẫm lại thì hình như cũng khá thú vị.” 
Lúc nàng ta cười lên, khuôn mặt sẽ cong cong, lúm đồng tiền như ẩn như hiện bên gò má, là giấc mơ mà ban đêm Lục Tử Tranh mơ thấy cũng sẽ mỉm cười vui tươi.
Chỉ là, Liên Huyên dường như đã dự kiến trước, quả thật nói không sai. Pháo hoa dễ tản, giữa người dễ chia, pháo hoa giữa các cô còn chưa kịp tỏa ra, liền đã biến mất không còn tăm hơi. Giáng sinh chưa đến, các cô cũng đã phân chia đến tận chân trời.
Khuôn mặt tươi cười vui tươi ấy, thoáng chốc lại thành giấc mơ đã từng khiến Lục Tử Tranh hằng đêm mơ thấy lệ ướt đắng cay ven áo gối.
Thế gian này, ở đâu cũng có mối nguy tiềm ẩn bên trong sự tốt đẹp, vui sướng của một giây trước ẩn náu lấy đau đớn của một giây sau. Quá khứ càng ngọt ngào, tương lai càng khổ sở, mong chờ vào một ngày nào đó rồi lại tan vỡ trở thành thương tổn. Tâm không động, thì sẽ không đau, không đặt chờ mong vào người khác, như vậy mới có thể tránh được thương tổn.
Đây là một bài học vô giá mà Liên Huyên đã cho Lục Tử Tranh, đời này, khó quên.
-----------------------
Lời tác giả: Lần thứ hai ba người gặp gỡ, ừm, hình như Giang Hoài Khê thắng rồi, haha.
==============
Chương 16:
Lục Tử Tranh thất thần hồi lâu, cô sững sờ nhìn pháo hoa trong bao lâu, Giang Hoài Khê liền nhìn cô trong bấy lâu, đến khi, lúc cô lấy lại tinh thần quay đầu về, nhất thời Giang Hoài Khê không kịp phản ứng, còn chưa kịp thu hồi ánh mắt lại.


Vì để che đậy sự gượng gạo, Giang Hoài Khê giả vờ tự nhiên mà hỏi cô: “Không ngờ cậu có tâm trạng lãng mạn như vậy, thích xem pháo hoa sao?” 
Lục Tử Tranh nhàn nhạt cười một cái, gắp một con tôm viên trong bàn ăn: “Không có gì, chỉ là nghĩ đến, có người còn nợ tôi một màn pháo hoa, không biết tại sao, hình như tôi đã nhớ về nó rất lâu thì phải.” 
Cô nhìn nụ cười của Giang Hoài Khê bỗng hơi cứng lại, dáng vẻ đăm chiêu, cô liền thu hồi tâm trạng về, vừa vặn lúc chuyển mắt nhìn xuống dưới lầu thì thấy có đứa nhỏ đang ngồi chồm hổm chơi tuyết trên mặt đất, ba mẹ định lôi cậu ta đi, liền nói sang chuyện khác, hỏi: “Biết đắp người tuyết không?” 
Giang Hoài Khê nhíu mày, hỏi ngược lại: “Cậu đoán?” 
Lục Tử Tranh mím môi cười một cái: “Xì, tôi đoán cô chắc chắn không biết.” 
Giang Hoài Khê như rất nhiều hứng thú nói: “Hình như cậu biết à, vậy cậu dạy tôi đi?” 
Lục Tử Tranh cười: “Có nộp học phí không?” 
Giang Hoài Khê đổ thêm một ít rượu vào đáy ly cạn của mình, nhẹ nhàng quơ quơ nó, tinh nghịch nói: “Vậy phải xem cậu dạy ra sao nữa, tôi luôn luôn không kinh doanh lỗ vốn.” 
Lục Tử Tranh tiếc nuối lắc lắc đầu, khinh bỉ nói: “Tôi dạy không phải là kỹ thuật, là một loại tình cảm, tình cảm vô giá, sao lại có lỗ lã, cô chỉ biết tới lời và lỗ, thật sự là không hiểu giá cả thị trường mà.” 
Giang Hoài Khê đặt ly xuống, cầm khăn ăn lên lau lau khóe môi, nói: “Tình cảm thật sự là vô giá, ẩn giấu trong lòng, khó mà quên nỗi, mặc thời gian trôi.” Nàng nói thì vu vơ, nhưng thật ra là đang cảm khái.
Tình cảm à, Lục Tử Tranh thở dài: “Nói tới nó, hình như đã nhiều năm rồi tôi chưa từng đắp người tuyết nữa. Nhớ tới lần đầu tiên đắp nó, là ba tôi dùng tay dạy tôi, trước tiên nặn một cái quả cầu tuyết lớn, lại nặn tiếp thêm một cái quả cầu tuyết nhỏ, mẹ tôi sợ lạnh nên không dám chơi cùng, liền phụ trách cầm quả cà rốt đứng ở bên cạnh định tạo một cái lỗ mũi cho người tuyết...” 
Đang khi nói chuyện, hoài niệm và ngóng trông trong mắt cô, Giang Hoài Khê nhìn thấy rõ ràng.
Tâm tư hơi động, Giang Hoài Khê nhẹ nhàng buông lời: “Vậy đi thôi.” 
Lục Tử Tranh không bắt kịp suy nghĩ của Giang Hoài Khê, theo phản xạ bật thốt lên hỏi: “Đi đâu?” 
Giang Hoài Khê nhíu mày: “Không phải nói muốn dạy tôi đắp người tuyết để tìm lại tình cảm sao?” 
Lục Tử Tranh hôm nay mới phát hiện Giang Hoài Khê thật sự là dạng người đã nói thì làm, cô nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, bông tuyết chỉ bao phủ một tầng mỏng manh ở trên mặt đất, buồn cười nói: “Tuyết bây giờ mỏng như vậy, sao mà đắp nỗi người tuyết đây.” 
Giang Hoài Khê nhíu nhíu mày, bình tĩnh nhìn Lục Tử Tranh nói: “Tự tôi có cách, cậu chỉ cần nói cho tôi biết, bây giờ có muốn chơi hay không.” Vẻ mặt của nàng vô cùng nghiêm túc, Lục Tử Tranh biết rõ nàng không phải đang nói đùa.
Nghi hoặc và ngạc nhiên chỉ trong chốc lát, cô cũng vẫn chùi khóe miệng, cầm túi xách đứng lên, đáp lại rằng: “Vậy đi thôi.” Nói xong, lại cười nói: “Dù sao có ăn tiếp thì cũng chẳng có bánh ngọt để ăn...” 
Giang Hoài Khê sải bước đi ở đằng trước, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ, mái tóc dài khẽ đung đưa theo chiều áo thẳng tắp của nàng...
Trong dư quang, nàng trông thấy Liên Huyên vẫn đang nhìn hai người, đưa mắt nhìn hai người các cô đi thật xa...
Ra ngoài nhà hàng, Lục Tử Tranh liền kéo Giang Hoài Khê lại, ngửa tay ra nói rằng: “Đưa chìa khóa xe cho tôi, tôi sẽ lái xe.” Trước giờ Giang Hoài Khê luôn biết tiết chế khi uống rượu, đa số chỉ toàn uống vài ngụm nhỏ, nhưng mà ban nãy, lại uống khá là nhiều so với thường ngày.
Giang Hoài Khê ngoan ngoãn móc chìa khóa trong túi ra, để ở trong tay Lục Tử Tranh: “Ầy, công dân tốt là phải tuân thủ pháp luật.” Nàng lấy điện thoại ra, vừa bấm màn hình vừa nói: “Tôi chờ cậu ở đây. Cậu chắc chắn lấy xe được chứ?” 
Lục Tử Tranh quay đầu rời đi: “Yên tâm mà chờ đi, đừng lo.” 
Lúc Lục Tử Tranh lái xe đến trước mặt Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê đã cất điện thoại vào, hai tay đút vào túi, biểu cảm như đang nhàn hạ chờ đợi. Sau khi xe dừng lại, Giang Hoài Khê vừa đưa tay đẩy cửa ra, vừa không quên trêu ghẹo: “Cậu lấy xe thôi mà cũng lâu, tôi còn tưởng cậu đã bị nhốt ở bãi đỗ xe, định chuẩn bị đi cứu cậu này.” 
Lục Tử Tranh im lặng nheo mắt nhìn Giang Hoài Khê một chút, lúc Giang Hoài Khê đỗ xe cô không chú ý đến, lúc đi lấy xe thì cô mới phát hiện, nàng đỗ xe thật là có tính kỹ thuật, thiếu chút nữa, cô thật sự bị nhốt ở bãi đỗ xe rồi. Chẳng trách khi nãy hỏi cô có chắc chắn lấy xe được hay không, cô không thể không hoài nghi là nàng cố tình.
Khuôn mặt Giang Hoài Khê lộ một nụ cười xấu xa, ngữ khí chân thành: “Tử Tranh nè, tôi giao bản thân tôi cho cậu, đường đêm trơn lắm, cậu cần phải cẩn thận một chút.” 
Lục Tử Tranh nhìn thẳng về phía trước, lạnh lùng nói: “Câm miệng, cô nói thêm một câu nữa, tôi không bảo đảm rằng mình sẽ không lái xe vào trong cống đâu.” 
Giang Hoài Khê bĩu môi, dần yên tĩnh lại, giúp Lục Tử Tranh mở bảng chỉ đường đến nơi cần đến, lúc đường sá không tốt, nàng liền chỉ bảo một, hai câu với Lục Tử Tranh.
Dưới sự chỉ bảo của Giang Hoài Khê, xe vững vàng trên con đường nội thành chạy về phía vùng ngoại thành yên tĩnh hoang vu. Dọc theo đường đi, tuyết càng rơi càng nhiều, Lục Tử Tranh lái xe càng ngày càng cẩn thận.
Chạy qua một vùng hoang vu, xe lái vào bên trong một khu biệt thự, trong tầm mắt, bắt đầu xuất hiện đèn đuốc lom đom.
Nơi đây nằm ở giữa sườn núi, âm u lạnh lẽo hơn nhiều so với trong vùng nội thành, dọc đường có thể cảm thấy được tuyết chất nơi đây dày hơn nhiều so với những đoạn đường sá ở bên trong thành phố. Nhưng khi xe chạy vào bên trong khu biệt thự, dọc đường lại không hề có một chút dấu tích tuyết đọng nào, Lục Tử Tranh cũng chỉ tưởng rằng người ở đây kịp thời dọn tuyết mà thôi.
Xa xa liền có thể trông thấy một dãy biệt thự ở phía trước, đèn đuốc sáng choang khác hẳn với xung quanh, lái đến gần, thì nhìn thấy cửa sân được mở ra, trước cửa thấp thoáng có mấy người đang đứng thẳng.
Giang Hoài Khê lên tiếng: “Dừng ở nơi đằng trước là được rồi, chúng ta vào thôi.” 
Lục Tử Tranh tắt máy, cùng Giang Hoài Khê xuống xe.
Quả nhiên trước cửa có vài người đàn ông mặc comple đang đứng, họ hơi cúi gập đầu, cung kính nói với Giang Hoài Khê: “Tiểu thư.” 
Giang Hoài Khê hờ hững hỏi rằng: “Xong hết chưa?” 
Người đàn ông đứng đầu tiên đáp: “Đã xong ạ.” 
Giang Hoài Khê bèn gật đầu, không để ý đến bọn họ nữa, xoay người nói với Lục Tử Tranh: “Chúng ta đi vào thôi.” 
Vừa vào sân, Lục Tử Tranh liền bị kinh sợ bởi cảnh tượng trước mắt, trên mặt sân chồng chất tuyết đọng bằng phẳng, giẫm một bước chân vào, giày liền bị vùi lấp hơn phân nửa. Cô hơi suy nghĩ một chút, liên tưởng đến cảnh tượng trên đường khi nãy, một chốc liền hiểu ra.
Cô xoay người nhìn về phía Giang Hoài Khê, thấy vẻ mặt nàng cũng đang nhàn nhạt mà nhìn mình, nhưng trong ánh mắt, lại bất giác toát ra vẻ mong đợi. Thật là một đồ ngốc lãng mạn mà, trong lòng Lục Tử Tranh cảm động, ngoài miệng thì lại cười quở trách mắng: “Làm việc cho nhà họ Giang thật sự là không hề dễ dàng, ngày lễ mà còn phải bị ép nửa đêm xúc tuyết quét dọn đường để cung ứng niềm vui cho bà chủ, bà chủ lớn, có cho người ta tiền trợ cấp hay không đó?” 
Giang Hoài Khê ngồi xổm xuống, tùy ý đùa vài nắm tuyết ở trên mặt đất, ngửa đầu nhìn Lục Tử Tranh, lơ đễnh nói: “Đừng có ghen tị quá mức rõ ràng với người giàu như thế. Những thứ này, có đủ cho cậu đắp người tuyết không?” Ánh mắt trong suốt của nàng, Lục Tử Tranh khó có thể từ chối.
Lục Tử Tranh cũng ngồi xổm xuống theo, đưa hai tay ra, đẩy đẩy một tầng tuyết dày đặc ở phía trên, buồn cười nói: “Đắp mười cái cũng đủ.” 
Cô từ từ gom tuyết ở xung quanh lại, tụ thành một chỗ, ép chặt: “Ầy, bắt đầu vào học thôi, tôi làm sao thì cô làm vậy nhé.” 
Giang Hoài Khê gật đầu, dáng vẻ như một học sinh ham học.
Lục Tử Tranh lăn một quả cầu tuyết lớn để làm cái bệ cho người tuyết, Giang Hoài Khê cũng bèn lăn giống một quả cầu tuyết hình hồ lô, Lục Tử Tranh lại lăn thêm một quả cầu tuyết nhỏ, Giang Hoài Khê cũng nghiêm túc làm theo một...
Thân người tuyết đều đã làm xong, Lục Tử Tranh ở dưới tàng cây trong sân lượm hai nhánh cây để làm tay cho người tuyết, Giang Hoài Khê cũng liền làm theo. Nhánh cây nàng tìm được dài hơn rất nhiều so với nhánh của Lục Tử Tranh, có thể miễn cưỡng mà chạm đến được tay người tuyết của Lục Tử Tranh.
Toàn bộ đều rất hoàn mỹ, nhưng vẫn thiếu mất ngũ quan. Lục Tử Tranh định tìm vật liệu ở tại chỗ, nhưng mà nhìn xung quanh một lát, vẫn chưa thấy có cái gì thích hợp cả. Trong lúc đang cúi đầu khổ sở suy nghĩ, lại nghe thấy âm thanh vỗ tay nhẹ nhàng của Giang Hoài Khê, âm thanh trong trẻo êm tai.
Một người đàn ông cầm một cái túi màu trắng đi tới bên cạnh Giang Hoài Khê, trầm mặc để xuống, yên lặng rời đi...
Giang Hoài Khê đắc ý nhướn mi về phía Lục Tử Tranh, nàng lấy hạt châu đen óng ánh tròn trịa trong túi ra, cẩn thận gắn ở trên đầu người tuyết, sau đó là cái mũi cà rốt đáng yêu, lại thêm một cái vòng tay màu đỏ thành miệng người tuyết.
Lúc đại công cáo thành xong, nàng đứng lên, hài lòng thưởng thức người tuyết của mình, sau đó, lại đánh giá người tuyết của Lục Tử Tranh một chút, cười xấu xa nói: “Cô ơi, người tuyết của cô không có mắt mũi gì hết, thật là đáng sợ, ban đêm người ta nhìn sẽ gặp ác mộng đó.” 
Lục Tử Tranh bị hai chữ “người ta” của Giang Hoài Khê làm kinh sợ tới mức run rẩy một cái, cô giữ im lặng đứng lên. Một bước sâu một bước cạn đi tới trước mặt người tuyết của Giang Hoài Khê, trầm ngâm nói: “Con mắt đen láy này thật xinh đẹp ghê.” Đột nhiên, cô đưa tay, rồi lại rụt lại, bước nhanh chạy đi.
Giang Hoài Khê định thần nhìn lại, kinh hãi đến mức thất sắc, con mắt to đen nhánh đáng yêu của người tuyết nàng đi đâu rồi! Vừa mới phản ứng lại, nàng liền nhấc chân lên đuổi theo Lục Tử Tranh: “Trả con mắt của tuyết bảo lại cho tôi.” 
Lục Tử Tranh vừa chạy vừa cười: “Ô, còn đặt tên nữa à, không nghĩ rằng Giang tiểu thư cô có tính trẻ con như thế...” 
Giang Hoài Khê chạy theo Lục Tử Tranh, nhưng vừa được vài bước, nàng đã thở hổn hển ngay rồi. Dưới tình thế cấp bách, nàng ngồi xổm người xuống, nắm một quả tuyết quăng về hướng Lục Tử Tranh, tay vừa quăng lên, một phát liền trúng, đùi Lục Tử Tranh bị đánh lén, loạng choạng một hồi.
Giang Hoài Khê mừng lớn, đắc ý hô: “Trả con mắt lại cho tôi.” 
Lục Tử Tranh hơi nheo mắt: “Muốn con mắt à...” Tay mắt lanh lẹ, cô cũng nắm một quả tuyết quăng về hướng Giang Hoài Khê: “Tới đây lấy này...” 
Giang Hoài Khê đã sớm có phòng bị, cơ thể nhẹ nhàng xê dịch một cái, liền né được một phát tập kích, cười nhạo nói: “Độ chính xác của Tử Tranh không chuẩn lắm nhỉ.” 
Lục Tử Tranh không cam lòng, giơ tay lên quăng thêm một phát, Giang Hoài Khê lần thứ hai lại né được...
“Để tôi dạy cậu ném tuyết nhé...” Vừa dứt lời, Lục Tử Tranh né tránh không kịp, lại trúng thêm một quả của Giang Hoài Khê, không nhịn được kinh hô một tiếng “A”.
“Có trả hay không?” 
“Không trả, trừ phi cô cho tôi ném trúng cô một phát...” Lục Tử Tranh cười lớn tiếng đáp.
“Được lắm!” Giang Hoài Khê cong lưng nắm tay lại, chuẩn bị cho Lục Tử Tranh thêm một đòn nữa.
Lục Tử Tranh rất khôn ngoan, sao lại chịu ngồi chờ chết được, lúc quả cầu tuyết bay tới, cô co cẳng chạy thật nhanh, Giang Hoài Khê dĩ nhiên cũng chạy đuổi theo.
Hai người, cô đuổi tôi đuổi, cô tới tôi đi trận tuyết chiến, tiếng cười, tiếng kinh hô, dần dần vang vọng giữa khoảng sân vốn yên ắng cô tịch, ngân nga giữa bầu trời đêm...
Lần đầu tiên, Giang Hoài Khê nghe thấy Lục Tử Tranh cười thoải mái như vậy, tựa như là một đứa con nít vậy. Lúc đưa tay túm lấy Lục Tử Tranh, Lục Tử Tranh sợ hãi quay đầu lại nhìn nàng, lại bị nàng ôm chặt lấy, đè ngã ở trên mặt tuyết.
Lúc cô sợ hãi, hai mắt mở to, đen lay láy, ướt rượt, thật sự là đáng yêu như nai con vậy. Giang Hoài Khê cong cong mặt mày, ý cười đầy khóe môi. Đáng tiếc, hai chân đã cứng lạnh gần như là không còn tri giác, nàng đã không còn sức lực để trở mình che chở cho Lục Tử Tranh không bị té đau, chỉ có thể dùng bàn tay đã tê cóng, đỡ lấy thân thể của bản thân nàng, không đè đến cô.
“A, Giang Hoài Khê, cô đứng lên cho tôi...” 
“Ngại quá, nghĩ đến tuyết bảo của tôi không còn con mắt, tôi đau lòng gần chết nên không còn khí lực nữa.” Giang Hoài Khê cúi đầu đối mặt với Lục Tử Tranh, cười gian xảo.
Khoảng cách chỉ trong gang tấc, Lục Tử Tranh có thể tinh tường trông thấy, đôi mắt đen như mực của Giang Hoài Khê, như tinh ảnh đang phản chiếu lấy cái bóng của mình, rõ rệt như vậy, cảm động như vậy.
Tim cô bỗng dưng đập mạnh một chốc, hốt hoảng nhắm hai mắt lại, không dám nhìn thẳng. Cô đã lạnh đến mức cả người run rẩy, hàm răng đều đang run cầm cập, nhưng Giang Hoài Khê, đôi mắt, thân thể của nàng đều như mang theo một nhiệt độ nóng rực, hơi thở của nàng, một hơi lại một hơi phả vào khuôn mặt cứng lạnh của cô, cũng nhẹ nhàng ấm áp như thế...
Bờ môi ấy, bờ môi mang theo màu hồng nhạt ấy, có phải cũng ấm áp giống như vậy hay không? Lục Tử Tranh cảm thấy mình sắp điên mất rồi.
Lời tác giả: Lúc viết, đột nhiên nhớ tới cảnh Anna hỏi Elsa “Do you want to build a snowman?”. Ừm, nên quyết định cho hai người họ có cơ hội biểu diễn một chút, haha.? (^? ^*) 
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna