Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 47 + 48

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 47:
“Bách Hàm, đã lâu không gặp.” 

Giang Vong nói bình tĩnh như vậy, đến nỗi trong lúc ngẩn ngơ Hứa Bách Hàm có loại ảo giác, dường như họ thật sự chỉ là chị em trùng phùng sau nhiều năm xa cách không gặp, mà không phải, là người yêu sinh tử cách xa nhau, yêu hận quấn quýt nhau của ngày trước.

Hứa Bách Hàm ngước mắt nhìn chằm chặp Giang Vong, muốn phân biệt ra cảm xúc từ trong vẻ mặt của cô, nhưng chỉ nhìn thấy, đôi mắt Giang Vong, như hồ cổ u tĩnh không gợn sóng, u ám khó hiểu, không nhìn ra nửa phần cảm xúc gợn sóng nào.

Hứa Bách Hàm há miệng, chỉ cảm thấy trong lòng tựa như bị tảng đá ngàn cân đè lại, trầm trọng khiến chị thở không nổi. Chị biết trong lòng mình, rõ ràng có vạn ngữ thiên ngôn muốn kể ra muốn giải thích, lại ở dưới ánh mắt bình tĩnh hờ hững như vậy của Giang Vong, trong khoảng một lúc, tất cả như hóc tại cổ họng, không phát ra được bất kỳ âm thanh gì.

Giang Vong lại tựa như không một chút sốt ruột nào, trong vẻ mặt tựa như có phần sáng tỏ, lại tựa như mang theo một chút trào phúng mà Bách Hàm không phân rõ được, im lặng chờ chị mở miệng lần nữa.

Hứa Bách Hàm xiết thật chặt bàn tay cầm lấy Giang Vong, để hấp thu sức lực mở miệng, cuối cùng, chị tìm về thanh âm của mình: “Vân Bạc, xin lỗi...” 

Vừa dứt lời, chị bèn thấy đôi môi vẫn mím lại thật chặt của Giang Vong chợt khẽ cười nhếch ra, nụ cười có mấy phần sáng tỏ, lại mấy phần cô tịch, còn có mấy phần trào phúng rõ ràng.

Trong nháy mắt đó, Giang Vong cười bản thân, rằng trong lòng vậy mà có chút chờ mong mơ hồ. Cô cưỡng không được bật ra nụ cười khổ ở trong lòng mình, cảm thấy, thương tích ở trong lòng vẫn chưa hoàn toàn khép lại rồi lại không ngừng bị nhiều lần vạch trần ấy, ở trong phút chốc đây có máu vọt nứt ra ngoài, khiến cô đau đớn không thể tả rồi lại vui sướng tràn trề, khóe mắt, gần như đã có lệ, sắp ức chế không được mãnh liệt tràn ra.

Qua nhiều năm như vậy, điều cô muốn, xưa nay đều không phải là câu xin lỗi này của Hứa Bách Hàm. Nhưng Hứa Bách Hàm, điều chị ta có thể cho cô, lại xưa nay chỉ có câu này, Vân Bạc, xin lỗi. Bất luận là nhiều năm trước, hay là ngày hôm nay của nhiều năm sau, xưa nay chị ta đều cho không được cái mình muốn, mình sớm phải biết rồi chứ, không phải ư?

Giang Vong hơi nghiêng thân đi, giẫy ra tay bị Hứa Bách Hàm cầm lấy, dửng dưng trả lời chị: “Đã không sao rồi.” 

Trong nháy mắt, Hứa Bách Hàm đã nhận ra chống cự thình lình tỏa ra từ trên người Giang Vong, trong một lúc có chút hốt hoảng đưa tay lần thứ hai tóm chặt lấy tay Giang Vong, vội vàng hoảng loạn mà nói năng lộn xộn giải thích: “Vân Bạc, xin lỗi, năm đó, năm đó chị thật không phải là muốn vứt bỏ em, chỉ là chị không thể thấy chết mà không cứu được. Vân Bạc, khi đó chị nghĩ, chị lập tức sẽ đi theo em, chị sẽ không để em lẻ loi một mình, chúng ta chết cũng phải chết cùng nhau, chị thật sự thật sự...” Chẳng qua, câu cuối cùng “Yêu em, yêu em còn hơn tưởng tượng của chị” ấy còn chưa nói ra khỏi miệng, chị liền nhìn thấy, trong tròng mắt Giang Vong, có ý cười trào phúng chợt lóe lên, khiến chị trong một lúc, cổ họng nghẹn lại, lạc mất thanh âm. Ở dưới ánh mắt trào phúng xích lõa thậm chí mang theo chút khinh bỉ của Giang Vong, cũng lại, cũng lại nói không nổi nữa...

Đúng rồi, chết cũng phải chết cùng nhau, nói kiên trung bất khuất đến chết không đổi như thế, nhưng hôm nay, không phải là mình vẫn còn ở nơi đây, còn ở trước mặt em ấy sao? Không phải vẫn vứt bỏ, bất cần em ấy rồi sống mười mấy năm đấy sao? Bất luận có nỗi khổ gì trong lòng, có lý do gì đi nữa, kết quả bày ở trước mắt Vân Bạc, thật sự là xích lõa như vậy. Chị thật sự, ở sau lúc sống chết chưa rõ của cô, sống tạm bợ qua quýt cho đến nay, lúc bây giờ, lại còn dám quang minh chính đại không biết xấu hổ mà thanh minh tìm kiếm tha thứ ở đây... Này có tính là trào phúng hết sức hay không?

Hứa Bách Hàm bỗng chốc mất đi sức lực chống đỡ toàn thân, vùi đầu xuống thấp, buông ra hai tay nắm thật chặt Vân Bạc, che chặt hai má, nước mắt, theo khe hở ngón tay của chị, im lặng mà, mãnh liệt mà chảy ra, thương lòng rơi ra đầy đất...

Không trách Vân Bạc khinh thường chị như vậy, không trách cô...

Trong phút chốc, cả chị cũng nhịn không được muốn khinh bỉ mình, Hứa Bách Hàm, thật sự là mày nói còn xuôi tai hơn so với hát đấy...

Nhưng Giang Vong cũng sau lúc Hứa Bách Hàm im lặng suy sụp như thế, chỉ dửng dưng lên tiếng bảo: “Không sao, tôi quên hết rồi, chị cũng hãy quên đi.” Cô nghiêng đầu nhìn một nửa tà dương đã biến mất bên ngoài cửa sổ một chút, ở trong lòng nhàn nhạt cười cười, chị thấy đấy, cho dù dễ chịu hay khổ sở, một ngày cũng sắp trôi qua rồi, tất cả đã thế này, còn có thể làm sao nữa? Cứ như vậy thôi.

Cô nhìn nhìn đồng hồ, nhẹ giọng hỏi: “Tôi sắp tan tầm rồi, chị muốn cùng đi xuống không?” 

Hứa Bách Hàm mông lung nước mắt nhìn vẻ mặt không chút rung động nào của Giang Vong, chỉ cảm thấy, lòng như tro nguội, tất cả đau khổ tuôn lên đầu, lại cuối cùng, chỉ có thể hóa thành nước mắt đắng chát lướt xuống bên khóe mắt...

Chị nên nói cho cô biết thế nào, rằng chị thật sự, rất yêu rất yêu cô? Chị đem cô khắc tiến vào trong lòng, tan vào trong sinh mệnh rồi, dạy chị đi, làm sao để chị có thể quên đây? Chị lại lần nữa mở miệng nỗ lực nói cho cô biết: “Vân Bạc, những năm gần đây, không có một khắc nào là chị không nhớ đến...” Từ “em” còn đang phun trào trong cổ họng, Giang Vong lại lạnh nhạt cắt ngang chị, thanh âm bình tĩnh mà đáng sợ: “Bách Hàm, sợ rằng hôm nay không phải thời điểm tốt để ôn chuyện, chúng ta xuống lầu trước đi.” 

Hứa Bách Hàm chán nản trong chớp mắt, chị đang trong tuyệt vọng âm u nên không nghe được âm cuối khẽ run dưới ngữ điệu bình tĩnh kia của Giang Vong. Chỉ có Giang Vong tự mình biết, cô là hầu như chạy trối chết. Hứa Bách Hàm đến, đột nhiên xuất hiện, ra ngoài hết thảy dự liệu của cô, cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, chưa chuẩn bị tốt bất luận Hứa Bách Hàm nói gì làm gì đều lòng như băng cứng - không đáp lại - không mềm lòng. Vì thế, cô không muốn nghe, cô không dám nghe, cô sợ hãi, mỗi một câu mỗi một chữ mà Hứa Bách Hàm dùng giọng nghẹn ngào nói ra, đều sẽ bất cẩn xé rách mặt nạ bình tĩnh hết thảy của cô, sẽ đập vỡ suy nghĩ lý trí hết thảy của cô.

Ngày hôm nay của nhiều năm sau, Giang Vong cuối cùng mà thành thật đối diện với bản thân. Quả nhiên, cô vẫn còn yêu chị, tựa như nhiều năm trước, rất yêu rất yêu chị. Chỉ là, trong thất vọng giữa chờ mong một lần lại một lần, đã tích lũy thành thương tổn rồi.

Tôi còn yêu chị, cả sự thù hận giao triền không rõ ấy nữa. Nhưng mà, vậy thì thế nào đây?

Nên nhớ thương tâm bao giờ cũng khó tránh khỏi, cần gì phải để ý một chút ôn tồn này đâu.

Hứa Bách Hàm ở trong sự bình tĩnh lãnh đạm như vậy của Giang Vong, cuối cùng, lại vô lực biện bạch, nhếch miệng, nhưng lại không phát ra bất kỳ thanh âm nào. Hai người nhìn nhau không nói gì, một đường trầm mặc ra cửa, Giang Vong đẩy xe lăn của Hứa Bách Hàm chầm chậm đi tới, Hứa Bách Hàm ngồi ở trên xe lăn, nặng nề mà suy tư.

Thời điểm sắp tới cửa chính bệnh viện, Giang Vong cuối cùng nghe thấy Hứa Bách Hàm mang theo chút mong đợi liều lĩnh, quyết đánh đến cùng khẩn cầu cô: “Vân Bạc, chị yêu em, chúng ta, bắt đầu lần nữa có được không?” 

Trong nháy mắt đó, tay Giang Vong khẽ run lên, bước chân thoáng nghỉ một lúc, trong một hồi có phần loạng choạng.

Hứa Bách Hàm hơi nghiêng thân, trong hơi nước trong suốt trước mắt, dào dạt mong đợi mà nhìn Giang Vong, chờ đợi cô trả lời. Nếu như tất cả lời nói đều vô dụng vô lực, vậy, chị đồng ý dùng hành động chứng minh tất cả.

Nhưng từ đầu đến cuối, Giang Vong cũng chỉ trầm mặc đẩy chị từng bước từng bước đi về phía trước.

Lúc sắp đến trước xe chờ Hứa Bách Hàm, cuối cùng Hứa Bách Hàm nghe thấy được tiếng cười khẽ trầm thấp của Giang Vong, chị hơi ngửa đầu, nhìn thấy khuôn mặt mang theo nụ cười nhẹ như ẩn như hiện của Giang Vong dần dần tới gần.

Giang Vong khom người xuống, kề sát ở bên tai chị, trầm thấp mà nỉ non than vãn một câu: “Bách Hàm, bao giờ chị cũng thong dong đến muộn như vậy...” 
Trong phút chốc tiếp theo, trời đất ngả nghiêng, Hứa Bách Hàm chỉ vô lực nhìn Giang Vong quyết tuyệt lạnh nhạt mà xoay người rời đi, đi khỏi tầm mắt của chị, thế giới của chị, nước mắt, ảm đạm lấy đôi mắt.


Bên tai của chị, liên tục quanh quẩn, là câu nói lạnh tanh mang theo ý cười trào phúng kia của Giang Vong: “Xin lỗi, tôi đã không cần nữa rồi...” 

Một khắc ấy, vạn tiễn xuyên tim, lòng nát như tuyết...

***

Buổi tối, Giang Hoài Khê quyết định thay đổi thói quen làm việc và nghỉ ngơi nhất quán không tốt của Lục Tử Tranh, chỉ mới 10 giờ, nàng liền tắt đèn, thúc giục Lục Tử Tranh lên giường đi ngủ.

Lục Tử Tranh bởi vì quyết tâm đã định giữa ban ngày, không hề câu nệ như buổi tối hôm trước nữa, cô chưa do dự thêm gì, liền bò lên giường, chui vào chăn, tự giác chủ động vùi vào bên cạnh Giang Hoài Khê, tựa như buổi tối hôm trước vậy, vươn một cánh tay, vòng trên eo mảnh của Giang Hoài Khê, sau đó, bèn cảm giác được thân thể Giang Hoài Khê lơ đãng khẽ run lên.

Cậy vào ánh trăng lờ mờ, Lục Tử Tranh nhìn thấy, trên mặt Giang Hoài Khê trông vẻ có mấy phần ngượng ngùng, khiến cô không nhịn được giương môi khẽ cười, có mấy phần thoải mái.

Giang Hoài Khê hơi nhíu mày, lén lút hắng giọng một cái, giả vờ tự nhiên mà nghiêng thân một chốc, thoát đi bàn tay Lục Tử Tranh đặt ở bên eo nàng, lạnh nhạt nói: “Qua một thời gian ngắn nữa, thời tiết sẽ hơi nóng trở lại, có lẽ chúng ta phải đổi chăn thôi.” 

Lục Tử Tranh nhìn bóng người của Giang Hoài Khê quay lưng về phía của cô, ánh mắt dịu dàng đi, nhẹ giọng đáp lại nàng một tiếng: “Ừ.” Cô không hề chớp mắt mà nhìn Giang Hoài Khê, trong tròng mắt không có một chút buồn ngủ.

Trầm mặc một lát, Giang Hoài Khê quay người lại, nằm ngang nghiêng đầu nhìn Lục Tử Tranh một cái. Thấy Lục Tử Tranh đang nhìn thẳng vào mình, nhịp tim nàng đập nhanh một nhịp, bên môi mang theo chút cười nhẹ, giả vờ tự nhiên mà chế giễu bảo: “Tôi biết dung mạo tôi xinh đẹp, nhưng cậu cũng đừng dùng ánh mắt như hổ như sói này nhìn tôi chứ, tôi sẽ sợ hãi đến ngủ không được đó.” 

Lục Tử Tranh cưỡng không được cong cong mặt mày, buồn cười bảo: “Cô biết cái gì gọi là phóng đại sự thật không?” 

Giang Hoài Khê nhếch môi cười đắc ý, nhíu mày bình tĩnh nói: “Dù sao tôi cũng không phải như thế.” 

Nàng trông thấy khuôn mặt sống động đẹp đẽ, quyến rũ dịu dàng gần trong gang tấc của Lục Tử Tranh như vậy, lòng không khỏi đã mềm còn mềm hơn, cảm thấy trái tim thấm ướt một mảnh. Ánh mắt đầu tiên khi tỉnh lại, ánh mắt cuối cùng trước khi ngủ, đều là gương mặt khiến cho nàng hồn khiên mộng nhiễu này, nó là giấc mộng đẹp mà nhiều năm qua nàng muốn mơ lại không dám mơ. Vô số lần, nàng đã sắp đưa tay ôm vòng lấy thân thể mềm mại nhỏ yếu này, vô số lần, nàng đã sắp gật đầu đáp lại đôi mắt óng ánh khao khát này, vô số lần, nàng đã sắp khắc chế không được...

Nhưng, Tử Tranh, nếu bây giờ mộng đẹp giữa cậu và tôi trở thành sự thật, có một ngày, khi mộng tỉnh, cậu phát hiện bên cạnh đã không còn tôi, tôi sẽ không còn quay về nữa, vậy cậu có thể sẽ oán trách dung túng lưu luyến của tôi hôm nay hay không?

Ngoài cửa sổ có gió nhẹ thổi vào, thấm vào lòng người, Giang Hoài Khê hơi khép đôi mắt, liếc mắt nhìn về phía cửa sổ sát đất vĩ đại ấy, ngóng nhìn bầu trời đêm mênh mông ấy, bên môi khoác lên một nụ cười cực nhẹ cực nhẹ.

Nàng đưa tay ra từ trong chăn, ngón tay nhỏ bé khẽ nhẹ nhàng chỉ vào bầu trời đêm xa xôi, nhẹ giọng dò hỏi: “Tử Tranh, cậu thấy bảy ngôi sao xếp đặt như cái muỗng ấy không, đó là chòm sao Đại Hùng...” 

Lục Tử Tranh nhìn theo ngón tay của nàng, nhưng chỉ thấy một mảnh tối tăm trên bầu trời đêm, cả những ngôi sao bình thường cũng không thấy mấy ngôi, thế là cô hơi ngập ngừng lên tiếng trả lời: “Eh, hình như tôi không thấy...” 

Giang Hoài Khê lại chỉ nhàn nhạt cười cười, ngón tay lại chỉ chỉ xuống dưới, tiếp tục nói: “Cậu xem kìa, ở bên dưới phía Nam một chút, đang phát sáng như một dấu chấm hỏi viết ngược đó, nó là chòm sao Sư Tử đó... Nhìn thấy không?” 

Lục Tử Tranh kìm lòng không đặng dựa sát Giang Hoài Khê, đặt cằm trên bả vai Giang Hoài Khê, cùng nàng đồng thời ngắm bầu trời đêm, cưỡng không được nhẹ giọng nghi ngờ ở bên tai nàng: “Ở đâu, sao tôi không nhìn thấy gì cả?” 

Giang Hoài Khê lại quay đầu lại, khóe môi hơi gợi lên, nhíu mày cười đáp lại một câu: “Có lẽ là vì cậu khá đần?” 

Lục Tử Tranh nghe vậy không vui, dùng cằm chọt chọt bả vai gầy gò của Giang Hoài Khê, lấy đó là nghiêm phạt của không vui.

Trong tròng mắt Giang Hoài Khê, có chút cưng nựng cùng dịu dàng không che giấu được, nàng thấy động tác trẻ con của Lục Tử Tranh, thả giọng nhẹ xuống, nghiêm túc nói: “Lúc nhỏ tôi thích cùng với Hoài Xuyên quấn quít lấy cha bảo ông dạy chúng tôi nhận thức những ngôi sao, chòm sao Đại Hùng, chòm sao Sư Tử, sao Bắc Cực,... Nó vẫn luôn ở trong lòng tôi, vì thế, khi tôi thấy chúng nó, thấy chúng nó vẫn luôn ở bên cạnh tôi, kèm với đó là giọng thì thầm dịu dàng của cha.” 

Lục Tử Tranh hơi run run, lẳng lặng mà ngưng mắt nhìn Giang Hoài Khê. Cô trông thấy đôi mắt Giang Hoài Khê xán lạn như ngôi sao, bên môi lộ ra một nụ cười dịu dàng, nàng đưa tay nhẹ nhàng bao phủ vị trí trái tim của cô, nói với cô: “Tử Tranh, dì ở chỗ này đây, cậu nhìn thấy không?” 

Ánh mắt Lục Tử Tranh chỉ sáng rực nhìn nàng.

Giang Hoài Khê đưa một cái tay khác lên bao phủ trên con mắt Lục Tử Tranh, nhẹ giọng dẫn dắt từng bước: “Dùng lòng của cậu để nhìn, cậu nhìn thấy không, trong lòng cậu có một ngôi nhà nhỏ, dì sẽ ở trong đó, bình yên vô sự, dịu dàng mà nhìn chăm chăm cậu, bồi bạn với cậu, luôn luôn như vậy...” 

Mắt Lục Tử Tranh nhẹ nhàng chuyển động, lông mi dài dài của cô chớp chớp, phớt qua lòng bàn tay của Giang Hoài Khê, từng cái từng cái, ngứa ngáy khiến lòng Giang Hoài Khê rung động theo.

Lặng im một lúc lâu, bên môi Lục Tử Tranh, cuối cùng lộ ra ý cười thanh thiển.

Cô nhẹ nhàng kéo xuống bàn tay của Giang Hoài Khê đặt trên mắt cô, ngưng mắt nhìn chăm chăm Giang Hoài Khê, ánh mắt so với bóng đêm càng dịu dàng. Dưới ánh mắt khiến Giang Hoài Khê loạn nhịp, Lục Tử Tranh đem tay Giang Hoài Khê để đến bên môi, ấn xuống nụ hôn nhẹ vào lòng bàn tay của nàng.

Cô nói: “Hoài Khê, tôi thấy mẹ rồi. Tôi còn nhìn thấy, trong ngôi nhà ấy còn có cô, ngoài mẹ ra, khắp nơi khắp nơi đều là cô...” 

Lời tác giả: Các bạn học muốn xem ngược cả muốn xem ngọt, đã thỏa mãn chưa? Cảm thấy mình thật sự là quá cơ trí!? (^? ^*)
================ 
Chương 48:

Lâm Châu từ buổi chiều đã bắt đầu nổi lên mưa to như trút nước, trời âm u, khiến tâm tình của người khác, cũng trĩu nặng.


Trong phòng phẫu thuật, ca mổ vừa kết thúc thành công, Lý Lập Văn đứng bên cạnh Giang Vong, len lén đánh giá cô gái lạnh lùng xinh đẹp này.

Hơn hai năm anh ta làm đồng nghiệp với Giang Vong, vậy mà hình như còn chưa được gặp nụ cười chân chính dễ chịu, mặt mày thoải mái của cô. Mọi người trong bệnh viện đều ngầm nói cô là lãnh mỹ nhân, lúc phụ nữ nói lời này thì mang theo chút mùi vị chua chát, lúc đàn ông nói lời này thì mang theo trông ngóng cùng mê ly. Lạnh lùng hờ hững của Giang Vong, không hề gây trở ngại sức hấp dẫn của cô đối với đàn ông. Trong bệnh viện, người ngầm thích Giang Vong cũng không ít, chỉ là, Giang Vong chưa từng bao giờ cho những kẻ theo đuổi kia một hy vọng mảy may nào. Lý Lập Văn, cũng là một người trong đó.

Giang Vong nhẹ nhàng gật đầu về phía đồng nghiệp bên cạnh, lấy đó như ý vất vả mọi người rồi, sau đó, cởi đi găng tay phẫu thuật, giẫm bước chân trầm ổn bình tĩnh hướng ra ngoài của phòng phẫu thuật.

Lý Lập Văn do dự một lát, đi theo, trong phút chốc khi Giang Vong đẩy cửa chính phòng phẫu thuật giẫm bước chân ra ngoài, anh ta mời gọi, bảo: “Bác sĩ Giang, nghe nói ở đường Trường Tân có mở một tiệm ăn kiểu Nhật khá ngon, nếu em rãnh rỗi thì nể nang mặt mũi cùng đi thử một lần được không?” Khi anh ta nói chuyện, phía bên cạnh khóe môi lộ ra chút ý cười tinh nghịch, tựa như là tùy ý nô đùa.

Nghe vậy, Giang Vong chưa do dự mảy may nào, định mở miệng từ chối, chỉ là lúc cô lơ đãng ngước mắt, liền nhìn thấy, đôi mắt trong vắt của Hứa Bách Hàm kia, đang không hề chớp mắt mà xích chặt trên người mình, phút chốc khi thấy mình, vẻ mặt chị ta có niềm vui sướng.

Trên hai chân Hứa Bách Hàm được đặt một túi lớn màu đỏ, Giang Vong không dám quan sát hơn nữa. Cô không cách nào lừa gạt mình, nói mình không thèm để ý. Sự thật là Hứa Bách Hàm không đứng lên được, từ khi biết chuyện đó xong, nó luôn luôn như một cây kim đâm vào đáy lòng cô vậy, đâm lấy cô trong lúc lơ đãng, đâm lấy cô máu me đầm đìa, đau khiến cô khó tự kiềm chế.

Thân hình Giang Vong hơi dừng lại một chút, nhíu nhíu mày, thoáng rũ mắt, trầm mặc chốc lát, lại tiếp tục nhấc chân, vừa đi ra ngoài, vừa nhàn nhạt đáp ứng lời mời của Lý Lập Văn: “Được, anh chờ một lát, tôi về văn phòng đổi quần áo.” 

Lý Lập Văn không nhịn được ngớ ra một chốc, lỗ tai anh ta không có vấn đề chứ? Giang Vong, đây là, đáp ứng anh ta rồi? Trong nháy mắt phản ứng lại, anh ta vội vã đuổi theo, luôn miệng mà đáp lại Giang Vong: “Không sao không sao, anh không gấp đâu, anh đến văn phòng đổi quần áo xong rồi qua văn phòng em chờ em.” 

Anh ta bị hưng phấn vui sướng khiến đầu óc mê man, hoàn toàn không chú ý đến phía sau anh ta, vang lên âm thanh chuyển động có phần trầm thấp của xe lăn, sau khi anh ta đi vào văn phòng xong, nó vẫn luôn đi theo Giang Vong, cùng tiếng bước chân của Giang Vong, một nhịp một nhịp, nhấp nhô mà giao hưởng...

Hứa Bách Hàm hơn ba giờ chiều đã đến bệnh viện, biết Giang Vong tạm thời có ca mổ, bèn vẫn chờ ở ngoài phòng phẫu thuật, một lần chờ, chính là hơn bốn giờ. Bầu không khí nghiêm túc lạnh lẽo trong bệnh viện, cùng sắc trời âm trầm ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi tí tách, khiến lòng Hứa Bách Hàm, dần dần mà cũng trở nên ẩm ướt sườn sượt, lành lạnh man mát, trong vẻ mặt, bi thương khổ sở.

Lúc nhìn thấy Giang Vong, Hứa Bách Hàm cảm giác được trái tim của mình dường như sống lại trong nháy mắt, nhảy lên mà tươi sống rõ ràng như vậy. Chị không quên hai hàng lông mày nhăn lại của Giang Vong trong khi nhìn thấy chị, nhưng chị vẫn như cũ, lấy hết dũng khí, tựa như không nhìn thấy gì cả, không thèm để ý đối với thờ ơ coi thường của Giang Vong đối với chị, lặng yên không hé răng mà đi theo.

Giang Vong biết Hứa Bách Hàm vẫn liên tục yên lặng đi theo phía sau cô, cô cau mày, đi ở phía trước Hứa Bách Hàm, cùng chị đồng thời trầm mặc. Cô đẩy cửa văn phòng mình ra, cứ mở rộng ra như thế, vẻ mặt bình tĩnh, cẩn thận tỉ mỉ mà rửa sạch tay mình ở bồn rửa tay, cởi đi áo blouse của mình, bỏ vào trong tủ rồi khóa chặt, mới quay người sang, nhìn về phía Hứa Bách Hàm vẫn chăm chăm nhìn mình, hơi khép mắt nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu không tốt cho lắm: “Có chuyện gì không?” 

Hứa Bách Hàm nhìn dáng vẻ nhíu lông mày rõ ràng có chút không kiên nhẫn của cô, trong nháy mắt, lòng như bị kim đâm thật sâu vậy, có chút đau đớn khó mà nói rõ, nhưng chị vẫn toét toét khóe môi, cười đến mặt mũi cong cong, giọng điệu dịu dàng: “Chỉ là muốn biết em có thời gian cùng đi ăn một bữa cơm không? À, vốn là chị làm thức ăn em thích nhất, định chờ em tan tầm rồi là có thể nhân lúc ăn nóng, không nghĩ đến là đột nhiên em có ca mổ, bây giờ có lẽ cũng nguội rồi.” 

Ánh mắt Giang Vong nặng nề nhìn khuôn mặt tươi cười của Hứa Bách Hàm, cảm thấy, cây kim trong lòng ấy, lại bắt đầu, từng cái từng cái đâm vào khiến cô đau đớn. Cô dời mắt đi chỗ khác, bỗng nhìn thấy Lý Lập Văn đã đứng ở cửa, đang cười chờ cô. Cô nhẹ nhàng hơi khép đôi mắt lại, một lát sau mới lần nữa mở mắt ra, lạnh lùng trong vẻ mặt ngày càng sâu, đi ra ngoài vài bước, nhìn Lý Lập Văn hỏi Hứa Bách Hàm: “Sao bây giờ, tôi đã hẹn Lập Văn rồi.” Rành rành là một câu nghi vấn, Giang Vong lại dùng ngữ điệu bình thản xa cách cực hạn, đem điệu bộ từ chối, bày rõ ràng ra như vậy.

Hứa Bách Hàm nghe vậy hơi sững sờ, quay hướng xe lăn lại, mới nhìn thấy thanh niên tuấn lãng đứng ở cửa đang cười nhìn họ.

Giang Vong lại đi mấy bước ra bên ngoài, đứng ở bên cạnh Lý Lập Văn, đưa tay khoác nhẹ lên cánh tay Lý Lập Văn, tình cảm thân thiết khó mà nói lên lời.

Lý Lập Văn mỉm cười liếc mắt nhìn Giang Vong một chút, mang theo chút ý cười cất tiếng nửa đùa nửa thật mà cầu xin Hứa Bách Hàm: “Bạn ơi, bạn không biết Tiểu Vong khó hẹn thế nào đâu, bạn tác thành tôi đi, nếu tôi thành công ôm mỹ nhân về, nhất định sẽ nhớ đến công lớn của bạn.” 

Giang Vong tựa như giận tựa như thẹn mà nguýt Lý Lập Văn một chút, Lý Lập Văn lập tức cười đầu hàng, bảo: “Ai ya, anh chưa nói gì đâu...” 

Một khắc đó, Hứa Bách Hàm nhìn ăn ý dị thường kẻ xướng người họa của bọn họ, y hệt môi đôi tình nhân xứng đôi, huyết sắc trên mặt trong phút chốc tụt hết, cả ý cười gượng gạo cũng nặn không ra, tay nắm xe lăn sít sao lại, đầu ngón tay đã là một mảnh trắng bệch. Chị mở miệng, mấy lần cố gắng, mới lắp bắp nói: “Vậy... Vậy không sao, tôi, tôi đi trước, hai người đi đi...” Sau đó bỏ chạy trối chết.

Chị cảm giác được khóe mắt của mình đã có lệ ức chế không được mà tràn ra, không dám ngẩng đầu lên để Giang Vong nhìn thấy, chỉ dám cúi đầu, nhanh chóng chuyển động xe lăn, lảo đảo hoang mang mà xông ra bên ngoài.

Đôi mắt Giang Vong không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm Hứa Bách Hàm, nhìn bóng người tiêu điều thảng thốt rời đi của chị, trong vẻ mặt có mấy phần khổ sở không che giấu được, đứng im bất động...

Trong lúc nhất thời Lý Lập Văn đột nhiên có chút lúng túng, nhẹ giọng mở miệng nhắc nhở: “Vậy...” 

Giang Vong khép đôi mắt, che phủ xuống tất cả ưu tư, buông lỏng ra cánh tay Lý Lập Văn, đi về phía trước vài bước, kéo ra khoảng cách với anh ta, lạnh nhạt nói: “Đi thôi...” 

Lý Lập Văn lại nhạy cảm mà nhận ra được, bước chân của cô, mang theo mấy phần loạng choạng trong vô thức.

***

Cát An từ sau buổi chiều, cũng đã rơi xuống cơn mưa nhỏ tí tí tách tách, bởi vì nước mưa, trời bỗng chốc trở nên hơi mát lên.

Sau khi Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê ăn cơm tối xong, liền rất sớm mà chui vào ổ chăn, hai người đồng thời tựa trên gối đầu ở trên giường, vai song song vai, tùy tiện đổi kênh truyền hình, xem hoặc là tin tức, hoặc là quảng cáo...

Truyền hình tin tức kết thúc xong, Giang Hoài Khê cầm remote, hững hờ mà đổi sang đài khác, đột nhiên, trong nháy mắt, màn hình TV tối sầm, đèn trên đỉnh tắt hết, bên trong, lâm vào một vùng tăm tối...

Lục Tử Tranh nhất thời không kịp phản ứng, mang theo chút hoang mang mà gọi nhẹ một tiếng: “A...” 

Giang Hoài Khê tức khắc đưa tay nhẹ nhàng bắt lấy cánh tay của cô, vỗ về nói: “Không sao đâu, có thể là tuyến cột điện bên ngoài lại cháy thôi, qua chút thời gian là ổn thôi.” Cát An là thôn nhỏ, đường dây lạc hậu nghiêm trọng, tuy rằng hằng năm đều có công tu đổi mới, nhưng vẫn không thể tránh khỏi đường dây hay bởi vì điện áp quá cao mà cháy hỏng, nàng ở lại đây đã nhiều năm, đối với việc này, từ lâu đã không còn cảm thấy kinh ngạc.

Giang Hoài Khê nhảy xuống giường, trong bóng tối không tìm được dép lê, bèn đi chân đất, ngồi xổm ở trước ngăn kéo lần mò, lục tìm ra cây nến vốn quanh năm đều được chuẩn bị, châm lửa từng cái từng cái, đưa đến chút ánh sáng cho Lục Tử Tranh.

Bên trong ánh nến chập chờn, nàng nhìn thấy đôi mắt Lục Tử Tranh tựa như đang ngậm nước, mang ánh sáng rạng rỡ lềnh bềnh, không hề chớp mắt mà nhìn mình, trong ánh sáng mơ hồ, đường nét mông lung, tóc dài đen sẫm, càng nổi bật lên quyến rũ động người, mê hoặc hồn người của cô.

Tiếng mưa rơi tí tí tách tách ngoài cửa sổ, liên miên không dứt, theo cơn gió chếch phẩy vào trên cửa sổ phát ra tiếng vang, giọt nhỏ giọt to như ngọc thạch tản lạc lanh lảnh vui tai. Tâm tư của Giang Hoài Khê, trong nháy mắt phiêu đến hơi xa xôi.

Rất nhiều năm trước, cũng là đêm mưa như vậy, nàng ngồi ở dưới sân khấu, bên trong một vùng tăm tối, nhìn bóng người mông lung của Lục Tử Tranh dưới ánh sáng tụ lại trên sân khấu, nghe giọng hát trầm nhẹ du dương của cô, nhìn dáng múa quyến rũ động lòng người của cô. Trong nháy mắt đèn sáng ấy, nàng thấy cô ngước mắt đảo qua mọi người dưới sân khấu, trong lúc mọi người vỗ tay nhảy nhót, vẻ mặt cô, lại là một mảnh tẻ ngắt cùng lạnh nhạt, như một gốc cây Thanh Liên cao ngạo nở rộ, thế là hai mắt liền mê say...Không hề nghĩ rằng, chỉ với cái nhìn lâu thêm ấy thôi, đã khiến cho nàng từ đó, không thể nào quên được nữa...

Giang Hoài Khê khom lưng nhặt di động lên, ngón tay ấn nhẹ, liền có tiếng nhạc nhẹ nhàng chậm chạp chảy xuôi, “Love you and love me, em không bao giờ quên...”, đây là một ca khúc《Xích Đạo và Bắc Cực》của Lục Tử Tranh năm đó.

Nàng đưa tay ra, thanh âm mang theo khàn khàn mê ly: “Tử Tranh, khiêu vũ không?” 

Lục Tử Tranh kinh ngạc mà nhìn bàn tay trắng nõn đẹp đẽ trước mắt kia, nghe giọng hát mang theo bi thương của mình chậm rãi chảy xuôi bên tai, trong lúc nhất thời, chỉ cảm thấy hoảng hốt.

“Hoài Khê...” Cô nỉ non bật ra.

Ánh mắt của Giang Hoài Khê, ở trong ánh sáng yếu ớt, có vẻ càng ngày càng dịu dàng, mang đầy thùy mị.

Bên môi Lục Tử Tranh lộ ra một vệt cười yếu ớt, cuối cùng đưa tay ra, phủ trên lòng bàn tay mang theo lạnh lẽo của Giang Hoài Khê, từng chút từng chút nắm chặt...

Trong bóng tối, trong ánh sáng yếu ớt, họ đi chân trần, hai tay nắm lấy nhau, ở phía trước cửa sổ dịch dời khiêu vũ, hoàn hảo vừa nhịp tựa như đã được tập luyện qua ngàn lần vạn lần, ăn ý dị thường.

Trên tường, hình ảnh không rõ đường nét, chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người đang một tiến một lùi, lách mình, nghiêng người, kề gần, rời ra, quấn quýt nhiều lần...

“Love you and love me, nhưng biển rộng vô biên vô hạn, em còn có thể quay về bên anh hay không...” Ca khúc sắp hết rồi, Lục Tử Tranh đan xen bước chân, xoay tròn kèm với tiếng nhạc, một vòng lại một vòng, sa vào trong lồng ngực của Giang Hoài Khê, người ngẩng đầu lên, người cúi đầu xuống, bốn mắt nhìn nhau...

Không biết mưa đã tạnh lúc nào, chỉ nghe thấy âm thanh “tí tách” lanh lảnh của những giọt nước trên mái hiên ở ngoài cửa sổ chậm rãi từ trên cao rơi xuống, chậm rãi chậm rãi, trôi nổi trong lúc yên tĩnh...

Hai tay nắm lấy nhau, không biết khi nào đã buông ra, một tay Lục Tử Tranh ôm nhẹ eo Giang Hoài Khê, ngước đầu, không hề chớp mắt, ánh mắt sáng rực mà nhìn Giang Hoài Khê. Ánh mắt sáng rực của cô, đảo qua lông mày tinh tế của nàng, đôi mắt mỹ lệ tựa như sao sáng, mũi vểnh cao, sau cùng, rơi vào trên môi mỏng trơn bóng ấy...

Trong phút chốc, Giang Hoài Khê tựa như bị nhiệt độ ngầm chứa trong tròng mắt của Lục Tử Tranh làm bỏng, hoảng hốt mà tránh ánh mắt đi, định xoay người tránh thoát khỏi ôm ấp của cô...

Trong phút chốc tiếp theo, Lục Tử Tranh lại đưa hai tay ra, từ sau lưng của nàng, chặt chẽ bao bọc ở eo của nàng, chôn mặt ở giữa cổ và vai nàng, thấp giọng nỉ non khẩn cầu: “Hoài Khê, đừng tránh tôi nữa.” 

“Tôi yêu cô...” 

Một khắc đó, Giang Hoài Khê ức chế không được run rẩy trong lòng, nàng nghe thấy, tiếng hơi thở mềm mại dịu dàng của Lục Tử Tranh bên tai, cảm thụ lấy, nhiệt độ ấy, từng chút từng chút, thổi vào trong thân thể của mình, thổi vào trong lòng mình, khiến cho nàng, ức chế không được mà nhẹ nhàng run lên...

Nàng quay người sang, cúi đầu, sáng rực mà nhìn chằm chằm vào Lục Tử Tranh thành kính yêu thương trước mắt, trong vẻ mặt, lại là mấy phần hạnh phúc khó ức chế nhảy lên chân mày, lại là mấy phần khổ sở của do dự đau buồn...

Lục Tử Tranh lại hai tay ôm nàng, từng chút từng chút, dần dần ôm chặt. Có lẽ bóng đêm quá mức du dương như thế, cô ngước đầu, ánh mắt như nước, rốt cuộc ức chế không được khát vọng, hơi kiễng mũi chân, đến gần bên môi Giang Hoài Khê, chậm rãi, ấn xuống...

Trong lúc đôi môi đang sắp ấn xuống, Giang Hoài Khê đưa tay phủ lấy đôi môi của nàng, khiến cho cái hôn của cô, rơi vào trên mu bàn tay của nàng. Trong cái nhìn chăm chăm mang theo nghi hoặc và không hiểu của Lục Tử Tranh, nàng nghe thấy thanh âm khàn khàn mà kỳ quái của mình: “Tử Tranh, tôi sợ cậu sẽ hối hận...” 

Lục Tử Tranh lại chỉ thật lâu nhìn nàng, khóe môi chậm rãi cong lên sáng chói nở nụ cười. Cô nhón chân lên, dịu dàng hôn qua cái trán của Giang Hoài Khê, hôn qua lông mày của nàng, mắt của nàng, mũi của nàng, cô nói: “Hoài Khê, tôi không biết tôi yêu cô, sau này sẽ hối hận hay không, nhưng mà, Hoài Khê, tôi biết, nếu như tôi không yêu cô, tôi nhất định sẽ hối hận...” Thanh âm của cô, là thành kính kiên định như vậy, lại là dịu dàng lưu luyến như vậy...

Giang Hoài Khê nhắm mắt lại, lông mi thật dài nhẹ nhàng run rẩy, bên trong cái khẽ hôn của Lục Tử Tranh, bàn tay nàng che ở trên môi, rốt cuộc, từng chút từng chút vô lực lướt xuống...

Nàng cảm thụ lấy môi lưỡi dịu dàng nhẵn nhụi của Lục Tử Tranh, từng chút từng chút khẽ vuốt qua đôi môi của nàng, cạy ra hàm răng của nàng, từng chút từng chút, công thành đoạt đất, cuối cùng, không nhịn được, nhẹ nhàng mà môi răng lên xuống, khẽ cắn cái lưỡi ấm áp nhẵn nhụi của Lục Tử Tranh, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng chậm rãi lướt qua, liếm láp, cảm thụ lấy nhiệt độ cùng rung động chân thật nhất đến từ Lục Tử Tranh...

Lúc Lục Tử Tranh nghiêng thân đặt trên người nàng, run rẩy cởi ra áo choàng của nàng, kéo xuống vạt áo của nàng, nhẹ nhàng gặm cắn vai cổ, xương quai xanh của nàng... Giang Hoài Khê nhắm hai mắt lại, không nói gì mà dung túng, từ bên tai lắng nghe tiếng thở dốc triền miên mềm mại nhỏ dài giữa nàng cùng Lục Tử Tranh, còn cả âm thanh thở dài thỏa mãn đến từ đáy lòng...

Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ gió nghiêng, cùng kiều diễm cả phòng, từng chút từng chút, tí tách đến trời sáng...

Nến đỏ chập chờn, Giang Hoài Khê trong sự rung động, thân thể ức chế không được mà căng thẳng, hơi ngẩng đầu lên, lộ ra bờ cổ mê hoặc hồn người, hai tay ôm thật chặt Lục Tử Tranh trên người...

Khóe mắt của nàng, có một giọt lệ nhẹ nhàng lướt xuống, bên môi, lại tỏa ra một nụ cười tuyệt mỹ động người...

Tử Tranh, tôi đầu hàng rồi.

Chúng ta, cùng nhau trầm luân đi...

Lời tác giả: Có nên biểu dương tui hay hơm?? (^? ^*) 

Lời editor: Có nên biểu dương cả tui hay hơm?? (^? ^*) 

Vốn dĩ chương này và chương trước phải đăng từ tối 2 hôm trước, nhưng cái vụ cáp mạng quốc tế bị hỏng đó =.= hic tui cũng đau khổ lắm TvT vừa về nhà check mạng vào được là lên post cho các cô xem đây TvT Hy vọng không dở chứng nữa để tui còn hoàn trước tết...

Với tư cách là độc giả đứng ngoài chứng kiến toàn câu truyện, chắc cũng có nhiều người mong đợi khoảnh khắc hai bạn chính thức bên nhau nhỉ?

Ồ, và tiếc quá, bộ này là thanh thủy văn các cô à~ haha~ 

Moahahaha~

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna