Google.com.vn Đọc truyện Online

08/06/2018

Cung khuynh - chương 69 - 70

Đăng bởi Ngân Giang | 08/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 69: Không có gì để giải thích, vì con thực sự yêu Vệ Minh Khê

Cao Hiên vừa thấy hai nữ nhân mà mình mỗi ngày đều tưởng niệm nhớ mong, lập tức từ trên giường ngồi dậy: “Mẫu hậu, Vũ Ca, hai người đã trở lại sao, cô cô người sao không báo cho ta biết sớm?” Cao Hiên hưng phấn hỏi.
Vũ Dương công chúa đứng lên, nhìn Vệ Minh Khê cùng nữ nhi, ánh mắt sắc bén dò xét hai người. Vệ Minh Khê khuôn mặt ưu tâm, ngược lại nữ nhi mình rất bình đạm, không phải là biểu hiện mà một thê tử nên có.

“Ngươi đang bị thương, nếu nói cho ngươi biết nhất định sẽ đòi ra ngoài tiếp giá, cho nên cô cô mới không nói cho ngươi biết.” Vũ Dương công chúa quan tâm nói.

“Hiên nhi, vết thương có nặng lắm không? Có đau hay không? Đã truyền ngự y xem qua chưa……”

Vệ Minh Khê liên tục hỏi mấy vấn đề, nhìn trên đầu nhi tử còn quấn lụa trắng, đau lòng nói không nên lời.

“Mẫu hậu, cũng không có gì đáng ngại, ngự y nói qua hai ngày nữa có thể khỏi hẳn. Mẫu hậu cùng Vũ Ca ở Đông Đô có tốt không?”


Cao Hiên nhìn Vệ Minh Khê rồi tầm mắt liền lập tức chuyển tới Dung Vũ Ca ở bên cạnh, có phải vì quá lâu không được gặp nàng hay không mà sao hắn cảm thấy Vũ Ca càng thêm xinh đẹp động lòng người như thế?


Không những tốt mà còn là quá tốt, trong lòng Vệ Minh Khê sinh ra vô số cảm giác áy náy, nàng lại cùng thê tử hắn….. Vệ Minh Khê lại càng thêm day dứt khi đối mặt với nhi tử của mình.

“Thái tử biểu đệ, ngươi mau chóng dưỡng thương cho tốt đi, tránh để cho chúng ta lo lắng.”


Nói đúng hơn là tránh cho Vệ Minh Khê phải lo lắng, Dung Vũ Ca cũng thuận thế nói vài lời quan tâm khiến Cao Hiên vô cùng vui sướng, Vũ Ca thực sự có quan tâm đến mình!

Ánh mắt Vũ Dương có chút âm trầm, nàng thấy rõ ràng từ lúc Vũ Ca vào cửa đến giờ, số lần nàng nhìn trượng phu còn không bằng số lần nàng nhìn Vệ Minh Khê!

“Vũ Ca, chúng ta cứ để cho mẫu tử bọn họ hàn huyên, mẹ con chúng ta cũng nên tâm sự một chút.” Vũ Dương hết sức khắc chế ngữ khí của mình mới tránh được việc lộ ra quá nhiều cảm xúc.

Vệ Minh Khê một lòng đều đặt lên người Cao Hiên, không phát hiện Vũ Dương có dị thường, nhưng thật ra Dung Vũ Ca lại nhạy cảm phát giác được. Đã mấy tháng không gặp mình, mẫu thân lẽ ra phải vô cùng vui sướng mới đúng, vì sao nàng tựa hồ cảm giác trong giọng nói mẫu thân có chút nghiêm khắc?

“A, vâng.” Tuy rằng trong lòng Dung Vũ Ca cũng nghi ngờ nhưng vẫn nghe lời cùng mẫu thân bước ra ngoài, trước khi đi cũng không quên liếc mắt nhìn Vệ Minh Khê một cái rồi mới đi. Vệ Minh Khê biết nàng phải đi nhưng không hề ngẩng đầu, nàng còn bận hỏi han Cao Hiên. Dung Vũ Ca trong lòng chua xót, nàng đã biết một khi hồi cung, địa vị nàng ở trong mắt Vệ Minh Khê chắc chắn sẽ không có phân lượng bằng Cao Hiên.

Dung Vũ Ca trước khi đi liếc nhìn Vệ Minh Khê, đó hoàn toàn là hành động vô thức, nhưng ở trong mắt Vũ Dương lại cơ hồ làm cho thân thể nàng có chút run lên. Thật sự quá hoang đường!


Cao Hiên kỳ thật hy vọng mẫu hậu cùng Dung Vũ Ca đều ở lại đây, dù sao hắn đã lâu không thấy Vũ Ca , trong lòng nhớ mong đến phát cuồng, nhưng cô cô đã nói vậy thì cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô cô cùng Dung Vũ Ca rời đi, ánh mắt dõi theo thẳng đến khi thân ảnh Dung Vũ Ca tiêu thất mới thu về.

Vệ Minh Khê cũng thấy rất rõ ràng, nhi tử nhớ mình còn không bằng nhớ đến Dung Vũ Ca, phận làm mẫu thân có chút chua xót, mặt khác, nhi tử đối Dung Vũ Ca có tình thâm lại làm cho nàng vừa áy náy vừa bất an. Vệ Minh Khê cảm thấy mình là người mẫu thân đáng hận nhất, sau lưng nhi tử lại cùng thê tử hắn làm ra việc cẩu thả như vậy, hắn nếu biết nhất định sẽ hận mình. Vệ Minh Khê không dám nghĩ tiếp, lại càng không dám để cho hắn biết.

“Thương thế này làm sao bị?” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng vuốt đầu Cao Hiên, đau lòng hỏi.

Cao Hiên nhìn Vệ Minh Khê, chần chờ một chút, mẫu hậu vừa trở về, hắn không muốn làm cho mẫu hậu thất vọng, hắn không nghĩ sẽ nói cho mẫu hậu biết hắn chọc phụ hoàng tức giận, cho nên Cao Hiên quyết định nói dối.

“Nhi thần không cẩn thận đụng vào, không có việc gì đâu, sẽ mau lành mà.” Cao Hiên thấy mẫu thân lo lắng bèn cố trấn an.


“Phụ hoàng ngươi có nhiều nhi tử, đả thương ngươi hắn cũng không đau lòng, nhưng ngươi là cốt nhục duy nhất của mẫu hậu, mẫu hậu sao có thể để cho hắn làm ngươi bị thương đây?”

Vệ Minh Khê lần đầu tiên đối với Cao Hàn biểu hiện ra vẻ oán hận. Cao Hàn làm cái gì Vệ Minh Khê cũng đều có thể nhẫn nhịn, duy độc không thể thương tổn Hiên nhi! Đã có lần đầu tiên, ngày sau sẽ có lần thứ hai, giờ có mình ở đây sẽ không để Cao Hàn hắn tùy ý thương tổn Hiên nhi!

Rõ ràng sau vụ việc thái tử xâm nhập phủ quốc sư đại náo, mối quan hệ giữa hoàng đế và thái tử đã hiển lộ vết rách, mà mâu thuẫn giữa người vốn một lòng che chở thái tử là hoàng hậu cùng hoàng đế cũng ngày càng trở nên sâu sắc!


“Mẫu hậu, hắn là phụ hoàng!”


Cao Hiên cười khổ nói, rõ rang những chuyện phụ hoàng làm gần đây đều sai, nhưng tại sao mình ngược lại vẫn bị trách cứ? Chỉ bởi vì hắn là Hoàng Thượng nên hắn có thể làm xằng làm bậy sao? Cao Hiên vốn thiện lương mà trong lòng đối phụ thân mình cũng tự dưng nảy sinh vài phần oán hận.

“Mẫu hậu biết, Hiên nhi, ngươi không cần nghịch ý hắn, vô luận hắn làm chuyện gì.” Vệ Minh Khê vỗ nhẹ lên lưng Cao Hiên, chuyện này cứ giao cho mình là được rồi.

“Nhưng ta nhìn thấy lại phiền lòng, hắn sao có thể vì luyện đan mà dung túng quốc sư làm xằng bậy được?” Cao Hiên oán giận nói, phụ hoàng anh minh làm cho hắn phải kính nể ngày trước đâu rồi?

Vệ Minh Khê che miệng Cao Hiên lại, câu trách móc này không thể truyền tới tai Cao Hàn, bằng không thái tử vị của Hiên nhi sẽ tràn ngập nguy cơ, một khi thái tử bị phế, bọn họ sẽ không có kết cục tốt.

“Hiên nhi, mẫu hậu biết trong lòng ngươi oán, mẫu hậu đều biết hết, nhưng ngươi không thể nói ra miệng, nếu những lời này đến tai phụ hoàng ngươi, tình cảnh ngươi sẽ nguy hiểm. Hiên nhi, đáp ứng mẫu hậu, đừng để mẫu hậu lo lắng, nếu không vì mẫu hậu thì cũng hãy vì Vũ Ca mà suy nghĩ một chút……” Vệ Minh Khê nói với Cao Hiên.

Cao Hiên vừa nghĩ đến Dung Vũ Ca liền chần chờ, hắn hiểu vì mình là thái tử nên mới có thể lấy Vũ Ca, nếu không phải thái tử thì phụ hoàng đã đem Vũ Ca gả cho hoàng tử khác, trong cảm nhận của phụ hoàng chắc chắn còn thương Vũ Ca hơn thương mình. Nhưng mà cái gì cũng không thể nói, cái gì cũng không thể làm, thật quá uất ức rồi, hắn đường đường là đấng nam nhi thân cao bảy thước, nếu không làm được gì, sợ là Vũ Ca cũng khinh thường mình!

“Hiên nhi, ngươi có tâm vì thiên hạ như thế là tốt rồi, phần tâm này cứ lưu đến lúc về sau làm hoàng đế mà dùng. Mẫu hậu nhất định sẽ làm ngươi đăng cơ, để ngươi làm một hoàng đế tốt.”

Vệ Minh Khê nghiêm túc nói với Cao Hiên, dù có phải đem ngôi vị hoàng đế của phụ hoàng ngươi kéo đổ xuống cũng không hối tiếc!

Cao Hiên nghe Vệ Minh Khê nói như vậy, tâm cũng an định, từ nhỏ đến lớn chỉ cần hắn muốn, mẫu hậu đều có thể giúp hắn đoạt tới tay, về sau làm hoàng đế , nhất định sẽ không giống phụ hoàng hoang đường như vậy, nhất định phải làm một hoàng đế tốt!

“Mẫu hậu, ta nhất định phải làm hoàng đế, để Vũ Ca làm hoàng hậu, có như vậy thì sẽ không ai có thể cướp Vũ Ca của ta đúng không?” Cao Hiên nghĩ đến việc chỉ cần mình biến thành nam nhân quyền thế nhất thiên hạ, sau đó làm nên một phen sự nghiệp sẽ nhất định làm cho Dung Vũ Ca nhìn mình với cặp mắt khác xưa.

Vệ Minh Khê nhìn Cao Hiên, trong lúc nhất thời đáp không nên lời, hắn không biết người cướp đi Dung Vũ Ca lại chính là mẫu thân hắn! Vệ Minh Khê bị Cao Hiên nhìn không hiểu sao có chút chột dạ.


“Mẫu hậu?” Cao Hiên thấy Vệ Minh Khê lặng thinh không đáp liền nhẹ nhàng gọi một tiếng, lúc này Vệ Minh Khê mới lấy lại tinh thần.

“Ừ, nhi tử của ta tương lai nhất định sẽ là hoàng đế.”

Những thứ khác, Vệ Minh Khê không có cách nào trả lời Cao Hiên, duy độc ngôi vị hoàng đế này là có thể cam kết. Hiên nhi nếu làm hoàng đế, nhất định sẽ có ba ngàn giai lệ chờ hắn, từ xưa nào có đế vương nào hậu cung ba ngàn chỉ độc sủng một người đâu?


---------------------------------------


“Đã mấy tháng không gặp mẫu thân, thật nhớ mẫu thân quá……” Dung Vũ Ca níu tay Vũ Dương công chúa, làm nũng nói, muốn hóa giải bầu không khí yên lặng không hề bình thường lúc này.

Nếu là bình thường, Vũ Dương công chúa sẽ lộ ra vẻ vui mừng tươi cười, đáng tiếc lúc này Vũ Dương cười không nổi, chỉ muốn lập tức đi tới tẩm cung thái tử phi.


Trong lòng Dung Vũ Ca tự dưng có loại dự cảm bất an, khi còn bé mặc dù đã từng có lúc khiến mẫu thân tức giận nhưng cũng chưa từng có tình cảnh như vậy, tựa hồ có chuyện gì đã xảy ra…


“Mẫu thân, chúng ta vì sao phải vể tẩm cung?” Dung Vũ Ca dò hỏi.


“Vũ Ca, nói cho mẫu thân, con có chuyện gì gạt ta không?” Vũ Dương quay đầu nghiêm túc hỏi Dung Vũ Ca.

Dung Vũ Ca nặn ra một nụ cười, ra vẻ kỳ quái hỏi: “Mẫu thân, nữ nhi có chuyện gì có thể gạt mẫu thân sao?” Trừ Vệ Minh Khê ra, nàng thật sự trăm phần trăm là một hài tử ngoan.

“Thật không?” Ngữ khí Vũ Dương làm Dung Vũ Ca không hiểu sao lạnh cả người, chẳng lẽ mẫu thân đã biết cái gì? Không thể nào! Vừa rồi không hề đối Vệ Minh Khê làm ra hành động gì vô cùng thân thiết khiến người ta phải hoài nghi mà!


“Đương nhiên!” Chỉ cần không có chứng cớ, Dung Vũ Ca có chết cũng không thừa nhận.


“Vậy vật trên bàn kia là cái gì?” Vũ Dương tức giận chỉ mấy họa trục, chất vấn Dung Vũ Ca.


Dung Vũ Ca hồ nghi mở mấy họa trục trên bàn, dĩ nhiên nhận ra ngay đó là tranh họa Vệ Minh Khê năm đó! Những họa trục này Dung Vũ Ca rất quen thuộc, bên trong có hình Vệ Minh Khê với đủ loại kiểu dáng, mà nghiêm trọng nhất là một bộ Đông cung họa nàng dựa theo cảnh tượng xuân mộng mà họa ra bản thân cùng Vệ Minh Khê trần truồng lõa thể giao triền. Bức họa kia làm cho Dung Vũ Ca ngay cả một cơ hội giải thích cũng không thể.

Dung Vũ Ca ngẩng đầu nhìn Vũ Dương công chúa, cắn môi thật chặt, không nói, nhất định không nói, coi như là chấp nhận đi. Dáng vẻ không có gì để biện hộ của Dung Vũ Ca làm cho Vũ Dương cực kỳ tức giận, nàng đã hi vọng Dung Vũ Ca có thể giải thích, nói với mình đây là do nàng trẻ con tùy hứng, tùy tiện họa loạn, nhưng Dung Vũ Ca lại cứ thế chấp nhận, như thể sét đánh giữa trời quang, làm cho Vũ Dương công chúa vốn đã chuẩn bị tốt tâm lý vô số lần cũng không chịu nổi mà phải vịn lấy cái bàn mới có thể chống đỡ được thân thể mình.

“Ngươi không thể cho ta một lời giải thích hợp lý sao?” Vũ Dương công chúa tức giận hỏi, nàng sợ nhất bộ dáng bất cần không quan tâm này của nữ nhi, nói như vậy chứng minh rằng nàng ngay cả chút cố kỵ cơ bản cũng không màng.


“Không có gì để giải thích, vì con thực sự yêu Vệ Minh Khê!” Dung Vũ Ca nhìn chằm chằm mẫu thân, nói cho mẫu thân biết nàng không phải nhất thời tùy hứng, nàng thật sự chân thành.


“Ngươi có biết nàng và ngươi đều là nữ nhân hay không, hơn nữa nàng còn là cữu mẫu của ngươi, hiện tại lại còn là mẹ chồng ngươi kia mà?” Vũ Dương công chúa giận đến nỗi thân thể đều phát run .


“Nàng là nữ nhân nên con mới lại càng thêm mê luyến nàng! Cữu mẫu thì sao? Con yêu nàng, cho dù nàng là thần tiên trên trời đi nữa con cũng không quản ……” Dung Vũ Ca vốn nghĩ tình yêu của nàng không có sai, nếu có sai, vậy thì đó là lỗi của ông trời, trời cao đáng lẽ không nên để nàng gặp được Vệ Minh Khê, như vậy nàng cũng sẽ không yêu thương người đó.

“Chát!”

Nghe nữ nhi nói lời đại nghịch bất đạo không biết hối cải, Vũ Dương công chúa rốt cục khắc chế không được tát nàng một cái. Dung Vũ Ca lớn như vậy, đây là lần đầu tiên bị đánh, trong lúc nhất thời hai người nhìn đối phương sững sờ ngơ ngẩn cả người.


Dung Vũ Ca cảm giác trên mặt bỏng rát đau đớn: “Mẫu thân, con thật sự yêu nàng, người cứ coi như không biết được không?” Dung Vũ Ca nhìn Vũ Dương công chúa, cầu khẩn nói.


“Ta là mẫu thân ngươi, không một mẫu thân nào có thể mặc nữ nhi mình mắc thêm lỗi lầm được!” Vũ Dương không thể tin nhìn nữ nhi của mình. Nàng sao lại có ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy?


“Mẫu thân, dù sao con cũng giống phụ thân năm đó, đã yêu sẽ không quay đầu!” Dung Vũ Ca đối với tình cảm trong lòng mình cho tới bây giờ chưa bao giờ dao động.

“Vệ Minh Khê, nàng có biết không? Hay nàng cũng cùng ngươi hồ nháo, làm chuyện nghịch luân xấu xa này?” Vũ Dương hỏi.

Nếu Vệ Minh Khê không biết, thì xem như nữ nhi mình tương tư đơn phương mà thôi, vậy thì còn tốt, nhưng nàng sợ Vệ Minh Khê cũng biết, đây mới là điều đáng sợ nhất !

Kỳ thật Vũ Dương có lo lắng như vậy cũng không phải là không có căn cứ, bởi vì người Dung gia luôn luôn không vướng bận cấm kỵ thế tục, vì yêu cơ hồ không việc gì không dám làm, hơn nữa người Dung gia lại trời sinh mĩ mạo, mà nữ nhi lại càng hậu sinh khả úy, bộ dạng còn họa thủy khuynh quốc hơn, là người chuyên làm rối loạn nhân tâm. Nếu Vệ Minh Khê là nam tử tuyệt đối sẽ trốn không thoát lòng bàn tay nữ nhi, nhưng Vệ Minh Khê lại là nữ tử, thậm chí còn là một nữ tử luôn tự hạn chế thậm nghiêm, điều này làm cho Vũ Dương đối Vệ Minh Khê vẫn ôm một chút hy vọng.

Dung Vũ Ca nhíu mày, nàng ghét mẫu thân nói nàng cùng Vệ Minh Khê là việc xấu xa, nhưng nàng lại không dám để cho mẫu thân biết Vệ Minh Khê đã biết và cũng đã đáp lại tình cảm của mình, bởi vì nàng biết lòng Vệ Minh Khê đối với mình yếu ớt cỡ nào. Mẫu thân chỉ cần đi đễn chỗ Vệ Minh Khê hơi chất vấn một chút, cũng đủ để nàng nhượng bộ lui binh rồi, cho nên Dung Vũ Ca thật không dám mạo hiểm như vậy.

“Nàng không biết, nàng chỉ nghi hoặc vì sao con đối xử với nàng ân cần như thế. Nàng luôn rất nghiêm chỉnh, không hiểu được tâm tư của con, nữ tử như nàng sao có thể dễ dàng bị con mê hoặc được?” Dung Vũ Ca cười khổ nói, kiểu nói dối nửa thật nửa giả luôn là kiểu có sức thuyết phục nhất!.
==================== 
Chương 70: Vì một cái ôm này, ta cái gì cũng không còn sợ nữa
Vũ Dương công chúa hơi an tâm, may mà Vệ Minh Khê còn không bị nghiệp chướng này mê hoặc. Không được! Không thể tiếp tục để cho nghiệp chướng này ở bên Vệ Minh Khê nữa!

“Từ hôm nay trở đi ngươi không được mỗi ngày đều đi Phượng Nghi cung thỉnh an, cứ ngoan ngoãn ở Đông cung cho ta!” Vũ Dương công chúa ra lệnh.


“Mẫu thân, bao nhiêu năm nay con chỉ yêu một mình nàng, vì có thể tiếp cận nàng nên con mới nguyện ý gả cho thái tử biểu đệ ……” Dung Vũ Ca quỳ xuống, cầu xin Vũ Dương.

“Ngươi nên sớm chặt đứt ý niệm đại nghịch bất đạo trong đầu này đi, nếu ngươi vẫn cứ khăng khăng một mực, vậy xem như bản cung không có loại nữ nhi như ngươi!” Vũ Dương lạnh lùng nói, rốt cuộc tất cả những sai lầm này từ đâu mà đến? Hoàng Thượng trầm mê luyện đan, chính mình chỉ có thể giận mà không thể khuyên nổi, nay ngay cả nữ nhi cũng làm chuyện hoang đường như thế, điều này làm cho Vũ Dương bị đả kích nghiêm trọng.


“Mẫu thân……” Dung Vũ Ca nhìn bóng dáng Vũ Dương lạnh lùng rời đi, suy sụp ngồi phịch dưới đất, ôm lấy đầu gối, run rẩy úp mặt xuống. Làm sao bây giờ? Trước mắt tạm thời mẫu thân sẽ không tìm đến Vệ Minh Khê, nhưng mẫu thân vốn là người sâu sắc, nàng nhất định sẽ đi dò thử Vệ Minh Khê. Nếu nàng tìm tới Vệ Minh Khê, lấy tư thái trưởng bối đối Vệ Minh Khê mà thuyết giáo, nàng nhất định sẽ dao động.

Dung Vũ Ca không sợ mẫu thân phản đối, dù sao cũng có liên hệ huyết mạch, không phải mẫu thân nói đoạn thì có thể đoạn, nhưng nàng sợ là sợ Vệ Minh Khê kia không đủ kiên định. Bất quá nàng chỉ là yêu thương Vệ Minh Khê mà thôi, vì cái gì hết lần này đến lần khác lại không thể đường đường chính chính yêu thương nàng? Dung Vũ Ca ảo não ôm đầu, thực đáng hận!
-------------------------------------------

“Cô cô đâu?” Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca kỳ quái hỏi, cô cô cùng Vũ Ca tán gẫu thật là lâu, ước chừng phải đến hai canh giờ là ít, hắn cùng mẫu hậu đều đã nói đến không còn lời nào để nói nữa rồi.


“Mẫu thân có việc, đã đi về trước rồi.” Ngữ khí Dung Vũ Ca có chút trầm thấp đáp.


Vệ Minh Khê nghe giọng nói Dung Vũ Ca, cảm giác được nàng có chút khác thường, rất muốn hỏi nàng làm sao nhưng đang ở trước mặt Cao Hiên, nàng không dám hỏi, chỉ là trong lòng có chút nghi hoặc.


“Ngày đó may là có cô cô……” Cao Hiên cảm kích nói.


Vệ Minh Khê, Dung Vũ Ca cùng Cao Hiên ba người bắt đầu nói chuyện phiếm, nhưng từ khi Dung Vũ Ca tiến vào, Vệ Minh Khê tự nhiên có chút không yên lòng, chỉ đáp lời Cao Hiên cho có, Dung Vũ Ca cũng như vậy.

Dung Vũ Ca cực lực muốn che dấu cảm xúc của mình, không muốn để Vệ Minh Khê phát hiện, nhưng nàng thực sự là không vui vẻ nổi.

“Hiên nhi, ngươi còn bị thương, cũng nên nghỉ ngơi nhiều một chút, cứ ngủ một giấc đi, mẫu hậu phải hồi cung rồi.” Vệ Minh Khê giúp Cao Hiên đắp chăn, chuẩn bị bãi giá hồi cung.

“Thái tử biểu đệ, ngươi nằm xuống đi, ta đi tiễn mẫu hậu.” Dung Vũ Ca nói xong, liền đi theo sau Vệ Minh Khê ra ngoài.

Ở một góc bên ngoài tẩm cung thái tử, Vệ Minh Khê đột nhiên kéo Dung Vũ Ca sang một bên, tránh sự chú ý của thái giám cùng thị vệ. Tĩnh Doanh ở phụ cận canh chừng, để Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca có cơ hội ở cùng một chỗ.


“Ngươi làm sao vậy?” Vệ Minh Khê lo lắng hỏi.

“Không có gì, chỉ là cứ nghĩ đến việc mẫu hậu phải về Phượng Nghi cung, sau đó không thể cùng mẫu hậu sớm chiều ở chung nên trong lòng có chút khó chấp nhận.” Dung Vũ Ca nửa thật nửa giả nói.

Vệ Minh Khê nghe vậy liền tin, giờ phút này gần gũi Dung Vũ Ca mới phát hiện gò má trắng nõn của nàng hơi sưng đỏ. Vệ Minh Khê nâng cằm Dung Vũ Ca lên, nhìn kỹ quả nhiên có chút hồng, lòng tự dưng nhói đau. Nàng vừa rồi cùng Vũ Dương công chúa ở chung một chỗ, cái này nhất định là bị Vũ Dương công chúa đánh. Mẫu thân đánh nữ nhi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng Vũ Dương công chúa vốn rất thương nữ nhi, có chuyện gì khiến nàng phải tức giận đến mức có thể xuống tay nặng như thế?

“Mặt của ngươi sao vậy? Vũ Dương công chúa đánh ngươi sao? Phải chăng nàng đã biết cái gì?” Vệ Minh Khê khẩn trương hỏi.

Vừa rồi đã cố ý thoa dược, che dấu vết đỏ rồi mới tiến vào, nhưng vẫn không thể gạt được ánh mắt mẫu hậu.

“Mẫu thân hỏi ta ở Đông Đô Đại quốc tự sao có thể ở lâu đến vậy, nàng vốn biết tính ta không chịu được ở nơi chùa miếu quá lâu mà, ta đành nói với mẫu thân ta không ở Đông Đô cùng ngươi, một mình chạy tới Giang Nam. Nàng cảm thấy ta quá vô phép vô thiên, không chịu ở bên mẹ chồng không nói, lại còn thân là thiếu nữ mà khắp nơi chạy loạn. Ta cãi nàng mấy câu, nàng tức giận liền lỡ tay tát ta một cái. Nếu nàng biết chuyện của ta và ngươi, vậy còn tệ hơn nữa!” Dung Vũ Ca cười nói, nói dối vô cùng lưu loát, bộ dáng lại có chút lơ đãng thực sự đem Vệ Minh Khê lừa gạt mất.

Vệ Minh Khê tạm thời đã tin, chuyện giữa mẹ con các nàng, nàng cũng không muốn nhiều lời, chỉ là có chút đau lòng ôm lấy Dung Vũ Ca, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng: “Còn đau không? Hảo nữ hài không nên cùng mẫu thân tranh cãi.” Vệ Minh Khê thở dài nói.

Vệ Minh Khê ôn nhu làm cho Dung Vũ Ca xúc động muốn khóc. Dung Vũ Ca cũng ôm chặt lấy Vệ Minh Khê. Vì cái ôm này, Dung Vũ Ca cảm thấy cái gì nàng cũng không còn sợ nữa.

“Chỉ cần nàng ôm ta, ta sẽ không đau nữa.” Dung Vũ Ca đem mặt vùi vào cổ Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng nói nhỏ.

Thời khắc êm đềm đó thực sự không kéo dài được lâu, Vệ Minh Khê còn chưa cảm nhận đủ hơi ấm của Dung Vũ Ca, cảm giác áy náy trong lòng lại trào lên, làm cho nàng chỉ biết thở dài.

“Ta vừa hồi cung, phỏng chừng còn có rất nhiều sự vụ cần tiếp nhận, sợ là không có nhiều thời gian ở cùng ngươi, chúng ta có lẽ sẽ một thời gian không thể gặp mặt. Ngươi mỗi ngày đều đi Phượng Nghi cung cũng sẽ khiến người khác chú ý, mấy ngày nay ngươi cứ ngoan ngoãn ở Đông cung thay ta chiếu cố Hiên nhi được không?” Vệ Minh Khê sợ Dung Vũ Ca không đáp ứng liền nhẹ giọng dỗ dành.


Dung Vũ Ca có chút thương cảm, trong lòng rất không thích việc an bài như vậy, nhưng cũng không thể nề hà, thời gian này mẫu thân nhất định sẽ để người theo dõi mình, mình cũng không nên đi Phượng Nghi cung. Vừa rồi còn muốn nghĩ làm cách nào mới có thể bảo Vệ Minh Khê mấy ngày này không nên gặp mặt, nay lại bị Vệ Minh Khê dành nói trước, tâm tình lại càng chùng xuống. Trong lòng Vệ Minh Khê rốt cuộc vẫn nghĩ đến nhi tử bảo bối của nàng trước tiên.

Vệ Minh Khê đợi hồi lâu cũng không thấy Dung Vũ Ca đáp lại, liền có chút nóng lòng.

“Vũ Ca?” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng kêu một tiếng.


“Ừ, được……” Thanh âm Dung Vũ Ca có chút hư nhược đáp lại. Quyết định của nàng đã như vậy, mình còn có thể thế nào đây? Phía trước lại còn phải khổ não nghĩ cách thoát khỏi tai mắt của mẫu thân, nếu đi Phượng Nghi cung gặp nàng, sẽ lộ mất.

“Vũ Ca……” Vệ Minh Khê muốn nói lại thôi. Thái độ Dung Vũ Ca như vậy làm cho lòng nàng cũng không dễ chịu hơn là mấy, nàng không đơn giản chỉ là vì trốn Dung Vũ Ca mà quả thật có việc phải làm, việc này lại không muốn để Vũ Ca biết, nàng không nên bị mình cuốn vào.“Yên tâm, người ta sẽ chiếu cố tốt nhi tử bảo bối của nàng!” Dung Vũ Ca cười nói. Vệ Minh Khê muốn làm cái gì, nàng trong lòng mơ hồ hiểu được. Vệ Minh Khê đã không muốn làm mình khó xử, không muốn để mình bị cuốn vào vòng tranh đấu quyền lực này, nàng chẳng lẽ không biết mình có thể vô điều kiện luôn đứng về phía nàng sao? Thì ra nàng vẫn không đủ tín nhiệm mình.

Thấy Dung Vũ Ca đã khôi phục bộ dáng nghịch ngợm thường ngày, Vệ Minh Khê cũng có chút an tâm. Nàng buông Dung Vũ Ca ra, dù sao hiện tại không thể giống như lúc ở Giang Nam, người khác mà thấy được sẽ không tốt.

Tay Dung Vũ Ca vừa mới hạ xuống, trong tâm cũng lập tức suy sụp. Hạnh phúc ngắn ngủi chỉ là thoáng qua, tuy rằng Dung Vũ Ca không nỡ rời khỏi vòng tay Vệ Minh Khê, nhưng nàng vẫn cố thu liễm một chút. Mẫu thân mới vừa đi, ngay sau đó sợ là sẽ lập tức phái người đến Đông cung giám sát nhất cử nhất động của mình.

“Ta giờ sẽ về Phượng Nghi cung, ngươi phải hảo hảo chiếu cố Hiên nhi, chiếu cố cho mình nữa.” Vệ Minh Khê dặn một tiếng liền xoay người rời đi.

“Vệ Minh Khê……” Dung Vũ Ca nhìn bóng dáng Vệ Minh Khê quay lưng cất bước, trong lòng cảm thấy hụt hẫng như đánh mất thứ gì đó, kìm lòng không đặng đem thanh âm trong lòng bật thốt thành tiếng gọi. Nàng chỉ là muốn nói, Vệ Minh Khê, đừng đi, ở lại giúp ta!

Vệ Minh Khê quay đầu: “Hử?”

“Không có việc gì, chỉ là muốn gọi tên nàng thôi.” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê cười, tựa hồ như tiểu hài tử tinh nghịch thường ngày.

Vệ Minh Khê khẽ nghiêm mặt: “Ở trong cung, không được phép tùy tiện gọi tục danh của ta!”

“Người ta biết, mẫu hậu!” Dung Vũ Ca bốc đồng hướng Vệ Minh Khê lớn tiếng hô, tiếng kêu khiến cho Đông Đô thị vệ đều phải quay lại nhìn.

Vệ Minh Khê xoay người nhẹ nhàng lắc đầu, trên mặt lại mỉm cười, nhìn Dung Vũ Ca như vậy, sao lại cảm thấy rất ấm áp? Thật sự là kỳ quái mà.


-------------------------------------


Vệ Minh Khê vừa vào Phượng Nghi cung thì phát hiện Cao Hàn sắc mặt âm trầm ngồi trên nhuyễn tháp.


“Hoàng hậu, nàng có biết trẫm đã ở chỗ này chờ nàng suốt ba canh giờ không?” Cao Hàn tức giận nói. Dám để cho đường đường là nhất quốc chi quân chờ ba canh giờ, Vệ Minh Khê cũng thật cao giá!

“Thần thiếp không biết Hoàng Thượng đang đợi, thần thiếp đáng chết!” Vệ Minh Khê cúi đầu, thái độ dịu dàng ngoan ngoãn giải thích.


“Thôi, thái tử không việc gì chứ?” Cao Hàn thấy bộ dáng Vệ Minh Khê ôn thuận như thế, cơn tức giận cũng bớt chút ít.

“Lần này bị thương hơi nặng, sợ là phải tu dưỡng thêm hai ba tháng.” Vệ Minh Khê ra vẻ sầu lo nói, cứ để Hiên nhi có nhiều thời gian nghỉ ngơi một chút đi.


Trước cũng đã tu dưỡng gần hơn một tháng rồi giờ lại còn muốn tu dưỡng hai ba tháng nữa, xem ra thương thế cũng khá nặng. Thái tử dù mình có không thích thế nào đi nữa thì rốt cuộc cũng vẫn là nhi tử của mình, là trượng phu Vũ Ca, là con rể hoàng tỷ, cho nên Cao Hàn có chút áy náy vì đã ném nghiên mực hơi quá tay.

“Hoàng hậu giận trẫm?” Thái tử hẳn đã tố khổ với mẫu hậu hắn, chính mình lấy nghiên mực ném hắn, hoàng hậu sợ là đầy một bụng bất mãn với mình!

“Thái tử không cẩn thận đụng vào bàn, có liên quan gì đến Hoàng Thượng đâu?” Vệ Minh Khê vẻ mặt nghi hoặc hỏi.


Cao Hàn nhìn chằm chằm Vệ Minh Khê, nàng tựa hồ thật sự không biết chân tướng, điều này làm cho Cao Hàn yên tâm, nhưng lập tức Cao Hàn lại nghĩ, cho dù Vệ Minh Khê có biết thái tử chính là do mình làm bị thương thì như thế nào? Hắn vừa là quân vừa là phụ, quân phụ giáo huấn thần tử là chuyện thiên kinh địa nghĩa, hoàng hậu có thể làm gì được hắn?

“Người đâu mau tới thay y phục cho trẫm cùng hoàng hậu, tối nay trẫm ở lại Phượng Nghi cung.” Hoàng hậu ngày đầu tiên trở về, theo lý hắn cũng nên ở lại Phượng Nghi cung. Hậu cung đông phi tần, nhưng Cao Hàn thật sự cũng không để tâm, người duy nhất hắn tôn trọng bất quá chỉ có Vệ Minh Khê, những tần phi khác đều chỉ là đồ chơi mà thôi.

Vệ Minh Khê khẽ sửng sốt, tuy rằng trong lòng vạn lần không muốn, nhưng hắn là phu, mình là thê, trượng phu muốn lưu lại qua đêm là chuyện đương nhiên, nàng nào có biện pháp cự tuyệt.


Các cung nữ thay ra ngoại bào của Cao Hàn và Vệ Minh Khê, chỉ còn lại trung y. Cao Hàn nhìn chằm chằm thê tử đã mấy tháng không gặp, phát hiện nàng tựa hồ càng ngày càng trẻ đẹp hẳn lên, nhất thời làm cho Cao Hàn nhìn không chán mắt, tựa hồ như hắn chưa từng thật sự nhìn kĩ Vệ Minh Khê, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.

“Hoàng hậu, tựa hồ đã thật lâu không được thấy bộ dáng nàng xõa tóc, nàng thả ra cho trẫm xem đi……” Cao Hàn nâng cằm Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng ra lệnh.


Vệ Minh Khê trong lòng thầm nghĩ không ổn, nhưng nàng cũng không thể không làm theo, phút chốc khi mái tóc đen dài xõa xuống tán lạc, tư vị phong tình nói không nên lời, làm cho lòng Cao Hàn rung động không thôi: “Trẫm cảm thấy sau khi hoàng hậu từ Đông Đô trở về tựa hồ có thay đổi, trở nên càng ngày càng trẻ đẹp, làm cho trẫm khó kiềm lòng được……” Hiếm có lúc Cao Hàn ôn nhu nói, tay lần tới bên hông Vệ Minh Khê sờ soạng, muốn cởi bỏ trung y của nàng.

Vệ Minh Khê kích động đè tay Cao Hàn lại: “Hoàng Thượng, thần thiếp có nguyệt sự, sợ là……” Vệ Minh Khê lập tức bịa một cái cớ, vốn nàng mỗi lần nguyệt sự trong cung đều có ghi lại, cũng may Vệ Minh Khê đi ra ngoài đã ba bốn tháng, làm gián đoạn quá trình ghi chép, cho nên còn có thể lấy nguyệt sự làm cớ để cự tuyệt Cao Hàn.

Cao Hàn mất hứng thu tay lại, thoáng tức giận liếc nhìn Vệ Minh Khê một cái, quay đầu liền ngủ ngay, thôi thì ngày mai vẫn cứ nên tìm xử nữ sạch sẽ thì tốt hơn, hôm nay tạm thời quên đi.

Vệ Minh Khê thấy Cao Hàn đã ngủ thì âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, lần này có thể dùng nguyệt sự làm cớ, lần sau sẽ thế nào đây? Vệ Minh Khê có chút đau đầu, nàng phát hiện hiện tại nàng căn bản không muốn bị Cao Hàn đụng chạm, mặc dù đó là nghĩa vụ thê tử của nàng, nhưng nàng vẫn không muốn! Lần sau nhất định phải nghĩ ra biện pháp chặt đứt ý niệm này trong đầu Hoàng Thượng!


Tuy rằng giường rất lớn, nhưng Cao Hàn vẫn cách thật sự rất gần, trên người Cao Hàn có loại hương vị làm cho Vệ Minh Khê có ác cảm, đó là di chứng lưu lại sau khi dùng đan dược. Vệ Minh Khê đột nhiên nhớ nhung hương thơm mềm mại trên người Dung Vũ Ca, nếu không có nàng, có lẽ có thể xem như miễn cưỡng chịu được y. Nhưng sau khi được ôm một người như Dung Vũ Ca, hơi thở đục ngầu trên người kẻ kia lại càng khó có thể chịu được.
----------------------------------------

Ngày đầu tiên Hoàng hậu trở về, Hoàng Thượng đã ngủ lại Phượng Nghi cung. Dung Vũ Ca nghe tin tức như thế chỉ biết nằm trên giường trằn trọc, lòng như lửa đốt, không tài nào ngủ nổi..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna