Google.com.vn Đọc truyện Online

11/06/2018

Cung khuynh - chương 85 - 86

Đăng bởi Ngân Giang | 11/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 85: Sói đã yêu cừu
“Vân Nhu còn có việc, xin lui trước.” Đổng Vân Nhu cố gắng khắc chế lửa giận trong lòng, cung kính nói với Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê gật đầu, tuy rằng Đổng Vân Nhu kiềm chế rất khá, nhưng Vệ Minh Khê vẫn thấy được một tia hỏa diễm lóe lên trong ánh mắt nàng. Vệ Minh Khê cứ nghĩ mình nhìn nhầm, nàng đâu có chọc giận gì ai.

Lửa giận của Đổng Vân Nhu đương nhiên không phải hướng về phía Vệ Minh Khê, mà là Tiểu Hoa - cái kẻ đến giờ vẫn còn cười ngu ngốc ở đằng kia. Ngu ngốc quả nhiên là căn bệnh nan y mà, chỉ ban thưởng cái họ mà thôi, cần gì cười toe toét như vậy? Thật lòng Đổng Vân Nhu không hiểu nổi, họ Vệ dễ nghe hơn so với họ Đổng hay sao? Đương nhiên Đổng Vân Nhu không phát hiện mình đối với Tiểu Hoa, tư duy cũng tự dưng ấu trĩ hoá.

Đổng Vân Nhu xoay người bước đi, nàng không nghĩ đến việc tiếp tục đứng đó nhìn nữ nhân với vẻ mặt ngu ngốc kia nữa, làm cho mình rất muốn đánh nàng, đúng, đặc biệt là muốn nhéo nàng! Vệ Tiểu Hoa nhìn Đổng Vân Nhu đã đi xa rồi, cảm thấy rất khó hiểu, vừa rồi vẫn còn vui lắm mà, sao hiện tại giống như rất tức giận vậy, tuy rằng không biết Đổng Vân Nhu tức cái gì, nhưng Vệ Tiểu Hoa vẫn biết người nào đó tựa hồ đã bắt đầu giống như chú mèo nhỏ bị giẫm phải đuôi, lông tơ dựng đứng cả lên, làm cho Vệ Tiểu Hoa lo lắng. Vệ Tiểu Hoa cúi đầu chào Vệ Minh Khê một cái rồi nhanh chóng chuyển thân đuổi theo Đổng Vân Nhu.

“Mẫu hậu biết vì sao Đổng Vân Nhu tức giận như thế không?” Dung Vũ Ca ghé sát vào người Vệ Minh Khê, khẽ thì thầm bên tai nàng.

“Vì sao?” Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, thì ra Dung Vũ Ca cũng thấy Đổng Vân Nhu có vẻ tức giận, vậy xem ra không phải là mình nhìn nhầm, nhưng mà nàng vẫn không hiểu tại sao Đổng Vân Nhu lại tự dưng như thế.

“Vệ Tiểu Hoa là nữ nhân Đổng Vân Nhu chỉ hận không thể mang theo bên người, vừa rồi nàng ta lại bị phớt lờ như thế, tất nhiên là ghen với mẫu hậu rồi.” Môi Dung Vũ Ca càng thêm gần sát Vệ Minh Khê, dùng âm thanh mờ ám chỉ có hai người mới có thể nghe thấy. Sỡ dĩ Dung Vũ Ca hiểu rõ cảm xúc lúc này của Đổng Vân Nhu như thế, còn không phải vì nàng và Đổng Vân Nhu có cùng sở thích, chính là thích ghen tuông lung tung hay sao.

Vệ Minh Khê nghe vậy thì giật mình, ra là thế. Nhưng nhìn đến Dung Vũ Ca ở trước mắt đông đảo mọi người lại nói chuyện với mình mờ ám như thế, khẽ nhíu mày: “Dung Vũ Ca!” Vệ Minh Khê nhẹ giọng nhắc nhở Dung Vũ Ca, phải luôn chú ý trong mọi tình huống.

Kỳ thật lúc này ngoài Tĩnh Doanh là người có lỗ tai rất thính ra, những người khác không nghe được các nàng nói gì cả. Mặc dù hai người có chút thân cận, nhưng trong mắt người xung quanh cũng chỉ là một đôi mẹ chồng nàng dâu hoà hợp đang nói chuyện riêng tư mà thôi. Chỉ có thể nói là do Vệ Minh Khê có tật giật mình, không muốn có hành động gì quá thân thiết với Dung Vũ Ca ở trước mặt người ngoài.

Dung Vũ Ca đành bất đắc dĩ đứng lùi về một chút, ngoại trừ lúc mẫu hậu trên giường còn có chút thoải mái ra thì lúc vừa bước xuống giường đã cẩn thận từng li từng tí, tuy rằng cẩn thận là đúng nhưng vẫn làm cho Dung Vũ Ca có cảm giác uỷ khuất nho nhỏ.

-------------------------------

“Này, ngươi làm gì đi nhanh như vậy?” Vệ Tiểu Hoa đuổi theo phía sau, càn rỡ gọi to Đổng Vân Nhu. Lúc bình thường có kêu thế thì cũng không có việc gì, nhưng lại lựa ngay đúng lúc Đổng Vân Nhu đang rất nổi nóng. Làm cho Đổng Vân Nhu nghe thấy thế liền xoay người lại, hung tợn trừng mắt nhìn Vệ Tiểu Hoa, giờ phút này nàng giống y như một nữ yêu tinh muốn ăn thịt người. Một khắc trước rõ rang còn thiên kiều bá mị, một khắc sau vẻ mặt lại biến hóa ra thế này, làm cho lưng của Vệ Tiểu Hoa không kìm được rét run, nàng có dự cảm rất xấu bèn bất giác tự lùi về phía sau hai bước.

“Vệ Tiểu Hoa, ngươi kêu bản cung là cái gì? Ai cho ngươi gan lớn như vậy, dám càn rỡ như thế?” Đổng Vân Nhu tức giận nói, tựa hồ hận không thể lập tức lôi Vệ Tiểu Hoa ra ngoài chém đầu.

Vệ Tiểu Hoa khẽ bĩu môi, hình như nàng đâu có làm chuyện gì khiến Đổng Vân Nhu tức giận đâu, lâu vậy mà cũng không bỏ được phong cách Quí phi của nàng, không, hiện tại là Thái phi mới đúng, vừa hung dữ vừa doạ người. Khí thế Vệ Tiểu Hoa quá yếu, không tự chủ được lại lùi thêm hai bước, nếu không lùi thì còn may, giờ càng lùi lại càng làm cho Đổng Vân Nhu thêm tức khí.

Tiểu cung nữ chết tiệt này, vừa rồi nhìn thấy Vệ Minh Khê, y như hận không thể làm một tiểu cẩu chạy lại cọ cọ lên ống quần người ta, giờ nhìn thấy mình ngược lại còn dám lùi về, có phải Vệ Tiểu Hoa đã quên mất nàng là tiểu cẩu do ai nuôi hay không, ai cho phép nàng đối với người khác cũng vẫy đuôi vui vẻ như vậy? Cái đuôi ấy có muốn vẫy, thì chỉ có thể vẫy với mình mình thôi!

“Thái phi…” Vệ Tiểu Hoa nghĩ Đổng Vân Nhu bất mãn mình vừa rồi gọi bậy, liền vội vàng sửa lại cho đúng. Nhưng mà dù sao kêu cũng không được tự nhiên, rõ ràng nàng nhỏ hơn mình một tuổi, giờ thêm vào chữ “Thái”, tự dưng vô cùng khó đọc.

Đổng Vân Nhu nheo mắt, ngọn lửa trong bụng càng ngày càng bốc lên cao, cháy phừng phừng.. Nàng không thích Tiểu Hoa gọi nàng là Thái phi một chút nào cả, ai ngờ như thể gặp quỷ lại kêu ngay nàng là Thái phi, nghe như thể đang gọi một quả phụ vừa già vừa xấu, lại có thêm trượng phu vừa mới mất, vô cùng khó nghe.

Mà thực tế bây giờ cho dù Tiểu Hoa gọi nàng là gì, nói cái gì cũng đều bị Đổng Vân Nhu xoi mói từng tí một, cho nên mới nói lòng dạ nữ nhân là nhỏ nhen nhất.

“Ngươi lại đây cho ta!” Đổng Vân Nhu rống lên với Vệ Tiểu Hoa - mặc dù là kẻ thiếu não nhưng lại là sinh vật có bản năng cực kì mẫn duệ. Vệ Tiểu Hoa nhạy cảm ngửi được khí tức chớ lại gần và bất lương trên người Đổng Vân Nhu, cho nên càng sợ hãi rụt rè thối lui thêm vài bước, lui cho đến khi Đổng Vân Nhu hoàn toàn không thể nhịn được nữa. Tiểu cung nữ chết tiệt! Tốt lắm, nàng đã hoàn toàn chọc tức mình!

Vệ Tiểu Hoa nhìn mặt Đổng Vân Nhu nhanh chóng đen lại, đành không thể không khống chế sợ hãi trong lòng, lấy tốc độ của con rùa tới gần nàng. Chậm quá, đúng là thử thách tính nhẫn nại vốn kém cỏi của Đổng Vân Nhu.

Vệ Tiểu Hoa rất tự giác đã chuẩn bị sẵn tâm lý trong lòng rằng nhất định sẽ bị mèo quào, vì giờ phút này chính là tới gần một chú mèo hoang đang rất tức giận. Vệ Tiểu Hoa cảm thấy thân phận mình thật sự rất bi thảm, nàng thích là thích một mèo con ôn thuận, ở trong lòng nàng ngoan ngoãn để nàng vuốt ve, đến lúc cao hứng còn có thể phối hợp khẽ rên vài tiếng, chứ không phải như mèo hoang thích huơ móng vuốt cào cấu lung tung thế này. Vì cái gì một tiểu cung nữ không quyền không thế như nàng lại không thể chạy?

Mà điều khiến Tiểu Hoa buồn bực nhất là nàng căn bản không biết nguyên nhân tại sao mèo hoang lại đòi cắn người, vì cái gì chứ? Có lúc thì là mèo con siêu cấp khả ái, nhưng sao có lúc lại hỉ nộ vô thường như thế? Vệ Tiểu Hoa cứ thắc mắc mãi trong lòng mà vẫn không sao đoán được.

Thật ra thì Vệ Tiểu Hoa rất khẩn trương, vừa thấp thỏm vừa bất an, cứ nhìn lòng bàn tay toát đầy mồ hôi của nàng cũng có thể hiểu được lúc này nàng đang chịu Đổng Vân Nhu tra tấn tinh thần đến cỡ nào.

Đổng Vân Nhu khẽ nheo ánh mắt đầy quyến rũ, nhãn tình mê người đến mức làm cho xương cốt người ta phát run, nhưng Vệ Tiểu Hoa lại không phải bị điện giật mà run, mà chính là bị Đổng Vân Nhu doạ đến xương cốt nhũn ra, bởi vì lúc nàng càng mê người, càng là lúc vung loạn móng vuốt cào cấu ngươi.

“Ha ha ha,Thái phi có gì phân phó không…” Vệ Tiểu Hoa làm bộ cười ngây ngô lấy lòng, bộ dạng ngu ngốc ấy ở trong mắt Đổng Vân Nhu nói có bao nhiêu đáng đánh thì có bấy nhiêu đáng đánh.

“Ngươi là nô tài của ai?” Đổng Vân Nhu nhướng mày hỏi Vệ Tiểu Hoa, khẩn cấp cho Vệ Tiểu Hoa một bài học về nhận rõ chủ quyền, thuộc sở hữu của ai, để tránh sau này nàng không phân rõ chủ quyền, lại chạy đi vẫy vẫy đuôi với người khác.

“Đương nhiên nô tỳ là cung nữ của nương nương…” Vệ Tiểu Hoa vẫn không hiểu vì sao Đổng Vân Nhu đột nhiên lại hỏi vấn đề này, nàng lúc trước không phải là do Đổng Vân Nhu ép đưa tới Vân Phương điện để sai bảo hay sao? Đương nhiên là cung nữ Vân Phương điện rồi, cái này mà cũng hỏi.

“Là của nương nương nào?” Tần phi trong cung đều có thể gọi là nương nương, phân chia bát nháo như vậy, khó trách Vệ Tiểu Hoa không nhận thức rõ chủ tử..“Đương nhiên là nương nương người!” Lần này Vệ Tiểu Hoa trả lời rất nhanh, làm cho Đổng Vân Nhu vừa lòng.

“Cái này đúng rồi, nhưng vừa rồi hình như ngươi không rõ chủ tử của mình là ai?” Nói tới đây Đổng Vân Nhu lại tức giận, không thèm xin chủ tử mình ban họ, lại xin chủ tử khác ban họ, cái này phải nói thế nào đây?

“Hả?” Việc này hiển nhiên là đang khảo nghiệm chỉ số thông minh của Vệ Tiểu Hoa, nàng hoàn toàn không hiểu Đổng Vân Nhu đang nói cái gì.

Đổng Vân Nhu nhìn vẻ mặt mờ mịt của Tiểu Hoa, sao nàng lại quên mất nữ nhân này ngu ngốc đến thế nào chứ? Đổng Vân Nhu có cảm giác đá không thể mài thành ngọc được, cứ cùng tên ngốc này nói quanh cũng không có ích lợi gì, nhưng trực tiếp nói cho Tiểu Hoa biết ý của nàng thì mặt mũi nàng lại không cho phép! Quả nhiên là Đổng Vân Nhu rất kiêu ngạo, không phải muốn được là được ngay.

“Ngươi về sau gọi là Đổng Tiểu Hoa, không được gọi là Vệ Tiểu Hoa, khó nghe muốn chết!” Đổng Vân Nhu ra lệnh như thể đó là chuyện đương nhiên.

“Không được!” Vệ Tiểu Hoa phản xạ có điều kiện lập tức cự tuyệt, lúc này lá gan của nàng tự nhiên rất lớn.

“Cái gì?” Đổng Vân Nhu híp mắt, nhãn tình loé ra một tia nguy hiểm, làm cho Vệ Tiểu Hoa có cảm giác như bị kim đâm, đau rờn rợn.

“Cái kia…kia…tên này là do Thái hậu ban mà, ngươi không có quyền sửa…” Vệ Tiểu Hoa cái khó ló cái khôn thình lình hô lên, lúc này trí thông minh tuyệt đối đã phát huy siêu trình độ, lại còn biết lấy Vệ Minh Khê ra áp chế Đổng Vân Nhu.

Đổng Vân Nhu vô cùng tức khí nhưng lại vô pháp phản bác, lời Vệ Minh Khê so với mình lớn hơn là đương nhiên, nàng quả thật không thể cưỡng chế Vệ Tiểu Hoa cải biên danh tự, đấy là tội đại bất kính, nhưng trong lòng như thể vướng một cái gai, khiến nàng đau nhức khó chịu. Tên của Vệ Tiểu Hoa nàng vô pháp sửa, nhưng đối với cái người tên Vệ Tiểu Hoa này thì nàng lại luôn có biện pháp để trị!

Lúc này Đổng Vân Nhu quả thực bị Vệ Tiểu Hoa chọc tức đến mất luôn lý trí, cúi đầu sát vào cổ nàng, hung hăng cắn một cái cho hả giận.

Vệ Tiểu Hoa bị cắn đau hét lên một tiếng, hu hu, Đổng Vân Nhu không đánh người mà lại thành cắn người! Vệ Tiểu Hoa thực rất muốn khóc, mức độ bạo hành của Đổng Vân Nhu tựa hồ đã thăng cấp rồi!

Rốt cục Đổng Vân Nhu cũng khôi phục chút lí trí, buông Vệ Tiểu Hoa ra, trên cổ nàng hiện rõ ràng một loạt dấu răng, còn có biểu tình uỷ khuất cực điểm của Vệ Tiểu Hoa, nhắc nhở với Đổng Vân Nhu rằng nàng đường đường là một Thái phi nương nương, vậy mà lại chủ động cắn một tiểu cung nữ vô tài vô sắc, quả thực rất mất thân phận!

“Khụ khụ…” Đổng Vân Nhu làm bộ ho khan vài tiếng, che dấu hành vi thất thố vừa rồi, khôi phục lại vẻ đúng lý hợp tình nói: “Ai bảo ngươi chọc ta mất hứng, đáng tội!”

Vệ Tiểu Hoa vẫn không hiểu rốt cuộc Đổng Vân Nhu giận cái gì, nữ nhân này lạ lùng quá, tuy rằng người ta là tiểu cung nữ nhưng cũng biết không vui mà. Vệ Tiểu Hoa trừng mắt liếc Đổng Vân Nhu một cái, chuyển thân rời đi, không để ý tới Đổng Vân Nhu nữa, gan Vệ Tiểu Hoa quả thật rất lớn.

Đổng Vân Nhu vừa mới hoàn thành một việc hung ác, khó khăn lắm mới hạ hoả một tí, nhưng lại thấy Vệ Tiểu Hoa dám trừng mắt với mình, còn dám không nói không rằng chạy mất, lửa giận lại bốc lên lên lần nữa. Nàng vội vươn tay muốn bắt lấy Vệ Tiểu Hoa nhưng bởi vì nóng vội, không chú ý dưới chân mà vấp phải hòn đá, ngã nhào về phía trước, không ngờ đúng lúc này Vệ Tiểu Hoa quay mặt lại, bởi vì nàng đột nhiên nghĩ ra nàng chỉ là tiểu cung nữ đáng thương, không thể đi được.

Bởi vì khoảng cách hai người không xa, nên thân thể Đổng Vân Nhu té nhào vào lòng Vệ Tiểu Hoa, khiến cho Vệ Tiểu Hoa cũng ngã xuống, hai người cùng ngã vào bụi hoa ở Ngự hoa viên, cái này đại khái so với Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê yêu đương vụng trộm còn kích tình hơn.

Mặt Đổng Vân Nhu vừa lúc vùi vào hai khoả mềm mại không lớn không nhỏ trước ngực Tiểu Hoa, mũi lập tức ngửi được hương thơm đặc hữu trên người thiếu nữ. Cũng bởi vì có Tiểu Hoa làm đệm thịt, Đổng Vân Nhu không những không bị đau, còn có tâm tư thưởng thức hương vị trên người Tiểu Hoa. Tội cho Tiểu Hoa không có mệnh tốt như vậy, vừa rồi lòng tràn đầy ý nghĩ che chở cho Đổng Vân Nhu, cho nên sức nặng toàn thân Đổng Vân Nhu đều áp lên người nàng, hiện tại chỉ cảm thấy mông rất đau, ngực bị ép cũng rất đau, toàn thân đều đau hết.

“Ngươi bị ngã có sao không?” Tiểu Hoa bất chấp cơ thể đau nhức, lập tức lo lắng hỏi Đổng Vân Nhu.

Đổng Vân Nhu cảm giác được Tiểu Hoa khẩn trương ôm lấy mình, nàng biết vừa rồi Tiểu Hoa đã cực lực che chở cho mình, hành động này làm lòng nàng chợt ấm áp, bởi vì nàng biết lúc con người hành động theo bản năng thì thường thường là chân thật nhất. Nàng vội cử động cánh tay còn rảnh, nhấc người lên một chút cho giảm bớt sức nặng, nhưng thân thể vẫn còn dán chặt vào nhau, nhìn Vệ Tiểu Hoa thần sắc lo lắng, có chút hoảng hốt, xem ra tiểu cung nữ này cũng có điểm khả ái….

Vệ Tiểu Hoa hỏi cả nửa ngày cũng không thấy Đổng Vân Nhu đáp lại, cảm thấy cảnh tượng này rất kì quái. Đổng Vân Nhu vẫn đang đè lên mình, còn mình lại không một chút chán ghét nào khi bị đè ở dưới, chỉ là có vài sợi tóc của Đổng Vân Nhu nhẹ buông trên mặt, làm chóp mũi nàng ngưa ngứa….

Lúc Vệ Tiểu Hoa còn chưa kịp phản ứng, Đổng Vân Nhu đã cúi đầu xuống, dùng môi che lại môi Vệ Tiểu Hoa, bắt đầu nhẹ nhàng thăm dò. Đôi môi mềm mại không chỉ làm cho mặt mũi Tiểu Hoa nhột nhột, mà ngay cả trong lòng cũng vừa ngứa ngáy vừa nóng rực. Thật mềm mại, so với kẹo đường còn thích hơn, Vệ Tiểu Hoa thầm nghĩ.

Cho tới bây giờ Đổng Vân Nhu cũng không nghĩ đến thì ra môi nữ nhân lại có thể tuyệt vời đến vậy, trước kia Hoàng Thượng hôn nàng chỉ làm nàng thấy buồn nôn, nhưng lúc này cảm giác lại hoàn toàn bất đồng, nhu nhuyễn, thơm tho, khí tức thanh khiết như vậy, làm cho người ta lưu luyến không rời.

Đôi môi quấn quýt khó khăn lắm mới có thể chia lìa, lúc tách ra, trên mặt Đổng Vân Nhu đã hiện lên một tầng đỏ ửng, đáng tiếc Tiểu Hoa không thấy được vì nàng vẫn còn cảm giác như lọt vào sương mù, giống như có bươm bướm bay bay, còn có cầu vồng gì đó, nơi nơi một màu sáng rỡ.

Đổng Vân Nhu nhìn vẻ mặt vẫn còn hiện lên vẻ say mê của Vệ Tiểu Hoa, thật muốn cốc nàng một cái, nhưng rốt cuộc cũng nhịn xuống. Có lẽ nữ nhân một khi động tâm rồi cũng sẽ dịu dàng trở lại.

“Về sau không được phép ân cần với Vệ Minh Khê như thế, ngươi là người của Đổng Vân Nhu!” Vẻ mặt Đổng Vân Nhu không được tự nhiên nói.

“Ừ.” Tiểu Hoa chỉ là vô thức gật đầu, nàng còn chưa có từ trên mây trở về.

Đổng Vân Nhu nhìn Vệ Tiểu Hoa, trong lòng không khách khí mắng thầm ngu ngốc! Vẫn như trước có vài phần khinh bỉ bên ngoài, nhưng lại có thêm phần ôn nhu khó phát hiện trong lòng.

============== 
Chương 86: Vệ Minh Khê chiêu phong dẫn điệp
Sau khi tân hoàng đăng cơ, chính cục ổn định, khắp triều đình lan toả một bầu không khí vui sướng hân hoan, làm cho lòng người cũng phá lệ mà thanh thản.

Hôm nay là ngày Thái Hậu và Hoàng Thượng thiết yến khoản đãi Cảnh thân vương, kể từ năm đó khi Cao Hàn đăng cơ cho tới nay cũng chưa từng dùng lễ đối đãi với Cao Cảnh như thế. Phải biết rằng ngoài việc Cao Hàn không thích Cao Cảnh, y cũng ngại binh quyền trong tay Cao Cảnh nên kiêng kị vài phần, cũng may hằng năm Cao Cảnh đều đóng quân tại biên cương, mọi chuyện cũng bình an vô sự. Điều không ngờ đến là đại yến lần đầu sau khi tân hoàng đăng cơ lại là chiêu đãi Cao Cảnh, việc này làm cho các triều thần vô cùng kinh ngạc.

Người sáng suốt đều nhìn ra được tiên hoàng và Cảnh thân vương có quan hệ không tốt, đến nỗi Cao Hàn đăng cơ hai mươi năm mà các đại thần cũng chưa từng thấy được Cao Hàn và Cảnh thân vương hoà thuận vui vẻ. Hiện tại tân hoàng đăng cơ, chuyện đầu tiên phải làm đương nhiên là lấy lòng Cảnh thân vương, người đang nắm giữ trọng binh. Điều mọi người không ngờ đến là năm đó Cao Hàn vốn không mời được Cao Cảnh, thì nay lẽ ra Cao Hiên lại càng khó mời hơn mới đúng, nhưng ai ngờ y lại làm được.

Chính Cao Hiên cũng không biết vì sao mẫu hậu lại đột nhiên thiết yến tiếp đãi Cao Cảnh, hắn nhớ rõ hằng năm vị bá bá này đều không ở kinh đô, đôi khi trở về cũng không bao giờ lui tới, lẽ ra không thể có chút giao tình gì mới đúng. Mặc dù Cao Hiên cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn nghe lời mẫu thân nói, mở tiệc chiêu đãi Cao Cảnh.

Ngay cả Dung Vũ Ca cũng không rõ vì sao Cao Cảnh lại đột nhiên mang binh hồi kinh, điều nàng không hiểu là Cao Cảnh và Vệ Minh Khê vốn không thân cũng chẳng quen, vậy hắn vì sao phải tổn hao tinh thần giúp Vệ Minh Khê như thế. Vệ Minh Khê thiết yến hiển nhiên là để cảm tạ hắn. Dung Vũ Ca cũng từng hỏi qua lý do Vệ Minh Khê có thể làm cho Cao Cảnh hồi kinh, nhưng Vệ Minh Khê vẫn nhất quyết không nói, mà nàng càng không nói, Dung Vũ Ca lại càng tò mò.

Lại nói đến trước đây Cao Cảnh vô cùng khi dễ Cao Hàn, mặc dù lúc đó hắn chỉ là một vị hoàng tử. Về sau các hoàng tử lúc trước khi dễ Cao Hàn đều bị sung quân đến các vùng đất xa xôi, nhưng riêng Cao Cảnh thì Cao Hàn vẫn không làm gì được mặc dù Cao Hàn rất ghét hắn. Cũng may Cao Hàn biết Vũ Dương luôn đứng về phía mình, dù chỉ có một nửa binh lực cũng đủ để cùng Cao Cảnh đối kháng, sau lại xác định Cao Cảnh không có tâm tư gì khác nên mới có thể an tâm ngồi ngôi vị Hoàng đế của hắn.

Riêng Cao Cảnh lại vô cùng yêu thích cuộc sống vô câu vô thúc ngoài tái ngoại, cho nên rất vui vẻ ở lại vùng biên cảnh chưa được khai hoá đó làm thổ hoàng đế, cưỡi ngựa săn bắn, quả thực tự do tự tại.

Từ nhỏ thiên phú võ học của Cao Cảnh đã rất cao, nhưng đối với khoa cử văn chương một khiếu cũng không thông, không phải hắn không muốn học, mà là học không nổi, cho tới bây giờ cũng chỉ biết viết một vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, mà tiên hoàng lại luôn mặc kệ các hoàng tử, cho nên cũng không để tâm đến hắn. Đặc biệt đối với những thứ mình không am tường, con người thường có khuynh hướng hướng đến, đại khái Cao Cảnh cũng thuộc loại người này, tuy hắn không có tài học gì nhưng trong cốt tuỷ lại có tâm lý sùng kính đối với văn nhân.

Trong tâm mỗi người đều chứa một bí mật, Cao Cảnh cũng thế, mà cái này lại có liên quan tới Vệ Minh Khê.

Cho tới nay Cao Cảnh vẫn chưa lập gia đình, người khác chỉ nghĩ hắn say mê võ học, không thích nữ sắc, nhưng Cao Cảnh biết, đối với nữ nhân hắn lại chỉ nghĩ đến Vệ Minh Khê, nữ tử cao khiết thanh nhã như đoá liên hoa, nữ tử làm cho hắn đặc biệt sinh ra cảm giác tự ti mãnh liệt. Năm đó chỉ thoáng nhìn một chốc, lại hoài niệm đến tận bây giờ.

Nói đến bí mật của Cao Cảnh, trước kia khi Dung Vũ Ca có thứ tình cảm nghịch luân với Vệ Minh Khê, nàng hoàn toàn không biết mà chỉ có chút nghi hoặc, nhưng kể từ khi biết Dung Vũ Ca đối với mình có thứ tình cảm như vậy, nàng liền mơ hồ biết được bí mật của Cao Cảnh tựa hồ cũng không sai biệt lắm với Dung Vũ Ca, bởi vì ánh mắt hắn nhìn nàng, nàng cũng đã từng nhìn thấy ở Dung Vũ Ca.

Chỉ là Vệ Minh Khê cũng không xác định được mình đoán đúng hay sai, cũng không biết rõ liệu Cao Cảnh có thể giúp nàng không. Nhưng nếu không có Cao Cảnh, Vệ Minh Khê biết tình cảnh của mình và Hiên nhi sẽ vô cùng nguy hiểm, cho nên Vệ Minh Khê không thể không cầu Cao Cảnh trợ giúp.

Người thông minh như Vệ Minh Khê tự nhiên sẽ không trực tiếp cầu Cao Cảnh trợ giúp mình, làm vậy sẽ có vẻ như mình có tư tâm, hơn nữa thân phận nữ nhân nếu đi cầu một người nam nhân, mà Cao Cảnh lại còn có thứ cảm tình nghịch luân như thế đối với mình, Vệ Minh Khê lại càng kiêng dè.

Do đó Vệ Minh Khê liền dụng hết văn tài viết một bản trần tình, mượn danh tiên hoàng, thể hiện chí nguyện trì thế. Trần tình biểu chia làm hai phần, phần đầu biểu đạt nguyện vọng của tiên hoàng, miêu tả yêu cầu đối với quân vương nối ngôi phải hiền minh sáng suốt, đại thần trung lương, cảnh tượng thịnh thế, bách tính an cư lạc nghiệp, nói vừa có tình vừa có lý, làm cho chúng nhân đồng lòng hướng đến. Phần sau lại miêu tả hiện tại triều đình chướng khí mù mịt, đời quân vương nối tiếp trầm mê luyện đan như thế nào, cho thấy hiện tại đế quân khó có thể đạt được chí nguyện to lớn của tiên đế ngày trước, xa cách hiền giả, gần gũi gian thần, dân tâm khủng hoảng, dự báo đây là cảnh tượng loạn thế.

Bức thư này làm cho từ đáy lòng Cao Cảnh vô vàn bội phục Vệ Minh Khê, tuy một lời thỉnh cầu nàng cũng không viết vẫn có thể làm cho mình dẫn binh hồi kinh, có trách nhiệm muốn tạ lỗi với phụ hoàng đã mất, làm cho mình xuất sư hữu danh, tránh được hiềm nghi dẫn binh tạo phản. Dù là hồi kinh giúp Vệ Minh Khê nhưng trên danh nghĩa cũng chỉ vì đại cục mà suy nghĩ, không có quan hệ với nàng, bởi vậy Vệ Minh Khê có ẩn dấu tư tâm cũng không thiếu mình phần ân tình nào, đó chính là chỗ cao minh của Vệ Minh Khê.

“Trần tình biểu” này làm cho môn khách của Cao Cảnh xem mà nhiệt huyết sôi trào, tuyệt đại bộ phận đều chủ động thỉnh được hồi kinh cứu viện, dù Cao Cảnh không tồn tại tư tâm đi nữa thì cũng có khả năng bị thuyết phục, huống chi Cao Cảnh lại còn có thứ tư tâm kia, anh hùng nổi giận vì hồng nhan từ trước tới nay đều không thiếu, Cao Cảnh đương nhiên cũng sẽ không ngoại lệ, không nói hai lời liền lập tức khải hoàn hồi kinh. Điều không ngờ đến là Vệ Minh Khê lại có thể giải quyết cung biến trong hoà bình, làm cho Cao Cảnh có chút buồn bực nho nhỏ trong lòng. Bản thân mình một thân bạch bào oai vệ chạy thẳng về đây, thế nhưng chủ nghĩa nam tử anh hùng lại không thể biểu hiện ở trước mặt Vệ Minh Khê một phen, đang chuẩn bị ảm đạm trở về thì Vệ Minh Khê lại cùng tiểu Hoàng đế mở tiệc chiêu đãi.

Tâm tư Vệ Minh Khê kia thật sự rất cẩn mật, tuy rằng ngoài mặt văn võ bá quan kính cẩn nghe theo, nhưng đáy lòng rốt cuộc cũng khinh thường tân hoàng văn võ đều không ổn. Nếu mình tham dự, quan hệ thúc chất (cậu cháu) hoà hảo, nhất định sẽ giúp cho Cao Hiên lập uy, nhưng nếu không tham dự, mình cũng không mở lời cự tuyệt nổi. Cao Cảnh vốn không am hiểu cự tuyệt nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân trong lòng hắn vừa kính lại vừa yêu

Hôm nay Cao Cảnh đặc biệt cạo đi bộ râu vốn che khuất khuôn mặt, chỉ sợ doạ mất Vệ Minh Khê, ở trước mặt người mình thích, hắn không thể không chú ý đến hình tượng của mình một chút, cũng sợ mình sỉ nhục tư văn.

Hiên nhi an ổn đăng cơ, Cảnh thân Vương hồi kinh bang trợ xem như cũng có chút trợ giúp, hơn nữa Cao Cảnh có thể điều động binh lính trở về hỗ trợ mình, Vệ Minh Khê vẫn một lòng cảm tạ. Theo lý là nên thiết yến khoản đãi hắn, nhưng nếu một mình nàng thiết yến thì không ổn, dù sao Cao Cảnh đối với nàng cũng tồn tại phần tâm tư kia, vẫn nên kiêng dè một chút, vì vậy Vệ Minh Khê mới lấy danh nghĩa Cao Hiên mời y dự tiệc. Con ngựa hoang mà Cao Hàn cũng không thể thuần phục, nếu Hiên nhi có thể cùng hắn có quan hệ tốt, nhất định sẽ có thể làm cho văn võ bá quan không dám khinh thường.

------------------------
Đại yến. Vệ Minh Khê ngồi phía trên, Cao Hiên và Dung Vũ Ca ngồi phía dưới, dưới cùng là Cao Cảnh, thoạt nhìn giống như gia yến.

Vệ Minh Khê kinh ngạc nhìn Cao Cảnh, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy chân diện mục của hắn. Vẻ mặt Cao Cảnh sau khi cạo râu không ngờ lại thanh tú thần kỳ, không giống một tướng quân lỗ mãng mà ngược lại giống một thư sinh hơn, cũng may dáng người khôi ngô mới chứng minh hắn xác thực là một tướng quân.

Cao Cảnh cảm giác được Vệ Minh Khê đang nhìn mình, trong lòng có cảm giác không được tự nhiên, không có chòm râu vốn đã làm hắn ngại ngùng, ánh mắt kinh ngạc của Vệ Minh Khê lại càng làm cho hắn đứng ngồi không yên, trên mặt lập tức ửng đỏ, hắn biết hình tượng mình ở trong lòng Vệ Minh Khê nhất định là một kẻ mãng phu.

Dung Vũ Ca cũng đã gặp qua vị cữu cữu không thân thiết này vài lần, nhưng đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy bộ dáng Cao Cảnh sau khi cạo sạch râu. Hắn vốn là nam nhân không để ý đến bề ngoài của mình, nhưng hôm nay lại chuẩn bị tươm tất rồi mới xuất hiện, thật sự làm cho người ta bất ngờ, trừ khi là phía trên có nữ nhân hắn để ý đang ngồi. Suy đoán này làm cho Dung Vũ Ca không thích chút nào.

Dung Vũ Ca nhìn vẻ không được tự nhiên cùng một mảng hồng vựng chợt loé qua mặt Cao Cảnh, vừa vặn cũng nhìn thấy Vệ Minh Khê đang nhìn hắn, xem ra việc hắn không được tự nhiên quả nhiên có liên quan với Vệ Minh Khê. Cái này cũng khó trách vì sao Cao Cảnh lại tự nhiên xuất hiện ở kinh đô, vì hồng nhan mà chiến, quá hợp lý rồi, đây cũng là lý do mà nàng hỏi Vệ Minh Khê nguyên nhân nhưng nàng không nói. Trong lòng Dung Vũ Ca có điểm không thoải mái, Vệ Minh Khê cũng quá chiêu phong dẫn điệp (ong bướm bao quanh) rồi!

Vệ Minh Khê cũng thấy được Dung Vũ Ca đang nhìn chăm chú Cao Cảnh, tầm mắt nàng đều đang đặt hết lên người hắn. Dung Vũ Ca không để cho mình nhìn người khác nhiều, sao chính nàng lại có thể nhìn người khác mãi như thế?

Đương nhiên, Cao Hiên cho đến bây giờ cũng vẫn không biết chân tướng, trên thực tế, hắn không quen thuộc Cao Cảnh một chút nào, đối với vẻ mặt có chòm râu của bá bá còn có cảm giác sợ hãi, cũng may hôm nay Cao Cảnh sửa soạn sạch sẽ, khiến cho Cao Hiên cũng không quá sợ hãi, chỉ là không biết nên nói gì với hắn cho phải.

“Cảnh thân Vương đặc biệt hồi kinh tham gia đại điển đăng cơ của Hoàng Thượng, ai gia thay Hoàng Thượng kính Cảnh thân vương một ly.” Vệ Minh Khê cầm lấy chén rượu nhấp một chút, xem như cảm tạ Cao Cảnh hồi kinh trợ trận.

Nhìn bộ dáng Vệ Minh Khê tao nhã uống rượu, Cao Cảnh khẽ căng thẳng, nữ nhân này tựa như nữ thần, không ngờ nàng lại kính rượu mình, Cao Cảnh lập tức cầm chén, uống một hơi cạn sạch.

Quả thật Cao Hiên có chút nghi hoặc, tham gia đại điển đăng cơ cũng không phải đại sự gì, vì sao mẫu hậu phải hạ thân phận kính rượu Cảnh thân Vương? Tuy rằng có vẻ không hợp lý, nhưng Cao Hiên là hài tử hiếu thuận, thấy mẫu thân kính rượu, nên tự mình cũng phải kính rượu.

“Trẫm cũng kính Cảnh thân Vương một ly.” Cao Hiên cầm chén nói với Cao Cảnh.

Cao Cảnh nhìn khuôn mặt có vài phần giống Vệ Minh Khê, tuy rằng thoạt nhìn vô dụng, nhưng rốt cuộc so với phụ thân hắn vẫn làm cho người ta thuận mắt hơn một chút, Cao Cảnh cũng không tự cao tự đại, một hơi uống cạn.

Dung Vũ Ca án lễ cũng kính một ly, trong lòng hy vọng yến hội này mau mau chấm dứt, nàng không thích ánh mắt Cao Cảnh nhìn Vệ Minh Khê một chút nào, ánh mắt ấy rõ ràng y hệt mình vài năm trước, có vài phần ngưỡng mộ,vài phần nóng rực, lại vài phần che dấu, nhìn sao cũng đáng ghét!

Sau đó mọi người bắt đầu cùng nhau trò chuyện, xem mấy màn biểu diễn, cảnh tượng vô cùng hài hoà, dĩ nhiên ngày mai tin tức tân hoàng cùng Cảnh thân Vương sùng võ thô lỗ ở chung hoà hợp cũng sẽ được truyền khắp triều đình.

--------------------------

Đêm đó, Vệ Minh Khê vẫn ngủ cùng Dung Vũ Ca, mỗi đêm Dung Vũ Ca đều cần nàng ôm mới có thể đi vào giấc ngủ, tối nay cũng không ngoại lệ.

“Vệ Minh Khê, không ngờ nàng cũng thật chiêu nhân, cả nam lẫn nữ đều thích nàng.” Dung Vũ Ca ôm lấy Vệ Minh Khê, ê chề nói. Ở Giang Nam chiêu nữ nhân, trong cung lại chiêu nam nhân. Cứ nghĩ đến Cao Cảnh cũng giống mình có loại tình cảm nghịch luân ấy với Vệ Minh Khê, nàng có chút không thoải mái, may mà Cao Cảnh là nam nhân, tuyệt đối không có cơ hội tới gần Vệ Minh Khê, còn mình là nữ tử mới có cơ hội tới gần nàng, Dung Vũ Ca thầm kêu may mắn.

“Không được nói lung tung!” Vệ Minh Khê khẽ nhíu mày, lúc trước không nói cho Dung Vũ Ca cũng do không có dũng khí đem loại tình cảm nghịch luân của Cao Cảnh dành cho mình nói ra, thật đáng xấu hổ mà, nàng thà hy vọng mình chưa bao giờ biết còn hơn, mà cho dù biết thì cũng làm như không biết.

“Ta biết Chỉ nhi thẹn thùng, da mặt Chỉ nhi thiệt đúng là lúc nào cũng mỏng như thế, nhưng là ta lại vô cùng yêu một Chỉ nhi như vậy!” Dung Vũ Ca nói thầm, mặt vùi vào cổ Vệ Minh Khê, thu lấy hương thơm đặc hữu trên người nàng. Từ sau đêm đó, đã lâu không có thì thầm tâm tình vô cùng thân thiết thế này, Dung Vũ Ca càng nghĩ càng khẩn trương.

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Đọc truyện Online

Mã hóa Code

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Đọc truyện Online - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna