Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 25 + 26

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 25:
Xe rốt cuộc lái vào một tòa trang viên biệt thự ở vùng ngoại thành, người gác cổng xa xa nhìn thấy xe Giang Hoài Khê, liền mở cửa chính ra, mỉm cười gật đầu hỏi thăm về phía Giang Hoài Khê. Sau khi vào cửa, xe lại chạy thêm mấy chục mét mới lái vào ga-ra, trong ga-ra còn đỗ mấy chục chiếc xe, phần lớn đều là màu đen, màu xám bạc truyền thống, so sánh với đại trạch của nhà họ Giang, thật là ít khi thấy được.

Lục Tử Tranh xuống xe cùng Giang Hoài Khê ra ngoài, nhìn thảm cỏ bao la trước mắt mà hít sâu một hơi, nhìn Giang Hoài Khê tự giễu nói: “Tôi còn tưởng mình đi vào vườn Đại Quan [1] chứ, trên đường nếu có cử chỉ thất lễ gì, kính mong Giang tiểu thư đừng cười chê.” 

Giang Hoài Khê khẽ cười một tiếng nói: “Tuy rằng lúc đại học đi Cư Châu cùng cậu, thái độ của cậu khiến tôi vô cùng không vừa lòng, nhưng tôi làm người trước giờ đều đại nhân đại lượng, không tị nạnh so đo với cậu đâu. Tôi chắc chắn sẽ không giống như cậu, nhất định sẽ tận chức tận trách làm hướng dẫn viên du lịch thật tốt cho cậu.” 

Lục Tử Tranh thở dài một hơi, lắc đầu bảo: “Cô cần gì lừa mình dối người, nếu thật sự rộng rãi độ lượng, cô sẽ không nhớ mãi chuyện này, nhắc cho tới bây giờ.” 

Giang Hoài Khê giúp Lục Tử Tranh mang hai cái túi, dẫn Lục Tử Tranh đi về phía nhà chính, nhíu mày lên tiếng: “Đó là lần đầu tiên tôi rời khỏi Lâm Châu đi đến thành phố khác, hiển nhiên sẽ khắc sâu ấn tượng.” 

Giang Hoài Khê nói hời hợt, Lục Tử Tranh nghe thấy lại muôn phần ngạc nhiên. Cô cho rằng, người có xuất thân như Giang Hoài Khê như vầy, từ nhỏ tới lớn, du lịch nghỉ phép phải là chuyện thường như cơm bữa, danh lam thắng cảnh trong nước ngoài nước càng phải thuộc như lòng bàn tay, cùng cô đi Cư Châu cũng bất quá là nhất thời hứng khởi, ra vẻ hiếu kỳ đối với Cư Châu cũng chỉ là làm khó dễ bản thân cô thôi. Chẳng qua không đoán trước được, năm ấy lại là lần du lịch đầu tiên của Giang Hoài Khê. Nghĩ như vậy, những việc không vui và tiếp đãi không chu đáo, thật khiến Lục Tử Tranh có vài phần ngại ngùng.

Lục Tử Tranh thoáng chần chừ một chút, rồi mới mở miệng mời: “Vậy khi nào cô có hứng thú, tôi sẽ dẫn cô đi Cư Châu lần nữa nhé?” 

Giang Hoài Khê cũng không thèm quay đầu nhìn cô một cái, không chút lưu tình mà từ chối rằng: “Một chỗ chơi hai lần có gì vui.” Ban đầu nàng không biết đó là vị trí khúc mắc của Lục Tử Tranh, khi đó chỉ mong có thể hiểu thêm Lục Tử Tranh một chút. Trong những năm này, nàng từ từ hiểu ra, Cư Châu tuy là quê hương Lục Tử Tranh, nhưng hồi ức ở đó của Lục Tử Tranh, thống khổ lại nhiều hơn hạnh phúc. Nếu như nói lần đầu tiên là mạo phạm vô ý, vậy thì nàng làm sao có thể cho mình cơ hội lần thứ hai thương tổn Lục Tử Tranh được.

Lục Tử Tranh không biết tâm tư bách chuyển thiên hồi [2] như vậy của Giang Hoài Khê, nghe thấy nàng từ chối chặt như đinh chém sắt ý tốt của mình, nhất thời giận dữ, hừ nhẹ một tiếng cau mày nói: “Không đi thì không đi, coi như tôi chưa từng nói lời vừa rồi.” Giang Hoài Khê quả thực không có một chút tình cảm nhân văn trong tư tưởng nào cả! Cư Châu cũng không tính là thành phố du lịch hot gì, thế nhưng, nơi đó dù sao cũng là quê hương của mình, tính kỷ niệm lớn hơn tính thưởng thức được không?


Giang Hoài Khê dừng một chút lại tiếp tục nói: “Coi như cậu nợ tôi một lần du lịch, chờ thêm đoạn thời gian rãnh rỗi, chúng ta cùng đi Phong Châu chơi.” Nàng nhớ tới lúc công tác radio trong vườn trường, Lục Tử Tranh viết bản thảo, nàng phát thanh, Lục Tử Tranh năm lần bảy lượt viết phong cảnh và phong thổ đã từng đi qua ở Phong Châu, ngóng trông đối với Phong Châu, có thể thấy được đôi chút.


Lục Tử Tranh còn đang không vui lời từ chối lạnh lẽo cứng rắn vừa nãy của Giang Hoài Khê, sử dụng cách thức từ chối của Giang Hoài Khê, mạnh miệng trả lời: “Không đi, thị trấn nhỏ khu biên cương kia có gì vui.” 

Giang Hoài Khê cũng nhíu mày nhẹ giọng mô phỏng theo: “Hửm? Được, vậy không đi thì không đi, coi như tôi chưa từng nói gì.” 


Lục Tử Tranh cắn cắn môi, lại càng không vui vẻ: “Không đi thì không đi.” Ý tứ giận dỗi lần này thật rõ ràng, bước chân đi vội hơn, vài bước sải qua phía trước Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê cong cong khóe môi im lặng nở nụ cười, thảnh thơi ở phía sau không nhanh không chậm theo sát.


Qua một cái chỗ rẽ, bước lên đường cuối đi về nhà chính, xa xa nhìn, Lục Tử Tranh có thể nhìn thấy cửa lớn cực to đang mở của biệt thự, trước cửa có một người phụ nữ duyên dáng sang trọng cao gầy đang đứng, ánh mắt sáng rực mà nhìn cô cùng Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê nhẹ giọng giới thiệu: “Đó là mẹ tôi.” 

Lục Tử Tranh đáp một tiếng “Ừm”, có hơi khẩn trương, không tự chủ bước chậm lại.


Giang Hoài Khê phát giác ra, nhíu nhíu mày nghiêm túc nhắc nhở: “Cậu thấy mẹ tôi rồi, còn cố ý đi chậm như vậy, ưm, mẹ tôi có thể sẽ cảm thấy cậu không biết lễ phép.” 

Lục Tử Tranh chốc chốc bước nhanh hơn.


Giang Hoài Khê lại nói: “Mẹ tôi cảm thấy con gái phải dịu dàng nhàn thục, bước đi yêu kiều thướt tha, đi bộ cũng phải nhẹ nhàng, cậu đi nhanh như vậy, mẹ tôi có lẽ không thích thái độ như thế đâu.” 

Bước chân dưới chân Lục Tử Tranh lập tức trì hoãn, chân trái chậm lại, chân phải quá vội ngừng lại không được, một lần lơ đễnh bèn sắp ngã về phía trước.

Giang Hoài Khê nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ra giữ chặt cô, đầy mặt đều là ý cười đùa cợt mà Lục Tử Tranh quen thuộc.

Lục Tử Tranh hung dữ đập một cái vào tay Giang Hoài Khê, cả giận nói: “Cô cố ý!” 

Giang Hoài Khê bị đau rụt tay về, hít vào một ngụm khí lạnh bảo: “Bây giờ mẹ tôi thật sự nhìn thấy đó, bà sẽ không vui đâu.” 


Tư thái Lục Tử Tranh đoan chính, tựa như mỉm cười, bình tĩnh đi dạo, yên tĩnh trả lời nàng: “Thấy thì thấy thôi, mẹ cô nếu biết cô làm gì ở đây, khẳng định cũng sẽ cảm thấy nên đánh cô.” 

Giang Hoài Khê xoa xoa mu bàn tay, ý cười trong mắt, ồ, xem ra không còn khẩn trương thấp thỏm nữa rồi.

Hai người đi tới cửa chính vừa mới bước lên bậc thang, Giang mẹ lại đi tới vài bước, ý cười nhẹ nhàng mà nhìn Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê.

Lục Tử Tranh ngẩng đầu lên ngoan ngoãn khéo léo mà khẽ mỉm cười về phía Giang mẹ, lén lút đánh giá Giang mẹ một lát, chờ sau khi Giang Hoài Khê giới thiệu xong rồi chào hỏi.

Giang mẹ nhìn qua chỉ mới 40, ngũ quan rất giống với Giang Hoài Khê, nhưng khí chất toàn thể dịu dàng hơn rất nhiều so với Giang Hoài Khê, nhìn ra được lúc còn trẻ, cũng là một đại mỹ nữ được mọi người theo đuổi.


Vẻ mặt Giang Hoài Khê nhàn nhạt hô một tiếng “Mẹ”, sau đó giới thiệu: “Mẹ, đây chính là Tử Tranh. Tử Tranh, đây là mẹ tôi.” 

Lục Tử Tranh liền khéo léo thăm hỏi: “Chào dì.” 

Vừa dứt lời, Giang Hoài Khê liền giúp Lục Tử Tranh đưa quà tặng qua, nói rằng: “Đây là quà Tử Tranh mua cho mọi người, cậu ấy không biết mọi người thích gì, vì thế lúc chọn còn phải phí tâm tư một phen đấy.” 

Lục Tử Tranh cũng hơi đỏ mặt, xấu hổ mà hai tay dâng túi mang trên tay mình.


Giang mẹ cười nhận lấy, khách khí nói về phía Lục Tử Tranh: “Tới thì tới, còn mang quà theo làm gì, khiến con tốn kém rồi.” Lại nghiêng thân thể để có lối đi vào bên trong: “Tới đây, mau vào.” 


Hai người bèn theo bà đi vào bên trong, vừa đi Giang mẹ vừa ân cần hỏi Giang Hoài Khê: “Đã ăn trưa chưa?” 

Giang Hoài Khê nhẹ giọng nói: “Vẫn chưa.” 

Giang mẹ liền có chút không vui, khẽ cau mày bảo: “Không biết chăm sóc tốt thân thể của bản thân chút ít sao? Ở đâu ra cái chuyện không thoải mái không thích ăn thì sẽ không ăn hả.” 

Giang Hoài Khê chỉ tẻ nhạt nghe, cũng không đáp lại.

Ba người ngồi vào trên ghế sofa sát cửa sổ ở phòng khách, Giang mẹ nhớ đến Giang Hoài Khê vẫn chưa ăn cơm trưa, lại dịu giọng xuống khuyên Giang Hoài Khê nói: “Bây giờ cách cơm tối vẫn còn thời gian, mẹ trước hết bảo dì Chu nấu chút mì lót bụng cho con nhé?” 

Giang Hoài Khê lạnh nhạt từ chối: “Đừng phiền phức vậy.” 

Giang mẹ thở dài một hơi, rốt cuộc nhớ tới Lục Tử Tranh, cười hỏi: “Tử Tranh con đói bụng không, muốn ăn chút gì trước không?” 

Lục Tử Tranh vốn ngại ngùng, theo lễ phép cũng nhất định sẽ từ chối, nhưng lại biết nếu cô đồng ý, Giang Hoài Khê khẳng định cũng sẽ theo cô ăn chút ít, trúng ý của Giang mẹ ngay. Lúc cô đang chần chừ định đáp ứng, Giang Hoài Khê đã thay cô từ chối rằng: “Mẹ, mẹ đừng phí tâm.” 

Giang mẹ bó tay hết cách, nhíu nhíu mày, vẻ mặt không vui nhìn Giang Hoài Khê.

So với Giang mẹ ân cần và săn sóc, Giang Hoài Khê rõ ràng lạnh nhạt. Lục Tử Tranh cảm thấy hơi ngạc nhiên, cô vốn tưởng rằng dựa vào thái độ của Giang Hoài Khê với mẹ cô, Giang Hoài Khê ở nhà có lẽ cũng sẽ hòa thuận chung đụng với mẹ nàng, dáng dấp vui vẻ ấm áp mới đúng. Lục mẹ cũng đã vài lần ngợi khen bảo, nhà nào có phúc khí hiếm thấy như vậy khi có cô con gái như Giang Hoài Khê vừa hiểu chuyện lại vừa lễ phép. Làm sao mà nghĩ đến, quan hệ của Giang Hoài Khê và mẹ nàng, lại tựa như dáng vẻ sóng ngầm mãnh liệt đây.

Đúng lúc này, một người hầu đi vào phòng khách, nói về phía Giang Hoài Khê rằng: “Tiểu thư, lão phu nhân gọi cô đến phòng người một chuyến.” 

Giang Hoài Khê nghe vậy hơi nhíu mày, có chút không yên lòng mà nhìn Lục Tử Tranh một chút.

Lục Tử Tranh mím môi nở nụ cười với nàng, tỏ ý nàng yên tâm, Giang Hoài Khê mới đứng lên đi ra ngoài.


Phòng khách chỉ còn lại Giang mẹ cùng Lục Tử Tranh, hai người đều không nói chuyện, nhất thời bầu không khí yên tĩnh có chút đáng sợ. Giang mẹ phá vỡ yên lặng trước tiên, giải thích vì hành động của mình khi nãy: “Dì vừa nãy chỉ lo chuyện của Hoài Khê, lại quên nói đến ba và em trai Hoài Khê đều đang ở công ty vẫn chưa về, vì thế nên không đi ra tiếp đón được, Tử Tranh con đừng trách nhé.” Lại nói: “Đêm qua Hoài Khê không biết ăn cái gì, dạ dày đau cả một buổi tối, sáng sớm lại không ăn sáng, buổi trưa ở bên ngoài cũng không ăn cơm, haiz, không có điểm nào khiến người ta yên tâm hết.” 

Lục Tử Tranh nghe vậy cũng nhăn lông mày lại, thật là không có chút nào khiến người khác yên tâm mà. Cô nghiêm túc hồi tưởng một lần, xác định tối qua lúc xem pháo hoa không có phát hiện Giang Hoài Khê có sự khác thường nào, chẳng lẽ là sau khi xem pháo hoa xong? Bất thình lình, cô nghĩ tới cảnh hộp sủi cảo trống không trên mặt tấm hình trong tin nhắn mà Giang Hoài Khê gửi cô...

Lục Tử Tranh không khỏi ảo não, Giang Hoài Khê đồ ngốc này.


Lúc cô xuất thần ánh mắt vô ý mà dừng trên cây dâu ngoài cửa sổ, Giang mẹ thấy cô rất lâu nhìn nó, cho rằng cô hiếu kỳ trong rừng mai rộng lớn lại đột nhiên xuất hiện một cây dâu, liền hiểu ý giải thích: “Đó là Hoài Khê và Hoài Xuyên khi bé trồng, Hoài Xuyên hồi nhỏ đi nhà trẻ, bạn nó đưa nó hai con tằm, nó liền mang về cùng nhau nuôi với Hoài Khê, không có lá dâu cho tằm ăn, thế là mỗi ngày Hoài Xuyên đều xin người bạn đưa tằm cho nó chút lá dâu, hoặc là dùng đồ chơi trao đổi, hoặc là đáp ứng một số điều kiện của người bạn kia, Hoài Xuyên cũng không bằng lòng gì, nhưng vì tằm nên cũng đáp ứng hết. Hoài Khê thì lại không vui, nói với Hoài Xuyên, có việc cầu người, sẽ bị kiểm soát bởi người, phải tự lực cánh sinh, tự cấp tự túc, thế là hai đứa bèn ồn ào tự trồng một gốc cây dâu cho mình.” Giang mẹ nhớ tới chuyện cũ, vẻ mặt tràn đầy nét yêu thương, Lục Tử Tranh thấy rõ ràng, chỉ cảm thấy càng thêm kinh ngạc thái độ của Giang Hoài Khê đối xử với Giang mẹ.

Giang mẹ đề nghị: “Tử Tranh muốn ra sau nhà xem không? Hoài Khê khi còn bé đều ở trong một ngôi nhà sau rừng mai này học tập, đến tận khi sau này con bé rời nhà đi.” 

Lục Tử Tranh tất nhiên là gật đầu phụ họa.


Ra cửa, vòng tới một mảnh rừng mai ở đằng sau phòng khách, ẩn trong cây cối liền có thể nhìn thấy một căn nhà nhỏ màu trắng phía sau, đi qua con đường nhỏ khắc đá, thế là đến ngay đằng trước căn nhà nhỏ.

Giang mẹ chỉ vào cửa sổ của căn nhà nhỏ cười nói: “Hoài Xuyên khi bé rất thích bám dính Hoài Khê, nhà trẻ của nó tan học sớm, sau giờ học là nó chạy đến đây tìm Hoài Khê, khi Hoài Khê học tập, cửa lớn ở đây được đóng lại, Hoài Xuyên không vào được, liền xa xa chuyển cái ghế từ phòng khách tới nơi này, đạp lên trên ghế, nằm nhoài trên cửa sổ chào hỏi với Hoài Khê.” 

Lục Tử Tranh tưởng tượng ra hình ảnh như vậy, cũng cảm thấy đáng yêu, cười nói: “Tình cảm của họ thật tốt...” 

Giang mẹ nhưng nghĩ đến điều gì, ý cười khóe môi từ từ trở nên hơi cay đắng, nhẹ giọng lập lại: “Đúng vậy, khi đó chúng nó tình cảm rất tốt...” 

Bà như đột nhiên tỉnh táo lại, chỉ vào gò núi nhỏ bên cạnh căn nhà bảo: “Nơi đó chôn một con chó nhỏ mà Hoài Khê nuôi từ khi lên bốn tuổi, lúc Hoài Khê mười tuổi nó bệnh nên chết đi. Hoài Khê chôn nó ở chỗ bên cạnh nơi con bé thường ở, sợ nó sẽ cô đơn, đêm nào cũng khóc lóc một buổi tối, nằm nhoài suốt ở cửa sổ nhìn nơi đó không chịu ngủ.” 



Lục Tử Tranh hơi khó tưởng tượng thời khắc xúc động khi còn bé của Giang Hoài Khê như vậy, cô đột nhiên có chút tiếc nuối, không có cơ hội tham dự vào quá khứ của Giang Hoài Khê.



Giang mẹ lại nói tiếp: “Khi đó dì nghĩ, con gái trọng tình như vậy, e rằng sau này sẽ chịu thiệt trong tình yêu.” Nói xong, bà ngừng lại một chút, trong mắt chứa thâm ý mà nhìn Lục Tử Tranh một lát: “Tử Tranh nè, hy vọng của người làm cha làm mẹ đối với con cái kỳ thực cũng không nhiều, yêu cầu của dì đối với Hoài Khê từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ là cầu mong con bé bình an, sau đó tìm một người tốt biết lạnh biết nóng, nếu con bé nguyện ý, thì sinh một hai đứa con, con cháu lượn quanh đầu gối, cộng hưởng niềm vui gia đình, yêu cầu của dì như thế, cũng không quá đáng chứ?” 



Cái nhìn kia, khiến Lục Tử Tranh cảm thấy như rơi vào hầm băng.



Giang mẹ cười doanh nhiên nhìn cô, vẻ mặt tràn đầy thâm ý, ánh mắt sáng rực: “Tử Tranh, con có thể thỏa mãn tâm nguyện đơn giản như vậy của dì không?” 



Một khắc đó, Lục Tử Tranh ở trong tầm nhìn chăm chăm của Giang mẹ, cảm giác mình lại như một kẻ trộm ăn cắp trân bảo nhà người khác, xấu hổ không đất dung thân.



Cô vốn không nên có xấu hổ hoang mang như vậy, cô vốn vẫn cùng Hoài Khê quen biết như bạn bè, không có làm việc quá giới hạn nào cả. Nhưng hôm nay thời khắc này, dưới con dao găm mềm mại của Giang mẹ này, cô mới tinh tường biết được, bản thân mình lừa mình dối người cỡ nào.



Bởi vì có chút ý đồ không an phận, mới có thể xấu hổ không đất dung thân như vậy. Lại như lúc còn ở trung học cơ sở, lúc mẹ của mối tình đầu Chu Phương Phàm chỉ vào mũi mẹ cô mắng “Quản đứa con nhà chị cho tốt, đừng làm hư con cái nhà người khác”, âm thanh hàm răng cắn chặt của mẹ cạch cạch vang lên, lại vô lực biện giải.



Khi đó nước bọt của mẹ Chu Phương Phàm tung tóe ở trên mặt, trên mắt cô, bản thân vẫn nhẫn nhịn không dám lau, loại cảm giác đó, cô nhớ đến rất lâu rất lâu.



Tựa như hiện tại...



Chú thích:



[1] Vườn Đại Quan: Bối cảnh chính của bộ phim kinh điển Trung Quốc “Hồng Lâu Mộng” 



[2] Bách chuyển thiên hồi: Trăm lần nghĩ ngợi.



Lời editor: Tử Tranh là đồ ngốc nhất quả đất =.= 



Mối tình đầu của Tử Tranh (sắp) xuất hiện rồi hoho~

================== 
Chương 26:

“Tử Tranh...” Giọng nói trong trẻo của Giang Hoài Khê mang theo hơi thở không ổn định vang lên từ phía xa, phá vỡ không khí lúng túng đột nhiên xuất hiện của Lục Tử Tranh và Giang mẹ.



Lục Tử Tranh cắn cắn môi, hít sâu một hơi, tự động viên tự cổ vũ cảm xúc bình tĩnh lại, sau mới nhẹ giọng đáp lại: “Hoài Khê, tôi và dì ở đây.” 

Sau một trận bước chân “Lạch cạch lạch cạch” cấp thiết hoảng loạn của Giang Hoài Khê vang lên, chốc lát sau liền xuất hiện ở trước mặt Lục Tử Tranh cùng Giang mẹ. Có lẽ vì nàng đi vội, trong trời đông giá rét thế này chóp mũi lại ứa ra vài giọt mồ hôi nhỏ, hơi thở hơi hổn hển, nhẹ nhíu mày, mang theo chút lo âu nhìn Lục Tử Tranh. Sau khi không được Lục Tử Tranh đáp lại, nàng lại dùng ánh mắt nghi vấn, liếc nhìn qua Giang mẹ.

Nàng đã quá quen thuộc Lục Tử Tranh rồi, tuy rằng Lục Tử Tranh đã cực lực duy trì vẻ mặt như thường, nhưng ảm đạm sâu trong ánh mắt cô, Giang Hoài Khê chỉ một chút liền tóm được.

Giang mẹ cúi đầu nhìn giày Giang Hoài Khê, nhịn không được cười lên: “Sao con lại mang dép bông trong phòng bà nội ra tới bên ngoài luôn rồi?” Thường ngày Giang Hoài Khê là một đứa trẻ tuân thủ phép tắc lễ nghi, từ khi con bé bắt đầu hiểu chuyện, mặc dù trong nhà không có người ngoài, nó cũng chưa bao giờ ăn mặc đồ ngủ xuống lầu. Hôm nay lại không chờ đến lúc đổi giày, cứ vậy mà mang dép bông trong phòng ngủ đi ra, khẩn trương lo lắng đối với Lục Tử Tranh, hiển nhiên thấy được chút ít rồi.

Giang mẹ thở dài, mặc dù bà sớm biết con gái nhà mình e rằng đã bị ăn sạch rồi, vào giờ phút này, nhưng vẫn khó tránh khỏi có chút không vui cùng chua xót. Bà hiểu ánh mắt chất vấn của Giang Hoài Khê, nhưng cũng không tính trả lời con bé. Bà biết trình độ bảo bối của Giang Hoài Khê đối với Lục Tử Tranh, cũng biết con bé không nỡ khiến Lục Tử Tranh có một phân một phần khó xử nào, kể cả một chút uất ức cũng không được. Nhưng mà Giang Hoài Khê lại không biết, bản thân bà làm mẹ, đối với con gái mình cũng cưng yêu như thế, mặc dù biết rõ có mấy lời nếu nói ra sẽ khiến Giang Hoài Khê không vui, sẽ nổi cáu, bà cũng nhất định phải nói.

Giang Hoài Khê chẳng hề để ý đến câu hỏi của mẹ mình, chỉ là nhẹ giọng kêu mtộ tiếng: “Mẹ...” Trong giọng nói mang theo chút ý tứ cầu xin.

Giang mẹ nhìn Giang Hoài Khê một chút, bất đắc dĩ lại cưng chiều. Từ khi nó rời nhà đi, một năm ít khi Giang Hoài Khê về nhà được mấy lần, chứ nói chi là nhẹ giọng nói chuyện với mình như vậy. Thôi vậy, trước cứ như vậy đi.

Giang mẹ nâng tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Lục Tử Tranh, một cái một cái, không nhẹ không nặng, cũng như vỗ vào trong lòng Lục Tử Tranh, ý vị thâm trường. Giọng bà ôn hòa, mang theo nụ cười nhẹ trên mặt nói: “Có cơ hội thì chúng ta tán gẫu tiếp, bây giờ dì muốn vào trong xem thử cơm tối chuẩn bị thế nào rồi, bảo Hoài Khê mang con đi dạo xung quanh nhà nhé.” Nói xong, bà liền dịu dàng quay người rời đi.

Giang mẹ vừa đi, đôi mắt Giang Hoài Khê liền chăm chăm nhìn Lục Tử Tranh, chau mày không yên lòng, nói: “Mẹ tôi có nói gì với cậu không?” 

Lục Tử Tranh mím mím môi, giãn mày mặt ra giả vờ ung dung: “Chỉ là tùy tiện tán dóc mà thôi, nói với tôi những chuyện ngu xuẩn hồi bé cô làm.” Cô thấy dáng vẻ Giang Hoài Khê vẫn nhíu mày căng thẳng, mũi chua chua, vội quay người chớp chớp mắt để che giấu, tiếp tục nói sang chuyện khác: “Dì vạch trần nội tình của cô hết rồi, không nghĩ đến khi bé cô đần độn lại đáng yêu như vậy, ôi, xem ra sau này cô không thể giả vờ cao lãnh trước mặt tôi nữa rồi.” 

Ánh mắt Giang Hoài Khê ảm dần, nhẹ nhàng khịt khịt mũi, như thỏa mãn tâm nguyện của Lục Tử Tranh, tiến lên phía trước sóng vai cùng cô, chỉ vào ngôi nhà nhỏ trước mắt, đổi đề tài nói: “Có muốn vào xem hay không?” Nàng biết Lục Tử Tranh không muốn nói, nên cũng không định miễn cưỡng cô.

Lục Tử Tranh tất nhiên là vui vẻ đáp ứng.

Giang Hoài Khê đẩy cửa gỗ ngôi nhà nhỏ ra, giọng lên cao như đang kể một chuyện cũ canh cánh trong lòng: “Năm đó cậu dẫn tôi về trường học của cậu, nhưng chỉ cho tôi đứng ngoài cổng quan sát được mỗi cái cổng chính, thế nhưng hôm nay tôi dẫn cậu đi vào thánh địa tuổi thơ của tôi, cậu nói đi, cậu nên xúc động rơi lệ chuẩn bị lấy cái gì đáp lại hả?” 

Lục Tử Tranh uất ức nói: “Đó là trong dịp nghỉ phép nên bảo vệ không cho vào bộ.” 

Giang Hoài Khê đơn giản gắt gỏng nói: “Tôi không xem quá trình, chỉ xem kết quả.” 

Lục Tử Tranh hừ nhẹ một tiếng, nhẹ giọng kêu gào: “Bạo quân.” 

Nguyên đán của năm nhất đại học, sau khi thật sự dẫn Giang Hoài Khê về nhà, Lục Tử Tranh liền bắt đầu hối hận. Ngồi đằng sau xe Giang Hoài Khê, cô bèn bắt đầu cầu nguyện, cầu kẹt xe, cầu nổ săm xe, cầu xe bị chết máy, đáng tiếc, không như mong muốn, ngày đó suông sẻ ra ngoài, hai người một đường an toàn thông suốt mà về đến trong nhà Cư Châu.

Lục Tử Tranh đâm lao phải theo lao, cho dù không hề tình nguyện, cũng không định chặn Giang Hoài Khê ở bên ngoài cửa nhà. Sau khi dẫn Giang Hoài Khê vào nhà xong, cô cũng không thèm quan tâm gì Giang Hoài Khê, tự mình nói chuyện vài câu với mẹ xong bèn đi vào phòng ngủ, vứt Giang Hoài Khê ở phòng khách, hi vọng dùng thờ ơ để Giang Hoài Khê thức thời biết khó mà lui.

Ở trong phòng ngủ, Lục Tử Tranh mơ hồ có thể nghe thấy âm thanh nói chuyện của mẹ cùng Giang Hoài Khê, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng cười của hai người, thật hiếm thấy, Giang Hoài Khê dường như chung đụng khá tốt với mẹ, trò chuyện với nhau thật vui vẻ.

Về sau, cô mới biết, thì ra mẹ vô cùng yêu thích Giang Hoài Khê. Bởi vì dù cho nhìn ra được cô không thích Giang Hoài Khê, hôm sau mẹ vẫn sai cô, bảo cô dẫn Giang Hoài Khê ra ngoài đi dạo chơi đùa một chút, còn hạ xuống mệnh lệnh bắt buộc, không đến trời tối không được phép trở về.

Trên đường, cô cùng Giang Hoài Khê một trước một sau mà đi tới, lặng im không nói gì. Sau khi Giang Hoài Khê đi được một đoạn đường, đột nhiên đưa ra yêu cầu, nói rằng: “Dẫn tôi đi xem trường học trước đây của cậu đi.” 

Lục Tử Tranh hơi run run, đây là yêu cầu hay là mệnh lệnh? Hiển nhiên, cô cảm thấy càng giống cái phía sau hơn, thế là giễu cợt một tiếng, lãnh ngạnh từ chối nói: “Tôi sớm đã quên đường đi thế nào rồi, kỳ thực Cư Châu cũng không có chỗ gì đáng chơi, tôi chẳng qua chỉ dẫn cô đi trên đường hoặc là đi dạo công viên siêu thị một chút thôi, nếu cô cảm thấy nhàm chán, có thể về Lâm Châu trước.” 

Giang Hoài Khê lại không phản đối, giọng lên cao bảo: “Ồ? Thật à? Tôi lại cảm thấy chơi rất vui, vui nhất là ở nhà cậu, tôi còn hy vọng được nghỉ tết Nguyên Đán 7 ngày nữa cơ.” 

Lục Tử Tranh vừa định phản bác Giang Hoài Khê, xa xa lại trông thấy một cô gái tóc dài xinh đẹp kéo tay một chàng trai hạnh phúc ngọt ngào đi về phương hướng hai người. Trong nháy mắt sắc mặt cô âm trầm xuống, nhẹ giọng dặn dò Giang Hoài Khê nói: “Quay người lại, đi về phía trước, sau đó rẽ phải.” 

Nhất thời Giang Hoài Khê không rõ vì sao, ngưng bước chân lại đứng tại chỗ hỏi: “Có chuyện gì vậy?” 

Lục Tử Tranh quay người lại, không nói hai lời, kéo đi Giang Hoài Khê vẫn đang sững sờ. Đáng tiếc, vẫn nghe thấy Chu Phương Phàm ở phía sau kinh ngạc do dự mà gọi cô: “Tử Tranh?” 

Lục Tử Tranh cắn cắn môi, đi nhanh hơn. Giang Hoài Khê cau mày, hiếm khi ngoan ngoãn bước nhanh đuổi kịp Lục Tử Tranh.

Chu Phương Phàm trực tiếp buông tay bạn trai ra, chạy nhanh vài bước đến phía sau Lục Tử Tranh kéo lại tay cô, đứng trước mặt mà kinh ngạc nhìn cô. Môi cô ta run rẩy chuyển động hồi lâu, xài hết tất cả can đảm, cũng chỉ hỏi một câu thế này: “Thật là cậu? Mấy năm qua, cậu vẫn khỏe chứ?” 

Lúc thật sự mặt đối mặt, Lục Tử Tranh ngược lại thong dong bình tĩnh. Cô giẫy ra tay Chu Phương Phàm, mím môi cười nhạt, đáp: “Tôi rất khỏe, lẽ nào tôi cần phải không khỏe sao?” 
Chu Phương Phàm nỉ non: “Không phải... Mình không phải ý này...”, lúc còn muốn nói thêm cái gì, bạn trai cô ta lại đuổi tới, nghi hoặc mà nhìn Lục Tử Tranh hỏi: “Phàm, làm sao vậy, gặp được bạn bè sao?” Nói xong, còn đưa tay ra về phía Lục Tử Tranh, khuôn mặt rạng rỡ cười nói: “Chào cậu, mình là bạn trai của Phương Phàm, Từ Nghị.” 

Lục Tử Tranh không đưa tay ra, chỉ nhẹ gật gật đầu về phía cậu ta, sau đó vẫy vẫy tay về phía Chu Phương Phàm, nói rằng: “Tôi còn có việc, đi trước, gặp lại.” 

Chu Phương Phàm vội vàng bật thốt lên gọi: “Chờ chút, Tử Tranh, cho mình số điện thoại cậu được không? Mình... Mình còn mấy lời, muốn nói với cậu.” 

Nhưng Lục Tử Tranh chỉ ngưng bước chân lại, nhẹ giọng đáp lại cô ta: “Không phải trước đây cậu nói, cậu tin vào duyên phận sao? Nếu chúng ta có duyên, ắt sẽ gặp lại.” Sau đó, bước chân tăng tốc rời đi.

Giang Hoài Khê quay đầu lại liếc mắt nhìn Chu Phương Phàm đang thê lương thảm thiết, sau đó lại quay đầu về, không xa không gần mà theo sát Lục Tử Tranh.

Đi được hồi lâu, rốt cuộc Lục Tử Tranh dừng lại trước mặt một trường học, trên cửa trường mang bảng hiệu “Trung học số 1 Cư Châu”, Lục Tử Tranh quay đầu lại, hiếm khi khuôn mặt tương đối tươi tắn, nói rằng: “Không phải cô muốn xem trường tôi học sao? Đây chính là trường trung học cơ sở của tôi.” 

Sau lần ôm mẹ khóc ở cổng trường năm đó, cô đã từng âm thầm thề thốt trong lòng, sẽ không bao giờ quay về nơi này nữa, nhưng hôm nay, sau khi gặp gỡ Chu Phương Phàm, cô lại ma xui quỷ khiến mà dẫn theo Giang Hoài Khê tới nơi đây.

Cô nhìn Giang Hoài Khê hơi ngạc nhiên mà đánh giá trường học, đưa tay lôi kéo nàng, hấp dẫn lấy sự chú ý của Giang Hoài Khê, khuôn mặt trầm tĩnh nói với nàng: “Những điều liên quan đến tôi mà cô từng nghe thấy, tất cả đều là giả dối.” 

Khóe môi Giang Hoài Khê lộ ra một độ cong xinh đẹp, đôi mắt sít sao nhìn chằm chằm Lục Tử Tranh, nghiêm túc kiên định trả lời cô: “Tôi tin mà.” 

Giọng nói và ngữ điệu của nàng chân thành như vậy, Lục Tử Tranh nghe xong nhưng chỉ đáp về một nụ cười nhẹ nhàng, tiếp tục nói: “Nhưng có một điều là sự thật, tôi thật sự thích con gái. Người vừa nãy, là mối tình đầu của tôi.” 

Giang Hoài Khê cau mày nhìn cô.

Cô nhìn Giang Hoài Khê, khóe môi mang theo ý cười lẫn vài phần tự giễu, hơi ác ý cảnh cáo nói: “Vì thế, Giang Hoài Khê, cách xa tôi một chút. Tôi là người đồng tính, đối với con gái mà nói, tôi là hệ số nguy hiểm, không kém gì biến thái cả.” 

Giang Hoài Khê cũng trong nháy mắt đó, biến mất đi ý cười bên môi, giận tái mặt, lạnh lùng nói: “Ngại quá, biến thái ở trong từ điển của tôi, không phải được định nghĩa như thế. Cậu sỉ nhục chính bản thân cậu, cũng là sỉ nhục tôi.” 

Sau đó, vẻ mặt nàng hòa hoãn lại, đi tới trước cổng sắt, chỉ vào một cây hòe to lớn trong sân trường, hỏi như chưa có chuyện gì xảy ra: “Cây kia lớn quá, trước đây các cậu đi học, có phải mùa hạ sẽ ở đó hóng gió hay không? Giờ tôi vào trong được không?” 

Khi đó, Lục Tử Tranh sâu sắc nhìn Giang Hoài Khê, không nói tiếng nào.

Nếu nhất định phải tính toán, lần động tâm đầu tiên của Lục Tử Tranh đối với Giang Hoài Khê là vào lúc nào, có thể, chính là lúc ấy, lại có thể, là càng sớm hơn. Cho dù Lục Tử Tranh không muốn thừa nhận, nhưng trong tiềm thức cũng đã sớm rõ ràng, vì thế, câu cảnh cáo kia của cô, có lẽ không chỉ nói cho Giang Hoài Khê nghe được, mà là cũng nói cho bản thân cô nghe thấy. Cô muốn Giang Hoài Khê cách xa cô một chút, đừng trở về trêu chọc cô nữa, bởi vì, cô biết sự hấp dẫn của Giang Hoài Khê đối với mình, cho nên lại càng sợ hãi lại một lần nữa sa vào trò chơi tình cảm của kẻ có tiền.

Giang Hoài Khê mang theo Lục Tử Tranh đi vào một phòng lại một phòng, tỉ mỉ kiên nhẫn giới thiệu mỗi chức năng của từng phòng, phòng âm nhạc, phòng mỹ thuật, phòng vũ đạo, phòng thư pháp...

Tâm tư Lục Tử Tranh có chút hoảng hốt, nhưng vẫn cố gắng lên tinh thần như cũ, trong lúc Giang Hoài Khê giới thiệu hoặc là phụ họa hai câu, hoặc là hỏi thăm hai câu.

Thời điểm cuối cùng đi ra ngoài, Lục Tử Tranh trêu ghẹo nói: “Không nhìn ra Giang tiểu thư đa tài đa nghệ như vậy, thật sự là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong nhỉ.” 

Giang Hoài Khê đóng cửa lại, không phản đối, cười chế giễu: “Đó là mắt cậu vụng về.” 

Hai người quay trở về, trên bầu trời phong phú bỗng xuất hiện tuyết trắng tung bay, đường đi cũng không xa, nhưng tuyết rơi có phần hơi lớn. Giang Hoài Khê hơi lo lắng vì hôm nay Lục Tử Tranh chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng manh, thế là định cởi áo ra để làm vật che đậy cho cô, nhưng Lục Tử Tranh lại đưa tay bắt được tay đang cởi áo khoác của nàng, nói khẽ: “Vài bước đường mà thôi, đi nhanh tới đó là được rồi.” 

Cô ngẩng đầu lên nhìn Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê cúi đầu nhìn cô, hai người đứng đối mặt nhau, trong nhất thời đều lặng im không nói gì. Giang Hoài Khê buông lỏng tay, đôi mắt hơi rũ xuống, một lát sau mới nhẹ giọng nói: “Tử Tranh, nếu mẹ tôi có nói gì khiến cậu khó xử không vui, tôi thay bà xin lỗi cậu, hi vọng cậu đừng để trong lòng.” 

Lục Tử Tranh hơi run run, hóa ra Giang Hoài Khê vẫn nhớ chuyện này, có thể thấy được tâm tình nàng ẩn giấu dưới bề ngoài ôn hòa là thế nào. Nàng luôn trầm mặc, lơ đãng như thế, mỗi giờ mỗi khác đều toát ra sự dịu dàng của nàng, làm trái tim cô cũng bị rung động theo. Mũi Lục Tử Tranh đau xót, cảm thấy trong lòng hơi đau đớn, nghiêng đầu nhìn tuyết trắng tung bay, hạ thấp giọng xuống trả lời Giang Hoài Khê: “Không có, cô đừng lo lắng, mau khoác áo vào, đừng để bị cảm.” 

Trận tuyết này khí thế to lớn, nếu như nó vẫn liên tục kéo dài tới ban đêm, vậy có thể đắp lên cả một đám người tuyết óng ánh sáng khiết, chúng nó có thể cùng nắm tay nhau, vượt qua đêm tối dài lâu giá lạnh, đến khi ấm áp của sáng ngày mai đến. Lục Tử Tranh liền nghĩ tới khi đó Giang Hoài Khê đã nói với cô, đóa hoa dùng vui sướng tưới nước, mãi mãi sẽ không héo tàn.

Lời nói của Giang mẹ mang theo dò thám, trông bông có kim, không gì đáng trách. Lục Tử Tranh đã sớm biết, cũng đã chuẩn bị tâm lý xong, tình yêu cô muốn theo đuổi, vốn đã không hề tầm thường, ắt sẽ có cửa ái khó khăn như thế. Dọc đường có người ấy, khổ một chút cũng đồng ý.

Đối với Giang Hoài Khê, cô từng vô số lần động tâm, nhưng cũng không mấy lần dao động qua. Nếu Giang Hoài Khê có thể cho cô một ánh mắt khẳng định, một lời nói kiên định, cho cô một lập trường dũng cảm, cô cũng có thể sinh ra vô hạn dũng khí, đồng ý vì nàng, vì yêu mà vượt qua mọi chông gai, dũng cảm tiến tới, có gặp trắc trở cũng sẽ không buông tha.

Lục Tử Tranh sóng vai cùng Giang Hoài Khê đi ở trong tuyết, tuyết lao vào mặt, lại lạnh đến trong lòng.

Thế nhưng mà, cô cũng biết, kỳ thực Giang Hoài Khê cũng giống cô, sợ hãi không tin vào cái gọi là mãi mãi, vĩnh viễn không biết được, ngày mai sẽ đến bất ngờ gì, lời hứa và lời nói dối gì sẽ thực hiện trước tiên. Vì thế Giang Hoài Khê chưa bao giờ dám hứa với cô, cũng như, chính cô chưa bao giờ dám đáp lại nàng.

Hai kẻ nhát gan, làm thế nào để xây dựng một tình yêu can đảm được đây?

Lời editor: Ưm, nói lời này có vẻ phá không khí ưu thương của chương này quá nhưng mà ngược Tranh tui rất vui =)))))

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna