Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 69 + 70

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 69:
Trong sảnh yến khách, tiếng người huyên náo vô cùng sôi nổi, trong lúc nhất thời Lục Tử Tranh có phần không biết nên làm gì. Cô thấy Giang ba Giang mẹ, Giang Hoài Xuyên và Kiều Hân đang nâng ly cười nói với mọi người trong bàn, nhịn không được cười nhẹ, thở phào nhẹ nhõm ở trong lòng một hồi. May mà, Hoài Khê không xuống, phải ứng phó cả vòng như vậy, dù không mệt ngã, e rằng cũng phải vất vả khá lâu.

Giang bà nội ngồi ở trên bàn chính tọa ở đài sảnh, ngoài thi thoảng ứng phó tán gẫu với họ hàng khác của người họ nội Giang gia ra, bà vẫn luôn chú ý đến nhân viên ở cửa ra vào. Bà thấy Lục Tử Tranh vào đại sảnh là liền từ ái nở nụ cười, phất phất tay về phía Lục Tử Tranh, ra hiệu cô: "Ở đây này, lại đây."

Lục Tử Tranh cũng đang đánh giá xung quanh, tìm kiếm vị trí người nhà họ Giang, đảo qua chỗ trung tâm, liền nhìn thấy Giang bà nội đang cười híp đến cả mắt phất phất tay về phía cô. Cô đáp lại Giang bà nội một nụ cười, ba chân rồi lại hai bước đi về phía vị trí của bà.

Đến cạnh bàn, Giang bà nội liền khẩn thiết mà kéo tay Lục Tử Tranh, để Lục Tử Tranh ngồi xuống bên cạnh bà, sau đó, giới thiệu về phía họ hàng bè bạn trên bàn đang ngạc nhiên đánh giá Lục Tử Tranh: "Đây là nàng dâu của Hoài Khê, Tử Tranh, mọi người ăn tiệc cưới Hoài Xuyên xong rồi thì phải chuẩn bị ăn tiệc cưới Hoài Khê đi đó." Nói xong, cũng không quan tâm vẻ mặt của người nghe, liền tự nhiên mà giúp Lục Tử Tranh giới thiệu: "Tử Tranh, đây là bác trai của Hoài Khê, đây là bác gái của Hoài Khê, đây là..."

Lục Tử Tranh nhìn thấy đối phương có phần ngạc nhiên và kinh ngạc, nhưng bị kẹt bởi Giang bà nội nên cũng không dám nói thêm điều gì, biểu cảm trên mặt có phần đặc sắc khác nhau. Lục Tử Tranh ném ánh mắt do dự về phía Giang bà nội một chút, Giang bà nội lại chỉ cười híp mắt dùng ánh mắt cổ vũ động viên cô, thế là, Lục Tử Tranh cũng không lo lắng biểu cảm của họ là ý gì, chỉ cười cười, ứng với mỗi lời giới thiệu của Giang bà nội là từng lời chào hỏi đi qua. Họ hàng bị chào hỏi thì cũng ngại thể diện, nên cũng chỉ có thể miễn cưỡng cười cười, đáp lời dăm ba từ.

Giới thiệu xong, tiệc rượu cũng sắp bắt đầu, bầu không khí trong một lúc càng thêm sôi nổi, cả phòng ồn ào náo động, vừa hay đóng lại bầu không khí có hơi lúng túng trên bàn bởi vì sự xuất hiện của Lục Tử Tranh.

Lục Tử Tranh thấy Giang bà nội gắp đồ ăn có hơi bất tiện, cô liền tự mình động đũa giúp Giang bà nội gắp thức ăn trước. Họ hàng Giang gia nhìn dáng vẻ ấm áp vui vẻ của bà cháu hai người, trong lòng tuy có chút dị nghị với Lục Tử Tranh, nhưng cũng từ từ bình thường trở lại. Bà nội ruột người ta cũng không có ý kiến, thế làm gì tới phiên bọn họ thuyết tam đạo tứ chứ, đấy không phải là lo chuyện bao đồng sao, tùy họ đi thôi.

Thế là, tất cả mọi người từ từ bỏ đi lúng túng trầm mặc của lúc đầu, bầu không khí trên bàn lại lần nữa sôi nổi, sau vài món ăn bưng lên, có vài chú dì cũng thả lỏng ra chút mà thi thoảng bắt đầu hỏi Lục Tử Tranh mấy câu, tán gẫu với cô.

Giang mẹ cười nhẹ cụng chén cạn ly với người khác, lúc quay đầu lại nhìn về phía Lục Tử Tranh để dò xét xem tình hình thế nào, thì thấy Lục Tử Tranh bên môi mang theo một nụ cười yếu ớt, thần thái an yên mà thỉnh thoảng trò chuyện với chú dì bên cạnh. Trong vẻ mặt của mọi người, rõ ràng đều là vui vẻ. Điều này khiến Giang mẹ không khỏi mà cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Trước khi xuất phát, Giang Hoài Khê đã từng hỏi bà: "Mẹ, Tử Tranh là người một nhà chúng ta, chúng ta đương nhiên phải bảo vệ cô ấy, không thể để cô ấy chịu uất ức bởi bất kỳ người nào, không thể để cho bất kỳ người nào khinh thường cô ấy, thuyết tam đạo tứ chỉ chỉ chỏ chỏ với cô ấy có đúng không?"

Cố tình lại hỏi câu này tại giờ, Giang mẹ làm gì không nghe ra nghĩa bóng của Giang Hoài Khê. Bà thở dài, hiểu là Giang Hoài Khê nóng lòng thay Lục Tử Tranh, khiến Giang Hoài Khê yên tâm mà nói: "Người một nhà chúng ta không nói hai lời, chúng ta dĩ nhiên là phải che chở cho Tử Tranh. Đến đấy, có lẽ chúng ta không để mắt Tử Tranh được, để bà nội hộ giá cho con bé thì con yên tâm rồi chứ?"

Giang mẹ nâng ly hớp một chút, ở trong lòng thầm thở dài bảo: "Hoài Khê, mẹ cũng coi như là không phụ nhờ vả rồi nhỉ."

Lúc tiệc rượu sắp kết thúc, bởi vì ngồi trò chuyện trên bàn thật vui, chúng bác dì của Giang Hoài Khê đều cười khách khí mời Lục Tử Tranh hôm nào rảnh rỗi đến nhà chơi, Lục Tử Tranh đều vui vẻ cười nhận lời. Cô làm gì không nhìn ra, thân thiện của họ, bất quá là xuất phát từ che chở của Giang bà nội và người một nhà của Giang Hoài Khê đối với mình, mà che chở của phía bên Giang bà nội đối với mình, cũng bất quá là bởi vì họ che chở Giang Hoài Khê, mà Giang Hoài Khê lại che chở mình, thế là yêu ai yêu cả đường đi. Nghĩ đến đây, nghĩ đến Giang Hoài Khê, lòng Lục Tử Tranh không khỏi lại mềm nhũn ba phần, hận không thể sau khi kết tiệc, lập tức đi tìm Giang Hoài Khê.

Nhưng mà, tâm tư cô mới vừa động, bước chân không khỏi mà liền dừng lại, nhớ tới ngoài thang máy vừa nãy, ánh mắt mong đợi rạng rỡ của Liên Huyên, và lúc tách ra, một tiếng khẩn khoản của nàng ta "Xin nhất định phải tới". Ánh mắt của Lục Tử Tranh dần dần chuyển sang ảm đạm, nhẹ nhàng thở dài một hơi, xem ra, nhất định phải đi tìm cô ấy một chút trước rồi.

Lúc tiệc rượu chính thức kết thúc, Lục Tử Tranh đáp theo yêu cầu của Giang bà nội, đỡ bà đến cửa sảnh yến khách, đứng ở bên cạnh phía Giang ba Giang mẹ, cùng họ cung tiễn tân khách. Sau đó, Lục Tử Tranh chào hỏi với Giang mẹ một cái, báo rằng cô phải đi gặp một người bạn học, có chút việc phải rời khỏi một lát. Giang mẹ gật đầu cười, tỏ ý đã biết.

Lục Tử Tranh ra sảnh yến khách, bởi tiệc rượu mới vừa tan, thang máy eo hẹp, chúng nó đều lại còn đi xuống, Lục Tử Tranh nhìn đoàn người chen nhau chờ đợi thang máy, cô có phần nhức đầu, liền xoay người, đi về phía lối đi an toàn nhất ở giữa.

Cô giẫm từng bậc cầu thang đi về phía tầng 13, tiếng người huyên náo dần dần biến mất, lòng vốn chứa một chút khó chịu cũng từ từ mà yên tĩnh lại. Lòng càng tĩnh, tinh thần của cô lại càng sáng sủa hẳn lên.

Rõ ràng là sự xuất hiện của Liên Huyên vốn có chuẩn bị từ đầu, từ trong vẻ mặt của cô ấy, Lục Tử Tranh suy đoán ra được đại khái là cô ấy đã tìm mình rất lâu rồi, hôm nay chẳng qua là ôm cây đợi thỏ ở đây mà thôi.

Giày cao gót của cô từng tiếng từng tiếng va với mặt đất, phát ra tiếng vang lanh lảnh trầm ổn vọng lại trong hành lang không rộng. Trong tiếng vang như vậy, Lục Tử Tranh đột nhiên nhớ tới năm đó, cảnh tượng Liên Huyên xúi giục cô đeo thử giày cao gót ở trong nhà Liên Huyên.Khi đó, Liên Huyên đỡ cánh tay cô dạy cô cách bước với tư thế thanh nhã, nhưng bởi vì là lần đầu mang giày cao gót, vô luận thế nào cô đều đi xiêu xiêu vẹo vẹo vụng về không thể tả. Liên Huyên không nén nổi cười nên bật tiếng cười nhạo, Lục Tử Tranh vừa thẹn vừa giận, đưa tay định bịt miệng Liên Huyên ngăn lại tiếng cười nhạo của nàng ta, hai người cười đùa phá phách như đứa trẻ, tiếng cười như chuông bạc nương theo tiếng đánh gót giày lanh lảnh, vang vọng ở trong phòng gửi đồ thật lâu không thôi.

Nhớ tới cảnh tượng này, Lục Tử Tranh hơi khép hai mắt lại, xa xăm mà thở dài thật dài một hơi.

Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.

Lục Tử Tranh rốt cuộc đi tới phòng 1314, cô chắp tay trước ngực đặt ở bên môi, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, sau đó, giơ tay lên, nhấn nhẹ chuông cửa.

Dù sao chăng nữa, nếu có thể trước sau vẹn toàn, cũng coi như không uổng một cuộc quen biết vậy.

Chuông cửa vừa vang chỉ mới 3 giây, cửa phòng liền "cạch" một tiếng mở ra. Liên Huyền thò đầu ra, thấy là Lục Tử Tranh đến hẹn, hai mắt không khỏi mà lấp lánh, tràn ngập ý cười, mừng khôn kể xiết.

Nàng ta mở cửa ra, lùi xuống, sắc mặt mang theo chút ít căng thẳng và vui mừng mời Lục Tử Tranh vào cửa, bảo cô ngồi xuống sofa, sau đó rót một ly nước nóng để nguội cho Lục Tử Tranh, áy náy bảo: "Xin lỗi, ở đây chỉ có cái này thôi."

Lục Tử Tranh nhẹ nhàng lắc lắc đầu, lạnh nhạt nói: "Không sao."
Hai người ngồi đối diện nhau, Lục Tử Tranh cúi đầu nhìn mặt ly nước sôi yên ả để nguội bày đặt trước mặt, lẳng lặng mà đợi Liên Huyên mở miệng. Liên Huyên mang theo chút do dự cùng thấp thỏm, ánh mắt sâu đậm nhìn Lục tử Tranh một lát, cuối cùng nhẹ nhàng nắm chặt hai tay đặt xuống trên đầu gối, bật tiếng nói: "Tử Tranh, chuyện của dì, mình rất xin lỗi. Xin lỗi vì không giúp được bất kỳ điều gì vào lúc đó cho cậu, xin lỗi vì vào lúc đó, mình còn tạo thêm phiền phức cho cậu khó chịu hơn nữa." Lông mày xinh đẹp của nàng ta hơi chau lại, đôi mắt nghiêm túc nhìn Lục Tử Tranh chăm chú, ở trong, là một mảnh áy náy và hối hận thành khẩn.


Lục Tử Tranh ngẩng đầu nhìn thẳng Liên Huyên, hướng vào trong đôi mắt tràn đầy chân thành của nàng ta, nhẹ thở dài một hơi, lắc lắc đầu biểu thị không để ý đâu, rồi cũng không nói gì nữa.

Liên Huyên hơi cúi đầu, có phần thất vọng, lại mang theo chút mong đợi nói: "Tử Tranh, nếu mình nói, mình không biết Kỷ Dao sẽ đi tìm cậu, đấy không phải là ý của mình, cậu sẽ tin tưởng mình ư?"

Lục Tử Tranh hơi ngẩn ra, cô nhìn một Liên Huyên trước mắt như tan mất vẻ ngụy trang không chê vào đâu được của trước kia, nhớ đến lúc gặp mặt một lần cuối cùng, lời thề son sắt nàng ta nói "Mình sẽ chứng minh cho cậu thấy", hai mắt hơi khép lại, cuối cùng, nhẹ nhàng lên tiếng bảo: "Tôi tin cậu."

Một khắc đó, cô thấy Liên Huyên đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía mình, trong đôi mắt là vui sướng không cách nào che giấu, vẻ mặt sạch sẽ thật thà như đứa trẻ, là một mặt mà Lục Tử Tranh chưa từng gặp qua, khiến cô không khỏi hơi ngẩn ra.Liên Huyên nghe được câu trả lời khẳng định của Lục Tử Tranh, nàng ta tựa như thả lỏng hơn rất nhiều, trong vẻ mặt đã không còn băn khoăn của mới lúc đầu, đã hơi có vẻ điềm tĩnh của ngày thường. Nàng ta chỉ hơi trầm ngâm, tổ chức lời nói lại một lát, rồi nghiêm túc giải thích với Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, Kỷ Dao xem như là quen biết thuở nhỏ của mình, hai đứa mình cùng nhau lớn lên. Ông ngoại của Kỷ Dao là bạn rất tốt của ông nội mình, năm đó gia tộc mẹ cậu ấy cũng một thời cực thịnh. Mẹ của cậu ấy có cảnh ngộ tương tự với mẹ của mình, kết hôn vì cha mẹ chi mệnh, vì chồng ngoại tình mà tan vỡ. Nhưng khi đó, vì ông ngoại cậu ấy qua đời, họ ngoại của Kỷ Dao bởi vì giữa anh em tranh đấu di sản mà suy yếu, chia năm xẻ bảy, vô lực cũng vô tâm che chở mẹ con cậu ấy. Kỷ Dao và mẹ của cậu ấy thì bị người cha vô tình của Kỷ Dao đuổi ra khỏi cửa. Người đàn ông giảo quyệt ấy không chia nửa phần tài sản gì cho hai người họ, bên chỗ anh em của mẹ Kỷ Dao thì không ai sẵn lòng thu dung hai người họ. Mẹ của Kỷ Dao vì thuở nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, không có bất kỳ năng lực làm việc xã hội nào, hai người họ có một dạo cùng đường mạt lộ. Sau đó, ông nội mình vì tình cảm với ông ngoại cậu ấy năm xưa, quả thực nhìn không lọt nữa nên mới giúp đỡ họ, giúp họ tìm nhà, cho mẹ của Kỷ Dao vào công ty từ từ học lên từ việc làm đơn giản nhất, còn giúp đỡ học phí cho Kỷ Dao, cung ứng cho cậu ấy từ tiểu học lên tới đại học."

"Vì Kỷ Dao thuở nhỏ đã vô cùng hiểu chuyện, ông nội rất thương tiếc cậu ấy, lúc mẹ cậu ấy đi công tác không ở nhà thì ông nội sẽ để tài xế đến đón cậu ấy tới nhà, bảo mẹ mình chăm giúp một chút, mình và cậu ấy rồi cũng quen thuộc dần, từ từ trở thành bạn tốt."

Nói tới đây, Liên Huyên dừng lại một chút, uống một hớp nước, mới tiếp tục nói: "Chẳng qua, mình không ngờ, Kỷ Dao cậu ấy lại không chỉ đơn thuần coi mình là bạn tốt của cậu ấy."

Lục Tử Tranh nghe được việc này, hai mắt hơi trợn to, dáng vẻ có phần kinh ngạc.

Liên Huyên như biết Lục Tử Tranh hiểu lầm cái gì, khóe môi cong cong cười khe khẽ, thở dài một hơi giải thích: "Không phải là cái dạng mà cậu nghĩ. Sau này, cha mình cũng quá trớn, mẹ qua đời, một dạo, cảnh ngộ của mình gần như còn khó đi hơn mấy phần so với cậu ấy khi còn nhỏ. Nhưng vì mình thì có quan hệ giữa ông ngoại và ông nội nên cản được người phụ nữ kia và đứa trẻ của cha mình ở bên ngoài. Cậu ấy như là, thấy được hy vọng cậu ấy vốn sẽ phải có. Cậu ấy đem oán hận đối với người phụ nữ cướp đi cha cậu ấy kia, từ từ chuyển sang trên mình người phụ nữ ở ngoài của cha mình, trông nom bảo vệ thứ hy vọng vốn thuộc về cậu ấy, ký thác vào trên người mình, hơn nữa vì kỳ vọng của ông nội đối với mình và cảm ân giữa cậu ấy đối với ông nội, cậu ấy ôm ấp hi vọng và chấp niệm rất lớn với mình, hi vọng mình có thể đi theo con đường cái gọi là nhân sinh hoàn mỹ mà cậu ấy và ông nội quy hoạch, không cho phép cuộc đời của mình xuất hiện bất kỳ sai lệch gì. Vì thế, khi cậu ấy biết mình muốn từ hôn với Chu Trọng An, muốn cãi lời ông nội, thậm chí không tiếc từ bỏ tất cả, cậu ấy cảm thấy không thể nhìn mình tự hủy tương lại như vậy, cậu ấy lại gạt mình, đi tìm cậu, làm những chuyện không thể tha thứ kia."

Lục Tử Tranh chưa hề ngờ Kỷ Dao thờ ơ xỏ người, thản nhiên miệt thị sau lưng mình, lại là câu chuyện như vậy. Trong lúc nhất thời, cô có phần thổn thức cảm khái, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Liên Huyên đứng lên, đứng thẳng tắp mà nhìn Lục Tử Tranh, chân thành nói: "Tử Tranh, xin lỗi, cấp ba chuyện Kỷ Dao đến tìm cậu, mình vậy mà không biết gì cả. Xin lỗi, năm đó mình vì lợi ích của mình, nói lời không lựa tổn thương cậu, tổn thương tình cảm của chúng ta. Vì tất cả hành vi tổn thương cậu xuất phát từ tư lợi của mình và Kỷ Dao, mình xin lỗi cậu." Dứt lời, nàng ta trịnh trọng khom người xuống, là tiêu chuẩn cúi chào 90 độ.

Lục Tử Tranh kinh hãi, sắc mặt nghiêm nghị, đưa tay ra, định nâng dậy người Liên Huyên.

Liên Huyên đứng thẳng người lên, hai mắt nhìn thẳng Lục Tử Tranh, nghiêm túc nói: "Vì thế Tử Tranh, xin cậu tin mình, mình từ đầu tới cuối, chưa bao giờ xem tình cảm là trò đùa, xưa nay, chưa bao giờ ấp ủ suy nghĩ đùa bỡn cậu, lời đã nói của mình với cậu, chuyện đã từng cam kết, chúng nó đều là nghiêm túc, xuất phát từ chân tâm. Cũng cám ơn cậu, cho mình dũng khí và quyết tâm, để mình quyết định dũng cảm theo đuổi nhân sinh mình muốn."

Ánh mắt Lục Tử Tranh thâm trầm mà nhìn Liên Huyên chăm chú thật lău, rốt cuộc, khóe môi lộ ra một vệt ý cười nhè nhẹ. Cô thở dài nói: "Liên Huyên, mình chấp nhận lời xin lỗi của cậu. Thật ra Kỷ Dao đã từng nói đúng một câu với mình, mình không cách nào chân chính hiểu thế giới thật sự của các cậu. Mình biết, các cậu đều có bất đắc dĩ và nỗi khổ tâm của chính mình, tuy rằng cái này không thể trở thành lý do chính đáng để các cậu tổn thương mình, nhưng, mình đồng ý thử hiểu các cậu."

Liên Huyên nghe Lục Tử Tranh đổi xưng hô, thấy thần thái hào phóng thong dong của Lục Tử Tranh, biết cô là thật tha thứ nàng ta. Trên mặt của nàng ta có nét cảm động và vui sướng đan xen lướt qua, hai mắt trong lúc nhất thời ánh nước trong vắt, xán lạn như ngôi sao. Đôi mắt nàng ta gợi tình ẩn tình mà nhìn Lục Tử Tranh, lúng túng định muốn cầu xin: "Vì thế, Tử Tranh, có thể không..." Có thể cho mình thêm một cơ hội hay không?

Nhưng mà, lời lại bị tiếng chuông di động đột nhiên vang lên của Lục Tử Tranh cắt ngang.

Nàng ta nhìn thấy khóe môi Lục Tử Tranh giãn ra nụ cười xán lạn, tiếp nhận điện thoại, nghe cô ôn giọng đáp trả: "Ừ, tôi đã xong rồi, ừ, chờ chút, tôi lập tức xuống ngay..." Lòng của Liên Huyên, từ từ chìm xuống dưới.

Lục Tử Tranh cúp điện thoại, khom lưng, bưng ly lên, lấy nước thay rượu, nhẹ nhàng nâng ly về phía Liên Huyên. Mặt mày cô cong cong, uống một hơi cạn sạch, mỉm cười về phía Liên Huyên nói: "Gặp lại, vẫn là bạn." Sau đó, cô buông ly xuống, xin từ biệt: "Mình còn có việc phải đi trước đây, có cơ hội thì nói thêm nhé."

Liên Huyên khép hai mắt lại, nuốt xuống cay đắng và mất mát tràn đầy trong lòng, dũng khí dần dần biến mất. Cuối cùng, nàng ta chỉ nhẹ nhàng dịu dàng đáp: "Ừ, dọc đường cậu cẩn thận."

Lục Tử Tranh dẩu môi cười nói: "Được, mình sẽ mà, tạm biệt."

"Ừ, tạm biệt."

Liên Huyên đưa mắt nhìn bóng lưng từng bước đi xa của Lục Tử Tranh, cay đắng, dần dần trèo leo lên lông mày.

Hữu hoa kham chiết trực tu chiết, mạc đãi vô hoa không chiết chi [1]. Tử Tranh, hoa kỳ của cậu, mình đã thật là bỏ lỡ triệt để rồi phải không...

Chú thích:

[1] Hữu hoa kham chiết trực tu chiết, mạc đãi vô hoa không chiết chi: Có hoa là phải hái, đợi khi hoa tàn đã muộn màng, thực ra vế sau dịch theo nghĩa đen là đợi khi không còn hoa thì làm chi còn hoa để mà hái.(Trích từ: Kim lũ y – thơ Đường – Đỗ Thu Nương)
==================
Chương 70:

Trong thang máy, Lục Tử Tranh hơi mệt mỏi, rõ ràng đã không còn tự nhiên và thoải mái của khi nãy đứng trước mặt Liên Huyên. Cô hơi khép hai mắt, im lặng đứng dựa tường, đủ loại vãng lai của cô và Liên Huyên như đèn kéo quân nhanh chóng xoay tròn chớp lóe ở trong đầu cô. Lòng của cô, vì cái quá khứ của mình và Liên Huyên kia, bất giác mà có chút đau đớn và thất vọng.

Trương Ái Linh nói: "Đúng lúc gặp đúng người, là một loại duyên phận; đúng lúc gặp sai người, là một loại bất hạnh; sai lúc gặp đúng người, là một loại bất đắc dĩ, sai lúc gặp sai người, là một loại tàn nhẫn."

Liên Huyên, vậy giữa chúng ta rốt cuộc là loại nào?

Thang máy từ từ đi xuống, cuối cùng chầm chậm mở ra sau một tiếng "ding dong". Lúc bước ra khỏi thang máy, đi về hướng phòng Giang Hoài Khê nghỉ ngơi, khóe môi của Lục Tử Tranh, dần dần toát ra một nét cười nhè nhẹ thoải mái.

Liên Huyên, có lẽ là ý trời, có lẽ là vận mệnh, chúng ta đã định trước là sẽ lỡ nhau. Cám ơn vì lúc đầu cậu đã để tôi biết cái gì gọi là yêu, sau cùng để cho tôi biết, lòng người và tình cảm cũng không có xấu xí khó lường như vậy. Rồi cuối cùng cậu sẽ tìm được đúng người thôi, mà tôi, đã tìm được người tôi yêu nhất rồi.

Vì thế, cùng nhau bước về trước nhé.

Trong phòng, Giang Hoài Khê nghe được tiếng cửa mở, nàng tắt tivi, nghiêng đầu nhìn Lục Tử Tranh, trong ánh mắt tràn đầy nét cười tĩnh mặc.

Lục Tử Tranh vào cửa, ngồi xuống bên cạnh Giang Hoài Khê, nắm lấy cánh tay của nàng, nhẹ kê cằm đặt trên vai nàng, mềm giọng chịu lỗi: "Ngại quá, để cậu chờ lâu thế này."

Giang Hoài Khê kiềm chế xung động định cúi đầu hôn trán cô, nàng chỉ nhẹ nhàng cúi đầu cọ má vào trán Lục Tử Tranh một lát, mang theo chút nét cười thong dong bảo: "Nếu thật sự ngại khi để tôi chờ, vậy lần sau trước khi ra ngoài cậu có thể chọn quần áo, thay quần áo nhanh chút được không."

Nhất thời Lục Tử Tranh phì cười ra tiếng, buông lỏng ra cánh tay Giang Hoài Khê, bất mãn ngụy biện bảo: "Đấy đều là thời gian bình thường phải dùng bộ."

Giang Hoài Khê nhíu mày lên giọng hỏi ngược lại: "Cậu chắc chắn chứ?"

Lục Tử Tranh quanh co một hồi thì không còn sức lực nữa, khẽ hừ một tiếng, đứng lên nói sang chuyện khác: "À, đi thôi, hình như có thể về nhà rồi."

Giang Hoài Khê nhìn dáng vẻ đáng yêu đuối lý lại không muốn thừa nhận của Lục Tử Tranh, nàng nhịn không được cong cong khóe môi, buông tha cô, đáp ứng bảo: "Ừ, đi thôi, bên cha mẹ đã để lại một tài xế cho chúng ta, họ cùng phía bà nội và Hoài Xuyên về trước rồi."

Trên đường về Giang gia, Lục Tử Tranh thấy Giang Hoài Khê vẫn sung sướng như thường, không có chút dáng vẻ tò mò mình khi nãy đi làm chuyện gì cả, cô nhịn không được dò hỏi: "Hoài Khê, cậu không tò mò khi nãy tôi đi làm gì sao?"

Giang Hoài Khê híp mắt nhìn Lục Tử Tranh một lát, trong con ngươi tràn đầy nét cười ranh mãnh, ung dung bảo: "Vì tôi biết cậu nhất định sẽ không nhịn được tự mình nói cho tôi biết."Lục Tử Tranh nhất thời mím chặt môi, đen mặt, nguấy đầu qua nhìn ngoài cửa xe, không nói một lời. Cảm giác bị bắt thóp này, thật khiến người khác xấu hổ mà! Vậy thì giờ, Giang Hoài Khê không hỏi, cô nhất định sẽ không nói! Cô không tin, Giang Hoài Khê không có một chút lòng tò mò nào.

Nhưng mà, rất lâu, Lục Tử Tranh vẫn chưa thấy Giang Hoài Khê chủ động hỏi đến, cô len lén quay đầu nhìn Giang Hoài Khê một chút, chỉ thấy Giang Hoài Khê hơi ngước đầu lên, nhắm hai mắt, trong vẻ mặt, tựa như có chút uể oải.

Lòng Lục Tử Tranh bỗng dưng liền đau buốt một hồi, chợt cũng không còn hứng thú cố ý tức giận với Giang Hoài Khê. Cô đưa tay nhẹ nhàng dìu đầu Giang Hoài Khê tựa vào trên vai mình, nhẹ giọng thỏa hiệp bảo: "Được rồi, xem như cậu nói đúng, cho dù cậu không hỏi, tôi cũng muốn nói cho cậu biết. Hoài Khê, giữa tôi và cậu không có bí mật."

Không biết có phải là ảo giác hay không, Lục Tử Tranh cảm thấy đầu Giang Hoài Khê nhẹ nhàng run run một chút.

Thanh âm Lục Tử Tranh ấm áp đem ngọn nguồn giải thích và xin lỗi của Liên Huyên với cô nói hết cho Giang Hoài Khê, cô thoải mái nói rằng: "Hoài Khê, tôi đã từng canh cánh trong lòng, tại sao lúc trước lại thích người xảo trá giả dối như Liên Huyên, lại từng một dạo hoài nghi, có phải là mình không hiểu lòng người hay chăng. May mà, Liên Huyên cuối cùng tháo ra cái gút thắt này của tôi. Hoài Khê, nói thật, sau cùng tôi biết được, cơn si mê trước đây của tôi cũng không tính là lầm người, tôi mới xem như là cuối cùng thật sự có thể triệt để mà thản nhiên buông xuống."

Giang Hoài Khê hơi ngẩng đầu lên, nhìn Lục Tử Tranh, ánh mắt nặng nề, vẻ mặt có chút ảm đạm khó hiểu. Sau một hồi, nàng do do tìm từ, nhẹ giọng hỏi Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, nếu như... nếu như không gặp phải tôi, cậu sẽ tha thứ Liên Huyên, ở bên Liên Huyên ư?"

Thân thể Lục Tử Tranh hơi cứng đờ, sau đó, liền cúi đầu nhẹ nhàng hôn tóc Giang Hoài Khê một lát, dịu dàng cười bảo: "Hoài Khê, nhân sinh không có nếu như, không phải sao? Tôi không dám xác định nếu có nếu như sẽ là ra sao, nhưng tôi gặp phải cậu, đây là số mệnh an bài. Tôi chỉ có thể khẳng định, hiện tại và tương lai của tôi, đều chỉ có thể bên cậu, và cũng chỉ muốn ở bên cậu."

Giang Hoài Khê tựa như than thở một tiếng không nghe gì mấy, sau đó nhẹ giọng đáp lại Lục Tử Tranh một tiếng: "Ừ, tôi biết rồi." Nàng điều chỉnh một tư thế thoải mái, dựa vào bả vai Lục Tử Tranh, lại nhắm hai mắt rơi vào trầm tư.

Sau khi về Giang gia, Giang Hoài Khê đưa Lục Tử Tranh về phòng, mang theo chút nét cười dặn dò cô: "Nghỉ sớm một chút, ngủ ngon. Lát nữa tôi đi nói với ba mẹ chuyện chúng ta hai ngày nữa phải đi thành phố X, buổi sáng ngày mai, tôi có thể cho cậu một đáp án hài lòng."

Lục Tử Tranh đưa tay kéo lại tay Giang Hoài Khê, chần chự một lát rồi vẫn hỏi ra miệng: "Buổi tối có thể cùng nhau ngủ được không?" Cô cúi đầu, có hơi ngại ngùng nhìn Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê cười cười, trong ánh mắt ánh lên chút cưng nựng, trêu đùa cô bảo: "Một mình cậu đêm dài đằng đẵng gối đơn khó ngủ hử?"

Lục Tử Tranh nghe vậy xấu hổ mà mạnh miệng bảo: "Tôi sợ một mình cậu tịch mịch quá thôi?" Trong dư quang, cô đột nhiên nhìn thấy trên cánh tay của Giang Hoài Khê có một vết sưng mảng lớn, nó nằm ở trên cánh tay vô cùng trắng nõn nên nhìn thấy mà giật mình, cô lập tức nhìn chằm chằm mảng sưng ấy, căng thẳng mà hỏi Giang Hoài Khê: "Hoài Khê, trên cánh tay cậu là thế nào?"Giang Hoài Khê cúi đầu nhìn vết sưng ấy, con ngươi hơi ảm đạm, lại lập tức cười cười tự nhiên mà giải thích: "Đây là phản ứng của kiểm tra ngày hôm qua, trên tay của cậu cũng có đó, cậu nhìn thử đi."

Lục Tử Tranh nửa tin nửa ngờ, đưa tay mình lên cẩn thận quan sát, ở phía trên chỉ có một vết nho nhỏ như bị muỗi đốt, cô vốn còn chưa phát giác: "Là cái này à? Nhưng mà, của tôi nhỏ thế này mà..."

Giang Hoài Khê nhìn phản ứng hơi khó thấy trên tay của Lục Tử Tranh, nàng cong mặt khẽ cười một cái, khóe chân mày tràn đầy sung sướng. Tử Tranh sẽ không có sao, thật sự là, quá tốt rồi. Nàng cười động viên Lục Tử Tranh: "Không sao, tôi và cậu đều giống nhau, đây đều là trong phạm vi bình thường."

Lục Tử Tranh thấy nàng nói thản nhiên lại nghiêm túc, liền không nghi ngờ gì nàng, buông lòng, sự chú ý lại nhớ đến về đề tài định giữ lại Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê tựa như nhìn thấu tâm tư Lục Tử Tranh, nàng khe khẽ lắc đầu, nói: "Tử Tranh, bây giờ vẫn chưa được, tôi không thể buông lòng được, chờ chút nữa, chờ tôi chút nữa được không?" Trong lúc nói chuyện, Lục Tử Tranh phảng phất nhìn thấy có bi thương và thẫn thờ chợt ánh lên trong con ngươi Giang Hoài Khê, lúc cô sắp định tra cứu, rồi lại chỉ thấy trong mắt của nàng tràn đầy ý cười như thường. Lục Tử Tranh tưởng mình nhìn lầm, tuy có chút rầu rĩ không vui, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.

Giang Hoài Khê giúp Lục Tử Tranh nhẹ nhàng đóng cửa lại, nàng ngơ ngẩn mà đứng hồi lâu ở trước cửa phòng, tâm tư trầm trọng. Sau một hồi, nàng nghiêng đầu, bước chân nặng nề mà đi về hướng phòng Giang ba Giang mẹ.

Đứng lại ở ngoài cửa phòng Giang ba Giang mẹ, nàng giơ tay lên nhẹ nhàng gõ gõ cửa, nói: "Ba mẹ, là con, có thể vào không ạ?"

Giang ba Giang mẹ đã đổi quần áo chuẩn bị đi ngủ rồi, đối với chuyện Giang Hoài Khê giờ này đến tìm mình có hơi kinh ngạc. Họ nhìn nhau, từ trong mắt đối phương, đều thấy được bất an. "Không gì, vào đi."

Giang Hoài Khê nhẹ nhàng khép cửa lại, ngồi xuống ở trên ghế đối diện giường của họ. Nàng cau mày, nhìn cha mẹ có hơi thấp thỏm căng thẳng, trầm mặc hồi lâu mới định mở miệng, chợt nghe thấy Giang mẹ kinh ngạc sốt sắng mà hỏi nàng: "Hoài Khê, trên cánh tay của con là bị sao thế?"

Giang Hoài Khê cúi đầu nhìn mảng sưng đỏ trên cánh tay, hít sâu một hơi, nhìn thẳng con mắt lo lắng của cha mẹ, thẳng thắn bảo: "Đây là kết quả làm kiểm tra của mấy ngày trước, vết sưng lớn thế này chứng tỏ PPD là dương tính."

Trong ngực Giang ba mẹ "lộp bộp" một cái, căng thẳng nói: "Hoài Khê, con nói rõ ràng chút, xảy ra chuyện gì?"

Giang Hoài Khê bình tĩnh giải thích: "Trước có đoạn thời gian con thường ho, nửa bên khoang ngực và xương sườn đau buốt, hai ngày trước không yên lòng, nên con đi bệnh viện kiểm tra. Vốn tưởng rằng là vấn đề di lưu lại của trước đây, kết quả chủ nhiệm Uông sau khi kiểm tra lại nói không phải, ông ấy nói hẳn là viêm màng phổi, trong khoang ngực có tích dịch, che mất hơn quá nửa phổi. Nguyên nhân cụ thể gây nên tích dịch, còn phải đợi sau khi dẫn lưu (dùng phẫu thuật để dẫn mủ và dịch trong cơ thể ra ngoài) và làm phân tích bệnh lý mới biết được. Nhưng nhìn kết quả PPD hiện tại, trong lòng con đại khái nắm chắc rồi, hẳn là bệnh lao gây nên mà chủ nhiệm Uông nói." Nàng dừng lại một chút, nói: "Ba mẹ, hai người đừng lo lắng quá, chủ nhiệm Uông nói, đây không phải là chứng bệnh vô phương chữa trị đâu ạ. Chỉ là, con muốn xin hai người giúp con giấu Tử Tranh trước, trước tiên đừng cho cô ấy biết chuyện này."Giang mẹ nghe thế, tâm đã loạn như ma, lo lắng ưu sầu. Nhưng vừa nghe Giang Hoài Khê còn định gạt Lục Tử Tranh, bà lập tức tỉnh táo lại, cau mày phủ quyết: "Hoài Khê, không được, con còn muốn giấu Tử Tranh bao lâu, giấy cuối cùng không gói được lửa, gạt con bé suốt đến bây giờ, chúng ta đã rất áy náy rồi."

Giang ba cũng nhíu mày, thanh âm trầm thấp mà nghiêm túc, nói: "Hoài Khê, như vậy là không công bằng đối với Tử Tranh. Con bé là bạn đời của con, là người phải cùng con trải qua một đời, con bé có quyền biết những chuyện này, con nên sớm nói cho con bé biết hết thảy."

Giang Hoài Khê nghe chất vấn của cha mẹ, có phần đau khổ cắn cắn môi, giải thích: "Không phải con muốn gạt Tử Tranh mãi, con chỉ muốn trước tiên chờ một quãng thời gian, chờ một thời cơ thích hợp hơn nói cho cô ấy biết." Nàng nói: "Cha mẹ, sao con có thể không áy náy chứ, gì cũng không có mà đi nói với cô ấy, rồi lại ích kỷ mà ở bên cô ấy, thế thì khác gì với những kẻ cặn bã lừa cưới chứ."

Giang ba thở dài, hỏi: "Nếu con biết, vậy tại sao còn phải sai càng thêm sai nữa, Hoài Khê, một lần nói dối rồi, sau đó sẽ là vô số lần nói dối."Giang Hoài Khê thấp giọng cầu xin: "Nhưng, ba, con không muốn dưới tình huống tất cả còn chưa biết còn chưa xác định như bây giờ, để Tử Tranh lo lắng sợ hãi vì con, con lại sợ, Tử Tranh không bỏ con xuống được, trong thời điểm con trị liệu tự thân tự việc rồi lại bị lây bệnh. Nếu Tử Tranh bị lây bệnh, con đời nãy sẽ mãi không an lòng. Ba, chủ nhiệm Uông nói, chờ sau một tháng trị liệu, dù cho có tính lây nhiễm, cũng có thể khống chế lại, tương đối an toàn mà tiếp xúc. Đến lúc ấy, con nhất định thẳng thắn tất cả với Tử Tranh, cầu xin sự tha thứ của cô ấy. Vì thế, cho con thêm một chút thời gian nữa được không? Con không biết đối với Tử Tranh thế này có phải là tốt thật hay không, nhưng đây là biện pháp tốt nhất con có thể nghĩ đến rồi. Giúp con được không ạ..." Nói đến cuối cùng, đã là giọng nghẹn ngào mang máng.

Vành mắt Giang mẹ cũng mơ hồ có nét ẩm ướt, nhìn dáng người phong phanh lại quật cường của Giang Hoài Khê, đau lòng tột đỉnh. Bà nặng nề mà thở dài, rốt cuộc vẫn thỏa hiệp, kéo kéo Giang ba cố chấp lại, nhẹ nhàng lắc lắc đầu về phía ông...

Sáng hôm sau, ăn cơm xong, Giang Hoài Khê liền nói cho Lục Tử Tranh, Giang ba Giang mẹ đã đáp ứng chuyện họ đi thành phố X rồi, có điều, công ty bây giờ có chút chuyện, Hoài Xuyên phải vội xuất ngoại xử lý, ba thì phải ở Lâm Châu, bên phía Giang Bắc (phía bắc Trường Giang), cần nàng giúp đỡ.

Giang Hoài Khê nói: "Cha hy vọng tôi có thể lùi lại thời gian đến thành phố X một chút, đến Giang Bắc xử lý chuyện trước rồi mới đi."

Lục Tử Tranh một chút cũng không muốn Giang Hoài Khê khó xử, không chút do dự liền khuyên nhủ: "Không sao, chúng ta cũng không gấp gì, cứ lùi thời gian lại trước đi."

Giang Hoài Khê chần chừ một chốc, lo lắng nói: "Chỉ là, tiếp theo tôi phải đi công tác ở Giang Bắc, có lẽ ít nhất phải mười ngày nửa tháng, trong thời gian này, để cậu ở nhà một mình, tôi có hơi không yên lòng."

Nói thật, Lục Tử Tranh cũng có chút lo lắng. Cảm giác thân thuộc đối với Giang gia, nguyên nhân lớn nhất chính là vì có Giang Hoài Khê ở đây. Nếu Giang Hoài Khê không ở đây, cô hoặc ít hoặc nhiều, cũng vẫn có hơi nhút nhát và không thanh thản. Nhưng mà, cô vẫn mềm giọng nói cười: "Cậu lo lắng cái gì, bà chú dì cũng không có nhân lúc cậu đi vắng ăn tôi đâu."Giang Hoài Khê nghiêng nghiêng đầu, cố ý thuận lời của cô, chế giễu bảo: "À, này cũng khó mà nói lắm." Nói xong, nàng cười cười, nghiêm túc đề nghị: "Tử Tranh, tôi nghĩ, không bằng cậu đến thành phố X trước, dù sao tất cả mọi thứ bên kia tôi đều sắp xếp chuẩn bị xong hết rồi. Cậu đến bên kia cũng tự do thoải mái hơn, có thể làm quen một chút hoàn cảnh chút, chờ tôi xử lý chuyện Giang Bắc xong, liền qua đó tìm cậu hội hợp, vậy thì tôi cũng yên lòng hơn, có được không?"

Lục Tử Tranh do dự khước từ: "Không sao mà, tôi muốn ở nhà đợi cậu rồi cùng đi với cậu hơn."

Ánh mắt Giang Hoài Khê dịu dàng, kéo Lục Tử Tranh ngồi xuống ở trước người của mình, ôm sát cô vào trong lồng ngực, ôn giọng nói: "Tử Tranh, đừng để cho tôi lo lắng có được không?"

Thanh âm của Giang Hoài Khê quá mức dịu dàng, còn mang theo chút mệt mỏi, khiến Lục Tử Tranh không cách nào từ chối. Tuy rằng Lục Tử Tranh hơi nghi hoặc về sự kiên trì hiếm thấy này của Giang Hoài Khê, nhưng cuối cùng, Lục Tử Tranh vẫn bị Giang Hoài Khê thuyết phục, đáp ứng nàng đến thành phố X quen thuộc hoàn cảnh trước. Còn đùa giỡn bảo, lúc đến Giang Hoài Khê mà không quen cuộc sống ở thành phố X, thì phải toàn quyền dựa vào cô.

Buổi tối trước khi đi, trong giấc mơ, Lục Tử Tranh cảm giác có người dựa sát vào mình, nhẹ nhàng ôm lấy cô, ở bên tai cô nhẹ giọng nói gì đó, trong mơ mơ màng màng, Lục Tử Tranh phảng phất nghe được: "Xin lỗi, chờ tôi..."

Nhưng khi lúc cô giẫy giụa tỉnh lại, bên cạnh lại không có thứ gì, chỉ nhìn thấy một mảnh bóng đêm thâm trầm bên giường. Chẳng qua, ấm áp của cái ôm kia có hơi quá mức chân thực một chút.

Lúc tiễn Lục Tử Tranh ra cửa, Lục Tử Tranh cảm thấy, Giang bà nội và Giang mẹ đều có phần muốn nói lại thôi, nghi vấn của cô càng lúc càng lớn, cảm thấy có chút dị thường, nhưng cũng không tiện tra cứu.

Cuối cùng, Giang mẹ chỉ kéo tay cô, nhẹ nhàng vỗ lên hai lần, ôn giọng dặn dò: "Tử Tranh, chăm sóc bản thân thật tốt nhé. Chúng ta nhất định sẽ để Hoài Khê mau chóng xử lý xong chuyện."

Giang Hoài Khê tiễn cô đến sân bay, dọc theo đường đi, Lục Tử Tranh đều không nói lời gì, trong lòng cô, luôn có chút bất an kỳ lạ.

Lúc xuống xe, Giang Hoài Khê nhịn không được cười cười hỏi cô: "Cậu không có điều gì muốn nói với tôi sao?"

Lục Tử Tranh nghiêm túc nhìn Giang Hoài Khê, ánh mắt mang theo chút tìm tòi tra cứu. Trong ánh mắt nhìn chăm chăm của Lục Tử Tranh, nụ cười của Giang Hoài Khê có hơi vụt tắt, sau đó, nàng ung dung thản nhiên tránh đi ánh mắt của cô.

Cuối cùng, Lục Tử Tranh vẫn không hề hỏi gì. Cô chỉ đưa tay ôm Giang Hoài Khê, ở bên tai nàng kiên định nói: "Hoài Khê, tôi chờ cậu, chăm sóc tốt bản thân."

Giọng của Giang Hoài Khê hơi khàn khàn, nhẹ giọng đáp ứng cô.

Trên máy bay, Lục Tử Tranh cách mặt đất 3 vạn foot, dù cho dựa vào cửa, nhưng cô cũng không dám quan sát về phía dưới. Cách Giang Hoài Khê càng xa, trong lòng cô càng trống rỗng càng bất an, hoảng sợ từ từ nuốt sống lấy cô.

Cô ở trong lòng yên lặng mà đọc tên Giang Hoài Khê, cố gắng khiến mình an lòng một chút, may mà, lòng của cô, thật sự từng chút từng chút bình tĩnh lại.Bất thường của Giang Hoài Khê và người nhà họ Giang liên tiếp mấy ngày, Lục Tử Tranh đã phát giác ra. Cô không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nếu Giang Hoài Khê không muốn nói cho cô biết, cô cũng không muốn ép buộc Giang Hoài Khê. Cô trước sau tin tưởng, tin tưởng tất cả sắp xếp của Giang Hoài Khê làm cho cô cũng vì muốn tốt cho cô.

Sau khi xuống máy bay, ngoài sân bay liền có người của Giang Hoài Khê sắp xếp đến đón. Quả nhiên như Giang Hoài Khê nói, tất cả, nàng đều đã giúp cô sắp xếp chuẩn bị xong.

Tài xế trước tiên dẫn Lục Tử Tranh đi tới căn hộ lân cận đại học X, giới thiệu bảo mẫu đang chuẩn bị cơm tối cho cô ở trong căn hộ, nói cô biết bảo mẫu này về sau sẽ phụ trách một ngày ba bữa của cô. Sau đó, bảo cô ban đêm nhớ nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai anh ta sẽ tới đón cô đến trong đại học X đi dạo một lát, làm quen hoàn cảnh một chút.

Trong nhà, đã cẩn thận chu toàn mà chuẩn bị xong hết một chồng sách vở chuyên ngành và các sách khác. Sau khi Lục Tử Tranh ăn cơm xong, cô sắp xếp đồ dùng trong hành lý một lát, rồi ngồi ở trước bàn đọc sách ở phòng sách, vừa tùy ý lật xem sách, vừa gọi điện thoại cho Giang Hoài Khê.

Cô cười nói: "Hoài Khê, ở đây tất cả đều tốt, nếu cậu có ở đây, thì tốt hơn rồi."

Giọng của Giang Hoài Khê có hơi nhẹ, cười chế giễu cô: "Hiếm khi có thời gian tự do của việc độc thân lại, cậu không cố gắng quý trọng đi, chờ khi tôi đến, cậu đừng ăn năn không kịp đấy."

Lục Tử Tranh cười đáp lại: "Cũng phải, ngày mai tôi phải hỏi tài xế thử, xem chung quanh đây có quán bar thú vị náo nhiệt nào không, xem cảnh sống về đêm của thành phố X như thế nào."

Bên phía Giang Hoài Khê, tựa như có âm thanh va chạm của bình thủy tinh vang lên, sau đó có một giọng nữ mềm nhẹ gọi: "Giang tiểu thư, cần phải..." Lục Tử Tranh vẫn chưa nghe rõ, chợt nghe thấy Giang Hoài Khê nói với cô: "Tử Tranh, tôi có chuyện, cúp trước, cậu nghỉ sớm một chút, ngủ ngon."

Lục Tử Tranh săn sóc bảo: "Cậu cũng vậy, làm việc xong thì nghỉ ngơi sớm chút." Cúp điện thoại, cô lại một tay chống cằm lặng im mà không nhúc nhích trầm tư hồi lâu.

Hôm sau, cô liền theo tài xế đến trường học, tài xế tận chức tận trách mà làm hướng dẫn viên du lịch, giới thiệu hoàn cảnh trường học và xung quanh một lần cho cô, đồng thời đưa cô một tấm thẻ học sinh để thuận tiện cô ra vào, còn cả một tấm thời khóa biểu, bảo cô có thể đối chiếu với thời gian và yêu cầu của bản thân để đi nghe giảng.

Thế là, những ngày kế tiếp, Lục Tử Tranh cứ chạy tới chạy lui đến trường học hoặc về căn hộ. Ban ngày của mỗi ngày thì nghe giảng bài, đọc sách, giết thời gian ở thư viện, buổi tối gọi điện thoại cho Giang Hoài Khê, cuộc sống, quả thật đơn giản vô ưu như về lại thời đại học.

Chẳng qua, khi nghe giảng, lúc cô nghe được đoạn đặc sắc hay là có cảm nghĩ gì đó, cô đều nhịn không được quay đầu định thỏa luận một phen với Giang Hoài Khê, mới nhớ lại, Giang Hoài Khê lại không ở bên cạnh. Và bao giờ cũng vậy, lúc sập tối khi đi ngang qua sân cỏ trước thư viện, nhìn thấy tình lữ tụm năm tụm ba ngồi trên mặt đất, cô liền nhịn không được nhớ tới Giang Hoài Khê. Lại lúc giở xem bản đồ và hướng dẫn du lịch thành phố X, cô đều âm thầm hạ quyết tâm, chờ khi Giang Hoài Khê đến rồi, các cô nhất định phải cùng đến nơi này, nơi kia...

Cô luôn luôn mong đợi, vào một ngày khi cô mở ra cửa căn hộ, sẽ nhìn thấy, Giang Hoài Khê ngồi ở trên ghế sofa, mang theo ý cười tự nhiên nhìn về phía cô, cho cô một niềm vui bất ngờ.

Nhưng mà, hai tuần lễ trôi qua, cô trước sau đều không chờ được sự kinh hỉ mà cô ước ao của Giang Hoài Khê, ngược lại, ở tuần thứ ba, bất ngờ mà nhận được kinh ngạc Liên Huyên cho cô.

Buổi sáng hôm đó, khoảng thời gian như mọi ngày, cô chuẩn bị đến đại học X nghe giảng, vừa mở cửa ra, xoay người khép lại, lại xoay người ngẩng đầu lên, đập vào mi mắt, chính là Liên Huyên thình lình đi ra từ trong cửa căn hộ đối diện.

Một khắc đó, Lục Tử Tranh và Liên Huyên đều không hẹn mà ngây ngẩn cả người.

Sau khi phản ứng lại, ngữ khí Lục Tử Tranh mang theo ngạc nhiên, cười chào hỏi với Liên Huyên: "Liên Huyên, thật khéo, tại sao cậu lại ở đây."

Liên Huyên cong cong nét mặt, khóe môi dẩu lên, lộ ra lúm đồng tiền mang máng ngọt ngào, thanh âm ấm áp cười bảo: "Mình tới đây giải sầu, không ngờ lại tình cờ gặp phải cậu thế này."

Nàng ta nhìn khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Lục Tử Tranh, trên mặt không chút biến sắc, trong lòng lại yên lặng mà cam kết đối với Lục Tử Tranh: "Tử Tranh, mình rốt cuộc có thể vì bản thân tranh thủ một lần, lần này, mình sẽ không buông tay nữa."
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna