Google.com.vn Đọc truyện Online

18/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 7 + 8

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 7:
Lục Tử Tranh chạy một mạch xuống cổng khách sạn, vừa mới bước ra ngoài, cô đã nhìn thấy Giang Hoài Khê.
Giang Hoài Khê đội một chiếc mũ sợi màu trắng, khoác trên người một cái áo khoác dài màu đen, nàng đang dựa vào thân xe, nhẹ nhàng khoanh hai tay trước ngực, khuôn mặt luôn luôn tái nhợt lại bị đông lạnh tới mức nổi lên mấy vệt hồng hồng.

Nhìn thấy Lục Tử Tranh đi về phía nàng, Giang Hoài Khê liền thả hai tay xuống, cong lên một nụ cười nhẹ, nhìn Lục Tử Tranh từng chút từng chút đi đến gần nàng, cuối cùng, đứng ở trước mặt nàng.

Nàng cười cười với Lục Tử Tranh, có hơi đắc ý: “Cảm thấy kinh ngạc phải không?” 

Lục Tử Tranh hơi ngẩng mặt nhìn nàng, không trả lời mà hỏi lại: “Tại sao cô lại ở đây?” 

Giang Hoài Khê mở cửa xe cho cô, sau đó lôi cô lên xe, đóng cửa lại, vừa lái xe vừa nói: “Lên xe, dẫn cậu đi một chỗ. Nè, cậu đừng cảm động quá đấy, tôi đến đây bàn chuyện làm ăn, vừa vặn tiện đường nên tiện thể mừng sinh nhật với cậu thôi...” 

Lục Tử Tranh hừ nhẹ một tiếng, ngỏ vẻ đã biết, lại hỏi: “Ăn cơm chưa?” 

Giang Hoài Khê nhíu mày, trả lời: “Chưa ăn thì cậu sẽ cảm động mà tự mình động thủ làm cho tôi ăn sao? Tôi không nghĩ là cậu tốt như vậy.” 

Lục Tử Tranh nhạt nhẽo nhìn Giang Hoài Khê một lát, nếu như nàng không nói câu này, cô thật sự sẽ cân nhắc chuyện dẫn nàng đi ăn cơm, nhưng mà bây giờ, cô hừ lạnh: “Tôi thật là cảm động, không nghĩ rằng cô lại hiểu tôi như vậy.” 

Giang Hoài Khê nhìn cô một cái, mang theo chút ý cười nói tiếp: “Có điều, tôi tới đây vội, cho nên vẫn chưa có ăn.” 

Lục Tử Tranh nhíu mày, bán tín bán nghi đánh giá Giang Hoài Khê, định từ trong vẻ mặt của nàng mà phân biệt là thật hay giả. Thấy Giang Hoài Khê không giống như nói dối, cô cắn cắn môi, nói: “Vậy cô quay đầu xe lại, chúng ta đi ăn cơm trước, tôi biết ở cạnh khách sạn của tôi có một nhà bếp tự phục vụ.” 

Giang Hoài Khê nhếch miệng lên, cười nói: “Có vẻ như tôi chưa hiểu rõ cậu rồi, hóa ra cậu vẫn chưa tồi như vậy.” Nàng dừng một chút, liếc nhìn Lục Tử Tranh một cái, thấy bên môi Lục Tử Tranh mang theo chút ý cười, nàng nháy mắt một cái, lại bổ sung: “Chỉ là tồi hơn so với tôi tưởng tượng mà thôi. Tôi ngàn dặm xa xôi tới nơi này gặp cậu, cậu lại thật muốn tự mình xuống bếp, để tôi có đi mà không có về.” 

Vừa dứt lời, Lục Tử Tranh liền đưa tay xé một tờ giấy note từ trong túi ra, “bộp” một tiếng tinh chuẩn dán lên trên môi vừa khép lại của Giang Hoài Khê, khiến nàng câm miệng.

Giang Hoài Khê yên lặng, bởi vi quá mức kinh ngạc, trong một lúc có hơi sững sờ, đôi mắt xinh đẹp mở thật to. Sau đó, nàng mới cau mày, híp híp mắt, quay đầu qua căm tức nhìn Lục Tử Tranh.

Lục Tử Tranh nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Giang Hoài Khê khi bị dán giấy note, chỉ cảm thấy một cảm giác buồn cười không tên, nhìn nàng vừa đần lại vừa đáng yêu, cô không nhịn được tới mức cười cười cong cả mặt mày. Lục Tử Tranh đưa tay ra, nhẹ nhàng giúp Giang Hoài Khê tháo xuống tờ giấy note ấy, sau đó lại dán nó trên cửa sổ xe, rồi nhìn nó, mím môi cười tới mức dừng lại không được.

Giang Hoài Khê xoa xoa cánh môi, thấy vẻ mặt Lục Tử Tranh vui vẻ như vậy, tất cả không vui trong nháy mắt đều sụp đổ, thế là chỉ lạnh nhạt nói rằng: “Nể phần hôm nay sinh nhật cậu, tôi đại nhân không chấp tiểu nhân, lần sau không được viện lẽ này nữa.” 

Lục Tử Tranh lấy bút ra, vẽ một khuôn mặt đáng yêu đang phẫn nộ trên tờ giấy note, lại gỡ nó xuống từ trên phía cửa xe rồi đem nó dán lên giữa vô-lăng của Giang Hoài Khê, lấy nó để đáp lại. 

Giang Hoài Khê thở dài.

Xe chạy được nửa giờ, Giang Hoài Khê mới cho xe ngừng lại, bảo Lục Tử Tranh xuống xe với nàng.

Lục Tử Tranh cậy đèn đường mà nhìn quanh bốn phía một cái, Giang Hoài Khê thế mà lại dừng xe ở đoạn đường ven biển mà trước đó Liên Huyên đã dẫn cô tới đây.

Giang Hoài Khê đứng bên cạnh cô, duỗi tay chỉ vào biển khơi phía dưới, thấy một luồng chớp xa xa ở trên bãi biển, nói: “Cậu nhìn phía trước, thấy chỗ đó đang phát sáng không? Ầy, quà sinh nhật của cậu là ở chỗ đó đấy. Cậu đi xuống, đi từ nơi này đi tới, nhặt lên tất cả các vỏ sò đang phát sáng ở trên bờ cát, sau đó mở nó ra, rồi đi tới chỗ phát sáng ấy, thế là đã hoàn chỉnh quà sinh nhật của cậu rồi.” 

Lục Tử Tranh còn chưa kịp phản ứng lại, Giang Hoài Khê đã đi tới gần xe, hạ cửa xe xuống, nói tiếp: “Tôi ở chỗ đó chờ cậu, cậu nhanh lên một chút, lạnh quá, đừng để tôi chờ quá lâu...” Nói xong, liền lái xe đi...

Lục Tử Tranh đành phải vừa hà hơi với gió lạnh, vừa oán giận: “Làm gì thế này, thần thần bí bí”, vừa chờ mong đi về hướng bãi biển.

Quả thật đi không bao xa, cô đã nhìn thấy một vỏ sò phát sáng đầu tiên trên bờ biển. Cô cúi người xuống, nhặt nó lên, nhẹ nhàng mở ra, một tờ giấy liền rơi ra ngoài.

Ở dưới đèn đường, cô rõ ràng nhìn thấy trên tờ giấy viết rằng: Lục Tử Tranh rõ ràng nghèo muốn chết mà kiêu ngạo cái gì chứ, không biết ai đứng sau cô ta nhể, khiến cô ta ra cái vẻ mắt cao hơn đầu như vậy.

Trong khoảnh khắc ấy, lòng Lục Tử Tranh run lên. Cô bỏ tờ giấy vào lại bên trong vỏ sò, do dự một chút, nhưng vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Sau đó, cô nhặt lên vỏ sò thứ hai, nhìn thấy trên tờ giấy viết là: Chắc chắn nhân cách Lục Tử Tranh không tốt, nếu không thì tại sao cô ta luôn một người độc lai độc vãng, không ai quan tâm như thế.

Cô cắn cắn môi, khép vỏ sò lại, tiếp tục bước về phía trước.

Bên trong vỏ sò thứ ba, tờ giấy viết là: Lần trước tôi thấy Lục Tử Tranh bước xuống từ một chiếc xe đắt tiền, người lái hình như là một lão già, giờ tôi nhìn thấy cô ta, tôi chỉ cảm thấy cô ta dối trá lại dơ bẩn mà thôi.

Lục Tử Tranh dừng bước, ngẩng mặt ra sức hít vào một hơi gió lạnh, thế mới có dũng khí tiếp tục đi về phía trước.

Vỏ sò thứ tư, trên tờ giấy viết: Kết quả học tập của Trịnh Hàm lẽ nào lại kém hơn cô ta sao? Dựa vào cái gì cô ta có thể được người ta khen ngợi chứ, haha, ai mà chẳng biết trước khi công bố danh sách, một mình cô ta đi vào văn phòng của phụ đạo viên, còn cố ý đóng cửa lại, ở trong đó tới hơn một giờ đồng hồ.

Lục Tử Tranh cảm thấy, gió ở nơi đây thật lớn, thổi vào mặt đau quá, đau đến mức con mắt của cô cũng đau...

Rốt cục cô vẫn nhặt lên vỏ sò thứ năm, ở phía trên viết là: Lục Tử Tranh à, hahaha, vốn liếng lớn nhất của cô ta không phải là gương mặt thôi đó sao? Cũng chẳng biết nam sinh thời nay có phải mắt đều bị mù hay không nhể.

Khuôn mặt Lục Tử Tranh đã trắng bệch như tờ giấy, mãi đến khi nhìn thấy tờ thứ sáu, cô cơ hồ muốn mất đi tất cả dũng khí để tiếp tục đi về phía trước rồi.

Trên tờ giấy thứ sáu viết: Theo tôi đi, giá tiền tùy cô, cô muốn cái gì, tôi đều cho cô cả, thanh danh của cô ở bên ngoài ai mà chẳng biết, bây giờ cần gì giả bộ rụt rè với tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt mơ hồ bao lấy hai mắt Lục Tử Tranh. Cô cắn môi nhìn Giang Hoài Khê đang đứng đợi ở điểm cuối cùng, chỉ muốn quay người rời đi nơi này. Cô không muốn tin rằng mình đã cùng Giang Hoài Khê đi qua sáu năm, cuối cùng vẫn quay về lại điểm xuất phát. Lẽ nào Giang Hoài Khê ngàn dặm bôn ba tới đây tặng quà sinh nhật cho cô, chính là cho cô cái phần nhục nhã như vậy hay sao?

Nhưng mà, chỉ trong chớp mắt, cô nhìn thấy Giang Hoài Khê xoay người, ở trên tấm bảng to lớn sau lưng nàng, nàng dùng bút huỳnh quang viết xuống từng chữ một: Tin tôi, đi tiếp đi.

Lục Tử Tranh nhìn những con chữ ấy rất lâu, nhìn bóng người thẳng tắp của Giang Hoài Khê trước mắt, cuối cùng, cô lau khô nước mắt, giơ tiếp bước chân nặng nề.

Cô khom lưng nhặt lên vỏ sò thứ bảy, dè dặt mở ra, bên trong là một bức tranh nhỏ được vẽ bằng bút sáp màu, phía trên là rất nhiều đứa trẻ đang vây quanh chơi đùa cùng với một cô gái tóc dài, ở dưới được ký tên là lớp Hai năm ba. Trên mặt sau của tờ giấy vẽ viết: Cô Lục, chúng em yêu cô, chúng em đều rất nhớ cô, cô là cô giáo xinh đẹp nhất, tốt nhất mà chúng em đã từng gặp.

Trong phút chốc ấy, Lục Tử Tranh khó có thể tin được, lớp Hai năm ba, đó là lớp học mà cô tình nguyện dạy trong kỳ nghỉ hè đầu tiên của năm nhất đại học.

Sau đó, bên trong vỏ sò thứ tám là một tấm ảnh chụp, trong hình, cô đang hơi cúi người, cẩn thận giúp một cụ già chải đầu, cụ già thì đang cười thoải mái. Lục Tử Tranh lật đằng sau tấm ảnh lại, trên đó viết: Con là đứa trẻ tốt nhất mà bà đã từng gặp, sau này nhất định phải hạnh phúc nhé.

Đây là năm ấy khi cô làm thanh niên tình nguyện đi tới một viện dưỡng lão để chăm sóc một cụ già, sau lần ấy, cô đều kiên trì mỗi tuần đến xem cụ già đó một lần, mãi đến khi nửa năm sau đó, cụ già mắc bệnh bất hạnh qua đời. Mà tấm hình này, được chụp khi nào, được ghi lại trong lúc nào, cô đều không biết.

Lục Tử Tranh bắt đầu thay đổi sự chán nản lúc trước, mang theo chút chờ mong cùng thấp thỏm đi về phía trước, mở vỏ sò thứ chín ra, bên trong là một cái băng gạc. Trên băng gạc, có hàng chữ ký tên màu đen viết: Mãi mãi nhớ đến khi ấy lúc cậu cõng mình đến bệnh viện, cảm giác áy náy trong đáy lòng mình khi đó sắp khiến mình hít thở không thông. Cậu là người sạch sẽ nhất, hiền lành nhất, cũng thích tự thiệt thòi bản thân nhất mà mình từng gặp. Ký tên, là Trương Tố Âm.

Đại học năm ba, tổ chức tình nguyện đi ra ngoài trường học để phòng ngừa bệnh vảy nến, trong quá trình thanh tẩy, Trương Tố Âm không cẩn thận rớt vào trong khe nước bẩn, bùn bẩn dính đầy người, dưới sự giúp đỡ hợp lực của các sinh viên khác mới bò được lên trên, nhưng lại đau đến mức cơ thể không đứng thẳng được. Bệnh viện nằm ở gần đây, nhưng mà bên trong phân đội lúc ấy chỉ toàn là nữ sinh, lúc nhắc đến chuyện cõng Trương Tố Âm đến bệnh viện, trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều không còn âm thanh. Ngày đó, Lục Tử Tranh mặc một chiếc áo khoác màu trắng, nhưng mà không nói hai lời liền ngồi xổm xuống, cõng cô ta đi về hướng bệnh viện. Thường ngày, một trong những người hay thích thị phi cô nhất, có Trương Tố Âm.

Bên trong vỏ sò thứ mười, là một bằng khen đại học thông thường của Lục Tử Tranh, trên bằng khen không có giải thưởng, chỉ có một đoạn chữ được viết: Tử Tranh, tôi dạy học hơn mười năm, nhưng đứa trẻ tốt như em thì tôi chỉ được gặp mới một lần. Cứ đi con đường của mình đi, mặc kệ người khác nói thế nào, tất cả lời đồn đại vô căn cứ cuối cùng cũng tự sụp đổ bởi thời gian. Tôi tin là, con đường của em, sẽ càng chạy càng ổn, càng chạy càng xuôi, có thời gian thì trở về thăm các giáo viên nhé, chúng tôi đều nhớ em. Đó là chữ viết quen thuộc của phụ đạo viên dạy cô.

Khoảng cách với Giang Hoài Khê đã không còn xa, dọc đường, chỉ còn lại hai vỏ sò đang phát sáng.

Lục Tử Tranh mở vỏ sò thứ mười một ra, là một tấm bảng đánh giá thực tập, ở trên phần đánh giá, chỉ đơn giản viết rằng: Cô rất yêu thích con, cô sẽ bảo con gái cô xem con là tấm gương. Ký tên là Kỷ Lan, cấp trên trong thời điểm thực tập của cô.

Rốt cục, chỉ còn lại một cái vỏ sò cuối cùng rồi. Lục Tử Tranh đưa ánh mắt đến phía Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê lại cười lớn tiếng oán trách nói: “Nhanh đi tiếp đi, sao mà chậm như vậy, tôi lạnh này...” 

Lục Tử Tranh lườm nàng, thật là một câu nói phá hủy tất cả bầu không khí mà.

Cô nhặt lên vỏ sò thứ mười hai, mở ra, lại là một tờ giấy đơn giản, cô từ từ mở nó ra, nhìn thấy ở trên là chữ viết quen thuộc của nàng, thanh tuyển phiêu dật: Sau này, không phải do cậu nói, tôi đều sẽ không tin. Giang Hoài Khê.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Tử Tranh nhìn về phía Giang Hoài Khê, nước mắt lần thứ hai mơ hồ lấy tầm mắt của cô.

Giang Hoài Khê đi về phía trước vài bước, đứng ở trước mặt Lục Tử Tranh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: “Tử Tranh, tôi biết, trên con đường của cậu, đã chịu rất nhiều sự hiểu lầm vô cớ và chỉ trích. Thế nhưng cậu phải biết, có rất nhiều người, đều nhìn được sự tốt đẹp của cậu ở trong mắt, lại đều bỏ vào ở trong lòng. Như bãi cát cậu vừa đi qua vậy, vết chân đạp qua, nước mắt chảy xuống, sau khi bị gió thổi qua đi cũng đều mất đi dấu vết. Những tổn thương đi qua, cũng như những thứ đó vậy, tối nay, đều hãy vùi chúng nó vào trong cát, từ đây, hãy quên hết đi...” 

Lục Tử Tranh ngân ngấn nước mắt nhìn Giang Hoài Khê rất lâu. Bóng dáng phong phanh cao gầy của nàng, dưới bóng đêm to lớn mênh mông lại trông nhỏ bé gầy yếu như vậy, nhưng Lục Tử Tranh biết, bờ vai thon gầy của nàng, đang từ từ chống đỡ lấy thế giới đổ sụp trước kia của cô.

Lần đầu tiên cô ở trước mặt Giang Hoài Khê, không che giấu bất kỳ tình cảm gì của bản thân, chủ động đưa tay ôm lấy Giang Hoài Khê, mỉm cười trào phúng ở bên tai nàng: “Chuyện lập dị như thế, cũng chỉ có mỗi cô làm mà thôi.” 

Giang Hoài Khê lại thấp giọng dịu dàng cười đáp: “Ai bảo Lục Tử Tranh cậu lại là một người lập dị như vậy, tôi chả qua là hòa hợp với cậu mà thôi. Những thứ lập dị này, cậu hài lòng hay không?” Đang lúc nói chuyện, Lục Tử Tranh đột nhiên cảm giác được cơ thể Giang Hoài Khê hơi loạng choạng, đứng không được ổn định.

Cô hơi suy nghĩ, gấp rút buông ra Giang Hoài Khê, kéo lấy tay nàng lại phát hiện nó lạnh lẽo thấu xương, đưa tay sờ lấy trán của nàng, lại phát hiện nó lại nóng hừng hực, không khỏi mất đi ý cười, lo lắng hỏi: “Cô phát sốt à?” 

Giang Hoài Khê lại cười cười, không để ý lắm, nói: “Ồ, tôi không biết nữa, có lẽ là vậy, gió ở đây rất lớn, có hơi lạnh.” 

Lục Tử Tranh không để ý tới chuyện khác, vội vội vàng vàng cởi áo ngoài phủ thêm cho Giang Hoài Khê, nhưng Giang Hoài Khê lại dùng sức giữ lấy tay cô, ngăn lại động tác của cô. Lục Tử Tranh lườm nàng, cô nhưng cười không nổi.

Lục Tử Tranh nhìn miệng cười yếu ớt của nàng, hết cách, chỉ chẳng ừ chẳng hử kéo tay Giang Hoài Khê đi về phía chiếc xe đang đậu.

Giang Hoài Khê vẫn còn không biết lợi hại, bất mãn nói: “Chúng ta chụp một tấm ảnh lưu niệm đi, thật ra, phần sau tôi còn sắp xếp người chuẩn bị một cảnh pháo hoa nữa, vẫn chưa có bắn mà.” 

Lục Tử Tranh chỉ thấp giọng rống cô: “Phiền chết rồi, câm miệng, cùng tôi về khách sạn.” 

Cô không biết, Giang Hoài Khê đi ở đằng sau cô, nhìn bước chân lộn xộn vội vã của cô, đầy mắt dịu dàng.

Trở về khách sạn, Giang Hoài Khê kiên trì đi đến phòng vệ sinh một chuyến, rửa mặt rồi mới lên giường, uống thuốc hạ sốt, mơ mơ màng màng đi ngủ trước. Cơ thể gầy gò của nàng, chỉ chiếm một khu vực nhỏ trên chiếc giường to lớn. Lục Tử Tranh lần đầu tiên phát hiện, Giang Hoài Khê thật gầy, gầy đến mức làm đau lòng người...

Tay cô run run, nhẹ nhàng sờ gò má nhợt nhạt lại mang theo chút ửng hồng của Giang Hoài Khê, thấp giọng mắng nàng: “Đồ ngốc, Giang Hoài Khê, đồ đại ngốc nhà cô...” 

Cô nhìn vẻ mặt đang ngủ trầm tĩnh của Giang Hoài Khê, do dự mãi, vẫn nhịn không được cúi người nhẹ nhàng hôn một cái lên cái trán nóng hổi của Giang Hoài Khê, lẩm bẩm: “Hoài Khê, đừng nên đối xử tốt với tôi như vậy...” 

================ 
Chương 8:
Trong đêm, Giang Hoài Khê vẫn liên tục phát sốt, Lục Tử Tranh không ngủ, cô nằm nhoài ở bên giường, cách mỗi giờ thì thử sờ trán Giang Hoài Khê một lần, rồi lại dìu nàng lên cho nàng uống một chút nước, đến khi trời sáng, Giang Hoài Khê mới dần dần khôi phục nhiệt độ bình thường, yên tĩnh ngủ say.

Lục Tử Tranh cầm khăn lông nóng giúp Giang Hoài Khê lau mặt, xong xuôi mới đứng lên, chậm rãi xoay người, yên tâm cầm lấy quần áo tiến vào phòng vệ sinh để tắm rửa, xõa đi sự mệt mỏi của cơ thể.

Lúc cô tắm xong, Giang Hoài Khê vẫn còn đang nặng nề ngủ ở trên giường. Lục Tử Tranh lật tới lật lui chiếc vali, tìm được thuốc cảm cúm ở bên trong, cô đặt ở đầu giường, cầm bút viết vài lời ghi chú rồi dán lên, bảo Giang Hoài Khê sau khi tỉnh thì gọi người đưa cơm nước đến, ăn xong rồi thì nhớ uống thuốc, buổi sáng cô có việc nên ra ngoài trước.

Sáng sớm, Lục Tử Tranh lại cùng Liên Huyên đi ra ngoài một lần, nhiệm vụ của cô trong lần hợp tác này gần như sắp kết thúc rồi, đã có thể chuẩn bị trở về.

Thời điểm Lục Tử Tranh nhìn thấy Liên Huyên, vẫn là khuôn mặt được trang điểm tinh xảo của ngày xưa, tinh thần dáng vẻ tràn đầy sự lão luyện. Lúc nhìn thấy Lục Tử Tranh, Liên Huyên liền mỉm cười, không có một chút gợn sóng. Tất cả những gì xảy ra đêm qua, lúng túng của nàng ta, lời chưa kịp nói của nàng ta, trông như là một giấc mộng vậy, khi trời sáng, ngỡ như chưa từng tồn tại.

Có lẽ, ban đêm, dễ dàng khiến người ta trở nên khác thường nhỉ.

Giữa trưa, sau khi đều thảo luận xong xuôi hết thảy những công việc, Liên Huyên mời Lục Tử Tranh và Kỷ Dao cùng nhau ăn cơm, nói như là: “Hiếm khi ba người bạn học cũ chúng ta tề tụ, lúc trước vẫn luôn bận rộn chuyện hạng mục, vẫn chưa cùng ngồi xuống tán gẫu câu nào, hôm nay cũng coi như là kết thúc mỹ mãn rồi, cùng nhau ăn bữa cơm, chúc mừng một chút nhé.” 

Kỷ Dao nhìn Liên Huyên và Lục Tử Tranh, dáng vẻ như tùy các người vậy, tôi sao cũng được.

Lục Tử Tranh thế nhưng lại nhìn đồng hồ đeo tay một cái, do dự nói: “Liên tổng, xin lỗi, tôi cho rằng trưa nay không có công việc nên đã hẹn bạn cùng ăn cơm rồi.” 

Nhất thời, sắc mặt Liên Huyên phai nhạt đi: “Tử Tranh, chúng ta cùng nhau ăn cơm, đây không phải là chuyện công việc, chỉ là mời mà thôi.” 

Lục Tử Tranh nghe vậy liền nhẹ nhàng gật gật, dáng vẻ như bỗng nhiên tỉnh ngộ, lập tức từ tốn nói: “Thật ngại, Liên tổng, bạn tôi hiếm khi tới đây một lần, tôi không thể thất hẹn, Liên tổng và Kỷ quản lý đi vui vẻ, tôi xin lỗi trước, không tiếp được hai người rồi.” Trên miệng thì nói thật ngại, nhưng trên vẻ mặt thì lại không có chút ý ngại ngùng nào cả.

Liên Huyên nhìn nét mặt lãnh đạm của Lục Tử Tranh, cau mày, muốn nói lại thôi.

Kỷ Dao nhưng đưa tay kéo Liên Huyên lại, từ tốn nói về phía Lục Tử Tranh: “Vậy được, tôi và Liên Huyên đi trước vậy.” 

Liên Huyên hơi cúi đầu, Lục Tử Tranh không nhìn thấy vẻ mặt nàng ta. Cô đưa mắt nhìn Liên Huyên và Kỷ Dao mở cửa xe ngồi lên, mới quay lại đứng ở ven đường, bắt xe trở về khách sạn.

Trở lại khách sạn, vừa mới cầm thẻ quét cửa phòng xong thì liền nghe thấy bên trong truyền đến bài hát đầu phim của Doreamon: “Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau, thỉnh thoảng sẽ nảy sinh ý nghĩ bất chợt, miễn là có nhiều mơ mộng thì ngày liền kéo dài vô tận...” 

Lục Tử Tranh bật cười, đóng cửa lại, nhìn Giang Hoài Khê quần áo đã đổi mới hoàn toàn, đang ngồi nghiêm chỉnh trật tự trên ghế sofa, cô buồn cười nói: “Quen cô nhiều năm như vậy, còn chưa biết hóa ra cô lại có tính trẻ con như thế.” 

Giang Hoài Khê nghiêm túc nhìn màn hình TV chằm chằm, không thèm đưa mắt nhìn Lục Tử Tranh một chút, bất mãn trả lời cô: “Chứng minh cậu quen tôi nhiều năm như vậy, lại không hiểu tôi một chút nào cả.” 

Lục Tử Tranh sững sờ, quả thực, cô không hiểu rõ về Giang Hoài Khê cho lắm. Nhưng mà, hiển nhiên là do Giang Hoài Khê không cho cô cơ hội, còn cô, lại càng không có sở trường điều tra truy vấn.



Cô ôm cái gối dựa, tùy ý ngồi xuống ở bên cạnh Giang Hoài Khê, cười nhạo nàng: “Xem Doreamon mà nghiêm túc như thế, cô không thấy có lỗi với cái tư thế ngồi đoan chính này sao.” 

Giang Hoài Khê nghiêng người nhìn cô một chút, nâng lên chân bên này, khoác lên trên đùi chân bên kia, tiện tay cầm remote, tắt TV đi.

Lục Tử Tranh hỏi nàng: “Buổi sáng đã uống thuốc chưa? Còn sốt không?” 

Điện thoại di động đặt ở trên bàn của Giang Hoài Khê đúng lúc vang lên, nàng tiện tay tắt điện thoại, đứng lên, đi nhanh về phía ngoài cửa, nói: “Nhờ phúc của cậu, uống một bụng nước, không khỏe sao được?” Sau đó mở cửa, đưa tay nhận lấy mấy cái túi, lại tiếp tục đóng cửa lại.

Ồ, hình như có ai đó không thấy được lòng tốt của cô thì phải. Lục Tử Tranh nhíu nhíu mày. Cô chưa kịp thốt tiếng bất mãn thì đã thấy Giang Hoài Khê quay người trở về ngồi trước bàn, lấy ra từng đĩa đồ ăn từ trong túi, bày biện đầy đủ cả một bàn.

“Tôi nhờ người đưa quần áo tới đây, tiện thể nhờ người ta giúp tôi mua chút thức ăn. Tôi không quen thuộc nơi đây, cũng không biết chỗ nào bán thức ăn ngon, nên bảo người ta tùy tiện mua đại. Cậu ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn, tôi cũng không ngại chia cậu chút ít.” 

Lục Tử Tranh cắn cắn môi, được lắm, sáng sớm chưa kịp ăn cơm, lúc này, cái bụng đã sớm vườn không nhà trống, Giang Hoài Khê đã thành công dùng mỹ thực dời đi hỏa lực của cô, ừm không, là lực chú ý mới đúng.

Cô cởi áo khoác, ngồi vào bên cạnh Giang Hoài Khê, vừa cầm đũa vừa nói: “Thật là, tới chỗ nào cũng đều không quên biểu lộ ra bản sắc của nhà tư bản...” Vừa dứt lời, đũa đã bị Giang Hoài Khê lấy đi: “Tôi biết cậu là phần tử tiên tiến của giai cấp vô sản, đã như vậy thì nên vạch rõ ranh giới với kẻ địch là giai cấp tư sản đi, đừng có mà ăn...” 

Lục Tử Tranh khẽ cười một tiếng, bình tĩnh cầm lấy một đôi đũa khác từ bên cạnh, gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào trong bát.

Giang Hoài Khê hừ lạnh: “Karl Marx (1) tỏ vẻ rất thất vọng đối với cậu, chẳng có một chút khí phách gì cả...” 

“...” 

Sau khi ăn cơm xong, Giang Hoài Khê bèn thông báo với Lục Tử Tranh, bảo nàng chập tối phải trở về Lâm Châu.

Trong nháy mắt, Lục Tử Tranh cơ hồ định bất thốt hỏi nàng, tại sao lại gấp gáp như vậy. Buổi sáng Liên Huyên vừa mới nói, hạng mục này kết thúc rồi, vé máy bay đã đặt vào buổi chiều mai, cô còn định chiều nay mời Giang Hoài Khê đến trấn nhỏ của Giang Bắc, ban đêm ngủ ở nơi đó, đồng thời lĩnh hội một chút tiếng nức gần xa của cái gọi là cảnh đêm Giang Bắc. Nhưng mà, cuối cùng, cô vẫn chỉ gật gật đầu, hỏi Giang Hoài Khê: “Cần tôi tiễn cô không?” 

Giang Hoài Khê lắc đầu: “Không cần, đến lúc đó sẽ có người tới khách sạn đón tôi.” Suy nghĩ một chút, nàng lại hỏi: “Buổi chiều cậu có rãnh không?” 

Lục Tử Tranh gật đầu: “Sao vậy?” 

Giang Hoài Khê nhíu mày, dùng giọng điệu ban ơn nói rằng: “Cho cậu cái vinh hạnh, làm hướng dẫn viên du lịch một buổi chiều cho tôi, mang tôi đi tham quan phố lớn ngõ nhỏ của Giang Bắc một chút đi.” 

Lục Tử Tranh ít khi không khoan nhượng, chỉ ngoan ngoãn đáp một tiếng: “Được.” 

Đến Giang Bắc gần một tuần, nhưng đây cũng là lần đầu tiên Lục Tử Tranh đi dạo trên đường phố Giang Bắc. Chẳng thà nói cô làm hướng dẫn viên du lịch cho Giang Hoài Khê, chi bằng nói là, hai người bọn họ, cùng mù đường cùng đi dạo thì hơn.

Giang Hoài Khê mang giày bó, giẫm bước chân dài, nhàn nhã đi ở phía trước Lục Tử Tranh, sau đó lại quay đầu lại cười: “Dường như lần nào cậu cũng không làm người dẫn đường đạt yêu cầu cho tôi cả, lúc ở Cư Châu cũng vậy, này không thể đi kia không thể đi, Giang Bắc nơi đây cũng vậy, cậu không quen, tôi cũng chẳng biết...” 

Lục Tử Tranh bình tĩnh trả lời nàng: “Nhưng mà mỗi lần, chẳng biết là ai đều ép tôi làm hướng dẫn viên, còn ra cái dáng vẻ không làm không được nữa cơ!” Bốn chữ “không làm không được” cô đọc nặng cực kỳ, hiển nhiên là nhắc về cái chuyện ở Cư Châu khi đó là có ý riêng.

Giang Hoài Khê lại vờ như nghe không hiểu, quay đầu trở về.

Cuối tháng mười một, khí hậu Giang Bắc vô cùng lạnh, Lục Tử Tranh đứng ở phía sau Giang Hoài Khê, chú ý tới phía bên tay trái của nàng đã bị lạnh đến mức đỏ chót, nhìn kỹ một chút mới phát hiện quần áo của Giang Hoài Khê dĩ nhiên chỉ có một cái túi, giống y đúc cá tính của chủ nhân nó vậy!

Lục Tử Tranh đi nhanh vài bước đến bên trái Giang Hoài Khê, nhìn xung quanh một lát, không được tự nhiên hỏi nàng: “Tay, có lạnh không...” 

Giang Hoài Khê không nghe rõ, nghi hoặc nhìn cô: “Cái gì?” 

Lục Tử Tranh quyết tâm, dùng hành động để trả lời nàng. Cô đưa tay phải ra, nắm lấy tay trái của Giang Hoài Khê, nhanh chóng bỏ vào trong túi áo khoác ngoài của mình. Trái tim, bình bịch nhảy lên, chết tiệt, gió thổi vào mặt rõ ràng lạnh lẽo như vậy, nhưng tại sao cô lại thấy mặt mình nóng rang đây. Cô giả vờ làm vẻ tự nhiên, mắt nhìn phía trước, nói: “Lát nữa đến đằng trước mua cái găng tay cho cô.” 

Lại nghe thấy giọng nói mang theo ý cười hờ hững của Giang Hoài Khê trả lời cô rằng: “Không cần, tôi thấy, như bây giờ đã rất ấm áp rồi.” 

Lục Tử Tranh giả vờ quan sát khắp nơi tỏ vẻ như hứng thú lắm, thật ra là không dám nhìn vẻ mặt của Giang Hoài Khê mà thôi. Lúc đi ngang qua cửa kính của một hiệu cửa hàng, cô nhìn thấy bên trong tấm kính phản chiếu ra sắc mặc ửng đỏ của mình, ở đáy lòng lại lừa mình dối người, đây nhất định là trời lạnh, là lạnh thôi!

Lại đi ngang qua một cửa hàng đẹp đẽ khác, Giang Hoài Khê đột nhiên dừng bước. Lục Tử Tranh cũng ngừng lại theo nàng, ngẩng đầu lên, nhìn về phía tên cửa hàng: Thì Quang Mạn Đệ (thời gian trôi qua thật chậm chạp) . Là một cửa hàng quà tặng, chủ yếu bán bưu thiệp, đồng thời hỗ trợ chuyện nhận thanh toán trước nếu muốn gửi bưu thiệp đến tương lai.

Giang Hoài Khê nghiêng đầu nói với Lục Tử Tranh: “Vào xem đi, dường như tôi đột nhiên có rất nhiều lời, muốn gửi đến bản thân của mười năm sau.” 

Lục Tử Tranh cười: “Hôm nay tôi còn đột nhiên phát hiện, cô không chỉ thích xem Doreamon mà còn rất văn nghệ, đa sầu đa cảm nhỉ.” 

Giang Hoài Khê nhíu mày, hỏi ngược lại: “Sao nào, cậu có ý kiến?” 

Lục Tử Tranh cười, bước nhanh hơn nàng một bước, đi vào trong cửa hàng: “Không có ý kiến, cô mau vào viết đi. Tôi cho cô chút ý kiến này, ờ, cô nhớ gửi đến bản thân của mười năm sau, đừng giống như mười năm trước chẳng coi ai ra gì, tự cho là đúng, kiêu căng vô lễ, ức hiếp bách tính của giai cấp vô sản...” 

“Hình như cậu có rất nhiều ý kiến đối với tôi?” Giang Hoài Khê chọn bưu thiệp xong, ngồi ngay ngắn ở trước bàn, cầm bút, liếc mắt nhìn về phía Lục Tử Tranh.

Lục Tử Tranh thảnh thơi đi xung quanh cửa hàng, quan sát đủ loại bưu thiệp trên từng kệ hàng, rồi những tấm bưu thiệp được treo trên những vách tường, thuận miệng đáp lại nàng: “Giờ cô mới biết sao, thật đáng tiếc.” 

Giang Hoài Khê cầm bút, nhìn cô một lúc thật lâu, mới cúi đầu, khóe môi mỉm cười bắt đầu động bút.

Lục Tử Tranh nhìn bưu thiệp chán chê, cô đi về hướng của Giang Hoài Khê, muốn xem thử một chút nàng viết cái gì, Giang Hoài Khê lại đột nhiên đề phòng ngẩng đầu lên, căng thẳng nói rằng: “Không được nhìn lén, cậu không biết là, có đôi chút bí mật chỉ có thể tự nói cho bản thân nghe hay sao?” 

Nhất thời, bước chân Lục Tử Tranh dừng lại, buồn cười: “Bí mật của cô, tôi chẳng có một chút hứng thú gì cả.” Sau đó, cơ thể cô lại quay lại, một lần nữa đi xem bưu thiệp. Thật ra, vẫn có một chút hứng thú.

Lại sau một lát, Giang Hoài Khê rốt cục viết xong, đưa bưu thiệp, trả tiền cho ông chủ, như vừa mới được trút đi gánh nặng, đi tới bên người Lục Tử Tranh, nói: “Đi thôi, à, muốn viết chút gì đó cho bản thân của mười năm sau không?” 

Lục Tử Tranh nhưng lại xoay người vừa đi về phía ngoài cửa, vừa trả lời nàng: “Không cần đâu, mười năm quá dài, đường đi sẽ đổi thay, cửa hàng sẽ dời chỗ, cánh đồng sẽ bay lên mùi khói bếp, ai mà biết, mười năm sau tôi sẽ ở nơi nào chứ...” 

Giang Hoài Khê đứng lặng ở tại chỗ, nghe Lục Tử Tranh nói chuyện, nhìn cô đẩy cửa đi ra ngoài, từng bước từng bước càng đi lại càng xa.

Lục Tử Tranh thấy Giang Hoài Khê vẫn chưa lên cùng, cô dừng bước, quay người lại, nghi hoặc mà nhìn Giang Hoài Khê đang đứng tại chỗ đấy, nàng vẫn chưa có động tác gì.

Trong đôi mắt của Giang Hoài Khê ẩn chứa nét dịu dàng, Lục Tử Tranh đứng quá xa, nhìn không thấy được vẻ mặt ấy. Chỉ thấy Giang Hoài Khê, từng bước từng bước đi về phía cô, bước đi thận trọng, không nhanh không chậm, dáng vẻ muôn phương. Cuối cùng, Giang Hoài Khê đứng lại trước người cô, vờ ra vẻ mặt lạnh không vui: “Tiểu dân lớn mật kia, dám đi trước trẫm sao. Nể tình công cao lao khổ của ngươi ngày trước, trẫm cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội.” Dứt lời, nàng đưa bàn tay trái lạnh cứng ra, chỉ thị rằng: “Tay trẫm lạnh, khi nãy ngươi làm không tệ.” 

Lục Tử Tranh cong cong khóe môi, dưới cái nhìn chăm chú của Giang Hoài Khê, vươn tay phải của mình, sau đó, “bộp” một tiếng, đánh vào trên mu bàn tay của Giang Hoài Khê, quay người đi về phía trước: “Bệ hạ làm gì được ta?” 

Giang Hoài Khê nhẹ nhàng hít một hơi, vừa sánh kịp Lục Tử Tranh, vừa dùng tay phải xoa xoa tay trái. Nàng không vui cau mày lại, vừa định cao lãnh ban cái chết cho Lục Tử Tranh, Lục Tử Tranh lại bỗng nhiên bất chợt đưa tay ra, nắm lấy tay của nàng, bỏ vào trong túi, cô dùng lòng bàn tay dịu dàng xoa xoa mu bàn tay của nàng. 

Khóe môi Giang Hoài Khê giương lên một độ cong, được voi đòi tiên: “Dùng sức như vậy, chắc định đánh thêm mấy cái phải không? Ừm, xuống dưới một chút.” 

Lục Tử Tranh hơi nghiêng đầu, lạnh lùng lườm Giang Hoài Khê một chút, vẻ mặt không vui, động tác trên tay, lại thật sự di chuyển xuống dưới một chút, lực đạo càng ngày càng nhẹ nhàng.

Giang Hoài Khê hài lòng gật gật đầu, điềm nhiên như không sóng vai đi tới cùng Lục Tử Tranh. Khuôn mặt dịu dàng của nàng nhìn thẳng về phía trước, dư quang, lại vẫn luôn đặt ở trên người Lục Tử Tranh. 

A, mười năm, quả thật phải rất dài rất dài, dài đến mức có lẽ tất cả sự việc đều đổi thay. Giang Hoài Khê cũng không biết, mười năm sau đó, Lục Tử Tranh sẽ ở nơi đâu.

Nhưng nàng biết, nàng bằng lòng vì Lục Tử Tranh, trở thành một cái hình nộm bất động giữa dòng chảy thời gian, chỉ cần Lục Tử Tranh quay đầu lại, là có thể nhìn thấy nàng.

Chú thích: 

(1) Karl Marx: Karl Heinrich Marx, thường được phiên âm là Các Mác, là nhà tư tưởng người Đức gốc Do thái, và cũng là nhà kinh tế chính trị, nhà lãnh đạo cách mạng của Hiệp hội Người lao động Quốc tế. Ông là một học giả có ảnh hưởng lớn trong nhiều lĩnh vực học thuật như triết học, kinh tế chính trị học, xã hội học, sử học...
============

Lời tác giả: Có bao nhiêu yêu thương có thể quay lại, có bao nhiêu người bằng lòng chờ đợi, lại có bao nhiêu người đáng giá để đợi chờ. Đột nhiên nhớ tới lời bài hát này, đối với Lục Tử Tranh, Giang Hoài Khê và Liên Huyên mà nói thì thật chuẩn xác.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna