Google.com.vn Đọc truyện Online

09/06/2018

Cung khuynh - chương 75 - 76

Đăng bởi Ngân Giang | 09/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 75: Nửa đêm trộm tình

Tĩnh Doanh và Thước Nhi giúp Vệ Minh Khê thay y bào, cơ thể xinh đẹp thanh mảnh dần dần hiện rõ trong làn hơi nước, thân thể Vệ Minh Khê như ẩn như hiện, xinh đẹp đến mức tựa hồ bất khả xâm phạm.

“Nương nương gầy đi nhiều.” 


Tĩnh Doanh vừa nhẹ nhàng tưới nước lên thân thể gầy guộc đến nỗi lộ ra mấy khớp xương vừa nhẹ giọng nói, không những thế nàng còn thấy dấu răng trên chiếc cổ ngọc nõn nà của người. Dung Vũ Ca đúng là tiểu dã thú, dám cắn nương nương, động dục cũng không biết phân nặng nhẹ, Tĩnh Doanh thầm trách cứ Dung Vũ Ca.

Vệ Minh Khê nhắm mắt lại, không trả lời, chỉ lẳng lặng cảm thụ làn nước ấm nhẹ nhàng lau rửa thân thể mình, nàng đang tận hưởng những phút giây yên tĩnh và thoải mái trong giờ khắc ít ỏi này.

“Bên kia Hoàng Thượng không có động tĩnh gì sao?” 

Tĩnh Doanh lo lắng hỏi, không ngờ Hoàng Thượng lớn tiếng muốn phế nương nương. Tĩnh Doanh khẽ nheo mắt, nếu chỉ cần giết Hoàng Thượng là có thể giải quyết mọi vấn đề thì nàng cũng không ngại giết thêm một người.

“Hắn sẽ không phế bản cung, vì tất cả mọi người sẽ phản đối hắn, hắn chắc chắn sẽ không phế đâu.” Vệ Minh Khê vẫn nhắm mắt như trước thản nhiên nói, nàng hiểu Cao Hàn, Cao Hàn là người miệng hùm gan sứa.

“Thái tử phi đâu?” Tĩnh Doanh thuận miệng hỏi, có lẽ so với Hoàng Thượng, thái tử phi còn làm nương nương phiền lòng hơn.

Vệ Minh Khê nghe được ba chữ “Dung Vũ Ca” đột nhiên mở mắt, nhãn tình mông lung như trôi nổi đâu đâu, hiện tại nàng thật sự không biết nên đối xử với Dung Vũ Ca làm sao mới tốt?

“Nàng? Bản cung mà biết làm thế nào mới tốt cho nàng thì tốt rồi…” Vệ Minh Khê thở dài nói.


“Lẽ ra lúc trước nô tỳ nên ngăn cản thái tử phi tiếp cận nương nương, sẽ không làm cho nương nương khó xử như thế này.” Tĩnh Doanh đến bây giờ cũng không biết mình rốt cuộc có phải đã làm đúng hay không.


“Chuyện không liên quan đến ngươi, là vấn đề của bản cung, bản cung đáng nhẽ không nên động tâm.” Là do mình không kiềm chế nổi mình.

“Nếu thái tử phi không phải thái tử phi thì tốt rồi.” Vấn đề khiến cho nương nương khó xử không phải do Dung Vũ Ca và nương nương đều là thân nữ nhi, mà vấn đề ở chỗ Dung Vũ Ca là thê tử của Cao Hiên, mẫu thân đoạt vợ của nhi tử, nương nương quả thật rất khó vượt qua được cửa ải này.

----------------------------------------

Dung Vũ Ca lúc này cũng đang ngâm mình ở thuỷ trì tại Đông cung, ngón tay nhẹ nhàng đùa nghịch mấy đoá hoa đang dập dờn trên làn nước. Dung Vũ Ca khẽ nâng cánh tay trái, dấu thủ cung sa đỏ tươi vẫn còn nguyên tại nơi đó, tấm thân xử nữ xinh đẹp này mình vẫn vì mẫu hậu mà giữ gìn, Dung Vũ Ca thở dài ngẫm nghĩ. Mẫu thân lúc trước vẫn lấy tấm thân xử nữ của mình mà thuyết giáo, nếu phá rồi, mẫu thân cũng không còn lời nào để nói nữa.

Tay phải Dung Vũ Ca nhẹ nhàng trượt trên thân thể, tưởng tượng đó là bàn tay của Vệ Minh Khê, từng ngón tay nàng sẽ vuốt ve lên thân thể mình, nàng sẽ hôn lên từng tấc, từng tấc cơ thể và Vệ Minh Khê sẽ ở trên người mình… Chỉ cần tưởng tượng cảnh Vệ Minh Khê âu yếm thôi cũng cơ hồ đã khiến thân thể Dung Vũ Ca như bốc cháy…


Dung Vũ Ca dúi đầu xuống nước, nàng cảm thấy mình rất phóng đãng, vì chính biến hoá của thân thể mà cảm thấy thẹn thùng.

Nếu không phải mình ngày thường vẫn khuynh quốc khuynh thành, Dung Vũ Ca có lẽ sẽ hoài nghi mị lực của mình, Vệ Minh Khê chẳng lẽ thật sự một chút cũng không động tâm hay sao? Những lần trước nàng đều dâng lên tận cửa, tìm mọi cách để câu dẫn, vậy mà Vệ Minh Khê thịt đưa đến miệng rồi còn có thể phun ra, việc Vệ Minh Khê tự thủ thực sự làm cho Dung Vũ Ca kìm nén khó chịu. Dung Vũ Ca từ dưới dục trì trồi lên, toàn thân hung hăng bước ra khỏi mặt hồ, nàng quyết định đêm nay vô luận thế nào cũng phải làm cho Vệ Minh Khê phá tấm thân xử nữ của mình. Câu dẫn, hết sức phóng đãng câu dẫn, nàng không tin không thể làm cho Vệ Minh Khê trầm luân, bằng không sẽ thật phí công mình sinh ra có được dung nhan tuyệt thế và thân thể xinh đẹp đến thế này!

Thân thể ướt sũng của Dung Vũ Ca vừa bước lên, cung nữ ở bên cạnh liền lập tức lấy tấm khăn bạch sắc quấn quanh người nàng, thay nàng lau hết những giọt nước còn vương trên cơ thể.

Dung Vũ Ca ngồi trước gương trang điểm, nhìn mình qua lăng kính, trầm tư nghĩ cách làm sao để thoát được những kẻ mẫu thân phái tới trông chừng. Khoé miệng khẽ nhếch, nàng đã có biện pháp.

“Mau đi gọi thái tử, bảo bản cung kêu hắn đến thị tẩm!” Dung Vũ Ca để cung nữ đi gọi Cao Hiên đến.

Cao Hiên vừa nghe Dung Vũ Ca muốn gặp mình, hơn nữa là chiêu mình thị tẩm, mặt đỏ như huyết gà, vui vẻ chạy ngay đến, nhưng vừa bước vào phòng liền bị Dung Vũ Ca điểm á huyệt, kéo lên giường, lột y bào, lại để cho thiếp thân thị nữ nằm cùng Cao Hiên, còn bản thân nàng tự dịch dung và thay y phục cung nữ, lập tức ra khỏi Đông cung, trực tiếp chạy đến Phượng Nghi cung.

Tĩnh Doanh bắt gặp một bóng đen đang kích động trèo qua cửa sổ tẩm cung hoàng hậu, bóng dáng thật quen thuộc, lại còn mùi nước hoa sực nức đặc trưng của cái kẻ đỏm dáng kia liền biết có người lại đến trộm tình, việc này trên đường trở về Giang Nam Tĩnh Doanh đã thấy nhiều lần nhưng cũng không thể nói gì. Được rồi, Tĩnh Doanh cũng không nghĩ đến sẽ đem từ “yêu thương vụng trộm” này đặt lên người hoàng hậu nương nương mà nàng tôn kính, mà thật ra kẻ trộm tình chính là thái tử phi cơ mà, còn nương nương bất quá là người bị hại mà thôi! Nghĩ như vậy, Tĩnh Doanh cũng cảm thấy hợp tình hợp lý hơn.

Vệ Minh Khê đang ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên lồng ngực bị ép đau nhói, có người đang quấn lấy thân thể của nàng. Vệ Minh Khê bị quấy nhiễu chợt thức giấc, nghĩ mình vẫn còn đang ở Giang Nam liền nói: “Đừng nháo, ngủ đi!” Nói xong mới giật mình thấy tựa hồ không phải, mình đang ở trong cung, đây là hoàng cung giới bị sâm nghiêm, chớp mắt liền hoàn toàn tỉnh táo.

“Ngươi vào bằng cách nào?” Vệ Minh Khê mở to mắt, nhìn dung nhan quen thuộc, nhíu mày hỏi.


“Nhớ nàng nên tới thôi.” Dung Vũ Ca xốc chăn Vệ Minh Khê lên, chui thân thể của nàng vào.

“Hồ nháo, đây là ở trong cung, bị người khác phát hiện thì biết phải làm sao?” Vệ Minh Khê trầm giọng trách mắng, Dung Vũ Ca đúng là không có chỗ nào cố kị.“Người ta nhớ nàng mà, thôi ta biết rồi, nàng một chút cũng không nhớ người ta!” Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê quát mình, liền thu người lùi vào góc giường, làm ra vẻ mình đang giận dỗi, tính tình đúng là chuyên thích đùa giỡn.

Vệ Minh Khê đối với tiểu vô lại Dung Vũ Ca này đúng là không có cách, biết rõ ràng nàng tám phần là giả bộ, nhưng vẫn đành bất đắc dĩ vỗ nhẹ vai Dung Vũ Ca, xem như là làm lành.

“Lần sau không nên xông vào hoàng cung lúc đêm khuya!” Vệ Minh Khê vẫn không quên thuyết giáo.

Dung Vũ Ca thấy hành động làm lành của Vệ Minh Khê, trong lòng liền vô cùng sung sướng: “Nàng không ôm ta sao?” Dung Vũ Ca thầm thì. Dung Vũ Ca đúng là loại được voi đòi tiên, chính nàng cũng biết điều đó, nhưng mà nàng chỉ nghĩ đơn giản rằng làm sao cho mẫu hậu thêm cưng chiều mình mà thôi.

Vệ Minh Khê bất đắc dĩ đành vòng tay ôm lấy eo Dung Vũ Ca.

Dung Vũ Ca cảm giác được bàn tay Vệ Minh Khê dán lên hông mình, trong lòng mừng thầm, lập tức xoay người mặt đối mặt với Vệ Minh Khê, hai người bốn mắt giao nhau, nhìn dung nhan đối phương, môi cùng môi càng thêm gần, gần gũi đến nỗi có thể cảm giác được hơi thở của đối phương, đôi môi rốt cục kìm lòng không đặng vội quấn quýt lấy nhau.

Dung Vũ Ca hôn so với Vệ Minh Khê càng thêm vội vàng, nhiệt liệt triền miên, cơ hồ muốn đem Vệ Minh Khê hôn dồn dập không dứt, nụ hôn càng ngày càng sâu, làm cho Dung Vũ Ca cùng Vệ Minh Khê hai người đều không thở nổi.

Dung Vũ Ca lại ngựa quen đường cũ giữ lấy thắt lưng Vệ Minh Khê, tay bắt đầu xâm nhập vào trung y của nàng, cách lớp quần áo mà nhẹ nhàng xoa nắn đôi ngực mềm mại, môi lại như trước cùng Vệ Minh Khê triền miên giao triền, lưỡi cùng lưỡi chơi đùa nhảy múa, khát khao muốn đem đầu lưỡi Vệ Minh Khê nuốt cả vào bụng.

Ngay lúc Vệ Minh Khê rời môi Dung Vũ Ca, nàng liền đem mặt vùi vào cổ Dung Vũ Ca, buồn bã nói: “Vũ Ca, không được, ta có cảm giác tội lỗi…” Nàng không muốn cùng trượng phu thực hiện nghĩa vụ vợ chồng không nói, lại còn khiến trượng phu tức giận đến ngất xỉu, bây giờ lại cùng con dâu mình làm chuyện cẩu thả này, cảm giác tội lỗi sâu đậm không tránh đi đâu được.

Dung Vũ Ca không hề dừng tay: “Chúng ta cùng nhau xuống địa ngục đi, lúc này chỉ nghĩ đến một mình ta thôi, được không?” Dung Vũ Ca đưa tay cởi trung y của Vệ Minh Khê, vùi đầu vào đôi nhũ phong no tròn, nàng sẽ không cho Vệ Minh Khê có thời gian hối hận. Dung Vũ Ca ngậm lấy hai hạt hồng đậu, như hài tử bú sữa, dùng sức mút lấy, dụng lực quá nhiều khiến Vệ Minh Khê phát đau, trong lúc ấy ngón tay lại thâm nhập vào sâu cánh hoa phía dưới thân, yêu chiều vuốt ve…

Lý trí Vệ Minh Khê quả nhiên bị Dung Vũ Ca cực lực trêu chọc đành tan rã, càng lúc càng bạc nhược, căn bản vô pháp chống cự nổi thế công của Dung Vũ Ca, giờ phút này Dung Vũ Ca tựa như dã thú động dục, cái gì cũng không thể ngăn cản ý đồ cầu hoan của nàng.


Làn môi Dung Vũ Ca chậm rãi lướt xuống, nhẹ nhàng tách đôi chân Vệ Minh Khê ra, kia đoá hoa tiên diễm ướt át, hoàn toàn bại lộ trước đôi mắt nàng, không còn gì có thể che đậy làm cho Dung Vũ Ca xúc động nuốt nước miếng, cảm giác lúc này thật vô cùng mê người. Dung Vũ Ca lập tức vùi đầu vào giữa hai chân Vệ Minh Khê, dùng đầu lưỡi khiêu khích đóa hoa ấy, hút lấy mật ngọt bên trong…

Vệ Minh Khê cảm giác được Dung Vũ Ca nhìn chằm chằm vào chỗ tư mật của mình, xấu hổ đến mức cứ cố khép chân lại, nhưng Dung Vũ Ca vẫn ngoan cố đưa đầu tiến sát vào, cứ mỗi lần như thế luôn làm cho Vệ Minh Khê vừa động tình lại vừa e thẹn. Dung Vũ Ca vì nàng làm việc đó luôn làm cho nàng xấu hổ vô cùng, khoái cảm cũng theo đó dâng lên tầng tầng lớp lớp, Vệ Minh Khê đối với việc này lòng luôn chờ mong cùng sợ hãi, thân thể lúc này đã không còn khống chế được…


Nhưng Dung Vũ Ca lại đối việc này vui đến quên trời quên đất, nàng yêu thích biểu tình của Vệ Minh Khê khi đó vô cùng, cho nên lại càng thích thú đối với việc trêu đùa, liếm cắn Vệ Minh Khê…

Thân thể Vệ Minh Khê còn đang đắm chìm trong dư vị hoan ái, chưa kịp khôi phục thì Dung Vũ Ca chợt kéo tay nàng đặt lên bộ ngực căng tròn của mình mà nhẹ nhàng ma sát, hạt hồng đậu mềm mại kia phút chốc trở nên cứng rắn vô bì, nhìn hai má Dung Vũ Ca phiếm một màu đỏ ửng, Vệ Minh Khê liền sáng tỏ ý đồ của nàng. Vệ Minh Khê ngượng ngùng muốn rút tay về, nhưng Dung Vũ Ca một mực không cho, ngược lại còn dùng lực để đè ép tay nàng lên đôi ngực mềm mại kia, Dung Vũ Ca úp mặt vào cổ Vệ Minh Khê, ở bên tai nàng khẽ “ưm” một tiếng, thanh âm động tình đến cực điểm, làm cho hai tai Vệ Minh Khê đều đỏ rực lên. Giờ phút này trên người Dung Vũ Ca toát ra cỗ ma lực khiến cho người ta mê muội, muốn làm chuyện quá phận…

“Chỉ nhi, ta muốn nàng muốn ta!” Dung Vũ Ca nói trắng ra khát vọng trong lòng, tay kia nắm lấy bàn tay còn lại của Vệ Minh Khê đem đặt vào giữa hai chân mình, sau đó kẹp chặt lấy những ngón tay thon dài hữu lực của Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê tất nhiên cảm giác được sự mềm mại và ẩm ướt giữa hai chân Dung Vũ Ca, nàng cũng biết điều này nói lên ý nghĩa gì, nhưng nàng không dám động, một chút cũng không dám, bởi vì có một vài thứ cũng tựa như một cái chốt mở, một khi mở ra rồi, có lẽ sẽ có những thay đổi kinh người.


Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê vẫn một mực do dự thì trái tim đau nhói, chẳng lẽ nàng đã câu dẫn đến như vậy, đã hạ mình đến thế rồi mà nàng dù một chút cũng không động tâm hay sao? Hay Vệ Minh Khê thật sự không thích nữ tử?

“Muốn ta được không?” Ngữ khí Dung Vũ Ca gần như cầu khẩn, nàng ngay cả tự tôn cũng không cần quản nữa, đây là lần cuối cùng nàng cầu xin Vệ Minh Khê, nếu Vệ Minh Khê thật sự không muốn, vậy từ rày về sau nàng sẽ chặt đứt ý niệm này.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca cơ hồ như sắp khóc, lại tựa hồ như sợ hãi thì cảm thấy đau lòng. Dung Vũ Ca nào biết được khối thân thể mê người này của nàng đối với mình có bao nhiêu sức dụ hoặc, cũng chính vì sức hấp dẫn quá lớn đó, ngược lại khiến cho mình không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ lạc vào mê cung không thể tự kiềm chế, cho nên mới càng thêm cực lực khắc chế.

“Vũ Ca, chúng ta ngủ được không?” Vệ Minh Khê bổn cũ soạn lại, rốt cục vẫn tái diễn lời cự tuyệt, làm cho mọi dũng khí trong lòng Dung Vũ Ca đều lập tức đóng băng.


Dung Vũ Ca cơ hồ khó chịu đến mức tuyệt vọng. Nàng cũng là nữ nhân, không phải trời sinh phóng đãng, bởi vì Vệ Minh Khê nên nàng mới chấp nhận như vậy, đáng tiếc Vệ Minh Khê căn bản chỉ thấy chướng mắt, khiến cho Dung Vũ Ca cảm thấy cũng là do mình tự mình đa tình.

Nước mắt Dung Vũ Ca từng giọt, từng giọt chảy xuống, nàng muốn lập tức tránh xa Vệ Minh Khê, ít nhất giờ phút này nàng không thể đối mặt với Vệ Minh Khê thêm một khắc nào nữa.

“Ta về trước, lỡ bị người khác phát hiện sẽ không hay…” Dung Vũ Ca cố hết sức bình ổn tâm tình, nhưng vẫn nhịn không được mà nghẹn ngào thành tiếng.


Trong lòng Vệ Minh Khê đau đớn, nàng không phải cố ý muốn làm Dung Vũ Ca tổn thương, trong tâm nàng ngàn vạn lần không muốn làm tổn thương Dung Vũ Ca. Chỉ là Dung Vũ Ca còn rất trẻ, có lẽ còn có cơ hội chọn lựa một lần nữa, nàng sợ mình cùng Dung Vũ Ca dây dưa không rõ, sẽ không còn lối thoát. Chẳng qua, Vệ Minh Khê có rất nhiều điều băn khoăn lắm.

Dung Vũ Ca đang bò xuống giường thì Vệ Minh Khê từ phía sau ôm chầm lấy Dung Vũ Ca, không cho nàng đi: “Không phải ta ghét bỏ ngươi, chỉ là có rất nhiều thứ khiến ta sợ hãi…”.

================  
Chương 76: Sa lầy

Dung Vũ Ca không muốn nghe, nàng biết trong lòng Vệ Minh Khê có nhiều điều cố kỵ, nhưng nàng cũng thật sự rất khó chịu, Dung Vũ Ca gỡ vòng tay Vệ Minh Khê vẫn còn đang ôm lấy mình, lúc này một mình yên tĩnh có lẽ sẽ tốt hơn…

“Ta không sao đâu, ngày mai sẽ tốt hơn!” Dung Vũ Ca ra vẻ mạnh mẽ nói.

Vệ Minh Khê nhẹ nhàng áp hai tay lên má Dung Vũ Ca, đem mặt nàng quay về phía mình, nhìn hai mắt Dung Vũ Ca đẫm lệ, trong lòng không khỏi nhói đau, vội đưa môi xoá đi từng giọt lệ đang khẽ khàng rơi xuống.


“Không phải ta thờ ơ ngươi, cũng không phải là không hợp tác, mỗi lần bên cạnh ngươi ta đều hao tổn rất nhiều tâm tư để khắc chế lòng mình. . .” Vệ Minh Khê vuốt ve gương mặt Dung Vũ Ca, môi tìm môi, chủ động hôn nàng.


Dung Vũ Ca khẽ xoay đầu tránh qua một bên, khiến cho đôi môi Vệ Minh Khê chỉ kịp rơi xuống trên khóe miệng nàng, tay Dung Vũ Ca níu chặt tấm chăn nhung, nàng do dự, trong lòng đang kịch liệt đấu tranh, nàng không muốn tiếp tục ở lại chỗ này, nàng không nên tự làm khổ bản thân để cầu toàn nữa, nhưng mặt khác nàng vẫn tham luyến sự ôn nhu của Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca như thế, trong lòng đau đớn không chịu nổi, nhưng chung quy cũng vì mình đã làm tổn thương nàng quá nhiều, một nữ tử có thể đối với người khác chủ động cầu hoan, nàng đã phải cần đến bao nhiêu dũng khí? Cho nên trong lòng Vệ Minh Khê rất bối rối, tại sao mình lại không thể muốn nàng?

Nhưng mà bình thường Dung Vũ Ca cũng không phản ứng mạnh như vậy, sao hôm nay nàng lại như thế? Vệ Minh Khê mơ hồ cảm thấy trong lòng Dung Vũ Ca đang có điều gì đó bất ổn, khẩn trương.

“Nói cho ta biết, hôm nay ngươi làm sao vậy?” Vệ Minh Khê nâng cằm Dung Vũ Ca lên, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Thật ra khi Dung Vũ Ca vừa đối mặt với Vệ Minh Khê, lòng đã dịu hơn phân nửa, nhìn dung nhan nàng đã nhớ thương suốt mười mấy năm qua, nàng biết mình không có biện pháp nào để tức giận Vệ Minh Khê, ngay cả việc lạnh lùng với Vệ Minh Khê cũng hết sức khó khăn. Dung Vũ Ca này thật sự là một kẻ không có tiền đồ, Dung Vũ Ca không giận được Vệ Minh Khê, đành quay sang tức giận chính mình.

Dung Vũ Ca nghiêng đầu, tiếp tục im lặng không để ý tới Vệ Minh Khê, làm cho Vệ Minh Khê lần đầu tiên có cảm giác bị Dung Vũ Ca lạnh nhạt, trong lòng chợt hụt hẫng, bi ai.


“Vẫn còn giận ta sao?” Vệ Minh Khê tiếp tục vuốt ve gương mặt Dung Vũ Ca, cố làm cho Dung Vũ Ca nhìn mình, muốn Dung Vũ Ca biết được trong mắt mình có bao nhiêu khát vọng và khắc chế.

Dung Vũ Ca chăm chú nhìn Vệ Minh Khê, trong ánh mắt chớp động kia chứa đựng một ngọn lửa, có lẽ không lớn, nhưng đủ để chứng minh nàng đối với mình cũng không phải thờ ơ.


Dung Vũ Ca bổ nhào lên người Vệ Minh Khê, đem tất cả uất ức vừa rồi đều phát tiết ra ngoài:”Vệ Minh Khê, ta ghét nàng, nàng luôn làm cho ta có cảm giác sợ hãi, làm cho ta cảm thấy nàng không yêu ta, luôn sợ hãi nàng sẽ vứt bỏ ta bất cứ lúc nào, lòng ta lúc nào cũng phập phồng bất an…” Tay Dung Vũ Ca đánh lên thân thể Vệ Minh Khê, nhưng lại sợ làm nàng đau, rốt cuộc đành bất lực buông lỏng hai tay. Dung Vũ Ca thật sự quá yêu Vệ Minh Khê, nhưng cũng vô cùng hận nàng.

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca buông tay, biết nàng đã chịu thỏa hiệp, cũng âm thầm thả lỏng lòng mình, thân thể chậm rãi trèo lên người Dung Vũ Ca, từ từ đem Dung Vũ Ca đặt dưới thân mình, kéo chăn, đắp lên thân thể mềm mại xích loã của mình và Dung Vũ Ca.

Đôi môi của Vệ Minh Khê dần rơi xuống, hôn lên chiếc cằm của Dung Vũ Ca, giờ khắc này, Vệ Minh Khê không muốn tiếp tục khắc chế bản thân mình nữa, muốn đối với Dung Vũ Ca thích làm gì thì làm. Mỗi một tấc trên thân thể Dung Vũ Ca đều mê hoặc lòng người, khiến cho người ta phải trầm luân. Vệ Minh Khê không muốn bỏ qua mỹ thực như vậy một lần nữa, đôi môi lại chuyển tiếp hôn xuống cổ Dung Vũ Ca.

“Vệ Minh Khê, ta ghét nàng nhất. . .” thanh âm bất mãn của Dung Vũ Ca đột ngột bị chặn lại, nụ hôn của Vệ Minh Khê giống như mưa bay liên tiếp lên mặt lên cổ nàng, mỗi một tấc da thịt được Vệ Minh Khê nâng niu chăm sóc đều nhanh chóng như thiêu như đốt, cảm giác vừa chân thật vừa hư ảo, làm cho Dung Vũ Ca phải cực lực khắc chế bản thân không phát ra bất cứ âm thanh nào, lo sợ nếu lỡ như mình tạo nên động tĩnh gì quá lớn sẽ làm tan vỡ đi giấc mộng đẹp này.

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca phản ứng còn bị động hơn so với mình thì có vẻ không hài lòng. Nàng thích nhìn thấy Dung Vũ Ca phản ứng một cách tự nhiên nhất, mị hoặc giống như yêu tinh vậy.


Vệ Minh Khê dần hôn xuống phần xương đòn, rồi tới cặp song nhũ đầy đặn, đôi môi miết lấy từng đỉnh nhũ phong khiến Dung Vũ Ca kích thích đến mức níu chặt tấm ra giường, thân thể run nhè nhẹ. Chính nàng cũng không biết tại sao mình lại phản ứng mạnh đến vậy!? Vệ Minh Khê chỉ cần chạm nhẹ một cái, nàng đã muốn bay lên đến tận không trung. Dung Vũ Ca hất tấm chăn bông ra, nàng muốn nhìn tận mắt bộ dáng Vệ Minh Khê âu yếm mình, chỉ cần vậy nàng sẽ cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Tay Vệ Minh Khê tìm đến một nửa mềm mại kia bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn, cảm giác nhu nhuyễn co giãn khiến nàng vừa sợ hãi vừa mê luyến, lần đầu tiên chạm vào, nàng đã biết mình chắc chắn sẽ yêu thích cảm giác này.

Kỳ thật Dung Vũ Ca đã không ít lần câu dẫn khiến Vệ Minh Khê phải chịu kích thích rất lớn, nàng đã rất sợ hãi, sợ thân thể Dung Vũ Ca sẽ khiến mình trầm luân vào mê cung tình ái đó, càng sợ lại càng khắc chế bản thân. Nhưng một khi hồng thuỷ đã thoát khỏi giam cầm, đó sẽ là sức mạnh dời núi lấp biển. Lúc này tất cả lý trí của Vệ Minh Khê đã tắt ngấm, hiện tại nàng là một nữ tử bình thường, mặc cho cảm xúc chi phối hành động.

Dung Vũ Ca nhìn thấy Vệ Minh Khê một bên thì liếm mút, một bên thì vuốt ve, nắn bóp bầu ngực của mình thì khoái cảm lại càng trào dâng mãnh liệt, cảm giác và thị giác cùng một lúc chịu đả kích làm cho con dã thú trong lòng Dung Vũ Ca lập tức xổng chuồng, nàng rốt cuộc không thể khống chế bản thân được nữa, bật ra tiếng rên rỉ điên cuồng, thanh âm vừa càn rỡ vừa dễ nghe vọng vào tai Vệ Minh Khê làm cho nàng xấu hổ đỏ mặt. Dung Vũ Ca ở trên giường quả thật rất mãnh liệt, nhưng Vệ Minh Khê không thể phủ nhận nàng rất yêu thích những lúc Dung Vũ Ca như thế này, bộ dáng như yêu tinh quyến rũ hồn phách người ta.

Một cỗ nhiệt lưu nóng bỏng bừng lên trong người Dung Vũ Ca, cảm giác ẩm ướt ấy làm nàng thẹn thùng, phản ứng của cơ thể so với tưởng tượng không ngờ lại còn mãnh liệt hơn gấp bội. Rõ ràng thân thể nàng rất dễ dàng bị Vệ Minh Khê khống chế, chỉ cần Vệ Minh Khê nhẹ nhàng trêu chọc nàng đã hạ gục, kia đầy trời khoái cảm như muốn đem nàng nhấn chìm vào trong nó.

Thân thể Dung Vũ Ca giống như chết chìm, bất lực dán chặt lấy người Vệ Minh Khê, cảm giác giữa hai chân trống rỗng. Nhưng dù thế nào nàng cũng không dám nói lời càn rỡ để Vệ Minh Khê thỏa mãn mình, vì vẫn còn ám ảnh những trở ngại tâm lý vừa rồi, chỉ có thể dùng chính cơ thể của mình ma sát vào thân thể Vệ Minh Khê.

Thân thể Vệ Minh Khê bị chà sát thiếu chút nữa đã bốc hoả, nàng tất nhiên hiểu được nỗi lo lắng trong lòng Dung Vũ Ca, rốt cuộc sau bao ý nguyện ngón tay cũng tiến vào giữa hai chân Dung Vũ Ca, cảm giác được một mảng ướt át khiến Vệ Minh Khê nhoẻn miệng cười, thân thể Dung Vũ Ca thật mẫn cảm, tuy vậy nàng vẫn tỏ ra nhàn nhã vuốt ve, cơ hồ muốn dày vò Dung Vũ Ca phát điên lên.


“Chỉ nhi…” Dung Vũ Ca hổn hển gọi nhũ danh Vệ Minh Khê, nàng bị Vệ Minh Khê hành hạ sắp chết đến nơi rồi, nàng không muốn thế này, nàng muốn nhiều, nhiều hơn nữa, nhưng dù thế nào cũng không chịu mở miệng cầu xin.

Vệ Minh Khê kéo đôi chân Dung Vũ Ca ra, phơi bày dưới tầm mắt nàng là cánh hoa ướt át, dịch thấu trong suốt cực kỳ xinh đẹp. Ánh mắt Vệ Minh Khê vốn luôn vắng lạnh như đáy hồ sâu giờ lại trở nên vô cùng nóng rực. Cả hai đều là nữ nhân, Vệ Minh Khê biết nếu môi mình chạm vào nơi đó, Dung Vũ Ca sẽ có phản ứng mãnh liệt đến thế nào, nàng cũng đang mong chờ phản ứng ấy của Dung Vũ Ca…


Dung Vũ Ca nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Vệ Minh Khê cứ nhìn chằm chằm vào nơi giữa hai chân mình, đóa hoa kia không thể khống chế được mà cứ run lên nhè nhẹ, dịch thủy càng lúc càng nhiều, Dung Vũ Ca biết trong lòng nàng đang khát vọng điều gì…


Vệ Minh Khê quả nhiên không phụ sự chờ đợi của nàng, vùi đầu vào nơi thần tiên ấy…Dung Vũ Ca cũng không ngờ Vệ Minh Khê thật sự vùi đầu vào, đôi môi chạm đến nơi riêng tư nhất của mình, sinh lý và tâm lý cùng lúc chịu đả kích mãnh liệt trước nay chưa từng có. Hoàng hậu nương nương luôn luôn đoan trang cao nhã lạnh lùng lại vì mình mà làm việc này, nhận thức được điều đó đủ để thân thể của Dung Vũ Ca trong nháy mắt động tình đến cực hạn. Đầu lưỡi Vệ Minh Khê chỉ mới vừa bắt đầu trêu chọc, Dung Vũ Ca đã lên đến tuyệt đỉnh vu sơn, bắt đầu run rẩy…

Vệ Minh Khê kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca xấu hổ đến mức quay mặt đi, nàng cảm thấy vô cùng mất mặt với biểu hiện vừa rồi của mình.


Vệ Minh Khê hơi cười cười, hôn lên môi Dung Vũ Ca, làm cho nàng cảm nhận được hương vị của chính mình trên đầu lưỡi Vệ Minh Khê, điều này khiến cho Dung Vũ Ca xấu hổ đến đỏ mặt, nàng không nghĩ tới Vệ Minh Khê lại làm chuyện như vậy, thế nhưng tại sao điều làm cho nàng thẹn thùng lại có thể khiến thâm tâm nàng phấn khởi không thôi.

“Tiểu Vũ Ca của ta cũng biết thẹn thùng sao?!” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng cười nói, Dung Vũ Ca tuy việc làm và lời nói nhìn như có chút càn rỡ, nhưng kỳ thật nàng vẫn còn là một thiếu nữ ngây thơ.

Dung Vũ Ca thích Vệ Minh Khê thốt ra những lời này biết bao, đây mới chính là Vệ Minh Khê!

Vệ Minh Khê tuy chỉ mới kinh qua một lần nhưng đã mê đắm sa lầy, nàng vẫn còn chưa thưởng thức đủ thân thể của Dung Vũ Ca, tay một lần nữa lại để vào giữa hai chân Dung Vũ Ca, dùng ngón tay thon dài mân mê cánh hoa, thần kinh Dung Vũ Ca lại căng thẳng thêm lần nữa.

Vệ Minh Khê đưa ngón tay thử vào sâu hơn một chút, con đường kia sao giống như chưa từng bị khai phá, thật chật hẹp làm cho ngón tay của Vệ Minh Khê thật khó đi vào. Sao lại chặt đến thế nhỉ? Vệ Minh Khê thầm nghĩ.

Mỗi lần Vệ Minh Khê tiến vào một nấc, thân thể Dung Vũ Ca lại phản ứng vô cùng mãnh liệt, tựa hồ như tác động lên toàn bộ hệ thần kinh của nàng, khẩn trương cùng khoái cảm làm cho hơi thở Dung Vũ Ca càng lúc càng dồn dập, nàng cảm giác được từng nấc ngón tay Vệ Minh Khê đang chậm rãi tiến sâu vào cơ thể mình.

Ngón tay Vệ Minh Khê đột nhiên bị ngăn cách bởi một màn chắn mỏng manh, phút chốc ý thức được đó là cái gì, Vệ Minh Khê hoảng sợ nhìn Dung Vũ Ca, nàng là xử nữ sao!!!? Không ngờ nàng vẫn còn là xử nữ, điều vừa có chút ngoài ý muốn, vừa có chút trong dự liệu này khiến cho Vệ Minh Khê theo bản năng muốn rút tay về. Nhưng Dung Vũ Ca không cho Vệ Minh Khê có cơ hội nào để lùi bước, nàng chặn tay của Vệ Minh Khê lại, đột nhiên dùng sức đè mạnh vào, ngón tay Vệ Minh Khê lập tức xuyên qua màn chắn mỏng manh kia, làm Dung Vũ Ca đau đớn rên lên một tiếng.

Vệ Minh Khê nhìn ngón tay mình còn vương chút vết máu hồng tươi, không thể tin được nhìn Dung Vũ Ca, nói không ra được tâm tình lúc này, mọi xúc cảm đều biến mất, thay vào đó là nỗi buồn man mác, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này!

“Sao vậy, nàng hối hận sao?” Dung Vũ Ca nhìn biểu tình của Vệ Minh Khê lúc này như ăn phải độc dược, làm cho tim Dung Vũ Ca vô cùng đau đớn. Vệ Minh Khê quả thật luôn biết cách làm cho nàng tổn thương.

Vệ Minh Khê nhìn thấy ánh mắt tổn thương của Dung Vũ Ca, đau lòng đưa tay ôm lấy Dung Vũ Ca: “Không phải đâu, ta chỉ là không rõ cảm xúc bây giờ như thế nào.” Vệ Minh Khê tuy rằng hối hận nhưng cũng không phải người dám làm không dám nhận, khiến Dung Vũ Ca chịu uất ức, cũng không thể để Dung Vũ Ca biết nàng đang hối hận.

Dung Vũ Ca nghe Vệ Minh Khê nói vậy, tâm tình cũng dần ổn định trở lại, nàng biết nếu muốn Vệ Minh Khê có thể lập tức đón nhận, thì đó không phải là Vệ Minh Khê, nhưng thật sự nàng cũng không chịu nổi khi thấy Vệ Minh Khê trốn tránh.


“Có phải đau lắm không?” Vệ Minh Khê ôn nhu hỏi. Nàng vẫn nhớ rõ khi lần đầu mình bị phá thân, đau đến tê tâm liệt phế. Vệ Minh Khê cố dẹp bỏ mọi ưu phiền của mình qua một bên, dỗ dành Dung Vũ Ca.


“Không đau lắm đâu”. Nhìn thấy Vệ Minh Khê dịu dàng dỗ dành, trong nháy mắt nàng đã quên hết cơn đau, vì Vệ Minh Khê, nàng có thể vui vẻ sẵn lòng chịu đựng tất cả.

Vệ Minh Khê ôm Dung Vũ Ca vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, không hề có một ý niệm sắc dục nào, chỉ đơn thuần là an ủi.

“Vũ Ca, đáp ứng ta, tương lai dẫu có xảy ra chuyện gì, nàng cũng đừng nhúng tay vào, tự ta sẽ giải quyết được mọi vấn đề, đừng vì ta mà lo lắng.” Vệ Minh Khê đột nhiên nghĩ đến điều gì, sau đó nhẹ nhàng thở dài nói, nàng không muốn Dung Vũ Ca bị kẹt giữa nàng, Hoàng thượng và Vũ Dương công chúa. Tối qua nàng đã quyết định tiến thêm một bước, đi một bước này có lẽ sẽ dấy lên một màn tinh phong huyết vũ (gió tanh mưa máu).

Dung Vũ Ca không trả lời, Vệ Minh Khê không muốn nàng khó xử, nhưng nàng cũng đã sớm có lựa chọn cho mình, nàng nhất định phải bảo vệ Vệ Minh Khê.

“Vũ Ca, đáp ứng ta đi!” Vệ Minh Khê khẩn khoản nói.

“Ừ, được rồi!” Dũng Vũ Ca trả lời, dù sao nàng bằng mặt không bằng lòng đã thành tập quán, đâu phải chỉ có lần này. Dung Vũ Ca vùi mặt mình vào lòng Vệ Minh Khê, thu lấy hơi thở trên người nàng.

-----------------------------------

Tuy rằng Dung Vũ Ca không nỡ rời đi, nhưng vẫn không thể không li khai sớm một chút, lúc đi nàng còn mang theo tấm ra giường. Vệ Minh Khê nghi hoặc không biết nàng lấy cái này làm gì? Để Tĩnh Doanh xử lý không phải là được rồi sao?


“Người ta lấy về làm kỷ niệm nhân dịp trở thành nữ nhân của Chỉ nhi mà!” Dung Vũ Ca vui vẻ cười nói. Lạc hồng ấn ký này nhất định phải để mẫu thân nhìn thấy, nếu không làm sao mẫu thân biết được nữ nhi đã cùng con rể “dắt tay nhau lên đỉnh Vu sơn” đây? Phải mau trở về Đông Cung bố trí một chút, nàng cảm thấy mẫu hậu lẽ ra nên để lại trên người mình nhiều ấn ký hơn một chút, nhiều đến mức khiến cho mẫu thân dễ dàng nhìn thấy mới được.

--------------------------------
Dung Vũ Ca vừa đi, mọi cảm xúc trong lòng Vệ Minh Khê đều hoàn toàn tan rã. Nàng là thê tử của Hiên nhi, vậy mà chính Hiên nhi cũng chưa từng chạm qua, nhưng bây giờ nàng lại để cho mình phá thân. Nàng đã từng nói cho mình biết, nàng chưa bao giờ là nữ nhân của Hiên nhi, nàng là nữ nhân của mình, chỉ một mình mình. Vệ Minh Khê cảm thấy một tia vui vẻ lẽ ra không nên có, nhưng cảm giác tội lỗi lại càng nhiều hơn.

Vệ Minh Khê cảm giác đầu óc vô cùng choáng váng, tại sao mọi chuyện lại đi đến mức này? Hiện tại nàng không nghĩ được gì cả, chỉ biết rằng đầu óc một khối hỗn độn...

Vệ Minh Khê hất nước lạnh lên mặt, cố làm cho mình tỉnh táo lại, hiện tại không phải thời điểm để suy nghĩ những chuyện như thế, chờ Hiên nhi đăng cơ an toàn rồi tính tiếp, nhi nữ tình trường không thích hợp cho thời điểm này..


<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Đọc truyện Online

Mã hóa Code

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Đọc truyện Online - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna