Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

08/06/2018

Cung khuynh - chương 65 - 66

Đăng bởi Ngân Giang | 08/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 65: Chuẩn bị trở về

“Gần đây chỉ ngắn ngủn trong ba tháng mà cả nước đều lan truyền nghi án trẻ con mất tích, quan phủ ghi án đã không dưới một trăm vụ, nghe nói năm nay là một năm quỷ ám, ngàn năm có một, yêu ma quỷ quái hoành hành, chuyên ăn thịt trẻ con……” 



Dung Quý vừa ăn vừa thuật lại chuyện không yên ổn gần đây nhất trong thiên hạ.


“Yêu ma quỷ quái luôn luôn là lời nói vô căn cứ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?” 

Dung Vũ Ca tò mò hỏi, nàng luôn thích nghe mấy việc kì bí, nhưng trên thực tế đây đều là mấy trò gạt người mà thôi.

“Ngươi thấy chuyện này thế nào?” 

Liễu Tam nương hỏi Vệ Minh Khê.

“Yêu ma quỷ quái bất quá chỉ là cách nói mê hoặc nhân tâm, nhất định là có nguyên do.” 

Vệ Minh Khê cau mày, cảm thấy trong chuyện này có gì đó kỳ quái, trẻ con mất tích, chuyện lớn như vậy, triều đình sao không có người nào coi trọng?

“Lúc Hiến đế luyện đan……” 

Dung Quý đang nói đột nhiên ngừng lại, đôi đũa trong tay Vệ Minh Khê bất chợt rơi xuống đất. Cổ thư có nói qua, lúc Hiến đế luyện đan từng dùng tim hài nhi để luyện đan, do đó mới xuất hiện lời đồn đãi yêu ma hoành hoành, khiến lòng người hoảng sợ……

Vệ Minh Khê bất giác lạnh run cả người, Hoàng Thượng luyện đan không quá nửa năm, đã trầm mê như thế, năm đó Hiến đế dùng tim trẻ con luyện đan đã đủ hoang đường, Cao Hàn cũng muốn giẫm lên vết xe đổ đó hay sao? Vệ Minh Khê không dám tưởng tượng, nếu Cao Hàn cứ tiếp tục luyện đan thì sẽ gây nên tình cảnh nào?

Dung Vũ Ca tâm vốn nhỏ nhen, nàng không muốn quản chuyện thiên hạ, nhưng cũng cảm giác được chuyến Giang Nam hành này có lẽ đã đến phút cuối cùng. Cầm bàn tay giá lạnh của Vệ Minh Khê, trong lòng có cảm giác hít thở không thông. 

Dung Vũ Ca biết rõ, nàng không lưu được Vệ Minh Khê! 

Vệ Minh Khê bản chất thiện lương, nếu nàng là một nữ tử ngốc nghếch chỉ biết việc nhà thì có lẽ không có gì phải lo. Nhưng vì cớ làm sao, nàng cứ học đủ thứ, từ sử sách đến quốc sách, nữ tử học nhiều như vậy để làm chi? Yêu nước thương dân để làm gì?

Dung Vũ Ca từ đầu đến cuối chỉ là một nữ tử ích kỷ, nàng bản chất đúng là họa thủy, vì người nàng yêu mà sẵn sàng hy sinh thiên hạ, thiên hạ ở trong mắt Dung Vũ Ca chẳng là gì cả! (nguyên tác: chó má không bằng)

Đúng lúc này, trên tửu lâu có vài hành khách vãng lai đến từ kinh đô đang thảo luận những tin tức gần đây.

“Ngươi biết không, Trương Gia Nhân chiếm đoạt nhà dân, cưỡng đoạt dân nữ, gia quyến nàng kia giữa đường cản kiệu thái tử kêu oan, kỳ thật mọi người đều nghĩ có làm vậy cũng vô ích, Thái tử văn nhược có ai không biết. Nhưng chuyện không ngờ đến là thái tử vốn yếu đuối lại dám chống lại Hoàng Thượng, chọc lên gai rồng, xông vào phủ quốc sư giải cứu thiếu nữ, còn đập phá phủ quốc sư nữa. Hoàng Thượng vì việc này mà nổi trận lôi đình, nghe nói ở ngự thư phòng chẳng những giận dữ tuyên bố muốn phế thái tử, lại còn cầm nghiên mực ném vào thái tử, thái tử bị ném trúng ngay trán, máu chảy không ngừng, trước mắt vẫn còn ở Đông cung tĩnh dưỡng…”

“Không ngờ thái tử văn nhược cũng có lúc anh hùng, xứng danh nhi tử của Vệ hậu, làm người ta thoả mãn nhân tâm. Thái tử ngày sau nếu có thể đăng cơ……”

“Thái tử có thể giữ vững yên ổn ngôi vị hay không còn khó nói, dù sao Vệ hậu vẫn còn tại Đông Đô đại quốc tự ăn chay niệm phật, không có Vệ hậu hậu thuẫn, thái tử cũng yếu thế đi nhiều…..”

Vệ Minh Khê nghe vậy, mặt liền trắng bệch, Hiên nhi sao dám chống lại Hoàng thượng lúc này? Không được, nàng phải lập tức trở về, nếu không tình cảnh Hiên nhi sẽ vô cùng nguy hiểm. Thái tử càng đắc nhân tâm, Hoàng Thượng càng không tha cho hắn!

Toàn thân Vệ Minh Khê lạnh run, không biết thương thế Hiên nhi thế nào? Ai cũng không thể thương tổn nhi tử nàng, dù người kia có là trượng phu nàng, cũng không được!

Dung Vũ Ca trong lòng mắng thầm Cao Hiên, ngươi cái đồ ngu ngốc này, không có việc gì lại học cái dũng của kẻ thất phu để làm chi? Khiến mẫu hậu ngươi lo lắng, ngươi sẽ vui vẻ sao? Hay nghĩ có thể lập tức thành đại anh hùng sẽ rất vui thích? Cao Hiên thực đáng giận!

---------------------------------

“Thu dọn đi, ngày mai trở về Đông Đô, cũng nên hồi kinh rồi.” 

Vệ Minh Khê nhẹ nhàng nói.

“Vệ Minh Khê, chúng ta không thể xa chạy cao bay, mặc kệ những chuyện phiền toái này sao?” 

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, khổ sở hỏi.

“Không được nói bốc đồng như thế! Thiên hạ này không yên ổn, ta đã không phải là một thê tử tốt, nếu không thể khiến trượng phu trở về chính đạo thì ta cũng muốn hết sức vì thiên hạ mà giữ vững thái bình, hơn nữa Hiên nhi cần ta!” Vệ Minh Khê nói, không có bất kỳ thương lượng nào.

“Vậy nàng nhất định phải đáp ứng ta, sau khi trở về không cho phép không để ý tới ta!” 

Dung Vũ Ca thấy nói gì cũng đều vô dụng, chỉ cầu sau khi hồi kinh Vệ Minh Khê không tránh né mình là tốt rồi.

“Vũ Ca, ta hiện tại không thể hứa hẹn với ngươi điều gì, nhưng ta sẽ tận lực tìm một biện pháp lưỡng toàn……” Vệ Minh Khê cũng không biết phải nói gì.
   
“Biện pháp lưỡng toàn? Nàng rõ ràng nghĩ không được, chỉ trả lời ta cho có lệ thôi!” 

Dung Vũ Ca tức giận hướng Vệ Minh Khê quát, có lẽ nàng biết những ngày tháng hạnh phúc đã không còn nhiều, nên lại càng luống cuống bất an.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca cuống cuồng khổ sở, nàng biết Dung Vũ Ca rối loạn, nhưng nàng quả thật lực bất tòng tâm, theo bản năng xoay người ôm lấy Dung Vũ Ca, muốn Dung Vũ Ca bình tĩnh trở lại.

Dung Vũ Ca giống như con báo nhỏ đang giương nanh múa vuốt, nhưng ở trong lòng Vệ Minh Khê lại từ từ bình ổn trở lại. Đáng giận, biết rõ rằng Vệ Minh Khê sẽ thương tổn mình, nhưng chỉ cần nàng hơi trấn an, mình liền buông khí giới đầu hàng. Dung Vũ Ca giận Vệ Minh Khê, cũng giận chính bản thân mình, một bụng đầy hỏa không chỗ nào phát tiết liền há mồm quay ra cắn vành tai Vệ Minh Khê một cái.

Vệ Minh Khê bị đau, kêu lên một tiếng, nhưng biết Dung Vũ Ca chẳng qua không muốn về, cũng không hé miệng nói gì. Dung Vũ Ca rốt cuộc vẫn rất thương yêu Vệ Minh Khê, cắn một cái, thấy Vệ Minh Khê đau lập tức đau lòng, đổi cắn thành liếm, mà Vệ Minh Khê cũng tùy nàng làm vậy……

--------------------------------------------

“Tiểu Vũ Ca, ngươi giận gia gia sao?” 

Dung Quý ngữ khí đáng thương hỏi, từ ngày hôm qua đến giờ, nàng cũng không thèm để ý đến mình .

“Biết rõ Vệ Minh Khê mềm lòng, ngươi lại mượn việc này phiền nàng, ngươi cố ý làm cho ta khổ sở!” 

Thật ra Dung Vũ Ca cũng biết, nàng trút giận cho ai khác cũng không đúng, dù sao vừa nghe thấy Cao Hiên có chuyện, Vệ Minh Khê một lòng chỉ muốn bay về kinh đô. Nàng vẫn một bụng buồn bực nhưng không thể hướng Vệ Minh Khê phát tác, nên đành phải hướng Dung Quý mà trút giận thôi.

“Ai kêu ngươi yêu thương Vệ Minh Khê, chuyện này vốn đã định như vậy rồi, đừng có đổ thừa cho ta. Gia gia nãi nãi còn có việc, sẽ không cùng các ngươi hồi Đông Đô, một thời gian nữa sẽ đi kinh đô tìm các ngươi.”

---------------------------------------------

Đông Đô Đại quốc tự.

Vũ Dương công chúa phái người đến đón thái tử phi, Tĩnh Doanh đã từ chối rất nhiều lần, nhưng cứ mãi từ chối cũng không phải là biện pháp. May thay lúc Tĩnh Doanh đang rất khó xử thì Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca rốt cục đã trở lại, cảm giác thần kinh căng thẳng bây giờ mới được buông lỏng.

“Hoàng hậu nương nương vạn phúc, công chúa tư niệm thái tử phi đã lâu, đặc biệt phái lão nô mời thái tử phi hồi cung!” 

Từ ma ma hướng Vệ Minh Khê thỉnh an, thuận tiện đưa ra ý của Vũ Dương công chúa. Từ ma ma đã đi theo Vũ Dương hơn ba mươi năm, nàng tinh mắt nhận thấy Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca mấy ngày trước rõ ràng không có ở Đại quốc tự nội viện, bất quá chỉ là hai kẻ giả dạng, tuy trong lòng biết rõ nhưng cũng không vạch trần.

“Ma ma, mẫu hậu cũng sắp hồi kinh, ta theo mẫu hậu cùng nhau trở về là tốt rồi!” 

Dung Vũ Ca nói, kỳ quái, sao mẫu thân lại phái Từ ma ma tự mình đến Đại quốc tự tìm mình trở về đây?

“Vũ Ca theo ta đã lâu làm cho công chúa ưu tâm, bản cung cũng cảm thấy áy náy, sáng sớm ngày mai bản cung sẽ cùng Vũ Ca hồi cung.” 

Vệ Minh Khê tự nhiên cũng muốn nói vài lời khách sáo.
  
Vũ Dương công chúa có tiếng là thương nữ nhi, nhưng việc phái người tới đón Dung Vũ Ca cứ như là sợ Dung Vũ Ca bị mình khi dễ vậy. Vũ Dương công chúa có vẻ không phải người lòng dạ hẹp hòi như thế, trong lòng Vệ Minh Khê cũng thấy có vài phần kỳ quái.
 
“Từ ma ma, mẫu hậu sao lại đột nhiên cho ngươi đến đây?” Từ mama là nhũ nương của Dung Vũ Ca, lại là thị tì bên người Vũ Dương, cho nên thân phận có điểm đặc thù, Dung Vũ Ca không thể trực tiếp đuổi Từ ma ma đi, chỉ có thể tuỳ tiện đáp lời hỏi han ân cần của Từ ma ma.

“Công chúa sợ tiểu quận chúa ở bên ngoài không thể chiếu cố bản thân thật tốt, nên sai lão nô đi theo bên người để hầu hạ, thương thay tấm lòng phụ mẫu trong thiên hạ…..” 

Từ mama nói rất nhiều, nhưng dĩ nhiên nàng không nói cho Dung Vũ Ca biết công chúa nói mình chú ý một chút, không được để tiểu quận chúa cùng hoàng hậu nương nương một chỗ, nàng cũng không biết rốt cuộc vì sao. Chỉ là bộ dáng tiểu quận chúa đối xử với hoàng hậu nương nương không giống con dâu đối đãi mẹ chồng, có chút kỳ quái, nhưng cũng không nói được kỳ quái ở chỗ nào.

“Tốt lắm, Từ mama, trời tối rồi, bản cung cũng mệt mỏi……” 

Dung Vũ Ca một lòng nhớ thương đều là Vệ Minh Khê, muốn lập tức đem Từ ma ma đuổi đi, lẻn vào khuê phòng Vệ Minh Khê. Mẫu hậu không ở bên người, nàng làm sao ngủ được đây? Hơn nữa sắp tới ngày hồi cung, nàng càng phải dính lấy Vệ Minh Khê chặt hơn nữa, làm sao chịu bỏ phí?

--------------------------------------------

Vệ Minh Khê ngồi ở thiền phòng xếp bằng, nhắm mắt lại, quãng thời gian ở Giang Nam cùng Dung Vũ Ca sớm chiều ở chung, cứ một màn lại một màn hồi tưởng, làm cho nàng tĩnh tâm không được. Phải đột ngột trở về kinh thế này, trong lòng Vệ Minh Khê có chút căng thẳng, sau khi hồi kinh không thể giống như lúc phóng túng ở Giang Nam. Nghĩ đến khoảng thời gian tận tình hoan ái ngày ấy, trong lòng Vệ Minh Khê có chút cảm giác tội lỗi.

Dung Vũ Ca mãi mới thoát khỏi Từ ma ma, lập tức lẻn vào phòng Vệ Minh Khê thì thấy nàng đang ngồi thiền. Vệ Minh Khê có đôi khi quá nghiêm chỉnh, mà nàng vốn không muốn một Vệ Minh Khê quá mức nghiêm trang, như vậy sẽ khiến nàng cảm thấy mình và người ấy cách nhau rất xa.

“Chỉ nhi có phải đang nghĩ đến ta hay không?” 

Dung Vũ Ca xuất hiện phía sau Vệ Minh Khê, hôn lên vành tai Vệ Minh Khê, ái muội hỏi.

Thân thể Vệ Minh Khê mềm nhũn, không hiểu vì sao thân thể nàng càng ngày càng dễ dàng bị Dung Vũ Ca trêu chọc, nhưng nơi này là chùa miếu, Dung Vũ Ca sao có thể càn rỡ như thế?
   
“Vũ Ca, đây là phật đường, không được hồ nháo……” 

Vệ Minh Khê không có can đảm ở nơi chùa miếu linh thiêng làm việc cấm kỵ ấy, nhanh chóng ngăn Dung Vũ Ca lại.

“Ta mặc kệ là ở nơi nào, dù sao đều phải hồi cung, người ta chỉ muốn ở trên người Chỉ nhi lưu lại vô số ấn ký, tránh cho Chỉ nhi hồi cung sẽ quên mất ta……” 

Dung Vũ Ca theo vành tai Vệ Minh Khê hôn dần xuống cần cổ trắng nõn, tình, sắc so với trước kia đều nhiệt tình hơn rất nhiều, làm cho Vệ Minh Khê khó có thể chống đỡ được nụ hôn nồng cháy ấy, cơ thể nóng rực như bị phỏng.

“Vũ Ca, không được……”

=============== 
Chương 66: Xuân thì

Dung Vũ Ca không quản được nhiều như vậy, nàng chỉ biết hiện tại mình rất muốn Vệ Minh Khê, muốn nhìn thấy Vệ Minh Khê ở dưới thân mình yêu diễm nở rộ. Nụ hôn càng ngày càng nóng rực, mang theo chân tình nồng đậm, trong lúc ấy ngón tay cũng khéo léo luồn vào thắt lưng Vệ Minh Khê……



“Vũ Ca, dừng lại……” 


Vệ Minh Khê thấp giọng cầu xin, nàng cảm giác được cỗ nhiệt khí kia đang ở trong thân thể mình di chuyển không ngừng, thân thể cũng bắt đầu vô lực. Tay nàng nắm chặt y bào, cố khắc chế nỗi dục vọng đang bắt đầu trào dâng như sóng cuộn……

Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê mềm lòng, càng thêm ra sức khiêu gợi. Môi nàng lần theo cần cổ trơn bóng trượt về phía trước, đôi môi như lửa nóng chạm đến nơi nào, nơi ấy y như bị hỏa diễm thiêu đốt, ở trên người Vệ Minh Khê tạo thành từng đợt, từng đợt sóng nhiệt. Giờ phút này khát vọng của Dung Vũ Ca so với bình thường còn cao hơn gấp bội, hấp tấp như sợ mình sắp bị vứt bỏ, muốn thấy Vệ Minh Khê nhiệt tình phản ứng theo mình, để ổn định nỗi bất an trong lòng.

Thân thể Vệ Minh Khê ngày càng vô lực, dựa hẳn vào người Dung Vũ Ca, tay Dung Vũ Ca nhẹ nhàng trượt xuống eo Vệ Minh Khê cởi bỏ dây buộc quanh lưng, đồng thời vén cổ áo ra hai bên, lộ ra xương đòn vô cùng mê người. Dung Vũ Ca đưa đôi môi tham lam dán lên bờ vai mềm mại ấy, ngón tay từ từ tiến vào giữa hai chân Vệ Minh Khê, cách lớp quần áo nhẹ nhàng nhu lộng bộ vị mẫn cảm kia.

Vệ Minh Khê bị kích thích khẽ cong người, Dung Vũ Ca ra sức phối hợp cả tay và lưỡi, tận lực làm Vệ Minh Khê hài lòng, nàng thích nhìn thấy một Vệ Minh Khê ý loạn tình mê, một Vệ Minh Khê quyến rũ dưới thân mình. Nàng yêu thích mỗi khi Vệ Minh Khê cố gắng nhẫn nhịn, chỉ phát ra tiếng rên khe khẽ, hết thảy mọi thứ của Vệ Minh Khê, nàng đều muốn……

Dung Vũ Ca dùng thân thể của mình phủ lên người Vệ Minh Khê, đem nàng đặt dưới thân, tiện cho mình muốn làm gì thì làm, y bào rộng thùng thình của nàng bị Dung Vũ Ca biến thành một đống hỗn độn, lộ ra bả vai trắng nõn như ẩn như hiện. Lúc này Vệ Minh Khê không còn dáng vẻ lạnh lùng và vô tâm như bình thường nữa, mà có chút ấm áp, có chút mơ hồ, nhưng cũng vô cùng câu hồn, làm cho Dung Vũ Ca mê mẩn đến thần hồn điên đảo.

Dung Vũ Ca đưa chân xâm nhập vào giữa hai chân Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng ma sát đoá hoa yêu kiều giữa đồng ruộng xanh tươi, tay còn lại ôm chặt đồn bộ Vệ Minh Khê, nhu tình vuốt ve, xoa nắn, thậm chí dù cách cái khố vẫn tham lam muốn tiến vào khe rãnh bên trong, thiếu chút nữa đã dò vào tiểu huyệt dưới khố, làm cho Vệ Minh Khê khắc chế không được quấn chặt lấy cổ Dung Vũ Ca, cố chống lại khoái cảm đang làn tràn khắp nơi.

Lý trí Vệ Minh Khê càng lúc càng bạc nhược, thân thể càng ngày càng không chống cự nổi sự trêu chọc của Dung Vũ Ca, thậm chí nàng có thể cảm giác được giữa hai chân mình đang có một cỗ ẩm ướt khiến người ta phải xấu hổ, cảm giác được thân thể mình đang đang từ từ nghênh hợp theo Dung Vũ Ca làm mấy chuyện xấu xa, chân bất tri bất giác đặt lên hông Dung Vũ Ca dù hành động đó làm cho Vệ Minh Khê đỏ bừng mặt, nàng cảm giác thân thể kia tựa hồ không còn là của mình, bắt đầu biểu tình đòi có ý thức của riêng nó……   

Vệ Minh Khê trong vô thức đáp lại làm cho Dung Vũ Ca càng hưng phấn, khí huyết sôi trào, kéo áo của Vệ Minh Khê xuống.

Không đủ! Vĩnh viễn không đủ! Nàng muốn Vệ Minh Khê dứt bỏ hết thảy mọi trói buộc để đáp lại mình, nàng muốn Vệ Minh Khê có thể giống như mình, không chỗ nào cấm kỵ mà hưởng thụ hoan ái……

Vệ Minh Khê cảm giác được Dung Vũ Ca dùng đầu gối đưa vào giữa hai chân mình, nhẹ nhàng ma sát phiến mềm mại kia, tay Vệ Minh Khê lại càng quấn chặt lấy cổ Dung Vũ Ca, khống chế không được ngửa mặt đưa đẩy về phía sau.

Đang chìm trong mê đắm, nàng chợt nhìn thấy bức họa Phật tổ trên bức tường trong thiện phòng. Phật tổ lộ vẻ mỉm cười, ánh mắt như đang ngó chừng các nàng, như thể nhìn thấu cả linh hồn của nàng. Vệ Minh Khê giống như bị tạt một gáo nước lạnh, vô cùng chột dạ, đột ngột đẩy Dung Vũ Ca ra khỏi người nàng.
   
Dung Vũ Ca đang trầm mê vùi đầu vào hoan ái, làm sao liệu được Vệ Minh Khê lại đột nhiên đẩy mình ra, nhất thời chưa kịp chuẩn bị tinh thần, vô cùng ngạc nhiên nhìn chằm chằm Vệ Minh Khê. Rõ ràng Vệ Minh Khê đang có dấu hiệu động tình, nàng rõ ràng thích mình chiều chuộng thân thể nàng, vì sao lại đột nhiên đẩy mình ra?

Nhân lúc đó, Vệ Minh Khê chỉnh lại y phục quần áo bị Dung Vũ Ca cởi bỏ. Thần phật không coi vào đâu, sao có thể làm ra chuyện xấu xa này?

“Thần phật đang nhìn, không thể xem thường thần linh.” 

Vệ Minh Khê không được tự nhiên nói, vốn làm việc này đã là vạn phần cấm kỵ, hiện tại đang ở nơi chùa miếu, lại càng thêm cấm kỵ đến cực hạn, Vệ Minh Khê làm sao dám tiếp tục.

Dung Vũ Ca nhìn bức họa Phật tổ trong phòng, quả thực muốn phát cuồng. Dung Vũ Ca cho tới bây giờ không bao giờ quản thần phật cái gì, nàng chỉ biết nàng muốn Vệ Minh Khê đến điên rồi! 

Nàng kéo Vệ Minh Khê lại, muốn tiếp tục cùng nàng mây mưa hoan ái: 

“Sắc tức là không, bọn họ nhìn không thấy đâu .” 

Dung Vũ Ca ngụy biện, môi lại muốn đặt lên môi Vệ Minh Khê thì bị nàng nhẹ nhàng tránh được, thành ra nụ hôn môi lại khẽ rơi xuống gương mặt Vệ Minh Khê.

“Dung Vũ Ca, đừng làm khó ta.” 

Vệ Minh Khê nghiêm túc nói. 

Dung Vũ Ca nhìn bộ dáng nghiêm trang của Vệ Minh Khê, trong lòng biết rằng đêm nay đã không còn vớt vát được gì nữa, lông mày rất nhanh đã kết lại thành một khối.

“Vệ Minh Khê, ta hận nhất những lúc nàng nghiêm chỉnh!” 

Dung Vũ Ca bất mãn oán giận nói. Kỳ thật không thể trách được Dung Vũ Ca, mong nàng cho mình chút hoan ái cũng không được, hiện tại để mình cho nàng chút hoan ái cũng không xong, vô cùng bất mãn cũng là điều hợp lý. Đáng giận là thân thể Vệ Minh Khê rõ ràng đã bị mình làm cho động tình, nàng sao có thể nói dừng là dừng được! Mẫu hậu không sợ tổn thương thân thể sao? Đang động tình mà ngừng lại, khổ sở biết chừng nào.

Nhưng thật ra khi Vệ Minh Khê cầm cuốn kinh Phật tụng niệm, rất nhanh đã bình phục thân thể đang nóng bừng,chỉ đáng thương cho Dung Vũ Ca cứ nhìn chằm chằm Vệ Minh Khê, một lần lại một lần thở dài, còn gì khổ hơn nhìn được mà ăn không được, vừa thèm vừa đói.

“Vũ Ca, xem cái này sẽ tốt hơn rất nhiều .” 

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca buồn bã, có chút không đành lòng, cho nên rất tốt bụng cầm một quyển kinh Phật đưa cho Dung Vũ Ca, đáng tiếc nàng đã đánh giá quá cao cảnh giới tinh thần của Dung Vũ Ca, đưa kinh Phật cho Dung Vũ Ca xem, khác nào đàn gảy tai trâu!

“Ta gỡ bức hoạ đó xuống, chúng ta tiếp tục được không?”

Dung Vũ Ca làm nũng hỏi.

“Đây là nội viện Đại quốc tự, là nơi thanh tu, không được phép làm vậy!” 

Vệ Minh Khê lãnh đạm cự tuyệt, cho dù có lấy bức họa xuống thì vẫn là ở cấm địa Phật môn, Dung Vũ Ca rõ ràng chỉ là bịt tai trộm chuông thôi.

“Vậy chúng ta đi ra khách điếm bên ngoài Đại quốc tự được không?” 

Dung Vũ Ca tiếp tục hỏi, toàn bộ đầu óc đều là dâm trùng.

“Dung Vũ Ca! An tĩnh cho ta, bằng không thì trở về phòng đi ngủ!”

Vệ Minh Khê trầm mặt, Dung Vũ Ca đầy bụng toàn là chuyện kia, thật sự là gỗ mục không thể khắc a!Hành động này của Dung Vũ Ca nếu đặt ở hiện đại, sẽ giống như đôi nam nữ yêu đương vụng trộm chuyên môn đi tìm phòng mà bày tỏ tình yêu, lúc đó Vệ Minh Khê mới không ngại mà đặc biệt cùng Dung Vũ Ca đi ra ngoài tìm phòng.

Dung Vũ Ca sụ mặt xuống, vô cùng đáng thương nhìn Vệ Minh Khê. 

“Chỉ nhi……” 

Ngữ khí Dung Vũ Ca nói có bao nhiêu u oán liền có bấy nhiêu u oán, so với oán phụ còn u oán hơn.

“Sao ngươi mỗi ngày đều dùng không hết tinh lực, cứ thích hành hạ người ta, ngoan ngoãn ngủ đi.” 

Vệ Minh Khê vỗ nhẹ đầu Dung Vũ Ca, bất đắc dĩ dỗ dành.

“Người ta yêu nàng quá nên mới vậy mà!” 

Dung Vũ Ca bĩu môi nói, nhưng thật ra vẫn ngoan ngoãn nằm trên đùi Vệ Minh Khê, vô cùng an phận.

“Ngoan, ngủ đi.” 

Khóe miệng Vệ Minh Khê nhẹ nhàng nâng lên, dịu dàng tao nhã mỉm cười làm cho Dung Vũ Ca nhìn đến ngây dại.

“Chỉ nhi, sau này nhất định phải luôn luôn cười với ta như vậy, không được nghiêm mặt với ta……” 

Dung Vũ Ca bá đạo nói.

Vệ Minh Khê không trả lời, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Dung Vũ Ca. Khuôn mặt này quá yêu nghiệt, Vệ Minh Khê thầm nghĩ, còn Dung Vũ Ca đang rất hưởng thụ cảm giác ngón tay Vệ Minh Khê ở trên mặt mình nhẹ nhàng vuốt ve, nàng thích Vệ Minh Khê đối xử với mình thân mật như thế.

-----------------------------------

Trên đường hồi kinh, vì ngại có Từ ma ma ở đó, Dung Vũ Ca chỉ có thể lén lén lút lút thân mật với Vệ Minh Khê, buổi tối giống như tiểu tặc lẻn vào phòng Vệ Minh Khê, trời vừa hừng sáng liền trở về phòng mình, bởi vì sáng nào Từ ma ma cũng đứng chờ nàng ngay tại cửa phòng làm cho Dung Vũ Ca không lúc nào ngủ đủ giấc, nhưng cho dù là thế, đêm đêm nàng vẫn lẻn vào phòng Vệ Minh Khê. Dung Vũ Ca đối với chuyện khuê phòng vẫn rất siêng năng, rất duy trì tinh thân đem thân thể Vệ Minh Khê nghiên cứu hoàn toàn thấu triệt.

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca mệt như vậy, liền không cho Dung Vũ Ca làm ra chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập nữa, nhưng nàng không kìm nổi Dung Vũ Ca. Đặc biệt càng gần tới kinh thành, Dung Vũ Ca lại càng phát tác vô độ, ồ ạt thiếu chút nữa làm Vệ Minh Khê không xuống giường được.

Từ ma ma nhìn Vệ Minh Khê hiện tại luôn cảm thấy nàng cùng trước kia có chút bất đồng, trước kia là đoan trang ôn hòa, nhưng mặt mày lạnh lẽo, giống như không nhuốm chút khói bụi nhân gian, bây giờ tuy rằng tính tình vẫn đoan trang ôn hòa, nhưng mặt mày có vẻ thêm vài phần quyến rũ, tựa hồ nhìn trẻ trung hơn trước, nhìn nàng như tân nương mới gả, mới nếm thử xuân lộ, kiều diễm khiến người ta phải trìu mến.

Từ ma ma tự nhiên thấy ý tưởng này vô cùng hoang đường, thời gian này đi theo bên người Hoàng hậu nương nương, trừ mình và mấy nữ nhân ở ngoài, căn bản không có nam tử nào khác, huống hồ Hoàng hậu nương nương tuyệt đối là băng thanh ngọc khiết. 

Tác phong Vệ Minh Khê trong dĩ vãng đã sớm hình thành hình tượng Vệ Minh Khê cao cao tại thượng, bất khả xâm phạm trong lòng tất cả mọi người. Từ ma ma nghĩ, có thể do Đông Đô khí hậu tốt, ngay cả khí sắc tiểu quận chúa so với lúc ở kinh đô cũng tốt hơn nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng diễm, càng lúc càng xinh đẹp họa thủy, công chúa mà thấy chắc chắn sẽ thêm phần kiêu ngạo!

Từ mama thực sự đã sai lầm rồi, Vũ Dương công chúa mà thấy sợ là càng thêm u buồn mới đúng. Dung Vũ Ca càng yêu nghiệt, căn bản là nhờ công lao của Vệ Minh Khê, Vũ Dương làm sao kiêu ngạo cho nổi.

Quả thật nữ nhân đã trải qua tình yêu luôn có chút bất đồng, đừng nói Từ ma ma phát hiện, ngay cả Tĩnh Doanh cũng cảm thấy Hoàng hậu nương nương so với trước kia còn làm cho người ta kinh diễm hơn. 

Trước kia nương nương làm cho người ta có cảm giác không thể xâm phạm, không thể thân cận, rất tự nhiên khiến người ta cảm thấy nàng lãnh lãnh thanh thanh mà tạo thành khoảng cách, cho nên Hoàng Thượng vẫn không thường lưu lại Phượng Nghi cung. Nhưng hiện tại nương nương tựa như đoá tuyết liên đột nhiên nở rộ, lạnh lùng nhưng mang theo vài phần yêu diễm, kích thích người ta sinh thêm vài phần dục vọng, so với Dung Vũ Ca muôn phần đẹp đẽ kia lại còn có lực hút trí mạng hơn. Điều này làm cho Tĩnh Doanh lo lắng, Hoàng Thượng nếu nhìn thấy nàng, chỉ sợ ba ngàn hậu cung phải ảm đạm thất sắc!

Hiển nhiên hai người kia tuy trong cuộc nhưng lại không phát hiện ra chút thay đổi nho nhỏ này. Khi Tĩnh Doanh chải đầu cho Vệ Minh Khê liền làm như vô thức nhắc đến.

“Nương nương tựa hồ xinh đẹp hơn rất nhiều.” Tĩnh Doanh đột nhiên mở miệng tán thưởng.

“Tĩnh Doanh mà cũng biết nói chuyện lấy lòng bản cung a.”

Vệ Minh Khê thản nhiên cười nói, nàng biết tư sắc mình đặt trong hậu cung tuyệt đối không thuộc loại thượng thừa, nhưng được Tĩnh Doanh khen tặng cũng mang đến cho nàng niềm vui. Vệ Minh Khê hiển nhiên không chú ý tới chỉ riêng khí chất của mình đã có thể đem giai lệ hậu cung hạ thấp xuống, nay cộng thêm băng lãnh đã rã, lại thêm muôn phần xinh đẹp, làm cho nàng càng thêm hấp dẫn.

“Tĩnh Doanh không nói dối, giờ phút này nương nương có thêm chút khí chất nào đó không sao nói rõ, ta sợ Hoàng Thượng một khi nhìn thấy, nhất định sẽ động tâm……” 

Tĩnh Doanh vẫn kiên định nói.

“Lão nô cũng cảm thấy nương nương so với năm đó gả vào hậu cung còn đẹp hơn vài phần……” 

Từ ma ma đứng ở một bên cũng nhanh nhẹn hùa theo nói, quả nhiên không phải ảo giác của mình.

Dung Vũ Ca đang ở một bên, rất muốn chải đầu cho Vệ Minh Khê mà không được, nghe tới đây liền quay lại nhìn Vệ Minh Khê, có vài phần kinh hãi. Khó trách mấy tối nay mình cảm thấy nàng ngày càng xinh đẹp, lúc trước vẫn cho là trong mắt tình nhân hoá Tây Thi, giờ xem ra không phải là ảo giác, nếu cữu cữu mà chú ý tới, thì mình nên làm thế nào cho phải?

Trong lòng Dung Vũ Ca có chút khẩn trương, nàng vất vả lắm mới hòa tan được Vệ Minh Khê, không thể bị cữu cữu không công mà chiếm được, hơn nữa nàng hiện tại không thể chịu được nếu Vệ Minh Khê bị cữu cữu thân cận, huống chi là đồng sàng cộng chẩm. Nghĩ đến đây, Dung Vũ Ca vô cùng sầu lo.

Vệ Minh Khê sửng sốt nhìn mình qua gương, đêm đêm lúc Dung Vũ Ca thì thầm tình tứ luôn nói mình càng ngày càng xinh đẹp, nàng vẫn tưởng đấy là những lời thường dùng để lấy lòng tình nhân, nay cả Tĩnh Doanh lẫn Từ ma ma đều nói như vậy, kia có lẽ có vài phần là thật……
--------------o0o---------------
Bịt tai trộm chuông: Ngày xưa, có một tên trộm đến nhà người họ Phạm ăn trộm, nhưng khi đến nơi thì mọi thứ trong nhà đều đã dọn đi cả, không có gì để lấy, chỉ còn lại một cái chuông lớn trong sân, tên trộm nghĩ: Cái chuông này có thể bán kiếm được chút tiền, thế là hắn nhấc lên thử nhưng nó quá nặng, không cách nào chuyển đi nổi. Hắn bèn nghĩ: Nếu đập vỡ cái chuông ra từng mảnh thì có thể đem về được, thế là hắn tìm một cái búa gõ nhẹ một cái, nhưng âm thanh lại vang đi rất xa. “Chết rồi! nếu bị hàng xóm nghe được thì làm sao đây?” Nghĩ thế, hắn liền bịt hai tai mình lại.
Tên trộm cho rằng mình không nghe được tiếng chuông thì người khác cũng không nghe được. Bạn nghĩ xem, hắn hành động như thế có thông minh không? Hắn tự dối được mình, nhưng có thể dối được người khác chăng!
Ý nghĩa: Khi bạn làm một việc gì sai thì nên thừa nhận, vì trước sau gì mọi người cũng đều biết việc của bạn làm.

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna