Google.com.vn Đọc truyện Online

08/06/2018

Cung khuynh - chương 63 - 64

Đăng bởi Ngân Giang | 08/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 63: Dục cầu bất đạt
Vệ Minh Khê khẽ tránh vòng tay của Dung Vũ Ca, nhưng Dung Vũ Ca ôm nàng rất chặt. Vệ Minh Khê thở dài, đành thỏa hiệp, nàng xoay người lại, vội vàng kéo chăn đắp lên thân thể Dung Vũ Ca vốn đang lộ rõ ra ngoài: “Nếu lạnh như thế sao còn không mặc y phục?” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng trách.
“Chỉ nhi thật chẳng hiểu phong tình gì cả……” Dung Vũ Ca nhẹ giọng thì thầm, nhưng vẫn để cho Vệ Minh Khê nghe được. Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca hơi cúi đầu, dung nhan tuyệt mỹ có chút trắng nhợt, suối tóc đen thật dài khẽ tán lạc, làm cho trong lòng Vệ Minh Khê khẽ rúng động.


Dung Vũ Ca đẹp đến mức nào, nàng vẫn biết, Dung Vũ Ca yêu nghiệt mê người ra sao, nàng cũng hiểu, khát vọng trong lòng Dung Vũ Ca, nàng cũng mơ hồ cảm nhận được, chỉ là……


“Ngươi nghĩ gì trong đầu thì cũng thôi đi, ngoan ngoãn nghỉ ngơi, đêm nay không được phép không an phận, bằng không ta sẽ sang phòng khác ngủ.” Vệ Minh Khê cởi ngoại bào, nới rộng trung y, nhẹ nhàng kéo chăn, đem thân mình nằm gọn trong ổ chăn ấm áp cùng Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê chui vào liền lập tức đem thân mình dựa sát lại.

“Thật sao, chỉ cần Chỉ nhi lưu lại, người ta sẽ ngoan ngoãn.” Dung Vũ Ca đưa tay cùng chân cuốn chặt lấy Vệ Minh Khê, làm cho nàng có chút không được tự nhiên, hơn nữa Vệ Minh Khê cảm giác được thân thể Dung Vũ Ca không một mảnh vài, dán sát lên thân mình, lại càng mất tự nhiên hơn, bèn quay lại cầm lấy trung y bên cạnh đưa cho Dung Vũ Ca.

“Ngoan ngoãn mặc vào đi!” Vệ Minh Khê nghiêm mặt nói.

“Ừm.” Dung Vũ Ca không tình nguyện, tuỳ tiện nhận lấy bộ y phục mặc vào lại càng như ẩn như hiện, vô cùng gợi cảm. Dung Vũ Ca bắt lấy tay Vệ Minh Khê đặt lên vòng eo mảnh khảnh của mình, còn thân thể lại càng nằm sát vào lòng Vệ Minh Khê.   

Vệ Minh Khê chợt có có cảm giác vô lực trước nữ nhân này…miệng nói ngoan ngoãn nhưng hành động lại bằng mặt chứ không bằng lòng, cố tình dẫn dụ mình, rõ rành rành là không chịu an phận mà….

“Đừng hồ nháo nữa!” Vệ Minh Khê hơi thở có chút không yên ổn, Dung Vũ Ca hương thơm như đoá hoa lan, từng luồng nhiệt khí nóng bỏng phả vào cổ mình, khiến cơ thể mình tự dưng ngứa ngáy khó nhịn. Vệ Minh Khê biết loại cảm giác này cùng lúc trước hoàn toàn bất đồng.

Vệ Minh Khê có chút miệng khô lưỡi khô, sao nàng cảm thấy Dung Vũ Ca giờ phút này thực mê người đến vậy, làm cho người ta có cảm giác chỉ muốn làm cái gì đó……

“Chỉ nhi không muốn ta sao? Chỉ nhi không muốn thử cảm giác dùng ngón tay của mình chạm lên từng tấc, từng tấc da thịt của ta sao? Chỉ nhi không muốn nhìn bộ dáng của ta ở dưới thân Chỉ nhi vui hoan rên rỉ sao……” Môi Dung Vũ Ca cách mặt Vệ Minh Khê thật gần, thanh âm mập mờ phóng đãng, thì thào rót vào tai Vệ Minh Khê……

Bộ dáng dụ dỗ của Dung Vũ Ca như vậy thì cho dù là thánh nhân cũng sẽ bị nàng dẫn dụ, bằng chứng là Vệ Minh Khê đã hoàn toàn thất thủ, tim đập rộn ràng trong lồng ngực.


Vệ Minh Khê cảm giác được tay mình bị Dung Vũ Ca áp lên vòng eo mịn màng của nàng, nhẹ nhàng dẫn tay mình trượt lên làn da trẻ trung, trắng mịn như lụa ấy, cảm giác so với vuốt lên tơ tằm còn khiến người ta yêu thích hơn, không nỡ rời tay. Bàn tay vô thức thuận theo từ bên hông trượt xuống cái bụng nhỏ nhắn, cảm giác tuyệt vời đến mức khiến cho Vệ Minh Khê quên cả giãy dụa, thậm chí có chút mê muội thuận theo dẫn dụ của Dung Vũ Ca, mặc cho tay mình trượt lên da thịt non mềm……


Tuy rằng Vệ Minh Khê biểu hiện còn rất bị động, nhưng mà Dung Vũ Ca chỉ cần nghĩ đến bàn tay Vệ Minh Khê đang thực sự dán lên da thịt mình, được nàng vuốt ve liền giống như bị điện giật, thân thể khẽ run rẩy. Dung Vũ Ca chưa từng nghĩ tới, chỉ có một cái vuốt ve mà mình đã có phản ứng lớn như vậy.



Dung Vũ Ca khẽ rên một tiếng, nàng có thể tưởng tượng được bộ dáng mình ở dưới thân Vệ Minh Khê phóng đãng thế nào, bởi vì người đó là Vệ Minh Khê nên nàng mới có cảm giác mãnh liệt đến thế……

Dung Vũ Ca cỡ nào hy vọng Vệ Minh Khê có thể chủ động hơn một chút, một khi Vệ Minh Khê muốn mình, nàng chắc chắn sẽ không còn muốn quay đầu nữa. Còn như bây giờ, Vệ Minh Khê cùng chính mình lúc nào cũng dây dưa không rõ, mình muốn Vệ Minh Khê “yêu” mình, muốn đến sắp phát điên rồi!

Dung Vũ Ca bắt lấy tay Vệ Minh Khê đặt lên đôi tiểu bạch thỏ mềm mại đầy đặn của mình, mà Vệ Minh Khê giờ phút này hoàn toàn bị Dung Vũ Ca dẫn dắt, cảm giác được trong lòng bàn tay một khối mềm mịn vô cùng. 

Vệ Minh Khê vừa mới đặt tay lên, thần kinh Dung Vũ Ca lập tức căng thẳng, nàng sợ Vệ Minh Khê sẽ rút tay về…

Điều làm cho Dung Vũ Ca cảm thấy may mắn chính là cho đến bây giờ Vệ Minh Khê cũng không có biểu hiện gì chán ghét. Khi bàn tay Vệ Minh Khê đặt lên cặp song nhũ so với nàng còn đầy đặn mềm mại hơn, tay liền vô thức nhẹ nhàng đè xuống, hai hạt hồng đậu cũng lập tức se cứng lại. Dung Vũ Ca cảm giác được Vệ Minh Khê đã bắt đầu chủ động liền buông tay mình ra, để cho Vệ Minh Khê tự do phát huy, thân thể nàng yêu thích từng cái đụng chạm của Vệ Minh Khê. Tuy chỉ là những động tác nhẹ nhàng, nhưng vẫn làm cho nàng có phản ứng mãnh liệt.

Giờ phút này đầu óc Vệ Minh Khê đã hoàn toàn bị vây trong trạng thái hỗn độn, nàng chỉ biết thân hình trẻ trung khêu gợi mà mê người kia đang dẫn dụ mình. Theo bản năng nàng cảm thấy tư thế nằm lúc này không thật khiến nàng tận hứng, thân thể khẽ động, liền dễ dàng đem Dung Vũ Ca đặt dưới thân, hiển nhiên cũng vì Dung Vũ Ca cực kì phối hợp với Vệ Minh Khê.

Dung Vũ Ca đúng như ý nguyện được nằm dưới thân Vệ Minh Khê, lòng tràn đầy chờ mong hành động tiếp theo của mẫu hậu. Vệ Minh Khê bởi động tình mà khuôn mặt nhiễm một tầng đỏ ửng, bộ dáng lại vô cùng ôn thuận dịu dàng. Trong trường hợp thế này, dù cho có là thánh nhân cũng biến thành đại dã lang, Vệ Minh Khê không phải thánh nhân, tất nhiên đã động tâm, nhưng do bản tính vốn ôn hoà nên nàng vẫn như trước không chút vội vàng mà chậm rãi thăm dò từng tấc thân thể của Dung Vũ Ca.

Vệ Minh Khê đặt môi lên cánh môi mềm mại của Dung Vũ Ca, thu lấy hương thơm mê người ấy, đầu lưỡi Dung Vũ Ca cuồng nhiệt cùng đầu lưỡi Vệ Minh Khê nhảy múa, cơ hồ muốn đổi khách thành chủ. Nàng cảm giác được những ngón tay Vệ Minh Khê đặt trên thân thể mình bắt đầu hoạt động, chạm đến đâu, da thịt nơi đó giống như bị thiêu đốt, thân thể nóng hừng hực, tràn đầy khát khao. Dung Vũ Ca đưa tay ôm lấy Vệ Minh Khê, đem thân thể mình hướng vào thân thể người yêu, hy vọng có thể giảm bớt cảm giác nóng rực bức bối mà mình đang phải chịu đựng…..


Đôi môi Vệ Minh Khê dần dần di động xuống dưới, ôn nhu hôn vào cần cổ trắng ngần của Dung Vũ Ca, làm nàng chịu kích thích khẽ rên một tiếng, kia rõ ràng là thanh âm vui sướng cực kì, dễ nghe đến mức làm cho Vệ Minh Khê càng thêm mê mẩn.

Khi đôi môi tiến đến vùng đồi núi cao ngất ấy, Vệ Minh Khê chỉ biết ngây người mê muội ngắm nhìn, rõ ràng mình cũng đồng dạng có những thứ này, nhưng cho đến bây giờ mới biết, thì ra có thể làm người ta mê luyến đến thế……   

Tự dưng đến đây thì không biết phải làm gì nữa, trong nháy mắt Vệ Minh Khê ngẩn người, làm cho Dung Vũ Ca chờ đến mức hoảng hốt, nàng khát vọng Vệ Minh Khê có thể âu yếm mình, khát vọng Vệ Minh Khê thưởng thức mình.

“Chỉ nhi……” Dung Vũ Ca ôm lấy cổ Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng kéo thấp đầu Vệ Minh Khê xuống một chút, để khuôn mặt nàng áp vào cặp nhũ phong mềm mại….


Nếu đến lúc này Vệ Minh Khê mà còn không biết làm gì nữa thì thật sự quá nghiêm chỉnh rồi. Vệ Minh Khê rốt cục không phụ sự mong đợi của Dung Vũ Ca hôn nhẹ lên nụ hoa kia, từ tốn ngậm lấy nó, Dung Vũ Ca cơ hồ thiếu chút nữa đã hét lên. Tận mắt nhìn thấy Vệ Minh Khê cúi đầu thưởng thức mình, Dung Vũ Ca có cảm giác một cỗ nhiệt lưu đang cuồn cuộn chảy xuống……

“Nóng quá……” Dung Vũ Ca theo bản năng vặn vẹo thân thể. Vệ Minh Khê rất ôn nhu nhưng cũng đủ khiến nàng như thể bị bức điên rồi. Dung Vũ Ca trực tiếp nắm lấy ngón tay Vệ Minh Khê tiến nhập đoá hoa đã hé mở từ lâu, cảm giác ẩm ướt nóng ấm khiến Vệ Minh Khê cả kinh, mọi hồn phi phách tán, mọi lý trí phút chốc đều trở lại. 


Giờ phút này Dung Vũ Ca tuy yêu mị đến tận xương, làm cho người ta có cảm tưởng muốn đem nàng thưởng thức từng chút một, nhưng Vệ Minh Khê không dám, nàng sợ, sợ nếu bước qua ranh giới cuối cùng ấy, nàng sẽ không còn đường thối lui.    

Vệ Minh Khê rút tay về, đem y quan không chỉnh tề trên người Dung Vũ Ca sửa sang lại rồi nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngủ đi.”


Dung Vũ Ca không thể tin nhìn Vệ Minh Khê. Lúc này nàng đang bị dục bị hỏa thiêu đốt, nhưng Vệ Minh Khê, nữ nhân đáng giận này lại nói nàng hãy ngủ đi, thật không thể tin nổi.

Dung Vũ Ca muốn khóc, thân thể nàng vẫn còn nóng hừng hực như thiêu như đốt, tuy rằng nàng còn trẻ, thời gian còn nhiều, nhưng mà nàng thật rất đau đớn…


“Chỉ nhi, người ta muốn mà……” Dung Vũ Ca không thẹn thùng nói, làm cho Vệ Minh Khê đỏ bừng cả mặt. Sao Dung Vũ Ca có thể đem những lời này nói ra? Không tuân thủ tí qui củ nào của nữ nhi cả……


“Ngoan, ngủ đi.” Vệ Minh Khê ôm lấy Dung Vũ Ca, nhẹ nhàng dỗ dành, cảm thấy mình thật là đáng chết. Mình vừa rồi sao cứ y như nhập ma, sao đối với Dung Vũ Ca lại làm ra chuyện như vậy?


Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, biết hôm nay nhất định dục cầu bất đạt. Xem ra câu dẫn lại thất bại, nhưng cũng không thể làm gì khác. Vệ Minh Khê, nàng thật biết cách hành hạ ta mà, một ngày nào đó chắc chắn ta sẽ khiến nàng không thể xuống giường được, hừ!

Nhưng dù sao đêm nay thế nào cũng không ngủ được, Dung Vũ Ca tiếp tục thở dài! Ánh mắt tràn đầy u oán truyền lại làm cho Vệ Minh Khê có chút chột dạ...

================= 
Chương 64: Vệ Minh Khê đền bù "thiệt hại"

Tối hôm qua Vệ Minh Khê ngủ cũng không yên ổn, Dung Vũ Ca cứ rúc vào lòng mình, đẩy ra một chút nàng lại càng dính sát lại, làm cho Vệ Minh Khê bất đắc dĩ chỉ biết thở dài. Thật ra Vệ Minh Khê không có thói quen có thêm một người trên giường, nhưng từ khi có Dung Vũ Ca, mới bắt đầu hình thành thói quen này.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca đang ngủ say, ngón tay nhẹ nhàng vén những lọn tóc dài đang rủ xuống trên gương mặt nàng, lộ ra dung nhan phong hoa tuyệt đại, lặng lẽ ngắm nhìn đến xuất thần. Nữ nhân mĩ mạo này vốn là thê tử của Hiên nhi, nhưng hiện giờ nàng đang ngủ trên giường của mình, trong lòng Vệ Minh Khê chợt có cảm giác vô cùng phức tạp.


“Mẫu hậu, người ta muốn mà…” Dung Vũ Ca nói mơ, làm cho bàn tay Vệ Minh Khê đang âu yếm vuốt ve mái tóc nàng chợt khựng lại, gương mặt cũng ửng đỏ. Dung Vũ Ca ngay cả trong mộng cũng không đàng hoàng, Vệ Minh Khê có thể tưởng tượng ra Dung Vũ Ca đang mơ thấy cái gì. Nghĩ đến tình cảnh tối qua, gương mặt lại càng đỏ bừng hơn trước.


Vệ Minh Khê lay nhẹ thân mình Dung Vũ Ca, kêu nàng rời giường. Dung Vũ Ca mơ mơ màng màng mở đôi mắt, thấy ghét, mộng đẹp tự dưng bị phá hỏng giữa chừng, nếu là người khác đánh thức chắc chắn Dung Vũ Ca đã bộc phát tính tình đại tiểu thư. Nhưng khi nhìn thấy Vệ Minh Khê lại si ngốc cười ngây ngô, đưa tay nâng khuôn mặt Vệ Minh Khê, khẽ hôn nàng, hành động quá đỗi thân thiết khiến Vệ Minh Khê ngượng ngùng, nhẹ nhàng tránh né.

“Đừng làm rộn, mau rời giường thôi……” Vệ Minh Khê nghiêm mặt nói, bằng không Dung Vũ Ca sẽ không chịu nghe lời.

“Không muốn, người ta còn muốn ngủ, tối qua thân thể đói ơi là đói, chưa có ngủ ngon……” Lời Dung Vũ Ca rõ ràng là oán trách Vệ Minh Khê tối qua khiến nàng dục cầu bất đạt, đến nỗi một đêm lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, mà đáng giận là Vệ Minh Khê rõ ràng biết mình khó chịu nhưng vẫn cố ý làm bộ ngủ thiếp đi. Ghét Vệ Minh Khê chết được!

Vệ Minh Khê thật ra rất muốn giả ngu, bởi vì trong lòng nàng không biết làm thế nào với Dung Vũ Ca, rõ ràng toàn những lời nữ tử bình thường không dám nói, nhưng sao nàng có thể nói ra không chút kiêng kỵ nào như vậy!?


“Nữ tử không thể nói năng lộ liễu như thế!” Vệ Minh Khê nghiêm trang dạy dỗ, có những thứ vốn đã ăn sâu trong tâm niệm Vệ Minh Khê, tỷ như lễ giáo chẳng hạn.

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê cười, mẫu hậu nghiêm chỉnh quá, khí thế dạy dỗ y như khi ở trong cung làm hoàng hậu nương nương hiền minh không thể xâm phạm, bất quá mẫu hậu hiện tại đâu phải hoàng hậu nương nương, mà chính là nữ nhân của mình!

Dung Vũ Ca yêu thích những lúc Vệ Minh Khê bởi vì chống đỡ mình càn rỡ không được nên phải cố thể hiện bộ dáng nghiêm trang hướng mình giáo huấn. Thực khả ái mê người khiến người ta phải ngẩn ngơ hồ đồ!

“Ta vừa rồi nói gì lộ liễu lắm sao?” Dung Vũ Ca ra dáng ngây thơ vô tội, đem câu nói của Vệ Minh Khê hỏi ngược lại. Vệ Minh Khê đột nhiên cảm thấy Dung Vũ Ca thực xảo quyệt vô lại, may mà mình được giáo dưỡng tốt. Câu nói vừa rồi tuy không có gì lộ liễu nhưng “ý tứ” trong đó rõ ràng mình vừa nghe đã hiểu được ngay, nàng nói vậy không lẽ ý nói do tự mình nghĩ sai lệch hay sao?

“Phải nói là đói bụng, sao lại nói là thân thể rất đói?” Vệ Minh Khê nhíu mày hỏi.

“Bụng chẳng lẽ không thuộc về thân thể sao? Đã đói bụng thì thân thể tất nhiên cũng đói chứ sao!” Mẫu hậu không ngờ lại cùng mình cãi cọ, Dung Vũ Ca cảm thấy vui thích vô cùng, nhìn đến bộ dáng không chịu thua của Vệ Minh Khê, thật đáng yêu làm cho người ta chỉ muốn đặt nàng dưới thân mà khi dễ một phen. Mà thật ra dù Vệ Minh Khê có bộ dạng thế nào thì Dung Vũ Ca cũng cảm thấy nàng đáng yêu cả!


“Coi như miệng lưỡi ngươi lợi hại!” Vệ Minh Khê thấy mình biện giải không thắng, cảm thấy mất mặt liền đứng dậy, bắt đầu mặc y phục vào, không thèm nói chuyện với Dung Vũ Ca nữa.

“Miệng ta thật sự rất lợi hại sao? Có phải làm cho Chỉ nhi rất thoải mái hay không?” Dung Vũ Ca hoa si nhìn bóng lưng Vệ Minh Khê, hỏi không đứng đắn tí nào. Ờ thì Chỉ nhi thoải mái là tốt rồi.

Đề tài nào cũng có thể bị Dung Vũ Ca vặn vẹo ra thành như vậy, Vệ Minh Khê đang mặc y phục chợt dừng tay, tự nhiên muốn bóp chết Dung Vũ Ca ngay tức thì.

“Dung Vũ Ca, ngươi ngậm miệng lại cho ta!” Vệ Minh Khê lạnh lùng ra lệnh. Rất rõ ràng nếu Dung Vũ Ca nói thêm cái gì nữa, nàng sẽ giận thật cho coi.

“Chỉ nhi không hiểu tình thú gì hết……” Dung Vũ Ca nhỏ giọng ai oán.

“Ngươi không phải đã sớm biết thế sao?” Vệ Minh Khê lãnh đạm nói, chỉnh trang lại y phục rồi đến ngồi trước bàn trang điểm, cầm lấy chiếc lược làm bằng gỗ đào, nhẹ nhàng chải tóc.

Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê lãnh đạm như thế, cũng nhanh tay mặc y phục, nhanh chóng thu dọn giường gối rồi đi đến phía sau Vệ Minh Khê, rất tự nhiên tiếp nhận lấy cây lược gỗ trong tay nàng.


“Dĩ nhiên ta biết rõ Chỉ nhi vừa nhát gan vừa cố kỵ, Chỉ nhi đối với người khác lãnh đạm, Chỉ nhi có đôi khi rất không thú vị, Chỉ nhi có đôi lúc khiến người ta phải giận, nói không chừng ngày sau sẽ làm ta thương tâm, nhưng ta vì cái gì vẫn yêu nàng như thế này đây? Chớp mắt một cái đã yêu nàng mười mấy năm, nhất định là nàng đã dùng tình chú với ta, bỏ bùa ta, làm cho ta càng lún càng sâu. Nàng không biết ta yêu nàng đến mức nào, bởi vì tình yêu của nàng dành cho ta nhất định so với ta không bằng……”

Dung Vũ Ca nhẹ nhàng đưa ngón tay cùng cây lược đào nho nhỏ chải mái tóc đen dài của Vệ Minh Khê. Từ khi bị Thước Nhi cười nàng không chải nổi đầu cho mẫu hậu, nàng trở về đã luyện tập thật tốt, hiện tại động tác đã vô cùng thuần thục linh hoạt.

Vệ Minh Khê không đáp lời, mà thực chất giờ phút này nàng cũng không biết nói gì để hồi đáp Dung Vũ Ca, nếu nói yêu, nàng vẫn thấy có gì đó thực xa lạ. Nàng chỉ biết bản thân mình không muốn Dung Vũ Ca biến mất, nàng chỉ biết khi Dung Vũ Ca gặp chuyện không may nàng thực sự rất lo lắng, nỗi lo không thua gì so với tình cảm dành cho thân sinh nhi tử của mình. Nàng đối với Hiên nhi nhất định là yêu, vậy đối với Dung Vũ Ca cứ coi là yêu đi. Nhưng mà, tuy yêu hai người nhưng lại là thứ tình cảm xung đột với nhau. Vệ Minh Khê chợt cảm thấy, mình dù có một bụng tài hoa cũng tìm không ra biện pháp nào lưỡng toàn.

“Quả thật là không hiểu phong tình mà, lúc này nàng lẽ ra phải có chút bày tỏ gì mới đúng!” Dung Vũ Ca khẽ giận nói, nhưng trong lòng biết rõ, trong tâm Vệ Minh Khê đối với mình vẫn còn do dự. Đáng chết, lẽ ra ban đầu không nên gả cho thái tử biểu đệ, để bây giờ biến thành một bức tường trong lòng Vệ Minh Khê, không sao vượt qua được.

“Vũ Ca……” Vệ Minh Khê muốn nói lại thôi.

“Mà thôi, ta thà rằng nàng không hiểu phong tình, cũng không muốn nàng nói gì khiến ta phải khổ sở.” Dung Vũ Ca mỉm cười. Trong lòng nàng có bao nhiêu đau khổ, cũng chỉ có nàng biết được thôi.

Vệ Minh Khê cũng không nói tiếp nữa. Tâm tư của Dung Vũ Ca đối với mình, nàng làm sao lại không biết. Mấy tháng trước Dung Vũ Ca ngay cả chải một kiểu tóc hơi phức tạp chút cũng không biết, hiện tại so với Tĩnh Doanh còn khéo léo nhanh nhẹn hơn. Thực khó cho một đại tiểu thư từ nhỏ đã quen được người ta hầu hạ như nàng, nay lại khuất thân phục thị mình.

“Vũ Ca, ngươi hà tất ủy khuất mình như vậy, không cần vì ta mà làm ra cái gì, có lẽ không đáng đâu……” Vệ Minh Khê thở dài nói.

“Ta vì Chỉ nhi làm hết thảy, đều là ta cam tâm tình nguyện, mà cũng là do ta thích nữa, giống như lúc này vì Chỉ nhi mà chải đầu vậy. Ta thích những khoảnh khắc ấm áp thân thiết cùng Chỉ nhi, không có khoảng cách nào cả, cho nên tóc của Chỉ nhi, ngày sau chỉ có thể để ta chải, Tĩnh Doanh cũng không được!” Dung Vũ Ca bá đạo nói.

Vệ Minh Khê chợt kéo Dung Vũ Ca ngồi lên đùi mình, Dung Vũ Ca chỉ thiếu chút nữa là tim đã nhảy ra khỏi lồng ngực. Mẫu hậu không phải cảm động muốn hôn mình đấy chứ? Được ngồi trên đùi mẫu hậu, có chút xấu hổ, nhưng cũng đã mong đợi từ lâu!!


Trong đầu Dung Vũ Ca tràn ngập toàn ý nghĩ kỳ quái, nàng hoàn toàn quên mất Vệ Minh Khê là người đứng đắn thế nào. Nàng kéo mình vào lòng để thân thiết gì đó, tuyệt đối không thể nào!

“Ta không có tài cán vì ngươi làm gì nhiều, nhưng bất quá ta có thể hoạ mi cho ngươi.” Vệ Minh Khê chân thành nói, thuần túy là muốn đáp lễ mà thôi.“Vẽ lông mi?” Ngữ khí Dung Vũ Ca lúc đầu có chút thất vọng, nhưng ngay lập tức tâm trạng nhảy nhót cả lên. Mẫu hậu hoạ mi cho mình, chẳng phải rất giống trượng phu hoạ mi cho ái thê sao? Cảnh tượng kia, chỉ cần tưởng tượng Dung Vũ Ca đã thấy đáng yêu đến cực điểm.

“Ta chưa từng hoạ cho người nào, không biết có thể họa tốt hay không? Thôi nên quên đi……” Vệ Minh Khê nghe ngữ khí mất mát của Dung Vũ Ca, nghĩ lại sợ mình họa không tốt, trong lòng cũng có chút do dự liền quyết định rút lui.


“Người ta muốn Chỉ nhi hoạ mi, nhất định sẽ rất đẹp, rất đẹp mà!” Dung Vũ Ca lòng tràn đầy chờ mong Vệ Minh Khê vẽ mi cho mình. Nàng có thể tưởng tượng được mình sẽ đẹp thế nào, yêu nghiệt thế nào khi xuất hiện trước mắt thế nhân.

Vệ Minh Khê cầm lấy mi bút, nhẹ nhàng phác hoạ đôi mi cong cong hoàn mỹ của Dung Vũ Ca, biểu tình vô cùng nghiêm túc, ghé sát vào mặt Dung Vũ Ca, hơi thở nhẹ nhàng quấn quýt, hết thảy đều làm cho Dung Vũ Ca hạnh phúc muốn rơi lệ, thực sự cảm giác so với nằm mộng còn có phần không chân thật hơn……

Vệ Minh Khê không hề biết hành động tuỳ hứng này của mình lại mang đến cho Dung Vũ Ca cảm giác hạnh phúc trước nay chưa từng có đến thế nào, nàng chỉ biết chuyên tâm tỉ mỉ hoạ cho Dung Vũ Ca thôi.

Vệ Minh Khê thu bút, hài lòng nhìn đôi mày liễu trước mặt, vừa vặn chạm phải ánh mắt câu nhân kia, lập tức bị hút vào. Vệ Minh Khê vô thức nhẹ nhàng tiến lại, đặt môi lên cánh môi mềm mại của Dung Vũ Ca, có lẽ ngay cả chính nàng cũng không biết hành động ấy như thế nào lại phát sinh.


Ngày sau Vệ Minh Khê cuối cùng tổng kết được, không thể cùng Dung Vũ Ca nhìn nhau, bằng không chắc chắn sẽ bị nàng câu mất hồn phách!

Giống như là bây giờ, Vệ Minh Khê hoàn toàn vô ý thức bị Dung Vũ Ca câu dẫn!

Dung Vũ Ca lòng tràn đầy chờ mong, môi cùng môi quấn quýt triền miên, kia ôn nhu lại dần thêm gấp gáp, hôn càng lúc càng sâu, ý loạn tình mê. Hoạ bút trong tay Vệ Minh Khê bất giác rơi xuống khiến nàng giật mình, lúc ấy mới phát hiện giờ phút này nàng cùng Dung Vũ Ca tư thế rất ái muội. Mới sáng sớm, nàng sao cũng trở nên càn rỡ giống Dung Vũ Ca như thế? Vệ Minh Khê tự khiển trách mình.


Dung Vũ Ca chưa thoả mãn, liếm nhẹ khoé môi, vẫn có cảm giác ăn không no a! Mẫu hậu không thể một lần để mình được ăn no sao?

“Họa tốt lắm, ngươi dọn dẹp gọn gàng đi, ta đi ra ngoài trước……” Vệ Minh Khê chạy trối chết.


Dung Vũ Ca cười cười lắc đầu, đến khi nào thì mẫu hậu mới không thẹn thùng nữa đây? Dung Vũ Ca ngắm nhìn mình trong gương, khí sắc coi như không tính đi, nhưng vì sao hôm nay tự ngắm lại còn thấy mình đẹp hơn so với thường ngày vậy?
----------------------------------

“Tiểu Vũ Ca đâu?” Dung Quý hỏi Vệ Minh Khê.


“Nàng sắp đi ra rồi đấy.” Vệ Minh Khê hồi đáp.


“Nàng có khỏe không?” Liễu Tam nương hỏi, ánh mắt nhìn Vệ Minh Khê như thể đang nhìn cháu dâu. Bộ dạng so với tuyệt thế dung mạo của người nhà Dung gia thì không được tốt lắm, chỉ có thể xem như thanh tú, mặt mày thanh nhã như đoá thanh liên, nhưng thật ra cũng chỉ coi là được. Tuy rằng nói nàng ba mươi hai tuổi, so với tiểu Vũ Ca lớn hơn rất nhiều, nhưng nhìn đi nhìn lại nhiều lắm chỉ khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, đứng chung một chỗ chẳng những không khác biệt mà ngược lại rất xứng đôi. Tuy nhìn nàng ôn hòa dễ gần, nhưng nếu ra vẻ uy nghiêm thì sợ là so với cô con dâu công chúa Vũ Dương còn bức người hơn. Ngày sau bị ăn gắt gao ắt hẳn là tiểu Vũ Ca rồi!

Nói cũng kỳ quái, người Dung gia đều bị nửa kia của mình ăn hiếp, Dung Quý bị Liễu Tam nương trị còn không nói, Dung Trực nổi danh là nghe lời Vũ Dương công chúa, chỉ sợ Dung Vũ Ca cũng không ngoại lệ .

“Rất tốt.” Vệ Minh Khê đối với ánh mắt sắc bén của Liễu Tam nương có chút không tự nhiên, nhưng ngoài mặt vẫn trấn định, không chút sơ hở.

“Người Dung gia chúng ta, cả đời chỉ biết yêu một người, một khi đã yêu, chính là yêu đến chết, nếu không được sẽ tự hủy diệt, hoặc nếu không tự hủy, thì chắc chắn sẽ yêu đến không còn đường lui. Tuy rằng ngươi thân phận đặc thù, nhưng nếu nàng đã yêu thương ngươi, chúng ta cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở làm ngơ, chỉ hy vọng lần sau đừng để chúng ta nhìn thấy nàng vì ngươi mà tìm đến cái chết, không muốn sống nữa. Phận làm trưởng bối, có người nào không hy vọng con cháu mình bình an đâu? Nàng là tâm can bảo bối trong lòng Dung gia chúng ta, không chấp nhận để người khác khi dễ!” Dung gia quả không hổ danh chuyên bao che khuyết điểm người nhà.

Dung Quý kéo Liễu Tam nương qua, dùng phúc ngữ nói chuyện: “Ngươi dùng thái độ ấy nói với Vệ Minh Khê, không sợ hù dọa nàng chạy mất, bảo bối của ngươi sẽ oán hận ngươi cả đời sao?”

“Nàng đoạt tâm can bảo bối của chúng ta, đương nhiên phải đối với tiểu Vũ Ca tốt, chẳng lẽ ngươi muốn tiếp tục nhìn thấy tiểu Vũ Ca vì nàng mà đòi sống đòi chết sao? Hơn nữa, Vệ Minh Khê là người dễ dàng bị dọa như vậy sao? Nếu đúng thật nàng vô dụng như thế, làm sao xứng đôi với tiểu Vũ Ca nhà chúng ta?” Liễu Tam nương nói là nói như thế nhưng vẫn thu liễm thái độ đối với Vệ Minh Khê một chút, dù sao hiện tại người sáng suốt đều biết, gia gia nãi nãi không đáng giá tiền, chỉ có người trong lòng mới đáng giá thôi! Ài, nữ nhân lớn rồi không quản được, tấm lòng chỉ biết hướng ra ngoài thôi!

“Ta hiểu, việc này là trách nhiệm của ta.” Vệ minh khê áy náy nói, nàng không từ chối lại ngoan ngoãn đồng ý làm cho Liễu Tam nương muốn mở miệng trách cứ cũng không được. Vệ Minh Khê là loại nữ tử như vậy, trêu chọc tới nàng hoàn toàn là tự mình làm khổ mình, sao tiểu Vũ Ca cứ nhất định phải siêu lòng trước nữ tử này đây? 

“Ta không phải bắt ngươi cùng tiểu Vũ Ca ở chung một chỗ vì ngươi áy náy, mà ta chỉ hy vọng ngươi có thể kiên định một chút để ở bên nàng!” Liễu Tam nương thở dài nói.

“Các ngươi đang nói cái gì vậy?” Dung Vũ Ca xuân quang đầy mặt đi ra, trên người tràn đầy hạnh phúc, có ngăn cũng ngăn không được. Liễu Tam nương nhìn tư thái kia của tôn nữ, nàng đang hoàn toàn đắm chìm trong tình yêu hạnh phúc. Hiện tại có bao nhiêu hạnh phúc, ngày sau ắt hẳn có bấy nhiêu thống khổ, trong lòng Liễu Tam nương không khỏi căng thẳng, lo lắng!

“Hôm nay khí sắc hồng nhuận, chắc cả đêm qua xuân quang vô hạn, vân vũ không ngừng a……” Dung Quý nói được một nửa, nhìn thấy tiểu Vũ Ca trừng mắt với mình mới ý thức được bên cạnh còn có một Vệ Minh Khê da mặt mỏng, liền lập tức ngừng lại. Nếu lại giống lần trước dọa nàng chạy mất, lại hành hạ một phen thì chắc tiểu Vũ Ca sẽ oán bọn họ đến chết mất!

“Không được nói lung tung, tâm can bảo bối của ta chạy mất, các ngươi đền cho ta được không?” Dung Vũ Ca trừng mắt nhìn hai lão.

Vệ Minh Khê nghe thấy gương mặt lập tức đỏ rần, xấu hổ đành quay mặt nhìn sang nơi khác, lão nhân không quy củ, trẻ nhỏ cũng bất kính! Dung gia độc đáo thế nào cuối cùng Vệ Minh Khê cũng hiểu được.



“Nói xem, các ngươi không cảm thấy người ta hôm nay đặc biệt sao?” Dung Vũ Ca hỏi Dung lão phu phụ.

Dung Quý phu phụ hai mặt nhìn nhau, sau đó phối hợp nhìn lại Dung Vũ Ca, vẫn là bộ dạng họa thủy kia, đâu có xấu đi đâu!

“Lông mi, có phải hay không đẹp hơn mọi khi?” Dung Vũ Ca vẻ mặt nhộn nhạo không kiềm được gấp gáp hỏi.

Vệ Minh Khê đứng bên chỉ muốn tìm cái động chui vào luôn! Dung Vũ Ca thật đúng là…… là đồ thích khoe khoang mà.

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Đọc truyện Online

Mã hóa Code

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Đọc truyện Online - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna