Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 45 + 46

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 45:
Lúc Giang Hoài Khê tỉnh, trời còn chưa sáng, ngoài cửa sổ một vùng màu đen thâm trầm, chỉ nghe thấy tiếng chim hót cùng tiếng sóng biển mơ hồ, tất cả có vẻ xa lạ, rồi lại dường như quen thuộc.

Giang Hoài Khê đưa tay phải ra, lấy đồng hồ báo thức bên cạnh nhìn thời gian, sau đó, nhẹ nhàng xoa xoa con mắt của mình, hơi ảo não vì dường như tỉnh ngủ hơi sớm. Lúc hơi nghiêng người, nàng cảm nhận được khí tức ấm áp nhu hòa mềm mỏng bên tai, nghiêng mặt sang, gương mặt ngủ yên ổn điềm đạm của Lục Tử Tranh liền phóng đại ở trước mắt nàng. Giang Hoài Khê hơi híp mắt nhìn khuôn mặt khoan khoái của Lục Tử Tranh, khóe môi dần nổi lên độ cung, ánh mắt không kềm được nhu hòa, dịu dàng mãn nhãn.

Nàng cưỡng không được kề gần vào Lục Tử Tranh, nhẹ nhàng ở trên cái mũi xinh xắn ngay thẳng của Lục Tử Tranh mà hôn một thoáng, sau đó, bèn nhìn thấy Lục Tử Tranh như có cảm giác mà bĩu môi một cái, dáng vẻ tựa như hơi không vui vì bị người khác quấy rầy mộng đẹp, trông vẻ đáng yêu khó gặp, khiến lòng Giang Hoài Khê, đã mềm còn mềm hơn.

Giang Hoài Khê khắc chế lại trái tim có phần chộn rộn của mình, thoáng cách xa Lục Tử Tranh một chút, rồi mới đưa tay ra, định lần mò gương mặt Lục Tử Tranh lần nữa, bỗng nhìn thấy, Lục Tử Tranh giật giật thân thể, chợt, mãnh liệt mở mắt ra.

Giang Hoài Khê có tật giật mình mà đột nhiên thu về tay đưa ra, do động tác quá mức cấp bách, dùng lực quá mạnh, bất cẩn quơ đồng hồ báo thức xuống nền nhà, phát ra một tiếng vang to lớn.

Lục Tử Tranh bị hoảng sợ, mang theo chút mờ mịt nhìn Giang Hoài Khê, dùng thanh âm hơi kinh ngạc và khàn khàn lười biếng lúc vừa tỉnh ngủ, hỏi: “Hoài Khê, làm sao vậy...” 

Đây là lần đầu tiên Giang Hoài Khê nghe thấy thanh âm lười biếng khiêu gợi của cô như vậy, trong một lúc tim đập chợt nhanh một nhịp, nhìn khuôn mặt nửa ngủ nửa tỉnh lơ mơ xinh đẹp của Lục Tử Tranh, trong lòng tựa như có một sợi lông vũ đang nhẹ nhàng gãi lấy, tê tê ngứa ngứa. Nàng quay đầu lại che giấu ánh mắt và thất thố quá mức nóng rực của mình, nhẹ nhàng hắng giọng một cái, giả bộ tự nhiên bình tĩnh bảo: “Không gì, bất cẩn va ngã đồng hồ báo thức thôi, sao tỉnh sớm thế này?” 

Lục Tử Tranh mở to đôi mắt có phần lim dim, trông qua bầu trời đêm còn bao phủ một màu lam sẫm, hơi ngượng ngùng bảo: “Có lẽ vừa mới đổi giường nên hơi không quen, đánh thức cô sao?” 

Giang Hoài Khê không khỏi có chút buồn cười, nói một cách chính xác, hẳn là mình đánh thức người ta. Nàng nhìn sắc trời không rõ ngoài cửa sổ, hơi suy nghĩ một chút, hỏi: “Là ngủ không được à? Không bằng thì rời giường, chúng ta sớm chút ra ngoài tản bộ bên bờ biển thế nào?” 

Lục Tử Tranh đã không còn buồn ngủ nữa, bèn gật đầu đồng ý, sau đó dứt khoát ngồi dậy, xuống giường đến phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Cô đứng trước bồn rửa mặt của phòng vệ sinh, bóp kem đánh răng ra, hứng nước, bỏ bàn chải đánh răng vào trong miệng, lúc chuẩn bị chải, vừa ngẩng đầu, bèn thấy gương mặt trắng nõn sạch sẽ của Giang Hoài Khê xuất hiện bên cạnh mình trong gương. Giờ khắc này, Giang Hoài Khê chỉ mặc áo choàng khoác ngoài váy ngủ, đang một tay cầm bàn chải đánh răng, một tay cầm kem đánh răng, nghiêm túc nặn bóp, nàng cúi đầu, tóc thẳng dài đen sẫm hiền thục lưu loát lướt xuống hai bên gò má, khuôn mặt như ẩn như hiện, trong sự gợi cảm xinh đẹp lại có chút đáng yêu kỳ lạ.

Lục Tử Tranh kìm lòng không đặng nghiêng đầu sang, nhìn chăm chăm Giang Hoài Khê, lơ mơ mà không nhúc nhích. Trong lúc nhất thời, cô có phần không phân biệt được, lần này là thật sự, hay là, vẫn đang trong mộng.

Giang Hoài Khê ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Lục Tử Tranh thất thần nhìn mình một cách kinh ngạc, tóc mái còn chưa chải tự nhiên xoắn xoắn mà hơi cong lên, đôi môi tươi đẹp trơn nước đang ngậm bàn chải đánh răng, dáng vẻ vô cùng khiến người ta thương yêu. Nàng bất giác cong cong khóe môi, đưa tay ra, dịch bước đến phía trước Lục Tử Tranh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn chải đánh răng của Lục Tử Tranh, giúp cô trượt nhẹ hai lần, trêu đùa bảo: “Nhìn tôi quá mức đáng thương thế này, là đang cầu xin tôi giúp cậu đánh răng ư? Vậy tôi từ chối thì bất kính rồi.” 

Lục Tử Tranh kẹp chặt bàn chải, lúng túng nhảy sang bên khác, sắc mặt khẽ biến thành hơi đỏ, ậm ờ khẩn trương bảo: “Không có, không có, tôi... Tôi dường như chưa tỉnh ngủ cho lắm, cô tự lo cô là được rồi.” 

Ý cười ở khóe môi Giang Hoài Khê sâu thêm, hứng nước vào cốc đánh răng của mình, sâu xa bảo: “Vậy thật đáng tiếc...” 

Lục Tử Tranh nhẹ nhàng xoa xoa đầu mi của mình, dáng vẻ có hơi ảo não.

Sau khi qua loa ăn điểm tâm xong, các cô cùng nhau đi ra ngoài, sóng vai chầm chậm men theo đường xi măng dài dài nhưng không rộng. Sắc trời âm trầm khiến tất cả trước mặt đều phủ kín một lớp khăn che mặt yên ắng, phảng phất như thôn Cát An còn đang trong giấc mộng. Gió mát sạch sẽ mát lạnh tảng sáng thổi vào mặt, mang theo mùi vị mặn chát đặc thù của bờ biển, khiến Lục Tử Tranh trong nháy mắt tỉnh táo triệt để, hiếm khi, cảm giác có phần thần thanh khí sảng. Lục Tử Tranh nhìn về phía trước, thi thoảng, không nhịn được, len lén liếc mắt ngắm Giang Hoài Khê một hai lần.

Vòng quanh đường xi măng không nhanh không chậm mà tản bộ không bao lâu, Lục Tử Tranh bèn nhìn thấy, biển cả mênh mông vô bờ, rõ ràng hiện ra ở trước mắt của cô. Cô nghiêng mặt sang bên, liền nhìn thấy bên môi Giang Hoài Khê có nụ cười nhẹ như có như không, chỉ vào sạn đạo gỗ trên biển cách đó không xa, nhẹ giọng nói với cô: “Lúc tôi còn nhỏ, hằng ngày vào rất sớm đã ra đây, ngồi ở chỗ đó chờ mặt trời mọc. Cậu có muốn ở đây xem mặt trời mọc một lần hay không?” 

Trên mặt Lục Tử Tranh, trong chớp mắt có một ít thần sắc khát khao, nhìn sạn đạo gỗ, nhìn tiền tuyến giữa âm trầm và trời biển tương tiếp nhau ấy, giương môi nở nụ cười: “Tôi muốn.” 

Cô không chỉ một lần từng khát vọng, có thể đi qua con đường Giang Hoài Khê từng đi, xem qua phong cảnh Giang Hoài Khê từng xem, nắm bắt mạch đập sinh mệnh đã từng nhảy lên của Giang Hoài Khê, hiểu rõ nàng nhiều một chút, nhiều thêm một chút nữa, tiếp đó, có lẽ cô có thể gần lòng của Giang Hoài Khê, thêm một chút, rồi lại thêm một chút nữa...

Giang Hoài Khê dẫn theo Lục Tử Tranh trên sạn đạo gỗ tìm một chỗ hơi hơi sạch sẽ, ngồi trên mặt đất, nhìn phụ nữ tụm năm tụm ba trước mặt khiêng vải lưới màu xanh lục khom lưng nhặt con hàu, nhìn trẻ em để chân trần vui đùa nô nức thả diều hay lượm vỏ sò, trong lòng nàng khẽ động, phảng phất như trong cái chớp mắt, nhìn thấy năm tháng đã qua rất lâu của trước kia, tất cả, như là trước đây.

Năm năm tháng tháng cảnh còn đó, tháng tháng năm năm khách đổi dời [1].

Ánh mắt Giang Hoài Khê sâu xa nhìn bờ biển, nhàn nhạt nói với Lục Tử Tranh rằng: “Tử Tranh, cậu nhìn đi, người ở đây, từ sáng đã phải luôn làm lụng như thế, tận tới đêm khuya, ngày qua ngày, năm qua năm, vẫn là như thế, nhất thành bất biến. Tôi đã từng một lần không hiểu, cuộc sống như thế, đến tột cùng có ý nghĩ ra sao, bọn họ đến tột cùng là dùng niềm tin ra sao để tiếp tục đi tiếp.” 

Giang Hoài Khê như vậy, là tịch mịch và tiêu cực mà Lục Tử Tranh chưa từng gặp, trong nháy mắt, khiến Lục Tử Tranh có chút hoảng sợ bất an. Vô số lần cô tra hỏi bản thân trong lòng, đến tột cùng, có bao phần hiểu rõ Giang Hoài Khê, mà vào giờ phút này, lại bi thương phát hiện, đáp án là, không một chút nào.

Giang Hoài Khê mang theo nụ cười nhạt nhòa nhẹ nhàng chớp chớp mắt về Lục Tử Tranh, tỏ ý vỗ về, dửng dưng nói tiếp: “Sau khi tôi đến nơi đây vào năm 12 tuổi, lúc mới bắt đầu thì nhớ nhà, thường thường mất ngủ, rạng sáng ba, bốn giờ là tỉnh dậy rồi, sau đó ở trên giường lăn lộn khó ngủ, cảm thụ trống rỗng ở trong phòng, trong hoảng hốt chợt cảm thấy thế giới trống trải cô tịch tựa như chỉ còn thừa lại mỗi mình mình. Thế là sau đó, chỉ cần trời vừa hơi sáng là tôi đã gấp rút đi ra ngoài, tới nơi đây nhìn những đám người bận rộn này, tìm kiếm một ít cảm giác náo nhiệt. Sáng sớm, nhìn mặt trời bay lên từ dưới mặt nước biển, chạng vạng, thì nhìn nó từng chút từng chút biến mất ở trong đường chân trời, thế là hiểu, một ngày không có chút ý nghĩa nào lại trôi qua rồi. Rất nhiều lần tôi nhìn mặt trời từng chút từng chút ngã về Tây, rồi suy tư, nhân sinh, cũng chỉ là lõa lồ mà đến, lại lõa lồ mà đi, con người chúng ta tội gì phải nương tựa vô ích trên thế gian này đâu. Sớm chút rời đi, có lẽ, cũng coi như là sớm chút giải thoát.” Tim Lục Tử Tranh loạn nhịp nhìn Giang Hoài Khê, cắn môi, chờ lời kế tiếp của Giang Hoài Khê, nhất thời trong lòng cũng có chút thẫn thờ mênh mông.

Giang Hoài Khê cười khẽ một tiếng, quay đầu, trong con ngươi mang theo chút gian trá bảo: “Tử Tranh, lúc ấy, có phải là tôi đã vô cùng nhìn xa trông rộng, rất sớm đã thấu hiểu ý nghĩa nhân sinh đúng không.” 

Lục Tử Tranh bị mèo khen mèo dài đuôi của nàng chọc cho có hơi buồn cười, phiền muộn trong lòng phai nhạt một ít, nhẹ nhàng cười gằn một tiếng, không hề trả lời nàng.

Giang Hoài Khê thu về nụ cười, thở dài thườn thượt một hơi, nói: “Khi đó thân thể tôi không tốt lắm, thường thường bị ốm đau dằn vặt, tâm tình ngày càng sa sút, càng ngày càng không tìm được ý nghĩa sự tồn tại của bản thân, cuộc sống tựa như đang làm một nhiệm vụ không thể không hoàn thành, càng ngày càng chán nản. Thím Lâm nhìn vào mắt, nhưng lại lặng lẽ để vào trong lòng.” Nói tới nơi đây, Giang Hoài Khê lại cố ý bổ sung một câu: “Mặc dù nhìn thím Lâm thì có hơi ngây ngốc, có điều, thím ấy thật sự rất biết nghe lời đoán ý. Ừm, Tử Tranh, sau này cậu nên học theo thím Lâm chút đi, thế là có thể bớt khiến tôi nhọc lòng tí rồi.” 

Sắc mặt Lục Tử Tranh không nhịn được có phần đen lại, trả đũa: “Cô ở cùng với thím Lâm nhiều năm như vậy, xem ra, cũng không học được bao phần.” Dường như cô bắt được một câu, khi còn bé thân thể của Hoài Khê không tốt lắm?

Giang Hoài Khê khẽ cười một tiếng, cũng không để tâm, nhìn sắc trời càng ngày càng sáng, cùng người ngày càng nhiều trên bờ biển, ánh mắt dần dần trở nên xa xưa: “Có một ngày, khi thím Lâm đến làm cơm cho tôi, đột nhiên đưa cho tôi một bao đồ màu xanh lục, nói với tôi là giống hoa mới do con gái thím ấy nuôi cấy ra được, thím ấy nhìn tôi thường thường hay buồn rầu, bảo là nếu có hứng thú thì thử trồng một chút để giải sầu thử xem, xem cuối cùng là sẽ nở ra hoa thế nào.” 

"Khi đó tôi cũng chẳng hề để tâm, chỉ thuận miệng nói một tiếng cám ơn, rồi bỏ vào trong ngăn kéo của phòng khách. Thím Lâm lại do dự hồi lâu, rồi nói với tôi "Kể ra thì con cũng đừng tức giận, thím thi thoảng cứ thấy con rầu rĩ không vui, nhưng lại ngốc lắm nên không biết nói chuyện thế nào. Có một lần, không phải con từng hỏi thím, rằng cuộc sống đến tột cùng có ý nghĩa gì, thím không trả lời được. Mấy ngày trước con gái thím quay về, thím nói với nó tình huống của con, nó liền bảo thím đưa cái túi hạt giống này cho con.

Nó là một người làm vườn, nó bảo thím nói với con, khi nó gây trồng giống hoa mới, bao giờ cũng vô cùng kỳ vọng là nó sẽ nở hoa theo như ý mình hay không, nhưng trong lúc đó, bất luận nó bận tâm sầu lo thế nào thì cũng vô tích sự cả, dù sao cũng phải đợi đến khi nó ra hoa rồi, nó mới có thể biết đáp án được. Mà ý nghĩa của cuộc sống, cũng đại khái là như vậy, cuộc sống muốn ra hoa cho con thế nào, con cũng phải đợi đến sau khi hạt giống nẩy mầm nở hoa xong thì mới có thể sáng tỏ, nếu con trong lúc hạt giống còn chưa nẩy mầm thì đã muốn từ bỏ, vậy, con mãi mãi cũng sẽ không biết được đáp án. Nếu đã gieo hạt giống rồi, khổ sở suy nghĩ lo lắng, chi bằng lòng tràn kỳ vọng, hưởng thụ kỳ vọng trong những ngày đợi nở hoa, để tháng ngày dễ chịu hơn một chút."

Giang Hoài Khê thu hồi ánh mắt tìm về nơi xa: “Ngày ấy, tôi tìm một cái chậu, gieo những hạt giống ấy, mỗi ngày tưới nước cho nó, mang nó tắm nắng, rồi kỳ vọng, nó sẽ nở ra hoa thế nào. Bởi vì có kỳ vọng, tháng ngày dường như dễ chịu hơn đôi chút.” Nàng quay đầu nhìn Lục Tử Tranh một chút, trong đôi mắt mang theo chút ánh sáng dịu dàng, trong thanh âm mang theo nhu tình nhàn nhạt lưu luyến, bảo: “Năm ấy khi vào trường đại học, tôi thấy được hạt giống của sinh mệnh đã nở ra đóa hoa thứ nhất cho tôi, tôi đặt tên cho nó là ‘gặp phải tình yêu’...” 

Lòng của Lục Tử Tranh, hơi run rẩy một chút.

Giang Hoài Khê đưa tay dịu dàng bao phủ bàn tay đang đặt trên tấm ván gỗ của Lục Tử Tranh, yếu ớt mà bao bọc: “Tử Tranh, tôi không rõ trong sinh mệnh hai mươi năm trước của cậu đã nở ra hoa thế nào, nhưng những bông hoa sắp nở rộ còn lại trong nhân sinh ấy của cậu, tôi rất muốn nhìn thấy, xin cậu đừng từ bỏ, cùng kỳ vọng với tôi được không?” 

Vành mắt của Lục Tử Tranh trong nháy mắt có chút ẩm ướt, đôi mắt phủ kín một lớp hơi nước nhấp nhô, trong lúc tim còn đang loạn nhịp, Giang Hoài Khê đột nhiên hơi lên giọng nhắc nhở: “Tử Tranh, cậu xem...” 

Theo tầm mắt của Giang Hoài Khê, Lục Tử Tranh nhìn thấy, triều dương cuối cùng từ trên mặt biển bay lên, trong nháy mắt, hào quang vạn trượng, vạn vật trên bờ biển, tựa như một bức tranh sơn dầu trắng đen, phút chốc bị một họa sĩ kỳ diệu tô dát lên sắc thái, tất cả, đều trở nên tươi sống hẳn. Thủy triều vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt lên xuống, ngư dân xoắn ống quần, con nít để chân trần kéo diều chạy băng băng, tất cả tất cả, đều tràn đầy sức sống dạt dào như thế...

Giang Hoài Khê đưa ngón tay thon mảnh, xa xa chỉ về con diều run rẩy bay lượn trên bầu trời xanh, bình thản dịu dàng nói rằng: “Tử Tranh, sinh mệnh của chúng ta tựa như con diều giấy mà đứa trẻ kia thả vậy, dù rằng cuối cùng diều cũng sẽ đứt dây rơi xuống, nhưng nó cũng không bởi vì vậy mà từ chối bay lượn. Chỉ cần có người nhặt diều lên, lần nữa lồng dây tu bổ cho nó, nó cuối cùng có thể lần nữa bay liệng với trời xanh. Diều chỉ có thể không ngừng bay về hướng càng xa càng cao, mới có thể biết được thế giới bên ngoài rộng lớn đến mức nào, mà chúng ta, chỉ có thể tiếp tục đi tiếp, mới có thể biết được, viên hạt giống gieo xuống này, sẽ ở trong sinh mệnh, nở ra đóa hoa ra sao cho chúng ta.” 

Lời nói của Giang Hoài Khê, tựa như một luồng nhiệt độ không ấm không nóng đang từ từ ủi bỏng lòng của Lục Tử Tranh, nơi băng tuyết bao trùm, dường như bắt đầu dần dần hòa tan, để lộ ruộng nương màu mỡ phía dưới có thể gieo giống nở hoa...

Nàng ngưng mắt nhìn chăm chăm Lục Tử Tranh, giọng điệu dịu dàng: “Tử Tranh, tôi sẵn lòng làm người nhặt diều cho cậu, ngàn ngàn vạn vạn lần. Mà cậu, đồng ý vì tôi, bay lượn một lần nữa được không?” Toàn thân Giang Hoài Khê vốn là khí chất quạnh quẽ, cũng trong khoảnh khắc như vậy, tỏa ra dịu dàng lưu luyến từ trong ra ngoài.

Lục Tử Tranh nhìn khuôn mặt nghiêm túc dịu dàng của Giang Hoài Khê, cô nhìn thẳng vào trong tròng mắt, trong lòng của nàng, chăm chú rất lâu... Cuối cùng, một nụ cười dịu dàng tỏa ra ở bên môi Lục Tử Tranh, cô nói: “Hoài Khê, vì cô ngàn ngàn vạn vạn lần...” 

Nếu trong sinh mệnh có thể có người, vậy tôi lựa chọn yêu quý.

Nếu trong cuộc sống có thể có người, vậy tôi lựa chọn kỳ vọng.

Chỉ cần có người, chỉ có thể là người.

Vì người, ngàn ngàn vạn vạn lần.

Chú thích:

[1] Gốc là “Niên niên tuế tuế cảnh tương tự, tuế tuế niên niên nhân bất đồng”, tác giả chế lại từ câu “Niên niên tuế tuế hoa tương tự, tuế tuế niên niên nhân bất đồng” của Lưu Hi Di trong Bạch Đầu Ông Vịnh.

Lời editor: Vì Hoài Khê, vì Tử Tranh, cô editor xinh đẹp bằng lòng ngồi trước máy tính vào giờ Mỹ ngàn ngàn vạn vạn lần =)))))
================ 
Chương 46:

Sau khi câu “Hoài Khê, vì cô ngàn ngàn vạn vạn lần” được nói ra, Lục Tử Tranh trước sau đều không dời đi ánh mắt, lẳng lặng mà cùng Giang Hoài Khê nhìn nhau rất lâu. Giang Hoài Khê lại dường như bị bỏng bởi ánh mắt sáng rực của Lục Tử Tranh vậy, mang tai dần dần đỏ ửng lên, tầm mắt mang theo chút luống cuống vội vã dời đi, giả vờ tự nhiên mà nhìn về phía xa xa.

Lục Tử Tranh lặng im nhìn cử động của Giang Hoài Khê, con ngươi thoáng ảm đạm dần. Lập tức, cô tựa như nghĩ đến điều gì đó, lại bỗng dưng có phần thư thái than nhẹ một tiếng, im lặng cười cười.

Cô lật lại bàn tay được Giang Hoài Khê yếu ớt bao bọc, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Giang Hoài Khê, mở ra năm ngón tay, từng chút từng chút, khảm vào trong năm ngón tay của Giang Hoài Khê, cùng nàng mười ngón bao bọc.

Một khắc ấy khi mười ngón tay nắm lấy nhau, thân thể Giang Hoài Khê nhẹ nhàng run rẩy một chút, ngón tay cứng ngắc không nhúc nhích. Cuối cùng, nàng quay người qua nhìn về phía Lục Tử Tranh, sương mù trùng trùng trong đôi mắt như mực, dường như có thiên ngôn vạn ngữ, rồi lại muốn nói lại thôi.

Lục Tử Tranh lại chỉ nở nụ cười sáng tỏ và dịu dàng hướng về Giang Hoài Khê, mắt ngọc mày ngài, dáng tươi cười, là xán lạn mà Giang Hoài Khê chưa từng gặp, trong nháy mắt, khiến Giang Hoài Khê thất thần, mắt lại không muốn dời đi một tí tẹo nào.

Nửa đêm, Lục Tử Tranh vốn bởi vì mơ thấy mẹ mà từng thức giấc một lần, khi đó, Giang Hoài Khê đang ngủ rất nặng nề, cô lẳng lặng đưa mắt nhìn Giang Hoài Khê trong màn đêm hồi lâu, nhẹ nhàng vòng lấy Giang Hoài Khê, lần nữa mới có thể bình yên mà ngủ, chẳng qua là, lại không cách nào ngủ sâu được. Sáng sớm, từ trước khi Giang Hoài Khê tỉnh lại, Lục Tử Tranh cũng đã có chút tỉnh táo lờ mờ. Giang Hoài Khê ánh một nụ hôn dịu dàng nhu hòa ở trên chóp mũi của cô, khiến cho cô khoan thai tỉnh lại, vừa mừng vừa sợ. Một khắc ấy khi cái hôn hạ xuống, nhu tình mật ý của Giang Hoài Khê, trong phút chốc đã ủi phẳng nhăn nhúm giữa đôi lông mày, vẻ u sầu giữa trái tim của cô.

Hoài Khê, người cần gì khiến tôi tự lừa gạt mình, rằng đây chỉ là bạn tốt?

Tại vừa nãy, sau khi lần nữa xác nhận ánh mắt dịu dàng kiên định như vậy của Giang Hoài Khê, Lục Tử Tranh cuối cùng sáng tỏ, cuối cùng chắc chắn, cuối cùng an tâm. Nếu như đây cũng không tính là yêu, vậy cô thật phải bi ai rồi.

Tình yêu này, sao lại là cô tự mình độc diễn được? Phải là điệu waltz hai người bước tiến bước lùi vừa ăn ý lại vừa bi ai của cô và Giang Hoài Khê mới đúng. Khi Giang Hoài Khê tiến bước, cô lùi quá xa, khi cô tiến bước, Giang Hoài Khê lại bất ngờ lựa chọn xoay người. Cô không biết Giang Hoài Khê đang sợ hãi do dự điều gì, hoặc có lẽ, là cô tự để vuột cơ hội và duyên phận vốn nên nắm bắt. Nhưng nếu như, tình yêu này nhất định là một hồi truy đuổi, vậy thì cô đồng ý, dâng lên dũng khí đơn độc còn sót lại của mình, dâng lên quãng đời còn lại mà cô ở lại vì Giang Hoài Khê, sánh kịp bước tiến của Giang Hoài Khê, cùng đi đến cùng.

Triều dương đã lên tới giữa trời rồi, phát ra một chút ánh vàng muôn trượng khiến người khó mà ngẩng mặt.

Lục Tử Tranh xiết chặt tay Giang Hoài Khê, ở trong cái nhìn chăm chăm của Giang Hoài Khê, ung dung đứng lên, hơi khom người xuống, ý cười tràn đầy, hỏi Giang Hoài Khê: “Hoài Khê, chúng ta về nhà đi, tôi muốn chuẩn bị bữa trưa cho cô, dạy tôi được không?” 

Vẻ mặt của Giang Hoài Khê bị che phủ ở trong ánh vàng triều dương, có hơi mông lung không chân thực. Lục Tử Tranh chỉ cảm thấy bên mặt cô, có một đạo tầm mắt nóng rực vẫn đang xích chặt trên mặt mình. Sau đó, cô nghe thấy, tiếng Giang Hoài Khê nhẹ nhàng đáp lại: “Được.” Năm ngón tay đang nắm lấy nhau, cảm nhận được sức lực nhẹ nhàng từ từ nắm chặt của Giang Hoài Khê, nóng như vậy, ấm như vậy, và... Ngọt như vậy...

Ý cười của Lục Tử Tranh, dần dần sâu sắc thêm...

Lúc về đến nhà, Lục Tử Tranh vừa mới vào nhà bếp kiểm tra nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, chuẩn bị hỏi thăm Giang Hoài Khê muốn ăn gì, bỗng nghe thấy điện thoại của Giang Hoài Khê đột ngột vang lên.

Giang Hoài Khê cúi đầu lướt qua biểu hiện người gọi một chút, mày hơi cau lại rồi mới ấn nhận điện thoại, liền theo sau, chỉ là nhàn nhạt đáp lại vài câu “Dạ, được, chị chờ lát...” Rồi liền cúp điện thoại.

Điện thoại là Hứa Bách Hàm gọi tới, hỏi thăm Giang Hoài Khê về giờ làm việc cụ thể, địa chỉ gia đình, số điện thoại, cùng với điện thoại cấp trên, vân vân... Của Giang Vong.

Giang Hoài Khê hơi áy náy mà chớp chớp mắt nhìn về hướng Lục Tử Tranh, nhẹ giọng bảo: “Tử Tranh, tạm thời tôi có một chút chuyện phải xử lý, cậu chờ tôi một lát được không?” 

Lục Tử Tranh gật đầu cười cười, tất nhiên là thể thiếp đáp ứng: “Không sao, thời gian còn sớm, cô lo chuyện cô trước đi.” 

Giang Hoài Khê liền híp híp đôi mắt lại, cười nhẹ, xoay người đi vào phòng sách.

Lục Tử Tranh ở trong nhà bếp bận rộn được một lúc, cưỡng không được sự hơi tò mò của mình mà nhanh chân thò đầu về phía phòng sách, bèn trông thấy Giang Hoài Khê đang mở máy tính lên, cúi đầu, tóc dài tản lạc như thác nước che đi vẻ mặt nàng. Lục Tử Tranh chỉ thấy được ngón tay trắng nõn nhỏ dài của Giang Hoài Khê, đang nắm một chiếc bút máy màu bạc vàng, trượt nhanh như gió ở trên một quyển sổ màu đen.

Lục Tử Tranh ngẩn ngơ, đột nhiên, bỗng không nguyên do mà sinh ra một loại dục vọng, muốn, muốn nhẹ nhàng cắn ngón tay xinh đẹp nhỏ dài ấy của Giang Hoài Khê một cái...

Sau phút chốc nhận ra được ý nghĩ kinh hãi của mình xong, mang tai của Lục Tử Tranh bỗng dưng đỏ lên, cảm thấy hai má như đang nóng bừng, ngượng ngùng mà không dám nhìn Giang Hoài Khê thêm nữa, kinh hoàng xoay người rời khỏi.

Một lúc lâu sau, Lục Tử Tranh rốt cuộc bình tĩnh lại, không nhịn được có phần buồn cười đối với bản thân.

Cô rửa rau, nhớ đến sau lúc Giang Hoài Khê ăn điểm tâm xong cho đến tận bây giờ, cả một giọt nước còn chưa có uống vào, liền dừng lại công việc trong tay, ra nhà bếp, đi vào phòng khách săn sóc mà rót một ly nước mật ong, đưa vào phòng sách cho Giang Hoài KHê.

Lần này, Giang Hoài Khê đã không ở trong phòng, Lục Tử Tranh ngước mắt nhìn ra phía ngoài, bèn thấy Giang Hoài Khê đang đưa lưng về phía cô, đứng ở bên ngoài ban công gọi điện thoại, thấp giọng nói điều gì đó.

Bước chân Lục Tử Tranh nhẹ nhàng tiến vào phòng sách, đặt nhẹ nước mật ong bên bàn học cạnh máy vi tính, chuẩn bị xoay người rời đi. Cúi đầu xuống, trong lúc lơ đãng, dư quang cô bỗng lướt thấy trên quyển sổ tay màu đen rộng mở cạnh máy vi tính là chữ viết thanh tuyển tuấn dật của Giang Hoài Khê, bừng bừng vào trong mắt. Nét chữ còn chưa khô hẳn, trang đầu là, ngày 25 tháng 3, trời quang, chính giữa trang, chỉ có một hàng chữ gầy guộc: “Lúc cậu ấy mỉm cười thật đẹp.” 

Bước chân Lục Tử Tranh hơi dừng lại một chút, cảm giác, trong lòng tựa như có một sợi lông vũ, dịu dàng mà mơn trớn, khiến cho cô trong lúc nhất thời ức chế không được chút mãn nguyện có phần yếu mềm. Ánh mắt cô quyến luyến mà tinh tế từng chút từng chút mô tả lại mỗi bút mỗi họa của mỗi một chữ, lại không nhịn được mỉm cười, ngẩng đầu lên truy tìm bóng người của Giang Hoài Khê.

Vừa ngẩng đầu, lại thấy Giang Hoài Khê không biết đã cúp điện thoại lúc nào, đã quay người về, còn đang lẳng lặng nhìn cô nữa. Nửa ngày, Giang Hoài Khê tựa như mới nhận thấy quyển sổ tay còn đang rộng mở, lông mày hơi cau lại, có phần xấu hổ mà lạnh lùng bảo: “Khổng Tử không dạy cậu là phi lễ chớ nhìn sao?” 

Lục Tử Tranh lại chỉ không nói lời nào, vẫn dùng đôi mắt dịu dàng như mặt nước, mỉm cười sáng tỏ mà nhìn chăm chăm nàng.

Giang Hoài Khê cảm thấy chán nản, Lục Tử Tranh dường như từ sau sáng nay đã biến thành người khác vậy, khiến nàng trong lúc nhất thời dường như có hơi không đỡ được. Cuối cùng, trong lúc đối diện với ánh mắt như vậy của Lục Tử Tranh, nàng bại trận, dời ánh mắt qua nơi khác, bước vào trong phòng, giả vờ tự nhiên mà khép lại quyển nhật ký, lạnh nhạt dặn dò: “Lần này thì thôi, lần sau không được viện lẽ này nữa.” 

Lục Tử Tranh lại chỉ trả lời bằng một nụ cười thanh thiển vui vẻ về phía nàng.
***
Sau khi Hứa Bách Hàm nhận được tư liệu do Giang Hoài Khê phân phát, kỹ càng mà nhìn những bảng giờ giấc ấy, rồi một chuỗi lại một chuỗi dãy số, cùng, một bức ảnh của Giang Vong do Giang Hoài Khê am hiểu ý người phân phát đến, trong phút chốc, nước mắt chảy ra tràn mi, lã chã mà rơi xuống trên bức ảnh, trên gương mặt mím môi lãnh đạm không chút biểu tình của Giang Vong.

Là em ấy, đúng là em ấy...

Chị một khắc cũng không chờ được, lập tức phân phó người làm thủ tục xuất viện cho chị, phân phó tài xế đến bệnh viện đón chị, không kịp thông tri cho người nhà, đã vội vội vàng vàng mà chạy tới Lâm Châu.

Dọc theo đường đi, Hứa Bách Hàm ở trong lòng thiết tưởng một ngàn lần một vạn lần, khi nhìn thấy Vân Bạc, phải nói gì với em ấy, Vân Bạc, sẽ phản ứng mình ư, Vân Bạc, sẽ giả vờ không hề quen biết mình ư? Sẽ đẩy mình ra, sẽ dùng ánh mắt căm hận mình nhìn mình ư?

Mỗi một lần thiết tưởng như vậy, Hứa Bách Hàm bèn cảm thấy, đau đớn ở đáy lòng, lại nhiều hơn một phần, tựa như bị một lần lại một lần vạn tiễn xuyên tim vậy. Chị căng thẳng mà gắt gao dùng móng tay cấu véo lòng bàn tay của mình, khe khẽ cắn lấy khớp xương ngón tay cái của mình, để bình phục nỗi lòng xúc động không thôi và tâm tư sợ hãi không thể tả.

Khi xe dừng ở cửa bệnh viện nhà họ Giang, khi chị hạ kính xe xuống trông ngóng tòa nhà màu trắng lạnh lẽo ấy, Hứa Bách Hàm tự nhủ ở đáy lòng, Hứa Bách Hàm, ngoài em ấy ra, cái gì mày cũng không cần cả. Toàn bộ thế giới, chỉ cần có em ấy là tốt rồi.

Trời đã sắp tối rồi, giờ tan tầm của Giang Vong sắp đến. Giang Hoài Khê nói cho Hứa Bách Hàm chỗ văn phòng của Giang Vong, thông báo cho chị là ngày hôm nay Giang Vong có ca ngoại trú, xong việc đều sẽ trước tiên về văn phòng một chuyến để thay quần áo. Hứa Bách Hàm xuống xe, cắn cắn môi, nắm chặt song quyền, lấy hết dũng khí, liền vội vội vàng vàng mà đi đến văn phòng của Giang Vong.

Hứa Bách Hàm nhìn cánh cửa màu trắng đóng chặt ấy, nghe thấy tiếng tim đập của mình nhanh như sắp nhảy ra lồng ngực, chị giơ tay lên, tinh tường nhìn thấy, tay của mình run rẩy đến không thể tưởng tượng nổi, gần như muốn thoát lực.

Cuối cùng, chị vẫn nhẹ nhàng gõ vang cánh cửa kia, một lần, hai lần, ba lần...

Bên trong, truyền đến tiếng nói chị nghe được mấy lần ấy, có chút quen thuộc, lại có chút xa lạ: “Mời vào...” 

Em ấy vẫn chưa tan tầm, vẫn chưa đi khỏi, tốt quá... Hứa Bách Hàm nhẹ nhàng nỉ non trong đáy lòng.

Tay nắm chặt nắm cửa, sau lần run rẩy nhẹ nhàng qua đi, tầng tầng tản lực, chặt chẽ xoay tròn, cửa mở, chị đẩy xe lăn, phát sinh tiếng vang nặng nề, xuất hiện ở trước mắt Giang Vong.

Giang Vong vốn đưa lưng về phía nắm cửa, cô đang cầm áo blouse bỏ vào trong tủ treo quần áo, nghe thấy tiếng vang, cô khóa tủ xong bèn hững hờ quay đầu lại, tưởng là tiểu y tá tạm thời tìm mình có việc gì. Lại chưa từng nghĩ, cô vừa quay đầu, lại trông thấy là khuôn mặt quen thuộc, là khuôn mặt cô khắc ghi vào trong lòng, tan vào trong sinh mệnh của Hứa Bách Hàm.

Bởi vì cửu biệt trùng phùng mà cảm xúc của Hứa Bách Hàm vui buồn xúc động ngổn ngang, đôi mắt chị đã ngấn đầy nước mắt, nhưng lại không cam lòng dời đi nửa phân ánh mắt, không cam lòng chớp mắt để nước mắt rơi xuống, chỉ biết bất động mà nhìn chăm chăm vào gương mặt lạnh lùng xinh đẹp hơi có chút xa lạ, nhưng lại vẫn như cũ sít sao tác động đến nhịp tim của chị.

Lúc bốn mắt nhìn nhau, hai người đều sững sờ, nhất thời quên mất phản ứng.

Sau lần khiếp sợ thất thần của Giang Vong lúc mới đầu, cô sững người lại, mím môi mỏng thật chặt, khôi phục dáng vẻ lãnh đạm không có chút rung động nào của ngày xưa, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Hứa Bách Hàm, mặc chị tùy ý mà đánh giá bản thân.

Hứa Bách Hàm tiến lên một chút, kìm lòng không đặng đưa tay, nắm chặt bàn tay Giang Vong buông xuống bên người, ngước đầu nghẹn ngào hỏi cô: “Vân Bạc, Vân Bạc, thật là em phải không, không phải là chị đang nằm mơ, đúng không?” Chạm tới nhiệt độ chân thật này của Giang Vong, cảm nhận được xúc cảm rõ ràng này, Hứa Bách Hàm chỉ cảm thấy, mệt mỏi mà chị dốc sức chống đỡ nhiều năm qua, trong nháy mắt như tìm được nơi nương tựa, an lòng, muốn khóc, lại muốn cười. Điều chị muốn nhất, muốn nhất, là đưa tay ôm chặt lấy cô, tựa ở trong ngực của cô, nghe nhịp tim rõ ràng của cô, nói cho cô biết, giấc mơ nhiều năm chờ đợi, thật sự rốt cuộc trở thành sự thật rồi...
Giang Vong lẳng lặng mà nhìn Hứa Bách Hàm, hai tay bị Hứa Bách Hàm nắm thật chặt, cũng không giãy thoát ra. Sau một lúc trầm mặc, bên môi cô toát ra một nụ cười cực nhạt cực nhạt, trong mắt, lại không có nửa phân ý cười, khẽ mở môi mỏng, nhàn nhạt trả lời Hứa Bách Hàm: “Bách Hàm, đã lâu không gặp.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna