Google.com.vn Đọc truyện Online

18/06/2018

Cô Trịch Ôn Nhu - Chương 9 + 10

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 9:
Lúc chập tối, Giang Hoài Khê cùng Lục Tử Tranh trở về khách sạn, còn chưa kịp lên lầu nghỉ ngơi, xe đón Giang Hoài Khê quay về đã đến nơi rồi.
Lục Tử Tranh đứng ở cửa khách sạn, nhìn hai tay trống trơn của Giang Hoài Khê, dáng vẻ của nàng cũng như lúc đến đây vậy, trầm tĩnh ngồi vào xe. Sau đó, nàng hạ cửa xe xuống, giọng điệu tỏ vẻ lơ đễnh: “Cậu có thể lên rồi, đừng có tỏ vẻ luyến tiếc tôi như vậy, cafe và bánh ngọt vừa mới mua tôi cũng để cho cậu hết còn gì...” 

Lục Tử Tranh buồn cười, dứt khoát xoay người tiến vào khách sạn, phất tay một cái nói: “Đi thong thả, không tiễn.” 

Tức thì, âm thanh xe khởi động liền vang lên.

Lục Tử Tranh lại dừng bước, xoay người, đứng rất lâu, đưa mắt nhìn chiếc xe chở Giang Hoài Khê hòa vào bên trong dòng xe cộ, từng chút từng chút, biến mất không còn dấu vết...

Lòng, dường như từ từ trống vắng dần. Giang Hoài Khê đến vội vã, đi cũng vội vã, nhưng lại như một cơn bão đánh vào trong lòng của cô. Sức lực mạnh mẽ của cơn bão kéo tới cơ hồ muốn cuộn sạch tất cả sự bình tĩnh tự tin của cô, nhưng lúc nó đi rồi, cô lại gần như không tìm được một chút dấu vết nào chứng tỏ nó đã từng đi qua.

Giữa lúc tĩnh lặng, điện thoại của cô rung lên. Cô mở túi lấy nó ra, vừa nhìn, là tin nhắn của Giang Hoài Khê: Nếu không lên, cafe sẽ nguội đó...

Bên môi Lục Tử Tranh cong lên một nét cười, trả lời: Đừng tự mình đa tình, mùi vị cafe rất ngon, đáng tiếc cô lại không có lộc để thử.

Cất điện thoại vào, nhìn dòng xe cộ tấp nập phía trước, nhìn lại cafe và bánh ngọt đang cầm ở trên tay, Lục Tử Tranh cười cười, vẫn nên đi vào thôi...

Lúc về Lâm Châu chỉ có một mình Lục Tử Tranh đi, nghe nói, Liên Huyên tạm thời còn có chút việc cần xử lý ở Giang Bắc. Lục Tử Tranh cũng nghe thế thôi, không để ý cho lắm. Quá khứ đã đi qua từ lâu, bây giờ, Lục Tử Tranh cũng không định dây dưa không rõ nữa. Sau khi trở về, đến Phong Thượng thu dọn đồ đạc, cô đã tới lúc quay về cơ quan phiên dịch rồi, đã tới lúc vẽ ra một cái dấu chấm tròn hoàn mỹ cho sự tương phùng vội vã của cô và Liên Huyên được rồi.

Trở lại Lâm Châu vào buổi tối cùng ngày, Lục Tử Tranh bèn thông báo với mẹ rằng ngày mai cô sẽ về nhà với nương nương thân ái của cô. Lục mẹ tỏ ý vui mừng, biểu thị rằng bà sẽ chuẩn bị cơm nước chu đáo, đền bù sinh nhật cho cô, còn nói cô ở ngoài ăn không được ngon, phải được bồi bổ thân thể lại. Lại còn căn dặn cô rằng nhớ mang Hoài Khê cùng đến đây.

Ngoài miệng Lục Tử Tranh đáp ứng, nhưng trong lòng thì lại mặc kệ nàng, mỗi ngày nàng đều có người hầu hạ đồ ngon vật quý, cần gì phải mời nàng đến chứ.

Buông điện thoại xuống, Lục Tử Tranh chần chừ chốc lát nhưng vẫn gửi một tin nhắn đến Giang Hoài Khê: Ngày mai có rãnh không? Nếu rãnh thì cùng tôi về nhà ăn cơm đi.

Ít khi cô chủ động mời Giang Hoài Khê như vậy, tin nhắn vừa mới được gửi đi, cô liền thấp thỏm bất an.

Nhưng, rất lâu, vẫn chưa thấy điện thoại có động tĩnh. Lục Tử Tranh nghiêm túc kéo xuống bảng cài đặt của điện thoại, chắc chắn rằng điện thoại không nằm trong trạng thái yên lặng. Cô nghĩ, có lẽ Giang Hoài Khê có việc nên không nhìn thấy tin nhắn, chờ lát nữa vậy.

Lấy sách ra, đọc một lát, nhưng vẫn không thể nào bình tĩnh lại. Trực tiếp tắt điện thoại, đi tắm rửa.

Bước ra khỏi phòng vệ sinh đã là chuyện của nửa giờ sau, cô mở điện thoại lên, trên màn hình liền nhắc nhở một cái tin nhắn chưa đọc.

Mở ra, là lời từ chối của Giang Hoài Khê: Xin lỗi, mấy ngày nay tôi hơi bận, không đi được, giúp tôi hỏi thăm dì.

Nhất thời, Lục Tử Tranh cảm thấy có chút thất vọng và mất mát.

Hình như, đây là lần đầu tiên Giang Hoài Khê từ chối yêu cầu của cô trong nhiều năm qua, dĩ nhiên, cô cũng chưa từng cho Giang Hoài Khê cơ hội để từ chối cả. Có lẽ là bởi vì chưa hề cảm thụ được tư vị bị Giang Hoài Khê từ chối, trong một lúc, Lục Tử Tranh khó lòng thích ứng được.

Hôm sau, cô đến Phong Thượng hoàn thành phần công việc giao tiếp cuối cùng, lại đến trình diện một chuyến ở cơ quan phiên dịch, sau đó liền bắt xe về nhà mẹ. Vì là cuối tuần, Lục Tử Tranh ăn cơm xong bèn ở lại nhà mẹ cô. Cô tắm rửa sạch sẽ, nằm ở trên giường, nhưng vẫn không thể đi vào giấc ngủ được.

Trên giường còn bày cái gối của Giang Hoài Khê ngủ lại ngày đó, cô yên lặng nằm ở bên trái gối của nàng, giường đơn, trong phút chốc đã biến thành giường đôi.

Lục Tử Tranh nghiêng người, yên tĩnh nhìn nó hồi lâu, sau đó, từng đấm lại từng đấm đánh vào chiếc gối đó: “Ai cho phép mày ở đây, chiếm đoạt hết cả giường tao rồi...” 

Thế nhưng lại lăn qua lộn lại hồi lâu, cuối cùng vẫn chưa hề cất nó đi...

Ngày tiếp theo, Lục Tử Tranh bị điện thoại đánh thức. Mò điện thoại ra, dĩ nhiên lại là phụ đạo viên thời đại học đã lâu không liên lạc của cô, cô ngồi dậy một phát, như có 12 vạn tinh thần trả lời cuộc gọi.

Phụ đạo viên mời cô thứ bảy này về trường học tham dự liên hoan nhân 150 năm ngày thành lập trường, đồng thời, nếu có thời gian, muốn mời cô mở cuộc tọa đàm với các em sinh viên năm nhất, kể chuyện cô lên kế hoạch và vượt qua cuộc sống đại học như thế nào.

Lục Tử Tranh do dự mãi, nhưng vẫn dịu dàng từ chối thầy giáo: “Con thấy con không có khả năng cũng không có tư cách chỉ bảo cho các em ấy ạ, con tin rằng con đường của các em ấy sẽ không ngoằn nghèo như con, nhất định sẽ xuất sắc hơn so với con.” 

Đối phương không nói gì, tựa hồ cũng không vừa lòng với lời giải thích này.

Lục Tử Tranh buộc lòng phải chân thành nói: “Thầy à, thầy biết, con từ trước đến nay vẫn không biết tâm sự với người khác thế nào. Mà tất cả kế hoạch của con đối với đại học, chẳng qua chỉ là làm tốt bản thân, khiến cho người khác không còn lời nào để nói mà thôi.” 

Người thầy ấy thở dài, đành phải nói rằng: “Con đấy, nhiều năm như vậy vẫn không thay đổi nhỉ. Chuyện tọa đàm thầy không miễn cưỡng con, có thời gian thì nhớ tham dự liên hoan đi.” 

Lục Tử Tranh cười: “Nhất định sẽ.” 

Kinh nghiệm cuộc sống nhiều năm của Lục Tử Tranh, từ lâu đã khiến cô lĩnh ngộ. Trong chuyện cũ, chỉ có người ở trong đó mới biết tư vị trong đó như thế nào, trên ngã đường, cũng chỉ có người trên con đường ấy mới biết đường mình đi chính xác hay không. Thật ra, trên thế giới này vốn chẳng có cái gì gọi là con đường chính xác, cái gọi là đường đời, nếu có thể vui vẻ mà bước, cũng đã đầy đủ lắm rồi. Cuộc đời của mỗi con người đều tự thuộc về bản thân, kỳ thực không cần người khác phải chỉ dẫn thế nào cho bạn. Cô không muốn người khác can thiệp vào cuộc đời của cô, hiển nhiên, cũng không định sẽ khua tay múa chân đối với cuộc đời của người khác.

Ngày thứ bảy ấy, buổi sáng theo thường lệ, Lục Tử Tranh đi tới nhà mẹ, cùng mẹ ăn cơm rồi lại lười biếng tới tận buổi chiều, cô dựa vào trên ghế sofa, nhìn máy bay đang bay trên không trung ở bên ngoài cửa sổ, vệt trắng từng chút từng chút kéo dài, lâm thời nảy ý muốn về trường học một chuyến.

Chậm chạp đi bộ vào cửa chính của trường học, hồ nước tương tư vẫn như cũ, sóng nước xanh biếc chuyển động giữa hồ, bên hồ có một đôi tình nhân trẻ tuổi đang ngồi, đám sinh viên người người xách túi lớn túi nhỏ, từ trên khuôn mặt tươi cười ngây ngô của bọn chúng, trong lúc hoảng hốt, Lục Tử Tranh nhìn thấy thời gian như dòng nước chảy trôi qua ở trước mắt cô...Cô bất giác đi về nơi quen thuộc nhất của trường đại học - thư viện Giang Quý. Khi đó, cuối tuần nào cô cũng ngồi ở đấy, một lần ngồi xuống chính là cả ngày. Chỉ có nơi đây, cô mới có thể cảm nhận được sự bình thản của bản thân, từng nhịp tim đập tự tại của mình.

Lững thững bước mười bậc thang, Lục Tử Tranh từ cửa nhìn sang, cô quản lý vẫn y nguyên như nhiều năm trước. Tất cả thay đổi bên trong dường như đang trốn đi, dường như chẳng hề thay đổi. Thẻ sinh viên của cô từ lâu không thể dùng được nữa, cũng may, ghi tên một cái, cô quản lý liền cho cô vào.

Lúc này, khoảng cách với kỳ thi cuối kỳ còn rất lâu, chỗ ngồi thư viện chỉ thưa thớt một vài người. Lục Tử Tranh ở lầu hai tiện tay giật một quyển sách, sau đó mang theo nó đi đến chỗ ngồi thường ngày của cô ở lầu ba, ngồi xuống một lần là cả một buổi chiều, mãi đến khi phát hiện, trời đã âm u đến đáng sợ.

Cô đi xuống lầu, lúc rời đi phải xác nhận lại tên đăng ký ở cửa thư viện, vừa mới để bút xuống thì liền nghe thấy âm thanh “rào rào rào”, mưa to đột nhiên kéo đến.

Lục Tử Tranh ra cửa, đứng trên bậc thang, chốc thời lại tiến thoái lưỡng nan.

Đột nhiên, từ phía sau xuất hiện một tán ô màu xanh lam che lấy đỉnh đầu của cô, như cho cô một bầu trời quang đãng. Giọng nói thanh lãnh trầm ổn của Giang Hoài Khê vang lên từ đằng sau: “Đi thôi.” 

Lục Tử Tranh quay đầu, nhìn Giang Hoài Khê, trong một chốc, thời gian như đảo ngược, phảng phất quay về một đêm mưa to của nhiều năm trước.

Khi đó là tháng mười cuối thu, Lục Tử Tranh đến thư viện để tự học buổi tối, cô học đến khi sắp đến giờ đóng cửa thư viện mới thu dọn rời khỏi. Thế nhưng, cô vừa quẹt thẻ ra tới cửa, liền nghe thấy tiếng nước mưa phẩy bành bạch vào cành lá, một cơn mưa to đột ngột kéo đến.

Lục Tử Tranh mặc một chiếc áo váy phong phanh, đeo cặp sách, nhìn hoặc là nam sinh nhẹ nhàng tự nhiên chạy vào trong mưa, hoặc là nữ sinh gọi điện thoại bảo bạn cùng phòng hoặc bạn trai đưa ô tới, còn cô thì chỉ đứng một cách yên tĩnh, mong đợi cơn mưa này dừng nhanh một chút.

Một giọng nói thanh lãnh vang lên ở đằng sau cô: “Đi thôi, tôi đưa cậu.” 

Lục Tử Tranh hơi nghiêng người xoay lại, nhìn thấy Giang Hoài Khê cầm một tán ô đứng ở sau lưng cô, trong bóng đêm mông lung, Lục Tử Tranh nhìn không rõ vẻ mặt của Giang Hoài Khê cho lắm, chỉ nhìn thấy, đôi mắt của nàng tựa như có ngàn ngôi sao sáng đang ẩn chứa.

Lục Tử Tranh lại quay người lại, rõ ràng không có ý định đi theo Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê lại mở rộng ô, nhàn nhạt bổ sung: “Tôi không biết trận mưa này sẽ ngừng khi nào, nhưng có điều này tôi có thể xác định, giờ giới nghiêm của ký túc xá cậu, sắp tới rồi.” 

Lục Tử Tranh cau mày lại, nhanh nhẹn giơ một tay lên che trên trán, định bụng nhảy vào trong mưa chắc rồi.

Nhưng mà trong nháy mắt sau đó, Giang Hoài Khê lại một tay căng ô, một tay đưa ra giữ chặt lại Lục Tử Tranh, túm cô đi vào. Lục Tử Tranh giãy dụa suýt chút nữa trượt chân, Giang Hoài Khê lạnh lùng quay đầu lại liếc cô: “Nếu cậu muốn biểu diễn xiếc thú miễn phí ở đây cho mọi người xem, cậu cứ tiếp tục...” 

Bậc thang bị nước mưa làm ướt nên trơn trợt, Giang Hoài Khê lại đi quá nhanh, Lục Tử Tranh nhắm mắt theo đuôi bị nàng lôi lôi kéo kéo, duy trì cân bằng để không trượt chân đã là khó khăn, cân nhắc lợi và hại, Lục Tử Tranh đành phải bỏ cuộc cho việc giãy dụa.

Xuống bậc thang, Giang Hoài Khê liền thu ô lại, siết chặt lấy tay Lục Tử Tranh, mở cửa xe nhét Lục Tử Tranh vào bên trong.

Lục Tử Tranh tránh đầu khỏi bị đụng, theo bản năng cong người ngã đổ vào ghế ngồi, Giang Hoài Khê cúi người đẩy hai chân của cô vào bên trong một cái, thẳng thắn dứt khoát khép lại cửa xe.

Lục Tử Tranh chật vật muốn xuống xe nên bèn đẩy cửa ra, nhưng Giang Hoài Khê sớm đã khóa cửa xe lại. Mắt thấy ván đã đóng thuyền, thù mới thêm hận cũ, Lục Tử Tranh không thể nhịn được nữa, dưới sự phát cáu của mình, cô tàn nhẫn lấy cùi chỏ đâm một phát vào cửa sổ xe.

Giang Hoài Khê ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, nhưng lại lạnh nhạt buông một câu: “Âm thanh thật là dễ nghe, trong trẻo êm tai, có muốn thử thêm mấy lần hay không?” 

Lục Tử Tranh lấy hơi, hít thở, lại hít sâu thêm một cái, tâm tình mới được bình phục lại, dứt khoát nhắm chặt mắt, không nói chuyện.

Xe chạy từ trường học ra bên ngoài, được mấy phút thì đã đến ký túc xá của Lục Tử Tranh. Lục Tử Tranh nhắm mắt lại nên không biết gì cả, ngồi trên xe không nhúc nhích.

Giang Hoài Khê liếc nhìn cô một cái, cau mày, lạnh lùng nói: “Ồ, chẳng nhẽ cậu ngồi thoải mái quá, bây giờ không nỡ xuống xe?” 

Lục Tử Tranh mở mắt nhìn tòa nhà quen thuộc ngoài cửa xe, lập tức liền mở cửa xuống xe, lúc đóng cửa xe lại, Lục Tử Tranh cau mày nói: “Tôi sẽ không cám ơn cô.” 

Giang Hoài Khê cũng không quay đầu lại, nhàn nhạt trả lời cô: “Vậy thì tốt, tôi cũng khỏi cần phải nghĩ nên nói không cần câu cám ơn của cậu như thế nào.” 

Lục Tử Tranh nhớ lại cũng tự mình cảm thấy ngạc nhiên, đến tột cùng, ma thuật của thời gian kỳ diệu thế nào, có thể khiến cô và Giang Hoài Khê như nước với lửa, lại biến thành dáng vẻ như bây giờ.

Đôi mắt cô trở về từ trong hồi ức, nhưng không thuận thế đi về bậc thang phía dưới, ngược lại đi hỏi Giang Hoài Khê: “Tại sao cô ở đây?” 

Giang Hoài Khê nhíu mày, vẻ phong lưu cực hạn ẩn giữa đôi lông mày: “Ngày kỉ niệm 150 năm thành lập trường, cả cậu cũng nhận được lời mời, thì sao có thể không có tôi. Chẳng lẽ, cậu tự cảm thấy bản thân cậu ưu tú hơn rất nhiều so với tôi à?” 

Lục Tử Tranh lật tẩy nàng: “Ồ, vậy cũng thật là khéo nhỉ. Nói đi, mẹ tôi có bảo cô tối nay đến nhà bà ăn cơm hay không?” Nhất định là nàng gọi điện thoại cho nương nương nhà cô rồi.

Giang Hoài Khê cười: “Dì tối nay muốn mời tôi ăn cơm à?” 

Hai người tôi một lời cô một lời sóng vai bước xuống, đi tới giữa đường, đột nhiên có một đại đội nhân mã kéo tới, người dẫn đầu là một cô gái mang đôi giày cao gót dài nhỏ, chiếc quần dài tao nhã màu đen, vẫn thích cột tóc cao như cũ, chính là Liên Huyên từ lúc từ biệt ở Giang Bắc khi đó.

Liên Huyên đứng ở dưới bậc thang, bên trái, là người hầu đang giúp nàng ta bung dù, bên phải, là phó hiệu trưởng của trường học, đằng sau còn một đám người mặc comple theo sát, trông có vẻ như là nữ vương đi tuần. Nàng ta ngẩng đầu nhìn Lục Tử Tranh và Giang Hoài Khê, lúc cùng Lục Tử Tranh bốn mắt nhìn nhau, bên trong ánh mắt hình như có chút ảm đạm chợt lóe lên, nhưng mà sau đó, nàng ta lại dời ánh mắt đi. Liên Huyên liên tục giẫm bước nhẹ nhàng, tha thướt đi lên, đứng ở dưới bậc thang không xa nhìn Giang Hoài Khê, trên mặt lộ ra độ cong hoàn mỹ như trước, hòa nhã nói: “Giang tiểu thư, thật trùng hợp khi gặp cô ở đây.” 

Giang Hoài Khê nhìn về phía Liên Huyên, nhàn nhạt mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, xem như là lên tiếng chào hỏi với nàng ta. Sau đó, nàng che dù, tiếp tục cùng Lục Tử Tranh bước xuống mười bậc thang, lướt qua bên người Liên Huyên.

============= 
Chương 10:
Sau khi lên xe, không khí đặc biệt yên lặng. Giang Hoài Khê bật nhạc, tiếng đàn piano chậm rãi phát lên, nàng nhàn nhạt mở miệng, như đang giải thích cho cô tại sao Liên Huyên lại xuất hiện ở trường: “Phong Thượng dùng danh nghĩa Liên Huyên quyên góp một tòa nhà ký túc xá, sau này, bên cạnh tòa Hoa Đồng lại thêm một hàng xóm, tòa Liên Huyên, lúc gọi tên nghe cũng khá hay...” 

Lục Tử Tranh bị ngăn bởi hơi nước mịt mờ bên ngoài cửa sổ, cô phản đối nói: “Được 1000 người nhắc ở ngoài miệng, không bằng được một người để ở trong lòng.” 

Giang Hoài Khê đăm chiêu: “Hình như cũng có chút đạo lý.” 

Lục Tử Tranh sung sướng hừm một tiếng: “Đó là hiển nhiên.” 

Xe chạy ngang qua một cột sắt cao cao, rồi lại qua một tấm mái hiên có hình dạng như vỏ trứng gà. Cuối tuần, sân vận động chứa đủ vạn người lại chỉ mở một cái cửa sắt nhỏ lộ thiên. Mưa to như vậy, trên sân chạy không có một bóng người, trên khán đài, có một ít người tụm năm tụm ba ngồi xuống trông vẻ như đang đợi mưa tạnh đi.

Lục Tử Tranh đột nhiên nghiêng mặt sang một bên hỏi Giang Hoài Khê: “Khi đó cô rõ ràng không tham gia tiết thể dục, vậy tại sao tiết nào cũng đúng giờ đến sân vận động vậy?” 

Giang Hoài Khê hời hợt hỏi ngược lại: “Không phải là để cho bần dân bách tính các người ước ao ghen tị tôi sao?” 

Lục Tử Tranh cười khinh bỉ, thật sự xem mình là hoàng thất quý tộc đó sao.

Giang Hoài Khê quay đầu nhìn Lục Tử Tranh, khuôn mặt toát ra sự xem thường không hề che giấu, giọng điệu nhẹ nhàng bổ sung thêm: “Cậu không thấy, trên sân tập, không khí vô cùng tươi mát, ngồi ở khán đài góc 45 độ nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trông có vẻ đau buồn ưu thương lắm sao?” 

Lục Tử Tranh cảm giác mình có lẽ đã mất đi ham muốn giao tiếp với Giang Hoài Khê rồi.

Thấy Lục Tử Tranh không có tiếp lời, Giang Hoài Khê vỗ vô-lăng, quay nó chạy một vòng, lại nói: “Được rồi, tôi nói thật với cậu...” Đang khi nói chuyện, âm thanh nàng dần dần nhẹ nhàng xuống: “Thật ra, là vì mỗi tiết đều có thể nhìn thấy cậu...” 

Trái tim vốn dĩ đang theo quy luật của Lục Tử Tranh nhất thời lại đập nhanh kỳ lạ, bàn tay đang đặt trên ghế ngồi của cô, không biết từ khi nào đã nắm chặt đệm ghế.

Bỗng, Giang Hoài Khê đột nhiên thở dốc, được một chút thì ngừng lại, lại toát ra nụ cười xấu xa tiêu chuẩn của nàng, nhíu mày, cong khóe môi lên: “Vì mỗi tiết đều có thể nhìn thấy động tác chạy bộ như cún con của cậu, tâm tình cho dù không tốt cỡ nào cũng đều sẽ đột nhiên sáng sủa hẳn.” Nghĩ nghĩ, nàng lại tiếp tục nói, trong giọng nói khá có chút thi vị như đang chân thành tìm hiểu: “Tử Tranh, tôi vẫn thật tò mò, cậu ngay cả cái tư thế chạy bộ cơ bản cũng không làm đúng, nhưng sao lại có thể chạy nhanh như vậy được đây? Chắc chắn là thiên phú dị bẩm phải không?” 

Lục Tử Tranh mặt không cảm xúc nhìn khuôn mặt đang cười của Giang Hoài Khê, lạnh lùng nói: “Dừng xe, tôi muốn xuống xe.” 

Giang Hoài Khê quay đầu về, để lại một sườn mặt xinh đẹp bình tĩnh cho Lục Tử Tranh, giọng nói lạnh nhạt lại tràn đầy sức mạnh: “Cậu không phát hiện à, cậu vẫn thích nghiêm khắc với bản thân như vậy. Người khác đều thích chọn lời tốt mà nghe, còn cậu thì lại ngược lại với người ta, lời tốt thì không nghe, lời không tốt thì lại lập tức để tâm ngay. Khi nãy tôi nói vậy, lẽ nào không phải khen cậu chạy nhanh đó sao?” 

Lục Tử Tranh ngoài cười nhưng trong không cười: “Nói như vậy, chắc tôi còn phải cám ơn cô đã khen ngợi và tán thưởng à?” 

Giang Hoài Khê mỉm cười, trong giọng nói mang đầy vẻ hớn hở: “Đừng khách sáo, trước đến giờ tôi luôn là người hay thích nói lời hay ý đẹp, thật ra nó cũng chỉ là lời khách sáo của tôi mà thôi, cậu không cần phải để trong lòng.” 

Lục Tử Tranh tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, không định để đôi mắt lãng phí sức lực nhìn Giang Hoài Khê nữa, quyết định cần nên thi hành câu tục ngữ “im lặng là vàng”.

Nhưng một lát sau, Giang Hoài Khê lại giảm âm lượng nhạc nhỏ xuống, giọng điệu ôn hòa gọi điện thoại: “Dì ạ, con và Tử Tranh bây giờ đang về, lát nữa sẽ đi ngang qua siêu thị, dì muốn chúng con mua đồ gì không?” 

“Trời mưa dì đừng đi ra ngoài, đồ đạc này nọ có con và Tử Tranh mua được rồi, dì cứ chuẩn bị làm đầu bếp là được. Vâng, được... Vậy con cúp trước.” 

Cúp điện thoại, xe chạy ra bên ngoài sân trường, Giang Hoài Khê liền thay đổi giọng điệu dịu dàng ban nãy khi gọi điện, lạnh nhạt ra hiệu cho Lục Tử Tranh: “Chúng ta phân công nhé, cậu nghĩ xem tối nay ăn cái gì, đồng thời phụ trách bỏ tiền bỏ lực, bù lại, tôi phụ trách đưa cậu đến siêu thị. Tôi cảm thấy chuyện này rất công bằng, cậu thấy sao?” 

Lục Tử Tranh thở dài dưới đáy lòng, diễn xuất của Giang Hoài Khê thật đạt, khi nãy ở trước mặt mẹ cô thì ra vẻ là đứa trẻ ngoan hiền chăm sóc dịu dàng, kết quả, người bỏ tiền bỏ lực lại là cô...

Đỗ xe xong, Giang Hoài Khê đi ở phía trước, Lục Tử Tranh bước nhẹ nhàng theo sau, nhìn Giang Hoài Khê thành thạo kéo ra một chiếc xe đẩy, một tay đặt vào trong túi áo khoác, một tay nhàn nhã đẩy xe. Thấy Lục Tử Tranh đi chậm chạp, Giang Hoài Khê quay đầu lại giục: “Tới đằng trước chọn đồ ăn đi, nhanh một chút, bây giờ tôi vừa lạnh lại vừa đói.” 

Lục Tử Tranh đi vài bước đến bên cạnh nàng, một bên xem thực phẩm trên kệ hàng, một bên hỏi nàng: “Cô biết không, lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô, tôi đã cho rằng cô phảng phất như không dính khói bụi trần gian, nhưng mà sau đó, ba chữ cô nói nhiều nhất với tôi trước giờ lại là, tôi đói rồi.” 

Giang Hoài Khê đẩy xe đi về phía trước vài bước, dừng lại cầm lên một hộp cà-ri, cẩn thận tìm xem ngày sản xuất, ngữ khí nhàn nhạt đáp lại cô: “Thật không? Tôi còn tưởng rằng lần đầu tiên cậu nhìn thấy tôi, cậu đã chán ghét tôi lắm chứ...” 

Lục Tử Tranh đứng ở tại chỗ, tim như ứ đọng lại, cô sửng sốt nửa ngày, vẻ mặt phức tạp cúi đầu xuống.

Hóa ra, không biết từ khi nào, cô đã có thể dễ dàng hồi tưởng lại chuyện này rồi. Nhớ đến khi đó, những năm tháng tràn đầy tức giận và tủi thân, không ngờ đều đã bị thay thế bởi sự bình tĩnh và dửng dưng như bây giờ.

Lục Tử Tranh nhìn cô gái điềm tĩnh đang cúi đầu ở trước mặt, nàng đang cau mày, hai tay cầm hai chai nước tương nhãn hiệu khác nhau, nghiêm túc mà quan sát, cô chỉ cảm thấy mình dường như đang mơ. Cười khổ, có lẽ, nên cám ơn cuộc gặp gỡ quái lạ ấy đã bắt đầu tất cả chăng?

Vẫn đang tự trầm ngâm một mình, lại nhìn thấy Giang Hoài Khê đặt một hộp đồ hộp lại trên quầy, một hộp khác thì để vào trong xe đẩy, sau đó, ngón tay út thanh tú đẹp đẽ của nàng nhẹ nhàng vén những sợi tóc đen rũ xuống sang hai bên, lại tiếp tục đẩy xe đi về phía trước. Dáng vẻ cúi đầu xuống, giương tay phong tình như thế, lại lọt vào trong mắt của Lục Tử Tranh, cô ngẩn ngơ, trong chốc lát, thần hồn bay mất.

Mãi đến khi Giang Hoài Khê không biết lúc nào đã đứng ở bên cạnh cô, nhạo báng nhìn cô một cái, bất chợt lên tiếng: “Tôi nghĩ rằng khi cậu cùng tôi ra ngoài, cậu cũng nên giữ chút hình tượng của mình, đừng hạ thấp hình tượng của tôi thì tốt hơn.” 

Lục Tử Tranh mới lúng túng hoàn hồn lại, đần độn phản vấn: “Có chuyện gì?” 

Giang Hoài Khê biểu hiện như trẻ con khó dạy, lắc đầu thở dài: “Tôi thấy nó có lẽ không bán được nữa rồi, phép đạo đức từ trước đến giờ cậu vẫn lấy làm kiêu ngạo đâu rồi?” 

Lục Tử Tranh nghi hoặc không rõ, vừa cúi đầu xuống, lại phát hiện không biết lúc nào trên tay cô lại cầm một gói mì ăn liền, mà nó còn bị bóp nát tan.

Giang Hoài Khê mỉm cười: “Chứng cứ xác thực, không cho phép ngụy biện.” 

Lục Tử Tranh chán nản: “...” 

Khi hai người đang hào hứng dạt dào mang đồ ăn trở về nhà Lục mẹ, mở cửa lại phát hiện, Lục mẹ đang ngồi trên ghế sofa, một tay dằn bụng dưới bên trái, giữa hai hàng lông mày rõ ràng cho thấy nét mặt đau đớn. Nhìn thấy Lục Tử Tranh và Giang Hoài Khê trở về, Lục mẹ nhịn đau đứng lên đi về phía các cô, miễn cưỡng tươi cười định tiếp lấy đồ đạc trên tay của hai người họ.

Chỉ một thoáng, nụ cười trên mặt của Lục Tử Tranh bị thay thế bởi sự lo lắng dày đặc, cô thả túi xuống, bước nhanh về phía trước đỡ mẹ mình, thấp giọng hỏi bà: “Mẹ, mẹ làm sao vậy?” 

Giang Hoài Khê khom lưng cầm lên cái túi Lục Tử Tranh vừa để dưới đất, đặt xuống ở bên cạnh, sau lại quay người mở cửa, bảo Lục Tử Tranh: “Đỡ dì đi, chúng ta đến bệnh viện.” 

Lục mẹ lại đẩy tay Lục Tử Tranh ra, cố gắng cười nói: “Mẹ không sao, chỉ là bao tử hơi đau một chút thôi, bệnh cũ ấy mà. Con và Hoài Khê đừng ngạc nhiên, chuyện bé xé to như vậy. Mẹ ngồi một lát là hết liền, đi bệnh viện cái gì chứ.” 

Dĩ nhiên Lục Tử Tranh không yên lòng, khăng khăng: “Mẹ, mẹ xem mẹ khó chịu thành như vậy rồi kìa, chúng ta đến bệnh viện khám một chút, mẹ cứ vậy sao con yên tâm được.” 

Giang Hoài Khê cũng tiến lên, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Dì à, đi đi...” Lục mẹ vẫn kiên trì: “Những đứa trẻ này, các con cứ thích làm quá thế đấy, ta thật sự không sao, cơ thể của ta ta còn không rõ sao? Bệnh cũ bao nhiêu năm rồi, bác sĩ Trung, bác sĩ Tây đều thử qua, vô dụng cả thôi. Hôm nay đột nhiên mưa xuống thì phản ứng vậy đó.” Bà đứng lên, vỗ vỗ vai Giang Hoài Khê, ôn hòa cười nói: “Hoài Khê nè, chẳng thà đưa dì đến bệnh viện, con giữ sức lực vào nhà bếp làm trợ thủ giúp dì đi nhé.” 

Giang Hoài Khê đưa mắt nhìn khuôn mặt lo âu của Lục Tử Tranh, lại nhìn qua vẻ mặt kiên trì của Lục mẹ, cũng đành chịu, cuối cùng vẫn không lay chuyển được Lục mẹ, buộc lòng phải thỏa hiệp nói: “Được rồi, nếu dì không muốn đến bệnh viện, vậy dì nằm nghỉ ngơi trước đi, cơm tối cứ giao cho con làm.” 

Lục mẹ nhưng lại không chịu: “Vậy sao được chứ, dì đã nói buổi tối mời con đến ăn cơm, sao có thể trái lại để con...” Lời còn chưa nói hết, liền bị Lục Tử Tranh cắt đứt: “Mẹ, mẹ đi nghỉ ngơi đi, Hoài Khê cô ấy không để ý đâu.” 

Sau đó, Giang Hoài Khê cầm thực phẩm đi vào nhà bếp, Lục Tử Tranh đỡ mẹ đi vào phòng ngủ, quay lại phòng khách rót ly nước nóng đưa cho mẹ cô uống xong, cô mới đóng cửa phòng ngủ, trở lại phòng khách ngồi xuống ghế sofa.



Ngồi ở trên ghế sofa, Lục Tử Tranh không mở TV, sắc trời dần dần muộn, màn đêm dần dần buông xuống, nhưng cô lại không có chút cảm giác nào, đèn cũng quên bật lên.

Giang Hoài Khê mặc tạp dề, cầm muôi cơm, quay đầu lại, bèn trông thấy bóng người hiu quạnh của Lục Tử Tranh ngồi trong bóng đêm. Nàng quay người lại, giữa hàng lông mày nổi lên một nếp nhăn nho nhỏ, rồi sau đó, giọng nói trầm tĩnh thanh lãnh của nàng vang lên trong sự tĩnh mịch như tờ: “Tử Tranh, vào đây giúp tôi...” 

Tâm tư của Lục Tử Tranh bị cắt ngang bởi giọng nói bất thình lình của nàng, cơ thể bất giác nhẹ nhàng run run một chút. Lấy lại tinh thần, lại phát hiện xung quanh sớm đã tối sầm, chỉ còn nhà bếp là đang tỏa ra màu ánh sáng da cam giữa sự tịch mịch ảm đạm.

Cô trầm trọng đứng lên, đi về nhà bếp, đứng ở bên người Giang Hoài Khê, lặng lẽ lấy tấm thớt gọt khoai tây, một nhát lại một nhát, máy móc gọt vỏ.

Tâm tư ban nãy vừa mới quay về, lại lần nữa bay đến trên người Lục mẹ đang nằm trong phòng ngủ. Cô vốn là người rất dễ suy nghĩ tiêu cực, các loại ý nghĩ đáng sợ đang tràn ngập đầu óc của cô, nó làm cô hoảng loạn, dường như không thể tự kiềm chế.

Sau khi ba mất, mẹ đã là toàn bộ thế giới của cô, mẹ đã đáp ứng cô, vĩnh viễn sẽ không bỏ cô mà đi, sao có thể xảy ra chuyện được chứ...

Năm đó, cô đang học lớp 9, ba cô mới qua đời chừng được hai tuần lễ, cô cùng mẹ đã bị ép đứng trong văn phòng hiệu trưởng, cái văn phòng nặng nề khiến người khác không thở nổi ấy, nghe hiệu trưởng thành khẩn thấm thía nói với mẹ cô rằng: “Mẹ Tử Tranh này, tôi khuyên chị nên dẫn nó đi khám bác sĩ tâm lý đi, nếu như là trước kia, nó phỏng chừng đã thành tội phạm lưu manh, bị bắt bởi tội đồng tính luyến ái rồi, tôi cũng không đành lòng nhìn đứa trẻ này cứ vậy mà tự hủy bản thân đâu.” 

Cô cúi đầu, sợ hãi kéo kéo tay mẹ cô, cảm nhận được bàn tay mẹ nhẹ nhàng run rẩy.

Hiệu trưởng còn đang làm bộ làm tịch khuyên bảo: “Vả lại, chị xem, tình hình nhà trường bây giờ có lẽ cũng không còn thích hợp cho con bé tiếp tục học tập, chuyện này đã mang ảnh hưởng trái chiều rất lớn đến các bạn học xung quanh thậm chí cả bộ phận nhà trường. Mẹ Tử Tranh này, chị suy xét đổi môi trường khác cho Tử Tranh chuyển trường đi nhé.” 

Cô mắt đỏ hoe ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đàn ông mặc comple gọn gàng trước mắt. Không lâu trước đây, người đàn ông này, vẫn còn đang ở trước mặt toàn trường, trao tặng bằng khen sáng tạo về khoa học công nghệ cho cô, lại còn khuyên nhủ các bạn học sinh khác phải biết học tập theo cô, lấy cô làm tấm gương.

Những bạn học khác bắt nạt cô cũng thế, mới trước đây, vẫn còn khách sáo mượn bài tập của cô, bây giờ, lại vô cớ vứt hết bài tập của cô, xé sách giáo khoa của cô, thậm chí, nhổ nước miếng trên bàn học của cô.

Tại sao, bọn họ đều trở nên xa lạ nhanh như vậy?

Phải chăng, cô thật sự đã làm sai điều gì?

Phải chăng, cô thật sự bị bệnh?

Phải chăng, cô thật sự giống bọn họ nói, là một kẻ biến thái, vì thế nên bọn họ mới đối xử với cô như thế?

Lục Tử Tranh cảm thấy thế giới của cô, thật giống như đột nhiên u ám, tất cả, đều như đang đảo lộn, lúc ẩn lúc hiện, toàn bộ xung quanh, đều trở nên u tối đáng sợ như vậy...

Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của mẹ nói với hiệu trưởng rằng: “Cho tôi chút thời gian, chúng tôi sẽ chuyển trường.” 

Cô nắm tay mẹ cô, bước chân nặng nề theo sau mẹ ra khỏi phòng hiệu trưởng, đằng sau, là đủ loại ánh mắt của các bạn học khác đang đứng ở bên ngoài, bên tai, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng bàn luận châu đầu ghé tai của bọn họ.

Mẹ che lỗ tai của cô lại, nửa ôm lấy cô, bước nhanh ra bên ngoài, dáng vẻ như đang chạy trốn.

Rốt cục, mẹ con hai người đã rời khỏi cái nhà trường đó, cái vùng u mịch hắc ám đó...

Mẹ ôm cô, nước mắt vốn đã rất kiềm nén rốt cục cũng rơi xuống.

Lục Tử Tranh tính đến hiện tại chỉ gặp qua mẹ cô khóc ba lần, lần đầu là trên tang lễ của ba cô, lần hai, chính là vào lúc ấy. Cô cảm thấy khoang ngực khó chịu đến đau đớn, mở miệng liền nghẹn ngào, khóc không thành tiếng, hổ thẹn tràn đầy trong lòng cô. Cô chỉ không ngừng nhận lỗi: “Mẹ, con thích con gái, có phải là... Thật sự sai lầm rồi hay không... Có phải là rất biến thái khiến người khác sợ hãi hay không... Xin lỗi, mẹ, đều là lỗi của con, con sai rồi, mẹ đừng khóc, là con sai rồi...” Cô khóc đến gần như không thở được, sau khi hổ thẹn nhận lỗi lại là uất ức vô cùng: “Con sai rồi phải không, vì thế nên mọi người đều muốn rời xa con, xa lánh con, vì thế nên nhà trường mới không nhận con nữa, giáo viên mới dùng ánh mắt khinh thường nhìn con. Mẹ, có phải là vì con phạm tội như vậy, vì thế nên ba mới chịu phạt thay con, xa cách chúng ta phải không?” Cô sợ hãi vô cùng, ôm chặt lấy mẹ, hỏi bà: “Mẹ, có phải mẹ cũng vì vậy mà không cần con nữa, cũng sẽ rời xa con phải không, mẹ... Mẹ, mẹ đừng không cần con... Con sẽ đổi mà, con sẽ đổi, con sẽ thay đổi hết...” 

Mẹ đau lòng ôm cô lại, không ngừng an ủi ở bên tai cô: “Không phải, Tranh Tranh, không phải, con không có lỗi, mẹ sẽ không bao giờ không cần con đâu...” 

Khi đó, mẹ mềm mỏng kiên định nói với cô: “Tranh Tranh, con không có lỗi, càng không có bệnh, chỉ là lựa chọn của con không giống với đại đa số người khác mà thôi, con không cần phải sợ. Như tất cả mọi người đều thích ăn cải xanh, nhưng con lại thích ăn củ cải đỏ, vậy con có lỗi gì cơ chứ? Người sai là bọn họ. Ba con không phải không cần con, ba con là bất đắc dĩ mới rời xa mẹ con chúng ta, sao lại có liên can gì đến con chứ, mẹ lại càng chưa từng không cần con, mãi mãi cũng sẽ không.” 

Mẹ nói: “Tranh Tranh, con phải tin rằng, cho dù tất cả mọi người trên thế gian này đều quay lưng với con, mẹ cũng sẽ mãi mãi đứng ở bên cạnh con, mãi mãi sẽ không rời xa con.” 

Mẹ cô không biết rằng, cô thật sự đã dựa vào câu nói đó, kiên trì qua rất nhiều năm...

Từ đó, cô tin tưởng, dù cho thế giới này có hoang liêu cỡ nào, nhưng vẫn sẽ còn lại một người, trước sau sẽ mãi ở bên cô, vĩnh viễn sẽ không rời xa cô...

Nhưng mà bây giờ, cô lại bắt đầu sợ hãi, mẹ nói, mãi mãi không rời xa, nhưng mãi mãi là bao xa đây?

Vành mắt Lục Tử Tranh dần dần ửng đỏ, động tác gọt vỏ khoai tây cũng chầm chậm, từ từ dừng lại. Cô rơi vào bi thương giả tưởng của bản thân, khó mà tự thoát khỏi...

Đột nhiên, trước mắt cô tối sầm lại, một bàn tay lạnh buốt lướt nhẹ qua hai mắt của cô, lạnh đến mức cô theo phản xạ mà nhắm hai mắt lại, nghe thấy bên tai chính là giọng nói lạnh nhạt của Giang Hoài Khê: “Muốn khóc thì khóc, kìm nén không khó chịu sao?” 

Lục Tử Tranh muốn mở mắt ra, lại phát hiện, hình như không mở mắt nổi?! Chỉ cảm thấy con mắt cay cay, nóng rát, nước mắt không kiểm soát được ào ào chảy ra ngoài, này... A! Giang Hoài Khê không biết tay nàng vừa mới cắt trái ớt sao? Nhất định là nàng cố ý!

Trong khoảng thời gian ngắn, thương cảm quẳng lên tới chín tầng mây, Lục Tử Tranh xấu hổ lau nước mắt, sức chiến đấu bỗng tăng vọt, trong đầu vang vọng giọng nói: Giang Hoài Khê, cô nhất định phải chết!

Cô nhất định phải đem tất cả gừng tỏi trên tấm thớt nhét vào trong miệng Giang Hoài Khê!

============

Lời tác giả: Khiếp nhược ẩn nhẫn và quái gở của Lục Tử Tranh là có nguyên nhân. Cô cũng từng giống như bao người khác, ngây thơ không lo sợ điều chi, tự tin dám yêu dám hận.

Nếu như, tất cả mọi người có thể giống như thuở ban sơ, dũng cảm hồn nhiên như vậy là tốt rồi.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna