Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 63 + 64

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 63:
Trong phòng cấp cứu, theo âm thanh, Hứa Bách Hàm nhìn thấy đứng phía sau Hứa mẹ là Hứa ba vừa bước vào phòng bệnh, còn chưa kịp ổn định thân thể. Sắc mặt của ông có hơi đỏ vì phải cất bước dồn dập, nhưng cũng khó nén nổi khiếp sợ giờ khắc này của ông. Hứa Bách Hàm nhìn thấy, đôi mắt ông sít sao nhìn mình chằm chằm, trên mặt là nghiêm túc cùng vẻ nghiêm nghị hiếm thấy.

Đây là lần thứ nhất Hứa Bách Hàm nhìn thấy vẻ mặt vẻ nghiêm túc của cha như vậy, dưới vẻ nghiêm nghị của cha thế kia, chị bất giác có chút chột dạ cùng hoang mang. Chị cắn môi, cúi đầu, phản xạ có điều kiện mà có phần sợ hãi tính chạy trốn. Nhưng sườn mặt chị hơi nghiêng qua, liền nhìn thấy Vân Bạc gương mặt trắng xám lẳng lặng nằm ở bên cạnh, trong chớp nhoáng, chị đột nhiên lại có dũng khí tràn đầy.

Chị hít vào một hơi thật dài, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vẻ giận dữ ép người của cha, từng chữ từng câu nghiêm túc lập lại: "Cha, con bảo, con yêu Vân Bạc, con muốn gả cho em ấy, con muốn cưới em ấy, con muốn cả đời này, đều luôn luôn ở bên cạnh em ấy."

Chị nhìn thấy, đôi mắt nhìn chằm chằm chị của cha, trong nháy mắt trừng lớn hơn, như sắp phun ra lửa. Hiển nhiên Hứa mẹ cũng đã nhận ra khiếp sợ cùng tức giận của Hứa mẹ, căng thẳng mà đưa tay bắt lấy cánh tay của chồng.

Cha của Hứa Bách Hàm cắn chặt hàm răng, quai hàm hai gò má kịch liệt run rẩy với môi trên môi dưới, cực kỳ gắng sức kiềm chế lửa giận sắp dâng lên của mình, dùng thanh âm có thể bình tĩnh nhất, không thể tin được mà lần nữa hỏi con gái hiểu chuyện ngoan ngoãn trước giờ của ông: "Hứa Bách Hàm, con thật sự biết bản thân con đang nói cái gì không?"

Hứa Bách Hàm nghe được kinh nộ và thất vọng trong giọng nói của cha, mũi chị có hơi cay cay. Chị nhìn người yêu bên cạnh một chút, lại nhìn về phía cha, dưới cái nhìn không chớp một cái của cha, chị nghiêm túc kiên định nói: "Cha, sao con lại không biết mình đang nói cái gì? Con chờ mười hai năm, cuối cùng cũng chờ được em ấy trở về. Câu nói này, con chuẩn bị mười hai năm rồi, giờ đây mới có đủ dũng khí để nói ra khỏi miệng. Trước đây, con hồ đồ ngu ngốc lừa mình dối người, mới hại người hại mình, mà thời khắc này, con biết, mình tỉnh táo hơn hết so với bất kỳ thời điểm nào."

Hứa ba thở hổn hển, trừng mắt nhìn Hứa Bách Hàm, bởi vì quá kích động mà gân xanh trên trán bỗng hằn lên, trong ánh mắt, là phức tạp mà Hứa Bách Hàm chưa từng gặp. Ông nhìn Hứa Bách Hàm bao lâu, Hứa Bách Hàm liền dâng trào dũng khí mà lẳng lặng nhìn ông lại bấy lâu.

Sau một hồi, Hứa ba nắm chặt song quyền, ánh mắt dời sang chỗ khác trước, quay người đi, kéo lấy cánh tay Hứa mẹ, vừa đi ra ngoài, vừa khàn giọng căn dặn: "Cha nghĩ, chúng ta đều cần thời gian để bình tĩnh đôi chút. Bách Thao, con ở lại chăm sóc chị con đi, cha và mẹ con về biệt thự bên làng du lịch trước, chập tối con về, đem ngóc ngách toàn bộ sự tình khai báo rõ ràng cho cha."

Hứa Bách Thao mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, thấy cha mẹ rời đi, lập tức thở phào nhẹ nhõm, đáp ứng bảo: "Được, cha, con biết rồi."

Hứa Bách Hàm đưa mắt nhìn bóng người đi xa của cha mẹ, vẻ mặt có phần chán nản. Chị tinh tường nhìn thấy, mẹ theo cha đi mất, sau cùng lại quay đầu về đưa một ánh mắt về phía chị, đó là thất vọng, còn cả lo lắng.Dù có buồn, dù có giận, nhưng vẫn không khống chế được lo lắng cùng thương yêu. Mẹ, con là đồ ngốc, vậy mẹ không phải sao?

Trong đãng trí ủ ê, Hứa Bách Hàm đột nhiên cảm giác được bàn tay nắm lấy Vân Bạc nhẹ nhàng giật giật. Chị tức khắc nghiêng đầu đi nhìn về phía Vân Bạc, quả nhiên, chị nhìn thấy Vân Bạc, đang mở to mắt, sóng mặt bình tĩnh, vẻ mặt hững hờ nhìn mình.

Trong chớp nhoáng, Hứa Bách Hàm mừng rỡ như điên, vui vẻ nói: "Vân Bạc, em tỉnh rồi, có khó chịu chỗ nào không?"

Vân Bạc chớp chớp mắt, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, lẳng lặng mà thật sâu nhìn Hứa Bách Hàm, nhìn cô gái vì mình mà vừa mới dũng cảm cứng rắn như nữ chiến sĩ ở trước mặt cha mẹ, bây giờ, ở trước mặt mình lại nhút nhát mềm yếu tựa như đứa trẻ tay chân luông cuống. Một lúc lâu, cô dẩu khóe miệng nhẹ, lộ ra một vệt ý cười nhè nhẹ chân thực, thanh âm nhẹ nhàng, khàn khàn bảo: "Bách Hàm, em thấy chị dũng cảm vì em."

Hứa Bách Thao nhìn thấy vẻ mặt cười nhẹ tựa như vui mừng của Vân Bạc, không cầm được chợt nhíu lông mày, bất mãn bảo: "Lần này chị hài lòng chưa? Lần đầu tiên tôi thấy dáng vẻ tức giận của cha tôi như thế..."

Hứa Bách Hàm hững hờ lên tiếng cắt ngang Hứa Bách Thao, xua đuổi: "Bách Thao, Vân Bạc không có gì đáng ngại rồi, nhân lúc bác sĩ bệnh viện còn chưa tan tầm, em tranh thủ thời gian, qua bên nam khoa một chút đi."

Hứa Bách Thao há hốc mồm, trong chớp mắt cứng đờ luôn. Cậu lướt qua Vân Bạc nằm cùng Hứa Bách Hàm ngồi trên giường bệnh, nhìn nụ cười đã lâu không gặp trên mặt hai người, rốt cuộc, khẽ thở dài một hơi. Cậu ở đáy lòng cười cười, trên mặt lại ra vẻ như tinh thần sa sút, xoay người vừa đi ra ngoài, vừa ai oán bảo: "Haiz, biết rồi biết rồi, chị, em mới biết hóa ra chị là loại người qua cầu rút ván tá ma giết lừa [1] như thế, được lắm..."

Hứa Bách Hàm cùng Vân Bạc liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng cong khóe môi lên, ý cười đầy mắt.

***

Hạ tuần tháng Tư, buổi tối trước 4 ngày khi chuẩn bị về Lâm Châu, Giang Hoài Khê ở phòng khách gọi điện thoại với Giang Hoài Xuyên, đột nhiên, liền nghe thấy trong phòng sách vang lên một âm thanh thủy tinh vỡ to lớn lanh lảnh. Lòng Giang Hoài Khê cả kinh, điện thoại cũng không kịp cúp, liền đứng lên chạy về phía phòng sách.

Vừa vào phòng sách, đập vào mắt chính là Lục Tử Tranh ngồi ở trước laptop, ngơ ngác nhìn thủy tinh vỡ trên đất, lệ rơi đầy mặt.

Giang Hoài Khê bước nhanh vào, vừa hấp tấp để xuống di động hướng về trên bàn sách xong là liền đưa tay ôm Lục Tử Tranh sát vào trong ngực, vừa xoa nhẹ đầu cô, vừa ôn giọng hỏi thăm cô: "Tử Tranh, sao vậy?"

Lục Tử Tranh nằm nhoài trong lòng của nàng, nghẹn ngào lên tiếng: "Hoài Khê, chị Bách Hàm xảy ra chuyện rồi, chị ấy xảy ra chuyện rồi..."

Giang Hoài Khê "lộp cộp" một tiếng trong lòng, tên "Giang Vong" này chợt lóe lên trong đầu, chẳng lẽ... Ánh mắt của nàng tìm đến phía máy tính, đúng như dự đoán, trang web đang dừng lại ở trong lá thư đúng giờ mà Hứa Bách Hàm gửi đến Lục Tử Tranh. Giang Hoài Khê vừa nhẹ giọng an ủi Lục Tử Tranh: "Đừng vội, Tử Tranh, không sao đâu, đàn chị sẽ không sao đâu...", vừa lướt nhanh như gió mà xem hết mail.Nàng đưa tay nắm lấy di động bên cạnh, nhìn thấy màn hình hiện lên còn đang nói chuyện điện thoại, vội vã nói một câu "Nói sau" với Giang Hoài Xuyên, liền cúp điện thoại của cậu, sau đó, cấp tốc bấm điện thoại của Hứa Bách Hàm, mở loa ngoài ra, nói cho Lục Tử Tranh: "Cậu đừng gấp, tôi gọi điện thoại chị ấy xem sao."

Lục Tử Tranh ngẩng đầu, khóe mắt còn mang theo nước mắt, tràn đầy căng thẳng cùng chờ mong mà cùng với Giang Hoài Khê đợi điện thoại được nhận.

Vào thời khắc này, mỗi giây đều có vẻ dài lâu như thế, mỗi lần nghe thấy một tiếng "tít" vang lên, tim Giang Hoài Khê liền tăng thêm một nhịp, chị cúi đầu, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt của Lục Tử Tranh, an ủi Lục Tử Tranh: "Không sao đâu, không sao đâu..." Lại rõ ràng cũng cảm nhận được, ngón tay của nàng, đang nhẹ run rẩy trong vô thức...

"Hoài Khê..." Sau khi chờ đợi thật lâu, điện thoại, rốt cuộc cũng được nối. Vui mừng chính là, đầu điện thoại kia vang lên, là thanh âm dịu dàng dễ nghe quen thuộc ấy của Hứa Bách Hàm.

Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh không hẹn mà cùng thở ra một hơi nhẹ nhõm thật dài.

Lục Tử Tranh mừng đến phát khóc, mang theo giọng nghẹn ngào nói: "Chị, chị, chị vẫn còn, chị không sao, quá tốt rồi, quá tốt rồi..."

Hứa Bách Hàm hơi run run, vội an ủi Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, đừng khóc, sao vậy, chị ở đây..." Vừa dứt lời, chị tựa như chợt nhớ ra gì đó, vội ảo não bảo: "Tử Tranh, ngoan, không khóc, chị hiểu rồi, em nhận được mail rồi phải không? Chị không sao mà, dọa đến em, khiến các em sợ bóng sợ gió một hồi, là chị sai rồi. Ngoan, đừng khóc, đều qua rồi..."

Lục Tử Tranh nghẹn ngào tự trách nói: "Chị, đều là em không tốt, em không giúp được chị chút xíu nào, đã bảo là sẽ giúp chị, kết quả lại vẫn khiến chị lo lắng cho em, em gì cũng không làm, may là, may là chị không sao..."

Hứa Bách Hàm dịu dàng an ủi: "Đồ ngốc, nói ngốc gì đó, em có lỗi gì, chị không có trách em chút nào cả, đừng nghĩ lung tung." Nói xong, chị ngừng lại một chút, hỏi: "Hoài Khê, em đang nghe ư?"

Giang Hoài Khê ôm Lục Tử Tranh, vỗ nhè nhẹ lưng Lục Tử Tranh an ủi cô, nhẹ nhàng đáp một tiếng: "Đàn chị, em đang."

Hứa Bách Hàm nói: "Hoài Khê, chị không sao, nhưng Giang Vong bị thương nhẹ, hiện tại đang dưỡng thương ở nhà chị bên Lâm Châu, chuyện bên chỗ bệnh viện, phải phiền em xin giúp nghỉ dài hạn rồi."

Giang Hoài Khê nghe thấy Giang Vong bị thương, lông mày hơi nhíu lên, điềm tĩnh bảo: "Được, chuyện bên bệnh viện không sao đâu. Thương thế của Giang Vong có nặng không?"

Hứa Bách Hàm nhẹ giọng nói: "Em ấy lăn xuống từ trên thang lầu, cánh tay và xương đùi bị nứt, bác sĩ nói phải cần an dưỡng một tháng, không có vấn đề nghiêm trọng gì đâu, đừng lo lắng."

Giang Hoài Khê nghe vậy, thoáng yên lòng. Lục Tử Tranh ở bên cạnh, nghe chị bảo thế thì có hơi ngỡ ngàng, có quan hệ gì với Giang Vong? Cô nghi hoặc mà nhìn về phía Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê khép mắt, thở dài, nói: "Để đàn chị giải thích với cậu đi." Nói xong, tắt loa ngoài, đưa điện thoại cho Lục Tử Tranh.Hứa Bách Hàm giải thích ngọn nguồn xong với Lục Tử Tranh, khi Lục Tử Tranh cúp điện thoại, đã là đêm khuya.Lục Tử Tranh tắm rửa xong trở về phòng ngủ, nhìn thấy Giang Hoài Khê đang bật một chiếc đèn nhỏ để đọc sách, thấy cô vào, liền khép sách bỏ ở bên cạnh.

Lục Tử Tranh bước nhanh đi qua, bò lên ổ giường tiến vào trong lòng Giang Hoài Khê, rầu rĩ bảo: "Sao lúc trước cậu không kể tôi nghe chuyện chị ấy tìm được Vân Bạc."

Giang Hoài Khê vê tóc dài của cô, cười nhẹ nói: "Không vui à?"

Lục Tử Tranh rầu rĩ hừ một tiếng, hồi lâu bảo: "Không có, tôi biết, cậu cũng như chị ấy, là sợ tôi lo lắng."

Giang Hoài Khê ôm cô, cười không nói gì.

Lục Tử Tranh do dự chốc lát, ngẩng đầu lên nhìn về phía Giang Hoài Khê, dò hỏi: "Hoài Khê, chúng ta có thể về Lâm châu sớm hơn được không? Tôi định đi thăm chị ấy, tận mắt xác nhận chị ấy không sao tôi mới yên tâm."

Giang Hoài Khê cong cong khóe môi, nhẹ "ừ" một tiếng, ưng thuận bảo: "Được, tôi cũng có ý này. Chiều mai được không? Sáng chúng ta dậy sớm chút để thu dọn đồ đạc, sau bữa trưa thì đi từ biệt với thím Lâm, rồi trở về, được không?"

Lục Tử Tranh nhẹ gật đầu ở trong lòng nàng, hài lòng nói: "Được." Cô cao hứng cạ cạ bụng của Giang Hoài Khê, nhịn không được cảm khái ca ngợi: "Hoài Khê cậu tốt quá..."

Giang Hoài Khê cúi đầu hôn sườn mặt của cô một cái, cười nói: "Cậu đang cạ nơi nào đấy, không tính đi ngủ hử?"

Trong nháy mắt, Lục Tử Tranh buông lỏng tay ra, bật về lại vị trí nằm của mình, nhắm hai mắt nói: "Ngày mai phải dậy sớm, không được phép xằng bậy, phải ngủ thôi, ngủ ngon."

Giang Hoài Khê nhìn cô, cười cười một cách cưng chiều, cúi người xuống, ấn một nụ hôn dịu dàng xuống trán cô, nói: "Ừ, ngủ đi, ngủ ngon."

Giữa trưa ngày tiếp theo, sau khi qua quýt ăn cơm trưa xong, Giang Hoài Khê liền cùng Lục Tử Tranh thu dọn ổn thỏa đồ đạc, rồi tay nắm tay, đến nhà thím Lâm đăng môn bái biệt.

Được biết buổi chiều Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh sớm hạn rời khỏi, thím Lâm có phần giật mình, tay chân luống cuống nói: "Trước đây dì còn tưởng là các con sẽ ở thêm mấy ngày nữa, không phải Hoài Khê thích bánh bao thím làm sao, vốn đang dự định làm một ít để các con mang về, giờ chắc không kịp rồi, cả nhót tây [2] thím cũng hái rồi, đang chuẩn bị ngày mai chưng thành vại để các con mang về đây, còn cả, còn cả..." Người phụ nữ hiền lành, hiển nhiên có phần hoảng loạn.

Giang Hoài Khê đưa tay kéo lại tay thím Lâm, ôn giọng vỗ về bảo: "Không sao đâu thím Lâm, thím chuẩn bị hết chúng nó đi, chờ sang năm, con lại dẫn Tử Tranh về đây ăn nhé?" Trong lúc nói chuyện, nàng từ trong tay Lục Tử Tranh nhận lấy một bao lì xì, đưa cho thím Lâm bảo: "Đây là một chút tâm ý của con và Tử Tranh, cám ơn chiếu cố của thím trong quãng thời gian này."

Thím Lâm vội nới lỏng tay, định đẩy về bao lì xì: "Hoài Khê, cái này thím Lâm không cần đầu, con thu về đi."

Giang Hoài Khê lại khăng khăng nhất định phải để thím nhận lấy, sau vài lần từ chối, thím Lâm vẫn không cưỡng lại được các cô, mắt đỏ hoe nhận lấy.Khi rời khỏi nhà thím Lâm, thím Lâm vẫn lấy ra một túi lớn đặc sản địa phương lúc trước chuẩn bị, nhất định phải bảo Giang Hoài Khê mang đi, Giang Hoài Khê không lay chuyển được thím, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng mang đi.

Ra cửa, Giang Hoài Khê đi đằng trước, Lục Tử Tranh theo ở phía sau. Thím Lâm đóng cửa, muốn đi theo tiễn các cô, bước chân Lục Tử Tranh liền chậm lại, chờ thím Lâm đi cùng.

Thím Lâm cùng Lục Tử Tranh sóng vai từ từ đi tới, nhìn bóng lưng cao lớn của Giang Hoài Khê phía trước, thím Lâm bỗng nhiên mở miệng nghiêm túc bảo: "Tử Tranh, thím có mấy lời, không biết có nên nói hay không."

Lục Tử Tranh mỉm cười bảo: "Thím, không sao, thím nói đi, con nghe đây."

Hai tay thím Lâm bất giác vuốt lấy nhau một hồi, liếm môi một cái, mới băn khoăn bảo: "Quan hệ của con và Hoài Khê, sợ là, sợ là không có đơn giản như vậy đúng không..."

Bước chân Lục Tử Tranh hơi dừng lại một chút, trong lúc nhất thời, không biết nên nói tiếp thế nào.

Thím Lâm tựa như thấu rõ căng thẳng cùng bối rối của Lục Tử Tranh, thím từ ái mà cười cười bảo: "Thím không có ý tứ gì khác, con không cần phải sợ. Tuy rằng văn hóa thím không nhiều, nhưng thím cũng biết, cả một đời, con người ta sống có mưu cầu gì đâu, cũng chỉ là mưu cầu tự do vui vẻ thôi. Thím nhìn ra, Hoài Khê rất xem trọng rất quan tâm con, có con ở bên cạnh, Hoài Khê thay đổi rất nhiều, vui vẻ rất nhiều, vậy thì đủ rồi. Thím chỉ muốn nói, các con đều là đứa trẻ tốt nhất, sau khi về, cho dù xảy ra cái gì, các con đều phải bình tĩnh, người khác nói sao cũng không quan trọng, quan trọng nhất là cảm thụ của chính các con."

Lục Tử Tranh lại bất ngờ, lại cảm động, mũi hơi chua, nghiêm túc đáp: "Thím, chúng con sẽ."

Thím Lâm nhìn Giang Hoài Khê, thở dài, dắt tay Lục Tử Tranh, từ ái mà vỗ hai lần, lời nặng ý thâm bảo: "Hoài Khê là đứa trẻ nặng tâm tư, trong lòng ẩn giấu rất nhiều chuyện, gút thắt khó gỡ, có lúc, con phải kiên nhẫn một chút, nhưng nó tuyệt đối là một đứa trẻ tốt biết nghĩ cho người khác, đáng để phó thác."

Lục Tử Tranh đi theo thím Lâm, đưa ánh mắt cũng tìm đến phía Giang Hoài Khê. Cô nhớ tới trước đây không lâu, hình như Giang mẹ cũng đã nói lời tương tự với cô ở bệnh viện. Giang mẹ nói, Hoài Khê con bé có gút thắt, sợ là chỉ có con mới gỡ được. Hình như tất cả mọi người đều biết Hoài Khê cô ấy có gút thắt, chỉ có mình mình, không biết gì cả, thậm chí, không hề có cảm giác.

Đôi mắt Lục Tử Tranh không khỏi ảm đạm, lòng chìm xuống.

Giang Hoài Khê cảm nhận được hai người phía sau hình như vẫn chưa theo kịp, không khỏi mà chợt có chút kỳ quái. Nàng quay người về, mang theo chút nghi hoặc, cười nhẹ một tiếng mà nhìn về phía hai người.

Trong tích tắc khi Lục Tử Tranh thấy rõ nụ cười của Giang Hoài Khê, cảm thấy nặng trĩu và sầu lo của trái tim, trong chớp nhoáng, tựa hồ cũng tan thành mây khói.

Cô không biết, gút thắt của Giang Hoài Khê rốt cuộc là gì, nhưng cô biết, nụ cười của Giang Hoài Khê Giang Hoài Khê, thật sự rất quan trọng đối với cô.

Cô khép đôi mắt, trả lời thím Lâm: "Thím Lâm, con nhất định sẽ." Nói xong, cô nhấc bước chân lên, nhẹ nhàng sánh kịp Giang Hoài Khê, năm ngón tay ôm chặt chẽ bàn tay của Giang Hoài Khê, nở nụ cười tỏa sáng đối với nàng, sóng vai cùng Giang Hoài Khê đợi thím Lâm lên.

Hoài Khê, nếu đây là trở ngại cuối cùng của chúng ta, vậy tôi đồng ý kiên nhẫn đợi chờ, chờ một ngày, cậu sẽ bằng lòng dắt tay tôi cùng nhau vượt qua.

Tôi tin, nếu tôi có đủ kiên nhẫn, cho cậu đủ lòng tin, cuối cùng cũng có một ngày, cậu sẽ nguyện ý, để tôi tự tay, mở ra gút thắt quấn quanh nhiều năm này, tay bắt tay, cùng nhau kết nó thành nút thắt đồng tâm để vì vẻ vang của tình yêu chúng ta, vĩnh viễn không bao giờ tiêu tan.

Chú thích:

[1] tá ma giết lừa: lợi dụng việc xay (lúa) để giết lừa, cối xay xưa có đòn dài cho người hoặc ngựa, lừa kéo/đẩy xay.

[2] nhót tây: Nhót tây, tỳ bà, hay lô quất (danh pháp hai phần: Eriobotrya japonica) là một loài cây mộc, cho trái ăn được thuộc họ Rosaceae. 
===============
Chương 64:
Hơn ba giờ chiều, Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê làm bạn với ngày ấm và gió nhẹ, về tới Lâm Châu.

Sau khi xe lái vào đại trạch Giang gia xong, xa xa Lục Tử Tranh đã nhìn thấy, có hai người phụ nữ đang đứng ở cổng chính của Giang gia, một người tóc trắng xóa, một người phong tư lỗi lạc, đang xa xa mà trông ngóng và chờ mong nhìn chiếc xe đang dần tiến gần về phía họ, hiển nhiên là mẹ và bà nội của Giang Hoài Khê.

Xe vừa đến cửa, còn chưa dừng hẳn, Giang mẹ và Giang bà nội đã vội vã bước xuống bậc thang, đứng ở trước mặt.

Giang Hoài Khê mở cửa xe xuống xe trước, ngẩng đầu thấy mẹ và bà nội, khóe môi cong cong, lộ ra một nụ cười nhẹ, kêu một tiếng: "Mẹ, bà nội..." Sau đó, lại trước quay người về, khom lưng lấy tay bảo hộ đầu của Lục Tử Tranh, đỡ Lục Tử Tranh xuống xe.

Lục Tử Tranh vừa xuống xe, liền nhìn thấy Giang mẹ và Giang bà nội hai người họ nhìn mình và Giang Hoài Khê chằm chằm không chớp mắt, không cầm nổi lòng mà đỏ mặt, có phần khẩn trương mất tự nhiên, nhẹ giọng chào hỏi: "Chào dì, chào bà ạ."

Ngược lại dáng vẻ Giang mẹ và Giang bà nội không có tí xíu lạnh nhạt hay gượng gạo, ôn giọng híp mắt hòa ái nở nụ cười, rồi mỗi người một bên, kéo tay của Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh đi về phía trong nhà.

Giang bà nội từ ái mà nhìn Lục Tử Tranh và Giang Hoài Khê một chút, trêu ghẹo bảo: "Tử Tranh có phải nên chuẩn bị đổi cách xưng hô rồi không."

Lục Tử Tranh ở giữa Giang bà nội và Giang Hoài Khê, trong chớp nhoáng mặt đỏ tới cả cổ, lắp ba lắp bắp đáp không ra lời.

Sau đó, Giang mẹ liền hiểu ý mà đứng ra thay Lục Tử Tranh giải vây: "Mẹ, Tử Tranh bị mẹ nói đến mắc cỡ rồi kìa." Nói xong, bà mỉm cười nhìn về phía Lục Tử Tranh, ôn giọng dò hỏi: "Tử Tranh, dì không có chuẩn bị phòng khác cho con, sau này con và Hoài Khê ở chung một phòng được không? Giường của Hoài Khê rất lớn, hai người các con ngủ nhất định không thành vấn đề, nếu thích, lăn mấy vòng cũng được nữa."

Lục Tử Tranh làm gì không nghe ra trêu đùa trong lời của Giang mẹ, ngượng ngùng cúi đầu, cắn môi ngại trả lời.

Nét mặt Giang Hoài Khê cong cong, nhìn Giang mẹ cùng Giang bà nội cố ý trêu ghẹo đùa cợt Lục Tử Tranh, và Lục Tử Tranh thì căng thẳng mất tự nhiên vừa thẹn lại e sợ, nàng nhè nhẹ cười ra tiếng, buông lỏng ra tay của Giang mẹ, bước một bước về phía trước, đứng ở trước người Lục Tử Tranh, quay người lại, đôi mắt nhìn vào trong mắt của Lục Tử Tranh, thành khẩn ôn giọng bảo: "Tử Tranh, hoan nghênh về nhà."

Lục Tử Tranh kinh ngạc mà ngóng nhìn Giang Hoài Khê, nghe được cái từ "nhà" này, bước chân không khỏi hơi dừng lại một chút.

Đã từng, nơi có mẹ ở, chính là nhà của cô, mẹ mất, cô thành một gốc cỏ không rễ, sớm đã không nhà để về. Cô từng tuyệt vọng mà cho rằng, cái từ nhà này, đối với cô mà nói, đã rất xa không thể với tới rồi.

Giang bà nội và Giang mẹ bên cạnh hình như có cảm giác, ánh mắt nhìn Lục Tử Tranh càng ngày càng từ ái, hai người không hẹn mà cùng nắm chặt tay Lục Tử Tranh, dẫn cô đi vào trong, ôn giọng nói: "Tử Tranh, hoan nghênh về nhà."Lục Tử Tranh nhìn Giang Hoài Khê cười nhẹ trước mắt, lại nghiêng đầu, nhìn Giang mẹ và Giang bà nội từ ái bên cạnh, dần dần, cổ họng chợt nghẹn chát, mắt đỏ ửng. Lần đầu tiên ở trước mặt họ, cô không hề tỏ ra căng thẳng mất tự nhiên, lộ ra một nụ cười thoải mái, đáp lại họ một câu: "Cám ơn, dì, bà nội, Hoài Khê, con về rồi."

Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê vào nhà, hai người cùng Giang bà nội và Giang mẹ ở phòng khách nghỉ ngơi chốc lát, rồi quyết định trước đến Hứa gia vấn an Hứa Bách Hàm và Giang Vong.

Giang bà nội và Giang mẹ liền gọi người cầm ra quà tặng mà lúc trước Giang Hoài Khê gọi điện thoại về bảo bà mua giao cho Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh, sau đó vừa đưa các cô ra ngoài, vừa dặn dò Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh nhất định phải về nhà ăn cơm tối. Bảo là Giang ba, Giang Hoài Xuyên và Kiều Hân nghe các cô về, họ đều bảo sẽ sớm trở về nhà ăn cơm, cả gia đình cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên.

Giang Hoài Khê và Lục Tử Tranh tất nhiên là cười gật đầu đồng ý.

Khi đến Hứa gia, Hứa Bách Hàm đã phái người đứng ở cửa nghênh tiếp. Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh theo người hầu lên lầu hai. Vừa lên lầu, đến cửa thang bộ, liền nhìn thấy Hứa Bách Hàm đang ngồi ở trước khay trà ở phòng tiếp khách, mỉm cười nhìn các cô.

Khi Lục Tử Tranh nhìn thấy Hứa Bách Hàm bình yên vô sự tươi cười, nỗi lòng vẫn luôn thấp thỏm mới rốt cuộc yên ổn xuống, tăng nhanh nhịp chân, chạy nước kiệu bổ nhào về trên hai chân của Hứa Bách Hàm: "Chị, chị không sao, tốt quá rồi, làm em sợ muốn chết..."

Hứa Bách Hàm cúi đầu, vén một sợi tóc rũ xuống sang sau tai, dịu dàng cười vuốt đầu Lục Tử Tranh, vỗ về bảo: "Ừ, là chị sai rồi, chị sẽ không bao giờ làm vậy nữa, nhé?"

Giang Hoài Khê ngồi xuống ở ghế sofa bên cạnh, cười nhẹ một tiếng nhìn họ.

Bên cạnh lại đột nhiên có một giọng nữ lạnh lùng bất hòa vang lên, cắt đứt bầu không khí ôn hòa này: "Lục tiểu thư, đó là vị trí của tôi, xin đừng tùy tiện chiếm dụng."

Lục Tử Tranh cả kinh, vội ngẩng đầu lên nhìn về phía âm thanh, thì thấy Giang Vong ngồi ở xe lăn, vẻ mặt thản nhiên nhìn không ra tâm tình, chậm rãi đẩy hướng đi về phía các cô.

Lục Tử Tranh vội vàng đứng lên, nhìn Giang Vong một chút, lại không khỏi quay đầu, ánh mắt lo nghĩ mà nhìn phía Hứa Bách Hàm, muốn nói lại thôi.

Hiển nhiên, Giang Hoài Khê nhìn thấy Giang Vong ngồi xe lăn, cũng có chút kinh ngạc và lo lắng, nhịn không được nhíu mày hỏi Giang Vong: "Không phải bảo bị thương không nặng sao?"

Ánh mắt Giang Vong tìm đến phía Hứa Bách Hàm, trên mặt dường như chợt lóe lên bất đắc dĩ.

Hứa Bách Hàm liền cười tiếp lời giải thích: "Không sao mà, Hoài Khê, đừng lo lắng. Bác sĩ bảo để em ấy tạm thời tận lực bớt hoạt động trước, nhưng em ấy lại không chịu nằm, chống gậy chạy loạn khắp nơi, chị liền bảo em ấy hoặc là tạm thời dùng cái này thay đi bộ trước, hoặc là nằm yên."
Giang Hoài Khê nhịn không được dẩu môi khẽ mỉm cười, ánh mắt mang theo mấy phần giễu cợt nhìn về phía Giang Vong. Một Giang Vong luôn luôn rất có chủ kiến, ngang ngược đến chín đầu trâu cũng kéo không về, lại có một ngày ngoan ngoãn nghe lời thỏa hiệp như thế.Giang Vong sóng mắt bình tĩnh, không chút gợn sóng đáp lại: "Tôi định thử thể hội những đau đớn của Bách Hàm khi những năm qua chỉ có thể ngồi xe lăn mà thôi."


Con ngươi Hứa Bách Hàm nhìn Giang Vong, trong nháy mắt ngày càng dịu dàng như nước.

Lục Tử Tranh ngồi xuống bên cạnh Giang Hoài Khê, nhịn không được nhẹ giọng nở nụ cười, nhỏ giọng hỏi Giang Hoài Khê: "Nhà họ Giang các cậu đều hay ăn nói như thế hử?"

Giang Hoài Khê không đáp mà hỏi ngược lại: "Vì thế, cậu đang khen tôi sao?"

Lục Tử Tranh chớp mắt một cái, hừ nhẹ một tiếng, không tính thỏa mãn cho Giang Hoài Khê, vì thế nên không thèm trả lời.

Giang Hoài Khê hí mắt, nhìn Lục Tử Tranh cười nhẹ, cũng không tính toán, xoay chuyển đề tài, nghiêm túc hỏi Hứa Bách Hàm cùng Giang Vong: "Lúc trước nghe hai người bảo chú dì cũng đã biết chuyện, vậy hiện tại thế nào rồi?"

Giang Vong nghiêng đầu nhìn Hứa Bách Hàm một chút, khóe miệng cong lên, cười nhẹ, nhẹ giọng đáp: "Chú dì đã chấp nhận chúng tôi rồi, không sao nữa."

Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê có chút kinh ngạc, thấy vẻ mặt của Hứa Bách Hàm bên cạnh có phần ủ ê, trực giác, hẳn là không nhẹ như mây gió như lời của Giang Vong nói thế kia.

Đúng như dự đoán, Hứa Bách Hàm cắn cắn môi, bổ sung thêm: "Cha mẹ tuy đã đồng ý bọn chị rồi, thế nhưng, có đưa ra vài yêu cầu khắc nghiệt quá đáng."

Chập tối của ngày đó khi Hứa Bách Hàm thẳng thắn với cha mẹ, Hứa Bách Thao tuân mệnh trở về giải thích ngọn nguồn với cha mẹ, thuật lại trên cơ sở sự thật rồi tự khuếch đại lên, nào là tình sâu bất hối của Hứa Bách Hàm đối với Giang Vong, nào là không phải chị ấy thì không được, thà chết chứ không chịu khuất phục, khẩn cầu cha mẹ thay Hứa Bách Hàm cân nhắc hơn nữa, thông cảm hơn nữa, cậu cố đánh giúp Hứa Bách Hàm và Giang Vong.

Buổi tối hôm đó, Hứa ba và Hứa mẹ đồng thời mất ngủ đến trời sáng, trong nháy mắt như già thêm mười tuổi.

Hôm tiếp theo, vừa ăn xong điểm tâm, Hứa ba liền ngồi xe đi tới bệnh viện, đuổi Hứa Bách Hàm đang đút cơm cho Giang Vong ra ngoài, cùng Giang Vong tiến hành một cuộc đàm phán nghiêm túc.

Ông vốn tưởng y theo tính tình của Giang Vong mà Hứa Bách Thao miêu tả với ông, và, nghe cái sự thật rằng con gái mình yêu Giang Vong còn hơn hẳn Giang Vong yêu nó, vậy có lẽ sẽ là một cuộc chiến khó đánh. Thế là ông thủ sẵn 12 vạn tinh thần tới ứng đối, thề cần phải đánh một cuộc chiến vươn mình vì con gái ngốc của ông. Nhưng không ngờ, đối với mấy yêu cầu ông đề cập, Giang Vong lại không chút lưỡng lự nào, tất cả đều đồng ý.

Điều thứ nhất, là yêu cầu cơ bản nhất. Ông yêu cầu Giang Vong, thuyết phục Hứa Bách Hàm đi nước Mỹ trị chân, đồng thời, cùng đi với chị. Điều này, Giang Vong hiển nhiên là không phản đối.

Điều thứ hai, ông yêu cầu sau khi Giang Vong và Hứa Bách Hàm bên nhau, cô phải cùng Hứa Bách Hàm sống ở Hứa gia, thuận tiện cho họ để cùng giúp đỡ chiếu cố Hứa Bách Hàm. Giang Vong không có chút do dự gì, cũng đáp ứng tiếp.

Điều thứ ba, ông yêu cầu, sau khi về Hứa gia, Giang Vong phải tự mình nói rõ quan hệ giữa mình và Hứa Bách Hàm cho cha cô, hơn nữa, phải nhận được đồng ý của cha cô. Điều này, Giang Vong nhíu lông mày, không bằng lòng đáp ứng.

Hứa ba biết oán hận của Giang Vong đối với anh hai mình, thế là lui một bước, giải thích: "Ta không hề yêu cầu con phải tha thứ cho cha con. Chỉ là, sau này ở nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy. Ít nhất, không thể để cả gia đình bọn ta, để Bách Hàm ở trước mặt cha con không ngẩng đầu lên được, thậm chí, vô cớ gánh chịu bêu danh. Yêu cầu này, cũng không quá đáng chứ?"

Giang Vong cắn môi, suy tư một lúc lâu, rốt cuộc, vẫn vì Hứa Bách Hàm, gật đầu.

Thế là, điều thứ tư, chính là yêu cầu cuối cùng của ông. Ông yêu cầu sau khi Giang Vong chờ Hứa Bách Hàm chữa chân xong, Giang Vong phải từ bỏ công việc bác sĩ, vào công ty của Hứa gia, cùng Hứa Bách Thao đồng thời quản lý công ty, hơn nữa, trong thời điểm thích hợp, sinh một đứa trẻ cho Hứa Bách Hàm.

Ông nói: "Ta chỉ có hai đứa con Bách Hàm và Bách Thao này, hai đứa nó như bảo bối đối với ta vậy. Bây giờ Bách Thao thân thiết với Bách Hàm, nhưng cuối cùng vẫn chưa thành gia, tâm tính chưa định. Ta cũng phải thay Bách Hàm để lại đường lui, chờ ta và mẹ nó sau này không còn, cũng phải để nó cả đời vô ưu. Bách Hàm quá yếu lòng, không thích hợp kinh doanh, ta cũng không nhẫn tâm miễn cưỡng nó, ta và mẹ nó hi vọng nửa kia nó tìm được, là một người có thể giúp đỡ chúng ta, cho nó một đời vô ưu, chúng ta đều hi vọng, con sẽ không khiến chúng ta thất vọng."

"Còn con nít, ta hiểu rõ tính tình của Bách Hàm, từ nhỏ nó đã vô cùng gần gũi, vô cùng yêu thích với con nít, hơn nữa, con bé lại, con bé lại thích con kiểu kia, cuối cùng cũng có một ngày, con bé sẽ nhịn không được muốn sinh một đứa cho con. Nhưng mà, con cũng biết, mười mấy năm qua, nó vì con dằn vặt bản thân như vậy, thân thể làm gì còn chịu được nổi. Ta không muốn Bách Hàm có tiếc nuối, nhưng lại sợ nó bị thương hơn, vì thế, chỉ có thể trông chờ vào con thôi."

Giang Vong yên lặng nhìn Hứa ba, một lát, lạnh nhạt nói: "Chú, con đáp ứng chú, con sẽ chứng minh cho chú và dì thấy, con có thể làm được, xin mọi người yên tâm. Mọi người đối tốt với Bách Hàm, con thấy được, con cũng thay Bách Hàm cảm thấy cao hứng."

Hứa ba nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía Giang Vong không khỏi mà mềm nhũn hơn rất nhiều, tăng thêm mấy phần tán thưởng và an tâm. Xem ra, cũng không hoàn toàn là con gái mình nhất sương tình nguyện.

Nghe lời của Hứa Bách Hàm có mấy phần chán nản, Giang Vong hiếm khi mang theo chút ấm áp, nói an ủi: "Không hề quá đáng. Bách Hàm, chị không cần canh cánh trong lòng vì thế, em không ấm ức đâu." Ánh mắt cô tìm đến phía Hứa Bách Hàm, là dịu dàng chưa từng gặp mà Giang Hoài Khê dẫu đã quen biết nhiều năm với cô.

Hứa Bách Hàm đưa cô một lòng sắp đặt cho cô một nhà, Hứa ba yêu cầu cô cho Hứa Bách Hàm một gia đình có thể dựa vào. Mà này, cũng là thứ cô muốn cho Hứa Bách Hàm. Vì thế, mặc dù bên trong có mấy phần lệch nhau, nhưng giữa cô và Hứa ba, cũng coi như là không bàn mà trúng ý. Cô đồng ý vì Hứa Bách Hàm, hơn thêm mấy phần nhượng bộ.

Lục Tử Tranh tựa ở trên người Giang Hoài Khê, cùng Giang Hoài Khê nhìn nhau nở nụ cười, nhỏ giọng cười bảo: "Thoắt cảm thấy hai người họ sáng ghê, nhưng chúng ta còn sáng hơn."

Lời editor: Mưa lớn, cúp điện 2 lần trong lúc đang dịch, có vài đoạn phải type lại 2, 3 lần, sống trong nỗi e sợ, mưa thì ngập hẻm ngập nhà, gián bay như siêu nhân cuồng phong, cảm thấy đáng sợ với cái thế giới này.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna