Google.com.vn Đọc truyện Online

18/06/2018

Cung khuynh - chương 115 - 116

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 115: Hạnh phúc giản đơn
Dung Vũ Ca gối đầu trên đùi Vệ Minh Khê, đắm chìm trong ánh mặt trời ấm áp, sau khi thượng triều nàng vô cùng yêu thích cuộc sống thế này, tha hồ thích ý tận hưởng những khoảnh khắc êm đềm.
Vệ Minh Khê biết tính tình Dung Vũ Ca vốn lười nhác, nếu không phải không muốn thấy mình vất vả, nàng sẽ không thay mình gánh vác phần trách nhiệm này. Phần tâm ý này của Dung Vũ Ca dĩ nhiên nàng hiểu rất rõ, cho nên trong lòng lại càng cảm động gấp đôi. Ngón tay thon dài của Vệ Minh Khê nhẹ nhàng xoa dịu thái dương của Dung Vũ Ca, để cho nàng vô cùng thoải mái nhắm mắt thư giãn.

“Đừng ngủ, để cảm lạnh sẽ không tốt đâu.” Vệ Minh Khê thì thầm, thanh âm nhu hoà, làm cho Dung Vũ Ca càng có cảm giác hưởng thụ gấp đôi, thư thái đến mức làm cho nàng không muốn đứng lên chút nào.

Tuy Vệ Minh Khê biết Dung Vũ Ca giả vờ ngủ nhưng cũng không muốn đánh động nàng, chỉ lấy áo choàng từ trong tay Tĩnh Doanh phủ lên người Dung Vũ Ca, ngón tay khẽ vuốt ve bờ mi, vầng trán, đến khi bất chợt lướt qua chỗ đoá hoa mai hồng thắm trên trán nàng thì dừng lạ, hốc mắt hoe đỏ, thầm tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ phụ người này nữa, sẽ không còn có một người nào có thể giống như Dung Vũ Ca yêu mình như vậy, không còn có ai có thể giống nàng khiến cho mình lòng dạ rối bời.

Dung Vũ Ca cảm giác ngón tay Vệ Minh Khê đột nhiên đình chỉ di động trên mặt mình, làm cho cảm giác thư thái cũng theo đó biến mất, trong lòng khẽ bất mãn, đành miễn cưỡng mở to đôi mắt thì chạm phải ánh mắt thâm tình cùng ý cười của Vệ Minh Khê, từ trong con người đen láy ấy cũng thấy được hình ảnh của chính mình, vô cùng rõ ràng, rõ ràng như thể hình ảnh mình khắc sâu trong lòng Vệ Minh Khê vậy. Nàng thích giờ khắc này, ít nhất lúc này, nàng cảm giác được trong thế giới của Vệ Minh Khê chỉ có mình nàng.

Dung Vũ Ca nhổm dậy, ôm chầm lấy Vệ Minh Khê, vùi đầu vào vai nàng, có lẽ ôm thực sự là một chuyện rất kì quái, rõ ràng trái tim gần như vậy, gần đến mức có thể cảm giác được nhịp đập của nó nhưng tuyệt đối không thể nhìn thấy ánh mắt của nhau.

Vệ Minh Khê cũng ôm lấy Dung Vũ Ca, nàng không còn giống như trước kia luôn cố kỵ những hành động thân mật của Dung Vũ Ca, trải qua nhiều việc như vậy, nàng cũng đã buông xuống phần lớn chuyện. Mà thật ra Dung Vũ Ca cũng trưởng thành lên không ít, tuy rằng vẫn thường xuyên thân thiết nhưng vẫn biết khi nào là nên hay không nên.

“Vì sao tẩm bổ lâu như thế mà nàng vẫn còn gầy như vậy?” Dung Vũ Ca nhíu mày, mỗi ngày nàng đều bồi bổ thân thể Vệ Minh Khê bằng kì trân bổ dược, không những vậy mỗi lần đều giám sát, bắt nàng uống hết cho bằng được, vậy mà tại sao vẫn không có thêm chút thịt nào? Thân thể gầy yếu thế này, nếu ôm chặt một chút vẫn bị xương nhô ra làm cho đau nhói, không biết thuốc bổ đã chạy mất đến nơi nào rồi?

“Đã tốt hơn nhiều rồi…” Vệ Minh Khê bất đắc dĩ lắc lắc đầu, hiện tại cứ nhìn đến thuốc là sợ, Dung Vũ Ca thay đổi nhiều biện pháp tẩm bổ mình, trên người cũng không còn gầy như trước nữa. Nếu lúc trước mỗi lần tắm rửa, cởi quần áo cũng tự mình không dám nhìn mình, gầy đến mức bản thân tự cảm thấy xấu vô cùng thì nay thực đã tốt hơn nhiều lắm rồi.

Thật ra Vệ Minh Khê không hề nói cho Dung Vũ Ca biết trong lòng nàng vẫn có tâm bệnh, làm thế nào có thể béo tốt lên được? Cao Hiên chết đi vẫn là tâm bệnh trong lòng nàng, vô luận cái chết của hắn là vô tình hay hữu ý thì đối với Vệ Minh Khê mà nói vẫn là phiền muộn và áy náy, dù nhiều hay ít thì vẫn còn tồn tại.

“Chỉ nhi, trong lòng nàng có tâm sự gì sao?” Dung Vũ Ca vốn rất nhạy cảm, nên nàng đoán được nếu không phải vì thân thể, vậy nhất định trong lòng Vệ Minh Khê có vấn đề, chỉ có điều nàng không biết rốt cuộc Vệ Minh Khê còn để ý đến cái gì, hay vì do nàng quá mức nhạy cảm, suy nghĩ quá nhiều rồi?

“Không có việc gì, bây giờ còn có chuyện gì đâu.” Vệ Minh Khê hôn nhẹ lên trán Dung Vũ Ca, sau đó thản nhiên cười, nàng không muốn Dung Vũ Ca quá lo lắng cho mình, hiện tại cùng Dung Vũ Ca ở một chỗ mỗi ngày, cảm giác giống như là trộm được từ trên trời vậy, nàng phải hết sức quý trọng mới đúng.

Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê cười thì an tâm, nàng cũng hiểu được Cao Hiên chết đi, người Vệ Minh Khê không thể không quan tâm nhất là Cao Mộ Ca, Cao Mộ Ca có mình và Vệ Minh Khê che chở, nhất định không có vấn đề gì, là do mình cả nghĩ mà thôi.
***

Hách Liên Huân nhìn Dung Vũ Ca ở cách đó không xa, nước mắt từng giọt, từng giọt chảy xuống, tâm như đã chết, nụ cười toả nắng tràn ngập tình yêu ấy chỉ có thể nở rộ với một mình nữ nhân kia, cho tới bây giờ mình cũng không thể làm người tâm ái của Dung.

Vũ Dương nhìn nữ nhi và Vệ Minh Khê, có lẽ các nàng cũng được coi như là hạnh phúc, thôi thì nữ nhi hạnh phúc là tốt rồi, lễ giáo luân lí cũng không cần quản nữa, người khác không biết, cũng chỉ nghĩ các nàng là mẹ hiền dâu thảo mà thôi.

Kỳ thật Tĩnh Doanh đã nhìn thấy Vũ Dương và Hách Liên Huân cách đó không xa từ đầu, chỉ là thấy nương nương và Dung Vũ Ca đang tình ý liên miên nên có phần do dự, một lát sau mới tiến đến bên tai Vệ Minh Khê nhắc nhở rằng có ngoại nhân đến.

Vệ Minh Khê cũng không lập tức buông vòng tay đang ôm Dung Vũ Ca, chỉ là thong dong ghé sát tai Dung Vũ Ca, nói cho nàng biết mẫu thân nàng cùng thiếu nữ dị tộc kia đến đây rồi mới buông Dung Vũ Ca ra.
Dung Vũ Ca ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy mẫu thân cùng Hách Liên Huân đang ở đằng kia, Hách Liên Huân bắt gặp Dung Vũ Ca cùng Vệ Minh Khê đồng thời chuyển hướng nhìn sang mình, chật vật không lau kịp nước mắt.

Hách Liên Huân vốn không muốn để Vệ Minh Khê và Dung Vũ Ca nhìn thấy nước mắt của mình, ít nhất không muốn để cho tình địch Vệ Minh Khê này nhìn thấy mình chật vật.

Vệ Minh Khê tựa hồ cảm giác được trong lòng Hách Liên Huân khổ sở, liền biết ý đem tầm mắt dời đi, đặt lên người Vũ Dương, Vũ Dương có thể trong thời gian ngắn ngủi tiến cung hai lần, xem ra quan hệ mẫu tử cũng có chút chuyển biến tốt đẹp, xem như có chút ngầm đồng ý chuyện mình cùng Dung Vũ Ca.

Dung Vũ Ca nhìn thấy mặt Hách Liên Huân chan chứa nước mắt, lần đầu tiên cảm giác được thiếu nữ này ái mộ mình sâu nặng thế nào, trong lòng có chút xúc động. Nàng quả thật rất giống mình năm đó, cho nên Dung Vũ Ca có chút đồng tình với Hách Liên Huân, nhưng mình lại không thể nào đáp lại tình cảm của nàng, bởi vì từ khi còn rất nhỏ mình đã đem trái tim trao cho người khác mất rồi.

“Nàng muốn gặp ngươi nên ta mới mang nàng tiến cung, ngươi cùng nàng nói chuyện đi, ta về đây, sáng mai nhớ kêu Mộ Ca đến tướng quân phủ thăm ngoại tổ mẫu đó.” Vũ Dương bị Hách Liên Huân làm phiền, đành không thể không mang nàng đến, chứ không phải tự nhiên nàng muốn gặp Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê. Nhưng mà trong thiên hạ này, chuyện đại công chúa Vũ Dương không muốn làm thì có ai có thể ép nàng được sao?

“Công chúa, ta trở về với người.” Hách Liên Huân gọi Vũ Dương lại, kỳ thật tới nơi này bất quá chỉ càng làm cho mình hết hy vọng mà thôi.

“Kỳ quái, vừa rồi ai nằng nặc muốn tới gặp bất hiếu tử này? Giờ vừa thấy được, sao chưa nói được hai câu đã muốn đi về?” Có lẽ Hách Liên Huân khá giống Dung Vũ Ca quyết liệt năm đó, thực có chút duyên với Vũ Dương, nên Vũ Dương cũng không thèm khách khí, đã biết rõ còn cố hỏi, dù sao cũng có cảm giác rất thân thiết với nàng. Kỳ thật Hách Liên Huân cũng có duyên với trưởng bối, miệng lưỡi ngọt ngào, dáng vẻ lại xinh đẹp, điểm ấy cũng giống với Dung Vũ Ca, chẳng qua tính cách lại đơn thuần đáng yêu, so với Dung Vũ Ca tốt hơn nhiều lắm, Dung Vũ Ca từ nhỏ đã là tiểu quỷ có rất nhiều chủ ý quỷ quái.

“Vũ Dương công chúa!” Hách Liên Huân xấu hổ che mặt lại, Dung đã cùng người khác ân ân ái ái, mình lưu lại còn có ý nghĩa gì đâu.

Mẫu thân quả nhiên thích xát muối lên vết thương người khác mà, lúc trước mình cũng đã hưởng qua loại tư vị này, cho nên hiện tại Dung Vũ Ca thực rất đồng tình với Hách Liên Huân.

“Mẫu thân, ngày mai con sẽ mang Mộ Ca hồi phủ thăm người.” Dung Vũ Ca vội vàng thừa cơ lấy lòng mẫu thân, khó khăn lắm mẫu thân mới đến hoàng cung, đương nhiên phải nắm chắc cơ hội này.

Tuy rằng trong lòng Vũ Dương không bài xích đối với đề nghị này, nhưng bề ngoài vẫn không để Dung Vũ Ca thấy sắc mặt hoà nhã gì.

Vũ Dương rời đi, Hách Liên Huân rốt cuộc cũng không thôi được ước muốn nhìn lại Dung Vũ Ca lần cuối, rồi cũng theo Vũ Dương cùng nhau li khai, đã là nữ tử đại mạc, nhất định nâng lên được thì bỏ xuống được.

Dung Vũ Ca len lén nắm lấy tay Vệ Minh Khê, nhìn bóng dáng Vũ Dương và Hách Liên Huân rời đi.
***

“Trong thiên hạ nam nhân tốt nhiều vô số, vì sao lại chọn yêu thích một nữ nhân?” Dọc đường đi, Vũ Dương nhìn Hách Liên Huân không nói được một lời, hỏi ra vấn đề mình vẫn luôn canh cánh trong lòng, muốn hỏi Dung Vũ Ca mà không thể.

“Không so sánh như vậy được, ta mặc kệ nàng là nam hay nữ, nàng chính là nàng, chỉ cần là nàng thì tốt rồi.” Hách Liên Huân khổ sở nói, tuy rằng nói không nắm được thì hãy buông tay, nhưng thật sự vẫn khó quá.

“Vậy người nhà ngươi có biết ngươi thích nữ nhân không? Họ không cảm thấy rất kì quái à?” Vũ Dương tiếp tục hỏi.

“Nương ta mới bắt đầu cũng không thích, nhưng phụ thân cùng các ca ca ta lại nói chỉ cần ta vui vẻ thì có thể.” Hách Liên Huân trả lời, đại mạc các nàng không có nhiều lễ nghi phiền phức như Trung Nguyên.

“Nơi man di thực không biết lễ giáo.” Vũ Dương thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng thật ra lại có chút xúc động, có phải nàng cũng nên để mặc cho Dung Vũ Ca, chỉ cần nàng vui vẻ hạnh phúc là tốt rồi hay không? Trong lòng Vũ Dương thật sự rất mâu thuẫn.
============== 
Chương 116: Mâu thuẫn
“Hiện tại bản cung muốn xây một toà cung điện mới ở bên cạnh Phượng Tường điện, các ngươi mau chóng tìm người phụ trách mọi việc của công trình này.” Sau khi Dung Vũ Ca hồi cung vẫn ở tại Phượng Nghi cung, nhưng vì Phượng Nghi cung chứa đựng rất nhiều hồi ức mà Dung Vũ Ca không muốn nhớ lại, vì để tránh cho tức cảnh sinh tình nên Dung Vũ Ca quyết định xây thêm một toà cung điện mới gần tẩm cung Vệ Minh Khê.

“Kể từ khi Thái Hoàng Thái Hậu ở đó, Phượng Nghi cung đã trùng tu một lần, quy mô hoành tráng và vẫn còn rất mới, vì sao Thái Hậu không ở mà lại muốn tân trang cung điện lần nữa, dẫn đến tiêu hao quốc khố?” Đại thần lập tức dị nghị.

“Thứ nhất, Phượng Nghi cung từ trước là tẩm cung Hoàng Hậu, nay với thân phận của bản cung mà nói thì ở đó đã là không thoả đáng. Thứ hai, quốc khố sung túc, tu kiến một toà cung điện nho nhỏ cũng không tổn hại gì đến nền tảng quốc gia. Thứ ba, tân cung điện cách Phượng Tường điện gần nhất, tiện cho bản cung ngày đêm phụng dưỡng mẫu hậu làm tròn hiếu đạo, vương triều ta từ khi khai quốc chính là lấy đức hiếu trị thiên hạ, bản cung là Thái Hậu đương nhiên phải biết tự thân làm gương cho thiên hạ, các ngươi còn cảm thấy không thể sao?” Dung Vũ Ca hùng hồn đưa ra lý do chính đáng.

Văn võ bá quan vốn nghĩ rằng dù sao bây giờ cũng là nữ đế, nếu đã không thể có Hoàng Hậu thì Phượng Nghi cung tất nhiên cũng để không, nên dù cho là Thái Hậu hay Hoàng Hậu ở thì sao mà chẳng được. Điều bá quan buồn bực nhất chính là, bộ dáng Dung Thái Hậu hại nước hại dân không nói đến thì thôi, quan trọng nhất là mới hơn hai mươi tuổi, vẫn còn rất trẻ, bối cảnh hiển hách, cá tính lại bá đạo, ngày sau nếu âm thầm nuôi dưỡng nam sủng, người khác cũng chỉ có thể giận mà không dám nói gì, nhưng giờ nàng lại muốn dời đến ở kề cận trước mặt Vệ Thái Hoàng Thái Hậu làm gì chứ? Để bá quan tin tưởng Dung Vũ Ca muốn tận hiếu thì đánh chết bọn họ cũng không tin, nhưng Dung Vũ Ca lấy chữ hiếu ra để nói, bọn họ cũng không thể phản bác, dù sao chữ hiếu là gốc để trị quốc.

Cao Mộ Ca nhíu mày, nếu để nàng ta ở gần Hoàng tổ mẫu, ngày sau sợ là muốn gặp Hoàng tổ mẫu đã khó lại càng thêm khó, Cao Mộ Ca nàng thực hối hận, hối hận vì sao lúc trước lại nói cho Hoàng tổ mẫu biết nàng ta đã trở lại, mà nàng ấy lúc nào cũng muốn độc chiếm Hoàng tổ mẫu, so với tiểu hài tử còn ấu trĩ hơn! Cao Mộ Ca càng nghĩ càng phẫn hận bất bình, gần nửa tháng nay mình muốn nói chuyện với hoàng tổ mẫu nhiều một chút cũng không được, lần nào cũng bị Dung Vũ Ca tìm cớ đuổi đi.

“Tuy rằng quốc khố sung túc, nhưng tu kiến cung điện dù sao cũng là chuyện hao tài tốn của, trẫm nghĩ Hoàng tổ mẫu cũng sẽ đồng ý quan điểm này của trẫm.” Tiểu hài tử mặc long bào dùng thanh âm non nớt của mình lớn tiếng nói. Từ khi Dung Vũ Ca nhiếp chính tới nay, tuy Cao Mộ Ca nghe nhiều nói ít nhưng mỗi lần lên tiếng đều là chấn động nhân tâm, làm cho chúng đại thần âm thầm thán phục. Tiểu hoàng đế này thật sự thiên tư thông minh, hơn nữa nàng còn dám trực tiếp phản bác ý kiến mẫu thân, thực là gan dạ sáng suốt hơn người.

Dung Vũ Ca nheo mắt lại, tiểu hài tử này da thật dày, dám khiêu khích lão nương sao, nhớ cho kỹ, mình tuyệt đối sẽ không nhân nhượng nàng!

“Hoàng Thượng nên thận trọng từ lời nói đến việc làm, Hoàng Thượng có biết hành vi của mình đã phạm vào tội bất hiếu chứ? Hoàng Thượng không biết tận hiếu, vậy bản cung lại càng phải lấy thân làm gương mới được.” Dung Vũ Ca nhướn mày, ngữ khí tràn ngập tức giận, văn võ bá quan nghe đều rõ.

Ngươi không hề nhận ta làm con, ta còn tận hiếu làm gì? Cao Mộ Ca rất muốn cãi lại Dung Vũ Ca, nhưng vẫn phải bất đắc dĩ ngậm miệng lại, nếu không phải sợ cùng nàng tranh cãi ở đây sẽ khiến Hoàng tổ mẫu không vui thì mình sẽ không tha cho nàng.

Sách sử đời sau ghi lại, nữ đế không bao lâu đã có thể hiểu cái khổ của dân, phản đối mẫu thân Dung Thái Hậu tân tu cung điện, trở thành một giai thoại ngàn đời.

***

“Mộ Ca, ngày sau nếu mẫu hậu có nói gì không đúng trên triều thì sau khi hạ triều hãy thảo luận sau, không thể ở trước mặt quần thần mà phản bác nàng như vậy, làm vậy không tốt chút nào.” Vệ Minh Khê nghiêm túc nói với Cao Mộ Ca, cũng không phải nàng thiên vị Dung Vũ Ca, mà là Vệ Minh Khê từ trong cốt tuỷ vẫn bị lễ giáo ảnh hưởng sâu sắc.

Dung Vũ Ca ở một bên đắc ý nhìn Cao Mộ Ca, Chỉ nhi quả nhiên là thiên vị mình.

Vốn Vệ Minh Khê nói cái gì, Cao Mộ Ca cũng không để bụng, nhưng nhìn Dung Vũ Ca một bên dáng vẻ đắc ý, trong lòng nàng bỗng nhiên ngập tràn nóng giận và uỷ khuất.

“Ta đã nhân nhượng nàng lắm rồi, nàng muốn tu kiến cung điện cũng không nói với ta, không phải nên nói trước với ta một tiếng sao…” Cao Mộ Ca đề cao âm lượng, không phải Hoàng tổ mẫu đã nói một vị Hoàng đế tốt thì không nên vì ý thích bản thân mà hao tài tốn của sao?

“Nàng là mẫu thân của ngươi…”
“Nàng không hề nhận ta, ta cũng thế, người chỉ biết đứng về phía nàng thôi, từ khi nàng trở về, người không thương ta nữa, người chỉ thương nàng thôi, ta chán ghét nàng, rất chán ghét nàng!” Cao Mộ Ca nói xong liền đẩy Vệ Minh Khê ra, xoay người chạy ra ngoài.

Vệ Minh Khê nhìn Cao Mộ Ca chạy đi, trong lòng có cảm giác khó chịu khiến nàng nghẹn thở, chẳng lẽ nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn mâu thuẫn giữa mẫu tử các nàng càng lúc càng lớn sao?

“Tiểu hài tử thối, tính tình thật nóng nảy.” Dung Vũ Ca nói thầm.

“Mộ Ca chỉ là một hài tử thôi, nó không nợ nàng, người nợ nàng là ta, ta không muốn hai người mỗi ngày đều như kẻ thù vậy. Dung Vũ Ca, nếu nàng không muốn thấy Mộ Ca, vậy chuyện triều chính ngày sau để ta quản.” Vệ Minh Khê thở dài nói, trên triều Vũ Ca quá mức hà khắc với Mộ Ca.

“Ta không có cách nào khống chế bản thân mình, nhưng được rồi, từ nay ta sẽ tận lực khắc chế.” Dung Vũ Ca nhìn bộ dáng mất mát của Vệ Minh Khê, trong lòng cũng không chịu nổi, chỉ là nàng không có cách nào thản nhiên đối mặt với Cao Mộ Ca, nàng cũng không muốn có người ở giữa mình và Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê khẽ thở dài, khúc mắc này là do mình tạo thành, đã khảm sâu trong tâm tưởng của Dung Vũ Ca, nàng không thể vượt qua quá khứ, dù là ai cũng không có biện pháp nào.

***

“Ngoại tổ mẫu, ta chán ghét Dung Vũ Ca!” Cao Mộ Ca tức giận nói.

“Nàng là mẫu hậu ngươi, không nên gọi thẳng tên như vậy.” Vũ Dương xoa đầu Cao Mộ Ca, yêu chiều nói.

“Nào có mẫu hậu nào giống như nàng đâu, vì sao nàng lại không giống như những vị mẫu thân khác?” Cao Mộ Ca ngẩng đầu hỏi Vũ Dương.

“Cái này phải hỏi Hoàng tổ mẫu của ngươi, vì nàng nên mẫu thân ngươi mới không thích ngươi.” Vũ Dương vừa nói đã nói thẳng vào vấn đề, trong giọng còn chất chứa hàm ý khiêu khích. Thật ra trong lòng Vũ Dương vốn rất bất bình, nữ nhi đã hướng về phía Vệ Minh Khê thì chớ, ngay cả ngoại tôn nữ cũng hướng về phía nàng, không hiểu Vệ Minh Khê có cái gì tốt nữa.

“Ta chỉ biết Dung Vũ Ca rất ấu trĩ, nàng thích dính lấy Hoàng tổ mẫu, nhưng không muốn người khác cũng dính lấy Hoàng tổ mẫu giống nàng, nàng làm như mình là tiểu hài tử không bằng, ta mới chính là tiểu hài tử đây này!” Dung Vũ Ca không có quyền bám lấy Hoàng tổ mẫu, mình là tiểu hài tử mới có quyền đó, trong lòng Cao Mộ Ca khi dễ Dung Vũ Ca thậm tệ.

“Ừ.” Vũ Dương lấy giọng mũi trả lời, trong lòng lại càng bất mãn, mình thương yêu nha đầu kia nhiều năm như vậy, rốt cuộc đều bằng không. Việc Vũ Dương đồng ý làm cho tâm tình Cao Mộ Ca tốt hơn không ít, vẫn là ngoại tổ mẫu tốt.

“Vì sao Hoàng tổ mẫu chỉ thương nàng mà không thương ta? Nàng là ngoại tổ mẫu sinh, cũng không phải hoàng tổ mẫu sinh, ta là phụ hoàng sinh ra, phụ hoàng là do hoàng tổ mẫu sinh, hoàng tổ mẫu lẽ ra phải thương ta hơn mới đúng.” Cao Mộ Ca tiếp tục khó hiểu hỏi, tuy rằng nàng trưởng thành sớm hơn so với hài đồng bình thường nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một hài tử.

Vấn đề này lại càng khiến Vũ Dương đau lòng hơn, nuôi phải loại bạch nhãn lang thì còn có biện pháp nào đâu, cũng đành chịu, bất quá đối với tình cảm nghịch luân của các nàng, Vũ Dương thật muốn nhìn xem ngày sau Vệ Minh Khê sẽ đối mặt với hài tử này thế nào.

“Vậy ngươi lại càng phải đi hỏi hoàng tổ mẫu của ngươi, ngoại tổ mẫu cũng không biết phải nói thế nào.” Vũ Dương nhìn Cao Mộ Ca phức tạp nói.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna