Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 21 + 22

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 21:
Ngày hôm sau, trời vừa sáng, sau khi Lục Tử Tranh cùng Liên Huyên ăn điểm tâm xong, Liên Huyên liền lái xe chở Lục Tử Tranh về Lâm Châu. Trên đường, Liên Huyên nghiêm chỉnh xin lỗi với Lục Tử Tranh vì thất lễ và kích động của bản thân tối hôm qua, Lục Tử Tranh cười cười tỏ ý không để tâm, trong lòng thì không khỏi hơi xúc động. Liên Huyên của ban ngày đều cử chỉ thích hợp tiến lui có mức, ban đêm lại nhiều lần thất thố lộ vẻ yếu đuối không tả xiết, đến tột cùng, người nào mới thật sự là nàng ta. Lục Tử Tranh nhìn không rõ, vậy bản thân Liên Huyên, có rõ hay không đây.

Dọc theo đường đi, Liên Huyên liên tục nhận vài cuộc điện thoại, đều là gọi đến hỏi thăm đêm qua Liên Huyên đột nhiên đi đâu, Liên Huyên cũng chỉ nhàn nhạt trả lời rằng lâm thời đi gặp một người bạn.


Cuộc điện thoại sau cùng vang lên nhiều lần, sau khi Liên Huyên liếc mắt nhìn người gọi trên màn hình xong, nàng ta không muốn nghe nên cuối cùng dứt khoát tắt điện thoại đi. Nàng ta hơi chột dạ liếc mắt nhìn Lục Tử Tranh, hy vọng cô sẽ hỏi một câu lý do không nghe máy, như thế sẽ chứng tỏ ít ra cô còn chút quan tâm với mình, lại hy vọng cô sẽ không hỏi, bởi vì, nàng ta không biết nên thản nhiên thế nào để giải thích về sự tồn tại của Chu Trọng An.

Nhưng Lục Tử Tranh lại không chút nào chú ý tới chuyện đó, vẫn cúi đầu, hai tay cầm điện thoại, vẻ mặt mang theo chút do dự. Tâm Liên Huyên dần dần mà chìm xuống...

Lục Tử Tranh xác thực đang xoắn xuýt, đêm qua bị trì hoãn bởi chuyện của Liên Huyên, quá muộn nên không định quấy rối Giang Hoài Khê, nhưng trong lòng vẫn luôn lo lắng chuyện nàng phát sốt bị bệnh. Bây giờ, cô đang do dự có nên gửi một tin nhắn hỏi thăm về bệnh tình Giang Hoài Khê hay không, rồi lại lo nghĩ bây giờ còn quá sớm Giang Hoài Khê vẫn chưa tỉnh giấc, quấy nhiễu đến giấc mộng đẹp của nàng.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn địch không lại lo âu săn sóc trong lòng cô, giật giật ngón tay, gửi một câu nhắn lời ít mà ý nhiều: Hết cảm chưa?

Sau khi tin nhắn gửi đi, lại giống như đá chìm đáy biển, mãi đến tận Liên Huyên đưa cô về nhà ở Lâm Châu, Lục Tử Tranh vẫn chưa nhận được hồi âm của Giang Hoài Khê.

Lục Tử Tranh ngồi ở trước bàn đọc sách, nâng cằm nhìn “Đãn nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên” cùng với một nửa dấu chấm tròn hoạch định ở mặt sau bức ảnh người tuyết hồi lâu, vỗ vỗ cái trán, cuối cùng vẫn đặt bức ảnh vào trong ngăn kéo, tắt điện thoại, lấy tài liệu ra bắt đầu làm việc.

Đừng nên nghĩ đến chuyện không nên nghĩ, đừng nên có hy vọng xa vời không nên có.

Lúc Lục Tử Tranh bận rộn thì như quên hết tất cả, cơm trưa cơm chiều cũng quên ăn, đến khi nhận được điện thoại của mẹ gọi đến máy bàn trong nhà, mới như vừa tỉnh giấc chiêm bao, hóa ra bầu trời đã tối mất rồi.


Đầu tiên là Lục mẹ khó hiểu hỏi cô sao lại tắt điện thoại, Lục Tử Tranh liếc nhìn màn hình điện thoại đen xì, thuận miệng trả lời bà, hết pin ạ. Lục mẹ không khỏi lại càm ràm cô vài câu: “Điện thoại hết pin thì phải nhớ sạc pin chứ, nếu giờ con ở bên ngoài, mẹ gọi vào máy bàn cũng không liên lạc được với con, mẹ sẽ lo lắng biết bao. Con lớn như vậy, sao vẫn khiến người ta lo lắng hoài thế.” 

Lục Tử Tranh ngoan ngoãn đáp ứng mẹ, nói lần sau sẽ chú ý.

Lục mẹ lại hỏi cô tiếp, đã trễ thế này rồi, ăn cơm chưa. Lục Tử Tranh cũng không dám nói thật sợ dọa đến bà, sợ bà lo lắng nên cô nói đã ăn lâu rồi.


Cuối cùng, Lục mẹ mới nói: “Thứ sáu năm mới này, đừng sắp xếp hoạt động gì cả, về nhà ăn cơm đi, mẹ làm sủi cảo cho con ăn.” 

Lục Tử Tranh làm gì có lý do để từ chối, tất nhiên là cười ưng thuận bà. Lời tiếp theo, nghe mẹ nói tới ăn, cái bụng bắt đầu có chút rục rịch, Lục Tử Tranh suy nghĩ nên cúp điện thoại của mẹ rồi tìm nơi nào đó ăn chút gì rồi. Tâm tư của cô không khỏi bay xa, nhớ tới tấm bản đồ mỹ thực xung quanh vườn trường mà lúc đại học Giang Hoài Khê đưa cô...

Vậy mà Lục mẹ vẫn không buông tha, cuối cùng lại thêm một câu: “Hoài Khê thứ sáu có bận gì không?” 


Lục Tử Tranh lập tức nghe hiểu ý mẹ định mời Giang Hoài Khê ăn cơm cùng, nghĩ đến hai lần từ chối trước đây, cùng tin nhắn như đá chìm đáy biển hôm nay, đôi mắt Lục Tử Tranh ảm đạm, thấp giọng bất đắc dĩ khuyên Lục mẹ: “Ngày lễ quan trọng như vậy, buổi tối người ta khẳng định cũng có sắp xếp rồi.” Nói xong, lại dịu dàng làm nũng nói: “Mẹ, chẳng lẽ có con gái cưng như con ở bên mẹ còn chưa đủ sao? Chúng ta không thể hưởng thụ thế giới hai người một chút được sao?” 

Lục mẹ buồn cười nói: “Ai nói con là con gái cưng của mẹ, đừng tự thổi phồng mình đó chứ. Được rồi, không có chuyện gì nữa, con bận gì bận tiếp đi.” 

Lục Tử Tranh lại nũng nịu với mẹ vài câu xong rồi mới cúp điện thoại. Cô sờ sờ cái bụng rỗng tuếch, đến bên cạnh lấy chìa khóa, dự định ra ngoài tìm đồ ăn. Đến cửa, mang giày xong xuôi, nắm tay cầm, cô lại dừng động tác lại, cởi đi đôi giày vừa mới mang xong, trở lại phòng sách cầm điện thoại vẫn đang đặt trên bàn, bỏ vào trong túi, mới an tâm ra ngoài.

Đêm đen, trời lạnh, trên đường ít người đến đáng thương, tình cờ đi qua một hai người, cũng đều vẻ mặt vội vã, mặt không cảm xúc, cùng bầu không khí ngày lễ của hai, ba ngày trước, một trời một vực.

Lục Tử Tranh đi ung dung chậm rãi, đăm chiêu chốc lát, cuối cùng, dứt khoát dừng lại. Cô lấy điện thoại ở trong túi ra, động tác thẳng thắn dứt khoát khởi động máy, nhìn màn hình sáng lên, nhìn thẻ SIM vào máy thành công, cuối cùng, nhìn thấy cái thông báo nhảy ra trên màn hình, một tin nhắn chưa đọc của Giang Hoài Khê.


Lục Tử Tranh vẫn không nhịn được cong khóe miệng lên, lộ ra một nụ cười nhợt nhạt nhưng thỏa mãn.

Rõ ràng đã nói với bản thân một ngàn lần, một vạn lần, đừng nên mong đợi. Nhưng mà, vẫn không nhịn được, mong đợi nó.

Mở hộp thư ra, Lục Tử Tranh liền nhìn thấy tin nhắn của Giang Hoài Khê yên tĩnh nằm ở nơi đó: Nếu chưa hết, cậu dự định sẽ cực nhọc ngày đêm mà chăm sóc tôi sao?

Lục Tử Tranh mím môi cười trả lời nàng: Còn có thể tưởng bở thế này, chắc cũng khỏe rồi nhỉ.


Sau khi gửi tin nhắn xong, cô nắm điện thoại trên tay, tiếp tục bước về đằng trước, mang nụ cười còn chưa tiêu tan trên khuôn mặt, bước chân rõ ràng nhanh nhẹn hơn.


Vừa ngồi xuống một tiệm mì gọi một tô mì, điện thoại nắm trong lòng bàn tay lại rung lên, là hồi âm của Giang Hoài Khê.

“Tối thứ sáu có thời gian không? Dẫn cậu xem một thứ.” 


Lục Tử Tranh hơi khó khăn, đã đáp ứng mẹ trở về ăn cơm rồi thì tuyệt đối không thể thất tín, nhưng Giang Hoài Khê mời, cô cũng tự biết rõ rằng mình cũng không muốn từ chối. Cô nhíu nhíu mày lại, trả lời nàng: “Phải về ăn cơm với mẹ trước, muộn một chút có được không?” 

Chỉ mới một phút sau, Giang Hoài Khê trả lời cô: “Không sao, cậu cứ ăn thật ngon với dì đi, 10h tôi chờ cậu dưới lầu. Giúp tôi nói với dì một tiếng, năm mới vui vẻ.” 

Sau khi Lục Tử Tranh trả lời một chữ “được” cho nàng xong, mì cũng được bưng lên, cô an tâm bỏ di động vào trong túi, cầm đũa, một hơi lại một hơi ăn mì, bỗng cảm thấy nó thơm ngon khác thường.


Ngày 31 tháng 12 ấy, Lục Tử Tranh tan việc liền ngồi xe về nhà mẹ. Bởi đây là ngày nghỉ lễ, đường phố đặc biệt đông đúc, Lục Tử Tranh đợi một chiếc lại một chiếc xe bus, mới miễn cưỡng chen vào được. Lúc đến nhà mẹ, mặt trăng đã sớm lên giữa trời, Lục Tử Tranh cũng mệt mỏi kéo một cái ghế qua, ngồi xuống, không muốn cử động nữa.

Lục mẹ một tay nắm đũa kẹp nhân bánh sủi cảo, một tay cầm da sủi cảo, liếc nhìn Lục Tử Tranh đang ủ rũ suy sụp ngồi trên ghế, không nhịn được cười càm ràm cô: “Chen xe công cộng có một lần mà mệt thành thế này, mẹ thấy con được Hoài Khê chiều đến hư rồi.” 

Lục Tử Tranh uể oải mà phản bác mẹ: “Mẹ suy nghĩ nhiều quá đó, hôm nay là tình huống đặc biệt, mẹ không biết tình hình trên xe đáng sợ bao nhiêu đâu, có một cô gái xách túi vì chen lên xe mà bị vướng lại, cả túi cũng bị kẹp bên ngoài cửa xe luôn.” 

Lục mẹ buồn cười nói: “Nói vậy là con có thể nghiêm chỉnh chen cái thân vào trong xe, nên gọi là bản lĩnh sao?” 

Lục Tử Tranh đắc ý hừ hừ hai tiếng, song nhớ lại nên nói: “Hoài Khê bảo con nói với mẹ một câu, năm mới vui vẻ.” 


Lục mẹ thở dài, bắt đầu hoài niệm: “Mẹ nhớ tới mấy năm trước đây, lần đầu tiên con dẫn Hoài Khê về nhà cũng là ngày 31 tháng 12, là mẹ gói sủi cảo cho con bé ăn. Con bé không biết gói sủi cảo, nhưng lại kiên trì đứng ở bên cạnh nhìn mẹ gói, dẻo mồm khủng khiếp, một hồi thì khen mẹ gói da thật đẹp, một hồi lại khen nhân bánh rất ngon, rồi bưng trà, rồi rót nước đưa mẹ. Lúc đó mẹ vui đến phát rồ luôn, tưởng con cuối cùng cũng làm bạn được với một đứa trẻ ngoan, nhưng con thì lại đối xử với người ta chẳng ra sao cả.” 

Lục Tử Tranh chu mỏ một cái, nói rằng: “Vì lúc đó cô ấy sợ bị con đuổi ra cửa, đương nhiên phải lấy lòng mẹ kiếm cái núi dựa lớn cho mình rồi.” 

Lục mẹ mất hứng giáo dục Lục Tử Tranh: “Con chỉ biết ỷ vào Hoài Khê tính tốt mà ức hiếp con bé thôi.” 


Lục Tử Tranh quả thực uất ức, oan uổng nói: “Mẹ thật bất công, rõ ràng là từ đó đến giờ, đều là cô ấy bắt nạt con, mẹ căn bản chưa từng thấy bộ mặt thật của cô ấy!” 

Lục Tử Tranh cảm thấy, nhiều năm như vậy, Giang Hoài Khê vẫn đang luôn tiến hóa, dần dần mà tiến hóa thành, dáng dấp khiến cô động tâm. Mà Giang Hoài Khê của lúc đầu quen biết, vốn dĩ là ăn nói thẳng thắn ương ngạnh không tả xiết cho đến vênh vênh váo váo khiến người căm phẫn.


Năm nhất đại học, lần sinh bệnh nằm viện khi đó, lúc tỉnh lại, Giang Hoài Khê đã rời khỏi từ lâu, Lục Tử Tranh cũng không kinh ngạc, chỉ đang suy nghĩ, phải trả lại phần nhân tình này với nàng thế nào.


Lúc lên lớp buổi chiều, Lục Tử Tranh cố ý nhìn quanh toàn bộ phòng học, không nhìn thấy bóng dáng Giang Hoài Khê, ngược lại có chút vui mừng, vào lúc cô vẫn chưa nghĩ xong nên trả lại nàng thế nào, lúc gặp lại, cô cảm thấy luôn có chút lúng túng.

Vậy mà, sự vui mừng này cũng không kéo dài được bao lâu, Giang Hoài Khê lại lấy một tư thế như ngày hôm trước mà xuất hiện ở trước mặt cô. Vừa mới tan học buổi chiều, Lục Tử Tranh mới bước ra cửa trường, bèn nhìn thấy Giang Hoài Khê và chiếc Lamborghini khiến người khác chú ý đang đỗ ở ven đường, bước chân cô dừng lại, xét theo kinh nghiệm lần gặp mặt không vui ngày trước, trực giác của cô bảo rằng lần này cũng chẳng phát sinh chuyện tốt đẹp gì được đâu.


Quả nhiên, Giang Hoài Khê đẩy cửa xe ra, xuống xe, cau mày nhếch môi, trực tiếp đi về phía cô.

Phản ứng đầu tiên của Lục Tử Tranh là, quay người trở về trường, mà sự thật, động tác của cô cũng là như vậy.

Nhưng mà vừa mới quay đầu đi được hai bước, Lục Tử Tranh liền cảm giác được, cánh tay bị người ta nắm thật chặt lại, giọng nói lạnh nhạt của Giang Hoài Khê vang lên sau lưng: “Đi theo tôi.” 


Khóa chính trị lúc đó vừa tan học, người đến người đi, Lục Tử Tranh cảm giác bước chân của tất cả mọi người đều chậm lại, thích thú mà nhìn về phía các cô. Cuộc đời Lục Tử Tranh hận nhất là hoàn cảnh như vậy, nhưng Giang Hoài Khê lại năm lần bảy lượt khiêu chiến cực hạn của cô. Sắc mặt cô chìm xuống, quay đầu lại lạnh giọng nói với Giang Hoài Khê: “Buông tay.” 


Giang Hoài Khê như không nghe thấy, hơi dùng sức lôi kéo cô, nhíu mày nói: “Buông tay thì cậu đi theo tôi sao?” 

Bạn học bên cạnh bắt đầu ngừng lại trắng trợn, dần dần có xu thế định bao quanh giữa các cô. Lục Tử Tranh cảm thấy cực kỳ lúng túng, còn chê lần trước ở thư viện chưa đủ mang đến phiền phức cho cô sao? Lại ồn ào với cô ta nữa, không biết ngày mai lại bị truyền bá thành cái dạng gì nữa. Lông mày Lục Tử Tranh nhăn nhó sắp thành cái nơ, nặng nề thở một hơi dài, mới bất đắc dĩ mà thỏa hiệp, cùng Giang Hoài Khê rời trường, lên xe của nàng.

Trên đường, Lục Tử Tranh xoa xoa ấn đường, hơi đau đầu hỏi Giang Hoài Khê: “Cô muốn dẫn tôi đi đâu? Lại định làm gì nữa?” 

Giang Hoài Khê chỉ nhàn nhạt nhìn cô một cái, quăng câu: “Hỏi nhiều như vậy làm gì, dựa vào sắc đẹp của cậu, tôi cũng khó mà bán cậu được, lo lắng gì chứ.” 


Lục Tử Tranh tức giận, Giang Hoài Khê không phải là nghe không hiểu tiếng người, mà là không nói tiếng người được, mỗi lần mở miệng nói câu nào, đều khiến cô nghẹn chết mà. Những năm này cô đều dè dặt mà đối nhân xử thế, chưa bao giờ tranh luận với người khác, nên làm gì mà nói lại Giang Hoài Khê, dù cho tức giận cực kỳ, cũng chỉ có thể trầm mặc mà không để ý tới nàng mà thôi.

Dường như xe lái vào một khu túc xá, Lục Tử Tranh nhận ra đây là khu nhà ở của giáo viên trường học. Giang Hoài Khê dừng xe, vừa mở cửa xe vừa căn dặn cô: “Xuống xe.” 

Lục Tử Tranh ngồi bất động, Giang Hoài Khê nhíu mày, lạnh lùng nói: “Hay là cậu cũng muốn bị vây xem ở đây một lần?” 


Ánh mắt Lục Tử Tranh lạnh lẽo tới mức có thể khiến người khác chết cóng, nheo mắt lạnh nhìn Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê nhưng vẻ mặt hờ hững, không hề bị lay động. Cuối cùng Lục Tử Tranh vẫn bại trận, nặng nề đẩy cửa ra, lại tàn nhẫn mà đóng sầm lại, âm thanh, lớn đến đáng sợ.


Khóe miệng Giang Hoài Khê lộ ra nụ cười nhạt, so với tấm mặt nạ bình thản không gợn sóng không tức giận của Lục Tử Tranh, nàng càng yêu thích dáng dấp nổi giận đùng đùng này của cô. Nàng quay người sang, phóng khoáng mà ấn chìa khóa xe xuống một cái, khóa xe xong, thong dong bước đến, chậm rãi mà đi ở phía trước Lục Tử Tranh.


“Tới đây.”

================ 
Chương 22:

Khu nhà ở giáo viên vừa mới xây năm gần đây, điều kiện không tệ, ba phòng ngủ một phòng khách, giáo viên độc thân trong trường gần như đều sống ở đây. Lúc lên lầu, Giang Hoài Khê không đi bằng thang máy, tới tới lui lui đều gặp phải rất nhiều giáo viên, Giang Hoài Khê cũng đều lễ phép gật đầu hỏi thăm với họ.

Lục Tử Tranh bất đắc dĩ đi theo sau Giang Hoài Khê, đã mệt mỏi để tra hỏi ý Giang Hoài Khê muốn thế nào, chỉ mong có thể sớm một chút thanh toán xong với Giang Hoài Khê, sau đó, cũng không gặp lại.

Rốt cục Giang Hoài Khê cũng dừng bước ở cạnh cửa bên trái của lầu sáu, cầm chìa khóa mở cửa, nghiêng người đứng cạnh cửa, đạm nhạt ra lệnh với Lục Tử Tranh vẫn đang đứng ở bậc thang cuối cùng nơi cầu thang: “Vào đây.” 

Lục Tử Tranh một tay nắm lan can cầu thang, cúi đầu, không phản ứng. Nhớ tới giọng điệu khinh bỉ tùy tiện lúc lần đầu gặp mặt Giang Hoài Khê, cô không thể không lo lắng, ý đồ của Giang Hoài Khê khi dẫn cô vào nhà.


Giang Hoài Khê như hiểu được, quay người đi về phía trong nhà: “Cho dù cậu có chứng vọng tưởng bị hại, cũng đừng nghĩ tôi thành người bụng đói vơ quàng. Đi vào nhớ đóng cửa lại.” 

Tay Lục Tử Tranh cầm lan can cơ hồ muốn chọc thủng nó, cô cắn răng nhấc chân lên lầu vào cửa, a, đã như vậy, ngược lại muốn xem cô ta rốt cục muốn làm gì.


Lục Tử Tranh đóng cửa lại, vừa định nhấc chân đi vào trong, lại phát hiện bên trong căn hộ đặc biệt sạch sẽ, mặt đất không dính một hạt bụi, cô nhìn qua tủ giày màu đen, không có bất kỳ dép lê dự phòng gì, do dự một lúc, có nên trực tiếp mặc giày bước vào hay không nhỉ.

Giang Hoài Khê bưng một khay đi ra từ trong phòng, nhìn Lục Tử Tranh đang do dự đứng trước, nghi hoặc nói: “Vào đi, đứng đấy làm gì?” 

Lục Tử Tranh nhấc chân lên, vẫn nên hỏi thử: “Cần đổi giày sao?” Cho dù Giang Hoài Khê không khách sáo đi nữa, cô cũng không thể không biết lễ phép như nàng được.


Giang Hoài Khê lại đặt khay trên bàn trà, tự nhiên hào phóng mà ngồi xuống tựa vào ghế sofa, nhìn về phía Lục Tử Tranh cười nói: “Bây giờ lại rất có lễ phép nhỉ, không cần thay, không có dép dư đâu.” 

Lục Tử Tranh hừ nhẹ một tiếng, nhấc chân đi tới trước mặt Giang Hoài Khê, dường như từ lúc bắt đầu đều do Giang Hoài Khê thất lễ với cô mà, bây giờ lại nói trái ngược là chuyện gì thế này.


Giang Hoài Khê tiện tay cầm remote, mở TV lên, vừa đổi kênh vừa bắt chuyện với Lục Tử Tranh: “Ngồi xuống, ăn cơm đi.” 

Lúc này Lục Tử Tranh mới chú ý tới, khay khi nãy Giang Hoài Khê bưng ra đặt trên bàn trà, được bày đặt một bát cơm, một chén canh, cùng vài món thức ăn. Cô không thể tin nhìn Giang Hoài Khê một chút, nhịn không được cau mày hỏi nàng: “Cô gọi tôi đến là để tôi ăn cơm à? Có chuyện gì thì cô nói rõ ràng một lần ra hết đi.” 

Giang Hoài Khê ngẩng đầu nhìn cô, nhíu mày, vểnh khóe môi, cười như không cười: “Không thì sao? Cậu còn chờ mong điều gì? Không bằng cậu nói rõ một lần ra, tôi sẽ thỏa mãn cậu.” 


Lục Tử Tranh chịu không nổi giọng điệu châm chọc cao cao tại thượng của nàng như vậy, rõ ràng người không lý lẽ từ đầu tới đuôi đều là Giang Hoài Khê, đến tột cùng nàng dựa vào cái gì mà có thể sử dụng giọng điệu như vậy nói chuyện với cô, gia giáo của kẻ có tiền đều khác thường với tất cả mọi người sao?


Cô quay đầu bước đi: “Thật ngại, tôi không đói, vả lại, tôi vừa ý cơm của nhà ăn hơn, Giang tiểu thư giữ lại tự mình ăn đi.” Trò chơi của kẻ có tiền, Lục Tử Tranh biết mình không chơi nổi, càng không có hứng thú chơi với cô ta.


Giang Hoài Khê lại lạnh lùng cất tiếng đằng sau lưng: “E rằng bây giờ nhà ăn không còn cơm nữa rồi. Mẹ cậu không dạy cậu người bị bệnh nên chăm sóc bản thân mình thế nào sao? Người bị bệnh có thể mỗi ngày ăn uống linh tinh bên ngoài sao?” 

Tay Lục Tử Tranh đã đặt trên nắm cửa, nửa nghiêng người sang đáp lễ nàng: “Mẹ tôi dạy tôi thế nào, vẫn chưa phiền Giang tiểu thư cô lo lắng. Ngược lại tôi cũng rất tò mò, mẹ cô dạy cô nói chuyện với người khác như thế sao?” 


Giang Hoài Khê nhíu nhíu lông mày xinh đẹp của nàng, lạnh giọng hỏi ngược lại cô: “Gia giáo tốt của cậu chính là dạy cậu đối xử với người đã từng giúp đỡ cậu thế sao?” 


Lục Tử Tranh nhịn không được nữa, mở cặp sách, lấy ví tiền ra, móc hết tất cả tiền bên trong, bước nhanh tới đằng trước, đập tiền vào trên bàn trà trước mặt Giang Hoài Khê, nếu có thể, cô quả thực muốn đập tiền vào trên mặt Giang Hoài Khê: “Tôi không biết cô ứng giúp tôi bao nhiêu tiền thuốc thang, nếu không đủ thì cô cứ nói, tôi chỉ hy vọng từ nay về sau chúng ta thanh toán xong xuôi, đừng gặp lại nhau nữa.” 

Giang Hoài Khê nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của Lục Tử Tranh, ở trong đôi mắt của cô, Giang Hoài Khê có thể tinh tường nhìn thấy ánh sáng căm phẫn và chán ghét, ánh mắt nàng ảm đạm xuống, nhưng cũng chỉ trong chốc lát. Dựa vào đằng sau ghế sofa, hai tay vòng ngực, Giang Hoài Khê cười khẽ hỏi: “Cậu cho rằng tôi thiếu tiền sao? Trả tiền xong, cả một câu cám ơn cũng không có, lại muốn thanh toán xong với tôi sao?” 

Lục Tử Tranh hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi: “Giang tiểu thư, chuyện ngày đó, cám ơn cô.” 

Giang Hoài Khê ngồi thẳng người, giơ chân dài lên, dù bận vẫn ung dung: “Cám ơn không phải dùng miệng nói là xong, thành ý phải dựa vào hành động mà biểu hiện.” Nàng đưa tay ra, chỉ chỉ vào cơm trên bàn trà, nói rằng: “Cho tôi nhìn thành ý cám ơn của cậu một chút đi.” 


Lục Tử Tranh cắn cắn môi, nhìn Giang Hoài Khê, giằng co một hồi, cuối cùng vẫn buồn bực thở ra một hơi, nhận mệnh mà cầm đũa lên. Chỉ hy vọng Giang Hoài Khê cô ta nói chuyện giữ lời, thật sự là, mình không muốn gặp lại cô ta một lần nào nữa cả.

Lục Tử Tranh chỉ qua loa ăn mấy ngụm cơm thì đã muốn xong việc, Giang Hoài Khê lại liên tục nhìn chằm chằm vào cô, vẫn bất mãn, đẩy canh lên trước mặt cô, ra hiệu cô uống hết. Lục Tử Tranh bất đắc dĩ bưng lên, tựa như tráng sĩ chặt tay, một hơi uống cạn sạch, sau đó thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Giang Hoài Khê: “Thành ý của tôi đã đủ chưa?” 

Giang Hoài Khê lại dời ánh mắt đi, xem TV, hỏi: “Ngày đầu năm có về nhà không?” 


Lục Tử Tranh cảm thấy nàng chuyển đề tài quá nhanh, trong chốc lát không hề trả lời.

Giang Hoài Khê tự nhiên nói tiếp: “Đúng lúc gần đây tôi muốn đi thưởng thức nơi đó của cậu, nếu cậu mang tôi về nhà bao ăn bao ở cho tôi còn làm hướng dẫn viên du lịch của tôi, chúng ta sau này, coi như là thanh toán xong xuôi.” 

Lục Tử Tranh nghĩ cũng không nghĩ liền trực tiếp từ chối nàng: “Không được.” 


Giang Hoài Khê lạch cạch một tiếng tắt TV, một đôi mắt đen thâm thúy như đầm nước sâu cười như không cười mà nhìn chằm chằm cô: “Tôi cho rằng, cậu không giống như người thích nợ ân tình người khác, huống hồ, lại là ân tình của kẻ đáng ghét như tôi.” 

Lục Tử Tranh giận dữ cười: “Hóa ra cô cũng biết tôi ghét cô.” 

Giang Hoài Khê tựa như không nghe thấy lời châm biếm của Lục Tử Tranh, giải quyết dứt khoát: “Quyết định như vậy nhé, cậu sắp xếp xong thì nói thời gian để tôi đón cậu, tôi lái xe đi cùng với cậu.” 


Lục Tử Tranh “ồ” rồi đứng lên, không muốn nhìn Giang Hoài Khê thêm chút nào nữa, dùng trầm mặc để trả lời nàng, quay người ra bên ngoài, mở cửa, rồi đóng cửa. Sau khi đóng cửa cô quay đầu lại, khao khát nhấc chân mà tàn nhẫn đạp cho mấy phát, nhưng nghĩ đến những người khác cùng lầu, vẫn nên thôi.

Lúc xuống lầu, bởi vì tất cả trong đầu đều là phẫn nộ, tất cả suy nghĩ trong lòng đều là nên thoát khỏi Giang Hoài Khê thế nào, nhất thời Lục Tử Tranh không chú ý tới bậc thang dưới chân, hơi sơ ý trẹo một chân xuống, thân thể lệch đi, suýt chút nữa lăn xuống rồi.


Lục Tử Tranh chỉ cảm thấy tâm lực quá mệt mỏi, lúc đỡ cầu thang đứng lên, không nhịn được tàn nhẫn mà đập một cái vào lan can, kết quả đau vẫn là tay của bản thân. Sao có thể sinh ra khuôn mặt đẹp đẽ lạnh lùng cao quý cổ điển, hành vi thì vô sỉ nhàm chán như kẻ vô lại, khuôn mặt mà lần đầu tiên cô nhìn thấy lại vô phần kinh diễm, vào giờ phút này, Lục Tử Tranh hồi tưởng lại, quả chỉ muốn tự đánh bản thân vạn lần!

Đương nhiên, Lục Tử Tranh cuối cùng vẫn thỏa hiệp, mang theo Giang Hoài Khê về nhà, chỉ trông mong, thật sự có thể thanh toán xong xuôi, tiễn đưa vị ôn thần tìm tới cửa này, cô biết, trừ việc đó ra, còn lại không còn cách nào cả, bởi vì, cô không đấu lại Giang Hoài Khê.

Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, bây giờ Lục Tử Tranh hồi tưởng lại, đối với Giang Hoài Khê lúc đó, thật sự là vừa tức giận vừa buồn cười, quả thực như cô gái mang hai nhân cách khác nhau vậy.


Lục mẹ không biết đoạn qua lại này của Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê, chỉ biết là, năm đó Lục Tử Tranh đột nhiên mang về một cô gái xinh đẹp lễ phép khôn tả, trong đôi mắt nhìn về Lục Tử Tranh, có thân thiết và ái mộ ẩn giấu không được.

Lục mẹ cảm thấy sủi cảo gần như xong rồi bèn ngừng tay, dọn dẹp phần da và nhân bánh còn thừa lại, nói: “Tranh Tranh, con tìm thời gian hỏi Hoài Khê một chút, hỏi con bé hai ngày này khi nào rãnh thì đến đây một chuyến, mẹ làm sủi cảo cho con bé ăn. Nhớ lúc đó con bé ăn đáng yêu lắm, sau này vẫn chưa có dịp để mẹ làm sủi cảo cho nó ăn nữa.” 

Lục Tử Tranh cười nhạo Lục mẹ nói: “Mẹ, mẹ đừng phí sức nữa, người ta muốn ăn sủi cảo thì lúc nào ăn chả được, đầy đường mà, nhất định phải tha thiết mong chờ chạy đến đây ăn một bữa của mẹ hay sao.” 

Lục mẹ oán trách mà nhìn Lục Tử Tranh một chút, nói rằng: “Sao mà giống nhau được.” 

Lục Tử Tranh sờ sờ mũi, cười không nói.

Sau khi ăn cơm cùng mẹ xong, vẫn còn sớm, Lục Tử Tranh ngồi trên sofa cùng với mẹ xem chương trình năm mới, tâm tư lại dần dần bay đến trên người Giang Hoài Khê.

Cẩn thận nhớ lại, Giang Hoài Khê năm đó nói thích ăn sủi cảo mẹ làm dường như không giống giả vờ, sau này cùng Giang Hoài Khê ra ngoài ăn, cũng từng gọi sủi cảo vài lần, Giang Hoài Khê vẫn luôn cảm khái, hoài niệm nhất vẫn là sủi cảo nàng được ăn ở nhà mẹ cô năm đó, mỗi lần đều sơ sài mà ăn vài cái xong bèn không đụng đũa nữa, cuối cùng, thành ra cũng không ăn sủi cảo bên ngoài nữa.

Tâm tư Lục Tử Tranh khẽ động, nhìn thời gian dưới góc phải TV một chút, vừa tám giờ, khoảng cách với thời gian Giang Hoài Khê nói đến đón cô vẫn còn sớm. Cô đứng lên, nói với mẹ: “Mẹ, con đột nhiên muốn học làm sủi cảo, da và nhân bánh còn thừa của sủi cảo trong phòng bếp đưa con đi.” 

Lục mẹ kinh ngạc nhìn cô một cái: “Mặt trời mọc lên từ phía Tây sao?” 

Lục Tử Tranh nở nụ cười, không nói gì, đi vào trong phòng bếp.

Lục Tử Tranh học động tác vừa nãy của mẹ, ngoại trừ vài cái nhân bánh quá nhiều nên làm nứt da, hoặc là nhân bánh quá ít chỉ còn da của lúc mới đầu, còn lại ngoài điểm xấu xí ra, vẫn là có dáng có vẻ.

Lục Tử Tranh gói bánh tràn đầy phấn khởi, vẻ mặt tươi cười, Lục mẹ đứng ở cửa phòng bếp không biết nhìn bao lâu, trên mặt cũng mang theo vài phần ý cười, thấy Lục Tử Tranh đã gói xong tất cả nhân bánh sủi cảo còn thừa lại, mới mở miệng nói: “Lát nữa con ra ngoài à?” 

Lục Tử Tranh đột nhiên nghe được giọng nói của mẹ, sợ hết hồn: “Mẹ, mẹ đi đường sao mà không có âm thanh gì hết. À, con quên nói với mẹ, lát nữa con đi ra ngoài.” 


Lục mẹ đi tới bên cạnh Lục Tử Tranh, giúp cô thu dọn cái bàn: “Do con tự nhập thần quá thôi, ra ngoài với Hoài Khê à?” 


Lục Tử Tranh nhìn đồng hồ đeo tay một chút, chớp mắt một cái không ngờ đã qua chín giỡ rưỡi rồi, thời gian cũng không còn nhiều lắm. Cô nhìn nhìn kệ bếp, cảm thấy có hơi khó khăn, vẫn nên xin viện trợ về phía mẹ: “Mẹ, mẹ xem những cái sủi cảo con gói này đi, để trong thời gian ngắn thì cũng không ai ăn, mà để lâu thì lại ăn không ngon, cũng là lãng phí, vừa vặn lát nữa con ra ngoài, không bằng mình nấu nó rồi con mang cho Hoài Khê ăn nhỉ, cũng để mẹ đỡ phải thấp thỏm hoài.” 


Lục mẹ nhìn dáng vẻ giả vờ chính kinh của Lực Tử Tranh, trong lòng buồn cười, cũng không lật tẩy cô: “Ừ, đừng nên lãng phí, vậy con nấu đi.” 

Lục Tử Tranh lắc lắc đầu: “Mẹ, mẹ biết con không biết làm mà, vả lại miệng cô ấy kén ăn chết được, mùi vị con nấu không ngon khẳng định cô ấy không thích ăn đâu, mẹ vẫn nên ra tay đi, con đi tìm cái hộp giữ nhiệt đã.” 


Lục mẹ nhìn bóng người Lục Tử Tranh ngồi xổm lục lung tung beng tìm hộp giữ nhiệt, bất đắc dĩ cười cười: Con nấu, e rằng Hoài Khê vui vẻ không kịp ấy chứ. Bà đổ nước vào nồi, thở dài: Con bé ngốc, khi nào mới để mẹ yên tâm đây, khi nào, con mới để xuống quá khứ được, mới dám dũng cảm đối mặt trái tim của mình đây. Còn Hoài Khê thì sao, con bé lại có bao nhiêu cái sáu năm mà đợi con như vậy?
-----------------------
Lời tác giả: Giang tiểu thư trước kia không phải là bị đa nhân cách đâu, chỉ vì lần đầu gặp mặt không vui vẻ gì, sau này lấy lòng thì Lục Tử Tranh lại không tiếp nhận. Giang tiểu thư buộc lòng phải đeo vào tấm mặt nạ tùy hứng bá đạo này để cường ngạnh tiếp cận Lục Tử Tranh, tròng lên một khăn che mặt cho vẻ cao ngạo thần bí của mình.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna