Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 67 + 68

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 67:
Ngoài cửa sổ, bóng đêm nặng nề, Giang Hoài Khê ôm gối ngồi ở bệ cửa trên ghế sofa, nghiêng đầu, nhìn đêm khuya đã lâm vào thành phố yên tĩnh, nhìn đèn đòm sáng chấm như sao còn sót lại của những ngôi nhà nào đó, vẻ mặt, so với bóng đêm còn tịch mịch hơn.

Không biết, không có nàng bên cạnh, liệu Tử Tranh sẽ mất ngủ không?

Gió thổi vào từ cửa sổ nửa mở, mang đến ý lạnh man mác, kích thích đến đau đớn của thần kinh Giang Hoài Khê hơn, bất giác, khiến lông mày nàng càng nhíu chặt hơn, ôm chặt hai chân, vùi mặt vào đầu gối.

Một lần lại một lần, nàng hồi tưởng lại lúc sẩm tối Lục Tử Tranh đã nói với nàng "có người nhà càm ràm quan tâm, có nhà có thể đi về, cảm giác thật tốt, nếu như có thể mãi như vậy thì tốt rồi", trong vẻ mặt ngập đầy hạnh phúc ngọt ngào và ngóng trông, còn cả khi đó, trái tim của mình bởi vì vui sướng hạnh phúc của Lục Tử Tranh mà sinh ra cảm giác hạnh phúc thỏa mãn.

Trong đầu, vang lên theo cảnh tượng này chính là, nỗi ác mộng vẫn quấn quít lấy nàng của nhiều năm qua, nàng nghe trộm được bác sĩ điều trị chính thẳng thắn khẳng định với cha mẹ nàng rằng "Dù cho bây giờ phẫu thuật thành công, số tuổi thọ vẫn sẽ có ảnh hưởng, nếu bình phục tốt, có lẽ sẽ đạt đến 50". Bàn tay ôm hai chân mình của Giang Hoài Khê, dần dần níu chặt, cẳng chân bị víu, mang máng xuất hiện vết xanh tím.

Một người ngay cả tương lai mình cũng không thể bảo đảm, nói cho cùng thì vẫn không có tư cách theo đuổi cái gọi là hạnh phúc, cuối cùng, vẫn là khi không đi liên lụy người khác mà thôi.

Lúc rời đi, Liên Huyên chất vấn nàng: "Giang Hoài Khê, cô đang sợ cái gì?"

Câu nói này, rất nhiều người đã từng hỏi nàng, bao gồm cả bản thân nàng, cũng từng hỏi bản thân mình vô số lần, Giang Hoài Khê, rốt cuộc cô đang sợ điều gì?

Kỳ thực, đáp án là rõ ràng thế kia mà.

Ngoài Lục Tử Tranh ra, nàng còn gì để quan tâm chứ, còn gì để sợ hãi chứ.

Sợ Lục Tử Tranh hối hận, sợ Lục Tử Tranh đau lòng, sợ Lục Tử Tranh khổ sở, sợ Lục Tử Tranh thất vọng, sợ nhất, chính là nhìn thấy nước mắt của Lục Tử Tranh.

Vất vả lắm, nàng mới khiến Lục Tử Tranh vui vẻ được một chút, vất vả lắm, nàng mới khiến Lục Tử Tranh đối với cuộc sống lại lần nữa có một chút tự tin, vất vả lắm, nàng mới cho Lục Tử Tranh một gia đình lần nữa, nàng phải nói với Lục Tử Tranh rằng đời lại mở thêm một trò đùa với hai người thế nào đây, chẳng nhẽ nàng lại phải cho cô thêm một đòn nghiêm trọng nữa sao?

Nàng phải nói với Lục Tử Tranh thế nào bây giờ, xin lỗi, tôi vẫn đang lừa cậu, thật ra, tôi sớm biết tôi không cho cậu nổi một thiên trường địa cửu.

Tử Tranh, xin lỗi, tôi phải nói với cậu thế nào đây? Biết rõ là cậu sợ mất đi, biết rõ cậu là người nếu sớm biết cuối cùng sẽ mất đi, thà tình nguyện chưa từng bắt đầu chưa từng sở hữu, nhưng lòng tôi vẫn cứ cố mang may mắn, để rồi không thẳng thắn với cậu.Xin lỗi, tôi vẫn cứ lừa mình dối người, vẫn cứ hy vọng xa vời rằng gạt cậu lâu thêm một chút, lâu thêm một chút nữa, để mộng đẹp của cậu, duy trì lâu hơn nữa, lâu thêm một chút nữa, tốt nhất là để sau cùng tôi có thể giấu diếm hoàn hảo cậu trọn đời, để mộng đẹp, duy trì thành thật.

Thật ra, tôi là người bết bát như thế, hèn hạ như thế, nhát gan như thế, hèn yếu như thế đấy...

Giang Hoài Khê, mày chính là một tên lừa gạt...

Có giọt nước mắt óng ánh, từ trong khe hở giữa cánh tay cùng đầu gối của Giang Hoài Khê chảy ra, theo đôi chân trơn bóng của nàng trượt xuống, cuối cùng, trong đêm khuya yên ắng, hòa tan trong một vùng thấm ướt ở ghế sofa.

***

Không có Giang Hoài Khê bên cạnh, trong căn nhà xa lạ này, Lục Tử Tranh trằn trọc trở mình, trước sau không cách nào ngủ được, cho đến hơn ba giờ sáng, Lục Tử Tranh mới miễn cưỡng mà mông lung ngủ thiếp đi.

Hôm sau, trời mới vừa sáng, Lục Tử Tranh liền giật mình tỉnh lại. Phản ứng đầu tiên của cô chính là ngẩng đầu định nhìn gương mặt khi ngủ của Giang Hoài Khê, khi thấy gối và chăn trống không ngăn nắp, cô run lên một hồi lâu, chợt nhớ lại sự thật Giang Hoài Khê không ở nhà, không nén nổi cảm thấy buồn cười. Cô lại duy trì tư thế thường ngày bị Giang Hoài Khê ôm lấy, vẫn không nhúc nhích mà ngủ suốt cả đêm, dường như Giang Hoài Khê giúp cô nuôi thành một thói quen tai hại rồi.

Chỉ là, cả buổi sáng, Lục Tử Tranh trái đợi phải đợi, vẫn không đợi được Giang Hoài Khê về. Hiển nhiên, bên Giang ba Giang mẹ dường như cũng không rõ Giang Hoài Khê đi đâu, biết tối qua Giang Hoài Khê cả đêm không về, còn mang theo mấy phần kinh ngạc dò hỏi Lục Tử Tranh: "Hoài Khê có nói nó đi xử lý cái gì không?"

Lục Tử Tranh lắc lắc đầu, biểu thị không biết gì cả.

Tới gần buổi trưa, Giang mẹ thấy Giang Hoài Khê vẫn chưa trở về, thấy dáng vẻ Lục Tử Tranh mất tập trung muốn gọi điện thoại rồi lại ẩn nhẫn, bà hiểu ý mà gọi điện thoại hỏi thăm Giang Hoài Khê đang bận cái gì, khi nào trở về.

Thanh âm của Giang Hoài Khê bên đầu di động kia có hơi khàn, chần chừ một hồi rồi mới nói với Giang mẹ: "Tối qua con ngủ không ngon, hình như cảm lạnh mà có phần nghiêm trọng, vừa đi bệnh viện khám thử, chủ nhiệm kê chút đơn thuốc, nói gần đây có nhiều người bị cúm, bảo con chú ý một chút. Con lo hai ngày nữa trong nhà khá bận, lây nhiễm cho mọi người thì sẽ không hay, nên hai ngày này con trước tiên không về ạ."

Giang mẹ vừa nghe điện thoại, vừa hai mắt đảo qua Lục Tử Tranh đang vểnh tai lên chăm chú nghe đối thoại của hai người, nhíu nhíu mày nói: "Biết rõ mình thân thể kém, còn không chú ý một chút. Đừng khiến bọn ta tưởng rằng con dễ vỡ lắm, tính không về là để bọn ta lo chết sao? Không sợ bọn ta lo lắng, vậy con cũng không sợ Tử Tranh lo lắng à?"

Đầu điện thoại kia trầm mặc một lát, Giang mẹ rốt cuộc nghe thấy Giang Hoài Khê nhượng bộ bảo: "Vậy con uống thuốc, giờ đi ngủ một giấc, sẩm tối sẽ về."

Lúc này Giang mẹ mới hài lòng bảo: "Ừ, chờ con về ăn cơm."

Cúp điện thoại, Giang mẹ cười cười nhã nhặn với Lục Tử Tranh, nói với Lục Tử Tranh: "Dì gọi điện thoại cho Hoài Khê rồi, nó nói con đừng lo lắng, nó bị cảm lạnh, phải đến bệnh viện khám một hồi, sẩm tối sẽ về, không có chuyện gì đâu." Giang mẹ đau lòng Giang Hoài Khê, sợ nàng mệt mỏi, không nỡ khiến nàng không ngủ trưa mà chạy về, nhưng lại đau lòng căng thẳng của Lục Tử Tranh, sợ Lục Tử Tranh nghe nàng không sao mà còn không chịu về thì lại không vui, thế là dàn xếp bên trong một chốc.Lục Tử Tranh nghe vậy, vẻ mặt rõ ràng có phần lo lắng, Giang mẹ thấy thế, ôn giọng động viên nói: "Không sao, chỉ là cảm vặt thôi, qua mấy ngày là khỏe thôi."

Lục Tử Tranh miễn cưỡng gật gật đầu, trong lòng nhưng vẫn mang máng có phần sầu lo. Nửa năm qua, số lần cảm mạo của Giang Hoài Khê quá mức tới tấp, cô vẫn làm chưa đủ tốt, không chăm sóc Giang Hoài Khê cho tốt. Phải thế nào, mới có thể để thân thể Giang Hoài Khê khỏe mạnh chút, sức miễn dịch khá hơn chút?

Sẩm tối, gần giờ cơm, Giang Hoài Khê rốt cuộc trở về. Nàng mang một cái khẩu trang y tế to lớn, kín đáo mà che lại nửa khuôn mặt dưới của nàng, mệt mỏi không che giấu được hiện ra giữa đôi lông mày. Lục Tử Tranh nhìn đến lo lắng lại đau lòng, vội lên nghênh đón hỏi han ân cần.

Giang Hoài Khê không chút dấu vết mà kéo ra chút cự ly với Lục Tử Tranh, giữa lông mày lộ ra chút nét cười dịu dàng nhàn nhạt, an ủi Lục Tử Tranh: "Bác sĩ nói không sao, chỉ là cảm cúm thông thường. Ngày mốt Hoài Xuyên và Kiều Hân sẽ đính hôn, tôi lo sẽ lây nhiễm cho mọi người nên mới trang bị như vậy. Đừng lo lắng."

Vẻ mặt lo lắng của Lục Tử Tranh thoáng thả lỏng một chút, sau đó liền đau lòng mà đề nghị: "Mang khẩu trang ngột lắm, chờ về phòng chỉ có hai người chúng ta thì tháo xuống đi."Giang Hoài Khê lắc đầu nói: "Lây nhiễm cho cậu thì sao bây giờ?"

Lục Tử Tranh lẫm liệt nghiêm mặt nói: "Tôi không sợ."

Con ngươi Giang Hoài Khê trầm xuống, hồi lâu, mới bất đắc dĩ cười bảo: "Nhưng mà tôi sợ."

Lục Tử Tranh nhíu lông mày lại, khẩn cầu: "Hoài Khê..."

Giang Hoài Khê nháy mắt một cái, cười bảo: "Mang khẩu trang có hơi ngột thật, vì thế, tối tôi sang phòng bên cạnh ngủ nhé, vậy là tôi có thể tháo khẩu trang xuống rồi."

Giang mẹ nhíu nhíu mày bất mãn bảo: "Không sao, tháo xuống đi, con mang khó chịu, chúng ta nhìn cũng khó chịu."

Giang Hoài Xuyên cũng gật gật đầu phụ họa.

Giang Hoài Khê lại khăng khăn không chịu tháo xuống, Lục Tử Tranh nhìn nàng nghiêm túc, thở dài, không định khó xử nàng nữa, bèn đáp ứng bảo: "Ừ, vậy cũng được."

Lông mày của Giang Hoài Khê lúc này mới hơi giãn ra, thoáng yên lòng.

Lúc ăn cơm, Giang Hoài Khê tháo khẩu trang xuống, so với thong thả ung dung của thường ngày, hôm nay nàng vội vàng khác thường, chỉ ăn một ít cơm trắng, uống một chén canh, liền ngừng đũa, tỏ ý ăn no rồi, lại mang khẩu trang lại.

Ăn cơm trong nhà đều sử dụng đũa chung, may mắn thay, sau khi rửa chén xong, chúng nó sẽ được bỏ vào trong tủ khử trùng để khử trùng, điều đó khiến Giang Hoài Khê thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi ăn xong cơm tối, bàn ăn giao cho dì giúp việc thu dọn, Giang ba và Giang Hoài Xuyên đi vào phòng sách của từng người để bận rộn, Giang mẹ đỡ Giang bà nội đến phòng khách xem ti vi, Giang Hoài Khê bảo hơi mệt, mang theo Lục Tử Tranh lên lầu về phòng nghỉ ngơi.

Sau khi lên lầu, Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh về phòng của hai người trước. Không còn người ngoài nữa, lúc này Lục Tử Tranh mới không kiêng kị mà đưa tay lần mò cái trán của Giang Hoài Khê, xác nhận nhiệt độ của người nàng, tay lại tiếp tục dò xuống, muốn tháo cái khẩu trang làm Giang Hoài Khê khó chịu ra.Giang Hoài Khê lại nhanh tay lẹ mắt mà đưa tay ngăn lại động tác của cô, cười nói: "Định chơi đánh lén ư?"

Lục Tử Tranh bất đắc dĩ nói: "Hoài Khê..."

Giang Hoài Khê lại ngoan cố mà lắc lắc đầu, ra hiệu không được, Lục Tử Tranh thở dài, đành phải buộc lòng thỏa hiệp.

Giang Hoài Khê ngồi ở bệ cửa sổ trên ghế sofa, đưa tay lật qua lật lại cuốn sách Lục Tử Tranh tiện tay đặt trên khay trà, nhìn Lục Tử Tranh đã ngồi xuống ở ghế sofa đối diện, ngón trỏ cùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve trang sách, đề nghị: "Tử Tranh, sau lúc trước nói với cậu xong, tôi đã liên lạc với giáo viên bên đại học X mà cậu vẫn muốn đến, chờ Hoài Xuyên và Kiều Hân đính hôn xong, chúng ta về trường ôn tập đi, sang năm thi nghiên cứu sinh, được không?"

Lục Tử Tranh hơi ngẩn ra, phản ứng lại chính là vừa mừng vừa sợ, bán tín bán nghi nói: "Tôi tưởng rằng việc này, có lẽ còn phải đợi thêm hồi lâu mới có thể thực hiện chứ, Hoài Khê, bên chỗ chú dì, bên chỗ công ty có thể ư?"

Giang Hoài Khê giãn mặt mày ra, con ngươi dịu dàng, cười nói: "Cậu chỉ cần nói cho tôi biết là cậu muốn hay không thôi, được chứ?"

Lục Tử Tranh chần chờ chốc lát, vẫn tuân theo lựa chọn của lòng, gật gật đầu, nói: "Tôi muốn, chúng ta cùng đi nhé."

Giang Hoài Khê nghe được từ "cùng đi" này, lòng như bị kim đâm một hồi, thoáng chốc có đau đớn chậm rãi ửng lên. Nàng giả vờ như không có gì xảy ra, ngón trỏ víu nhẹ vào kính bàn trà, tiếp tục nói: "Có điều, thân thể trước đây của tôi không tốt cho lắm, cả hồi lâu vẫn chưa đi kiểm tra, không biết tới lúc kiểm tra sức khoẻ sẽ có vấn đề gì hay không. Vì thế, tôi định sẵn trước lúc đi, tự mình đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe một lần trước, đúng lúc kiểm tra xem thân thể có chỗ nào không ổn hay không, rồi nhân tiện có thời gian chậm rãi cải thiện trước luôn, cậu đi cùng tôi có được không?"

Lục Tử Tranh chưa từng phiền muộn vì thân thể mình bao giờ, vì thế cũng không rõ, kiểm tra sức khoẻ nhập học nghiên cứu sinh cần kiểm tra cái gì, nghiêm ngặt hay không, bệnh gì sẽ ảnh hưởng nhập học, chỉ là nghe Giang Hoài Khê nói như thế, cũng cảm thấy có chút lý lẽ, lại nghe được có thể biết những chỗ cần cải thiện của thân thể Giang Hoài Khê, liền lời nghe lẽ phải mà gật đầu đáp ứng nói: "Được."

Giang Hoài Khê do dự chốc lát, nói: "Kể ra, cậu có lẽ cũng rất lâu không kiểm tra thân thể rồi nhỉ, nếu cùng đi, thì đồng thời làm kiểm tra luôn đi."

Lục Tử Tranh hiển nhiên không có dị nghị, gật gật đầu.

Giang Hoài Khê không chút biến sắc mà thở phào nhẹ nhõm ở trong lòng, hít một hơi, tiếp tục tiến lên: "Vậy, ngày mai chúng ta đi nhé, vậy thì qua mấy ngày nữa là sẽ có báo cáo kiểm tra, nếu không có gì đáng ngại, chúng ta có thể mau chóng xuất phát rồi."

Lục Tử Tranh hơi hơi kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ Giang Hoài Khê vội vã thế này. Nhưng cô hơi suy tư, cũng cảm thấy hợp tình hợp lý, cô cũng không có lý do gì để phản đối, không phải sao? Thế là, cô mỉm cười, gật gật đầu đáp ứng.

Lục Tử Tranh chống khuỷu tay trên bàn trà, một tay chống cằm, nhìn Giang Hoài Khê, tựa như nghĩ tới điều gì, cười có mấy phần thoải mái và gian trá, nói với Giang Hoài Khê: "Hoài Khê, tôi thấy hình như cậu được toại nguyện rồi, sau cùng, dường như tôi vẫn là bị cậu bao nuôi nhỉ." Hiển nhiên, Lục Tử Tranh là nhớ tới lần gặp mặt chính thức đầu tiên của hai người.

Tâm tư Giang Hoài Khê nặng nề, nhìn miệng cười không buồn không lo của Lục Tử Tranh, con ngươi ảm đạm, nhưng vẫn kiên cường giương ý cười lên, dùng cười nhẹ để phủ định: "Cậu đây không phải là oan uổng người khác sao? Tôi cho cậu danh phận đàng hoàng mà."

Lục Tử Tranh không nhịn được bật cười, cười phụ họa bảo: "Dạ dạ dạ, là em sai rồi."

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lục Tử Tranh, nàng ở đáy lòng hỏi mình:

Nàng gặp phải Lục Tử Tranh, là chuyện may mắn nhất đời này của nàng. Mà Lục Tử Tranh gặp phải nàng, đến tột cùng là may mắn hay là bất hạnh?

Chung quy, nàng vẫn sai rồi sao?
==========================
Chương 68:
Sáng hôm sau, sau khi ăn xong điểm tâm, Lục Tử Tranh liền cùng Giang Hoài Khê đến bệnh viện kiểm tra thân thể.

Mặc dù Giang mẹ cảm thấy có hơi kỳ quái đối với chuyện trong lúc mấu chốt này Giang Hoài Khê lại đi kiểm tra thân thể, nhưng bởi Giang Hoài Khê miệng mồm kỹ càng, cứ chắc chắn là không sao, hơn nữa vì hôm sau là chuyện đính hôn của Giang Hoài Xuyên, bà nhất thời không rảnh để đuổi sát không buông đối với việc này, nên không hỏi nhiều, chỉ âm thầm ghi vào trong lòng, chờ nào hết bận xong, bà phải kỹ lưỡng tra hỏi thêm nữa.

Đến bệnh viện, Giang Hoài Khê liền y theo ước hẹn với chủ nhiệm Uông trong cuộc gọi buổi sáng, đi tìm ông, mang Lục Tử Tranh trước làm kiểm tra thân thể như nàng hôm qua, để xác định Lục Tử Tranh có bị lây nhiễm hay không. Vì để cho lòng Lục Tử Tranh không sinh nghi, Giang Hoài Khê bèn về văn phòng trước, chỉ nói với Lục Tử Tranh rằng hai người tách ra kiểm tra, tiết kiệm thời gian. Nhắn nhủ cô làm kiểm tra xong thì hội hợp ở văn phòng chủ nhiệm.

Chủ nhiệm Uông dẫn Lục Tử Tranh kiểm tra mục chức năng phổi xong, liền giao Lục Tử Tranh cho bác sĩ khác, mang theo kết quả kiểm tra về thông báo Giang Hoài Khê trước. Lúc đẩy cửa vào, ông thấy Giang Hoài Khê đang ngồi ở trước bàn làm việc của ông, chắp tay trước ngực, ngón cái chống cằm, dáng vẻ thấp thỏm cau mày.

Ông khép cửa lại, trên mặt có nụ cười vui mừng.

Giang Hoài Khê thế này mới có vẻ của người trẻ tuổi chứ.

Quan hệ cá nhân của ông và cha của Giang Hoài Khê rất tốt, ông là người xem Giang Hoài Khê trưởng thành. Ông đã thấy dáng vẻ già cỗi dửng dưng như người sắp chết của Giang Hoài Khê thuở nhỏ, tuy rằng phần nhiều mọi người đều khen Giang Hoài Khê hiểu chuyện, nhưng ông lại không cho là thế. Con nít thì nên có dáng vẻ của con nít, tâm tư nặng như vậy, làm gì có thể sống vui vẻ được? Không có bận lòng, không có sợ hãi, vậy thì làm sao mà có kiên trì để cắm rễ vào cái thế giới này được?

Hồi trước, thật ra ông vẫn luôn lo lắng sợ hãi rằng một ngày, Giang Hoài Khê nói không là liền không (không muốn sống). Lại nào ngờ, mấy năm qua đây, Giang Hoài Khê lại một năm so với một năm càng khỏe lên, cả người, cũng một năm so với một năm phấn chấn lên. Chuyện, hình như chầm chậm bắt đầu phát triển về hướng tốt, mà then chốt khiến tất cả những thứ này thay đổi, hẳn là cô bé được mang đến vào sáng sớm kia.

Chủ nhiệm Uông vừa khép cửa lại, Giang Hoài Khê liền đột nhiên hồi thần lại từ trong ưu tư, tay trái đẩy mặt bàn một cái, liền đứng lên, vẻ mặt mang theo chút bất an cùng chờ mong quay đầu nhìn về phía chủ nhiệm Uông.

Chủ nhiệm Uông nở nụ cười yên lòng đáp lại nàng, giơ tay nhẹ nhàng ngoắc ngoắc xuống, ra hiệu bảo nàng yên tâm ngồi xuống, lúc này Giang Hoài Khê mới thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi ngồi lại trên ghế.

Chủ nhiệm Uông giải thích, từ bản kiểm tra trước mắt, Lục Tử Tranh tất cả bình thường, lá phổi không có bất cứ dị thường nào, các mục kiểm tra máu cũng không có vấn đề.

Kết quả này, khiến Giang Hoài Khê thoáng an tâm một chút.

Có điều chủ nhiệm Uông lại bổ sung: "Nếu muốn hoàn toàn bài trừ lây truyền, còn phải chờ 72 giờ làm kích thước hóa cứng của thí nghiệm PPD [1]."Giang Hoài Khê hồi tưởng lại cây kim đâm vào trên cánh tay trái của nàng hôm qua. Hôm nay, chỗ kim tiêm đã nổi lên một mụn nhọt đỏ nho nhỏ. Bất giác, tay phải nàng nhẹ nhàng nắm chặt cổ tay trái, cơ thể run nhẹ lên một hồi. Sau đó, trầm ngâm một lát, đáp: "Vậy có thể dạy con phương pháp và tiêu chuẩn đo lường không ạ? Nếu có thể, con không muốn để Tử Tranh đến bệnh viện." Bệnh viện, không phải chỗ tốt gì, đặc biệt là, nàng biết, Lục Tử Tranh không thích nơi này.

Lông mày của nàng cau lại, trong vẻ mặt là kiên trì và nghiêm túc, chủ nhiệm Uông nhìn ra rõ ràng. Đây không phải việc khó gì, chủ nhiệm Uông tuy có nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, gật gật đầu liền đáp ứng ngay. Sau đó, ông tựa như chợt nhớ ra gì đó, đột nhiên cười cười bảo: "Lục tiểu thư vừa hỏi ta, liệu pháp thực phẩm đối với điều dưỡng thân thể có lợi ích hay không, còn hỏi ta, ăn uống bình thường của con nên chú ý gì mới tốt." Nói đến đây, ông ngừng lại một chút, khe khẽ thở dài, lời thâm ý thấm: "Đúng là một đứa trẻ rất có lòng. Hoài Khê, phải nhanh khỏe lên để an ổn sinh sống bên con bé đấy."

Giang Hoài Khê nghe vậy, giữa lông mày tràn đầy dịu dàng mà chủ nhiệm Uông chưa từng gặp, nàng vừa vui vẻ vừa ủ ê, cuối cùng, chỉ hóa thành một tiếng ngâm khẽ bên môi: "Dạ..."

Kiểm tra xong, trên đường về Giang gia, Lục Tử Tranh ngồi ở bên cạnh Giang Hoài Khê, nhíu mày nhìn Giang Hoài Khê, nghiêm túc liên miên cằn nhằn: "Chủ nhiệm Uông nói chức năng tim phổi của cậu rất không ổn, ăn uống ngày thường phải đặc biệt chú ý một chút."

"Chủ nhiệm Uông còn nói, tuy rằng không thể làm vận động mạnh, có điều nếu có thể, bình thường cậu hãy làm một ít vận động thích hợp, rèn luyện thân thể một chút, đối với tăng cường chức năng tim phổi nhất định có ích."

"Tôi cũng hỏi chủ nhiệm Uông rồi, chủ nhiệm Uông nói liệu pháp thực phẩm có lợi đối với thân thể, tôi định chờ thêm đoạn thời gian đi báo một ca học, cậu cảm thấy được không..."

Giang Hoài Khê cười nhẹ lẳng lặng nhìn Lục Tử Tranh cằn nhằn liên miên xoay quanh người nàng hồi lâu, trong lòng vừa chua xót vừa ấm áp. Nàng cảm thấy, tiếp tục nghe nữa, có lẽ mũi nàng sẽ không nhịn được chua xót mất. Thế là, nàng nhẹ nhàng hít một hơi ổn định mình, sau đó đưa tay dùng ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng víu lấy đôi môi còn đang mở ra đóng lại định nói tiếp của Lục Tử Tranh, ngả ngớn nói: "Nói lâu như vậy rồi, khát nước hay không?"

Lục Tử Tranh nhíu nhíu mày một cách bất mãn, giận dữ mà trừng Giang Hoài Khê một chút, há mồm cắn nhẹ ngón trỏ của Giang Hoài Khê một lát, lấy đó làm trừng phạt, nói: "Hừ, là thấy tôi nói nhiều ư?"

Giang Hoài Khê nháy mắt một cái, cười nói: "Không dám."

Lục Tử Tranh hừ nhẹ một tiếng, không vui nói: "Không biết lòng tốt của người khác!" Cô vốn định giả vờ tức giận với Giang Hoài Khê một hồi, nhưng trong dư quang cô nhìn thấy đôi mắt Giang Hoài Khê dịu dàng lẳng lặng, dáng vẻ dịu dàng nhìn chăm chăm mình, lại nhịn không được mềm lòng. Một lát sau, cô thở dài, bá đạo nói: "Dù sao tôi mặc kệ, cậu không muốn nghe cũng phải nghe." Cô nhìn đôi mắt Giang Hoài Khê chăm chăm, dằn giọng nghiêm túc nói: "Thế nào đi nữa, cậu nhất định phải nghe tôi, điều dưỡng tốt thân thể. Chúng ta hứa ba đời, hẹn trăm năm rồi, lệch một ngày một phút một giây cũng không được, cậu không thể lừa người."Giang Hoài Khê nhìn Lục Tử Tranh, con ngươi nặng nề, cổ họng hơi chuyển động, thanh âm có hơi khàn khàn mà nhẹ giọng hỏi cô: "Nếu như, tôi bất cẩn không thực hiện được thì làm sao đây?"

Lục Tử Tranh ngẩn ra, vẻ mặt cũng hơi ảm đạm, lập tức, cô đau thương nở nụ cười, thản nhiên nói: "Tôi cùng cậu."

Bốn mắt nhìn nhau, Giang Hoài Khê nhìn thấy trong con ngươi Lục Tử Tranh là đầy vẻ chân thành và kiên định, hai tay bất giác đột nhiên nắm chặt. Một hồi lâu sau, nàng dời mắt đi, cúi đầu, cố gắng bình tĩnh cười bảo: "Bao giờ cũng hay nói ngốc như vậy. Được rồi, sau này tôi nghe theo cậu là được chứ gì."

Lục Tử Tranh nhàn nhạt cười cười, cũng không tiếp tục đề tài ấy nữa, chỉ tiếp lời: "Vừa nãy nới đến liệu pháp thực phẩm đúng không, vậy tôi nói tiếp đây. Ừ..."

Giang Hoài Khê nghiêng đầu nhìn Lục Tử Tranh, tựa như chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn nói leo vài ba câu, tâm tư, lại dần dần xuất thần ra ngoài.
Một cái ý nghĩ nào đó trong lòng nàng, dần dần mà càng ngày càng kiên định lên.


Ngày Giang Hoài Xuyên đính hôn, họ dựa theo tập tục đơn giản nhất mà ở nhà tạo một buổi lễ nghiêm túc long trọng trước, sau đó, mời người thân nhất trong nhà Kiều Hân đến, và cả nhà họ Giang cùng nhau ăn một bữa cơm trưa náo nhiệt. Cuối cùng, họ mới cùng nhau chuyển chuyến đi tới khách sạn.

Ở trong trường hợp như vậy, Giang Hoài Khê lại không tiện đeo khẩu trang, liền viện cớ thân thể có hơi khó chịu. Giang Hoài Xuyên không yên lòng, bản thân cũng sợ sẽ khiến Giang Hoài Khê bị mệt, bèn bảo nàng đến phòng tân khách ở khách sạn nghỉ ngơi đi, không cần phải đến đại sảnh yến khách xã giao, cậu sẽ bảo người đưa cơm nước lên. Giang Hoài Khê liền vui vẻ đồng ý.

Lục Tử Tranh không yên lòng Giang Hoài Khê, thế là trước khi bữa tiệc chính thức bắt đầu, cô vẫn cùng Giang Hoài Khê ở gian phòng trên lầu.

Sau khi vào phòng, Lục Tử Tranh nhìn thấy trên bàn đặt một cái ấm đun nước, chợt muốn đun ấm chút nước sôi cho Giang Hoài Khê thấm giọng. Thế là cô đổ hai chai nước suối vào, cắm nguồn điện, bắt đầu đun nóng.

Giang Hoài Khê ngồi dựa vào trên giường, cầm lấy khung ảnh đặc biệt đặt trên tủ đầu giường, ở trong là ảnh áo cưới của Giang Hoài Xuyên và Kiều Hân, trong đôi mắt có vẻ vui mừng nhàn nhạt. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Tử Tranh đang bận rộn vì mình, đặt khung ảnh lại trên tủ đầu giường, xuống giường kéo Lục Tử Tranh qua, để cô ngồi ở bên cạnh mình.

Nàng thoáng do dự một chút rồi trưng cầu ý kiến của Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, chuyện của Hoài Xuyên đến nay cũng đã viên mãn, vì thế, tiếp đó, chúng ta có thể chuẩn bị chuyện của mình rồi. Bên nhà trường, tôi đã liên hệ xong rồi, nếu được, ba ngày sau chúng ta đến đó, đi dạo quen thuộc hoàn cảnh trước, cậu cảm thấy được không?"

Lục Tử Tranh hơi kinh ngạc, nhíu nhíu mày lại, băn khoăn nói: "Liệu có quá gấp hay không, bên chỗ chú dì vẫn chưa biết hết mà."

Giang Hoài Khê cong cong khóe môi, cười nói: "Họ không là vấn đề, tôi chỉ muốn biết, cậu có vấn đề không? Cậu cảm thấy thời gian này, đối với cậu mà nói thì có thể không?"Lục Tử Tranh nhíu mày nhìn Giang Hoài Khê chăm chú, thấy vẻ mặt nàng vô cùng nghiêm túc, do dự một hồi, liền thoải mái nở nụ cười, nói: "Tôi có thể, cậu ở đâu, tôi sẽ ở đó."

Giang Hoài Khê hơi sững sờ, há miệng, sau đó, lại không nói thêm gì nữa, cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Vậy thì quyết định như thế đi..."

Trong lúc nói chuyện, di động của Lục Tử Tranh vang lên, là Giang mẹ gọi tới, nhắc Lục Tử Tranh phải xuống lầu thôi, đã chuẩn bị khai tiệc rồi.

Nghe được câu trả lời của Lục Tử Tranh, Giang Hoài Khê đoán là mẹ gọi Lục Tử Tranh xuống lầu ăn tiệc, thấy Lục Tử Tranh có hơi lo lắng nhìn mình, nàng gật gật đầu, nhẹ giọng an ủi bảo: "Tôi không sao, cậu nhanh đi xuống đi."

Thật ra Lục Tử Tranh vốn cũng không thích trường hợp như vậy, hơn nữa cô lại lo lắng cho Giang Hoài Khê, nếu có thể, cô muốn ở trong phòng làm bạn với Giang Hoài Khê hơn. Nhưng đành chịu, bởi vì bên phía Giang ba Giang Hoài Xuyên lại hi vọng cô có thể vào tham dự. Dù rằng vẫn chưa thể danh chính ngôn thuận mà giới thiệu mình, nhưng mình ngồi ở trên bàn chính của cả gia đình họ, người sáng suốt hiển nhiên cũng có thể thấu đáo một, hai, xem như đang im lặng mà giới thiệu mình về phía người ngoài, tuyên bố địa vị của mình. Ý tốt như vậy, cô không đành lòng từ chối, càng không thể từ chối.

Thế là, dù không muốn đi nữa, Lục Tử Tranh cũng vẫn gật gật đầu về phía Giang Hoài Khê, ở trong lòng thở dài thườn thượt một hơi, rời khỏi phòng đi xuống lầu.

Nhưng mà Lục Tử Tranh không ngờ, cô xuống lầu, cửa thang máy mở ra, trong phút chốc chuẩn bị đi ra ngoài, cô ngẩng đầu lên, lại thấy Liên Huyên ở ngoài thang máy cũng đúng lúc ngẩng đầu định bước vào thang máy.

Bất ngờ không kịp trở tay, bốn mắt giao nhau, hai người đều sững sờ, trong lúc nhất thời không có phản ứng.

Do thang máy không có ai đi ra, càng không có ai nhấn phím, cửa sắp khép lại lần nữa. Trong lúc tầm mắt của hai người càng ngày càng hẹp, Lục Tử Tranh và Liên Huyên rốt cuộc đều phản ứng lại, không hẹn mà cùng đưa tay nhấn phím "mở cửa".

Lục Tử Tranh chậm rãi đi ra thang máy, đứng lại ở cạnh Liên Huyên, lễ phép lại khách khí chào hỏi: "Liên tổng, thật là đúng dịp, đã lâu không gặp." Sau đó, từng bước từng bước vững vàng mà đi về phía sảnh yến khách.

Liên Huyên đi theo sau Lục Tử Tranh, nghe vậy, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy kinh hỉ, xuất hiện thất vọng mang máng. Nàng ta cắn răng, đột nhiên đưa tay bắt lấy cánh tay của Lục Tử Tranh, bước chân Lục Tử Tranh dừng lại, lúc Lục Tử Tranh quay đầu lại nghi hoặc nhìn nàng ta, nàng ta chợt nở nụ cười ngọt ngào, lời nói dịu dàng lại nghiêm túc: "Tử Tranh, đêm nay mình vẫn luôn ở phòng 1314 chờ cậu, mình có chút chuyện muốn nói với cậu, khi nào cậu rảnh thì tới tìm mình một lát được không?"

Vẻ mặt Lục Tử Tranh thản nhiên đánh giá cô gái xinh đẹp vui vẻ trước mắt này, tựa như muốn nhìn rõ nghiêm túc trong vẻ mặt của nàng ta là chân thật hay giả tạo. Một lúc lâu, cô quay thân lại, nhàn nhạt từ chối: "Xin lỗi, tối tôi có lẽ sẽ rất bận." Cô lắc nhẹ cánh tay, định tránh thoát khỏi tay Liên Huyên.

Liên Huyên lại không chịu bỏ ra, tăng thêm chút sức lực, kéo Lục Tử Tranh lại, trong thanh âm tràn đầy bi thương, khẩn cầu: "Tử Tranh, hãy cho mình một chút thời gian có được không, không làm chậm trễ cậu quá lâu đâu..."

Trong tròng mắt nàng ta tràn đầy chờ mong cùng khẩn cầu, nói lắp mà nhìn Lục Tử Tranh, cánh tay túm lấy Lục Tử Tranh, trước sau không dám thả lỏng.

Hai người các cô đứng giằng co ở cửa thang máy, thang máy lại tới thêm chuyến nữa, khách khứa qua lại đều không khỏi mà quăng tầm mắt tò mò về hướng các cô.

Lục Tử Tranh ác cảm với tình cảnh bị vây xem như vậy, lại địch không lại cầu xin và kiên trì của Liên Huyên, cuối cùng, cô nhẹ nhàng chậm chạp, gật đầu xuống, đáp ứng Liên Huyên.

Chú thích:
[1] Thí nghiệm PPD: (Tuberculin Skin Test) Thí nghiệm là tiêm một lượng rất nhỏ tuberculin vào trong da (lớp mô liên kết ở trên lớp mỡ), phản ứng da với Tuberculin là một phản ứng cần thiết để chẩn đoán nhiễm lao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna