Google.com.vn Đọc truyện Online

18/06/2018

Cung khuynh - chương 113 - 114

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 113: Yên bình
Vệ Minh Khê và Dung Vũ Ca ôm lấy nhau, cùng nằm xuống giường, yên lặng nhìn đối phương.Vệ Minh Khê đưa tay chạm vào khuôn mặt Dung Vũ Ca, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bờ mi, đôi má, tựa hồ như muốn thoả nỗi tương tư trong nhiều năm qua.
Dung Vũ Ca mặc cho ngón tay Vệ Minh Khê mơn trớn trên gương mặt mình, lại càng ôm Vệ Minh Khê chặt hơn nữa, Vệ Minh Khê gầy quá, làm cho nàng rất đau lòng.

“Nàng sẽ không đi nữa phải không?” Vệ Minh Khê vẫn có cảm giác bất an, chỉ sợ lỡ như nàng chớp mắt một cái thì Dung Vũ Ca sẽ rời đi, bao nhiêu lần trong mộng, Dung Vũ Ca đều lạnh lùng ra đi, lạnh lùng lưu lại bóng lưng cho nàng.

“Ta sẽ không li khai nữa, nàng ngủ đi, dưỡng tinh thần thật tốt, ngày mai sẽ là một bắt đầu hoàn toàn mới.” Dung Vũ Ca nhẹ nhàng nói, từ sau khi Cao Hiên mất, có lẽ Vệ Minh Khê không lúc nào có được một giấc ngủ ngon, thân thể đã sớm mệt mỏi quá mức nhưng thần kinh vẫn bao trùm trong trạng thái căng thẳng, nếu không giúp nàng thanh tĩnh, điều dưỡng thân thể thật tốt, Vệ Minh Khê sẽ giống như dây cung bị kéo căng cực hạn, không lâu sẽ đứt đoạn và ngã gục.

“Thật sao?” Vệ Minh Khê không dám tin, vẫn hỏi lại một lần nữa, nàng không dám thả lỏng bản thân mình, sợ rằng đây chỉ là giấc mộng, tỉnh mộng rồi thì cái gì cũng không còn, nếu là vậy thì nàng thà rằng giấc mộng này cứ dừng lại càng lâu càng tốt.

Dung Vũ Ca gật đầu lần nữa: “Đừng lo, ta sẽ vẫn mãi ở bên nàng, nàng đã mệt lắm rồi, nàng cố ngủ đi, ngoan ngủ đi…” Dung Vũ Ca nhẹ nhàng đặt lên trán Vệ Minh Khê một nụ hôn, dùng thanh âm cực kỳ ôn nhu dỗ dành, giống như thôi miên, cứ một lần lại một lần, làm cho thần kinh đang căng thẳng của Vệ Minh Khê cũng dần dần buông lỏng.

Không biết qua bao lâu, Vệ Minh Khê mới khó nhọc từ từ tiến vào giấc mộng, Dung Vũ Ca nhìn hai má Vệ Minh Khê, chóp mũi khẽ cay cay, ở bên ngoài phiêu bạt nhiều năm, thì ra người mình đặt tâm tư nhiều nhất vẫn chính là nàng, mỗi một ngày rời xa Vệ Minh Khê, trong lòng ngoài sự trống rỗng thì không còn gì khác. Dung Vũ Ca tựa đầu Vệ Minh Khê vào ngực mình, trái tim có cảm giác như được lấp đầy.

Dung Vũ Ca chợt phát hiện mặc dù Vệ Minh Khê đang ngủ, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay của nàng, giống như sợ nàng rời đi vậy, hiểu được chuyện này làm cho lòng Dung Vũ Ca cảm thấy ấm áp vô cùng, rốt cuộc Vệ Minh Khê cũng biết giữ chặt tay mình.

Dung Vũ Ca ôm Vệ Minh Khê, cũng từ từ tiến vào giấc mộng. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm qua hai người được ngủ yên bình như thế.

***

Không lâu sau bên ngoài truyền ra tin tức, Hoàng Hậu lúc trước bệnh trường kì, nay là Thái Hậu đã khoẻ lại và hồi kinh, cục diện chính trị ở triều đình cũng lập tức thay đổi, hoàng quyền từ tay Vệ Minh Khê chuyển giao về cho Dung Vũ Ca, Vệ Thái Hoàng Thái Hậu buông rèm chấp chính sửa thành Dung Thái Hậu buông rèm chấp chính. Dung gia vốn hiển hách, nay lại càng như thêu hoa trên gấm, phú quý vinh hoa không để đâu cho hết, là bậc hoàng thân quốc thích quyền khuynh thiên hạ, thanh âm trách móc Vệ Minh Khê cũng theo việc nàng lui về hậu cung rời xa hoàng quyền mà dần dần tiêu thất.

***

Vũ Dương nhìn Dung Vũ Ca đang ở cách đó không xa, mang một chén canh đút cho Vệ Minh Khê, quả thật nhìn không có gì quá chướng mắt, nếu như không biết các nàng là tình nhân thì có lẽ vẫn nghĩ rằng Dung Vũ Ca hiếu thuận, ngay cả mình đã làm mẫu thân của nàng bao nhiêu năm trời, đã lần nào được đãi ngộ như thế đâu? Hiện tại hai quả phụ ở trong cung cho dù hết sức thân mật, người khác cũng chỉ nghĩ rằng các nàng là mẹ hiền dâu thảo giúp đỡ lẫn nhau, cũng không khiến người khác chú ý như năm đó, nào ai có thể lường được các nàng có loại quan hệ như vậy đâu?

Kỳ thật Dung Vũ Ca hồi cung, tâm tình Vũ Dương rất phức tạp, nữ nhi về tới hoàng cung, ít nhất cũng không cần lo lắng nàng lại bỏ đi, nhưng về tới hoàng cung nghĩa là nữ nhi và Vệ Minh Khê lại dây dưa lần nữa.

Nhưng giờ phút này tâm tình nàng so với năm đó khi biết tình cảm nghịch luân giữa hai người lại hoàn toàn bất đồng, hiện tại Vũ Dương tuy không thừa nhận thứ tình cảm nghịch luân giữa các nàng, nhưng cũng không có ý định muốn chia rẽ các nàng như năm ấy. Các nàng ở cùng một chỗ đã không còn giống lúc trước có tính tổn thương như thế, người bị hại đều đã chết hết rồi, cũng không còn ai để các nàng hại nữa. Quan trọng nhất là đã nhiều năm trôi qua nhưng nghiệp chướng kia vẫn không buông bỏ được Vệ Minh Khê, sợ là có chết cũng không quay đầu, ngay cả quản mình cũng không quản nổi nữa rồi.

Vũ Dương vẫn cảm thấy không nên hồi cung làm gì, tốt nhất là nhắm mắt làm ngơ đi.

“Ngoại tổ mẫu…” Cao Mộ Ca rất tinh mắt, vừa thoáng nhìn đã thấy được Vũ Dương cách đó không xa, liền kêu lên.Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê quay đầu nhìn thấy Vũ Dương, hai người nhất thời có chút không tự nhiên. Dung Vũ Ca buông bát canh, trước đó vài ngày còn lời thề son sắt không bao giờ cùng Vệ Minh Khê dây dưa nữa, nên hiện tại quả thật nàng có chút chột dạ.

Vũ Dương trừng mắt liếc Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê một cái, nhưng tay lại vuốt ve đầu Cao Mộ Ca, cũng may còn có Mộ Ca không giống như Dung Vũ Ca, mẫu thân đứng bên ngoài lâu như vậy cũng chưa phát hiện ra, thực khiến lòng người lạnh lẽo!

“Mẫu thân, sao người lại đến đây?” Dung Vũ Ca cười lấy lòng.

“Thì sao nào? Ta không nên tới sao?” Vũ Dương nhướn mày hỏi.

“Sao người nói vậy được, mẫu thân đến thăm nữ nhi, nữ nhi vui còn chẳng kịp nữa là…” Dung Vũ Ca tiếp tục cười lấy lòng, kỳ thật đối với ý đồ Vũ Dương đến đây, Dung Vũ Ca vẫn có chút không yên, nàng biết tình cảm của mình và Vệ Minh Khê vẫn là khúc mắc trong lòng mẫu thân, nay mình lại cùng Vệ Minh Khê một chỗ…

“Vệ Minh Khê, lăng Hiên nhi không phải đã định ở Nam Sơn sao? Sao ngươi lại chuyển đến bên cạnh lăng mộ Hàn nhi?” Vũ Dương tức giận chất vấn, Hiên nhi không phải là không có nơi táng, sao lại táng trong phạm vi lăng Hàn nhi, chỗ đó là lưu lại cho Đế hậu, tuy rằng Vũ Dương cũng không hy vọng đem Vệ Minh Khê táng bên cạnh Hàn nhi, nhưng như vậy thật sự không hợp lễ pháp.

Vệ Minh Khê nhíu mày, việc này nhất định là do Dung Vũ Ca lén thay đổi.

“Mẫu thân, đây là chủ ý của ta, cái này đã hỏi qua ý quốc sư, cũng không cần lo…”

“Công chúa, Vệ Minh Khê tự biết ngày sau không xứng bồi tiếp cạnh tiên đế, tự biết có tội, ngày sau sẽ đem táng ở ngoại vi lăng viên tiên đế để thủ lăng bồi tội…”

Vũ Dương cũng mơ hồ hiểu được Dung Vũ Ca là loại lòng dạ hẹp hòi nhất, rõ ràng nàng không hi vọng ngày sau đem táng Vệ Minh Khê bên cạnh Hàn nhi, mặc dù theo mình thì Vệ Minh Khê cũng không xứng táng chung.

“Được, Vệ Minh Khê, ngươi phải giữ lời đó, ngày sau đem ngươi táng ở ngoại vi lăng Hàn nhi, vì mình chịu tội.” Vũ Dương không hề nhiều lời.

“Mẫu thân…” Dung Vũ Ca nhíu mày, ngoài lăng viên? Vậy ngày sau sử quan sẽ viết về Vệ Minh Khê như thế nào đây? Vệ Minh Khê nắm lấy tay Dung Vũ Ca, ý bảo không cần lại chọc giận Vũ Dương, chính mình cũng không để ý những việc đó.

Vũ Dương lạnh lùng trừng mắt liếc Dung Vũ Ca một cái, Dung Vũ Ca sợ lại chọc giận Vũ Dương, cũng không dám hé răng nữa, chỉ cần ngày sau Vệ Minh Khê không phải táng cùng cữu cữu, vậy táng làm sao cũng không quá trọng yếu.

Sau khi Vũ Dương trở về, Vệ Minh Khê liền thở dài: “Nàng cần gì vì chuyện này khiến cho mẫu thân nàng mất hứng vậy?”

“Đúng là ta ích kỷ, nhưng lần này mẫu thân đến mặc dù xem như chỉ hỏi chuyện lăng viên, nhưng chính xác là muốn hỏi chuyện của ta, có phải người đã ngầm chấp nhận rồi hay không?” Dung Vũ Ca vui vẻ hỏi.

Vệ Minh Khê nở nụ cười nhàn nhạt, ngầm chấp nhận thì đương nhiên không, nhưng cho dù như thế nào thì đây đối với các nàng cũng coi như là chuyện tốt.
============ 
Chương 114: Nàng là cả thế giới của ta
Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê đang giảng giải cho Cao Mộ Ca ở cách đó không xa, đôi mày bất giác nhíu lại, nếu không có Cao Mộ Ca, có lẽ nàng vẫn có thể cho rằng hết thảy mọi việc đều chưa từng phát sinh, nhưng sự tồn tại của Cao Mộ Ca chính là lời nhắc nhở cho nàng nhớ đến những ký ức trong quá khứ vốn khó lòng chấp nhận nổi. Dung Vũ Ca biết khi nàng quyết định lưu lại, thì lẽ ra nàng nên chấp nhận mọi thứ trước đó mới phải, dù không thể nhận cũng phải nhận, chỉ là hiện tại nàng vẫn không thể thản nhiên đối mặt với Cao Mộ Ca.

“Cứ để cho Thái phó dạy là được rồi, nàng cần gì phải phân tâm lao lực? Rõ ràng ta đã bảo nàng phải tịnh dưỡng thật tốt kia mà, chuyện trong triều không cần quá quan tâm.” Dung Vũ Ca nhíu mày nói, từ trước đến giờ nàng đều không thích những người khác chiếm mất trọng tâm của Vệ Minh Khê, trước kia là Cao Hiên, bây giờ là Cao Mộ Ca, càng nhìn càng chướng mắt.

“Ta nói chuyện với Hoàng tổ mẫu, không cần ngươi xen vào.” Cao Mộ Ca chu miệng trừng mắt với Dung Vũ Ca, nàng vốn không để ý tới mình thì thôi, bây giờ còn quản lí thời gian của mình cùng với Hoàng tổ mẫu nữa, nàng không thích Dung Vũ Ca một chút nào.

“Xem ra ngươi chỉ là tiểu hài tử chỉ biết ở đây làm nũng nãi nãi ngươi thôi, ta nghĩ ngày sau ngươi sẽ làm cho Hoàng tổ mẫu thất vọng thôi, xem ra trong tương lai như ngươi không thể trở thành một hoàng đế tốt được đâu.” Dung Vũ Ca lạnh nhạt nói, làm cho Cao Mộ Ca tức đến mắc nghẹn.

“Ngươi nói bậy!” Cao Mộ Ca tức giận nói, nàng ghét Dung Vũ Ca nói mình sẽ làm Hoàng tổ mẫu thất vọng, rõ ràng nàng rất thông minh mà, cũng rất cố gắng mà, Thái Phó cũng khen mình cơ mà. Nhất định là Dung Vũ Ca cố ý, cố ý làm khó dễ mình! Mình sẽ không làm cho Hoàng tổ mẫu thất vọng, mình nhất định sẽ làm một Hoàng đế tốt!

“Xem ra Thái Phó dạy ngươi học rất thoải mái nhỉ, nếu như có bản sự thì đi sao chép Đế vương bản kỷ đi, nếu không sao chép xong mà lại đến tìm Hoàng tổ mẫu ngươi nữa thì chỉ là một con chó nhỏ.” Dung Vũ Ca cố tình bảo ma ma bên cạnh Cao Mộ Ca nhanh chóng đuổi nàng về ngự thư phòng.

“Chép thì chép! Còn lâu ta mới sợ ngươi!” Cao Mộ Ca hùng hổ nói, nói xong liền theo ma ma rời đi, nàng ghét Dung Vũ Ca, nàng vẫn nhớ rõ sau vô số lần lâm triều, Dung Vũ Ca đều lãnh đạm rời đi, chưa bao giờ nói với mình một câu nào. Nếu đây đích thực là mẫu thân của nàng, nàng thà rằng không có mẫu thân như vậy!

“Nàng quá nghiêm khắc với Mộ Ca rồi.” Vệ Minh Khê có chút không đành lòng, nàng chỉ là một tiểu hài tử mới sáu tuổi, không nên đối xử với nàng nghiêm khắc như thế.

“Nàng là vua một nước, không phải tiểu hài tử bình thường, chưa kể còn là nữ đế, nếu không nghiêm khắc với nàng thì ngày sau làm sao có thể trị vì thiên hạ? Phải đối với nàng nghiêm khắc thì mới tốt cho nàng được.” Dung Vũ Ca lãnh đạm nói, nếu Cao Mộ Ca sớm có thể một mình đảm đương mọi việc thì mình và Vệ Minh Khê mới có thể sớm có ngày được tự do.

Dung Vũ Ca đối với Mộ Ca có bao nhiêu lãnh đạm, Vệ Minh Khê đều hiểu rất rõ ràng, nàng cũng biết để Dung Vũ Ca chấp nhận Mộ Ca, đối tốt với Mộ Ca là một yêu cầu tàn nhẫn đến cỡ nào, cho nên Vệ Minh Khê cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Cao Mộ Ca bị Dung Vũ Ca lạnh lùng nghiêm khắc đối đãi mà thúc thủ vô sách. Cũng xuất phát từ áy náy cùng mong muốn bồi thường cho Cao Mộ Ca nên nàng lại càng thêm yêu thương Mộ Ca, chỉ là việc này lại càng làm cho Dung Vũ Ca cảm thấy chướng mắt.

“Nàng càng yêu thương Mộ Ca, ta lại càng thấy hài tử đó đáng ghét!” Dung Vũ Ca rốt cục cũng đem cục tức trong lòng nói ra, nàng vẫn là nàng, vẫn rất bốc đồng tuỳ hứng, cho dù là thêm mười năm nữa, nàng vẫn không trưởng thành nổi.

“Hài tử đó là nữ nhi của nàng.” Vệ Minh Khê bất lực nói, việc nàng yêu thương Mộ Ca cùng tình yêu dành cho Dung Vũ Ca thực sự không có mâu thuẫn gì. Tuy rằng nhắc nhở này đối với Dung Vũ Ca là một sự tàn nhẫn, nhưng đây là sự thật không thể chối cãi.

“Ta chưa bao giờ thừa nhận, cũng chưa bao giờ muốn sinh ra, sinh ra nó là một sai lầm! Bất kỳ thời khắc nào, hài tử đó đều giống như nhắc nhở ta về quá khứ mà ta không tài nào chấp nhận nổi!” Dung Vũ Ca phẫn nộ nói.
Vệ Minh Khê nghe vậy, không thể không cười khổ một tiếng, nàng biết khúc mắc trong lòng Dung Vũ Ca sợ rằng dù cho mình chết đi cũng không thể nào xoá nổi, bắt nàng lưu lại, có phải mình đang hành hạ nàng hay không? Có phải mình không nên quá ích kỉ, nên buông tay cho nàng tự do hay không? Vệ Minh Khê vẫn thường suy nghĩ như vậy, nhưng mà chỉ cần nghĩ đến, trái tim nàng sẽ vô cùng đau đớn.

“Ngàn sai vạn sai đều là sai lầm của ta, hài tử này vô tội.” Vệ Minh Khê vùi mặt vào lòng bàn tay, khổ sở nói, thì ra vết thương nào đã từng phát sinh cũng đều lưu lại sẹo, hạnh phúc vỡ nát rồi, một khi hàn gắn lại không phải là chuyện dễ dàng.

Dung Vũ Ca nhìn bộ dáng Vệ Minh Khê khổ sở thì lập tức hối hận, nàng rõ ràng là tự nói với mình hàng trăm lần, nếu đã chọn ở lại thì nên quên đi quá khứ, còn nếu không thể quên được, thì tốt nhất không nên lưu lại, tránh cho tất cả mọi người đều cảm thấy khó chịu, quả thật nàng đã rất cố gắng, cố gắng để mình không trở thành kẻ giận chó đánh mèo.

“Cho ta thêm chút thời gian, ta hứa sẽ quên đi quá khứ.” Dung Vũ Ca ôm lấy thắt lưng Vệ Minh Khê từ phía sau, tựa cằm lên vai nàng, nhẹ nhàng nói, mình nhất định sẽ cố gắng, để cho hết thảy đều qua đi.

Vệ Minh Khê xoay người lại, nắm lấy tay Dung Vũ Ca đặt vào tay mình, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay: “Không cần khiến mình khó xử như vậy, nếu nàng không muốn thấy Mộ Ca, ta sẽ tận lực thay đổi thời gian, không để hai người gặp mặt. Chỉ cần nàng ở bên ta thì đây đã là ân điển mà ông trời ban cho ta rồi, ta sẽ cố gắng làm cho nàng hạnh phúc.”

“Chỉ cần Vệ Minh Khê đem toàn bộ tâm tư của nàng đặt lên người Dung Vũ Ca, nàng ấy sẽ vô cùng vui sướng.” Hạnh phúc đối với Dung Vũ Ca mà nói rất đơn giản.

“Việc này có gì khó đâu?” Vệ Minh Khê cười thản nhiên.

“Rất khó, trong lòng Vệ Minh Khê chứa thứ gì đó nhiều lắm, nàng làm không được đâu, lúc trước là luân lý, bây giờ là trách nhiệm…” Dung Vũ Ca cười nói, Vệ Minh Khê làm không được, nhưng Dung Vũ Ca lại làm được, trong lòng chỉ chứa một người, người đó cũng chính là thế giới của nàng.

“Thực xin lỗi.” Vệ Minh Khê vuốt ve hai má Dung Vũ Ca nhẹ nhàng nói, ôm Dung Vũ Ca thật chặt vào, nàng hận chính mình, đúng vậy, nàng hận mình không buông bỏ được hết thảy để đi cùng Dung Vũ Ca, nàng cùng lắm cũng chỉ có thể ôm Dung Vũ Ca thật chặt mà thôi.

Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê ôm mình vội vàng, như thể mình sẽ tan biến đi không bằng thì biết được nỗi bất an trong lòng Vệ Minh Khê.

“Ngốc, tình cảm vốn luôn không công bằng như thế, nhưng lòng ta cam tâm tình nguyện.” Dung Vũ Ca an ủi, trên miệng lập tức nở rộ nụ cười vô cùng rực rỡ, ai bảo so với Vệ Minh Khê thì mình yêu nàng nhiều hơn cơ chứ. Giờ phút này Dung Vũ Ca đột nhiên quên đi tất cả, có vài thứ không phải không thể buông, mà là nàng không muốn buông, yêu cùng hận cũng là như thế.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca kia nụ cười rực rỡ đến thất thần, đã bao lâu rồi nàng không còn được nhìn thấy nụ cười toả nắng ấy? Nhìn Dung Vũ Ca, nỗi buồn trong lòng Vệ Minh Khê cũng tiêu tan, theo bản năng lại càng ôm chặt Dung Vũ Ca hơn nữa. Cả đời này cũng không nguyện rời xa…

Dung Vũ Ca vùi mặt vào chiếc cổ mảnh khảnh của Vệ Minh Khê, tham lam hít lấy hương thơm khiến nàng mê luyến, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể Vệ Minh Khê truyền tới, Dung Vũ Ca biết, vô luận nữ nhân này như thế nào, mình đều tha thứ cho nàng. Tuy không biết gút mắc trong lòng kia phải bao lâu mới có thể biến mất, nhưng Dung Vũ Ca biết, sớm hay muộn nó cũng sẽ tiêu tan, bởi vì bản thân nàng đã quá yêu thương nữ nhân này.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna