Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 57 + 58

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 57:
Trong thang máy, Hứa Bách Hàm khom lưng xuống, hai tay che mặt, cuối cùng, khóc đến tan nát cõi lòng, thở không ra hơi...

Tại sao, tại sao, tại sao phải tàn nhẫn như vậy, Vân Bạc, Vân Bạc...

Một đường này, Hứa Bách Hàm không gọi xe. Một mình, ở trên phố đèn đóm sáng choang lại vạn phần xa lạ, từng cái từng cái, đẩy xe lăn, một đường đi về, một đường khóc...

Từ nhà Giang Vong đến Hứa gia, lộ trình 15 km, Hứa Bách Hàm đẩy bốn tiếng mới đến, da trong lòng bàn tay bị mòn rách, chảy máu, nhưng chị, chút cũng không để ý...

Đêm khuya hơn mười một giờ, Hứa Bách Hàm rốt cuộc về tới Hứa gia.

Trong nhà cũng đèn đuốc sáng choang, Hứa Bách Thao đang đứng ở cửa nhà chờ chị, xa xa mà trông thấy chị, cậu liền xông lên trên, nắm lấy xe lăn, căng thẳng vội vàng hỏi chị: "Chị, chị đã đi đâu, gọi điện thoại cho chị chị cũng không nhận, chị sao vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Hứa Bách Hàm lại lặng lẽ che hai tay bị mòn rách da lại, cúi đầu, không cho Hứa Bách Thao nhìn thấy hai mắt đỏ bừng của chị, nhẹ giọng vỗ về cậu, nói: "Chị không sao, chỉ là, muốn một mình yên lặng đôi chút thôi. Bách Thao, chị có phần mệt mỏi, đưa chị về phòng nghỉ ngơi đi, em cũng nghỉ ngơi sớm chút."

Tay Hứa Bách Thao nắm thật chặt xe lăn, cắn chặt môi, cậu nặng nề cúi đầu mà nhìn cô gái gầy yếu mệt mỏi đang cúi đầu trước mặt, trong lòng có vạn ngữ thiên ngôn tính nói, cuối cùng, lại chỉ là nhẹ nhàng đưa tay ôm ấp chị một chút, ôn giọng đáp ứng chị: "Được, em đưa chị về."

Giang Vong gọi điện thoại cho cậu, bảo cậu đi đón Hứa Bách Hàm rồi, nhưng mà, cậu lại không đi tìm Hứa Bách Hàm. Cậu biết hết thảy những thứ phát sinh trên người chị gái đáng thương này của cậu tối nay, cậu đau lòng, nhưng cũng, vô năng vô lực...

Tất cả, rồi sẽ qua thôi. Chị, sau tối nay, chúng ta bắt đầu cuộc sống mới được không? Hứa Bách Thao đẩy Hứa Bách Hàm đi về, cúi đầu nhìn Hứa Bách Hàm, ở trong lòng yên lặng mà khẩn cầu chị.

Đêm hôm đó, Hứa Bách Hàm ngồi ở phía trước cửa sổ, ngước đầu, nhìn bầu trời đêm đen nhánh, mặt trăng từng chút từng chút, rơi xuống, bầu trời chậm rãi chậm rãi, sáng lên...

Gió đêm càng ngày càng lạnh, chị càng ngày càng lạnh, lạnh thật, chị tự ôm chính mình, chợt ấm ức tuyệt vọng, khóc đến khó tự kiềm chế. Trong nháy mắt đó, chị cảm thấy bất lực, một tay níu chặt quần áo ở ngực dữ dội, cảm thấy tim đột nhiên đau như có một con dao cùn đang dữ tợn đâm vào. Chị hốt hoảng mà cầm lấy di động, lướt qua từng người từng người trong danh sách liên lạc, rất muốn nói cho ai đó, chị khó chịu quá, chị đau quá, rất muốn có người có thể nói với chị, đừng sợ, kiên trì thêm chút nữa, hết thảy rồi sẽ tốt đẹp thôi...

Trong nước mắt mông lung, tay chị lướt qua số cha, mẹ, Bách Thao, Tử Tranh, Hoài Khê... Nhưng mà, cuối cùng, chị vẫn buông di động xuống, vứt bỏ bản thân mình ở trong hắc ám và tĩnh lặng.

Đêm đã khuya, mọi người đều ngủ rồi, đừng khiến cho họ lo lắng.

Huống hồ, tất cả, cũng sẽ không bao giờ tốt lên nữa rồi. Hứa Bách Hàm, đừng lại lừa mình dối người nữa...Mặt trăng từng chút từng chút biến mất không thấy, mặt trời từng chút từng chút bay lên, tất cả trong sự che phủ của nắng mai, đều tràn đầy sức sống cùng hi vọng như thế, nhưng trong lòng Hứa Bách Hàm, lại càng ngày càng tuyệt vọng tĩnh lặng đi...

Ngày tiếp theo, sau khi ăn điểm tâm xong, Hứa Bách Hàm đột nhiên cười nhẹ nói với Hứa Bách Thao: "Bách Thao, hết thảy vướng mắc của chị và Vân Bạc đều kết thúc rồi. Sau này, em không cần tự trách nữa, trong gút mắc giữa bọn chị, em không có bất kỳ lỗi lầm gì." Chị kéo tay Hứa Bách Thao sang, nhìn cậu trai to xác - cùng nhau lớn lên từ nhỏ - ở trong mắt chị mãi mãi cũng chỉ là con nít, thành khẩn nhận lỗi: "Xin lỗi, nhiều năm nay, đã khiến em cùng chịu khổ với chị rồi. Xin lỗi, em không có bất kỳ lỗi lầm gì để nói câu này cả, là chị nên nói với em, đã để em tự trách nhiều năm qua, ấm ức em rồi."

Hứa Bách Thao nhìn Hứa Bách Hàm, vành mắt tức khắc ửng đỏ, yết hầu rung chuyển, sau một hồi, cậu khóc ra tiếng, khóc như một đứa trẻ, cậu ngồi xổm xuống, ôm hai chân Hứa Bách Hàm, khóc lóc lắc đầu nói: "Chị, xin lỗi, xin lỗi, em không ấm ức, chị, sau này chị, nhất định phải khỏe mạnh, cho quá khứ đi qua hết đi, người một nhà chúng ta yên ổn bên nhau là được rồi..."

Hứa Bách Hàm chỉ dịu dàng từ ái mà vuốt đầu cậu, cũng không trả lời cậu...

Buổi chiều, sau khi ăn cơm trưa xong, Hứa Bách Hàm liền kiên trì trở về Cư Châu.

Mấy ngày sau khi về Cư Châu, thái độ chị bỗng nhiên khác thường, buông xuống tất cả công việc và yêu thích trong tay mình, hiếm khi mà cùng mẹ đi thẩm mỹ viên cả đi đến CLB dưỡng sinh, dỗ dành mẹ đến mức vô cùng vui vẻ. Ban đêm, Hứa ba xã giao không về, Hứa mẹ một mình mất ngủ ngủ không yên, Hứa Bách Hàm tự phát tự giác mà cầm quyển Hồng Lâu Mộng, ngồi ở bên giường Hứa mẹ, bảo là muốn đọc truyện trước khi ngủ cho mẹ nghe, dỗ bà ngủ, Hứa mẹ vui đến cười không ngậm mồm vào được. Hồng Lâu Mộng chỉ mới vừa đọc hai hồi, Hứa mẹ liền trong giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng của con gái, bước vào mộng đẹp, ngủ đến yên ổn...

Sau khi mẹ ngủ rồi, Hứa Bách Hàm rất lâu mà nhìn mẹ, không cầm được, liền đỏ cả vành mắt. Chị cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán mẹ, dịu dàng tựa như nụ hôn ngủ ngon nhiều năm trươc mẹ dỗ chị ngủ. Chị ở trong lòng yên lặng mà lẩm bẩm: "Mẹ, xin lỗi, con yêu mẹ. Con gái bất hiếu, sau này, xin mẹ nhất định phải chăm sóc tốt bản thân."

Chị ở phòng khách, lần đầu tiên tự tay ủi áo sơ mi cho cha, lần đầu tiên lau giày da cho cha, chờ đến khi cha về, chị đưa cho ông một ly nước mật ong giải rượu, xoa xoa huyệt thái dương cho ông, ôn giọng khuyên nhủ cha: "Cha, sau này cha nên uống rượu ít thôi, thân thể vẫn là quan trọng nhất, có thời gian thì về sớm chút ở bên mẹ kìa, không có cha ở bên cạnh, mẹ bao giờ cũng ngủ không được..."

Hứa ba yêu thương mà cười cười, dùng bàn tay rộng lớn sờ sờ đầu Hứa Bách Hàm, dịu dàng đáp ứng con gái, nói: "Được, ba nghe lời con."

Đêm hôm đó, sau khi nhìn cha kéo thân ảnh mệt mỏi rời khỏi phòng khách đi về phòng ngủ xong, Hứa Bách Hàm ngơ ngẩn ở phòng khách, nhìn ảnh gia đình treo trên vách tường kia hồi lâu, cuối cùng, chậm chạp quay về phòng, đi tới căn phòng tối kia.Chị lấy di động ra, từng cái từng cái, trịnh trọng nhấn chuỗi điện thoại mà chị thuộc nằm lòng của Giang Vong, nghe âm thanh tít tít theo nhịp điệu từ đầu điện thoại kia truyền tới, lòng chợt từ từ có một loại yên ổn bụi trần lắng đọng.

Điện thoại cuối cùng được nối, truyền đến thanh âm trầm thấp êm tai của Giang Vong: "Chào bạn..."

Hứa Bách Hàm thả lỏng cơ thể, tựa ở xe lăn, ngước đầu nhìn trên tường phòng treo đầy từng cái nhíu mày từng nụ cười của Giang Vong: "Vân Bạc, là chị."

Đầu kia, Giang Vong chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừ."

Thanh âm của Hứa Bách Hàm dửng dưng, tựa hồ mang theo chút nghi vấn: "Em nói, muốn chúng ta thanh toán xong đúng không? Vân Bạc, cái chị nợ em, chị dùng đôi chân cùng mười hai năm chờ đợi, xem như là trả hết sạch rồi phải không?"

Giang Vong trầm mặc phút chốc, trả lời chị: "Đúng, Hứa Bách Hàm, chị không nợ tôi gì nữa."

Hứa Bách Hàm lại chợt cười trầm thấp ra tiếng, nụ cười khiến tâm trạng Giang Vong bỗng có phần bất an kỳ lạ. Quả nhiên, đầu kia sau khi Hứa Bách Hàm cười nhẹ xong, bình tĩnh rồi lại hùng hổ doạ người bảo: "Nhưng mà, Giang Vong, em còn nợ chị, nợ chị một đêm. Muốn thanh toán xong hết sao? Vậy được, em trả cho chị đi! Sau này, chúng ta thật sự không ai nợ ai nữa, chị sẽ không dây dưa với em thêm nữa, nói được là làm được."

Giang Vong im lặng mà cầm di động, hồi lâu sau, cúp điện thoại, Hứa Bách Hàm chỉ nghe được tín hiệu báo máy bận lãnh lẹo từ trong di động truyền tới. Chị nhắm mắt lại, tựa ở trên lưng xe lăn, khắp khuôn mặt tràn đầy mệt mỏi.

Chị biết, Giang Vong chung quy sẽ thỏa hiệp.

Nửa đêm, chị nhận được tin nhắn của Giang Vong, chỉ có một chữ "được" ngắn gọn. Rõ ràng là kết quả chị muốn, là đáp án chị dự liệu, nhưng mà, Hứa Bách Hàm một chút cũng không cười nổi.

Đồng nghiệp của Giang Vong lại kinh hoàng lần nữa, bác sĩ Giang xin nghỉ lần thứ hai trong tháng này. Trong giờ nghỉ ngơi giữa trưa, các y tá không nhịn được nhiều chuyện, có phải là Giang Vong sắp có việc tốt chăng, rồi cảm nghĩ viễn vông...

Mà người trong cuộc là Giang Vong, lúc này lại đã ngồi lên xe Hứa gia, với Hứa Bách Hàm, cùng đi về làng du lịch mà hai người đã từng có quá khứ tốt đẹp ở đó.

Dọc theo đường đi, Giang Vong và Hứa Bách Hàm đều trầm mặc không nói một lời, Hứa Bách Hàm nghiêng đầu, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, tư thế an yên, Giang Vong lại đeo máy trợ thính, nghe nhạc, hơi lim dim mắt, vẻ mặt thờ ơ cùng xa cách.

Đường xe hơn ba giờ, có lẽ là quá yên lặng vô vị, hoặc là quá mệt mỏi, Hứa Bách Hàm rốt cuộc không nhịn được, đóng mắt lại, ngủ thiếp đi.

Giang Vong lơ đãng mà nghiêng đầu, thoáng lướt qua gương mặt ngủ điềm tĩnh yên ổn của Hứa Bách Hàm, chỉ là cái nhìn kia, cô kinh ngạc mà không nỡ dời mắt đi.

Hứa Bách Hàm, thật sự xinh đẹp như nhiều năm trước khiến cô động tâm, nhưng cũng thật sự, tiều tụy đi rất nhiều.Song quyền của Giang Vong từ từ mà nắm chặt, do dự hồi lâu, vẫn không nhịn được sự xung động muốn quan tâm chị của cô, bỏ đi áo sơ mi mỏng ngắn tay khoác ngoài, nhẹ nhàng khoác lên trên người Hứa Bách Hàm.

Trong lúc hai tay cô đặt xuống, Hứa Bách Hàm lại mở mắt ra. Trong chớp nhoáng khi bốn mắt nhìn nhau, Giang Vong không kịp thu hồi ánh mắt quan tâm cùng động tác trên tay, Hứa Bách Hàm lại nhìn lom lom cô, trong mắt dần dần, có ý cười nhàn nhạt chợt ánh lên, chẳng mấy chốc, lại thành đau khổ và thất vọng. Hứa Bách Hàm gì cũng không nói, cuối cùng, chỉ ôm chặt áo sơ mi Giang Vong phủ thêm cho chị, lần thứ hai nhắm mắt lại, lông mày, hơi chau lại thành đắng chát tan không ra.

Trước khi mặt trời lặn, hai người cuối cùng đến ngôi nhà nghỉ dưỡng mà các cô thường hay trọ ở làng du lịch. Giang Vong xuống xe, nhìn biệt thự như cũ trước mắt, bụi cây xanh um, trong lúc nhất thời, thần trí có hơi hoảng loạn, phảng phất trong lúc mơ hồ, nhìn thấy hai cô gái trẻ tuổi, đang mười ngón giao nhau, vừa nói vừa cười mà ở nơi đây ra ra vào vào...

Hứa Bách Hàm ở bên cạnh cô, nhẹ nhàng lên tiếng: "Nơi đây một chút cũng không thay đổi đúng không?" Chị khẽ cười một tiếng, cười khổ bảo: "Đáng tiếc, chúng ta đã thay đổi rồi." Nói xong, chị đẩy mình đi về phía trước, quay đầu lại nói với Giang Vong: "Vào đi. Kỳ thực, ở trong vẫn có một chút thay đổi đấy."

Nhịp bước của Giang Vong, không cầm được có phần càng ngày càng nặng trĩu.

Trang trí trong nhà, quả nhiên, thay đổi rất nhiều, rõ ràng là đã được sửa sang mới một phen. Trên bố cục, phòng khách nhỏ đi một ít, tách một gian bếp ra, bên cạnh có thêm một tủ rượu. Sắc điệu tổng thể, đều là màu vàng ấm Giang Vong thích, trang nhã lại ấm áp. Trên hành lang lầu một đến lầu hai, treo đầy ảnh chụp, Giang Vong chỉ mới lướt qua một chút, liền nhìn thấy, đầy trong hình đều là cô cùng Hứa Bách Hàm.

Dường như, nó giống là một ngôi nhà ở lâu năm hơn là một khách sạn ở tạm.

Hứa Bách Hàm cười nhạt nói với Giang Vong: "Thích không? Trước đây em đã nói, sau này em muốn mua một ngôi nhà cực to, bên trong phải có nhà bếp, phải có tủ rượu, phải trang trí một màu vàng ấm áp, để mỗi khi em về nhà liền cảm thấy ấm cúng, tiếp đó nếu có thể thì cưới về một phu nhân xinh xắn hiền lành, kim ốc tàng kiều, thế là đời này em không còn tiếc nuối gì nữa. Năm sinh nhật 18 tuổi của chị, chị đòi cha căn nhà này, coi như là quà cho lễ thành nhân của chị, sau này làm việc rồi, chị liền sửa sang nó thành thế này, chị nghĩ, em ắt hẳn sẽ vui vẻ. Vân Bạc, ngôi nhà trong tưởng tượng của em, là kiểu dáng này sao?"

Hứa Bách Hàm sót mất một câu chưa nói, năm ấy, sau khi Giang Vong nói "Nếu có thể thì cưới về một phu nhân xinh xắn hiền lành, kim ốc tàng kiều, thế là đời này em không còn tiếc nuối gì nữa" xong, Vân Bạc liền ôm chị, ở bên tai chị nhẹ giọng hỏi chị: "Bách Hàm, em có vận may cưới chị về nhà hay không đây?"

Nhớ tới tình cảnh năm đó, trong nháy mắt thân thể Giang Vong cứng đờ lại, cô yên lặng nhìn Hứa Bách Hàm, Hứa Bách Hàm cũng lẳng lặng mà nhìn thẳng đáp lại cô. Sau rất lâu, Giang Vong dẩu môi nhợt nhạt nở nụ cười, đáp lại nói: Em rất thích."Hứa Bách Hàm cũng nhoẻn miệng cười, trong khóe mắt chân mày mang theo mấy phần thoải mái rõ ràng: "Quá tốt rồi..."

Bữa tối, là Hứa Bách Hàm tự mình xuống bếp chuẩn bị, Giang Vong thấy chị không thuận tiện cho lắm, định hỗ trợ, Hứa Bách Hàm lại hiếm khi nghiêm túc mà ngoan cố từ chối, nghĩa chính ngôn từ nói: "Em cho chị một cơ hội đi, để chứng minh sau này nếu em có cưới chị về nhà, đi theo chị chắc chắn sẽ không bị chị làm đói chết."

Giang Vong đứng ở một bên, nhìn động tác thành thục của Hứa Bách Hàm, bỗng chợt cảm thấy mũi đau xót, có nước mắt, sắp rơi.Năm đó, cô từng cười Hứa Bách Hàm tứ chi không năng, năm ngón tay không dính nước mùa xuân, nói cô sau này cưới chị về nhà, không biết có thể bị chị làm chết đói luôn hay không. Lúc đó Hứa Bách Hàm chỉ cười đáp cô: "Em sợ như vậy thì đừng có cưới chị đó."

Một câu bông đùa thôi, cô cho rằng, Hứa Bách Hàm chưa bao giờ sẽ để trong lòng. Nhưng không hề nghĩ rằng, chị lại nhớ nó hẳn hoi nhiều năm như thế.

Lúc chính thức bắt đầu bữa tối, trời đã hoàn toàn đen rồi. Trong phòng ăn chỉ để lại vài cây nến ấm áp trên bàn ăn, bầu không khí, yên lặng lại ám muội.

Trên bàn dài bày đầy món ăn sắc hương vị đầy đủ, từng món từng món, đều là món Giang Vong yêu thích.

Giang Vong chưa bao giờ biết, hóa ra, Hứa Bách Hàm cũng dụng tâm mà ghi nhớ sở thích của cô, không biết hóa ra, Hứa Bách Hàm cũng từng dụng tâm để hiểu rõ cô như thế.

Trong ánh đèn mông lung, Giang Vong nhìn thấy Hứa Bách Hàm cười nhẹ, nâng ly về phía cô, chị nói: "Vân Bạc, một ly này, chị cám ơn em, vì để chị chờ được em về." Nói xong, chị nâng ly uống một hơi cạn sạch.

Sau đó, chị lần thứ hai nâng ly về phía cô: "Vân Bạc, một ly này, chị xin lỗi em, vì hết thảy phụ lòng đã từng của chị." Dứt lời, chị lần thứ hai uống một hơi cạn sạch.

Ly thứ ba, Hứa Bách Hàm nói: "Vân Bạc, một ly này, chị chúc em, sinh nhật vui vẻ." Chị ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, lấy ra một cái hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo, đưa cho Giang Vong, nói: "Sinh nhật vui vẻ, Vân Bạc. Đây là, phiên bản trả lời đầu tiên chưa được gửi ra ngoài mà chị đã từng viết cho em, cùng những lá thư chị viết cho em trong những năm qua. Chị xem chúng nó như quà sinh nhật đưa cho em, coi như, kết thúc tất cả đi. Vân Bạc, từ nay về sau, chị sẽ không can thiệp quấy rối nhân sinh của em nữa, xin em nhất định phải hạnh phúc."

Hai tay Giang Vong chặt chẽ mà víu vào cái hộp kia, hai mắt nặng nề nhìn chăm chăm, thanh âm có phần nghẹn ngào, lại trước sau mặt mỉm cười mà nhìn Hứa Bách Hàm, đưa tay lên, rót rượu cho mình, uống một hơi cạn sạch, đáp lại Hứa Bách Hàm: "Xin chỉ cũng vậy, nhất định phải hạnh phúc."

Hứa Bách Hàm lại chỉ cười một cách thống khổ mà nhìn cô, không gật đầu, cũng không lắc đầu, lẳng lặng mà, dịu dàng mà, nhìn chăm chăm cô.

Bữa cơm này, không ngờ lại dài đằng đẵng và ấm áp như thế. Hứa Bách Hàm không hề nhắc đến quá khứ của hai người, trái lại là rất hứng thú mà hỏi thăm cuộc sống đại học và công việc ở bệnh viện của Giang Vong, cũng nói về chuyện lý thú của mình ở đại học cho Giang Vong nghe, thi thoảng Giang Vong cảm thấy hứng thú, cũng sẽ lên tiếng truy hỏi vài câu. Rượu ngon món ngon, ngày lành cảnh đẹp, cũng coi như là chủ khách đều vui vẻ rồi.Ăn cơm tối xong, Giang Vong chủ động đứng lên, thu dọn bát đũa đi vào nhà bếp rửa sạch. Bóng người của cô bị ánh đèn kéo đi thật dài, Hứa Bách Hàm liền giẫm lên bóng cô, lặng im mà ngồi ở cửa nhìn cô, ánh mắt nặng nề như nước.

Giang Vong đứng một cách thẳng tắp, động tác trên tay không nhanh không chậm, nghiêm túc tựa như đang làm phẫu thuật, một giây cũng không phân tâm quay đầu lại.

Sau một lúc lâu, Hứa Bách Hàm nhẹ nhàng lên tiếng cho Giang Vong hay: "Chị qua phòng ngủ tắm rửa trước đây, em làm xong rồi thì qua nhà tắm khách phòng tắm đi nhé, chị sẽ để quần áo thay cho em."

Động tác trên tay Giang Vong hơi dừng lại một chút, nhàn nhạt đáp lại chị một tiếng: "Được, làm phiền chị rồi."

Hứa Bách Hàm nhẹ nhàng nở nụ cười, xoay người rời đi.

Giang Vong từ phòng tắm tắm xong, thoáng lau khô tóc, liền tắt đèn, chuẩn bị đi ra ngoài.

Cô nắm tay cầm cửa phòng tắm, vẻ mặt khó hiểu mơ hồ, tĩnh lặng mà đứng ở cạnh cửa hồi lâu, hít sâu một hơi, mới chuyển động tay cầm, bước chân nặng nề mà đi ra ngoài.

Bốn phía một vùng tăm tối, chỉ có một gian phòng ở góc kia, từ trong khe cửa nửa khép, tỏa ra một bóng sáng dài dài.

Giang Vong từng bước từng bước mà gần kề gian phòng kia, tim đập, bắt đầu vững bước tăng tốc. Cô hiểu, mở cánh cửa này ra, đồng nghĩa với nó là có hàm ý ra sao.

Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ bên giường, Hứa Bách Hàm ăn mặc váy ngủ mỏng manh, ngồi tựa ở trên giường, đang yên ổn giở đọc một quyển sách. Thấy Giang Vong tóc hơi ướt đứng cạnh cửa, bên môi Hứa Bách Hàm lộ ra một nụ cười dịu dàng, mang theo ý cười dịu dàng quát khẽ bảo: "Vẫn lười thế nhỉ, cứ hay đi ngủ mà không lau tóc khô, tự mình là bác sĩ mà, không biết làm như vậy thì sau này sẽ dễ nhức đầu sao?"

Giang Vong nhất thời ngơ ngác, nhìn Hứa Bách Hàm trên giường, phảng phất như về tới ban đêm của nhiều năm trước cô bất ngờ xông vào phòng ngủ Hứa Bách Hàm nhìn thấy chị vừa tắm rửa chỉ mặc váy mỏng, tim đập, động lòng không tên.

Hứa Bách Hàm thấy cô không có phản ứng, cười sẵng giọng: "Vào phòng tắm cầm máy sấy tóc ra đây, chị giúp em sấy khô cho."

Giang Vong nhìn miệng cười của Hứa Bách Hàm, cuối cùng cũng nhè nhẹ dẩu môi nở nụ cười, tựa lời làm theo.

Giang Vong ngồi ở bên giường, đưa lưng về phía Hứa Bách Hàm, Hứa Bách Hàm ngồi ngay ngắn người lại, một tay đưa máy sấy tóc lên, một tay dịu dàng mà cầm tóc dài của Giang Vong, dịu dàng sấy giúp cô.

Âm thanh của mấy sấy tóc vù vù vù kêu vang. Trong lúc ngón tay của Hứa Bách Hàm nhẹ nhàng xuyên qua sợi tóc của Hứa Bách Hàm, vuốt ve da đầu của Hứa Bách Hàm, cô cảm nhận được, tiếng tim đập của mình từng cái từng cái, từng bước tăng tốc, tựa như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cô cảm nhận được, máy sấy tóc từ từ lướt xuống dưới, ngón tay của Hứa Bách Hàm, bắt đầu từ từ không thành thật dần, bắt đầu từ tóc của cô, từng chút từng chút vuốt ve trượt về hướng phía dưới, lướt qua cổ của cô, lưng của cô, eo của cô, làm cho cô, cả người run rẩy, nôn nóng rung động không yên...

Giang Vong cố gắng khắc chế bản thân, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn không được, quay người về, đưa tay mà đặt Hứa Bách Hàm trên tấm ván đầu giường, ngồi quỳ dậy, nghiêng người đè lên Hứa Bách Hàm, bá đạo mà hôn lên Hứa Bách Hàm...

Máy sấy tóc cuối cùng triệt để từ trong tay Hứa Bách Hàm vô lực lướt xuống đến trên đất, dẫn đến phích cắm tách rời ổ điện theo, phát sinh một tiếng vang thật lớn...

...

Lúc sắp lên đỉnh, Hứa Bách Hàm ôm thật chặt lưng Giang Vong, Giang Vong nghe thấy chị run lên, từng cơn từng hồi run rẩy mà khẩn cầu cô: "Vân Bách, nói yêu chị, nói em yêu chị lần nữa được không..."

Giang Vong lại chỉ lặng im hôn chị, tiếp tục động tác của mình...

Ánh mắt Hứa Bách Hàm rõ ràng là mê ly rã rời, lại quật cường nghiêng đầu tránh ra nụ hôn của Giang Vong, kéo tay Giang Vong lại, cứng rắn mà đem mình từ trong khoái cảm sắp chìm ngập lôi ra ngoài.

Giang Vong nhìn thấy, Hứa Bách Hàm cắn môi, ánh mắt mê ly đau đớn lại thê lương, thủy quang trong suốt tựa như sắp ửng lệ, cô rốt cuộc tiếc thương mềm lòng, lần nữa hôn lên môi Hứa Bách Hàm, trong lúc Hứa Bách Hàm cả người run rẩy tựa như lá rụng trong gió, ở bên tai chị, thú nhận bảo: "Hứa Bách Hàm, em yêu chị, em yêu chị..."

Cô nhìn thấy, trong tròng mắt vốn mê ly rã rời của Hứa Bách Hàm, lại bởi vì câu nói này, mà có một tia sáng trong, lệ tràn ra, lướt xuống theo khóe mắt...

...

Lúc Giang Vong tỉnh, đã là trưa rồi. Cô nghiêng đầu, bên cạnh sớm đã trống không.

Cô đứng lên, mới phát hiện, chỗ nằm sớm đã được đặt quần áo mới sạch sẽ cho cô.

Khi Giang Vong rửa mặt chải đầu ăn mặc xong xuôi, ra phòng ngủ, liền nhìn thấy, Hứa Bách Hàm đang ngồi ở cửa phòng ăn chờ cô, thấy cô đi ra cũng chỉ cười cười, thanh âm khàn khàn bảo: "Qua đây ăn cơm đi."

Giang Vong nhìn thấy, đôi môi Hứa Bách Hàm sưng đỏ, một mảnh bừa bãi trên cần cổ trắng nõn, hiển nhiên là kiệt tác không biết tiết chế của mình, nhất thời không khỏi có phần ảo não.

Vừa cơm nước xong, Giang Vong do dự chần chừ hồi lâu, muốn xin lỗi đối với thô lỗ đêm qua với Hứa Bách Hàm, Hứa Bách Hàm lại trước cô một bước mở miệng: "Vân Bách, chị đã dặn tài xế chờ ngoài cửa rồi, em đi đi, đi về đi. Sau này, là cuộc đời của em, đi về phía trước, đừng quay đầu lại nữa."

Chị nói, "Vân Bách, em nhất định nhất định phải hạnh phúc."

Giang Vong nhìn chằm chằm Hứa Bách Hàm rất lâu, cuối cùng, cái gì cũng không nói ra miệng được. Không phải là kết quả mình muốn sao? Vậy cứ như thế đi.

Cô mang theo thân thể còn có phần đau nhức, từng bước từng bước trầm trọng mà đi ra ngoài, sắp, đi ra khỏi thế giới của Hứa Bách Hàm.

Cô đột nhiên nghe thấy Hứa Bách Hàm gọi lại cô, cô quay đầu lại, liền nhìn thấy Hứa Bách Hàm lúm đồng tiền như hoa, tựa như lần đầu gặp gỡ, ấm áp xán lạn như ánh mặt trời.

Thanh âm chị, vẫn dịu dàng như vậy, chị nói: "Vân Bách, gặp lại."

Đôi đồng tử của Giang Vong co vào, cô biết, cả đời này, cô sẽ rất khó để quên nét mặt tươi cười này.

Trong hòm thư của Hứa Bách Hàm, một lá thư đúng giờ được gửi cho Lục Tử Tranh lẳng lặng nằm đó: "Tử Tranh, đoạn kết của câu chuyện, chị vẫn chờ được em ấy về. Thế nhưng, chị mơ một giấc mơ đẹp, em ấy nói, em ấy còn yêu chị.

Em ấy đi rồi, chị muốn đi tìm em ấy. Hãy để câu chuyện, kết thúc ở nơi bắt đầu đầu tiên đi. Đừng khổ sở thương tâm vì chị, chị đi rất hạnh phúc.

Xin em, cũng nhất định phải hạnh phúc."
================
Chương 58:
Ngồi ở trên xe Hứa Bách Hàm sắp xếp cho cô lái về Lâm Châu, Giang Vong cúi đầu, nhìn hộp nhỏ bày đặt trên đầu gối, ánh mắt nặng nề, sắc mặt đông lạnh. Một lúc lâu, cô rốt cuộc đưa tay vịn hộp, từ từ mở hộp ra...

Trong hộp, là một chồng thư xếp đặt chỉnh tề. Giang Vong đưa tay nhẹ nhàng lật nghiêng ra, có thể thấy, trang bì thư, từ dưới lên trên là từ cũ đến mới, rõ ràng là được tích lũy từng chút từng chút trong những năm qua.

Giang Vong khẽ cau mày, cắn cắn môi, rút ra một bì thư từ dưới cùng, ngón trỏ và ngón cái vuốt nhè nhẹ bì thư, sau khi do dự hồi lâu mới mở ra bì thư đã xơ cứng, rút ra lá thư bên trong đó.

Giấy viết thư, được gấp thành hình dạng một trái tim đẹp đẽ, trang giấy, cũng là khác biệt mà Giang Vong chưa từng gặp - nền màu xanh lam mang theo hoa văn và viền hoa. Cái này so với hồi âm trước sau như một - giấy vở qua loa bình thường - mà Giang Vong nhận được từ Hứa Bách Hàm, rõ ràng là khác biệt một trời một vực. Giang Vong hơi khép mắt, đảo qua từng chữ từng chữ trong thư, lông mày, càng nhăn càng chặt.

Đây hẳn là hồi âm Hứa Bách Hàm viết cho cô sau khi cô viết lá thư thứ nhất cho Hứa Bách Hàm.

Trong lá thư này, lời nói của Hứa Bách Hàm, niềm nở lại hoạt bát, vừa bày tỏ cảm xúc kinh ngạc và vui sướng đối với chuyện Giang Vong lại chủ động gửi thư cho chị, vừa bày tỏ ấn tượng đầu tiên đối với sự lạnh lùng của Giang Vong là kinh ngạc và yêu thích khôn tả, dông dài lải nhải mà nói rất nhiều việc về mình với cô, cuối cùng, còn chưa hết ý mà tỏ vẻ, nếu Giang Vong rỗi rãnh, chị hy vọng ngày nghỉ có thể mời cô tới nhà chơi. Cuối thư, bên dưới chỗ ký tên, còn vẽ hai cái đầu nhỏ của Giang Vong và Hứa Bách Hàm.

Giang Vong nắm thật chặt ba trang thư lớn dày cộm này, trong lúc nhất thời, có phần vừa vui vừa giận, vừa muốn khóc, vừa muốn cười. Cô chưa hề biết, hóa ra Hứa Bách Hàm là người niềm nở nói nhiều như vậy, càng không biết, hóa ra, sau khi Hứa Bách Hàm nhận được lá thư đầu tiên mình gửi cho chị là vui sướng cao hứng như thế này. Cô vẫn cho là, cảm giác khi đó Hứa Bách Hàm đối với mình, là lạnh lẽo nhạt nhẽo, hờ hững phớt lờ.

Phải biết rằng, khi đó, hồi âm Hứa Bách Hàm chân chính đưa tới tay Giang Vong, chỉ có một trang giấy mỏng manh và ba câu ngắn ngủn: "Chào em, Vân Bạc, rất vui khi nhận được thư của em." Lúc đó Giang Vong đã lật ngược bì thư hồi lâu, còn tưởng rằng Hứa Bách Hàm sót mất một trang thư vào. Phản ứng lạnh nhạt như vậy, hiển nhiên không nằm trong dự liệu của Giang Vong, đến nỗi, lúc Giang Vong gửi lá thư thứ hai cho Hứa Bách Hàm, cô chần chự do dự phải một lúc lâu.

Giang Vong thực sự không biết, lúc Hứa Bách Hàm nhận được thư cô gửi, chị liền mừng rỡ như điên, khẩn cấp mà đi viết hồi âm ngay. Bỏ ra cả thảy một buổi tối, cả bài tập cũng không chăm chỉ làm, sau khi viết hồi âm đầy hết ba tờ giấy lớn xong, mới hài lòng mà đi ngủ. Nhưng ngày tiếp theo sau một đêm tỉnh ngủ, sáng sớm sau khi tỉnh lại, Hứa Bách Hàm ngồi ở trên giường trái lo phải nghĩ, liền bắt đầu lo âu, mình có phải quá nhiệt tình hay không, liệu sẽ dọa Vân Bạc không. Thế là chị sửa sửa đổi đổi, muốn nói rất nhiều, nhưng lại không dám nói nhiều quá, cuối cùng, chỉ còn lại có câu ba nói đơn giản như kia. Sau khi gửi đi, Hứa Bách Hàm liền hối hận, đặc biệt trong quãng thời gian dài vẫn chưa nhận được lá thư thứ hai của Giang Vong, gần như chị mỗi ngày đều sống trong sự ảo não. Ngay lúc Hứa Bách Hàm không nhịn được muốn chủ động viết thư gửi Giang Vong, lá thư thứ hai của Giang Vong lại được gửi đến.Giang Vong lại giật vài tờ thư to từ phía dưới ra, nghiêm túc mở ra nhìn hết từng cái, mũi, không tự chủ bắt đầu có phần ê ẩm...

Sau khi cô và Hứa Bách Hàm bắt đầu có chút mập mờ, cô viết thư gửi Hứa Bách Hàm, hàng đầu tiên luôn không thể thiếu hàng chữ thế này, "Bách Hàm, em nhớ chị", nhưng trong hồi âm của Hứa Bách Hàm, lại chưa bao giờ đáp lại câu ấy. Khi đó, hồi âm Hứa Bách Hàm gửi cô, bao giờ cũng nhạt nhẽo, tiến lui có mức, biết khắc chế và cất giấu đi cảm tình. Mỗi lá thư, cũng như một bài đọc hiểu có độ khó cao, bao giờ cũng khiến Giang Vong nghiền ngẫm khá lâu, suy xét câu này là có ý gì, cân nhắc xem câu kia có ý gì đặc biệt hay không, dè dặt gọt giũa tìm kiếm xem tình cảm đặc biệt Hứa Bách Hàm đối với cô.

Nhưng trong những lá thư chưa gửi đi này, lời nói của Hứa Bách Hàm, là dễ hiễu rõ ràng đến vậy, tình cảm, là ngọt ngào không che giấu đến vậy. Từ trong ấy, Giang Vong có thể nhìn thấy một hồi tình yêu cuồng nhiệt giữa mình và Hứa Bách Hàm mười sáu tuổi, là niềm nở yêu thích và quyến luyến của Hứa Bách Hàm đối với cô. Mà không phải, là người từng một lần khiến mình nản lòng, là theo đuổi và đơn phương yêu mến của tự mỗi mình cô.

Giang Vong dần dần vô lực dựa vào trên đệm xe, chậm rãi khép hộp lại, hai hàng lông mày nhíu chặt, nhắm lại đôi mắt mang theo đau đớn cùng mê man.

Hứa Bách Hàm, nếu bảo, chị yêu tôi, vậy, lý trí tỉnh táo và khắc chế như kia của chị, lại nên giải thích thế nào; thế nhưng, nếu bảo chị không yêu tôi, vậy, từng bước từng bước dung túng buông trôi và trầm luân của chị, lại nên kể ra từ đâu.

Hứa Bách Hàm, có phải là, thật ra, chị đã từng yêu tôi hơn so với chính trong tưởng tượng của bản thân tôi?

Nhưng mà giờ đây, tất cả những thứ này, hết thảy bí mật và hồi ức ngập đầy trong cái hộp này, ngoài khiến mình càng ngày càng thống khổ ra, thì còn có ý nghĩa gì nữa?

Giang Vong ôm chặt hộp, nghiêm túc hỏi mình: "Nếu có nếu như, nếu như có thể quay về một lần nữa, Vân Bạc, cô vẫn sẽ lựa chọn yêu Hứa Bách Hàm ư?"

***

Sau khi Hứa Bách Hàm về Lâm Châu, Hứa Bách Thao mỗi ngày đều sẽ gọi điện thoại cho Hứa Bách Hàm, tán dóc vài câu với chị, một là để phân tán lực chú ý của Hứa Bách Hàm, hai là để nói bóng nói gió ước đoán tâm trạng của Hứa Bách Hàm.

Nhưng mà hôm nay, cậu gọi cho Hứa Bách Hàm, di động của Hứa Bách Hàm trả lời là đã tắt máy rồi. Tim Hứa Bách Thao nhất thời liền lộp bộp nhảy lên một cái, trong một lúc bỗng hốt hoảng kỳ lạ lên.

Cậu vội vàng gọi điện thoại cho Hứa mẹ, hỏi thăm Hứa mẹ về hướng đi của Hứa Bách Hàm, sau khi nghe rõ ràng Hứa mẹ nói với cậu rằng Hứa Bách Hàm đến làng du lịch khuây khỏa, bàn tay cầm di động của Hứa Bách Thao, run đến gần như nắm không vững di động.

Hứa mẹ cảm nhận được hình như Hứa Bách Thao có chút bất thường, hơi mang khó hiểu mà hỏi Hứa Bách Thao "Sao vậy", nhưng chỉ nghe Hứa Bách Thao kiềm chế không được gào thét bà một câu: "Sao mẹ có thể cho một mình chị ấy đi được!" xong, liền chỉ còn lại tín hiệu báo máy bận.Hứa Bách Thao cúp điện thoại, cầm chìa khóa xe lên rồi chạy về phía bãi đậu xe. Nhịp tim của cậu chợt nhanh lạ kỳ, vừa chạy vừa cầu khẩn ở trong lòng: "Chị, xin chị, xin chị, đừng làm em sợ..."

Từ Lâm Châu đến làng du lịch phải mất hơn ba giờ đường xe, bị Hứa Bách Thao ép phắt thành hơn hai giờ một chút. Nhưng mà, bất luận cậu vội vàng ra sao, không muốn ra sao, sợ hãi ra sao, chuyện cậu lo lắng, cuối cùng, vẫn trở thành sự thực.

Ngôi biệt thự kia ở làng du lịch, cửa chính đóng sít sao, cậu run rẩy cắm chìa khóa vặn ổ mở ra, đẩy cửa bước vào, vội vàng một tiếng lại một tiếng gọi Hứa Bách Hàm: "Chị, chị, chị ở đâu..." Đáp lại cậu, cũng chỉ có tĩnh lặng làm cậu hoảng sợ...

Cậu nhanh chóng chạy về phía phòng ngủ Hứa Bách Hàm, không có ai, lại mở phòng tắm ra, vẫn không có ai. Cậu chạy khỏi phòng, hướng về phía lầu hai lầu ba đi tìm từng gian từng gian phòng, mọi phòng, đều là trống không, không có bóng dáng của Hứa Bách Hàm... Cậu lập tức xoay người, chạy về phía dưới lầu. Thời điểm định lao ra khỏi cửa, trong dư quang, cậu nhìn thấy trên bàn thủy tinh ở phòng khách, lẳng lặng mà đè lại một tờ giấy trắng như tuyết, trong một lúc, bước chân cậu nghiêng ngả một phát, có phần không dám tiến lên...

Rốt cuộc cậu vẫn cầm lấy tờ giấy kia, hai mắt trợn đến tròn vành vạnh, đau đớn mà nghẹn ngào ra tiếng...

Đó là di thư của Hứa Bách Hàm.

Chị nói: "Cha mẹ, xin lỗi, con bướng bỉnh rồi, nợ mọi người, con không có gì để hồi đáp, chỉ có thể kiếp sau trả lại. Bách Thao, chăm sóc cha mẹ cho tốt.

Bách Thao, nếu muốn để chị an tâm đi, thì đừng đi làm phiền Giang Vong, vĩnh viễn đừng nói cho em ấy biết. Xin em. Chị nợ em ấy nhiều lắm rồi, hãy để chị cuối cùng, trả lại em ấy nửa đời sau thanh tịnh đi.

Những năm qua, chị chịu đựng đến rất mệt rồi, mà em ấy vẫn không về được, bọn chị đều không về được. Thứ lỗi cho chị, chị không có dũng khí một mình đi tiếp. Để tất cả, bắt đầu từ nơi nào thì kết thúc ở nơi đó đi, chị phải đi tìm Vân Bách đây. Chị đi đây, chị đi rất an tâm, rất hài lòng, vì thế, đừng lo lắng khó chịu vì chị. Xin lỗi, cám ơn mọi người.

Hứa Bách Hàm tuyệt bút"

***

Xe đã chạy hơn một giờ, nửa đường đi, Giang Vong mới đột nhiên phát hiện, vì nhất thời đi vội, cô đã quên bóp tiền ở biệt thự của Hứa Bách Hàm, thẻ ngân hàng chứng minh thư đều ở trong đó.

Cho dù vạn phần chán nản, không muốn cỡ nào, Giang Vong cũng phải cầm di động, gọi điện thoại cho Hứa Bách Hàm, phiền chị phái người đưa qua cho cô.

Nhưng mà, di động Hứa Bách Hàm tắt máy.

Giang Vong hơi run run, kỳ lạ mà có phần bất an.Cô an ủi mình, có thể là hết pin, nào về Lâm Châu rồi liên lạc lại thôi.

Nhưng tựa ở trên đệm xe, nhắm mắt lại, trước mắt của cô liền hiện ra nét mặt cười xán lạn vừa nãy Hứa Bách Hàm đối với cô, cùng một tiếng "Tạm biệt" kia, khi đó, trong ánh mắt của Hứa Bách Hàm, dường như, có chứa gì đó...Bỗng nhiên tim như bị cái gì níu vào một cái, Giang Vong trong chớp nhoáng mở mắt ra.

Cô vẫn không an tâm, dặn dò tài xế: "Phiền anh quay đầu về, tôi để quên một chút đồ vật."

Trên dọc đường quay lại, Giang Vong càng ngày càng bất an, nắm chặt lấy song quyền, lại vẫn không nhịn được lên tiếng cầu khẩn tài xế: "Liệu anh có thể chạy nhanh chút nữa hay không?"

Sau một tiếng, cô lại về đến nơi quen thuộc này. Xa xa, cô liền nhìn thấy, trong cửa lớn mở toang của biệt thự, trống rỗng, xa xa trông vào, cô nhìn thấy một mảnh âm u, dự cảm bất an không rõ, càng ngày càng mãnh liệt.

Trong một lúc, thân thể Giang Vong cũng có phần như nhũn ra...

Cô gần như là dùng tốc độ trăm mét bứt lên trước, kéo mở cửa xe vọt vào biệt thự, không thèm lo cái khác, chỉ biết lớn tiếng kêu to Hứa Bách Hàm: "Hứa Bách Hàm, Hứa Bách Hàm..."

Nhưng mà, Hứa Bách Hàm không còn dịu dàng đáp lại cô: "Vân Bạc, chị đây, sao vậy..."

Cô đứng ở cửa, nhìn quanh bốn phía, nỗ lực tìm kiếm dấu vết tồn tại của Hứa Bách Hàm, một thoáng, liền nhìn thấy tờ giấy màu trắng rơi trên mặt đất cách đó không xa, thấp thoáng có thể nhìn thấy, vài chữ "Hứa Bách Hàm tuyệt bút"...

Hô hấp Giang Vong hơi ngưng lại, hai chân run rẩy, từng chút từng chút dịch chuyển đến gần tờ giấy, chậm rãi khom người xuống, nhặt lên tờ giấy kia, đọc nhanh như gió mà nhìn xuống...

Trong chớp mắt tiếp theo, Giang Vong tựa như kẻ điên khóc hô "A....." Vứt tờ giấy xuống, vọt vào phòng ngủ của Hứa Bách Hàm, vọt vào phòng tắm của Hứa Bách Hàm, xông lên lầu hai lầu ba, đi tìm kiếm từng phòng từng phòng: "Bách Hàm, Hứa Bách Hàm, ra đây, chị ra đây cho tôi..."

Nhưng mà, đáp lại cô chỉ có tiếng vọng gào khóc khàn khàn khó nghe của chính cô...

Giang Vong quay người về, lại ba chân bốn cẳng vọt vào phía dưới lầu, lúc còn chừng mười bậc thang nữa là đến lầu một, bởi vì nhịp chân quá mau, mất thăng bằng, đầu Giang Vong bèn chũng xuống, té lộn xuống về phía trước...

Lúc Giang Vong ngã xuống đất, mặt cô sấp về phía dưới, cô bất động một hồi, nhưng mà, chỉ mới ba giây, cô liền chống người đứng dậy.

Trong phút chốc đứng dậy, bỗng có máu từ trong sợi tóc rướm ra, từng chút trượt xuống theo gương mặt... Nhưng mà, Giang Vong tựa như không hề có cảm giác vậy, cấp tốc mà đứng lên, liền sải bước chạy về hướng ngoài cửa. Cô kéo cửa xe ra, mang theo giọng nghẹn ngào lớn tiếng căn dặn về phía tài xế: "Đến bãi biển ở đường Hoài Hải!"

Tài xế quay đầu, bị dọa bởi máu rơi còn đang tăm tích bên má Giang Vong, kinh hãi biến sắc mà ngây ngẩn cả người.

Giang Vong không kiên nhẫn để anh ta ngạc nhiên kì kèo, vạn phần nổi nóng, không quan tâm thứ gì, chỉ biết lớn tiếng quát anh ta: "Tôi bảo đến bãi biển bên đường Hoài Hải, anh không nghe rõ sao? Đi mau đi!"

Tài xế bị cô gào đến ngẩn ra, vội tay vội chân mà quay người lại, vừa khởi động xe, vừa luôn miệng đáp lại cô: "Dạ dạ dạ, em chạy ngay đây..."

Khoảng cách đến đường Hoài Hải cũng không xa, tài xế vốn đang khiếp sợ mà chạy xe cực nhanh, chỉ mới năm phút đồng hồ, Giang Vong lại cảm thấy, lâu đằng đẵng tựa như qua năm mươi năm vậy. Lâu quá, lâu khiến cô đủ nhớ lại tất cả những chuyện từ lúc mới quen biết cho đến bây giờ của cô cùng Hứa Bách Hàm, lâu khiến cô đủ ở trong đầu, miêu tả ra từng cái nhíu mày từng nụ cười của Hứa Bách Hàm, một lần tiếp một lần, mãi đến, vành mắt đỏ ửng, nước mắt lã chã chảy xuống...

Đến bãi biển bên đường Hoài Hải, tài xế vừa ngừng xe lại, còn chưa dừng hẳn, Giang Vong liền gấp rút mà mở cửa xe ra, chạy về phía dưới bãi biển.

Cô nhìn thấy, trên mặt biển cách đó không xa, sóng biển đang từng hồi từng hồi mà gột rửa một xe lăn màu trắng bạc, cũng đang từng chút từng chút cuốn xe lăn về phía giữa biển khơi, xe lăn, không có một bóng người....

Trong nháy mắt, hai chân đang chạy Giang Vong  liền mềm nhũn, cô quỵ xuống...

Trong nháy mắt định bò dậy, Giang Vong mới phát hiện, đùi phải của cô, đau đến ray rứt thấu xương. Mắt cô sắp rạn nứt, cắn răng vẫn cố đứng lên, tiếp tục chạy về phía bờ biển...

Cũng không biết từ đâu, đột nhiên phả ra một bóng người, rất nhanh vọt tới, chặn đầu, cho một quyền về phía mặt Giang Vong, Giang Vong bị đánh, thân thể không đứng vững, ngửa đảo về đằng sau.

Trong chớp nhoáng, máu từ trong lỗ mũi Giang Vong tuôn trào ra, trong tiếng ong ong vang vọng ý thức, cô láng máng như nghe thấy được tiếng nổi giận mang theo nghẹn ngào của Hứa Bách Thao: "Bức chết chị ấy rồi, cô vui không? Cô vui không? Cô cái đồ khốn nạn này..."

Cổ áo của cô bị người khác sít sao tóm chặt, cả người bị xách lên, hai mắt trong sương mù, cô nhìn thấy hai mắt đỏ bừng của Hứa Bách Thao, hung ác mà nhìn mình chằm chằm, sau một khắc, đưa tay, liền cho cô một quyền vào bụng, Giang Vong bị đánh, đau đớn té quỵ trên đất.

Giang Vong dùng tay chộp đè vào trong cát, chống thân để mình không ngã xuống. Trên mặt cô vừa máu vừa mồ hôi, ngửa đầu nhìn Hứa Bách Thao, bỗng nhiên liền cười ra tiếng, khuôn mặt trầm thấp ngơ ngẩn mà cười...

Cô loạng choạng đứng lên, trong sự sững sờ của Hứa Bách Thao, cô vọt lên trước cho một quyền vào mặt Hứa Bách Thao, Hứa Bách Thao chưa kịp đề phòng thì bị ăn cú đánh, thân thể xiêu vẹo một thoáng.

Giang Vong xoay người, từng bước từng bước, loạng choạng tập tễnh mà đi về phía cạnh biển, thanh âm sớm đã khàn khàn mà không thể nghe lọt tai: "Cút ngay... Hứa Bách Thao, đừng đi vào thế giới của tao và Bách Hàm nữa!"

Hứa Bách Thao cũng tựa như bị kích thích, cậu lấy lại tinh thần, xông lên trước trói thân thể gầy yếu của Giang Vong lại, mắt đỏ ửng tựa như kẻ điên, túm lấy cô định mang đi về phía biển, hô: "Chúng ta cùng chết đi, chết rồi thì giải phóng thôi, ba người chúng ta đều chết hết, chắc cô vui vẻ đúng không, đúng không, đây chính là kết quả mà cô muốn ư? Cả thế giới chỉ có thể nhìn mỗi mình cô, chị tôi cũng chỉ có thể yêu mỗi mình cô, đúng hay không!"

Giang Vong lại dùng hết sức lực toàn thân giãy dụa, dốc sức dùng cùi chỏ đâm bụng và ngực Hứa Bách Thao, sau cùng, giẫy giụa xoay người, cho một cước về phía * của Hứa Bách Thao, Hứa Bách Thao bị đau trong chớp nhoáng liền buông lỏng tay ra, ngồi xổm thân xuống.

"Bách Hàm nhất định hi vọng cậu sống tiếp, đời này của chị ấy, nợ một mình tôi là đủ rồi."

Giang Vong si ngốc mà nhìn xe lăn chìm chìm nổi nổi kia, thân mình run run rẩy rẩy, bước chân, lại giẫm đến gắng sức kiên quyết, trên mặt, trong một loạt vết máu đỏ tươi, lại hiện ra một nụ cười xinh đẹp dịu dàng.

"Bách Hàm, đừng sợ, em đến đón chị đây. Ngoan, chờ em..."
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna