Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 39 + 40

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 39:
Tay cầm di động của Giang Vong vô lực buông xuống bên cạnh, cả người tựa vào trên cánh cửa đang khép của văn phòng bệnh viện, ngước đầu, lông mày chặt chẽ nhíu lại, nét mặt có chút đau khổ.

Tại sao, đã nhiều năm như vậy rồi, lần nữa khi nghe thấy giọng nói chị ta, cô vẫn là cảm thấy, quen thuộc, quyến luyến như thế...

Chẳng phải đã sớm muốn quên rồi sao?

Chẳng phải đã sớm quên lãng rồi sao?

Chẳng phải, đã sớm hận nhiều hơn yêu sao?

Lần đầu tiên Giang Vong phát hiện, hóa ra mình cũng không hiểu rõ bản thân mình như tưởng tượng...

Y tá kiểm tra phòng đi ngang qua nhìn thấy dáng vẻ đau đớn ít khi thất thố của Giang Vong, dừng bước lại, hơi kỳ lạ ân cần hỏi cô: “Bác sĩ Giang, cô sao vậy? Khó chịu chỗ nào ư?” 

Giang Vong mở mắt ra, trong mắt có mê mang chốc lát, sau đó, liền khôi phục vẻ mặt như thường, nhàn nhạt lắc lắc đầu, nói rằng: “Không có gì.” 

Cô lúc này cuối cùng cũng nhớ tới câu nói sau cùng Hứa Bách Hàm nói là “Hoài Khê xảy ra chuyện ở Cư Châu rồi”, trong lòng căng thẳng, một lần nữa giơ di động lên, do dự chốc lát, vẫn là lần nữa bấm dãy số của Giang Hoài Khê. Lần này, điện thoại rất nhanh đã được nhận, đầu điện thoại kia, vang lên giọng nói ôn hòa vốn Giang Vong nên xa lạ nhưng lại bất ngờ quen thuộc: “Chào cô, tôi là Hứa Bách Hàm...” 

Giang Vong cắn cắn môi, hít sâu một hơi, mới khó khăn mở miệng hỏi thăm: “Chào cô, tôi là bác sĩ tư nhân của Giang Hoài Khê - Giang Vong, Hoài Khê bị sao ở Cư Châu vậy?” 

Hứa Bách Hàm lẻ loi ngồi trên xe lăn ở ngoài hành lang cửa phòng cấp cứu, tay cầm di động đột nhiên khẽ run lên, tim đập nhanh như trật một nhịp, có phút chốc ngẩn ngơ. Giọng nói này... Thật quen thuộc. Vân Bạc hay có chút viêm mũi mãn tính, lúc nói chuyện, luôn vô thức mang theo chút giọng mũi, trong những năm này, vào nửa đêm, chị từng vô số lần mơ thấy và nghe được giọng nói này gọi “Tôi yêu chị, tôi hận chị”, sau đó, lệ ướt áo gối. Giọng nói của người bác sĩ này, cũng thế như Giang Vong, mang theo giọng mũi khác thường chị vô cùng quen thuộc. Nhưng mà, chị lại không khỏi mà định lòng lại cười khổ. Giống Vân Bạc, nhưng chung quy cũng không phải Vân Bạc. Giọng nói của Vân Bạc, sạch sẽ trong suốt, mà giọng nói này, tựa như đàn cello vậy, mặc dù dễ nghe, nhưng trầm thấp. Chị định lòng lại, bình tĩnh mà trả lời trình bày sự thực: “Giang Hoài Khê vì cứu Tử Tranh nên cắt cổ tay, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Bách Khang...” 

Lúc Lục Tử Tranh tỉnh lại tại phòng bệnh, nhìn trần nhà màu trắng chói mắt, nghe mùi nước khử trùng gay mũi, cố phút chốc mờ mịt. Mà sau một khắc tiếp theo, cô tựa như bị ấn bởi nút lệnh gì, chớp mắt từ trên giường bệnh bật lên, hai chân vừa hạ xuống đất đã chạy ra ngoài, không ngờ lại bị ống nhựa truyền dịch treo giữa tay kéo lại, thuốc nước treo ở trên giường bệnh, suýt nữa bị kéo xuống bởi lực lớn của cô.

Lục Tử Tranh cau mày quay đầu nhìn lại, không chút do dự mà giơ tay gỡ xuống kim tiêm vướng bận trên tay, giọt máu trong nháy mắt liền rớm ra, một giột một giọt rơi vào trên đất...

Giang Hoài Khê đã ra khỏi phòng cấp cứu, đưa vào phòng ICU, Giang mẹ cùng Giang Hoài Xuyên cũng đã từ Lâm Châu chạy tới. Sau khi Hứa Bách Hàm giải thích cho Giang mẹ đầu đuôi câu chuyện Giang Hoài Khê vào bệnh viện xong, bởi vì không yên lòng Lục Tử Tranh, thế là lại vội vội vàng vàng mà chạy tới phòng bệnh của Lục Tử Tranh. Vừa vào phòng bệnh, chị nhìn thấy chính là Lục Tử Tranh tóc tai bù xù đi chân trần, ống tiêm truyền dịch bị gỡ xuống đang nằm trên đất.

Lòng Hứa Bách Hàm cả kinh, liền hoảng sợ kêu lên: “Tử Tranh, em đang làm gì đó?” 

Lục Tử Tranh nhìn thấy Hứa Bách Hàm, bước nhanh xông lên trên, hai tay chặt chẽ đè xuống vai Hứa Bách Hàm, đôi mắt vằn vện tơ máu, giọng nói khàn khàn gần như không nghe thấy được, nhưng vẫn cố hết sức phóng đại âm thanh vội vã hỏi: “Hoài Khê đâu? Hoài Khê ở đâu? Hoài Khê thế nào rồi?!” Hai tay của cô nắm chặt lấy vai Hứa Bách Hàm, khí lực lớn đến nỗi khiến Hứa Bách Hàm hơi đau đớn.

Hứa Bách Hàm nhìn hai mắt đỏ ngầu của cô, môi khô khốc trắng bệch, chỉ cảm thấy đau lòng, giơ tay lên vỗ nhè nhẹ bàn tay của Lục Tử Tranh đặt trên vai mình, ôn tồn động viên nói: “Tử Tranh, đừng sợ, đừng lo lắng, Hoài Khê cứu về rồi, em ấy không có chuyện gì, qua mấy ngày là tốt thôi. Trên đất lạnh, em trước mặc giày vào có được không?” 

Nghe vậy, trong phút chốc Lục Tử Tranh liền buông hết tất cả sức lực đặt trên bả vai Hứa Bách Hàm, chỉ lo si ngốc cong khóe miệng, đôi môi nứt nẻ bởi vì hoạt động lâu dài mà có vết máu đỏ tươi ti tí. Song có điều trong giây lát, Hứa Bách Hàm lại thấy từ trên khuôn mặt cô, rơi xuống giọt lớn giọt lớn nước mắt... “Hoài Khê không sao, cô ấy không sao, thật tốt, thật tốt...” 

Hứa Bách Hàm vừa định tiếp tục khuyên cô lên giường nghỉ ngơi trước, Lục Tử Tranh bèn lại cúi đầu dùng hai mắt đỏ bừng sáng quắc mà nhìn chị hỏi: “Hiện tại Hoài Khê đang ở đâu?” 

Lòng Hứa Bách Hàm tự biết mình không khuyên được em ấy, không thể làm gì khác hơn là khom người xuống giúp Lục Tử Tranh nhặt giày lên, nói: “Hoài Khê mới ra khỏi phòng cấp cứu, hiện tại chuyển tới phòng ICU, phòng trong cùng ở hành lang trên lầu.” 

Vừa dứt lời, Lục Tử Tranh chưa kịp nói một tiếng cám ơn, bèn để chân trần chạy ra phòng bệnh, Hứa Bách Hàm sững sờ nhìn giày trong tay, không khỏi cười gượng.

Thậm chí Lục Tử Tranh không kịp đợi thang máy đến, đã ba chân bốn cẳng mà từ thang lầu chạy lên, trong bệnh viện đang an tĩnh, tiếng bước chân huỳnh huỵch huỳnh huỵch của cô, nghe có vẻ vô cùng trong trẻo, tiếng vọng du dương.

Giang mẹ cùng Giang Hoài Xuyên ngồi ở hàng lanh phòng ICU, xa xa đã nghe thấy tiếng bước chân huỳnh huỵch vội vã lại hoảng loạn bất bình thường. Bọn họ theo âm thanh nhìn lại, bèn nhìn thấy một cô gái tóc dài tán loạn, sắc mặt tái nhợt, quần áo xốc xếch, để chân trần vội vã mà chạy qua bên này.

Giang Hoài Xuyên mở to mắt ra, khi dần dần thấy rõ khuôn mặt người tới, trong phút chốc cậu đột nhiên đứng lên, đứng ở chính giữa đường, đưa một tay ra không chút do dự ngăn cản Lục Tử Tranh.

Bước chân Lục Tử Tranh dừng không được, tàn nhẫn va vào trên người Giang Hoài Xuyên, tâm tình cấp bách muốn gặp Giang Hoài Khê khiến cô nảy sinh cảm giác phẫn nộ dị thường đối với người ngăn cô lại, cô nổi giận đùng đùng nâng đầu lên định phát hỏa, chớp mắt khi thấy rõ khuôn mặt Giang Hoài Xuyên, tất cả lửa giận đều mất đi khí thế, suy sụp mà cúi đầu, khàn giọng gọi một câu: “Hoài Xuyên...” 

Giang Hoài Xuyên nhìn cô gái tiều tụy trước mặt này, lòng vô cùng phẫn nộ. Từ đầu cậu đã cầu xin cô ta, cho dù không thích chị cậu, thì cũng đừng tổn thương chị ấy. Nhưng cô ta thì sao, ngoại trừ một lần lại một lần mà khiến chị cậu bị thương, thì làm được cái gì. Trong những năm này, những điều chị cậu làm cho cô ta, còn chưa đủ ư? Lẽ nào nhất định phải dâng một cái mạng lên thì mới xem là thật sự yêu sao? Giang Hoài Xuyên cảm thấy, không, cậu không thể để cho Lục Tử Tranh tiếp cận Giang Hoài Khê được nữa.

Trong đôi mắt của cậu tràn đầy thù địch, mở miệng bèn định trách cứ Lục Tử Tranh. Nhưng Giang mẹ cũng đứng lên, bước nhanh tới phía sau Giang Hoài Xuyên, kéo Giang Hoài Xuyên lại, căn dặn nói: “Hoài Xuyên, con ra ngoài bệnh viện mua chút thức ăn về đi.” Nói đến đây, bà cúi đầu liếc mắt nhìn chân để trần của Lục Tử Tranh, lại bổ sung một câu: “Tiện thể mua giúp Tử Tranh một đôi dép bông về.” 

Giang Hoài Xuyên mất hứng nghiêng đầu gầm nhẹ Giang mẹ: “Mẹ, mẹ còn quan tâm cô ta làm gì...” 

Giang mẹ lại ánh mắt ác liệt mà trừng Giang Hoài Xuyên một chút, thay đổi dịu dàng trước kia thành nghiêm nghị hiếm thấy, nói: “Bảo con đi thì con đi đi!” 

Giang Hoài Xuyên không thể làm gì khác hơn là căm hận nhìn Lục Tử Tranh một chút, lòng không cam tình không nguyện mà rời đi.Lục Tử Tranh mất đi vật ngăn che trước mặt, ngay lập tức vọt tới trước phòng ICU, cách cửa sổ thủy tinh, quyến luyến mà nhìn sắc mặt lúc ngủ trắng xám nhưng điềm đạm của Giang Hoài Khê trên giường bệnh, tay không khỏi đưa ra nhẹ nhàng chạm vào kính, lẩm bẩm nói: “Hoài Khê, Hoài Khê, đồ ngốc, đồ đại ngốc...” Nước mắt, theo gò má của cô, lã chã chảy xuống...

Giang mẹ đứng ở sau lưng cô, trong thanh âm là uể oải không che giấu được: “Bác sĩ nói Hoài Khê không có gì nghiêm trọng, chỉ là mất máu quá nhiều, hơi suy yếu, con đừng lo nghĩ quá.” 

Lục Tử Tranh quay đầu, nhìn Giang mẹ phía trước mệt mỏi đầy mặt, không còn thần thái của ngày xưa, không khỏi mà xấu hổ không chịu nỗi. Cô đưa tay lên, tàn nhẫn mà tát một bàn tay vào mặt mình, khom người, cúi đầu, giọng khàn khàn xin lỗi: “Dì ơi, xin lỗi, con có lỗi, đều là lỗi của con.” 

Nói xong, Lục Tử Tranh giơ tay lên, định cho mình thêm một cái tát nữa.

Giang mẹ càng nhanh hơn một bước so với cô, kéo xuống tay Lục Tử Tranh định hạ xuống, nặng nề mà thở dài, nói: “Con không có lỗi, dì không có trách con.” 

Lục Tử Tranh kinh hoàng bất an nhìn Giang mẹ, trong lúc nhất thời mất đi phản ứng. Cô cho rằng, Giang mẹ phải giống như Hoài Xuyên, hận cô tận xương, hận không thể khiến cô lập tức biến mất ở trước mặt.

Giang mẹ lại nhàn nhạt giải thích: “Dì biết, tất cả Hoài Khê làm vì con, đều là nó cam tâm tình nguyện. Dì không thể trách con, bởi vì, Hoài Khê sẽ không vui. Tử Tranh, con không thể chịu uất ức ở chỗ chúng ta được, bởi vì, Hoài Khê sẽ không nỡ. Nó đang dùng sinh mệnh yêu con, mà dì, làm sao có thể tổn thương nó đây?” 

Tay Lục Tử Tranh đưa lên vô lực rơi xuống, cuối cùng, thân thể lại mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ gối trước người Giang mẹ, hung hăng mà xin lỗi: “Dì ơi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi...” 

Giang mẹ ngồi xổm xuống, kéo Lục Tử Tranh lên, dẫn cô ngồi xuống trên cái ghế bên cạnh, thở dài nói: “Tử Tranh, con nhất định không biết, Hoài Khê nó thích con cỡ nào.” 

"Lúc sinh nhật năm hai đại học của Hoài Khê, con trai người bạn tốt của ba nó đúng lúc từ nước Anh trở về, thế là người hai nhà chúng ta liền tụ họp cùng nhau ăn cơm. Thằng bé kia từ nhỏ đã yêu thích Hoài Khê, chờ đợi Hoài Khê rất nhiều năm, lúc đại học bị cha mẹ thúc giục ra nước ngoài, rốt cuộc vừa cầm được học vị tiến sĩ, lại tha thiết mong chờ trở về tìm Hoài Khê. Dì và ba Hoài Khê đều rất thích đứa bé kia, thế là người hai nhà trên bàn cơm cố tình vô ý mà trêu đùa về hai đứa, có ý định muốn tác hợp hai đứa nó. Bầu không khí vốn đang ấm áp vui vẻ trên bàn cơm, nhưng sau đó không lâu, khi chúng ta lần nữa trêu đùa, Hoài Khê lại bùng nổ, bất thình lình đứng lên, nói nó muốn tuyên bố một chuyện, rằng nó có người thích, đời này không phải cô ấy [1] thì không được. Bầu không khí trên bàn cơm hơi cứng lại, ông bạn của ba Hoài Khê giảng hòa nói một câu, con trai nhà ai may mắn như vậy, dẫn đến cho chú gặp mặt, nhưng nó lại ngữ xuất kinh nhân nói một câu, không phải con trai, người con yêu, là một cô gái, làm cho tất cả mọi người đều sượng mặt cả. Có thể tưởng tượng được, bữa cơm kia là tan rã trong không vui. Bà nội Hoài Khê vì thế mà lên máu, ba Hoài Khê không nhịn được tức giận tát nó một cái tát. Từ nhỏ nhà dì đã không nỡ đánh nó mắng nó, đó là lần đầu tiên ba nó đánh nó, sau khi ra tay ông ấy liền hối hận ngay, tức khắc mắt liền đỏ ửng, nhưng Hoài Khê lại vẻ mặt nhàn nhạt nhìn ba nó, không buồn không vui, trịnh trọng nói, ba, đời này, con chỉ muốn cô ấy, chí này sẽ không thay đổi. Ba nó nhất thời tức giận, gào thét bảo nó cút khỏi gia tộc, đừng bôi nhọ gia phong của nhà họ Giang. Buổi tối ngày hôm ấy, nó liền thật sự cái gì cũng không đem, rời khỏi nhà. Ngày hôm sau, nó trả về toàn bộ vật dụng, chìa khóa xe, chìa khóa nhà, rời nhà không mang một thứ gì, đích xác muốn kiên quyết với ba nó, tức đến ba nó mấy ngày mấy đêm ngủ không yên. Hoài Xuyên không yên lòng chị nó, sợ chị nó chịu khổ ở bên ngoài, đưa tiền của mình cho chị nó, nhưng con bé lại nguyên xi mà đưa về lại. Nó thật sự không về nhà nữa, không đòi một phân tiền của trong nhà, cả ngày bận rộn làm part-time, dựa vào chút tiền mỏng manh đó trôi qua sinh hoạt, mỗi ngày ăn uống linh tinh. Cuối cùng, vẫn có ngày ba nó nhận được điện thoại của phụ đạo viên nói nó trốn học chừng mấy ngày, không yên lòng bảo Hoài Xuyên đi tìm nó, mới phát hiện nó bị bệnh ở trong ký túc xá, sốt đến bất tỉnh nhân sự. Bác sĩ nói nếu đưa nó tới trễ, thì đã sắp xảy ra chuyện lớn rồi, ba nó nhìn thấy nó nằm ở trên giường gầy đến da bọc xương, nhất thời liền rơi nước mắt. Nhưng lúc nó tỉnh lại ở bệnh viện, vừa thấy ba nó, không nói hai lời bèn rút kim tiêm trở mình một cái leo xuống giường định đi ra ngoài, ba nó thực sự là vừa tức lại đau lòng. Đời này của ông ấy chưa chịu phục làm mềm với ai bao giờ, nhưng đơn độc lại bại bởi con gái bảo bối của mình, gầm nhẹ bảo nó trở về, sau này muốn yêu ai thích ai thì cứ việc, ông ấy mặc kệ. Sau đó, toàn nhà chúng ta mới xem như là chấp nhận tình cảm kinh thế hãi tục của nó đối với con."

Lục Tử Tranh nghe đến trợn to hai mắt, khó có thể tin...

Giang mẹ dừng một chút, tiếp tục nói: “Nhà dì vốn tưởng rằng con và Hoài Khê đã ở bên nhau rồi, mới khiến cho nó tình bỉ kim kiên như thế. Nhưng sau đó, chúng ta mới phát hiện, nó và con vẫn chưa bên nhau. Hoài Xuyên đau lòng nó, mắng nó ngốc, vì một đoạn tình cảm không biết có thể bắt đầu hay không mà liều lĩnh, chịu đắng chịu khổ. Con đoán nó nói thế nào?” 

Giang mẹ cười khổ tiếp tục nói: “Hoài Khê con bé nói, có thể ở bên con hay không là kết quả của việc nó yêu con, nhưng nói hay không nói với mọi người, là thái độ của việc nó yêu con. Nó không thể để cho tình yêu của nó, trốn ở dưới đáy ánh mắt trời, nương náu ở trong bóng tối, nó muốn cho con một tình yêu quang minh chính đại, không cần bất kỳ che che giấu giấu gì.” 

Lục Tử Tranh đột nhiên đứng lên, đi về hướng trước cửa sổ thủy tinh, kinh ngạc mà nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Giang Hoài Khê nằm ở trên giường bệnh, trong lúc nhất thời, tâm tư vạn ngàn...

Ngày đó Giang Hoài Khê từ chối chặt như đinh chém sắt, còn sờ sờ ở trước mắt, mà nay, Giang mẹ nói: “Tử Tranh, Hoài Khê con bé vốn không phải là người dịu dàng, nhưng lại vì con làm hết những điều dịu dàng đấy.” 

Vì thế, Hoài Khê, người nói cho tôi biết đi, người thật sự yêu tôi sao? Tại sao không dám nói cho tôi biết, ít nhất rằng tôi còn người?

***

Nơi hành lang dưới lầu, Giang Vong dừng chân nhìn bóng người gầy yếu của cô gái ngồi trên xe lăn trước cửa sổ ở cuối hàng lang, mất đi hết thảy tâm trạng.

Không phải giấc mơ từ nhỏ của chị ta là muốn làm một vũ công múa ba lê sao? Không phải chị ta nói chị ta muốn tuần diễn toàn bộ thế giới sao? Không phải bây giờ chị ta nên ở trên sân khấu quang vinh xinh đẹp uyển chuyển nhảy múa sao?

Song quyền của Giang Vong bất tri bất giác mà nắm chặt góc áo.

Tại sao có thể? Tại sao chị ta có thể biến thành như vậy? Suy sụp mà co rúc trên xe lăn, bị vây hãm bởi trong thế giới một thước vuông như thế. 

Hứa Bách Hàm tại sao chị ta lại thê thảm như vậy, thê thảm mà khiến cô mềm lòng cơ hồ hận không nỗi. Không, trong sự tưởng tượng của cô, Hứa Bách Hàm đã từng vứt bỏ mình, không phải là như thế!

Giang Hoài Xuyên từ bên ngoài bệnh viện trở về, đi ngang qua trông thấy Giang Vong thất thần, không khỏi nghi hoặc kêu lên: “Giang Vong, sao chị lại ở đây? Thủ tục làm xong rồi à?” 

“Ừ, không gì, làm xong rồi, vừa dịp, tôi cùng cậu đi lên ấy đi.” Dứt lời, xoay người rời đi.

Hứa Bách Hàm nghe thấy tiếng “Giang Vong” này lòng liền nhảy một cái, lập tức quay người sang, muốn nhìn dáng vẻ của chủ nhân có thanh âm rất giống Vân Bách kia. Nhưng xe lăn dẫu sao kềnh càng, chờ chị quay người sang, cũng chỉ nhìn thấy 

Bóng lưng cao gầy rời đi của một cô gái.

Chị không khỏi có chút mất mát, lại có chút buồn cười, ở đáy lòng tự giễu nói: “Đến tột cùng mày còn đang chờ mong điều gì?” 

Chú thích:

[1] Ngôi thứ ba ở TQ từ “cô ấy/ nàng ấy/ bà ấy...” (她: She) và “anh ấy/ cậu ấy...” (他: He) đều được phát âm là “tā”, vì thế khi một người nói “cô ấy” hoặc “anh ấy”, người này có thể hiểu là cô ấy, nhưng người kia cũng có thể hiểu là anh ấy.
===================
Chương 40:
Giang mẹ nhìn Giang Hoài Khê nằm trên giường bệnh, rất lâu mới thở dài một hơi nói: “Tử Tranh, ngày ấy lúc con đến nhà, mọi người trong nhà chúng ta đều hoan nghênh, bởi vì trong những năm này, chúng ta hết lần này tới lần khác bảo Hoài Khê dẫn con về nhà cho chúng ta gặp mặt, nhưng nó lại sợ con khó xử nên cự tuyệt. Đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng chúng ta cũng gặp được con, không tránh được có phần nào hiếu kỳ quá mức, đến sau lúc tiễn con về hình như con có hơi không vui, dì đoán chắc không phải con hiểu lầm gì chứ.” 

Lục Tử Tranh hơi có phần kinh ngạc, do dự chốc, mới nhẹ nhàng gật gật đầu. Ngày ấy, cả nhà họ Giang ánh mắt trên dưới thẩm thị, kèm thêm một lượt lại một lượt ám chỉ, nói bóng nói gió, xác thực khiến cô như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Giang mẹ lắc đầu giải thích: “Ngày ấy, dì nhân lúc Hoài Khê không ở đó, nói những câu kia với con, chỉ là muốn khẩn cầu con, sớm cùng Hoài Khê ở bên nhau đi, đừng để phí hoài thời gian quý báu lẫn nhau nữa. Nếu Hoài Khê đã nhận định con rồi, dì đây lòng làm mẹ thương nó yêu nó, cũng nên đồng ý, nhưng dì cũng không nhẫn tâm nhìn nó đau khổ bảo vệ con, vì con trả giá tất cả, lại không thu hoạch được gì. Nó có thể không oán không hối, nhưng dì thay nó cảm thấy không cam tâm.” Dứt lời, Giang mẹ sâu thẳm nhìn Lục Tử Tranh một chút, “Tử Tranh, hiện nay, dì vẫn muốn nói câu này với con, hãy thương yêu người trước mắt, đừng để cho Hoài Khê chờ đợi thêm nữa, được không?” 

Lục Tử Tranh nghe đến lời này, đầu óc có mờ mịt trống không trong chớp mắt. “Tử Tranh nè, hy vọng của người làm cha làm mẹ đối với con cái kỳ thực cũng không nhiều, yêu cầu của dì đối với Hoài Khê từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ là cầu mong con bé bình an, sau đó tìm một người tốt biết lạnh biết nóng, nếu con bé nguyện ý, thì sinh một hai đứa con, con cháu lượn quanh đầu gối, cộng hưởng niềm vui gia đình, yêu cầu của dì như thế, cũng không quá đáng chứ? Tử Tranh, con có thể thỏa mãn tâm nguyện đơn giản như vậy của dì không?”, ngày ấy, lời của Giang mẹ còn văng vẳng bên tai, như một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống khiến cho mình lạnh đến trong lòng. Nhưng tất cả những điều này, đều là tự mình xuyên tạc thôi ư? 

Giang mẹ tựa như nhìn thấu nghi hoặc của Lục Tử Tranh, nói rằng: “Ngày ấy, dì còn chưa nói hết lời, Hoài Khê lại đã lo sợ dì làm khó con, vội vã chạy xuống, cắt đứt trò chuyện của chúng ta, sợ rằng, lời còn chưa nói xong ấy, khiến cho con cả nghĩ quá rồi nhỉ. Nếu khiến con hiểu lầm khó chịu chỗ gì, vậy dì xin lỗi con.” 

Lục Tử Tranh cả cười gượng cũng không có khí lực, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Dì, dì nói quá lời rồi.” 

Trước đây thường hay bị các loại ngôn luận làm tổn thương, sợ rằng là, một lần bị rắn cắn ba năm sợ dây thừng, sợ bóng sợ gió tạo ra rồi, đây thì trách ai bây giờ?

Cô trông thấy ánh mắt chờ mong của Giang mẹ nhìn mình, lại lưu luyến mà liếc mắt nhìn Giang Hoài Khê, rồi lại có phần chán nản: “Dì, sợ là dì chưa biết, con đã từng thổ lộ với Hoài Khê, nhưng cô ấy... Khéo léo từ chối con...” Nói tới đây, Lục Tử Tranh nhớ đến tuyệt vọng cùng mờ mịt thất thố của ngày ấy, không khỏi mà lại vành mắt đỏ ửng.

Hiển nhiên Giang mẹ không ngờ rằng như thế, vẻ mặt cứng đờ, kinh ngạc nhìn Lục Tử Tranh. Sau một lúc lâu, bà mới cười khổ bảo: “Tử Tranh, dì cho rằng, con sẽ là ngoại lệ của Hoài Khê, lại không ngờ tới...” Câu nói kế tiếp, bị bà kẹp lại trong cổ họng. Ánh mắt của Giang mẹ tìm đến Giang Hoài Khê trong phòng bệnh, thở dài thườn thượt một hơi: “Tử Tranh, Hoài Khê nó có gút thắt, có nhiều năm, dì vẫn nghĩ mãi mà không ra, rất nhiều năm sau, chờ khi dì hiểu rồi, lại vô lực tháo nó ra.” Bà quay đầu, sâu kín nhìn Lục Tử Tranh nói: “Tử Tranh, hãy giúp dì có được không?” 

Lục Tử Tranh hoảng sợ há miệng nhìn Giang mẹ, nhưng không phát được bất kì âm thanh nào, cũng như đáp lại một câu “được”.

Cô cảm giác trong đầu mình như có một cuộn dây, đang không ngừng lung tung lăn động, càng lăn càng loạn, làm cho cô nghĩ không ra bất kỳ đầu mối nào. Trong lòng cô, dường như có một nghìn một vạn cái âm thanh đang kêu gào, nhưng cô không nghe thấy cũng như phân biệt không rõ điều gì. Cô không hiểu, tại sao Giang Hoài Khê rõ ràng thích mình, nhưng lại từ chối mình; Cô không biết, cô nên tin tưởng lời của Giang mẹ, hay nên tin tưởng quyết tuyệt của Giang Hoài Khê ngày ấy, cô lại càng không rõ ràng, một kẻ gần như sụp đổ như mình, thì lại làm sao mà giúp Giang Hoài Khê được.

Càng không nói đến, cô từ lâu đã không rõ, bản thân mình đến tột cùng có bao phần hiểu rõ Giang Hoài Khê?

Giang mẹ thấy dáng vẻ mờ mịt luống cuống của Lục Tử Tranh, cay đắng nở nụ cười, nói: “Là dì làm con khó xử rồi. Tử Tranh, hiện nay con đừng tất nghĩ nhiều quá, con chỉ cần chăm sóc tốt bản thân, khiến Hoài Khê an tâm, coi như là đã giúp dì ân lớn rồi, được không? Cái này, con có thể đáp ứng dì không?” Trong mắt của bà, có ấm áp và từ ái quen thuộc của mẹ mà Lục Tử Tranh quen thuộc.

Lục Tử Tranh cắn môi thật lâu nhìn chăm chăm Giang mẹ, rốt cuộc trầm thấp đáp một tiếng: “Dì, con đáp ứng dì...” 

Giang mẹ cười nhẹ, đưa tay ra, mở vòng ôm của mình, nhẹ nhàng ôm lấy Lục Tử Tranh, ôn giọng an ủi: “Đứa nhỏ ngoan, dì biết gần đây con rất vất vả...” 

Ôm ấp của Giang mẹ, quá mức ấm áp. Trong phút chốc khi được ôm vào trong ngực ấy, Lục Tử Tranh có kinh ngạc nháy mắt, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, nghe thấy lời nói dịu dàng kia của Giang mẹ, nước mắt của Lục Tử Tranh, mất khống chế mãnh liệt tràn ra viền mắt. Vẫn ẩn nhẫn oan ức xót xa, vào đúng lúc này, đã không nhịn được không kiêng kị mà thổ lộ hết ra ngoài. Lục Tử Tranh lần thứ nhất khóc thành tiếng, uất ức như một đứa trẻ.

Sau khi Lục mẹ ra đi, Lục Tử Tranh vẫn cảm thấy, mình là cô nhi bị vứt bỏ ở thế giới này. Cô cảm thấy thế giới này thật hoang liêu, lạnh đến phát run bần bật, cô nỗ lực dùng hai tay sít sao bao bọc mình nỗ lực sưởi ấm mình, nhưng căn bản không làm nên chuyện gì. Cô tựa như người chết đuối, trôi giạt trong dòng chảy hoang vu lạnh buốt của thế giới này, sát bên bờ vực cõi chết. Cô khao khát đã lâu đã lâu, rằng có một đôi tay ấm áp kéo cô nổi lên mặt nước, rằng có người cho cô một vòng ôm ấp áp, nhưng mà, không ai cho cô cả, bao gồm Giang Hoài Khê...

Lúc này, Giang mẹ tựa như mẹ cô, bất ngờ cho cô một vòng ôm, cho cô một chút đắm say, gợi cô cảm thấy ấm áp, khiến cho hết thảy kiên cường đang ngụy trang của cô, sụp đổ trong chớp mắt...

Thời khắc này, cô cảm thấy lòng ấm lại an yên.

Giang mẹ chỉ là không ngừng vỗ nhè nhẹ lưng cô, an ủi: “Tử Tranh, đừng sợ... Đừng sợ...” 

***

Nửa đêm lúc Giang Hoài Khê tỉnh dậy, ngoài phòng bệnh chỉ có Giang Hoài Xuyên lẻ loi đứng trước cửa sổ thủy tinh, đăm đăm mà nhìn Giang Hoài Khê. Giang mẹ được Giang Hoài Xuyên khuyên đi nghỉ ngơi, Lục Tử Tranh thì sau một hồi phát tiết qua đi, thể lực chống đỡ hết nỗi cũng ngủ thiếp đi.

Trong phút chốc khi Giang Hoài Khê mở mắt ra, Giang Hoài Xuyên liền nhạy bén nhận ra, trong nháy mắt, cậu mừng rỡ như điên, kìm lòng không đặng dùng tay nhẹ nhàng vỗ kính, tiếng bành bạch phát sinh nhẹ nhàng nỗ lực hấp dẫn chú ý của Giang Hoài Khê.

Quả nhiên, sau giây phút Giang Hoài Khê mờ mịt xong, bèn chú ý tới, đôi mắt đen mực hơi chuyển động, nhìn về phía Giang Hoài Xuyên.

Giang Hoài Xuyên mở miệng, im ắng gọi nàng: “Chị... Chị...” 

Lúc Giang Hoài Khê cũng nhìn rõ mặt mũi cậu xong, nhíu nhíu mày, một lát sau, từ trên giường bệnh vô lực đưa lên một bàn tay không bị kim tiêm, chậm rãi trên không trung khua tay...

Giang Hoài Xuyên ngẩn ra, thận trọng phân biệt rõ ràng chữ nàng đang khua tay, trong nháy mắt lại đau lòng, rồi lại nổi nóng...

Tử Tranh, Lục Tử Tranh! Trong lòng chị ấy ngoài Lục Tử Tranh ra, thì không còn chứa những thứ khác nữa ư?!

Giang Hoài Xuyên hít sâu một hơi, tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng vẫn là không nỡ khiến nàng lo nghĩ, chỉ đành giơ tay lên, làm một cái thủ thế OK với Giang Hoài Khê, khiến Giang Hoài Khê yên tâm.

Quả nhiên, trong mắt Giang Hoài Khê, có ý cười nhàn nhạt, trong nháy mắt, rạng ngời rực rỡ.

Giang Hoài Xuyên nhìn thấy nàng vô thức gật gật đầu về phía mình, sau đó, lại mệt mỏi chậm rãi nhắm hai mắt lại...

Vừa mới sáng sớm ngày tiếp theo, sau khi Giang Hoài Khê tỉnh lại, liền yêu cầu chuyển qua phòng bệnh phổ thông, Giang mẹ và Giang Hoài Xuyên không lay chuyển được nàng, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

Giang mẹ không yên lòng thân thể của Giang Hoài Khê, đi theo Giang Vong đến tìm bác sĩ điều trị chính của Giang Hoài Khê hỏi thăm tình hình cụ thể, trong phòng bệnh chỉ còn lại Giang Hoài Xuyên đang chăm sóc Giang Hoài Khê. Bởi vì bác sĩ nói hiện tại Giang Hoài Khê chỉ có thể hớp một ít thức ăn lỏng, Giang Hoài Xuyên liền cố tình chạy đến vài cửa hàng thức ăn sáng, mua cháo loãng của một tiệm mà cậu tự nhận là ăn ngon nhất, tự mình từng muỗng từng muỗng đút cho Giang Hoài Khê.

Đường đường là một cậu con trai lại làm chuyện thế này, ngược lại có bài có bản, ngoài ý muốn lại tỉ mỉ săn sóc, trước khi đưa cái muỗng lên, còn băn khoăn cúi đầu nhẹ nhàng thổi vào mấy cái.

Giang Hoài Khê ngược lại có phần thẹn thùng, đưa tay ra định đoạt lấy cái muỗng trên tay, thanh âm yếu ớt: “Tự chị làm là được.” 

Giang Hoài Xuyên co rụt lại tay, chu miệng cố chấp nói: “Không được.” Nói xong, lại lần nữa đưa cái muỗng đến bên miệng Giang Hoài Xuyên.

Giang Hoài Khê nhìn thanh niên chín chắn nhất quán trước mắt lại dáng vẻ trẻ con hiếm thấy, bên môi dần dần có độ cong cười mỉm. Dáng vẻ Giang Hoài Xuyên cố chấp mặt mày, dè dặt thổi cái muỗng, dần dần chồng chất vào nhau với bóng dáng cậu thiếu niên nho nhỏ thời trẻ con, canh giữ ở bên giường bệnh của nàng dụ dỗ nàng nói: “Chị ơi ăn kẹo đi, ăn rồi thì không đau đâu”.

Rốt cuộc nàng mở miệng, nhẹ nhàng ngậm vào một muỗng cháo, sau đó, bèn nhìn thấy dáng vẻ đần độn vui vẻ ra mặt trong chớp mắt của Giang Hoài Xuyên.Giang Hoài Khê ăn vài miếng, vẫn là không nhịn được hỏi: “Tử Tranh tỉnh chưa? Có bảo người ta đưa cơm cho cô ấy không?” 

Động tác Giang Hoài Xuyên ngừng một lát, từ trong lỗ mũi nhẹ nhàng hừ một tiếng, nói: “Không bỏ đói tâm can bảo bối của chị đâu.” 

Giang Hoài Khê buồn cười nhíu mày bảo: “Em đây là cái giọng điệu gì đấy?” 

Giang Hoài Xuyên mất hứng gục mặt xuống, trầm mặc mà lại đưa đến vài muỗng cho Giang Hoài Khê, sau một hồi, mới sâu thẳm nhìn Giang Hoài Khê, xót xa hỏi Giang Hoài Khê: “Chị, chị yêu chị ấy như vậy, tại sao không dám để cho chị ấy biết? Chị không thể vì bản thân tranh thủ một lần sao?” 

Cậu biết nàng đang sợ điều gì, vì thế, càng đau lòng và không đành lòng khắc chế của nàng.

Năm 8 tuổi, có một đêm cậu tỉnh lại, đột nhiên phát hiện chị gái luôn luôn thân thiêt với mình đột nhiên lạnh như băng, coi mình như không khí. Cậu oan ức không rõ, đã từng khóc rồi lại nháo với Giang Hoài Khê, cầu xin rồi lại làm nũng, thậm chí la lối khóc lóc cũng đã từng, nhưng cũng không cứu vãn được một chút quan tâm của chị gái đối với cậu, dần dần, cậu đã chết tâm, lựa chọn tránh đi thật xa với Giang Hoài Khê. Năm cậu 10 tuổi, sau lần phẫu thuật tim cuối cùng thành công, Giang Hoài Khê từ bệnh viện trở về, còn chưa kịp khiến cậu vui mừng nhảy nhót, nàng đã cố ý muốn rời khỏi nhà, đến tu dưỡng ở một biệt thự nghỉ phép xa xôi của nhà họ Giang. Khi đó, cậu từ trong ánh mắt quyết tuyệt của Giang Hoài Khê, không biết tại sao, bèn ý thức được, lần rời đi này của Giang Hoài Khê, có lẽ sẽ là thật sự rời xa. Cho dù đã rất lâu không nói chuyện với Giang Hoài Khê, nhưng cậu vẫn vì thế mà trốn ở trong chăn khóc cả một đêm, không cam lòng đến rối tinh rối mù. Một ngày kia khi Giang Hoài Khê sắp rời khỏi, cậu len lén chạy vào gian phòng của nàng, mở ra trong lớp vali của nàng, bỏ vào một bức ảnh gia đình tự tay mình vẽ. Nhưng không ngờ, trong lớp vali ấy, cậu nhìn thấy một quyển sổ tay vừa dày vừa nặng, bị quỷ thần xui khiến, cậu mở nó ra...

Nhật ký là từ năm 8 tuổi đó, bắt đầu từ ngày con chó nhỏ cậu và Giang Hoài Khê nuôi bị bệnh chết.

Một ngày kia, cậu và Giang Hoài Khê đều vì chú chó yêu dấu rời đi mà khóc đến chết đi sống lại, Giang mẹ bó tay toàn tập mà dỗ họ, giúp họ cùng an táng chú chó nhỏ, vì dỗ bọn họ, thậm chí ưng thuận với họ rằng sẽ mua thêm một con chó nhỏ cho bọn họ, một con không đủ, mua hai con cũng được.

Khi đó, cậu và Giang Hoài Khê đều trăm miệng một lời mà cự tuyệt mẹ, nói: “Nó không giống nhau... Có mua 100 con, cũng không phải là con mà chúng con thích...” 

Đêm hôm ấy, ban ngày cậu khóc đến mệt mỏi, lại thương tâm, cũng không chống cự nổi buồn ngủ nặng trĩu, an ổn ngủ thiếp đi.

Nhưng Giang Hoài Khê lại một đêm chưa ngủ, một đêm đứng trước cửa sổ xa xa mà nhìn phần mộ của chú chó nhỏ. Đêm hôm ấy, chị gái bởi vì ốm đau mà trưởng thành sớm của cậu, đột nhiên giác ngộ triệt để được, tại sao nàng và em trai sẽ thương tâm như thế, mà mẹ lại có thể bình tĩnh tự nhiên như vậy.

Tình cảm chưa từng sâu nặng, không có quá nhiều ràng buộc, lúc mất đi, sẽ không có quá nhiều đau buồn.

Vô số lần nàng từ trên bàn cấp cứu tỉnh lại, nhìn thấy đôi mắt lệ đỏ của người nhà, chỉ cảm thấy, hổ thẹn lại đau lòng, nhưng ngoại trừ kiên cường an ủi bọn họ rằng con không sao, lại vô năng vô lực. Mà một ngày kia, nàng đột nhiên hiểu ra, nếu như, ba mẹ em trai bọn họ, nếu họ không thương nàng, phải chăng một ngày, lúc nàng không thể không rời đi, bọn họ có phải chăng sẽ không thương tâm khổ sở.

Thế là, kể từ ngày đó, nàng đã bắt đầu tự mình trục xuất mình, bỏ đàn sống riêng, thờ ơ xử sự với mọi người.

Nàng chỉ mong, bọn họ có thể bớt thương nàng một chút, có một ngày, lúc nàng rời đi, bọn họ sẽ bớt một ít khổ sở hơn, dễ chịu hơn. Đời này, tình thương bọn họ đối với nàng, nàng không thể báo đáp được, có lẽ, điều cuối cùng có thể làm, cũng chỉ có điều đó thôi.

Trong những năm ấy, nàng vẫn luôn nghĩ như vậy.

Giang Hoài Khê cười khổ, không hề trả lời câu hỏi của Giang Hoài Xuyên, dời mắt sang chỗ khác, không nhìn Giang Hoài Xuyên nữa, chỉ nói rằng: “Giúp chị gọi Tử Tranh đến đây đi.” 

Giang Hoài Xuyên không nghe được trả lời của Giang Hoài Khê, giọng trầm tĩnh mất hứng kêu một tiếng: “Chị!” 

Giang Hoài Khê lại chỉ lạnh nhạt nói: “Đi đi...” 

Giang Hoài Xuyên đành phải phải không cam lòng đứng lên, hết cách mà lại nhìn Giang Hoài Khê một chút, xoay người rời đi...

Giang Hoài Khê thất thần nhìn chim nhạn kết bè kết lũ bay qua ở ngoài cửa sổ, bên môi dần dần ửng lên một vệt cười cay đắng.

Nếu như có thể, ai lại nguyện ý, biết rõ hạnh phúc gần trong gang tấc, dễ như trở bàn tay, lại kìm lòng nhẫn lệ cự tuyệt nó ở ngoài cửa chứ?

Từ khi Giang Hoài Khê bắt đầu hiểu chuyện biết thân thể mình có bệnh tim bẩm sinh, không bằng được người bình thường khác, liền bắt đầu từ từ hiểu rõ, không thể liên lụy người khác được, cả đời này, hạnh phúc của người bình thường, đại để phải vô duyên với mình rồi. Năm 12 tuổi, phẫu thuật thành công, khiến nàng thoát ly bến bờ sinh tử, nhưng nàng vẫn biết, sống lâu trăm tuổi, đối với nàng mà nói, chẳng qua chỉ là một mơ ước xa vời.

Giang Hoài Khê nói không rõ mình đối với Lục Tử Tranh là nhất kiến chung tình, hay là nhật cửu sinh tình, nhưng một khắc ấy khi nàng nhận rõ tình cảm của mình, nàng liền biết, đời này của mình, chỉ nguyện cùng Lục Tử Tranh, cùng chung quãng đời còn lại.

Giang Hoài Khê cũng đã từng hy vọng nghĩ đến, vì bản thân tranh thủ một lần, bất luận thời gian dài ngắn, chỉ cầu oanh oanh liệt liệt chân chân thật thật đi yêu một lần. Nhưng mà, càng là yêu tha thiết, càng là hiểu rõ, nàng bỗng càng là nhút nhát, càng là không đành lòng. Nàng sao nỡ lòng, khiến cho cô lại chịu đựng mạo hiểm lần nữa, lo lắng sợ hãi lần nữa? Nàng tán thưởng nghiêm túc chấp nhất của Lục Tử Tranh đối với tình yêu, nhưng cũng sợ hãi. Nàng không dám tưởng tượng, nếu là có một ngày, Lục Tử Tranh đem tình cảm coi như sinh mệnh ấy, nếu mất đi người yêu của mình, còn có thể tiếp tục đi tiếp nữa hay không.

Nàng nghĩ, nếu như giữ một khoảng cách, có thể tránh được tổn thương, vậy nàng đồng ý, lui về vị trí bạn tốt, dốc hết tất cả không có danh phận mà yêu cô.

Đây là lời hứa duy nhất nàng có thể cho Lục Tử Tranh, địa lão thiên hoang của một mình nàng, quyết chí thề bất thay đổi...

***

Giang Vong từ phòng khám đi ra, vào khu phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú đi thang máy lên lầu tìm Lục Tử Tranh, nhưng vừa mới ra cửa thang máy, rất xa, cô đã trông thấy Hứa Bách Hàm đi ra từ phòng bệnh Lục Tử Tranh, bước chân, hơi dừng lại một chút...

Trong khoảnh khắc khi cô thất thần, phòng bệnh chính giữa đột nhiên có một người nhà như xảy ra việc gì gấp gáp, vội vội vàng vàng chạy ra, hướng về phía dưới lầu chạy tới, lúc chạy ngang qua bên người Hứa Bách Hàm, không cẩn thận dữ dội va vào xe lăn Hứa Bách Hàm một phát, ngã xuống đất. Bước chân anh ta vội vã, không kịp quay đầu lại nhìn Hứa Bách Hàm một chút, thậm chí không kịp nói một tiếng xin lỗi, bò lên rồi tiếp tục chạy về phía dưới lầu.

Va chạm xảy ra bất ngờ khiến Hứa Bách Hàm nhất thời không kịp phản ứng, xe lăn mất khống chế trượt lăn về phía cửa thang bộ, mắt thấy, sắp sửa trượt xuống phía dưới, Hứa Bách Hàm kinh hoảng nhắm hai mắt lại...

Thế ngàn cân treo sợi tóc, xe lăn, lại đột nhiên vững vàng mà dừng lại... Hứa Bách Hàm nghe thấy, phía sau, truyền đến một tiếng thở dốc gấp gáp trầm trọng của một cô gái...

Chị sợ hãi không thôi, theo bản năng định quay đầu lại nhìn, nhưng chị vừa nghiêng đầu, một bàn tay lạnh lẽo liền che lên hai mắt của chị, đậy kín con mắt của chị, thanh âm, trầm thấp mang theo chút hoang mang: “Đừng quay đầu...” 

Hứa Bách Hàm hơi run run, thanh âm này... Là bác sĩ tên Giang Vong kia ư?

Không chờ chị suy tư rõ ràng, lạnh lẽo trên mắt cấp tốc tản đi, lập tức, tiếng bước chân hoảng loạn dồn dập vang lên, Hứa Bách Hàm vội vã quay đầu, chỉ nhìn thấy một bóng lưng cao gầy yểu điệu của một cô gái hoảng loạn vọt vào thang máy...

Giang Vong? Hứa Bách Hàm lẩm bẩm. Chị đưa tay bao phủ trên mắt Giang Vong vừa che lại, trong lúc nhất thời có chút hoảng hốt...

Cảm giác vừa nãy, hơi thở trên người cô ấy, thật quen thuộc...
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna