Google.com.vn Đọc truyện Online

11/06/2018

Cung khuynh - chương 79 - 80

Đăng bởi Ngân Giang | 11/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 79: Hoàng thượng băng hà - Vũ Dương tìm giết Vệ Minh Khê

“Thái tử phi, Hoàng thượng đang nghỉ ngơi, không muốn gặp bất cứ kẻ nào.” Thị vệ ngăn cản Dung Vũ Ca.

“Bản cung muốn vào gặp phụ hoàng! Nếu ngươi dám cản, ta sẽ mách phụ hoàng chặt đầu ngươi!” Dung Vũ Ca uy hiếp thị vệ.

Khắp cung nga không ai không biết Hoàng thượng sủng ái thái tử phi. Mà thái tử phi được nuông chiều vốn coi trời bằng vung, bọn thị vệ cũng biết thế nên đành ngoan ngoãn thối lui, để mặc cho Dung Vũ Ca đi vào.

Dung Vũ Ca lặng lẽ quan sát Cao Hàn, thấy da mặt y càng ngày càng vàng ố, dáng vẻ chật vật đúng nghĩa một con nghiện, tay run run mò tìm trong chiếc hộp gỗ khắc hình rồng lấy ra ba viên đan dược, lo lắng như quỷ đói rình mồi, vội chụp lấy cho vào miệng, còn đâu uy nghiêm của bậc hoàng đế, càng nhìn càng khó coi. Nhìn Cao Hàn một hồi, trong tâm Dung Vũ Ca cảm thấy vô cùng phức tạp, nam nhân này mặc dù có nhiều tật xấu,nhưng trước đây thật sự hắn rất thương yêu mình.

Đến khi cơn nghiện của Cao Hàn dịu xuống y mới phát hiện Dung Vũ Ca đang đứng trong tẩm cung của mình. Nếu là người khác Cao Hàn nhất định sẽ trị tội, nhưng nhìn thấy đó là Dung Vũ Ca thì lại rất dung túng nàng.

“Sao Vũ Ca lại đột nhiên đến đây?” Hiếm khi thấy được Cao Hàn hiền lành như vậy, quả thật y rất thương yêu Dung Vũ Ca, trong tất cả hoàng tử công chúa cũng chưa từng thấy ai được hắn sủng ái như thế.

“Phụ hoàng, nghe nói gần đây thân thể phụ hoàng không tốt, Vũ Ca đã bảo ngự trù làm canh gà nhân sâm đem đến cho phụ hoàng. Mẫu thân cũng thường khen ta tri kỷ hiếu thuận đó.” Dung Vũ Ca giống như tiểu hài tử được mẫu thân khen thì đem khoe khắp nơi, Cao Hàn thấy thế thì bất giác nở nụ cười đầy cưng chìu.


“Ngươi có phần tâm ý này làm cho phụ hoàng rất vui mừng, không uổng công phụ hoàng là người hiểu ngươi nhất từ lúc ngươi còn nhỏ” Ở trong mắt Cao Hàn, Dung Vũ Ca ngoại trừ tính tình quá được nuông chiều thì cũng chỉ là tiểu hài tử đơn thuần được trưởng bối yêu thích mà thôi.

“Cái này là đương nhiên, cữu cữu là người hiểu rõ Vũ Ca nhất.” Dung Vũ Ca tươi cười như hoa.


“Vũ Ca và thái tử sao rồi?” Đây là lần đầu tiên từ sau đại hôn của Cao Hiên cùng Dung Vũ Ca hắn mới chủ động hỏi sinh hoạt phu thê của hai người bọn họ.

“Thái tử biểu đệ dễ khi dễ, Vũ Ca luôn khi dễ hắn.” Dung Vũ Ca vui vẻ nói, tựa hồ như cuộc sống phu thê rất khoái trá.

“Về sau đổi cho ngươi một phu quân khác để ngươi lại khi dễ nhé?” Cao Hàn cười nói. Cao Hàn đang thử dò xét, xem ra ý tưởng của Cao Hàn và Vũ Dương công chúa không ngờ lại hợp nhau. Thái tử có thể đổi, nhưng thái tử phi không cần đổi.

“Không cần, làm gì có ai dễ khi dễ như thái tử biểu đệ!” Dung Vũ Ca nũng nịu cự tuyệt nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, quả nhiên cữu cữu có ý đồ phế thái tử.

“Được, Vũ Ca nói không đổi thì không đổi.” Cao Hàn đã viết xong chiếu thư phế hậu, cũng đã ấn hạ ngọc tỷ. Một khi phế Vệ Minh Khê đi thì thái tử cũng không còn điều gì tốt đẹp.

Thị lực Dung Vũ Ca vô cùng tốt, lập tức nhìn thấy rõ chiếu thư phế hậu trên án thư của Cao Hàn. Lòng bàn tay bất giác lạnh run, thực sự không còn cách nào thay đổi hay sao?

“Phụ hoàng muốn phế mẫu hậu sao?” Dung Vũ Ca hỏi.


“Tiểu hài tử không nên quản chuyện người lớn.” Cao Hàn không cho Dung Vũ Ca nhiều chuyện.


“Nhưng mẫu hậu tốt lắm mà!” Dung Vũ Ca ra vẻ khó hiểu.

“Trẫm là Hoàng thượng. Nàng tốt, nhưng bởi vì quá tốt nên trẫm mới thành không tốt. Ngươi không hiểu đâu, lớn lên chút nữa sẽ hiểu, chúng ta sinh ra ở hoàng gia, rất nhiều thời điểm cần phải tâm ngoan thủ lạt (độc ác, vô tình)”.

Cũng chỉ có một mình Dung Vũ Ca mới làm cho Cao Hàn có thể nói ra những lời trong lòng vốn không thể nói cùng người khác như thế này. Cao Hàn xem nhẹ thân tình nhưng đối với hắn, thân nhân chỉ có Vũ Dương và Dung Vũ Ca, dù là nhi tử của chính y, y cũng không thể tin, ai biết bọn chúng có phải đang mong ngóng hắn chết sớm hay không?


Nếu nàng cũng nhẫn tâm, liệu có thể tha thứ được hay không? Nàng chỉ muốn bảo vệ Vệ Minh Khê mà thôi, nhưng cũng không muốn thương tổn bất kể kẻ nào.

“Việc này cùng việc phụ hoàng luyện đan có liên quan hay sao? Từ sau khi phụ hoàng luyện đan, nhìn người gầy đi rất nhiều…” Dung Vũ Ca lo lắng hỏi, ngữ khí không giống như Vũ Dương hay Vệ Minh Khê phản đối hắn quá mãnh liệt làm cho hắn chán ghét, mà ngược lại khiến cho lần đầu tiên Cao Hàn có suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này.


Thật ra trong tiềm thức hắn đã sớm cảm giác được thứ đan dược này không phải thứ tốt, giống như hiện tại vậy, nhìn vào gương mình còn không nhận ra mình. Nhìn mình càng ngày càng gầy yếu đi, làm sao mà hắn không sợ chứ? Nhưng đan dược này làm cho hắn trầm mê khó có thể kháng cự, cho nên vẫn cố tình bỏ qua những điểm không ổn, vẫn hy vọng mình được hoàng thiên chiếu mệnh, sẽ may mắn luyện ra tiên đan chân chính làm cho mình trường sinh bất lão.

“Tiểu Vũ Ca thấy hoàng đế cữu cữu như vậy, có phải cũng rất thất vọng hay không?” Cao Hàn đột nhiên hỏi. Khắp thiên hạ mọi người đều phản đối chuyện mình luyện đan, làm sao hắn không biết hành vi của mình là hoang đường, nhưng khó khăn nhất của con người là phải đối mặt với chính sai lầm của mình.

Dung Vũ Ca lắc đầu: “Nếu như phụ hoàng chỉ là người bình thường, chắc chắn sẽ không bị quá nhiều người chỉ trích, nhưng phụ hoàng là Hoàng đế, cho nên hành động của người mới bị làm lớn chuyện như vậy. Kỳ thật sự tình vốn không nghiêm trọng đến thế.”

Đối với việc cữu cữu trầm mê luyện đan, nàng cũng không chỉ trích nhiều. Hoàng đế cữu cữu mê luyến luyện đan, chấp nê bất ngộ, cũng giống như mình một mực mê luyến Vệ Minh Khê. Việc này sợ là trong mắt người đời cũng là sai lầm nghiêm trọng, nhưng chưa bao giờ nàng thấy bản thân mình làm sai, tâm tình của hoàng đế cữu cữu có lẽ cũng không sai biệt lắm. Hắn cũng không cho rằng hắn sai, người khác có nhiều lời cũng vô ích.

Lời Dung Vũ Ca nói rất hợp ý Cao Hàn, chính bởi vì mình là Hoàng đế, cho nên thế nhân mới khiển trách mình trầm trọng đến vậy, không cho phép mình có một chút sai lầm nào. Nhưng nếu chuyện này đặt lên một thường nhân thì có lẽ chỉ được xem như một chuyện bình thường mà thôi.

“Ta tuy có nhiều hoàng tử công chúa, nhưng người hiểu trẫm rõ nhất chỉ có ngươi. Xem ra người hiểu lòng trẫm nhất không phải là hoàng tỷ, mà chính là tiểu Vũ Ca, quả không uổng công từ nhỏ trẫm đều đem mọi thứ tốt nhất lưu lại cho ngươi.” Cao Hàn cười nói.

“Ta biết phụ hoàng hiểu rõ Vũ Ca nhất, Vũ Ca mời phụ hoàng dùng canh…” Dung Vũ Ca xoay người, đem ấm canh gà nhân sâm đổ vào chén. Canh gà này hàm chứa một hàm lượng lớn thành phần bột đan dược, một khi cữu cữu chết, bệnh trạng sẽ đại khái giống như dùng đan dược quá liều. Dung Vũ Ca hít sâu một hơi mới đem canh gà đưa cho Cao Hàn.

Tim Vũ Ca đập nhanh, hắn là cữu cữu thân thiết với mình. Cả người Dung Vũ Ca lạnh toát, nàng chưa từng sợ hãi đến vậy nhưng mặt ngoài vẫn cố trấn định, làm cho Cao Hàn không nhìn ra chút manh mối nào.

Dung Vũ Ca đem canh gà đưa đến trước mặt Cao Hàn, muốn xác định nên hỏi lại lần cuối: “Phụ hoàng không chỉ có ý định phế hoàng hậu mà kỳ thật còn muốn giết nàng đúng không?”


Cao Hàn nhướn mày nhìn Dung Vũ Ca, có chút kinh ngạc, đột nhiên cảm giác được tiểu hài tử mình vốn nâng niu trong lòng bàn tay từ thuở nhỏ này vốn không đơn giản như mình tưởng.

“Sao ngươi đột nhiên lại hỏi điều này?” Cao Hàn hỏi.

“Phụ hoàng muốn phế nàng, tất nhiên là nàng đã khiến phụ hoàng tức giận, mà nếu nàng đã khiến người tức giận, thì giết nàng đi không phải tốt nhất sao?” Dung Vũ Ca ngây ngô nói, trong lời nói của nàng dường như sinh mệnh không có một chút đáng giá nào. Bởi vì bản thân Cao Hàn vốn luôn coi thường sinh mệnh kẻ khác, cho nên hắn cũng không cảm thấy lời Dung Vũ Ca nói có gì không đúng.

“Đúng vậy, một khi có người mang lại uy hiếp cho mình thì đừng do dự, cứ diệt trừ hắn!” Cao Hàn gật đầu tán đồng.Mắt Dung Vũ Ca khẽ giật một cái, thầm hạ quyết tâm đem canh gà dâng cho Cao Hàn, y cũng không hề cảnh giác mà nhận lấy uống. Dung Vũ Ca thấy Cao Hàn uống xong, tự dưng cảm thấy sợ chính bản thân mình, người kia chính là cữu cữu của nàng, vô luận hắn đối với người khác thế nào thì tình cảm hắn dành cho nàng cũng là thật lòng, nàng nhẫn tâm vậy chắc chắn sẽ bị trời phạt!

Dung Vũ Ca cảm giác được lòng bàn tay mình lạnh ngắt, nàng chưa bao giờ sợ hãi đến mức này. Dung Vũ Ca biết Cao Hàn sớm muộn gì cũng sẽ chết vì dùng đan dược quá liều, việc mình làm chỉ là làm cho việc đó xảy ra sớm hơn chút mà thôi, nhưng mà sự thật vẫn là sự thật, cữu cữu chính là chết trong tay nàng. Nàng đi tới bước này, xem như đã không còn đường quay đầu nữa rồi.

Vốn Cao Hàn vừa dùng ba viên đan dược, nay lại uống thêm canh gà chứa một hàm lượng lớn bột thuốc, độc dược tích tụ quá nhiều dẫn đến tử vong ngay lập tức, làm cho Dung Vũ Ca cũng không thể tin vào mắt mình.


Nàng vội vàng dọn dẹp canh gà, đem hộp đan dược được bao bọc cẩn thận của Cao Hàn mở ra, rải thuốc khắp nơi. Dung Vũ Ca cạy miệng Cao Hàn, đem một viên đan dược nhét vào, tạo thành hiện trường giả Cao Hàn dùng thuốc quá liều mà chết bất đắc kỳ tử. Nàng nhanh chóng bố trí xong rồi lập tức đem canh gà mình mang đến cùng chiếu thư phế hậu hắn viết ly khai hiện trường.

“Hoàng thượng đang dùng dược, bất luận kẻ nào cũng không được phép đi vào, rõ chưa?” Dung Vũ Ca cố gắng trấn định nói với thị vệ, sau đó vội vàng trở về Đông cung. Nàng vô cùng sợ hãi, nàng không dám tưởng tượng mẫu thân sẽ phản ứng thế nào nếu biết Cao Hàn đã chết, chỉ còn biết ở Đông cung lo âu nhấp nhỏm đợi tin tức Hoàng thượng băng hà truyền ra.

Cao Hiên liếc nhìn Dung Vũ Ca, cảm thấy nét mặt nàng có đôi chút dị thường, khuôn mặt tái nhợt, đứng ngồi không yên, làm cho hắn có chút bận tâm.

-----------------------------------


Khi Tĩnh Doanh tới nơi liền nhìn thấy cảnh tượng miệng Cao Hàn sùi bọt mép, trong miệng ngậm một viên đan dược đang dần hoà tan, trên bàn có rất nhiều thuốc vương vãi khắp nơi, hộp đựng thuốc cũng bật tung rơi đầy trên đất, giống như Hoàng thượng vì dùng thuốc quá liều mà chết bất đắc kỳ tử, hiện trường bố trí thật hoàn mỹ như thiên y vô phùng (áo trời không vết vá). Trong lòng Tĩnh Doanh tuy đã liệu trước vài phần nhưng đến khi nàng tận mắt nhìn thấy, trong lòng vẫn chịu một cú đả kích mạnh mẽ, lập tức trở về Phượng nghi cung phục mệnh.


“Nương nương, lúc ta đến hắn đã chết…” Tĩnh Doanh bẩm báo chi tiết.

“Cái gì?” Vệ Minh Khê tuy rằng đã đồng ý thỉnh cầu của Tĩnh Doanh đi ám sát Cao Hàn, nhưng khi nghe tin Cao Hàn chết vẫn chịu đả kích trầm trọng. Trong lòng Vệ Minh Khê còn có dự cảm rất xấu, Vũ Ca đã từng đáp ứng với nàng sẽ không nhúng tay vào…

“ Là nàng làm sao?” Gương mặt Vệ Minh Khê tái nhợt, khe khẽ hỏi Tĩnh Doanh.


Tĩnh Doanh yên lặng gật đầu. Vệ Minh Khê ngã ngồi trên ghế, nàng thật quá ngốc mà, vì không để mình lưng đeo tội nghiệt hành thích vua, thích sát phu quân mà tự nguyện gánh tội sát hại người thân lên người. Dung Vũ Ca sao có thể tự tác chủ trương như vậy? Nàng không bao giờ hy vọng Dung Vũ Ca bị cuốn vào cuộc tranh đấu quyền lực này, bây giờ thì sao, cả mình và nàng đều phải đeo tội nghiệt rửa mãi không hết.

“Bên kia có tới kịp không?” Vệ Minh Khê kín kẽ hỏi.


“Vì có thái tử phi nhúng tay nên so với kế hoạch đã định ra trước đó có khả năng sẽ không còn kịp nữa.” Tĩnh Doanh lo lắng nói, tuy rằng thời gian cũng chỉ hơn kém nhau một canh giờ, nhưng thắng bại khó phân, chỉ có thể tuân theo mệnh trời.


“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, không thể cưỡng cầu.” Vệ Minh Khê thản nhiên nói.

--------------------------

“Cái gì? Hoàng thượng dùng đan dược quá liều, đã băng hà rồi sao!?” Thân thể Vũ Dương không tự chủ được lui về phía sau vài bước.

“Lúc nô tài bước vào, miệng Hoàng thượng đã sùi bọt mép, tiên đan rơi tán đầy trên đất, ngự y cũng nói Hoàng thượng dùng tiên đan quá liều mà băng hà…” Thái giám nơm nớp lo sợ nói.

Đệ đệ đã dùng dược mấy tháng rồi, nhất định không phải tự nhiên mà dùng thêm một lượng lớn nữa, hơn nữa dùng ngày nào không dùng, sao lại cố tình đúng trước ngày chuẩn bị phế hậu, cái này nhất định cùng Vệ Minh Khê có can hệ.

VỆ MINH KHÊ! Bản cung bắt ngươi nợ máu phải trả bằng máu!

-----------------------------

Sắc đêm ngày càng tối sẫm, rất nhiều thiết kỵ nhanh chóng vây chặt hoàng cung, chính là kỵ binh tinh anh nhất của Dung đại tướng quân. Đại môn quan đóng chặt, trong hoàng cung người người cảm giác được cỗ khí tức đang xoay chuyển trời đất, ai nấy đều run sợ trong lòng.

Khi Vũ Dương và Dung Trực trực tiếp xông thẳng vào Phượng Nghi cung thì nhìn thấy Vệ Minh Khê vẫn còn thản nhiên thổi tiêu, ánh mắt Vũ Dương lúc đó chỉ chứa đựng một màu hận ý và sát khí nồng đậm!

----------------------------


Dung Vũ Ca ở Đông cung đứng ngồi không yên. Không được, sao nàng luôn cảm thấy bất an thế này, nhất định có chuyện gì đó đang xảy ra, có lẽ còn liên quan đến Vệ Minh Khê. Dung Vũ Ca không thể tiếp tục ở Đông cung mãi nữa, nàng muốn đi đến Phượng nghi cung ngay lập tức. Nhưng đúng lúc nàng muốn xuất môn thì Đông cung đã bị đông đảo binh lính vây chặt, lại toàn là tướng sĩ của Dung phủ, đầu lĩnh còn là tâm phúc của phụ thân. Dung Vũ Ca càng thêm có cảm giác vô cùng không ổn.

“Ta muốn ra ngoài!” Dung Vũ Ca tức giận quát.


“Thái tử phi, xin đừng làm mạt tướng khó xử, mạt tướng phụng mệnh Vũ Dương công chúa và Dung tướng quân bảo đảm thái tử phi và thái tử an phận ở Đông cung.”

Dung Vũ Ca tuy rằng giỏi khinh công nhưng võ công lại tầm thường. Hiện giờ bị vây ở tẩm cung, nàng căn bản không thể sử dụng khinh công thoát được. Dung Vũ Ca tức giận động thủ nhưng võ công bình bình của nàng căn bản đánh không lại, ngược lại còn bị điểm huyệt.


“Thái tử phi, xin đắc tội. Vũ Dương công chúa đã hạ lệnh, dù phải làm thái tử phi bị thương cũng không thể để thái tử phi rời cung, thuộc hạ chính là phụng mệnh làm việc.” Tâm phúc cung kính nói, trên thực tế điểm huyệt là tốt nhất, vừa không làm thái tử phi bị thương, vừa có thể làm cho nàng an phận ở lại trong cung.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Cao Hiên không rõ chân tướng, nhìn bộ dáng và vẻ mặt lo lắng của Dung Vũ Ca, hắn cũng thấy bất an.

“Thái tử, sự tình hiện tại không thể nói được. Người đâu, mau đưa thái tử hồi tẩm cung nghỉ ngơi.” Cao Hiên bị thỉnh hồi tẩm cung thái tử, rốt cuộc cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, có lẽ đến khi mọi việc kết thúc hắn cũng không biết đã có sự tình gì.


Trong lòng Dung Vũ Ca nóng như lửa đốt, nhưng hiện tại cái gì nàng cũng không làm được. Nàng biết mẫu thân nhất định đi Phượng Nghi cung, tình cảnh của Vệ Minh Khê chắc chắn đang rất nguy hiểm. Nếu nàng không thể ngăn cản mẫu thân làm thương tổn Vệ Minh Khê, hậu quả ra sao, Dung Vũ Ca cũng khó lòng đoán trước được.

Dung Vũ Ca gấp đến độ nước mắt lã chã tuôn rơi, nàng thống hận mình vô dụng như thế này.

Hành thích vua không phải Vệ Minh Khê làm, Vệ Minh Khê không thể gặp báo ứng! Nếu có báo ứng, nàng mới chính là người phải gánh chịu. Vệ Minh Khê không thể có việc gì, nhất định không thể có việc gì. Nếu Vệ Minh Khê chết, nàng cũng sẽ không sống một mình….

============== 
Chương 80: Lựa chọn của Dung Vũ Ca

Khi Vũ Dương và Dung Trực xông vào Phượng Nghi cung, Vệ Minh Khê thân mang bạch y, đầu quấn khăn tang, sắc mặt tái nhợt, trông giống như mọi nữ tử có hôn phu vừa chết, nhìn nàng vô cùng đáng thương và bất lực, nhưng Vũ Dương càng nhìn lại càng phẫn nộ, nữ nhân này diễn kịch thật giỏi!

“Vệ Minh Khê! Ngươi dám hành thích Hoàng thượng!” Vũ Dương buộc tội Vệ Minh Khê.


“Là Hoàng thượng nhất thời vô ý dùng đan dược quá liều nên mới băng hà.” Vệ Minh Khê lạnh nhạt trả lời, vẻ bình tĩnh không nhìn ra chút sơ hở nào.


“Vệ Minh Khê, ngươi có dám lấy Hiên nhi ra thề với trời, cái chết của Hoàng thượng không liên quan gì tới ngươi hay không?” Vũ Dương lạnh lùng ép hỏi.

Tuy sắc mặt Vệ Minh Khê vẫn như trước không thay đổi, nhưng trong tâm lại căng thẳng. Cao Hàn quả thật không phải do nàng giết, nhưng cũng không tránh khỏi có liên can đến nàng, nhưng mà, nàng vạn vạn lần không muốn lấy Hiên nhi ra thề độc. Nếu có báo ứng, vậy thì cứ báo ứng lên người nàng, Hiên nhi không thể có việc gì.

Vũ Dương thấy Vệ Minh Khê chần chờ, càng khẳng định nàng có liên quan đến cái chết của đệ đệ mình, dù cho không phải là Vệ Minh Khê làm thì chắc chắn cũng có liên can đến nàng.

“Sao? Không dám lấy nhi tử của mình ra thề sao?” Vũ Dương nhướng mày hỏi.


“Dù sao Hoàng thượng mất cũng do dùng đan được quá liều, không liên can gì đến bổn cung, Vũ Dương công chúa vu hãm bản cung là có ý gì? Hoàng thượng vừa băng hà, đại công chúa đã cùng Dung tướng quân cử trọng binh bao vây hoàng cung, không sợ bị người khác nói dẫn binh tạo phản hay sao?” Vệ Minh Khê nhìn thẳng vào Vũ Dương, cắn ngược lại nàng một cái.

“Vậy Vệ Minh Khê giết vua, sát phu thì lương tâm không bất an hay sao?” Vũ Dương tiếp tục ép hỏi, chỉ cần Vệ Minh Khê lộ ra bất kỳ tia sơ hở nào, bọn họ sẽ có lý do chính đáng để lập tức xử tử Vệ Minh Khê.

“Bản cung lặp lại một lần nữa, bản cung không hành thích vua, thích sát phu quân. Hoàng thượng băng hà, bản cung so với bất cứ ai khác đều đau khổ hơn!” Vệ Minh Khê phẫn nộ nói, so với tất cả mọi người, nàng thật sự không muốn sự tình lại phát triển đến mức như vậy. Nhưng Hoàng thượng thật sự chết do dùng dược quá liều, việc này cũng được ghi vào sử sách chứ không phải là bị người hạ độc. Mà dù cho không phải là thật thì cũng phải biến nó thành sự thật.


“Khổ sở? Ngươi ắt hẳn phải vô cùng vui vẻ mới đúng, chỉ có như vậy nhi tử của ngươi mới có thể lên làm hoàng đế, còn ngươi sẽ vô tư trở thành Thái Hậu! Đã hy sinh phu quân của mình, lại còn giả vờ thanh cao tài đức, ngươi so với ai khác đều ác độc hơn!” Vũ Dương lạnh lùng trào phúng.

“Dục gia chi tội hà hoạn vô từ*!” Vệ Minh Khê thản nhiên mỉm cười, cũng mang theo ý trào phúng.

* Dục gia chi tội hà hoạn vô từ: Nếu muốn gán tội cho người khác, không sợ không tìm ra lý do. Hay nếu đã muốn vu oan giá hoạ, thì nói lời gì mà chẳng được. 

“Vệ Minh Khê, ngươi diễn thật tài tình, nhưng bản cung không rảnh cùng ngươi đóng kịch, vì ngươi giết vua, sát phu nên phải trả giá đắt!” Vũ Dương không tìm ra Vệ Minh Khê có gì sơ hở, cho nên không thể nhẫn nại tranh cãi nữa. Nàng muốn giết Vệ Minh Khê! Vệ Minh Khê phải vì cái chết của Hàn nhi mà trả giá đắt! Dù giết Vệ Minh Khê sẽ khiến người trong thiên hạ nghi ngờ, làm cho người trong thiên hạ nói mình dẫn binh tạo phản thì cũng không hối tiếc.

“Nếu ngươi sát hậu, sẽ nói lời công đạo với người trong thiên hạ thế nào đây?” Vệ Minh Khê hỏi lại Vũ Dương, nàng biết Vũ Dương không kiên nhẫn nổi nữa, nhưng nếu có thể kéo dài được một khắc thì sẽ cố thêm một khắc.

“Ngươi có thể giết vua, thì sao bản cung lại không thể sát hậu?” Vũ Dương hỏi ngược lại. Giết Vệ Minh Khê, người trong thiên hạ tuy sẽ nghi ngờ, nhưng cũng không đến mức thiên hạ đại loạn. Vệ Minh Khê vừa chết, mình lấy mấy tội danh bôi đen thanh danh nàng là được, dù sao người đã chết cũng không thể biện giải.


“Hoàng Thượng tự mình dùng dược quá liều, bản cung không hành thích vua!” Vệ Minh Khê nhắc lại lần nữa.


“Nếu không phải ngươi, còn có ai dám động thủ động cước với đan dược chứ?” Vũ Dương cười lạnh hỏi.


“Mẫu thân, là ta, không liên quan tới mẫu hậu!” Thanh âm Dung Vũ Ca đột nhiên vang lên trong Phượng Nghi cung, phu thê Dung Quý đang đi theo bên cạnh nàng.

Lời Dung Vũ Ca vừa vang vọng trong đại điện, Dung Trực quả nhiên là người từng trải qua nhiều trường hợp sóng to gió lớn, lập tức cho lui toàn bộ tướng sĩ bên người, chỉ còn lại Dung Vũ Ca, Vệ Minh Khê, Tĩnh Doanh, phu thê Dung Trực và phu thê Dung Quý.

Vũ Dương nhìn thấy nữ nhi đột nhiên xuất hiện, trong lòng có cảm giác bất an. Nàng vạn vạn lần không thể thừa nhận việc nữ nhi có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo đến vậy, chỉ biết hy vọng có lẽ Dung Vũ Ca vì che chở cho Vệ Minh Khê mà gánh tội thay nàng. Nhưng suy đi nghĩ lại, nàng vì Vệ Minh Khê đã có thể nhận tội thay, vậy thì vì Vệ Minh Khê, cũng có thể gây ra chuyện đại nghịch bất đạo ấy. Vũ Dương thật sự không dám nghĩ nữa, nàng cảm giác mình không thở nổi.

Dung Trực lo lắng đỡ lấy thê tử mình, lại nhìn qua nữ nhi, trên mặt tràn ngập sầu lo.

Vệ Minh Khê nhìn sang Dung Vũ Ca, trong mắt cũng đầy lo lắng, Dung Vũ Ca không thể vì chính bản thân nàng mà suy nghĩ một chút sao? Vệ Minh Khê đưa tay giữ chặt Dung Vũ Ca: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Nơi này không có chuyện của ngươi, về Đông cung cho ta!” Vệ Minh Khê ra lệnh. Nàng không thể để Dung Vũ Ca vì mình mà rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Dung Vũ Ca lật tay lại, giữ chặt lấy tay Vệ Minh Khê, ý bảo Vệ Minh Khê yên tâm, nàng đến để gánh vác trách nhiệm cho những việc mà nàng đã làm.

“Phụ thân, sao người lại đem Vũ Ca đến nơi này?” Dung Trực bất mãn nói với Dung Quý.


“Sao? Ngươi chỉ biết che chở cho người trong lòng ngươi, chẳng lẽ tiểu Vũ Ca không thể che chở cho người trong lòng của nàng hay sao?” Liễu Tam nương hỏi ngược lại, thứ tình cảm nghịch luân của Dung Vũ Ca lập tức phơi bày ra trước mặt mọi người.

Dung Trực vô cùng kinh ngạc, ánh mắt lập tức chuyển dời lên người Vệ Minh Khê và nữ nhi, nhìn thấy hai người đang đứng bên nhau, trong lòng càng thêm bất an. Hắn không dám tin nữ nhi thật sự như thế, nếu là sự thật, Vũ nhi sẽ như thế nào?

Vũ Dương nghe vậy cũng lập tức nhìn về phía Vệ Minh Khê, không thấy Vệ Minh Khê có một tia dị sắc nào, lại nhìn nàng và nữ nhi tay trong tay, ánh mắt hai người hàm chứa tình cảm, liền biết nữ nhi đã gạt mình, rõ ràng Vệ Minh Khê cùng nàng có tư tình!

“Ngươi nói rõ ràng cho ta biết, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?” Vũ Dương cố gắng áp chế phẫn nộ trước việc Dung Vũ Ca lừa gạt nàng về thứ tình cảm hoang đường giữa nữ nhi và Vệ Minh Khê, chính Vũ Dương cũng không biết tối nay còn phải thừa nhận thêm chuyện gì nữa.

“Cữu cữu chết là do dùng đan dược quá liều, người cuối cùng cữu cữu gặp chính là ta, cũng chính ta lấy một lượng lớn bột thuốc hoà vào canh gà đem cho cữu cữu uống!” Dung Vũ Ca hít sâu một hơi, thốt ra lời làm cho tất cả mọi người tại đương trường đều ngừng thở.

Vệ Minh Khê nhắm hai mắt, nàng đã sớm dự đoán được sự tình, nhưng đến khi Dung Vũ Ca đích thân thừa nhận nàng vẫn chịu đả kích nặng nề. Dung Vũ Ca điên rồi sao? Nàng làm như vậy thì sao Vũ Dương có thể tha thứ cho nàng?


“Lời ngươi nói đều là sự thật?” Ngữ khí Vũ Dương run rẩy. Nàng là khối thịt cắt ra từ trên người mình, là nữ nhi mà mình yêu thương từ nhỏ, nhưng lại là người giết chết đệ đệ duy nhất đã sống nương tựa cùng mình từ những ngày thơ bé, làm sao nàng có thể chịu nổi điều này?

“Là thật.” Dung Vũ Ca không dám nhìn mẫu thân, nàng cũng biết hành động của mình đã đâm một nhát dao vào lòng mẫu thân, chắc chắn sẽ đầm đìa máu chảy.


“Nhưng hắn…là cữu cữu…của ngươi…” Vũ Dương nói không nên lời, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Nàng nuôi dưỡng nữ nhi, dạy dỗ nữ nhi tốt quá mà! Thân thể Vũ Dương tức giận đến mức run lên.

“Mẫu thân, người hận ta, có thể đánh ta, có thể giết ta…” Dung Vũ Ca quỳ xuống trước mặt mẫu thân, nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng, Dung Vũ Ca cảm thấy tội lỗi của mình thật sự không thể tha thứ!


“Ngươi là đồ súc sinh, cữu cữu cũng dám giết! Hắn từ nhỏ không hề đắc tội với ngươi, hắn thà phụ tẫn thiên hạ cũng chưa từng có lỗi với ngươi…” Vũ Dương tức giận đến mức không còn lý trí đá Dung Vũ Ca một cước, Dung Vũ Ca không hề phản kháng bị mẫu thân đá ngã đập người xuống đất, khoé miệng trào ra một tia máu.

Dung Trực thấy nữ nhi bị thương, vô cùng đau lòng, nhưng lại càng thương cho thê tử. Thời điểm này ai cũng không có quyền nói gì, Hoàng thượng đã chết, thê tử thương tâm, nhưng nữ nhi lại càng làm nàng thêm tuyệt vọng, Dung Trực biết thê tử đá xong chắc chắn rất đau lòng, nhưng ai cũng bế tắc, ai cũng không biết nên làm thế nào.

Phu thê Dung Quý tuy rằng đau lòng, nhưng đó là chuyện giữa mẫu tử người ta, hơn nữa lần này tiểu Vũ Ca quả thật vì người trong lòng mà rất tuyệt tình, ai đứng ở vị trí Vũ Dương sợ là cũng không dễ dàng gì.

Vũ Dương nhìn khoé miệng nữ nhi vương tơ máu, cũng biết mình dưới cơn thịnh nộ đã đá nàng quá mạnh, nói không đau lòng là gạt người, kia dù sao cũng là nữ nhi duy nhất của mình, là nữ nhi mình đã yêu thương nâng niu trong lòng bàn tay từ thuở nhỏ, nàng yêu thương bao nhiêu thì bây giờ tức giận bấy nhiêu. Ai có thể hại chết Hàn nhi đều có thể chấp nhận được, nhưng tuyệt đối không thể là nàng!

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca bị thương, xót xa đem nàng kéo vào trong lòng, bảo vệ Dung Vũ Ca, không cho nàng bị Vũ Dương thương tổn nữa. Dung Vũ Ca làm mọi việc hôm nay đều là vì mình. Nàng ôm lấy Dung Vũ Ca, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống, giờ phút này trong lòng Dung Vũ Ca có bao nhiêu đau khổ, nàng làm sao không biết. Đứa ngốc này, vì cái gì nàng có thể vì mình mà làm ra bao nhiêu chuyện như vậy?


“Mẫu thân đánh ta, trong lòng ta sẽ thấy thoải mái, cứ để nàng đánh ta thì tốt hơn…” Dung Vũ Ca đẩy Vệ Minh Khê ra, mẫu thân sẽ giận chó đánh mèo, đánh lây cả Vệ Minh Khê mất, nàng thà chính mình nhận hết mọi chỉ trích cũng không muốn Vệ Minh Khê bị liên luỵ.

Vũ Dương nhìn Vệ Minh Khê, chính bởi vì nàng nên nữ nhi mới có thể nhẫn tâm làm mình đau lòng, biết rõ sẽ khiến mình không thể tha thứ cho nàng nhưng vẫn muốn che chở Vệ Minh Khê. Nếu không có Vệ Minh Khê, hết thảy mọi thứ đau lòng này sẽ không phát sinh!

Vũ Dương hận Dung Vũ Ca, hận Vệ Minh Khê, lại càng hận đến giờ khắc này mà nữ nhi vẫn còn che chở Vệ Minh Khê!

Đệ đệ đã chết, tuy rằng chết trong tay nữ nhi mình nên cơn giận khó có thể tiêu tan, nhưng dù sao nữ nhi cũng là miếng thịt cắt ra từ người mình, rốt cuộc nàng cũng là huyết mạch duy nhất của mình, ngoại trừ đệ đệ và trượng phu thì nàng là người thân thiết nhất. Dù nàng có hận, có giận dữ đến mức nào thì một ngày nào đó nàng cũng sẽ tha thứ, nhưng để đến lúc có thể tha thứ được, nàng nhất định phải khiến Dung Vũ Ca tránh xa kẻ tạo ra hết thảy tội nghiệt là Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê mới là người Vũ Dương để tâm nhất. Vũ Dương đem tất cả mọi chuyện xảy ra đều đổ hết lên đầu Vệ Minh Khê.

Con người luôn như vậy, vì không muốn hận người mình yêu nên luôn luôn đem mọi nỗi oán hận đổ lên đầu những người vốn không có lỗi.


“Ngươi muốn ta tha thứ cho ngươi thì có thể, chuyện hôm nay ta cũng có thể coi như chưa từng phát sinh, nhưng từ nay về sau, ngươi không thể gặp lại Vệ Minh Khê, cắt đứt mọi tình cảm với nàng!” Vũ Dương nhìn Vệ Minh Khê, lạnh lùng nói.


Dung Vũ Ca muốn được mẫu thân tha thứ, nàng biết chỉ cần được mẫu thân tha thứ thì mọi tội nghiệt cùng cảm giác tội lỗi nàng phải gánh chịu đều được rửa sạch. Nàng cũng biết chỉ khi làm theo lời mẫu thân mới là cơ hội duy nhất để hàn gắn tình cảm giữa mẫu tử các nàng, nhưng dù thế nào nàng cũng không bỏ được Vệ Minh Khê!

Mặt mày Dung Vũ Ca tái nhợt, đôi môi run lên nhè nhẹ, do dự nói không nên lời. Lựa chọn mẫu thân, chính là cùng Vệ Minh Khê quyết liệt, lựa chọn Vệ Minh Khê chính là căng thẳng với mẫu thân. Từ lúc Dung Vũ Ca chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên nàng không thể nào đưa ra lựa chọn, chỉ biết nhìn Vệ Minh Khê, rồi quay lại nhìn mẫu thân.

Tim Vệ Minh Khê bất giác đập rất nhanh, mỗi tấc thần kinh đều căng thẳng. Trên lý trí, nàng hy vọng Dung Vũ Ca chiều theo ý tứ Vũ Dương mà làm, cắt đứt cùng mình. Một khi đã làm nên một chuyện không thể tha thứ, nhưng nếu có cơ hội duy nhất được tha thứ, nàng mong Dung Vũ Ca sẽ làm hoà với mẫu thân, đối với nàng sẽ tốt hơn, chứ không hy vọng nàng và mẫu thân từ nay về sau đoạn tuyệt.

Nhưng về mặt tình cảm, nàng lại sợ hãi Dung Vũ Ca thực sự cùng mình đoạn tuyệt, nhưng nàng biết mình không thể ích kỷ như vậy. Vệ Minh Khê biết, vô luận Dung Vũ Ca có quyết định gì, nàng cũng sẽ cố chấp nhận, bởi vì Dung Vũ Ca đã vì mình làm quá nhiều chuyện, còn những điều mình làm cho nàng lại quá ít.

Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi quyết định của Dung Vũ Ca, Liễu Tam nương lo lắng nhìn tôn nữ mặt mày trắng bệch, môi cắn chặt đến rướm máu. Nàng muốn ép con dâu của mình đừng bức tôn nữ nữa, nhìn mà đau lòng, nhưng mà con dâu có vẻ như càng không dễ chịu hơn bao nhiêu. Liễu Tam nương nhìn Vũ Dương nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu chảy ròng ròng. Ba nữ nhân thật sự đều đáng thương, Liễu Tam nương chỉ đành bất đắc dĩ thở dài.

“Vũ Ca, đáp ứng mẫu thân đi, đừng làm mẫu thân ngươi thương tâm nữa.” Dung Trực đương nhiên hy vọng nữ nhi cùng thê tử hoà hảo. Làm phụ thân, làm trượng phu, tự nhiên không muốn nhìn thê tử cùng nữ nhi quyết liệt.

Dung Quý cũng không chịu nổi, loại sự tình này là phiền toái nhất, chi biết nhìn bộ dáng tôn nữ đáng thương tuyệt vọng, vô cùng đau lòng, đưa ra lựa chọn nào cũng làm cho nữ nhân còn lại thương tâm.


Nếu nàng chọn Vệ Minh Khê, sẽ làm tổn thương Vũ Dương, quan hệ mẫu tữ sẽ đóng băng; nếu chọn mẫu thân, Vệ Minh Khê là loại nữ nhân có tri thức, hiểu lễ nghĩa, tuy rằng thương tâm nhưng chắc chắn sẽ thông cảm với tiểu Vũ Ca, hẳn tiểu Vũ Ca đã biết quan hệ lợi hại giữa hai lựa chọn này. Hôm nay trước hết cứ ổn định tâm tình Vũ Dương đã, chuyện về sau sẽ suy nghĩ biện pháp tốt hơn, nếu muốn để thương tổn giảm xuống mức thấp nhất, chọn Vũ Dương sẽ tốt hơn nhiều.

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna