Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

18/06/2018

Cung khuynh - chương 107 - 108

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 107: Chúc nàng hạnh phúc
“Ngươi chắc chắn nàng còn muốn gặp ngươi sao? Được, ta cũng muốn xem xem rốt cuộc nàng có muốn gặp ngươi không.” Vũ Dương gằn từng tiếng, nàng cũng muốn biết rốt cuộc Dung Vũ Ca có đoạn tình với Vệ Minh Khê hay không. Lúc Vũ Dương đang chuẩn bị cho hạ nhân đi gọi thì thanh âm của Dung Vũ Ca từ bên ngoài vang lên.
“Vệ Minh Khê, một đời này ta không bao giờ muốn gặp ngươi nữa.” Thanh âm Dung Vũ Ca lạnh lùng tuyệt tình làm cho sợi tơ lòng đang căng thẳng trong lòng Vệ Minh Khê nhanh chóng đứt đoạn, cả đời cũng không muốn gặp sao, mà cuộc đời này lại dài như vậy, nước mắt Vệ Minh Khê bất giác chảy xuống, vì sao trái tim vẫn đau đớn đến vậy?

“Cho dù nàng không tha thứ cho ta, nhưng hãy cho ta gặp nàng một lần, ta nhớ nàng, ta muốn biết nàng có ổn hay không.” Thanh âm ôn nhu của Vệ Minh Khê truyền đến tai Dung Vũ Ca, nhưng nàng chỉ lạnh lùng nhếch miệng, nở nụ cười đầy trào phúng. Ổn không? Dung Vũ Ca này sao còn có thể ổn được chứ? Nếu yên ổn tốt đẹp, có phải Vệ Minh Khê sẽ an lòng thoải mái sống tiếp cuộc sống phong quang vô hạn của nàng hay không? Nếu không tốt thì sao? Phải chăng Vệ Minh Khê sẽ đắc chí vì mình vẫn chưa quên được tình cảm đối với nàng?

“Vệ Minh Khê, ngươi và ta đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt, ta có ổn hay không cũng chẳng can hệ gì đến ngươi, gặp lại chỉ sinh lòng chán ghét mà thôi, thà rằng không gặp!” Dung Vũ Ca cố khắc chế tâm tình phẫn nộ trong lòng, lạnh lùng nói. Xem ra Dung Vũ Ca vẫn là Dung Vũ Ca, đến cuối cùng vẫn không thể thông suốt, ái hận tình thù vẫn luôn quanh quẩn bên người, vô luận Dung Vũ Ca có ngụy trang bao nhiêu lần thì cũng chỉ là biểu hiện giả tạo bề ngoài mà thôi.

“Thì ra ta làm nàng chán ghét đến thế, vậy…” Từ “chán ghét” này làm lòng Vệ Minh Khê tan nát, nửa câu sau đang nói dở cũng nghẹn ngào run rẩy không nói được nữa.

Dung Vũ Ca cảm thấy phiền não, nàng ghét nghe thấy tiếng Vệ Minh Khê khóc, đặc biệt là tiếng khóc mà Vệ Minh Khê dùng hết sức kiềm chế và chịu đựng, làm cho nàng vô cùng bối rối khó chịu.

“Vệ Minh Khê, đời này đừng gặp lại nữa!” Dung Vũ Ca lãnh đạm lặp lại lần nữa, ngữ khí kiên định làm cho mọi dũng khí và hy vọng trong lòng Vệ Minh Khê trong nháy mắt đều tiêu tan, như ngọn lửa mong manh kia, càng ngày càng tàn lụi.

“Không muốn gặp, nàng nói không muốn gặp nữa…” Thanh âm Vệ Minh Khê ngày càng nhỏ, thanh âm yếu ớt tựa hồ hắc ám vô tận đã che kín tia sáng quang mang. Vệ Minh Khê lệ rơi đầy mặt, tuyệt vọng cùng tuyệt vọng như sóng triều đem nàng vùi lấp. Trước kia Dung Vũ Ca yêu nàng, nhưng vô luận Dung Vũ Ca có yêu nhiều đến đâu, có cố gắng đến mức nào thì đối với mọi chuyện nàng đều yếu đuối vô lực, hiện tại nàng yêu Dung Vũ Ca, nhưng đối diện với quá khứ cũng là yếu đuối vô lực như trước, thì ra vô dụng nhất là tình yêu, không thể giải quyết được gì.

Vệ Minh Khê lau nước mắt, lúc này mới có dũng khí nói nốt những lời còn lại: “Nếu đã không muốn gặp, vậy ta rời đi, nàng hãy ở lại.”

Dung Vũ Ca không trả lời, không khí cũng lâm vào trầm mặc, qua hồi lâu nàng mới chậm rãi mở miệng: “Được, vậy mời ngươi lập tức đi đi.”

Vũ Dương nhìn Vệ Minh Khê, lúc nàng nghe thấy những lời này, thân thể hình như khẽ rung động một cái. Tuy Vệ Minh Khê đưa lưng về phía mình, nhưng Vũ Dương vẫn cảm giác được Vệ Minh Khê đang khóc, quay lưng về phía mình, chính là cực lực không cho người khác thấy nàng quá chật vật, đó cũng là những gì hiện tại Vệ Minh Khê có thể làm được để tự bảo vệ bản thân nàng. Trong trí nhớ của Vũ Dương, cho tới bây giờ Vệ Minh Khê cũng chưa từng rơi lệ, nữ nhân này luôn không lạnh không nóng, bề ngoài lúc nào cũng tao nhã đoan trang, đối xử với ai cũng ôn hòa thân thiết, nhưng thực tế trong tâm luôn giữ khoảng cách với thế nhân. Vĩnh viễn Vệ Minh Khê không bao giờ cho phép bản thân mình lộ ra vẻ chật vật, ngay cả lần cung biến năm đó nàng cũng tao nhã bình tĩnh như trước, nàng là thế, không bao giờ thể hiện cảm xúc chân chính ra ngoài.

Nếu trước kia không phải thực sự Vệ Minh Khê và Dung Vũ Ca ở cùng bên nhau, thì chỉ với việc Vệ Minh Khê luôn biểu hiện siêu phàm thoát tục, Vũ Dương quả thật không thể chê vào đâu được. Người như vậy cùng với nữ nhi mình hòa cùng một chỗ, không hiểu sao làm cho Vũ Dương càng nhìn càng cảm thấy chói mắt, trong lòng luôn cảm thấy Vệ Minh Khê không hề động chân tình, bất quá chỉ lợi dụng nữ nhi của mình mà thôi. Nhưng hôm nay nhìn thấy Vệ Minh Khê rơi lệ, lần đầu tiên Vũ Dương cảm thấy Vệ Minh Khê cũng chỉ là người phàm mắt thịt, cũng là phàm phu tục tử, cũng có thất tình lục dục, cảm giác như vậy làm cho trong lòng Vũ Dương bất giác động dung.

Trước kia, Vũ Dương vẫn cảm thấy người như Vệ Minh Khê nhất định không bao giờ đặt nặng vấn đề tình cảm, dù sao Vũ Dương cũng đã gặp qua quá nhiều nữ tử hậu cung, nếu Vệ Minh Khê có tình cảm chân thật, vậy thì thuần túy chỉ có thể là tình mẫu tử với duy nhất một mình Cao Hiên, cho nên mặc dù lúc trước Dung Vũ Ca không tiếc vì nàng mà đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử, thì Vệ Minh Khê cũng chưa bao giờ xuất hiện tại phủ tướng quân này. Nhưng hiện tại Cao Hiên đã yên ổn nắm quyền, địa vị Thái Hậu của Vệ Minh Khê cũng vững chắc như núi, thì Vệ Minh Khê thật sự không cần tự tìm đến cửa để mình làm khó, tự làm cho bản thân chật vật như thế, dù sao người như Vệ Minh Khê luôn quá xem nặng tự tôn của mình. Điều duy nhất có thể giải thích, chính là Vệ Minh Khê có lẽ đã thật sự yêu Dung Vũ Ca, chứ không đơn giản chỉ xuất phát từ nhu cầu lợi ích muốn cho nhi tử lên ngôi.
Vốn Vũ Dương có một số nghi ngờ, nàng vẫn cho rằng nữ nhi yêu Vệ Minh Khê là do còn trẻ người non dạ, bị người như Vệ Minh Khê hấp dẫn, dù sao Vệ Minh Khê cũng không đồng dạng với nữ tử bình thường khác, không phải là tình yêu đích thực. Mà trước kia sở dĩ Vệ Minh Khê chấp nhận loại tình cảm này của nữ nhi, bất quá là muốn đem nữ nhi làm bàn đạp quyền lợi, nhưng nếu Vệ Minh Khê cũng động chân tình, vậy thì…

Không, Vũ Dương vẫn không thể lý giải được vì sao nữ tử và nữ tử có thể yêu nhau? Các nàng vốn đã sai, không thể mắc thêm lỗi lầm nữa. Nếu là bình thường, nhất định Vũ Dương còn muốn châm dầu vào lửa một phen, có lẽ có thể giải khai nỗi oán hận của nàng đối với Vệ Minh Khê, nhưng mà giờ khắc này Vũ Dương lại lựa chọn làm người bàng quan. Nhìn từ phía sau Vệ Minh Khê, Vũ Dương phát hiện hiện tại Vệ Minh Khê gầy yếu hơn rất nhiều so với sáu năm trước, gầy đến nỗi tưởng chừng như gió cũng có thể cuốn nàng bay mất. Có lẽ sáu năm qua Vệ Minh Khê cũng không quá tốt như Dung Vũ Ca hằng nghĩ.

“Được, ta sẽ đi ngay lập tức.” Vệ Minh Khê khó nhọc nói, từng chữ đều làm cho nàng đau đớn khó chịu, cũng không thể làm gì ngoài đáp ứng Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca đã không muốn gặp mình, vậy mình sẽ rời đi. Nàng không muốn lại ép buộc Dung Vũ Ca lần nữa, nếu phải ở bên ngoài lưu lạc, thì Vệ Minh Khê thà rằng người đó là mình chứ không phải Dung Vũ Ca: “Dung Vũ Ca, nàng nhất định phải sống tốt.” Vệ Minh Khê nói xong liền xoay ngươi li khai.

Dung Vũ Ca nghe xong, nụ cười trên mặt lại càng lạnh hơn, trên đời này người nói những lời này nghe đáng cười nhất, chính là Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê đi rồi, bóng dáng gầy yếu của nàng trông thật thê lương và cô đơn, bản tâm vốn đã tĩnh lặng như nước của Dung Vũ Ca không hiểu sao lại càng thêm trống trải. Giờ phút này Dung Vũ Ca càng hiểu rõ ràng, cho đến bây giờ nàng vẫn còn yêu Vệ Minh Khê, trái tim nàng chưa bao giờ quay về với nàng, nhưng dù có yêu cũng không có cách nào tha thứ, tình yêu rốt cuộc cũng không thế nào xoá bỏ được cảm giác cằn cỗi cùng trống trải trong lòng.

Dung Vũ Ca không biết rằng lúc nàng đang nhìn Vệ Minh Khê thì đồng thời Hách Liên Huân cũng đang nhìn nàng. Nguyên lai người kia chính là Vệ Minh Khê, nguyên lai Dung thích dạng người này, nguyên lai Dung vẫn còn thích nàng, không, tình cảm của Dung dành cho nàng so với thích còn lớn hơn rất nhiều, thì ra Dung ưu thương là do nàng.. Hiểu ra nhiều điều như vậy không hiểu sao làm cho Hách Liên Huân cảm thấy khó chịu trong lòng.

Vệ Minh Khê cảm giác được tựa hồ có người đang chăm chú nhìn mình, nàng đình chỉ cước bộ, nhưng quay đầu chỉ thấy được một thiếu nữ ngoại tộc, không phải là người mình vẫn mong nhìn thấy, không thể không mất mát tiếp tục đi ra ngoài. Suốt đời cũng không gặp lại sao? Vệ Minh Khê nghĩ đến đây, trái tim lại kịch liệt đau đớn.

Dung Vũ Ca núp vào, nàng không muốn Vệ Minh Khê nhìn thấy mình đang dõi theo nàng. Vệ Minh Khê đi rồi, Dung Vũ Ca vẫn còn nhìn chằm chằm vào phương hướng Vệ Minh Khê biến mất, ánh mắt cũng một mảnh hư vô mịt mờ như thế.

“Dung, thả lỏng tay ra đi.” Hách Liên Huân kéo những ngón tay vẫn đang nắm chặt của Dung Vũ Ca, phát hiện móng tay nàng đang cắm rất sâu vào da thịt. Thì ra Dung rất muốn gặp người kia, nhưng rốt cuộc vì nguyên nhân gì khiến cho Dung tuy yêu người ấy như vậy nhưng vẫn trốn tránh không muốn gặp nàng? Quá khứ của Dung, rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?

“Có đau không?” Hách Liên Huân đau lòng hỏi.

Dung Vũ Ca nhìn Hách Liên Huân, lại nhìn lòng bàn tay đang chảy máu của mình, sau đó lắc đầu. Từ rất lâu trước kia, đối với mọi nỗi đau đớn nàng đã mất cảm giác cần có rồi.

Dung Vũ Ca thấy Vũ Dương đi ra, vội vàng thu hồi bàn tay bị móng tay ghim vào chảy máu, nhưng vẫn bị Vũ Dương thấy được. Vũ Dương lạnh lùng liếc Dung Vũ Ca một cái, xem ra nha đầu này rốt cuộc vẫn chấp mê bất ngộ, sau đó không nói một lời liền xoay người li khai.

Dung Trực nhìn theo chỉ biết thở dài, cuộc đời này có quá nhiều chuyện bất đắc dĩ, một chuyện rồi lại một chuyện, làm thế nào mới có thể cởi bỏ gút mắc? Hay cứ để mọi thứ tự nhiên, rồi có một ngày chuyện gì đến sẽ đến.
====================== 
Chương 108: Gặp lại Giang Ngưng Nguyệt

Sự kiện Vệ Minh Khê đến phủ tướng quân như một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, Vệ Minh Khê đi rồi, Dung Vũ Ca vẫn tiếp tục ở lại tướng quân phủ ngây ngốc, nhìn tưởng chừng như vô sự, cùng tất cả mọi người đều cố duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài như nhau.

Vì đã nhiều năm Dung Vũ Ca chưa trở lại kinh thành, nên hiện tại bị Hách Liên Huân lôi kéo, rủ ra ngoài cùng nhau đi dạo. Nhìn khắp nơi đều rộn ràng nhốn nháo, không hiểu sao làm cho lòng Dung Vũ Ca tràn đầy phiền não, cũng không biết từ khi nào nàng lại trở thành người không thích náo nhiệt, luôn chán ghét những nơi ồn ào ầm ĩ?

“Dung, Trung Nguyên náo nhiệt quá!” Hách Liên Huân thấy Dung Vũ Ca ở trong phủ rầu rĩ không vui, nên mới kéo nàng ra ngoài, muốn làm cho tâm tình của nàng tốt hơn một chút.

“Ừ.” Dung Vũ Ca hồi đáp cho có lệ, náo nhiệt là chuyện người ta, đâu phải chuyện của mình? Dung Vũ Ca ra khỏi cửa vẫn là thân nam trang, dù sao vận nữ trang cũng khiến nàng quá mức nổi bật, nàng không muốn khiến nhiều người chú mục đến mình, dù sao vẫn có nhiều người quyền quý có thể nhận ra nàng, hơn nữa trên danh nghĩa thì Hoàng hậu bấy lâu nay vẫn còn tại Đông Đô dưỡng quái bệnh.

“Dung công tử đó sao?” Lúc hai người vừa đi lướt qua mặt một nữ tử và nha hoàn thì bị nàng kia gọi lại.

Dung Vũ Ca nhìn về phía nữ tử kia, thì ra là Giang Ngưng Nguyệt. Dung Vũ Ca vẫn nghĩ rằng có những người vốn không có quan hệ gì với nhau thì sẽ không bao giờ chạm mặt, nhưng không ngờ cũng có lúc gặp lại.

“Ta không biết ngươi.” Dung Vũ Ca lãnh đạm nói.

“Thật không? Ngay cả Vệ Chỉ cũng không biết sao?” Giang Ngưng Nguyệt nhìn biểu tình cứng ngắc trên mặt Dung Vũ Ca, đáy lòng liền đoán ra một ít, nhất định là các nàng không ở cùng nhau. Kỳ thật vừa lúc bắt đầu Giang Ngưng Nguyệt đã nhận thấy các nàng không thể nào ở bên nhau được, các nàng vừa có thân phận như vậy, lại rơi vào hoàn cảnh như thế thì thử hỏi làm sao có thể cho phép loại tình cảm kinh thế hãi tục kia tồn tại được. Nhưng đến lúc thực sự biết các nàng không ở cùng nhau, trong lòng Giang Ngưng Nguyệt vẫn có điểm phức tạp. Dung Vũ Ca thoạt nhìn thay đổi rất nhiều, trước kia luôn làm việc bốc đồng tuỳ hứng, hiện tại lại chững chạc hơn nhiều, càng nhìn càng có cảm giác khác biệt, không phải là nàng.

“Có những người không cần phải nhớ, Giang tiểu thư cần gì phải nói thế?” Lúc Dung Vũ Ca nghe thấy hai chữ “Vệ Chỉ” thì khẽ nhíu mày, không nóng không lạnh nói.

“Vừa rồi ta cứ cảm thấy ngươi kỳ quái, cuối cùng cũng biết ngươi kỳ quái chỗ nào, Dung Vũ Ca hiện tại không giống Dung Vũ Ca năm đó, ngược lại có vài phần phong thái của Vệ Chỉ năm xưa, tuy thiếu đi hoạt bát bốc đồng nhưng lại có thêm một phần phong nhã.” Giang Ngưng Nguyệt cười nói, Dung Vũ Ca cùng người kia rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Đến nỗi một Dung Vũ Ca vốn vẫn coi người ấy là trung tâm lại không muốn nhắc tới nàng.

Đã nhiều năm trôi qua, Giang Ngưng Nguyệt cũng đã gặp được vô số người, thậm chí hiện tại đã có phu quân nhưng vẫn chưa từng có người khiến cho nàng rung động như Vệ Chỉ năm ấy. Nhưng Vệ Chỉ đối với nàng rốt cuộc chỉ là một nhân vật mà nàng mơ mộng, là lý tưởng của nàng, không phải thực tế.

Dung Vũ Ca vừa nghe xong liền cảm thấy vô cùng kinh hãi, sao nàng lại có thể giống Vệ Minh Khê được? Không, đây không phải là sự thật, nàng không vô thức bắt chước Vệ Minh Khê đấy chứ, nàng cũng không ở trong tiềm thức đi tưởng niệm từng tiếng nói từng hành động của Vệ Minh Khê! Tuyệt đối không!

“Ngươi nghĩ nhiều quá rồi, nàng và ta không hề có quan hệ gì nữa.” Dung Vũ Ca lãnh đạm nói, chẳng qua nàng đã chín chắn hơn, không còn là tiểu nha đầu không sợ trời không sợ đất mỗi ngày đều đi theo Vệ Minh Khê nữa, ai rồi cũng sẽ lớn lên, không liên quan gì tới Vệ Minh Khê cả. Dung Vũ Ca cực lực muốn gạt đi mối liên hệ cùng Vệ Minh Khê, nhưng trong lòng lại bắt đầu thấy sợ hãi.

“Thế sao, lần này ta tới kinh thành, lại đúng dịp lần đầu tiên Vệ Chỉ dạy học ở kinh thành, ta đang muốn đi thể nghiệm một chút phong thái của nàng, vừa lúc thư viện cách không xa nơi này, Dung công tử có muốn đi cùng hay không?” Giang Ngưng Nguyệt hỏi, nàng cũng tò mò muốn biết rốt cuộc quan hệ giữa Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê bế tắc đến mức độ nào.

“Từ trước tới giờ ta chỉ là học đòi văn vẻ mà thôi, dù sao cũng là tục nhân, đối với những chuyện này không có nhiều hứng thú.” Dung Vũ Ca cự tuyệt.

“Dung, ta muốn đi, ngươi dẫn ta đi đi!” Hách Liên Huân giữ chặt tay Dung Vũ Ca, từ tận đáy lòng nàng đối với Vệ Chỉ kia vô cùng hiếu kì, từ lúc đến nơi này vẫn nghe nói về người này, thì ra Dung cũng biết người đó.

Đến lúc này Giang Ngưng Nguyệt mới chú ý tới thiếu nữ ngoại tộc bên cạnh Dung Vũ Ca, bộ dáng nàng hơi bất đồng so với nữ tử Trung Nguyên, khuôn mặt góc cạnh, đường nét thâm thuý, cũng là một mỹ nhân minh diễm động lòng người, đây là người mới của Dung Vũ Ca sao? Bất quá nhìn hai người không giống lắm, trong mắt Dung Vũ Ca không có tình cảm nhiệt liệt, hoàn toàn tương phản với nhãn tình của thiếu nữ kia, làm cho Giang Ngưng Nguyệt nhớ tới ánh mắt Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê năm đó.
“Nếu vị cô nương này đã muốn đi, Dung công tử cũng nên tận lực hoàn thành vai trò địa chủ, để cho vị cô nương này cảm nhận qua phong cách dạy học của Thiên triều chúng ta.” Từ lúc Vệ Chỉ dạy học khắp nơi, Giang Ngưng Nguyệt vẫn muốn được nhìn nàng một lần, nhưng hết lần này đến lần khác đều không đúng dịp, đành phải bỏ lỡ, nay lần đầu tiên Vệ Chỉ dạy học ở kinh thành lại đúng lúc gặp được, nên tất nhiên Giang Ngưng Nguyệt càng muốn nhìn thấy người vẫn chôn sâu trong đáy lòng mình, thuận tiện cũng muốn biết Dung Vũ Ca cùng nàng rốt cuộc là như thế nào?

***

Sau đó Hách Liên Huân cũng cường ngạnh lôi kéo được Dung Vũ Ca vào Bạch Sơn thư viện lớn nhất kinh thành.

Bạch Sơn thư viện khác với Quốc Tử Giám, là một dạng trường tư, đi học đều là đệ tử bách tính bình thường, không giống Quốc Tử Giám chỉ tuyển nhận người nhà quan viên ngoài thất phẩm làm học sinh.

Trước đây Vệ Minh Khê chưa bao giờ dạy học ở kinh thành, nơi này có nhiều quý nhân quan to nên nàng luôn sợ bị mệnh quan triều đình bắt gặp. Nhưng lần này Vệ Minh Khê không quản được nhiều đến vậy, mỗi một ngày ở trong cung đều là một ngày đau khổ, bởi vì biết Dung Vũ Ca ở kinh thành, nên việc khắc chế khát vọng muốn gặp Dung Vũ Ca lại càng khó khăn hơn. Nhưng Vệ Minh Khê cũng không muốn rời khỏi kinh thành, nàng muốn ở gần Dung Vũ Ca một chút. Vừa không thể đi tìm, vừa không thể rời đi, nên nàng chỉ có thể ở kinh đô dạy học, dù gì cũng có việc để làm ngày qua ngày, sẽ không cảm thấy cuộc sống quá mức khó khăn nữa. Có lẽ từ sâu trong lòng, nàng mong Dung Vũ Ca tới nghe, mặc dù biết hy vọng này mong manh cỡ nào.

Lúc đám người Dung Vũ Ca đi vào Bạch Sơn thư viện, Vệ Minh Khê đã giảng được một nửa, người đông nghìn nghịt, đứng ngồi lố nhố, tất cả đều là thư sinh, có thí sinh sắp sửa ứng thí, cũng có vài nho sĩ, thậm chí còn lẫn lộn một vài quan văn bên trong, nhộn nhịp chưa từng có.

Nhưng Vệ Minh Khê không hề bị ảnh hưởng một chút nào, lúc nàng dạy học cùng bình thường hoàn toàn bất đồng, khi đó nàng chính là Vệ Chỉ, đầy bụng kinh luân, thần thái rạng rỡ, khiến người khác không khỏi nghiêng tai lắng nghe nàng, toàn trường lặng ngắt như tờ, tuy không tránh khỏi bị một vài nho sĩ đưa ra vấn đề phản biện, nhưng nàng thiên văn địa lý thông kim bác cổ, làm cho người ta không khỏi cảm thán, quả nhiên là phong thái bậc thịnh thế đại nho.

Đây là lần đầu tiên sau sáu năm qua Dung Vũ Ca nhìn thấy Vệ Minh Khê trực diện, tuy chỉ đứng nhìn từ xa, nhưng nàng vẫn nhận ra nữ nhân kia không có biến hoá gì lớn, vẫn một thân thanh sắc nho sĩ y bào, thân ảnh thon gầy, có vẻ đơn bạc, khí chất thanh nhã và ngũ quan vẫn như trước không đổi, thậm chí so với năm đó càng thêm trong trẻo lạnh lùng. Dung Vũ Ca tin tưởng nếu mình mất trí nhớ, không nhớ rõ mọi tổn thương nữ nhân này đã mang đến cho mình, thì chỉ cần nhìn thấy nàng mình vẫn sẽ yêu thương nàng một lần nữa. Nhưng Dung Vũ Ca vẫn nhớ rõ mọi tổn thương mà mình phải nhận lấy, cho nên nàng sẽ không tha thứ. Dung Vũ Ca cảm giác được Vệ Minh Khê nhìn về phía này, theo phản xạ vội vàng trốn phía sau Giang Ngưng Nguyệt, không để Vệ Minh Khê nhìn thấy mình.
Thường khi Vệ Minh Khê dạy học, nàng ít khi cảm giác được cảnh vật chung quanh biến hoá, nhưng hôm nay khi nàng giảng được một nửa, trong lòng đột nhiên nổi lên cỗ cảm xúc nói không nên lời, Vệ Minh Khê không khỏi ngừng lại, bất giác nhìn về phía cửa thư viện. Tuy không chắc sẽ nhìn thấy ai, nhưng vừa nhìn vẫn thấy được Giang Ngưng Nguyệt, thấy nàng mỉm cười với mình thì hơi ngạc nhiên một chút. Vệ Minh Khê khẽ gật đầu rồi thu hồi chú ý, che dấu nỗi mất mát trong lòng tiếp tục giảng bài.

Hách Liên Huân nghe không hiểu nội dung Vệ Minh Khê nói, chỉ cảm thấy người đang dạy học nhìn rất quen mắt, nhưng dù thế nào cũng không nghĩ ra, đến lúc thấy Dung Vũ Ca né tránh, Hách Liên Huân mới trừng lớn hai mắt, nàng nhớ rồi, người kia chính là Vệ Minh Khê đã đến tướng quân phủ tìm Dung.

Lúc Vệ Minh Khê thu hồi tầm mắt, Dung Vũ Ca cũng yên lặng rời đi. Hách Liên Huân thấy Dung Vũ Ca đi liền chào Giang Ngưng Nguyệt một câu, sau đó cùng Dung Vũ Ca li khai, Giang Ngưng Nguyệt cũng tuỳ ý để các nàng rời đi. Thấy thái độ Dung Vũ Ca trốn tránh không gặp, lại nhìn đến Vệ Minh Khê gầy yếu hơn rất nhiều so với nhiều năm trước, Giang Ngưng Nguyệt chỉ biết thở dài, xem bộ dáng Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê thì không phải là không yêu, chẳng qua là ẩn tàng rất nhiều đau đớn, rốt cuộc giữa các nàng đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng Giang Ngưng Nguyệt tràn đầy nghi vấn.

Vệ Minh Khê vừa giảng xong, Giang Ngưng Nguyệt liền đi tới gặp nàng: “Không nghĩ đến ngươi lại tới chỗ này dạy học.” Giang Ngưng Nguyệt không ngờ nhiều năm sau còn có thể gặp lại nàng, lại có thể lấy tâm tình bình tĩnh như vậy đối diện người này, trong lòng Giang Ngưng Nguyệt có chút cảm khái.

“Nhân sinh này khó mà lường trước được.” Vệ Minh Khê thản nhiên nở nụ cười.

“Ngươi cùng nàng đã xảy ra chuyện gì? Vì sao nàng lại tránh né, không muốn gặp mặt ngươi?” Giang Ngưng Nguyệt lập tức hỏi ngay hai vấn đề.

“Nàng?” Vệ Minh Khê nghi hoặc nhìn Giang Ngưng Nguyệt.

“Dung Vũ Ca, nàng mới vừa đến đây, đã đi rồi…” Giang Ngưng Nguyệt còn chưa nói xong, Vệ Minh Khê đã lao ra cửa đuổi theo, tuy rằng Vệ Minh Khê căn bản không biết Dung Vũ Ca đã đi được bao lâu.

Giang Ngưng Nguyệt nhìn bóng dáng Vệ Minh Khê chạy vội ra ngoài, nhìn Vệ Minh Khê như vậy một chút cũng không giống Vệ Minh Khê năm đó, hay bởi vì yêu sâu nặng đến tận tâm can nên mới có thể thất hồn lạc phách như thế?
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna