Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 29 + 30

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 29:
Cậu của Lục Tử Tranh biết được Lục Tử Tranh cùng Lục mẹ về Cư Châu, liền nhiệt tình mời hai người 30 tết đến nhà cùng ăn một bữa cơm đoàn viên.

Lục mẹ cười khéo léo từ chối, lại trả lời chờ mấy ngày đầu năm sẽ đến gõ cửa chúc tết đồng thời cùng nhau ăn bữa cơm gia đình.


Buổi tối ăn cơm tất niên của đêm 30 Tết, Lục mẹ bày đặt bát đũa trên vị trí trước đây của Lục ba trên bàn ăn, cười nói với Lục Tử Tranh rằng: “Không biết ba con có giận hay không đây, lâu vậy rồi không cùng ông ấy ăn một bữa cơm...” 

Lục Tử Tranh giúp bà bưng thức ăn đi ra, khẽ cười đáp: “Ba chắc chắn sẽ không giận mẹ, ông ấy yêu mẹ không hết...” 

Lục mẹ tỏ ý tán thành gật gật đầu, lại lắc đầu nói: “Ba con nên giận con, năm nay vẫn không dắt ai về ra mắt cho ông ấy, ông ấy đoán chừng đang chờ đến cuống lên rồi...” 

Lục Tử Tranh ngồi xuống, múc chén canh cho Lục mẹ, nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Mẹ, con đói, mau ăn cơm.” 

Lục mẹ bất đắc dĩ thở dài, một bên gắp thức ăn cho Lục Tử Tranh, một bên nhắc nhở: “Hoài Khê vừa gọi điện thoại chúc tết cho mẹ.” 

Động tác gắp thức ăn của Lục Tử Tranh hơi hơi dừng một chút, rầu rầu đáp một tiếng: “Vâng.” 


Lục mẹ nhìn dáng vẻ mềm nhũn không nhanh không chậm của cô, quyết định thọc cô một lát: “Tranh Tranh, tính nhẫn nại của Hoài Khê có ngày cũng sẽ dùng hết, có lúc, con cũng nên học chủ động và chịu thua.” 


Một tay Lục Tử Tranh cầm bát, ngón tay trỏ dọc theo miệng chén nhẹ nhàng vuốt ve một hồi, mới thấp giọng nói: “Mẹ, cho con thêm chút thời gian...” 

Lục mẹ hơi run run, thời gian sao, không biết, còn có thể chờ đến lúc đó hay không. Nhưng bà vẫn cưng chiều nhìn Lục Tử Tranh, hé mắt cười nói: “Ừ, mẹ không ép con, trong lòng con hiểu rõ là được rồi. Thôi, ăn cơm đi.” 

Sau khi ăn xong cơm tối, Lục Tử Tranh cùng Lục mẹ đi vào nhà bếp, Lục mẹ rửa chén, cô ở bên cạnh giúp rửa bằng nước. Lục mẹ cảm thán nói: “Lại già thêm một tuổi rồi, sau này nếu mẹ không ở bên cạnh con, con cũng phải biết chăm sóc bản thân cho tốt, để mẹ yên tâm, biết không?” 


Lục Tử Tranh rửa nước xong, cũng không thèm lau khô tay, liền chìa tay ôm lên mẹ, cọ cọ trên cổ mẹ, làm nũng: “Con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, nhưng mẹ phải luôn luôn ở bên cạnh con.” 

Lục mẹ bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu cô, dời đầu cô sang, cầm khăn lông khô giúp cô lau tay, cười nói: “Vẫn như đứa con nít chưa lớn vậy.” 

Thu thập nhà bếp xong, hai người cùng nhau trở lại phòng khách xem tiết mục cuối năm. Nhưng mà vừa mới xem được một nửa, Lục mẹ bèn bảo bà hơi mệt, muốn về phòng nghỉ ngơi trước, chờ đến 12 giờ sẽ ra đốt pháo.

Hai ngày trước Lục Tử Tranh đã tổng vệ sinh cùng mua sắm đồ tết xong xuôi, giờ cô cũng có hơi mệt mỏi, tâm tư thì cũng không nằm trên chương trình cuối năm này, nên cũng tắt tivi trở về phòng nghỉ ngơi.


Cô tựa ở trên giường, nghe âm thanh pháo hoa liên tiếp ngoài cửa sổ, ngơ ngẩn mà xuất thần nhìn điện thoại di động.


Cô mở mục tin nhắn ra, ấn vào tên Giang Hoài Khê, lại kéo thanh cuộn lên lúc trước nhất, sau đó, một cái một cái lướt xuống mà quan sát.

Nhiều năm như vậy, tin nhắn giữa cô cùng Giang Hoài Khê đã lên đến hàng vạn tin, không biết tự lúc nào, cô bắt đầu không nỡ xóa bỏ tin nhắn Giang Hoài Khê gửi tới. Về sau, mỗi lần không gian dự trữ đầy, cô liền lấy ra một quyển vở, một tin rồi một tin sao chép qua, sau đó, lại xem lại một tin rồi một tin lần nữa mới xóa bỏ.


Cô lục lọi tin nhắn, nhớ lại những đoạn đối thoại ấy, những cảnh tượng kia, tâm bắt đầu dần dần mà an định xuống.

Kim giờ từ từ chỉ về 12 giờ, cô nghe thấy mẹ ra ngoài phòng chuẩn bị đi đốt pháo, tiếng chuông 12 giờ vừa vang lên, bốn phía liền vang lên tầng tầng lớp lớp tiếng pháo đinh tai nhức óc, sau đó, là một trận âm thanh đốt pháo hoa vang lên.

Lục Tử Tranh rốt cuộc mở khung chat ra, gửi một cái tin nhắn cho Giang Hoài Khê: “Năm mới vui vẻ.” 


Chỉ trong phút chốc, Giang Hoài Khê đã trả lời cô. Chỉ là, cũng chỉ mỗi bốn chữ đơn giản nhìn không ra tâm tình: “Năm mới vui vẻ.” 

Lục Tử Tranh cau mày nhìn bốn chữ này hồi lâu, lại xóa xóa rồi lại bỏ bỏ rất lâu trên khung chat, cuối cùng, thoát ra ngoài, vẫn không nói gì thêm.

Cô trước gửi thông điệp mừng năm mới cho Hứa Bách Hàm, đồng thời hỏi chị thời gian rãnh rỗi ở nhà, sau đó lại gửi thêm tin nhắn chúc tết cho một ít đồng nghiệp và nhóm người quen, cuối cùng sau khi nhận được hồi âm của Hứa Bách Hàm, Lục Tử Tranh liền đóng di động, tắm rửa đi ngủ.

Mùng một Tết, Lục Tử Tranh ăn điểm tâm, sau đó sẽ theo mẹ đến nhà cậu chúc tết.

Nhà ba Lục Tử Tranh mấy đời đơn truyền, vốn không có thân thích qua lại, bên phía Lục mẹ, cũng chỉ còn lại nhà cậu mà đi thăm viếng thôi.


Cậu mợ gặp được Lục mẹ liền vui mừng đến mù quáng, lôi kéo ngồi xuống định muốn ôn chuyện, Lục Tử Tranh ngồi ở phòng khách cùng họ một chốc, rồi cũng bị cô em họ lôi đi.

Khi còn bé quan hệ giữa cô và em họ cũng không tính là vô cùng thân thiết, nhưng bởi vì cậu rất quan tâm về phía mẹ con cô, hai nhà qua lại nhiều lần, ngược lại cũng xem như quen thuộc. Nhiều năm không gặp, bây giờ đứa em họ này lại có vẻ như rất thân thiết rất thích tiếp xúc với cô vậy.

Em họ thân thiết hỏi thăm tình hình đời sống, công tác của Lục Tử Tranh ở Lâm Châu, rồi trò chuyện việc nhà hồi lâu, sau mới do do dự dự lên tiếng hỏi: “Chị họ, sau này chị... Còn gặp Liên Huyên không?” 


Lục Tử Tranh hơi sững sờ, hiểu được tâm tư của cô em họ này, nhẹ nhàng nở nụ cười, song đáp: “Có gặp lại hay không, cũng không quan trọng, chuyện đấy đã qua rồi, em đừng để trong lòng mãi.” 

Em họ cắn cắn môi, nhìn Lục Tử Tranh, chân thành mà áy náy nói: “Xin lỗi, đều là lỗi của em, câu xin lỗi này, em nợ chị đã rất nhiều năm.” 


Năm ấy, cậu nghỉ làm, mợ là bà chủ gia đình, trong nhà bỗng chốc không còn nguồn căn sinh hoạt. Đơn vị làm việc của cậu vốn thuộc về xí nghiệp dưới trướng nhà họ Liên. Khi đó Lục Tử Tranh và Liên Huyên có quan hệ thân thiết, toàn trường đều biết, cô em họ cùng trường với cô, dĩ nhiên cũng nghe thấy được. Nhìn tình cảnh bi thảm trong nhà, nhỏ cùng đường mạt lộ liền đến cầu xin Lục Tử Tranh. Nhỏ nói: “Chị, gia đình em mấy năm qua cũng đối xử không tệ với chị và cô đúng không, chị giúp gia đình em một chút đi, chị với Liên Huyên thân như vậy, chỉ cần chị mở miệng một cái là được rồi, đối với Liên Huyên mà nói, giữ lại một người có chuyện gì to tát đâu.” 

Khi đó Lục Tử Tranh chưa bao giờ dám chủ động đòi hỏi Liên Huyên cái gì, rất sợ Liên Huyên khó xử, càng sợ Liên Huyên khinh thường bản thân, hiển nhiên là lắc đầu liên tục từ chối.

Cô em họ lại đang lo lắng, bắt đầu nói không biết lựa lời, tức giận mắng cô không lương tâm, bảo ngày thường người nhà nhỏ đối xử tốt với mẹ con cô thật là uổng công, bảo cái chuyện bây giờ chỉ cần một câu nói mà thôi, cô cũng không muốn giúp một tay, sau này nếu trong nhà thật sự có khó khăn gì, làm gì còn tin tưởng cô nỗi, cậu thật là nuôi một con Bạch Nhãn Lang [1] vô ích mà.

Cô làm gì chịu được lời cầu xin lại mắng mỏ như thế của cô em họ, cuối cùng, sau vài lần do dự cũng vẫn gật đầu đáp ứng. Đó là lần đầu tiên cô mở miệng cầu xin Liên Huyên giúp đỡ, đương nhiên, cũng là một lần cuối cùng.

Lục Tử Tranh thở dài, nhàn nhạt cười cợt, trả lời cô em họ: “Em không có lỗi, lỗi là chị. Thật đấy, quên nó đi.” 

Khi đó, cô thật sự có lỗi, lỗi ở chỗ lầm tin thời điểm ấm áp khi Liên Huyên mỉm cười với cô, lỗi ở chỗ ngộ nhận nhiệt độ và ngọt ngào của Liên Huyên khắc trên môi cô, lỗi ở chỗ, quá mức đánh giá cao tình cảm của Liên Huyên đối với cô.

Lần thứ nhất, Chu Phương Phàm hôn môi cô xong, liền vứt bỏ cô ở nơi đầu sóng ngọn gió [2]; Lần thứ hai, Liên Huyên hôn môi cô xong, liền vứt bỏ cô ở bên trong cơn bão tố.


Chu Phương Phàm chỉ để lại một ngụm nước bọt cùng tiếng kêu biến thái cho cô, Liên Huyên để lại cho cô, là ánh mắt khinh bỉ cùng bêu danh nhìn lầm người.

Lục Tử Tranh không hiểu, nếu hôn môi không phải minh chứng của yêu, vậy tại sao thời điểm khi cô yêu một người, sẽ khát cầu môi đỏ ấm áp của người đó như vậy? Hoặc quả như hôn môi là căn cứ minh chứng của yêu, thì tại sao có thể, trong chớp mắt thì lựa chọn tổn thương, giáng cô một đòn trí mạng như vậy?


Ngày mùng ba, Lục Tử Tranh theo lời mời của Hứa Bách Hàm, đến nơi hẹn ở nhà họ Hứa.


Hứa Bách Hàm vẫn tựa như thời trung học phổ thông, phái tài xế tới đón cô. Đến nhà họ Hứa, tài xế liền theo lời dặn dò của Hứa Bách Hàm mà nói cho Lục Tử Tranh: “Tiểu thư bảo cô trực tiếp vào phòng ngủ tìm cô ấy, lầu một quẹo trái chính là gian phòng ấy.” 

Lục Tử Tranh và Hứa Bách Hàm quen biết đã nhiều năm, cũng từng tới nhà họ Hứa rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên đi vào phòng ngủ của Hứa Bách Hàm.Cửa đang khép hờ, Lục Tử Tranh nhẹ nhàng gõ cửa hai lần, liền nghe thấy giọng nói ấm áp nhàn tĩnh của Hứa Bách Hàm đáp lại: “Tử Tranh à? Vào đi.” 


Lục Tử Tranh đẩy cửa vào, bèn nhìn thấy Hứa Bách Hàm đang ngồi trên xe lăn trước bàn đọc sách, trên đầu gối phủ một tấm thảm len dày, nghiêng đầu nhẹ nhàng cười nhìn cô.

Lục Tử Tranh đóng cửa, quay người lại, Hứa Bách Hàm vỗ vỗ ghế dựa bên cạnh chị, ra hiệu cô ngồi xuống.

Lục Tử Tranh chú ý đến máy vi tính đang mở, trong loa chậm rãi chảy xuôi một đoạn nhạc nhẹ sau, một giọng nữ lành lạnh êm tai phát ra: “Các thính giả thân mến, chúc mọi người buổi tối tốt lành, tôi là DJ Giang Hoài...” 

Lục Tử Tranh hơi sững sờ, nghi hoặc mà nhìn về phía Hứa Bách Hàm, Hứa Bách Hàm mỉm cười, hỏi cô: “Còn nhớ sao.” 

Lục Tử Tranh cong cong mặt mày, cười đáp: “Dĩ nhiên nhớ rồi.” 

Nếu cô không nhớ lầm thì chương trình này, hẳn là lần đầu tiên hợp tác giữa cô cùng Giang Hoài Khê, cô viết bản thảo, Giang Hoài Khê phát thanh.


Năm nhất đại học khi ấy, sau khi ăn tết xong rồi về lại trường, Hứa Bách Hàm nói cho cô biết, radio vườn trường bắt đầu chiêu mộ thành viên mới. Hứa Bách Hàm ở đại học học hệ tiếng Trung, khi đó là phó trưởng đài radio. Hứa Bách Hàm vẫn khuyến khích cô thử tham gia một lần, cô nghe kể cũng động tâm, hoặc bởi vì có Hứa Bách Hàm trong đấy, liền ghi tên tham gia. Nào có biết, một đường thì lọt vào được vòng trong, trải qua ba lần phỏng vấn bằng văn bản, cô đã được trúng tuyển.


Ngày thứ Hai đầu tiên sau khi chiêu tân xong xuôi, radio tổ chức một phiên hội nghị toàn thể, Lục Tử Tranh theo Hứa Bách Hàm, nghe trưởng đài ở phía trên phấn khích phát biểu, vốn là cõi lòng đang tràn đầy phấn khởi cùng lưỡng lự, nào ngờ, cô vừa quay đầu, lại nhìn thấy khuôn mặt âm hồn bất tán của Giang Hoài Khê.


Hai tay Giang Hoài Khê gấp lại đặt trên bàn, ngồi thẳng tắp, mắt nhìn chằm chằm vào trên sân khấu, chuyên chú nghe ngóng, tựa như hoàn toàn không chú ý đến cô.

Dưới đáy lòng Lục Tử Tranh kêu lên một tiếng sợ hãi, chán nản cực kỳ, cô chỉ cảm thấy thật sự là oan gia ngõ hẹp.


Lại nào ngờ, sau cùng của phiên hội, mỗi một bộ trưởng từng khâu khác nhau phải lên sân khấu sắp xếp chia tổ cho những người mới, cô vậy mà lại trùng hợp được gán vào cùng một tổ với Giang Hoài Khê. Phút chốc khi Lục Tử Tranh nghe rõ ràng, liền phản xạ có điều kiện mà quay đầu nhìn về phía Giang Hoài Khê, vừa vặn Giang Hoài Khê cũng nhìn lại, ánh mắt của hai người giao hội trên không trung, Lục Tử Tranh tinh tường nhìn thấy nét đắc ý trong ánh mắt của Giang Hoài Khê.

Hội nghị vừa kết thúc, Lục Tử Tranh liền không kiềm chế mà đưa ra phản đối về phía Hứa Bách Hàm, bày tỏ hy vọng rằng hãy chia tổ lại một lần nữa.

Hứa Bách Hàm nhìn Giang Hoài Khê đang ngồi cách đó không xa một chốc, hơi khó khăn nói: “Trưởng đài hình như quen biết với Giang Hoài Khê, có người nói lần chia tổ này là Giang Hoài Khê yêu cầu...” 

Lục Tử Tranh cắn cắn môi, mất hứng nói: “Nếu thật không thể, vậy em rút khỏi đây.” 

Hứa Bách Hàm cực kỳ hoảng sợ: “Em gái ngoan của chị ơi, em và em ấy có thâm cừu đại hận gì thế, sao lại nước lửa bất dung thế kia chứ. Em đừng xung động, chị qua đấy nói chuyện với em ấy thử xem.” 


Lục Tử Tranh nhìn Hứa Bách Hàm đẩy xe lăn đến trước mặt Giang Hoài Khê, hai người nói gì đó, Giang Hoài Khê thoáng cau mày nhìn về phía cô một chút, sau đó, lại qua một lát, Giang Hoài Khê liền trực tiếp đi về phía cô.

Nàng đứng lại trước mặt Lục Tử Tranh, trên cao nhìn xuống Lục Tử Tranh đang ngồi, cau mày, khắp khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ mặt không hài lòng: “Cậu rất không muốn trông thấy tôi?” 

Lục Tử Tranh cúi đầu không nhìn nàng, giọng lạnh nhạt: “Tôi rất vui vì Giang tiểu thư cũng còn chút tự mình biết mình.” 

Giang Hoài Khê không thích thái độ cúi đầu lảng tránh của cô như vậy, giơ tay cứng rắn nâng cằm Lục Tử Tranh lên, khiến cô nhìn mình: “Sao không nhìn tôi?” 


Lục Tử Tranh ghét nhất chính là thái độ ngả ngớn bá đạo của nàng như vậy, không kiềm nỗi sự tức giận, đột nhiên đưa tay lên đánh vào bàn tay đang nắm cằm mình của Giang Hoài Khê, rồi đứng lên, thấp giọng quát lớn: “Cô táy máy tay chân gì thế. Cô có gì đáng xem sao? Nhìn cái gì chứ hả?!” 

Giang Hoài Khê bị quát đến trở tay không kịp, trên mặt có hoảng loạn trong giây phút, nhưng rất nhanh đã được nàng che đậy đi. Nàng lạnh lùng nhìn chăm chú Lục Tử Tranh một lúc lâu, cuối cùng lạnh lùng nở nụ cười một tiếng, nói: “Được lắm. Không muốn cùng tổ với tôi, tôi cũng không miễn cưỡng cậu. Có điều, một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cậu chính mồm yêu cầu về phía trưởng đài để cùng chung một tổ với tôi.” Nói xong, nàng nhặt chiếc áo khoác đặt trên bàn lên, khoát lên khuỷu tay mình, giẫm bước chân dài đi ra ngoài giảng đường.

Lục Tử Tranh hơi bị khí tràng mạnh mẽ của nàng làm kinh sợ, xuất thần mà nhìn bóng người đi ra ngoài của nàng.


Bỗng dưng, Giang Hoài Khê đột nhiên quay đầu lại, nhíu một bên mày lên, thẳng tắp nhìn về phía ánh mắt của Lục Tử Tranh, chế giễu lại: “Nhìn gì thế, không phải bảo tôi không có gì đáng nhìn sao?” 

Lục Tử Tranh bị nàng làm nghẹn họng, nhất thời không nói ra được lời phản bác, đành phải trơ mắt nhìn Giang Hoài Khê lại quay người về, phóng khoáng đi khỏi. Bên cạnh, đang lẳng lặng nhìn hai người bọn họ, Hứa Bách Hàm rốt cuộc không nhịn được cười: “Hai người các em có cần buồn cười như thế không...” 

Sau lần đó không lâu, Lục Tử Tranh liền lần đầu tiên lĩnh hội được tính cách đã nói là làm của Giang Hoài Khê.


Chương trình hiện tại Hứa Bách Hàm đang mở, chính là lần hợp tác đầu tiên với Giang Hoài Khê sau khi cô xin trưởng đài chuyển tổ.

Lục Tử Tranh hỏi Hứa Bách Hàm: “Sao đột nhiên lại nghe cái này?” 

Tầm mắt Hứa Bách Hàm chuyển về một thiệp mời màu đỏ đặt trên bàn sách, nói: “Hoàng Trạch sắp kết hôn.” 


Lục Tử Tranh đứng dậy cầm thiệp mời trên bàn mở ra xem, thấp giọng hỏi: “Tề Vũ thì sao? Chị ấy thế nào rồi?” 

Hứa Bách Hàm cười khổ một tiếng, nói: “Cậu ấy qua nước Mỹ, gả cho một người đàn ông ly hôn bên đó, đổi cả thẻ xanh [3].” 

Nhất thời Lục Tử Tranh trầm mặc, không khỏi có chút phiền muộn giống như Hứa Bách Hàm.

Hoàng Trạch cùng Tề Vũ lớn hơn một cấp so với Lục Tử Tranh, là thanh mai trúc mã, từ tiểu học đến trung học phổ thông đều học chung với nhau, hai người đã phải lòng nhau từ lâu rồi. Đại học, bọn họ lại trùng hợp thi chung vào một trường, lúc năm nhất đại học, hai người rốt cuộc chọc thủng lớp giấy cửa sổ mỏng te kia để đến bên nhau, là kim đồng ngọc nữ trong radio của bọn cô. Nhưng lúc Lục Tử Tranh đang năm hai đại học, bọn họ lại chia tay, không ai biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết là hai người đều cùng nhau rút khỏi radio. Sau đó, liền nghe nói Tề Vũ đổi một người lại một người bạn trai, Hoàng Trạch cũng thay đổi một người lại một người bạn gái. Năm đó khi tốt nghiệp đại học, radio đã tổ chức một buổi tiệc chia tay, hai người họ, lại ăn ý đều không đến, cũng không gặp nhau nữa.

Lục Tử Tranh thổn thức nói: “Nếu như năm đó họ không bắt đầu, biết đâu, sẽ để lại một hồi thầm mến trong thanh xuân sạch sẽ của hai bên, lúc nhớ lại, có lẽ sẽ tiếc nuối, nhưng cũng mỹ lệ.” 

Hứa Bách Hàm nhưng khẽ mỉm cười, nói: “Nếu như chị là họ, biết rõ cuối cùng kết quả vẫn như thế, chị cũng vẫn sẽ đồng ý bắt đầu, chí ít, đã từng nắm giữ.” 


Lục Tử Tranh hơi ngạc nhiên với quyết tuyệt của Hứa Bách Hàm, thở dài nói: “Không ngờ chị lại cố chấp dũng cảm với tình yêu như vậy.” 


Hứa Bách Hàm lại lắc lắc đầu, cười khổ nói: “Em nói sai rồi, chị đối với tình yêu, chỉ là kẻ hèn nhát.” 


Trên khuôn mặt dịu dàng của chị dẫn theo chút ưu sầu, nhẹ giọng hỏi Lục Tử Tranh: “Em còn nhớ chị nói rằng, chị muốn kể cho em nghe một câu chuyện cũ không?” 


Vẻ mặt Lục Tử Tranh nghiêm túc gật gật đầu, trực giác nói cho cô biết, đây không phải là một câu chuyện cũ vui vẻ gì.

Chú thích:


[1] Bạch Nhãn Lang: Chỉ loại vong ân, phụ nghĩa.

[2] Nơi đầu sóng ngọn gió: Ví nơi phải trực tiếp đương đầu với những khó khăn, nguy hiểm lớn nhất.

[3] Thẻ xanh: Thẻ sử dụng cho những người định cư ở nước ngoài.

======================
Chương 30:
Hứa Bách Hàm nhẹ nhàng xoay xe lăn, đi đến trước cửa một căn phòng nhỏ nằm bên trong phòng ngủ, lấy chìa khóa ra, vặn mở cửa.

Thoạt đầu Lục Tử Tranh cho rằng căn phòng đấy là toilet, lại không nghĩ rằng, sau khi cửa phòng mở ra xong, bên trong chỉ thấy mỗi một màu đen kịt. Hứa Bách Hàm quay chếch người, vẫy vẫy tay về phía Lục Tử Tranh, tỏ ý cô vào theo, sau đó, liền biến mất trong bóng tối phía trong.

Lục Tử Tranh ngừng lại một chút, sau đó bước chân nặng nề chậm rãi bước vào theo. Trong phòng tối đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, mũi Lục Tử Tranh hơi ngứa, dường như ngửi được mùi bụi bặm dày đặc. Căn phòng này, dường như ít có người vào đây, đã lâu không được quét tước rồi thì phải.

Giọng nói dịu dàng trầm tĩnh của Hứa Bách Hàm vang lên trong bóng tối: “Tử Tranh, em tìm thử nút trên tường rồi bật đèn lên đi.” 

Lục Tử Tranh nghe theo, dọc theo vách tường tìm tòi trong bóng tối, quả nhiên mò được một cái nút, tách tách một tiếng, đèn được bật rồi.

Ánh sáng xuất hiện đột nhiên, chói mắt khiến Lục Tử Tranh nhất thời mở mắt không được. Cô nhắm thử mắt lại một chút, cảm giác rằng đã thích ứng ánh sáng rồi, mới từ từ mở mắt ra. Sau khi ngắm nhìn xung quanh xong, cả người cô, liền đột nhiên giật mình.

Lục Tử Tranh vừa mở mắt, đập vào mắt chính là tranh vẽ gọn gàng treo trũng xuống trên đầy bốn phía vách tường. Căn phòng không lớn, nhưng quy luật mà bày biện mấy chục giá vẽ, tranh trên bản vẽ đều nằm gần nhau. Mà nhân vật chính trên tất cả bức tranh đều là một cô gái trẻ chừng 15, 16 tuổi, tóc dài ngang vai, khuôn mặt đẹp đẽ cùng lạnh lùng, vẻ mặt hờ hững, lại càng không có bức tranh nào thể hiện cô ấy đang cười cả.

Đôi mắt Hứa Bách Hàm mang theo quyến luyến, tinh tế mà đảo qua những bức vẽ kia, quay đầu hỏi Lục Tử Tranh: “Em nhớ trước đây chị từng nói với em rằng, chị có một đứa em gái lớn bằng em, còn cho em xem ảnh tốt nghiệp cấp 2 của em ấy không?” 

Lục Tử Tranh gật gật đầu, lúc đó các cô vô tình đề cập trong lúc nói chuyện, khi đó Hứa Bách Hàm tựa như không muốn nói thêm, cô cũng không tiện hỏi nhiều. Ảnh tốt nghiệp là ảnh tập thể, Lục Tử Tranh cũng chỉ vội vã nhìn lướt qua mấy lần, mặc dù ở trong bức ảnh, em gái của Hứa Bách Hàm chỉ là một dáng vẻ mờ nhạt, nhưng cũng nhìn ra được bộ dáng cô ấy lúc trưởng thành khác với chị cô ấy. Khi đó Lục Tử Tranh một chốc thì thấy cô ấy ngay, bởi vì cô ấy thật sự rất xinh đẹp, sau đó, cô ấy lại khiến Lục Tử Tranh nhịn không được mà chăm chú nhìn thêm, bởi vì toàn bộ mọi người đều đang cười, chỉ có cô ấy hững hờ nhìn thẳng ống kính, trên mặt nhìn không ra hứng thú tí tẹo nào.


Hứa Bách Hàm đẩy xe lăn đến trước một giá vẽ, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua gò má cô gái trong tranh, dường như đang dịu dàng cực hạn mà vuốt ve, rủ rỉ kể chuyện nói: “Những bức vẽ này đều là em ấy, em ấy tên Vân Bách, giống như chị, là Bách (柏) bên cạnh chữ Mộc (木), nhưng em ấy lại thích viết thành chữ Bạc ba nét phớt (泊), bảo mình tựa như mây gió, không nơi nương tựa, tự tại thoải mái, đã định trước là sẽ phiêu bạt.” 

Chị nhìn Lục Tử Tranh đứng thẳng tắp nghe chị kể chuyện, mỉm cười nở nụ cười, bảo: “Câu chuyện hơi dài, có lẽ phải nói rất lâu, em xác định không ngồi xuống nghe sao?” 


Lục Tử Tranh hơi ngượng ngùng mà nở nụ cười, tới bên cạnh mang đến một cái ghế, ngồi đối diện với Hứa Bách Hàm.

Cô có một chút không dám nghe câu chuyện mà Hứa Bách Hàm muốn kể.

Sau khi Hứa Bách Hàm chờ cô ngồi vào chỗ của mình xong, liền tiếp tục nói rằng: “Vân Bạc là em họ của chị, ông nội của em ấy, là bạn rất thân của ông nội chị thời ông xuống nông thôn năm đó, sau đó ông nội em ấy vì cứu ông nội chị mà mất mạng, bà nội không quá hai năm sau cũng qua đời, ông nội chị liền thu nhận cha của em ấy vào hộ khẩu của mình - tức làm con trai nuôi của ông. Về sau ông nội chị về thành phố, cưới bà nội chị, sinh cha chị ra, nhưng hai vợ chồng họ vẫn thương yêu bác cả của chị như chính con trai ruột bình thường, đưa bác ấy ra nước ngoài học, góp vốn cho bác ấy mở cửa hàng làm ăn. Bác cả chị cưới vợ rất sớm, sinh bốn đứa con gái, không có con trai, bác gái cả thì cũng đã có tuổi, không thể sinh được nữa. Vì muốn một đứa con trai, bác ấy bắt đầu trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, mẹ của Vân Bạc, chính là một người trong số đó, lại không ai nghĩ rằng bà ta cũng chỉ sinh ra một đứa con gái, bác cả biết tin bèn không muốn thừa nhận em ấy, sau đó, mẹ của Vân Bạc vứt em ấy vào trước cửa nhà bác cả, rồi cùng một người đàn ông khác chạy trốn. Bác gái làm ầm ĩ hồi lâu, kiên quyết không cho Vân Bạc vào cửa, bác cả cũng chẳng có ý định dính líu gì, trực tiếp gửi nuôi Vân Bạc về cho bà con xa ở quê nhà, mãi đến khi Vân Bạc trưởng thành, vẫn chưa thèm đón về. Sau đó Vân Bạc cần đến trường, nhất định phải nhập hổ khẩu, bác cả liền gửi em ấy đến một nhà họ hàng nọ, đi theo họ Vân của nhà họ, tên cũng sơ sài đặt theo thế hệ nhà chị, chỉ mỗi một chữ Bách.” 


Lục Tử Tranh nhăn mặt, yên tĩnh lắng nghe. Vân Bạc, tên của cô ấy, lại cùng thân thế của cô ấy, chuẩn xác dị thường. Tựa như mây gió, không chốn nương tựa, tự tại thoải mái, không biết là cô ấy nhìn đời quá rộng, hay là không rộng nữa.

Khóe môi Hứa Bách Hàm dẫn theo nụ cười nhạt nhòa: “Lần đầu tiên chị gặp em ấy, là lúc mười hai tuổi, em ấy chỉ nhỏ hơn một tuổi, thấp hơn một cái đầu so với chị. Khi đó cha chị ở quê nhà xây dựng một làng du lịch, chị và em trai nghỉ hè qua đó chơi, ba chị vẫn nhớ nhung Vân Bạc, cảm thấy bác cả có lỗi với em ấy, lúc thường lại không giúp được, thế là lúc bọn chị đi, tiện thể mang Vân Bạc đi cùng.” 

Dường như chị đang nhớ lại cảnh tượng khi đó, trong mắt đều là ý cười: “Khi đó tính nết em ấy kiêu ngạo khủng khiếp, sau khi đi cùng bọn chị, ngoại trừ hờ hững kêu cha chị một tiếng chú ra, thì chẳng thèm để ý đến ai nữa, một người vùi vào trong góc tự chơi tự vui. Có lẽ vì nguyên do bề ngoài của em ấy vô cùng hợp mắt chị, cá tính lại đặc biệt, chị bất giác liền sinh ra yêu thích và tò mò với em ấy, dù cho bị từ chối rất nhiều lần, vẫn nhịn không được mà gọi em ấy ra ngoài chơi cùng. Sau cùng, chị rốt cuộc vẫn thành công.” 

Hứa Bách Hàm hơi đắc ý hỏi Lục Tử Tranh: “Em đoán xem là vì sao?” 

Lục Tử Tranh nhìn dáng vẻ nghịch ngợm hiếm gặp của Hứa Bách Hàm, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cô sao đoán được chứ.

Hứa Bách Hàm cười đáp: “Sau này, em ấy nói với chị, bởi vì ngày đó chị cười quá xán lạn với em ấy, em ấy cảm thấy dường như thấy được ánh mặt trời bên trong sinh mệnh.” 


Lục Tử Tranh mím môi buồn cười nói: “Cô ấy nói chuyện, tựa như nhà thơ lãng mạn vậy.” 

Con ngươi Hứa Bách Hàm sáng lên một chốc, tán thành bảo: “Em ấy không chỉ là một nhà thơ lãng mạn. Sau lần gặp mặt đó, hằng năm chị nghỉ hè, đều sẽ cùng em trai đến đón Vân Bạc, đến làng du lịch nghỉ ngơi. Khi đó không có di động, Vân Bạc mỗi tháng bèn gửi thư cho chị, có lúc một lá, có lúc hai lá, bọn chị liên lạc nhau ngày càng hăng hái dần, hai bên cũng càng ngày càng quen thuộc. Có đôi khi chị cảm thấy, em ấy hẳn là nghệ sĩ trời sinh. Em ấy có thể ở ven đường tùy tiện ngắt một cây cỏ tết ra đủ loại động vật nhỏ rất sống động trêu chị vui vẻ, cũng có thể tiện tay ngắt xuống một mảnh lá cây thổi ra một ca khúc du dương cho chị nghe, chị càng ngày càng thần phục cùng mê say bởi bên trong tài hoa và nhu tình của em ấy. Vì thế, lần thứ nhất khi em ấy dùng ánh mắt ám muội nóng rực nhìn chị, chị không né tránh em ấy, 15 tuổi năm đó, lần thứ nhất khi em ấy dịu dàng mà nhiệt liệt hôn chị, chị cũng không từ chối em ấy.” 


“Sau đó, em ấy vẫn tiếp tục viết thư cho chị, mỗi lá mỗi lá đều là bức thư tình có ngôn ngữ xinh đẹp lại nhiệt liệt tựa như thơ ca, khiến chị mỗi một lần nhận thư đều mặt đỏ tim đập, lúc đọc thì mặt đỏ tới tận mang tai. Có lúc, em ấy còn gửi chị những bài hát tự em ấy phổ, tự em ấy sáng tác, chị dựa vào phổ nhạc của em ấy, một bài lại một bài mà mô phỏng hát theo, tưởng tượng ra đôi mắt nóng rực của em ấy nhìn chăm chăm vào bản thân, dùng tiếng nói trầm thấp nhẹ nhàng hừ nhẹ bên tai chị, chị sẽ bất giác đỏ mặt, hai lỗ tai sẽ nóng lên. Chị tinh tường hiểu được, em ấy hấp dẫn chị như thế.” 

Ngừng lại một lát, Hứa Bách Hàm nhìn Lục Tử Tranh một cái, tựa như nổi lên can đảm rất lớn, mới mở miệng tiếp tục nói: “Vì thế, 16 tuổi năm đó, lúc em ấy bò lên trên giường chị, nhẹ nhàng cắn môi chị, lúc em ấy kéo xuống dây lưng váy ngủ của chị, chị không nói gì mà dung túng thậm chí đáp lại em ấy. Khi đó, em ấy một lần lại một lần mà nói em ấy yêu chị, chị chỉ ôm em ấy, không nói gì cả.” 

Lục Tử Tranh không nhịn được mà hơi giật mình, quen biết nhiều năm, trong mắt cô Hứa Bách Hàm tựa như người lý trí bình tĩnh vô cùng, 16 tuổi, còn nhỏ như vậy, chị ấy sao dám, sao dám đồng ý dễ dàng trao thân như vậy...

Hứa Bách Hàm cười gượng một tiếng, nói: “Tử tranh, thật ra, sau đó chị rất sợ, tính tình Vân Bạc hơi cố chấp, tình yêu của em ấy, nồng liệt khiến chị có hơi sợ hãi. Thỉnh thoảng em ấy ôm chị cầu xin chị, em ấy bảo toàn bộ thế giới này em ấy chỉ thích mỗi mình chị, hỏi chị có thể yêu em ấy nhiều hơn một chút không, vì chị, cái gì em ấy cũng chẳng cần, cái gì cũng chẳng sợ, em ấy đã nói rất nhiều câu em yêu chị, nhưng chị lại cắn răng luôn luôn không dám đáp lại em ấy một câu. Chị biết, em ấy là loại người nói được làm được, nhưng em ấy không biết, chị rất sợ hãi. Chị sợ chuyện của bọn chị sẽ bị người trong nhà biết, sợ họ biết rằng chẳng những chị đã yêu một cô gái, mà còn là yêu đứa em gái của chính mình. Xưa nay chị chưa từng nghĩ tới, nên làm thế nào để tiếp tục dài lâu với em ấy, chỉ nghĩ rằng, qua một ngày tính một ngày. Thậm chí, đã từng lặng lẽ trù tính rằng, có thể có biện pháp toàn thân trở ra hay không. Chị sợ rất nhiều rất nhiều chuyện, nhưng lại chưa từng lo lắng về chuyện có một ngày chị sẽ mất đi em ấy.” 


Chị khịt khịt mũi, nhẹ nhàng cười, giọng nói trầm thấp nặng nề: “Nhưng điều đáng buồn chính là, cuối cùng, chị lại cô đơn mất đi em ấy.” Câu chuyện nghe đến đó, Lục Tử Tranh đã không còn dũng khí để hỏi Hứa Bách Hàm câu nói kia, sau đó thì sao... Ông nội của Hứa Bách Hàm là viện trưởng bệnh viện, mẹ là giáo sư đại học, cha vốn là bác sĩ, xuất thân dòng dõi thư hương, giáo dục chị tiếp thu từ bé chính là theo khuôn phép cũ, làm một tiểu thư khuê các. Từ lúc bắt đầu chị không kháng cự Vân Bạc, cũng đã ngoài dự liệu của cô, cũng chứng minh, chị thật thật sự, rất yêu thích Vân Bạc.


Cô không dám nghĩ, thời điểm Hứa Bách Hàm buông tay đau đớn thế nào.


Hứa Bách Hàm rất lâu mà nhìn chân dung của Vân Bạc, sau một hồi trầm mặc mới tiếp tục nói: “16 tuổi nghỉ hè năm đó, hai ngày trước khi sắp về nhà, em trai chị ham chơi, muốn đến bãi biển còn chưa xây dựng xong ở làng du lịch, chị không yên lòng nên đi cùng, Vân Bạc cũng đi cùng chị. Vân Bạc không biết bơi, bản năng hơi sợ nước, nên đứng xa xa trên bờ nhìn bọn chị chơi. Sau đó, theo thời gian trôi qua, sóng càng đánh càng lớn, chị và em trai đều không chú ý đến, mãi đến khi, Vân Bạc đột nhiên từ trên bờ xa xa xông lại, lôi kéo chị chạy về hướng ngược lại, chị mới hiểu được, có chuyện đáng sợ đang sắp xảy ra.” 

Sau khi nói đến đây, giọng nói Hứa Bách Hàm bắt đầu có chút bất ổn, âm cuối mang theo một chút run rẩy.

“Chị còn chưa phản ứng lại, thân thể đã chạy theo em ấy quay về, trong lúc chạy, em ấy buông lỏng tay chị ra, chị vẫn chưa chú ý đến, tới khi chị chạy về trên bờ, quay đầu lại, mới phát hiện em ấy đang bị ngã. Bọt nước đã nhấn qua nửa người em ấy, cấp tốc mà tiếp tục vùi lấp đi, cuốn lấy em ấy về phía biển lớn.” 

Lòng Lục Tử Tranh, theo giọng nói của Hứa Bách Hàm, đồng thời run rẩy...

"Chị như bị điên mà chạy về đó, muốn đi cứu em ấy, nhưng mà, em trai chị đang cách chị càng gần hơn, đang một tiếng một tiếng thê lương bi ai mà hô “Chị ơi, cứu em, chị ơi...” , Vân Bạc và em trai, đều đang không ngừng bay nhảy trong nước, em ấy không gọi chị, nhưng chị cảm giác được, ánh mắt của em ấy, vẫn xích chặt trên người chị. Nhưng vào lúc ấy, chị không còn cách nào..." Nói tới chỗ này, trong giọng nói của Hứa Bách Hàm đã có nghẹn ngào rõ ràng.

"Trên bờ biển không có bất kỳ ai, chị chỉ có thể cứu một người. Vân Bạc bị sóng càng cuốn càng xa, em trai vẫn còn đang cận bờ, chị cuối cùng, cắn răng, xoay chuyển phương hướng, bơi đến về phía em trai, liều mạng kéo em trai trở về bờ. Phút chốc lúc quay lưng, chị nghe được tiếng tê tâm liệt phế của Vân Bạc từ biển truyền tới ‘Hứa Bách Hàm, tôi hận chị...’ "

Lục Tử Tranh nhìn thấy giọt lệ khẽ lướt xuống từ trên khóe mắt Hứa Bách Hàm, lại càng không mở được miệng, không nói ra được bất kỳ lời an ủi. Cô chưa bao giờ nghĩ tới, mặt trái của bao nhiêu năm mỉm cười của Hứa Bách Hàm, là ẩn giấu đau thương như vậy. Mà dù cho có an ủi tình thâm ý trọng, đại để cũng không cách nào thật sự khiến Hứa Bách Hàm dễ chịu hơn đâu nhỉ.

Hứa Bách Hàm rũ hai mắt, giọng khàn khàn: "Khi đó chị không có lựa chọn nào khác. Chị không sợ rằng mình sẽ vùi thây biển rộng cùng em ấy, nhưng từng tiếng hô chị ơi cứu em, chính là đứa em trai tình cảm thâm hậu cùng chị lớn lên từ nhỏ, chị không thể thấy chết mà không cứu. Chị chỉ có thể liên tục gào thét trong lòng, van xin em ấy có thể nghe được tâm ý của chị, rằng chị muốn nói cho em ấy biết, Vân Bạc, em đừng sợ, chờ chị, chị đến với em ngay, em đừng trôi quá xa, chạy quá xa nhé, chờ chị..."

“Chờ sau khi chị cứu em trai xong, quay đầu lại đã không nhìn thấy bóng dáng Vân Bạc nữa. Chị lại lần nữa chạy về biển lớn, người lớn xung quanh cũng đã nghe tiếng chạy tới, bọn họ kéo lại chị, không cho chị qua đó, mặc chị giãy dụa gào khóc, cuối cùng, té xỉu ở trên bờ biển.” 

Lục Tử Tranh cắn môi, ánh mắt rơi vào thiếu nữ trên tường cách đó không xa, thiếu nữ đứng cạnh biển nhìn bờ biển, ánh mắt, tuyệt vọng lại đau thương... Lòng Lục Tử Tranh, buồn đến đau đớn.

Ánh mắt Hứa Bách Hàm, theo tầm mắt của Lục Tử Tranh, cũng rơi vào trên bức họa kia.


"Lúc chị tỉnh đã ở bệnh viện, mẹ ngồi bên cạnh chị, câu đầu tiên chị mở miệng chính là hỏi mẹ, Vân Bạc đâu, Vân Bạc ở đâu? Nhưng mẹ lại lảng tránh mắt chị, không hề trả lời chị. Chị đã hiểu ngay, Vân Bạc không còn, em ấy đã cứu chị, nhưng chị lại vứt bỏ em ấy. Chị đã không còn sức để khóc nỗi, bên tai vẫn vang vọng câu nói kia ‘Hứa Bách Hàm, tôi hận chị’, lòng chị bắt đầu đau, rất sợ một mình em ấy sẽ sợ hãi trên đường đi u tối, sợ nước biển lành lạnh man mác khiến em ấy chịu không nỗi... Một khắc đó, chị mới thật sự hiểu được, chị đã yêu em ấy nhiều đến thế... Buổi trưa lúc mẹ chị rời đi, chị rút kim, nhảy xuống từ phòng bệnh tầng năm của bệnh viện, chị không nỡ khiến em ấy một mình cô đơn ra đi..."


Lục Tử Tranh nghe đến hoảng sợ, thân thể không nhịn được nhẹ nhàng run lên một hồi, Hứa Bách Hàm đã nhận ra, đưa tay vỗ vỗ hai chân chị, hiểu ý mà động viên cô.

"Độ cao tầng năm, không cho chị toại nguyện đi theo Vân Bạc được, chỉ là, tàn phế hai chân chị mà thôi. Người trong nhà đều cho rằng bởi chị không cứu được Vân Bạc mà cảm thấy hổ thẹn, đều khuyên chị nói rằng dạng tình huống khi đó vốn là khó lưỡng toàn cả hai, con đã hết sức, không ai sẽ trách con, Vân Bạc cũng nhất định sẽ hiểu cho con. Nhưng chị biết, bọn họ không ai hiểu Vân Bạc, em ấy yêu hận rõ ràng như vậy, là người không cho phép có một tia hạt cát vào mắt, một khắc ấy khi chị xoay người đi, đối với em ấy mà nói, đã mang ý nghĩa vứt bỏ cùng phản bội rồi. Em ấy dùng hết khí lực cuối cùng của sinh mệnh hô lên tôi hận chị, đã chứng minh, Vân Bạc đang trách chị, dù yêu chị, nhưng càng hận chị..."

Lục Tử Tranh không biết nên nói cái gì, cổ họng của cô như bị cái gì nghẹn lại, kêu lên chữ “Chị...”, bèn im bặt dần.

Khóe môi Hứa Bách Hàm mang theo nụ cười hờ hững nhợt nhạt, như đang tự giễu: “Sau đó, mấy lần chị lại suy nghĩ luẩn quẩn, ba mẹ thấy thế bèn khuyên chị, nói với chị, ‘Bách Hàm, con chờ chút đi, có lẽ, Vân Bạc đã được người cứu lên không chừng. Đội cứu hộ tìm cả một ngày vẫn chưa tìm thấy con bé, khả năng này, cũng không phải không có. Chờ Vân Bạc dưỡng thân thể tốt xong, sẽ quay về tìm con, nếu lúc đó con không ở đây, vậy làm sao bây giờ?’ Thế là, chị tóm lấy cái rơm rạ cuối cùng này, kéo dài hơi tàn mà sống nhiều năm như vậy, đợi nhiều năm như vậy, tìm nhiều năm như vậy. Chị khờ dại không đi chữa chân, ngồi xe lăn 12 năm, chỉ hy vọng có một ngày Vân Bạc quay về, nếu em ấy vẫn trách chị, chị có thể dùng nó để chứng minh, chị thật sự yêu em ấy, rất yêu rất yêu em ấy.” 

“Nhưng mà, chị biết, chị đợi không được em ấy rồi, câu chị yêu em mà chị vẫn nợ em ấy kia, em ấy mãi mãi cũng không nghe được...” Hứa Bách Hàm cười, cuối cùng lại từ từ tan biến ở bên môi.


Bên ngoài phòng, giọng nói lạnh lùng của Giang Hoài Khê chậm rãi chảy xuôi qua: “Đóa hoa tàn lụi, không cách nào hái lấy, tình yêu tàn héo, lại không cách nào quay về. Có bao nhiêu người, bên trong sau này của không còn sau này nữa, mới bắt đầu hối hận vì lỗi lầm vụt mất khi xưa. Sau cùng một ca khúc《Sau này》, dành tặng mọi người.” 

"Sau này, khi em cuối cùng cũng học được cách yêu thương

Tiếc rằng, anh đã biến mất giữa biển người mênh mông.

Sau này, trong màn nước mắt em cuối cùng cũng hiểu được

Có những người, khi đã đánh mất thì sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa."


Hứa Bách Hàm cúi người nhẹ nhàng hôn hít đôi môi đỏ hồng của thiếu nữ bên trong chân dung trước mặt, khóe môi giương lên độ cong nho nhỏ, giọng nói, bình tĩnh đến đáng sợ: “Tử Tranh, chị không định lại lừa mình dối người mà chờ đợi, Vân Bạc em ấy nhất định cũng đợi đến sốt ruột rồi...” 
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna