Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 65 + 66

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 65:
Khi đi ra từ nhà Hứa Bách Hàm, mặt trời đã lặn, sắc trời cũng muộn.

Trên đường, đang là giờ cao điểm lên ca - tan ca, Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh bị chặn trên đường vòng thứ hai, không cách nào nhúc nhích. Giang mẹ lo Giang Hoài Khê và Lục Tử Tranh lỡ hẹn nên gọi điện thoại nhắc nhở thúc giục một lần, đồng thời còn nghiêm túc hỏi Lục Tử Tranh có kiêng ăn gì không, lải nhải cằn nhằn một hồi lâu.


Giang Hoài Khê mở bluetooth ra, tay cầm vô-lăng, không chút nghĩ ngợi mà ung dung đáp lại: "Vâng, mẹ bảo dì cầm vở ghi lại đi, Tử Tranh thích ngọt không thích chưa, không ăn được đồ quá cay, không ăn rau diếp, không thích rau cần, không ăn cà, không ăn hào, không ăn..."


Lục Tử Tranh ngồi ở một bên, nghiêng đầu nhìn thần thái bình tĩnh tự nhiên của Giang Hoài Khê, không kìm lòng được nhấp môi nở nụ cười nhợt nhạt.


Giang Hoài Khê cúp điện thoại, khóe mắt trông thấy Lục Tử Tranh đang cười nhìn mình, nàng cười nhẹ hỏi Lục Tử Tranh: "Cậu cứ cười trộm cái gì đấy?"


Lục Tử Tranh quay đầu trở lại, nét cười sâu sắc thêm, nhẹ nhàng ngâm nga bài hát, không hề trả lời Giang Hoài Khê, nhưng nhìn ra được tâm tình cô đang rất tốt.


Ngón trỏ của Giang Hoài Khê vuốt nhẹ trên vô-lăng một thoáng, bên môi vung lên một nụ cười xấu xa, trầm ngâm một tiếng, cười nói: "Ồ, không nói hử, vậy để tôi đoán cậu đang cười trộm gì nhé."


Lục Tử Tranh nghe vậy nhíu mày, nghiêng đầu ném một ánh mắt tò mò về phía Giang Hoài Khê.


Nét mặt Giang Hoài Khê cong cong, như có chuyện lạ bảo: "Tôi đoán nhất định là cậu đang nghĩ, ui~ sao Hoài Khê hiểu mình rõ thế ta, ui~ nhất định là cô ấy rất yêu mình, ui~ mình thực sự là có phúc ba đời, có thể có được tình yêu của cô ấy, ui..." Từng tiếng "ui" này, thực sự là dáng vẻ uốn éo rất khoa trương.


Lục Tử Tranh càng nghe, mặt càng đen, rốt cuộc, một tiếng "ui" cuối cùng của Giang Hoài Khê, kết thúc trong sự đưa tay bụm lại thẹn quá thành giận của Lục Tử Tranh: "Câm miệng, không được nói nữa."


Giang Hoài Khê nhíu mắt nghiêng đầu nhìn Lục Tử Tranh, lông mày khẽ nhíu, dùng ánh mắt uy hiếp Lục Tử Tranh: "Buông tay hay không?"


Lục Tử Tranh nhíu mày, mắt nhìn về dòng xe cộ không hề động đậy phía trước, kiên cường mà không chịu buông tay.


Giang Hoài Khê nhìn Lục Tử Tranh chằm chằm, sóng mắt lưu chuyển, đột nhiên lông mày lại giãn ra. Lục Tử Tranh nhìn thấy ý cười gian xảo trong mắt nàng, không khỏi mà trong lòng nhảy một cái, cảm thấy đại sự không ổn.


Quả nhiên, một giây sau, Lục Tử Tranh trong cái nhìn chăm chăm định liệu trước của Giang Hoài Khê, cô tựa như đụng vào điện, nhanh chóng thu tay về, trong nháy mắt, mặt phiếm hồng.


Giang Hoài Khê nhìn dáng vẻ đáng yêu hoang mang của cô, nhịn không được nhẹ nhàng cười ra tiếng.


Lục Tử Tranh cắn môi, vừa thẹn mà trừng Giang Hoài Khê: "Lưu manh!" Khi nãy, Giang Hoài Khê vậy mà, vậy mà vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm liếm lòng bàn tay cô bụm lấy miệng nàng.Giang Hoài Khê nháy mắt một cái, độ cung khóe miệng sâu sắc thêm, thong dong ngả ngớn bảo: "Đối với bạn gái của mình cũng tính là lưu manh ư? Tử Tranh, mới đó đã chịu (thụ) không nổi sao?" Chữ "thụ" kia, nàng đọc rõ vô cùng, hiển nhiên là có thâm ý khác.


Lục Tử Tranh hơi khép đôi mắt, khắp mặt phiếm hồng, một tay bụm lấy lòng bàn tay bị liếm, nhẹ nhàng hừ hai tiếng, không định để ý Giang Hoài Khê nữa.


Dòng xe cộ cuối cùng tiến về phía trước từng chút, Giang Hoài Khê cũng tiến về phía trước một chút, sau đó, nàng nghiêng đầu cười nhẹ nghiêm túc hỏi Lục Tử Tranh đang tức giận: "Lẽ nào khi nãy tôi đoán không đúng sao?"


Lục Tử Tranh nguýt nhìn đôi mắt ánh lên ý cười óng ánh của Giang Hoài Khê, trông thấy được, trong con ngươi của Giang Hoài Khê tràn đầy hình ảnh mình, nghiêm túc lại dịu dàng. Rốt cuộc, cô nhịn không được cong cong khóe môi, không làm bộ giận nữa, tựa đầu vào vai của Giang Hoài Khê, nhìn dòng xe cộ thật dài phía trước tạo thành chấm đỏ hồng trên con đường về nhà, mang theo ý cười dịu dàng bảo: "Chỉ là tôi đang suy nghĩ, có người nhà càm ràm quan tâm, có nhà có thể đi về, cảm giác thật tốt. Chị Bách Hàm cũng tốt, chúng ta cũng tốt, nếu như có thể mãi như vậy thì tốt rồi." Nói xong, cô dừng một chút, khẳng định nói: "Ừ, nhất định sẽ mãi như vậy."


Tim của Giang Hoài Khê, không khỏi mà mềm nhũn, nhẹ giọng đáp một tiếng: "Ừ."


Dòng xe cộ rốt cuộc lại chuyển động, màn đêm hoàn toàn buông xuống, đèn đường hai bên đột nhiên sáng lên, đường về nhà, trở nên rõ ràng lại sáng rực.


Theo dòng xe cộ đi phía trước, Giang Hoài Khê chầm chậm mà vững chãi tiến lên theo, trầm mặc một lát, bỗng nhiên cười cười cảm khái bảo: "Haiz, nhưng thật ra, quan trọng nhất, chẳng lẽ không phải là có tôi thật tốt sao?"


Trong nháy mắt, thân thể Lục Tử Tranh bật lên, cắn răng nghiến lợi nói: "Giang Hoài Khê, cậu đủ rồi đó..."


Giang Hoài Khê chỉ nhìn về phía trước, cười mà không nói.


Tử Tranh, tôi không dám chắc chắn cuộc sống như thế này sẽ còn bao lâu, nhưng tôi dám chắc với cậu, chỉ cần cậu muốn, chỉ cần tôi còn tồn tại, cuộc sống của chúng ta, sẽ nhất định y như ước muốn của cậu.


Khi đến Giang gia, Giang ba, Giang Hoài Xuyên và Kiều Hân cũng đã về đến nhà, cả gia đình ngồi vây quanh ở phòng khách, vừa nói vừa cười. Thấy Giang Hoài Khê và Lục Tử Tranh về rồi, Giang Hoài Xuyên nhịn không được trêu chọc: "Chị, nhìn bọn chị mặt mày hớn hở dữ."


Giang Hoài Khê nhíu mày, khẽ mỉm cười, bình tĩnh đáp lại: "Làm gì hơn em và Kiều Hân được."


Lục Tử Tranh có hơi căng thẳng, gật gật đầu về phía Giang ba, lễ phép chào hỏi: "Chú, chú về ạ."


Vẻ mặt của Giang ba vẫn còn mang nghiêm túc, đáp lại cô một nụ cười nhẹ. Nhưng Lục Tử Tranh nhìn thấy, trong mắt của ông là vẻ nhu hòa và từ ái đang nhấp nhô: "Đều là người một nhà, không cần câu nệ."


Giang bà nội lên tiếng phụ họa: "Chú con nói rất đúng." Dứt lời, bà cười vẫy vẫy tay về phía Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, lại bên bà nội này."Giang Hoài Khê liền cười cười về phía Lục Tử Tranh, thả tay Lục Tử Tranh ra, ngồi xuống bên cạnh Giang Hoài Xuyên.


Lục Tử Tranh đi tới bên cạnh bà của Giang Hoài Khê, ngồi xổm xuống, ngửa đầu nhìn Giang bà nội, dáng vẻ ngoan ngoãn.


Giang bà nội đưa tay kéo tay Lục Tử Tranh qua, nhẹ nhàng vỗ vỗ, thực sự là càng nhìn càng thích. Một lát sau, bà buông lỏng tay, từng chút một tháo đi chiếc vòng tay trên tay, đưa cho Lục Tử Tranh nói: "Đây là lúc bà kết hôn với ông nội của Hoài Khê, mẹ chồng bà truyền cho bà. Một chiếc, bà đưa cho Kiều Hân rồi, còn chiếc này, hôm nay bà nội đưa nó vào tay con, cũng coi như là an tâm rồi."


Mặt Lục Tử Tranh có hơi phiếm hồng, cô nhìn về phía Giang Hoài Khê, chỉ nhìn thấy bên môi Giang Hoài Khê mang theo nụ cười nhè nhẹ, đôi mắt nhìn cô ngập đầy dịu dàng. Hai tay Lục Tử Tranh nhận lấy vòng tay của Giang bà nội, mềm giọng đáp: "Cám ơn bà nội."


Giang bà nội cao hứng đến nỗi mắt híp thành một đường, bà kéo Lục Tử Tranh ngồi xuống bên cạnh mình, nhìn nhìn Giang Hoài Khê đối diện, cười nói với Lục Tử Tranh: "Tử Tranh nè, thật ra lần đầu tiên con đến nhà, bà đã muốn đưa vòng tay cho con rồi."

Lục Tử Tranh hơi ngẩn ra, có phần ngạc nhiên. Hiển nhiên, cô còn nhớ ngày đó tầm mắt như có như không của Giang bà nội lia ở trên người cô, làm cho cô như có gai ở sau lưng. Cô cho rằng, khi đó Giang bà nội đối với cô là...

Giang bà nội như nhìn ra sự không rõ của cô, sáng sủa cười bảo: "Tử Tranh nè, lúc bà mới biết Hoài Khê thích con, thật là bà không hiểu nổi rất lâu. Nhưng mà thời gian lâu dài, thấy Hoài Khê nghiêm túc kiên trì như thế, bà cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Con cháu tự có con cháu phúc, chỉ cần Hoài Khê nó vui vẻ, bà cũng không còn ước mong gì khác. Sau đó, điều bà mỗi ngày ngóng trông chính là, khi nào Hoài Khê mới tu thành chính quả với con. Bà với mẹ nó đều hay nói bóng nói gió hỏi nó, lo lắng thay nó, còn nó hả, mỗi ngày đều ra vẻ từ tốn chậm rãi. Ngày đầu tiên con đến chơi nhà, bà với mẹ nó đều định giúp nó một tay, nhưng nó vừa nghe nói tới việc này thì nóng nảy với bọn ta, một hơi từ chối, bảo bà thu vòng tay về, rồi vội vội vàng vàng chạy đi cắt ngang đối thoại của con và mẹ nó."


Giang bà nội thở dài một hơi: "Sau đó bà nghe mẹ nó nói, việc này còn khiến con hiểu lầm, lòng tốt của bọn ta làm hỏng việc, ta cũng rất áy náy. Tử Tranh nè, con tuyệt đối đừng để trong lòng."


Lục Tử Tranh nhẹ nhàng lắc lắc đầu, ôn giọng nói: "Bà, con không có đâu ạ." Cô quay đầu nhìn Giang Hoài Khê, mang theo chút tiêu tan và buồn cười khi vật đổi sao dời, Giang Hoài Khê tựa như có hơi ngại, trốn đi ánh mắt của Lục Tử Tranh, lảng sang chuyện khác hỏi Giang mẹ: "Mẹ, có thể ăn cơm chưa, cha và Hoài Xuyên đói rồi kìa."


Giang mẹ nở nụ cười, đứng lên, kêu gọi mọi người: "Tất nhiên có thể, đi thôi, đi ăn cơm trước, ăn xong rồi chúng ta tán gẫu tiếp."


Thế là, Giang Hoài Khê, Giang Hoài Xuyên và Kiều Hân ba người trước tiên đứng lên đi về phía phòng ăn, Giang ba theo ở phía sau, Lục Tử Tranh thì lại giúp Giang bà nội đứng dậy, hầu ở bên người bà, Giang mẹ thì lại đi ở cuối cùng, đi cùng Lục Tử Tranh.Nhân lúc Giang Hoài Khê không ở cạnh Lục Tử Tranh - một đoạn đường ngắn ngủi, Giang mẹ đột nhiên hỏi Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, mấy ngày này, Hoài Khê có nói với con chuyện trước đây nó đến Cát An khi còn bé không?"


Lục Tử Tranh thoáng nghĩ một hồi, trả lời: "Hình như không nói gì ạ, dì, sao vậy?"


Giang mẹ cười cười, lắc đầu nói: "Không gì, dì chỉ tùy tiện hỏi chút thôi."


Bàn ăn, Giang bà nội ngồi ở chủ tọa, những người khác đều ngồi theo đôi theo cặp. Cơm tối khai bữa không lâu, Giang ba giơ ly lên, hơi nghiêng ly về phía Lục Tử Tranh, cười nói: "Tử Tranh, chú hoan nghênh con gia nhập vào nhà chúng ta."


Lục Tử Tranh vội buông đũa xuống, cũng giơ ly lên.


Giang Hoài Xuyên giơ ly lên, nhìn Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê một chút, nhịn không được ngả ngớn bảo: "Cha, phải nói là gả vào chứ."


Giang mẹ cười "haha", thấy dáng vẻ đỏ mặt của Lục Tử Tranh, thay cô giải vây bảo: "Là gả hay là cưới, cái này phải hỏi chị con chứ."


Lần này, mặt Lục Tử Tranh càng đỏ hơn, tuy Giang Hoài Khê bình tĩnh, cũng không khỏi mà cảm thấy lỗ tai có phần hơi nóng.


Lục Tử Tranh đỏ mặt, cùng Giang Hoài Xuyên, Giang ba nhẹ nhàng chạm cốc, nói: "Cám ơn chú, cám ơn mọi người."


Kiều Hân không nhịn được cười, nói: "Hình như chị Tử Tranh đỏ mặt rồi."


Nghe vậy, mọi người đều nhìn Lục Tử Tranh, nhịn không được đều cười ha ha.


Giang Hoài Khê nhìn lỗ tai đỏ như sắp chảy máu của Lục Tử Tranh, không khỏi có chút đau lòng, hắng giọng một cái, giúp Lục Tử Tranh giải vây, lảng sang chuyện khác hỏi đến thủ tục đính hôn hai ba ngày sau của Giang Hoài Xuyên và Kiều Hân.


Bầu không khí, dần dần mà thân thiện và thoải mái lên, trong tiếng cười nói ông một lời tôi một lời của mọi người, Lục Tử Tranh cũng chầm chậm mà thả lỏng ra.


Trong bàn tiệc, Giang Hoài Khê đột nhiên đứng dậy đi tới phòng rửa tay một chuyến, hồi lâu mới quay về. Lúc trở lại, Lục Tử Tranh chú ý tới, vẻ mặt của Giang Hoài Khê dường như bất thường, không còn tự nhiên vui vẻ như mới trước, đôi mắt nặng nề, dáng vẻ mất tập trung.


Lục Tử Tranh vừa định hỏi thăm Giang Hoài Khê bị sao vậy, liền nghe thấy Giang mẹ nói về phía cô và Giang Hoài Khê: "Tử Tranh nè, con đừng để tâm nhé, giờ là chú và dì nợ con trước. Chờ một ngày Hoài Khê nó đủ thẳng thắn dũng cảm, chúng ta cũng sẽ làm một hồi chúc mừng náo nhiệt tưng bừng thật vui vẻ cho các con như Hoài Xuyên và Hân Nhi nhé?" Lúc nói "Thẳng thắn dũng cảm", Giang mẹ nhìn Giang Hoài Khê, tựa hồ trong lời có lời, ý tứ sâu xa.


Giang Hoài Khê nhìn Giang mẹ một chút, trốn tránh đi ánh mắt của Giang mẹ, trầm mặc không nói một lời, ánh mắt nặng trĩu càng thêm trầm trọng.


Lục Tử Tranh cảm thấy hơi nghi hoặc lo lắng, nhưng nhất thời lại không tiện hỏi nhiều thêm gì, chỉ ngoan ngoãn cười đáp ứng lời Giang mẹ.


Sau khi ăn xong, mọi người ở phòng khách ngồi lát nữa, rồi từng người tản đi nghỉ ngơi.


Giang Hoài Khê dẫn Lục Tử Tranh tiến vào phòng ngủ, mang cô đi tham quan từng gian phòng thường dùng thường đến của nàng, nói với cô trong tủ quần áo có một nửa quần áo mới chuẩn bị y theo kích cỡ của cô, giúp cô chuẩn bị vật dụng và quần áo tắm rửa xong, dàn xếp hết toàn bộ cho cô xong, mới nói cho cô nghe: "Tử Tranh, tôi vừa nhận được điện thoại, bây giờ phải đi ra ngoài xử lý một ít chuyện, cậu tắm xong, nếu mệt thì cũng khỏi cần chờ tôi, nghỉ sớm một chút."


Lục Tử Tranh ôm quần áo tắm rửa, hơi sững sờ, cắn cắn môi do dự xong mới hỏi: "Khi nãy ăn cơm cậu mất tập trung, cũng là vì chuyện này ư?"


Đôi mắt của Giang Hoài Khê nhìn Lục Tử Tranh, bất giác lóe lên một cái, rồi cúi đầu, không nhìn Lục Tử Tranh nữa, giọng không nghe mấy mà trả lời một câu: "Ừ."


Lục Tử Tranh tựa như buông lòng, cong khóe môi lên khẽ mỉm cười, nói: "Ừ, không sao đâu, vậy cậu giải quyết trước đi, tôi không mệt, chờ cậu về rồi cùng ngủ."


Giang Hoài Khê còn tính khuyên cô, nhưng thấy cô tuy rằng dáng vẻ thản nhiên nhưng lại rất kiên trì, rốt cuộc bại trận, nhẹ giọng chấp thuận: "Vậy được rồi, tôi tận lực về sớm một chút."


Lục Tử Tranh gật gật đầu, hài lòng đáp một tiếng: "Ừ, về sớm chút."


Giang Hoài Khê quay người trước, thật sâu liếc nhìn gương mặt tràn đầy nụ cười của Lục Tử Tranh, cắn cắn môi, hơi vô thức mà nắm chặt song quyền, mới xoay người xuống lầu.


Trên hành lang ngoài văn phòng chủ nhiệm trong bệnh viện Giang gia, hai tay Giang Hoài Khê nắm lấy nhau đặt xuống trên gối, nhắm mắt tựa lưng vào trên ghế dựa, đợi chủ nhiệm Uông đã tan việc lại lần nữa đến bệnh viện. Lông mày của nàng nhíu lại thật chặt, đôi môi mím chặt, trong vẻ mặt, là mệt mỏi cùng thống khổ.


Trên hành lang yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên từng âm thanh giày cao gót va chạm với mặt đất, lanh lảnh trong trẻo, từ xa đến gần, cuối cùng, ở trước người Giang Hoài Khê dừng lại, cản đi ánh sáng của Giang Hoài Khê, tỏa vào một bóng mờ.


Giang Hoài Khê nhíu mày càng chặt thêm, chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt chính là, khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ của Liên Huyên. Lúc này, nàng ta đang mặt mày ôn hòa cười lẳng lặng nhìn mình, ý cười lại không chạm đến đáy mắt.


"Giang tiểu thư, cuối cùng đợi được cô rồi, đã lâu không gặp." Giang Hoài Khê nghe thấy Liên Huyên nói với nàng như thế.

=====================
Chương 66:
Giang Hoài Khê ngồi thẳng người, vẻ mặt hờ hững nhìn Liên Huyên, khẽ gật đầu về phía nàng ta, lấy đó đáp lễ, đôi môi mím chặt, không nói lời nào.

Liên Huyên cũng không để ý lạnh nhạt của nàng, bên môi vẫn chứa một nụ cười nhẹ khéo léo, tự nhiên mà ngồi xuống ở bên cạnh Giang Hoài Khê.


Giang Hoài Khê ngồi một cách nghiêm chỉnh, ánh mắt lẳng lặng mà nhìn cửa văn phòng, lặng im không nói, chờ Liên Huyên mở miệng lần nữa.


Quả nhiên, chỉ mới chốc lát, Liên Huyên liền bại trận trong trận chiến im lặng này, nàng ta nhẹ nhàng thở dài một hơi, nghiêng đầu nhìn Giang Hoài Khê, ôn giọng nói: "Giang tiểu thư, tôi biết cô nhất định liên hệ được Tử Tranh."


Giang Hoài Khê thu hồi tầm mắt đặt ở trên cửa, nghiêng đầu thản nhiên nhìn Liên Huyên, nhạt giọng hỏi: "Thế nên?"


Liên Huyên nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của nàng, không để ý cho lắm, vẻ mặt như cũ là hòa nhã thế kia: "Tôi muốn xin Giang tiểu thư cô giúp tôi chuyển lời cho Tử Tranh, tôi muốn hẹn cô ấy gặp mặt một lần."


Giang Hoài Khê quay đầu về, thu tầm mắt lại, thản nhiên từ chối nói: "Tôi nghĩ đối với Tử tranh mà nói, có vài người, có lẽ gặp lại không bằng hoài niệm."


Liên Huyên rốt cuộc nhịn không được nhíu nhíu mày, thanh âm cũng dẫn theo chút vội vàng bảo: "Giang tiểu thư, tôi biết bây giờ trong lòng Tử Tranh khẳng định không muốn gặp lại tôi. Nhưng, đó là vì giữa tôi và cậu ấy tồn tại một ít hiểu lầm của bên thứ ba tạo thành. Tôi nói thật, tôi đã từng tổn thương Tử Tranh, nhưng khi đó tôi cũng là tình phi đắc dĩ, vì nó, tôi cũng đã ân hận rất nhiều năm. Nhưng hôm nay, tôi đã vì bây giờ mà từ bỏ tất cả, nếu quả là vì hiểu lầm của bên thứ ba tạo thành, để tôi và từ Tranh từ đây cả đời không qua lại nhau, tôi sao có thể chấp nhận đây? Kính xin Giang tiểu thư giúp tôi hoàn thành ước vọng."


Giang Hoài Khê chợt nghiêng mặt đi, con ngươi sắc bén mà nhìn Liên Huyên một chút, nghiêm túc nói: "Liên tổng, cô ra nỗ lực vì Tử Tranh, đấy là hành vi cá nhân của riêng cô, chẳng hề đại biểu, cô bỏ ra, Tử Tranh sẽ vì đấy mà cảm động, báo đáp lại cô. Tôi hy vọng Liên tổng cô có thể hiểu rõ đạo lý này."


Liên Huyên sững sờ nhìn Giang Hoài Khê, cắn cắn môi, nụ cười trên mặt cứng đờ, hồi lâu, mới thấp giọng nói: "Là tôi lỡ lời rồi."


Ánh mắt Giang Hoài Khê nặng nề mà nhìn mặt đất trơn bóng dưới chân, ảnh chiếu của nàng cùng Liên Huyên phía trên, rõ ràng đủ nét. Nàng đột nhiên hỏi Liên Huyên: "Liên tổng, cô từng trồng hoa chưa?"


Liên Huyên tất nhiên là ngẩn ra, trầm mặc một chút, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, đáp: "Tôi không có thời gian."


Vốn Giang Hoài Khê không phải hỏi Liên Huyên thật, vì thế nên không hề phản ứng đối với câu trả lời của nàng ta, chỉ trầm ngâm một chút, tiếp tục nói: "Khi bé tôi từng trồng một chậu hoa. Lúc mới bắt đầu, tôi rỗi rãi ở nhà, buồn bực ngán ngẩm, thế là đối với chậu hoa ấy tất nhiên là đủ kiểu chăm sóc, nhìn nó chậm rãi trưởng thành, nụ hoa chớm nở, ngày nở rộ ngay trong tầm tay. Nhưng mà sau đó, vẫn chưa đợi đến lúc nó nở hoa, tôi đã trở nên bận rộn, thế là tôi bắt đầu bỏ lỡ thời nở hoa của nó, bỏ lỡ thời gian tưới nước cho nó, dần dần, hoàn toàn quên lãng nó. Rất lâu về sau, tôi rỗi rãi lần nữa, lúc nhớ đến phải tưới nước cho nó, tôi mới phát hiện, chậu hoa ấy sớm đã tàn lụi thối rữa, bất luận tôi muốn cứu vãn thế nào, tận tâm tận lực thế nào, nó vẫn không cách nào nở rộ vì tôi lần nữa."Nói đến đây, Giang Hoài Khê dừng một chút, nghiêng mắt nhìn Liên Huyên, vẻ mặt hờ hững lại ánh lên vẻ nghiêm nghị: "Khi đó tôi chợt hiểu, có chút bỏ lỡ, đã định trước là trở thành tiếc nuối, không cách nào đền bù. Dù sao, không phải ai, đều có thời gian, đều có yêu cầu, đều bằng lòng, chờ cô tỉnh ngộ, chờ cô hối hận. Không ai có nghĩa vụ, phải chi trả cho hối tiếc của ai. Mà tôi không có thời gian tưới nước cho hoa, cũng là tôi tình phi đắc dĩ, nhưng bất luận thế nào, đó cũng không thể trở thành lý do bào chữa cho tôi về sai lầm ấy. Trên bản chất, chẳng lẽ không phải là vì, lúc đó tôi còn chưa đủ quan tâm nó, ở trong lòng tôi có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn so với nó sao?"


Liên Huyên làm gì không nghe ra nghĩa bóng của Giang Hoài Khê, trong lúc nhất thời cứng đờ ở đó, không biết đáp lại ra sao.


Hai tay của Giang Hoài Khê nhẹ nhàng ma sát với ngón tay cái, lãnh đạm nói: "Liên tổng, tôi không muốn giúp cô truyền lời cho Tử Tranh rằng tâm nguyện của cô là muốn gặp cậu ấy, cậu ấy giờ đã buông xuống chuyện quá khứ, tôi cần gì phải khiến cậu ấy thêm phiền muộn lần nữa. Đồng thời, tôi cho rằng, cho đến bây giờ, cô vẫn chưa thực sự hiểu rõ Tử Tranh, chưa thực sự ý thức được, sai lầm năm đó của cô là gì."


Trong lúc nói chuyện, bước chân của chủ nhiệm Uông rốt cuộc vội vã chạy tới, vừa chùi mồ hôi, vừa mở cửa văn phòng, áy náy nói với về phía Giang Hoài Khê: "Xin lỗi Hoài Khê, ta tới chậm rồi."


Giang Hoài Khê đứng lên, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, trả lời chủ nhiệm Uông: "Không có, là con phiền chú rồi, để chú tan việc còn phải đặc biệt đến đây một chuyến." Dứt lời, nàng nghiêng thân, gật đầu nhẹ giọng nói về phía Liên Huyên: "Ngại quá Liên tổng, không tiếp chuyện được nữa rồi." Nói xong, nàng liền cất bước theo chủ nhiệm Uông đi về phía văn phòng.


Liên Huyên mím chặt đôi môi, một tay nắm rìa ghế khẽ run, lệ quang trong vắt trong con ngươi. Chất vấn của Giang Hoài Khê, khiến nàng ta vừa chột dạ, vừa uất ức, còn cả phẫn nộ nói không rõ cũng tả không xong. Nàng ta đứng lên, nhịn không được thất lễ khàn giọng chất vấn Giang Hoài Khê: "Giang tiểu thư, không phải ai cũng đều có may mắn như cô, nhận được muôn vàn cưng chiều, hết thảy yêu thương, mọi việc tùy mình, đặt cô vào hoàn cảnh của tôi, chắc gì cô có thể còn thản nhiên nói ra những lời này. Giang tiểu thư, cô đang sợ cái gì, vì sao không chịu cho tôi và Tử Tranh một cơ hội?"


Bước chân Giang Hoài Khê hơi dừng lại một chút, song quyền hơi vô thức mà nắm một chốc, định thản nhiên đáp lại nàng ta gì đó, lại trong lúc nhìn thấy sổ ghi bệnh trên bàn làm việc, trong chớp nhoáng đều tiêu tan ở nơi cổ họng. Rốt cuộc, nàng cũng chỉ cắn cắn môi, cuối cùng không nói, không đáp lại Liên Huyên nữa, bước vào văn phòng, đóng cửa lại.


Ngoài văn phòng, Liên Huyên chăm chú nhìn bóng lưng Giang Hoài Khê, mãi đến khi nàng bước vào văn phòng, đóng cửa lại, để lại cho nàng ta một vùng yên tĩnh. Nàng ta cắn răng, chớp mắt một cái, một giọt nước mắt óng ánh vẫn nhịn không được từ khóe mắt lướt xuống...


Trong văn phòng, chủ nhiệm Uông nghe triệu chứng mấy ngày liền tới nay của Giang Hoài Khê, dùng ống nghe bệnh dò xét tiếng tim đập và các nơi khác của Giang Hoài Khê, lông mày không khỏi mà chậm rãi nhướng lên.Giang Hoài Khê nhìn vẻ mặt của chủ nhiệm Uông, tâm trạng không khỏi lộp bộp một cái, do dự hỏi: "Chủ nhiệm, là tái phát ư?"


Chủ nhiệm Uông do dự một chút, vừa mở đơn kiểm tra vừa nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: "Không giống, e là vấn đề trên phổi. Trước tiên đừng lo lắng, ta mở đơn khai trước rồi đi kiểm tra với con, chờ kết quả ra rồi mới nói tiếp."


Giang Hoài Khê hơi khép hai mắt, vẻ mặt bình tĩnh mà đáp: "Được, vậy làm phiền chú rồi." Nhưng mà, hai tay nàng đặt ở trên gối, lại vô thức mà run nhẹ lên.


Nằm trong máy CT, Giang Hoài Khê nghe tiếng ra lệnh "Hít vào, thở ra" lạnh lẽo của máy móc, cả người không khỏi run lên một thoáng, có phần muốn nôn ọe.


Giang Hoài Khê khép mắt, ở trong lòng than thở: Nhân sinh có phải là đại để thế không, có được tất có mất, thân thể suy nhược thế này, đổi lấy muôn vàn cưng chiều hết thảy yêu thương mà Liên Huyên nói, rốt cuộc có tính là đáng giá hay không? Nếu có nếu như... Ha ha, nhưng mà nhân sinh, làm gì có nếu như gì chứ.


Trước sau trên dưới chạy nhiều phòng kiểm tra, làm xong hết thảy kiểm tra, Giang Hoài Khê đã mệt đến sắc mặt hơi trắng bệch, yếu ớt mà dựa vào ghế, gấp rút thở hổn hển.


Chủ nhiệm Uông ngồi ở sau bàn làm việc, mở máy vi tính đợi chuyển hết tất cả báo cáo kiểm tra, nhìn dáng vẻ chịu không nổi của Giang Hoài Khê, không khỏi thở dài, nói: "Hoài Khê à, thể chất con vẫn còn quá kém, sức miễn dịch quá ít, dĩ nhiên là dễ sinh bệnh rồi."


Giang Hoài Khê nghe vậy, cười gượng gật gật đầu.Lại qua gần mười phút, chủ nhiệm Uông cuối cùng thu đủ tất cả báo cáo, từng phần từng phần mà kiểm duyệt. Giang Hoài Khê nghỉ ngơi đủ rồi, ngồi thẳng người, sự chú ý trăm phần trăm đều quan sát vẻ mặt của chủ nhiệm Uông. Nàng nhìn thấy, lông mày của chủ nhiệm Uông, càng nhíu càng chặt, cuối cùng, để con chuột xuống, nhìn mình, hiển nhiên dáng vẻ có mấy phần không đành lòng mở miệng.


Giang Hoài Khê cắn cắn môi, giả vờ trấn định nói: "Chủ nhiệm, không sao đâu, xin chú cứ nói thẳng ạ."


Trong ánh mắt của chủ nhiệm Uông nhìn Giang Hoài Khê, tránh không khỏi có mấy phần phiền muộn, ông thở dài thật dài, nói: "Hoài Khê, lần này không phải vấn đề của tim. Là vấn đề của phổi, kết luận sơ bộ hẳn là viêm màng phổi, con tới đây xem này."


Giang Hoài Khê nắm chặt song quyền, căng rồi lại buông, từng bước từng bước, chầm chậm mà đi tới phía sau chủ nhiệm Uông, nhìn ông vạch ra ảnh CT.


Chủ nhiệm Uông nói: "Hoài Khê, trong khoang ngực của con có rất nhiều nước, nếu lấy ra hết, chắc là nhiều như chừng hai chai nước suối, nó đã hoàn toàn đem phổi của con chìm ngập rồi. Lúc trước bên eo con đau, cũng tức là xương sườn, cũng là vì nguyên nhân này, vì màng phổi dính liền, vì thế mới đầu sẽ đau, về sau nước càng phình càng nhiều, nổi lên tác dụng bôi trơn, con ngược lại sẽ hết đau. Hoài Khê, không thể kéo dài được nữa, con phải lập tức nằm viện, rút nước ở trong ra mới được."


Chân Giang Hoài Khê mềm nhũn một chốc, ổn định tâm trạng một thoáng, mới vững âm hỏi chủ nhiệm Uông: "Chủ nhiệm, do nguyên nhân gì dẫn tới? Nghiêm trọng không ạ?"Chủ nhiệm Uông nặng trĩu mà lại thở dài, nói: "Nguyên nhân dẫn đến viêm màng phổi có rất nhiều, muốn chẩn đoán chính xác nguyên nhân thực sự là gì, còn phải chờ rút tích dịch ra, làm phân tích bệnh lý mới có thể xác định. Khả năng xấu nhất, chính là nham biến [1], nhưng người trẻ tuổi, phần đông là vì bệnh lao gây nên. Hoài Khê, con đừng suy nghĩ nhiều, nếu như là bệnh lao gây nên, chỉ cần quy luật uống thuốc, là có thể khỏi hẳn.


Nhưng mà, trong nháy mắt nghe thấy "Nham biến, bệnh lao", thân thể Giang Hoài Khê gần như mềm nhũn, sắp đứng không vững. Kể đến cũng nực cười, nàng ngay lập tức nghĩ đến Lâm Đại Ngọc vì bệnh lao thổ huyết bỏ mình, mà trong nháy mắt kế tiếp, nàng nghĩ đến chính là Lục Tử Tranh, Tử Tranh của nàng.


Nàng chống thân dựa vào bàn, không chút dấu vết mà lui ra vài bước, nới ra khoảng cách với chủ nhiệm Uông, cắn cắn môi đè thanh âm căng thẳng hỏi: "Nếu là bệnh lao, vậy có lây nhiễm không ạ?" Nếu có lây nhiễm, vậy sao bây giờ, Tử Tranh sao bây giờ, liệu sẽ... Nàng quả thực không dám suy nghĩ nhiều.


Chủ nhiệm Uông nhíu lông mày, nói: "Nếu trên phổi không có ổ bệnh [2], thì sẽ không. Nhưng giờ chưa nhìn thấy phổi, vì thế không thể xác định trên phổi có ổ bệnh hay không, còn phải chờ rút tích dịch ra mới biết được. Nếu trên phổi có ổ bệnh, cần làm kiểm tra đàm, mới có thể xác định có tính lây nhiễm hay không."


Thân thể Giang Hoài Khê nhịn không được run rẩy một hồi, thanh âm đã có phần bất ổn: "Vì thế, vẫn có khả năng sẽ lây nhuyễn đúng không ạ?"


Chủ nhiệm Uông nhìn dáng vẻ chán nản chưa từng gặp của nàng, trong lúc nhất thời lại không đành lòng mở miệng trả lời. Không biết là lần thứ mấy thở dài rồi, ông khuyên nhủ: "Vì vậy, Hoài Khê, không thể kéo dài được nữa, con tốt nhất phải lập tức nhập viện."


Đốt ngón tay túm lấy bàn của Giang Hoài Khê bởi vì dùng sức quá mức mà mang máng hiện ra trắng xanh, một hồi lâu sau, nàng lùi tới bàn đối diện, lắc đầu nói: "Chủ nhiệm, trước đừng nói với ba mẹ con, hai ngày nữa Hoài Xuyên và Kiều Hân sẽ đính hôn rồi, con không thể ảnh hưởng tâm tình của mọi người vào lúc này. Qua hai ngày nữa được không?" Họ đã hao tâm quá nhiều vì nàng, hiếm khi có chuyện vui mừng như vậy, nàng sao lại nhẫn tâm vào thời điểm này nói cho họ biết chuyện này chứ.


Thanh âm nàng nói nhẹ nhàng, nhưng chủ nhiệm Uông nhìn thấy, trong vẻ mặt nàng là nghiêm túc kiên định như thế. Chủ nhiệm Uông do dự một lát, rốt cuộc vẫn không lay chuyển được Giang Hoài Khê, gật gật đầu, dặn dò: "Sau lễ đính hôn ta sẽ thông báo bên phía Giang đổng, con nhất định phải lập tức nằm viện, trước kia đã kéo dài quá lâu rồi."


Giang Hoài Khê nặng nề gật gật đầu, miễn cưỡng cười cười với ông, đáp ứng nói: "Được, con nhất định sẽ."


Giang Hoài Khê không biết rốt cuộc mình ra khỏi bệnh viện thế nào, đến bãi đỗ xe thế nào, nàng chỉ biết là, khi nàng khởi động xe chuẩn bị về nhà, nàng mới đột nhiên có thần trí để suy nghĩ lại.


Nàng tựa ở trên ghế xe, cảm thấy khí lực toàn thân như bị cái gì rút ra vậy, vô lực đến đáng sợ. Nàng lấy di động ra, nhìn thời gian từng giây từng giây mà trôi qua, cuối cùng, cắn cắn môi, gọi đi dãy số nàng thuộc nằm lòng.


Điện thoại vừa chuyển được chỉ mới 3 giây, Lục Tử Tranh đã nhanh chóng tiếp nhận, hiển nhiên, cô đã chờ đợi rất lâu. Nghĩ tới đây, trong lòng Giang Hoài Khê không khỏi càng thêm chua xót, trong mắt có lệ đang sắp khống chế không được rơi xuống.


Nàng cực lực ổn định thanh âm của mình, làm bộ như không có gì xảy ra, nói dối lần thứ hai trong hôm nay với Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, có lẽ tối phải hơi muộn tôi mới xử lý hết sự việc, ở đây khá gần với căn hộ của tôi, vì vậy tối xử lý xong việc tôi sẽ qua thẳng đó. Cậu không cần chờ tôi về, đi ngủ sớm một chút đi.


Nàng nghe thấy, đầu điện thoại kia, trong thanh âm của Lục Tử Tranh có thất vọng rõ rệt, nhưng vẫn săn sóc nói với nàng: "Ừ, được. Lúc tối về lái xe nhớ chú ý một chút, đến rồi thì gửi tin nhắn cho tôi, tối hôm nay hình như chuyển lạnh đấy, cậu chú ý một chút."


Giang Hoài Khê khẽ khịt khịt mũi, nước mắt rốt cuộc lăn xuống, nhẹ giọng đáp lại cô: "Được, cậu yên tâm."


Tử Tranh, xin lỗi, xin lỗi...


Giang Hoài Khê cúp điện thoại, rốt cuộc cũng không chịu được nữa, nằm nhoài trên vô-lăng, lần thứ nhất khóc ra tiếng, khóc đến uất ức như thế, tan vỡ như thế, lòng nát cõi tan như thế...


Tử Tranh, xin lỗi, tôi sợ lắm...


Tử Tranh, xin lỗi, xin lỗi...


Chú thích:


[1] nham biến: (nham: ung thư) loại 1 là chỉ quá trình tế bào u lành chuyển hóa thành tế bào u ác, loại 2 là chỉ quá trình tế bào u lành trên da chuyển hóa thành tế bào ung thư.


[2] ổ bệnh (bộ phận phát sinh bệnh trên cơ thể. Ví dụ như một phần của phổi bị vi trùng lao kết hạch làm tổn hại, bộ phận này gọi là ổ hạch lao)
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna