Google.com.vn Đọc truyện Online

18/06/2018

Cung khuynh - chương 119 - 120

Đăng bởi Ngân Giang | 18/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 119: Phát hiện của Mộ Ca
Dù sao thì hai người vẫn còn ở bên bờ dục trì nên cũng không thể quá ư phóng túng bản thân, Vệ Minh Khê giữ lại bàn tay vẫn không chịu an phận của Dung Vũ Ca lại, khẽ nói: “Vũ Ca, nơi này không được đâu…”, chợt nghĩ đến việc vừa rồi mình cùng Dung Vũ Ca hành sự ngay tại bờ thềm này thì cảm thấy vô cùng thẹn thùng.
“Chỉ nhi muốn chạy đi đâu thế? Ta chỉ muốn ôm Chỉ nhi xuống hồ cùng tắm rửa thôi mà…” Dung Vũ Ca tinh nghịch nháy mắt với Vệ Minh Khê, còn làm ra vẻ vô tội nói. Việc Thái Hậu và Thái Hoàng Thái Hậu cùng nhau “thảo luận” tại bờ dục trì vài canh giờ dù sao mà nói thì vẫn có vài phần kỳ quái, nên nếu không phải dè chừng lời ra tiếng vào, thật tình nàng muốn Vệ Minh Khê thêm vài lần nữa, lòng chỉ thầm hận sao không thể đem Vệ Minh Khê, nữ nhân này ăn sạch sẽ mới cam lòng.
Vệ Minh Khê bị Dung Vũ Ca giễu cợt thì có chút giận hờn, khẽ đẩy Dung Vũ Ca ra khỏi người mình, nhưng Dung Vũ Ca nào để cho Vệ Minh Khê đắc thủ, ngược lại càng ôm chặt lấy nàng vào lòng, còn nghiêm túc nói: “Chỉ nhi, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa nữa.”

“Không, không bao giờ.” Vệ Minh Khê cảm giác được hơi ấm từ cơ thể Dung Vũ Ca, từ từ dúi đầu vào cổ nàng rồi khẽ thì thầm vào tai Dung Vũ Ca, vòng tay ôm lấy nàng lại càng thêm khít khao.

Sống mũi Dung Vũ Ca chợt cay cay, cứ tưởng rằng bản thân mình đang nằm mơ, lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, không biết đã bao nhiêu đêm nàng nằm mộng, mơ thấy mình rúc vào lòng Vệ Minh Khê, giống như bây giờ vậy, nhưng khi bất chợt tỉnh lại sẽ tự tát mình một cái, cũng không biết bao nhiêu đêm nàng phải cố kìm nén nỗi xúc động ùa về, tự nói với mình rằng không thể quay đầu lại, nàng sẽ không bao giờ nói cho Vệ Minh Khê biết mình đã trải qua những năm tháng vất vả ấy như thế nào. Tuy nàng biết vô số lần trong lòng mình đã sớm tha thứ cho Vệ Minh Khê, nhưng tự tôn vốn không cho phép nàng dễ dàng làm như vậy, nên thật ra đến giờ phút này, Dung Vũ Ca mới chính thức tha thứ cho Vệ Minh Khê, chỉ có Vệ Minh Khê mới có thể đem đến cho nàng khoái hoạt cùng rung động khôn cùng.

Từ năm sáu tuổi khi ở ven hồ nhìn thấy bạch y nữ tử ấy, nàng đã không thể khắc chế được nỗi rung động trong lòng, cũng không biết rằng mười hai năm tình cảm đó sẽ khiến nàng dành trọn tình yêu cả đời nàng cho người ấy, và nàng cũng biết sẽ không có ai trên đời này yêu Vệ Minh Khê hơn nàng cả.

Do vậy Dung Vũ Ca không hề nhắc lại chuyện cũ, chỉ yên lặng ôm Vệ Minh Khê, rồi bế nàng bước vào thuỷ trì, tỉ mỉ thay Vệ Minh Khê tắm rửa, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên từng tấc da thịt, không hề có một tia dục vọng nào, tựa như một nghi thức thần thánh nào đó, như thể thứ mình đang chạm đến là thần vật vậy.

Thân thể xích loã của Vệ Minh Khê tựa vào thân thể xích loã của Dung Vũ Ca, mặc cho Dung Vũ Ca lẳng lặng tắm rửa cho nàng, trong lòng có cảm giác hạnh phúc không nói nên lời, xúc động tưởng chừng rơi lệ. Vâng, chỉ một chút nữa thôi, chút nữa thôi mình sẽ đánh mất con người này, nếu như không giữ được nàng, nhất định mình sẽ là mẹ goá con côi sống nốt quãng đời còn lại, báo hối cả đời.

Dung Vũ Ca nhẹ nhàng chải từng sợi tóc lẫn lộn sợi trắng sợi đen của Vệ Minh Khê, nào còn thấy suối tóc nhung huyền của sáu năm về trước, trái tim Dung Vũ Ca bất chợt đau nhói, tuy mẫu thân lớn hơn Vệ Minh Khê nhiều tuổi, nhưng đến nay vẫn chưa thấy sợi tóc bạc nào trên đầu người, vậy mà Vệ Minh Khê sao lại thế này?

“Nàng sao thế?” Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca bất giác ngừng lại, nhẹ nhàng hỏi.

“Ta thấy tóc bạc…” Thanh âm Dung Vũ Ca rầu rĩ không vui, giống như những sợi tóc bạc ấy đang mọc trên đầu nàng vậy.

“Ngốc quá, ta đã ba mươi chín tuổi, cũng già rồi, qua vài năm nữa có lẽ Vũ Ca cũng sẽ ghét bỏ ta.” Vệ Minh Khê nghe vậy, khẽ sững sốt rồi thản nhiên cười nói, suốt đời nàng chưa từng để ý đến dung nhan của mình, cho tới bây giờ cũng không để ý đến, nhưng bởi vì yêu Dung Vũ Ca, nàng mới nhớ ra rằng hoá ra mình đã già.

“Nói bậy, mẫu thân ta cũng đã bốn mươi sáu tuổi rồi, vẫn còn trẻ mà, nàng mới ba mươi chín tuổi, làm sao già được?” Dung Vũ Ca khẽ nhướng mày, đột nhiên cảm thấy mấy sợi tóc bạc trên đầu Vệ Minh Khê vô cùng chướng mắt, làm cho tâm tình nàng cũng theo thế mà không tốt, mấy năm nay có lẽ Vệ Minh Khê cũng không khá khẩm gì hơn nàng.
“Sự thật là ta lớn hơn nàng mười bốn tuổi, dù có làm thế nào thì ta cũng sẽ già trước nàng…” Vệ Minh Khê cảm khái nói, có lẽ chuyện nắm tay nhau đến răng long đầu bạc* cũng chỉ là một chuyện xa xỉ mà thôi. 
*Nguyên văn: chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão (1)

“Chỉ nhi sẽ không già đâu, ta sẽ không để Chỉ nhi già. Chỉ nhi cố nhịn đau, ta sẽ đem mấy sợi tóc bạc đáng ghét này nhổ xuống, sẽ không già đâu…” Dung Vũ Ca chọn mấy sợi, nhẹ nhàng nhổ ra.

“Ngốc, nó vẫn có thể mọc lại mà.” Tuy trên đầu truyền đến cảm giác tê dại, nhưng trong lòng Vệ Minh Khê lại vô cùng ngọt ngào, tuy không thể đoán được tương lai các nàng còn bao nhiêu thời gian, nhưng có giờ khắc hạnh phúc thế này thì với nàng đã rất đủ rồi!

“Ta nhất định không để cho Chỉ nhi già đi!” Dung Vũ Ca đem mấy sợi tóc bạc nhổ xuống từ trên đầu Vệ Minh Khê bỏ vào túi hương đeo bên hông buộc lại.

Khi Tĩnh Doanh cùng cung nữ bước vào thì Dung Vũ Ca đang chải đầu cho Vệ Minh Khê, mấy cung nữ nhìn thấy không hiểu rõ chỉ thầm nghĩ Dung Vũ Ca hiếu thuận, đích thân giúp Thái Hoàng Thái Hậu chải đầu, chỉ có Tĩnh Doanh là hiểu được ảo diệu trong đó.. Cảnh tượng này làm nàng nhớ đến khoảng thời gian nhiều năm về trước, Dung Vũ Ca cũng từng tận tâm chải đầu cho nương nương như thế, càng nhìn càng thấy như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, khoảng cách của bao nhiêu năm trời bỗng chốc như tan biến không còn, chỉ khi giật mình nhìn lại, mới nhận ra hoá ra bánh xe thời gian đã trôi qua ngần ấy năm rồi…

Nhưng Tĩnh Doanh cũng hiểu, mấy năm ấy kì thật không ngắn chút nào, đối với nương nương mà nói, mấy năm ấy rất dài, tưởng chừng mỗi ngày đều dài như một năm. Thời gian qua nàng cũng chưa bao giờ thấy nương nương cười hạnh phúc đến vậy, đúng vậy, cho dù trong quá khứ các nàng có nhiều thương tổn đến thế nào, thì cũng chỉ có Dung Vũ Ca mới có thể mang lại hạnh phúc cho Vệ Minh Khê, chỉ mong sao từ nay các nàng có thể mãi mãi hạnh phúc như thế.
Sau lần đó, tình cảm thân thiết của nhiều năm trước hầu như đã trở lại, Dung Vũ Ca càng thêm quấn quít Vệ Minh Khê, mà Vệ Minh Khê đối với Dung Vũ Ca lại càng thêm sủng ái, sự bất an và gượng gạo giữa hai nàng cũng dần dần tan biến. Do vậy, thái độ của Dung Vũ Ca với Cao Mộ Ca cũng cải thiện không ít, nhưng cũng đừng hy vọng Dung Vũ Ca có thể đối xử tốt với Cao Mộ Ca hơn nữa.

Cái gọi là cải thiện chính là hiện tại Dung Vũ Ca không còn chủ động khiêu khích hay khi dễ Cao Mộ Ca, mỗi khi có thời gian Dung Vũ Ca đều ở lì bên người Vệ Minh Khê, hoàn toàn tước đoạt thời gian Cao Mộ Ca ở cùng Vệ Minh Khê như trước đó. Bởi vậy Cao Mộ Ca càng ngày càng chướng mắt Dung Vũ Ca, từ sau khi nữ nhân này trở về, hoàng tổ mẫu thương nàng còn nhiều hơn thương mình, trong lòng Mộ Ca vô cùng bất bình.

***

Rốt cuộc một ngày kia, chính xác là sau nhiều ngày Cao Mộ Ca không thể gặp được Vệ Minh Khê, liền tức giận xông thẳng vào Phượng Tường điện, không ngờ hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là Dung Vũ Ca cùng Vệ Minh Khê y quan không chỉnh tề đang ôm nhau, dù Cao Mộ Ca còn nhỏ tuổi nhưng cũng cảm thấy được điểm quái dị trong đó.

“Hai người đang làm cái gì đó?” Cao Mộ Ca hỏi.

Vệ Minh Khê xấu hổ vô cùng, vẻ mặt đỏ bừng, sao Tĩnh Doanh lại để Cao Mộ Ca vào đây chứ? Tình cảnh lúc đó làm cho Vệ Minh Khê chỉ muốn ngay lập tức đào một cái hố để chui vào thôi, Dung Vũ Ca phản ứng nhanh nhất, nhanh chóng kéo tấm chăn lên che lấy thân thể Vệ Minh Khê, vì Vệ Minh Khê hiện tại đại khái chỉ muốn vùi mặt vào đâu đó chết dí thôi.

“Ngươi nghĩ chúng ta đang làm gì?” Dung Vũ Ca hỏi ngược lại Cao Mộ Ca, nàng biết nha đầu này trưởng thành rất sớm, vậy thôi cứ thuận thế thành chương để nha đầu này biết sớm một chút, tránh để sau này nàng bị dạy cho một đống lễ giáo luân lý thì ngày sau càng khó chấp nhận được tình cảm của mình cùng Vệ Minh Khê, không chừng lại làm cho tình cảm của mình cùng Vệ Minh Khê gợn sóng.
————o0o————–

(1) : Trong bài Kích cổ (Đánh trống) – Bội Phong – Kinh Thi:

Tử sinh khế khoát.
Dữ tử thành thuyết.
Chấp tử chi thủ.
Dữ tử giai lão.
Hu ta khoát hề.
Bất ngã hoạt hề.
Hu ta tuân hề.
Bất ngã thân hề.

Dịch:

Tử sinh cách trở đôi nơi,
Cùng em anh đã nặng lời từ xưa.
Đôi ta những nguyện cùng già,
Cầm tay thủa ấy, bây giờ chưa quên.
Nhưng:
Cùng nhau thôi đã cách xa,
Sống đâu còn đến thân ta hỡi mình.
Thề xưa còn đó rành rành,
Nay thôi anh đã phụ tình cùng em.

Người đi quân dịch này nhớ gia đình, kể lại lúc mới lập gia đình, đã hẹn ước với vợ, chết sống hay xa cách cũng không bỏ nhau, lại nắm tay vợ mà hẹn nhau sống đến già.
============ 
Chương 120: Là ta nhặt được thôi!
“Không biết.” Cao Mộ Ca nhìn Dung Vũ Ca, sau đó nhìn khuôn mặt còn ửng đỏ của Vệ Minh Khê, ngơ ngác lắc đầu.

“Trên đời này không chỉ có nam tử và nữ tử có thể yêu nhau, nữ tử và nữ tử cũng có thể yêu nhau…”

“Vũ Ca, Mộ Ca vẫn còn nhỏ, chờ nó lớn một chút rồi nói sau cũng không muộn mà.” Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Vệ Minh Khê lập tức mở miệng cắt ngang lời Dung Vũ Ca.

Dung Vũ Ca nheo đôi mắt, nàng không chấp nhận Vệ Minh Khê lại một lần nữa lùi bước, hiện tại chỉ cần có chút gió khẽ lay động cũng làm cho thần kinh Dung Vũ Ca căng thẳng.

“Mộ Ca chỉ mới sáu tuổi thôi, nó không thể nào hiểu hết được chuyện đó đâu, chờ nó lớn thêm chút nữa ta sẽ tự nói với nó.” Vệ Minh Khê nói, không phải nàng để ý đến việc Mộ Ca biết hay không, chỉ là Mộ Ca còn quá nhỏ, nên đơn giản nàng không muốn để nha đầu này phải biết quá nhiều chuyện không phù hợp với lứa tuổi của nó.

“Mộ Ca, con đi ra ngoài trước đi, hoàng tổ mẫu muốn nói chuyện với mẫu hậu con.” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng dỗ dành Cao Mộ Ca.

“Người này không phải mẫu hậu của ta.” Cao Mộ Ca nói những lời này xong mới miễn cưỡng xoay người đi ra ngoài, để cho Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê ở lại cùng nhau.

Dung Vũ Ca nheo mắt, mình có thể không nhận nó nhưng nó không thể không nhận mình được, nói thế nào thì nói nó cũng do mình sinh ra mà, đây là sự thật không thể chối cãi.

“Nếu sau này nó không thể thông cảm cho tình cảm của ta và nàng, nàng sẽ làm thế nào?” Dung Vũ Ca giả thiết.

“Đến lúc đó chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, được không?” Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, chân thành nói, khi đó, trách nhiệm của mình cũng đã hết rồi.

Dung Vũ Ca nghe xong điều này, trong lòng mới có chút thoải mái, câu nói này có lẽ mới là điều quan trọng nhất đối với nàng, hiện tại tuy Vệ Minh Khê vẫn bị trách nhiệm đè nặng trong lòng nhưng có những lời này đối với nàng cũng đã đủ rồi, điều nàng mong muốn thật ra rất đơn giản.
“Được chứ, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau bước đi, cùng du sơn ngoạn thuỷ, đi thật nhiều nơi nhé…” Dung Vũ Ca nghĩ đến cảnh tượng ấy thì cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

“Ta sợ khi đó ta già rồi, không đi nổi nữa.” Vệ Minh Khê cười nói, cả đời này, khoảng thời gian hạnh phúc nhất chính là lúc nàng cùng Dung Vũ Ca ở Giang Nam du thuyền.

“Không đâu, nếu Chỉ nhi đi không nổi, ta có thể cõng Chỉ nhi mà…” Dung Vũ Ca khẽ vuốt ve đôi gò má thanh tú của Vệ Minh Khê, chân thành nói, cả đời này sẽ không bao giờ rời xa.

Vệ Minh Khê giống như thấy được cảnh tượng Dung Vũ Ca đang cõng mình, trên môi khẽ nở nụ cười. Kiếp này nếu không có Dung Vũ Ca, có lẽ suốt cuộc đời mình sẽ an an phận phận sống trong toà cung điện lạnh lẽo, nhốt cuộc đời trong bốn bức tường nguy nga lộng lẫy, chỉ biết mơ tưởng tới một hạnh phúc nhân sinh bình thường mà không dám đòi hỏi, cũng không dám bước tới nửa bước nào.
“Vũ Ca, cám ơn nàng.” Vệ Minh Khê ôm Dung Vũ Ca, nhẹ nhàng nói, cám ơn nàng đã không buông tay, cám ơn nàng vẫn còn yêu ta.

“Ngốc!” Dung Vũ Ca vòng tay ôm lấy Vệ Minh Khê, hạnh phúc hay không có lẽ thật sự chỉ nằm trong một ý niệm của mình, nếu như mình lựa chọn rời đi thì làm sao còn có cảnh này được nữa? Có lẽ rất nhiều năm về sau mình cũng có thể buông xuống, nhưng nhất định sẽ không tốt như bây giờ. Nếu không yêu, đã không cần tức là không cần, nhưng nếu đã yêu thì cũng nên buông xuống dù không thể buông xuống.

***

“Ta biết hai người thế nào cũng nói ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện, chừng nào lớn lên thì tự nhiên sẽ hiểu” Thấy Vệ Minh Khê vừa đi ra, Cao Mộ Ca liền nhướn mày lên tiếng trước, không cho Vệ Minh Khê kịp mở miệng nói điều gì khác. Quả thật Cao Mộ Ca rất hận sao mình không thể lập tức lớn lên kia chứ.Vệ Minh Khê buồn cười lắc lắc đầu, hài tử này đúng là tiểu quỷ mà.
“Nếu đã biết thế thì không cần hỏi nữa, nếu không lại khiến cho hoàng tổ mẫu ngươi thêm phiền. Chuyện hôm nay người không được nói lung tung ra ngoài, vừa nhìn đã biết ngươi là một hài tử chuyên tuỳ tiện nói lung tung rồi.” Dung Vũ Ca nhíu mày nói, trước đây mình cũng láu cá thế này, vậy mà không ngờ xú nha đầu này so với mình còn tinh tường hơn.

“Còn lâu ta mới nói lung tung!” Dù sao Cao Mộ Ca cũng chỉ là một hài tử, lập tức trừng mắt với Dung Vũ Ca, ăn miếng trả miếng, ai nói mình chỉ là một tiểu hài tử bình thường, mình đâu có làm cho ngoại tổ mẫu thêm phiền giống ai kia! Thật ra trong tiềm thức, Cao Mộ Ca cũng loáng thoáng biết cảnh tượng hôm nay mình nhìn thấy có chút gì đó bất thường, nhưng nàng nhất định sẽ không nói với người khác, hơn nữa nàng biết nói cùng ai đây? Ngoại tổ mẫu đã nói, làm hoàng đế không thể dễ dàng tin những người bên cạnh, mọi sự tình phải đặt ở trong lòng, bất động thanh sắc, không biết đối với việc này có phải thế không?

Dung Vũ Ca thấy Cao Mộ Ca trừng mắt với mình, cũng ngẩng mặt lên đáp trả, còn đâu bộ dáng của một mẫu thân? Kỳ thật Dung Vũ Ca cũng từng lén lút nhìn ngắm Cao Mộ Ca, lòng thầm nghĩ nha đầu này bộ dáng thật khó coi, xấu xí như vậy làm sao có thể do mình sinh ra được? Ngoại trừ đầu óc cũng không hoàn toàn chứa bã đậu ra thì chẳng có chút gì giống mình cả, từ nhỏ đến lớn mình đã khuynh quốc khuynh thành, sao nàng chẳng thừa hưởng được gì từ mình hết nhỉ?

“Chỉ nhi, xú nha đầu này chắc không phải do ta sinh ra đâu nhỉ?” Dung Vũ Ca vô cùng nghi hoặc nói.

Vệ Minh Khê nghe vậy không khỏi mỉm cười, tận đáy lòng lại thầm cao hứng, lần đầu tiên Dung Vũ Ca chủ động nhắc tới Mộ Ca, tuy rằng là ghét bỏ diện mạo nữ nhi, nhưng dù sao cũng đã tiếp nhận sự thật này.

Chỉ có khi Dung Vũ Ca chấp nhận mình là mẫu thân mới có thể lo lắng hài tử của mình xấu xí thôi. Vệ Minh Khê vẫn nhớ như in lần đầu tiên khi nàng nhìn thấy Dung Vũ Ca, lúc ấy Vũ Ca cũng tầm tuổi như Mộ Ca, đôi má hồng hồng phúng phính, trời sinh đã có dáng dấp mỹ nhân rồi, hài tử Mộ Ca này ngũ quan cũng coi như thanh tú, nhưng thực sự không thể nào được như Dung Vũ Ca năm đó.

“Thiếu nữ mười tám tất sẽ thay đổi, qua vài năm nữa ngũ quan của nó sẽ rõ ràng hơn, nhất định sẽ xinh đẹp mà.” Vệ Minh Khê thấy bộ dáng Cao Mộ Ca đã tức giận đến mức muốn nhảy bổ vào Dung Vũ Ca, liền vội vàng nói tốt cho nàng, trấn an cảm xúc của Mộ Ca. Bởi vậy mới nói, bất luận là nữ nhân nào, dù lớn hay nhỏ cũng đều kiêng kị người khác nói mình xấu xí, cho dù là tiểu cô nương cũng thế thôi. Đúng là hai mẹ con “tiểu hài tử” mà, liên tục đấu võ mồm với nhau, Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, buồn cười lắc lắc đầu.

Lời Vệ Minh Khê làm cho Cao Mộ Ca vô cùng vui sướng, đối với những lời của Vệ Minh Khê nói ra, Cao Mộ Ca luôn luôn tin tưởng, nàng tin rằng qua mấy năm nữa khi mình trưởng thành, nhất định sẽ rất xinh đẹp, rõ ràng là một tiểu cô nương tràn ngập khát khao việc mình lớn lên sẽ trở thành một mỹ nữ.

“Theo ta thấy thì không được đâu, bộ dáng nó đã thế này, cho dù có phát triển chắc cũng không xinh đẹp gì đâu. Trước đây dáng vẻ ta đáng yêu cỡ nào chứ, người gặp người thích, ai gặp cũng khen ta xinh đẹp mà, ngươi lớn vậy rồi đã có ai khen ngươi xinh đẹp chưa nào?” Dung Vũ Ca lại bồi thêm cho Cao Mộ Ca một gậy, nhất định chọc cho nàng tức khí, tất nhiên cũng không quên nâng mình lên một chút.

Cao Mộ Ca vừa nghe thế quả nhiên nhụt chí, đúng là cho đến bây giờ nàng cũng chưa bao giờ được ai khen xinh đẹp, nếu có cũng chỉ khen nàng thiên tư thông minh thôi. Nghĩ như vậy làm cho Cao Mộ Ca ỉu xìu, hoàn toàn quên mất nàng mới sáu tuổi thôi, còn chưa phát triển đầy đủ, diện mạo cũng chưa hoàn toàn định hình, vì thế Cao Mộ Ca quyết định từ nay về sau sẽ tiếp tục chán ghét cái người làm cho mọi khát khao tốt đẹp của mình biến mất này, cũng sẵn tiện giận cá chém thớt luôn tất cả những người xinh đẹp giống như Dung Vũ Ca.

“Xinh đẹp thì có tác dụng gì chứ, ta thông minh thì đủ rồi!” Cao Mộ Ca là người không chịu thua, lập tức không phục hướng Dung Vũ Ca hô.

“Đúng là thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ đào cũng méo*, ngươi không xinh đẹp nên ghanh ghét luôn những người xinh đẹp như ta chứ gì.” Tâm tình Dung Vũ Ca vô cùng sung sướng, cười rực rỡ nhưng đoá hoa xuân trong nắng sớm, đương nhiên việc khi dễ hài tử này làm cho nàng rất vui vẻ, Vệ Minh Khê nhìn mà xấu hổ thay cho Dung Vũ Ca, để cho một người tính tình như Dung Vũ Ca làm mẫu thân, xem ra cũng thật khó cho nàng.

*Nguyên Văn: Không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh

“Mộ Ca là hoàng đế, không cần xinh đẹp đâu, thông minh là đủ rồi.” Vệ Minh Khê tiếp tục trấn an cảm xúc của Cao Mộ Ca, thực tội cho hài tử này.

“Ngay cả hoàng tổ mẫu cũng thấy ta không xinh đẹp sao…” Cao Mộ Ca nghe xong, qua hồi lâu mới than thầm trong miệng.

Vệ Minh Khê vừa nghe liền sửng sốt, trong lòng cảm thấy khó xử, kỳ thật hài tử này không đến nỗi xấu, nhưng nếu so với dung nhan của Dung Vũ Ca thì quả thật không thể bằng.

Dung Vũ Ca nhìn bộ dáng quẫn bách của Vệ Minh Khê thì cười vô cùng vui sướng, quả nhiên Chỉ nhi cũng cảm thấy nha đầu kia xấu xí, bộ dáng không giống mình chút nào, Cao Mộ Ca kia tất nhiên không phải do mình sinh ra, là nhặt được thôi! Nghĩ được như thế rồi, tâm tình Dung Vũ Ca cũng tốt hẳn lên.
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna