Google.com.vn Đọc truyện Online

11/06/2018

Cung khuynh - chương 91 - 92

Đăng bởi Ngân Giang | 11/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 91: Lựa chọn của Vệ Minh Khê
“Mẫu hậu, ta lạnh quá…” Cao Hiên đổ nhào vào lòng Vệ Minh Khê, mọi yếu đuối và nhu nhược đều lộ ra hết trước mặt nàng, nói cho cùng thì hắn chỉ là một thiếu niên chưa đầy mười bảy tuổi mà thôi.
“Có chuyện gì vậy? Con vốn không thích uống rượu, sao tự dưng lại uống nhiều thế này?” Vệ Minh Khê đau lòng hỏi, thân thể Cao Hiên lạnh như băng, làm cho Vệ Minh Khê cực kỳ lo lắng.

“Trong lòng nhi thần rất buồn, vô luận nhi thần làm cái gì, Vũ Ca cũng không thèm quay đầu liếc nhìn nhi thần một cái, từ nhỏ đã là vậy, trưởng thành cũng là như vậy, đêm qua nàng nói với nhi thần, nàng không bao giờ muốn nhìn thấy nhi thần nữa, nàng thật sự không muốn nhìn thấy nhi thần nữa…” Cao Hiên khóc oà, cũng chỉ có ở trước mặt mẫu thân hắn mới dám khóc như thế.

“Mẫu hậu, người nói ta nên làm cái gì bây giờ, nên làm gì thì Vũ Ca mới chịu nhìn tới ta? Mẫu hậu, ta thật sự rất khó chịu, Vũ Ca sẽ không để ý đến ta nữa…” Bộ dáng thống khổ như vậy của Cao Hiên thật sự làm cho người làm mẫu thân là Vệ Minh Khê vô cùng đau đớn, có lẽ tấm lòng mẫu thân luôn vĩ đại, vì hài tử của mình hết thảy đều có thể hy sinh, ít nhất thì giờ khắc này Vệ Minh Khê cũng quyết định lựa chọn hài tử của mình.

“Nàng sẽ không phớt lờ ngươi nữa, mẫu hậu cam đoan!” Vệ Minh Khê cố quên đi vết thương lòng đang rỉ máu đau đớn, nhẹ nhàng vỗ về Cao Hiên, trấn an cảm xúc của hắn, cũng là cho hắn một lời cam kết.

“Vô dụng thôi, mẫu hậu người không biết, chúng ta thành hôn đã gần một năm, vậy mà nàng cho đến giờ cũng chưa từng để ta chạm vào, sau này lại càng không thể, ta vẫn thường suy nghĩ, nếu như ta có thể có được nàng dù chỉ một lần, một lần thôi thì dù có chết ta cũng không hối tiếc, nhưng trong lòng nàng lại có người khác…” Cao Hiên đem mọi uỷ khuất trong lòng, tất cả đều nói ra ngoài, thành hôn đã mười tháng, hắn làm trượng phu không phải một câu oán giận đều không có, nhưng mà những câu oán giận này, hắn biết nói cùng ai đây?

Trong lòng Vệ Minh Khê phút chốc tràn đầy cảm giác tội lỗi, Dung Vũ Ca vốn là thê tử của nhi tử, nhưng lại không làm tròn nghĩa vụ thê tử, nàng chỉ xuất hiện trên giường mẹ chồng, mà giường đó cũng chính là giường của mình. Trong nhất thời mọi cảm xúc tiêu cực đều tràn ngập trong lòng Vệ Minh Khê, là cảm giác xấu hổ vì tình cảm nghịch luân đó, cũng là cảm giác tội lỗi vì đoạt thê tử của con,… hết thảy khiến cho Vệ Minh Khê khó lòng thoát khỏi việc khiển trách lương tâm của mình. Trong nháy mắt đó, Vệ Minh Khê đã hạ một quyết định, một quyết định trí mạng sẽ làm tổn thương chính mình cùng Dung Vũ Ca!

“Nàng sẽ là thê tử của con.” Vệ Minh Khê ôm lấy Cao Hiên, thống khổ nhắm mắt lại, chậm rãi nói.

------------------------------

Cao Hiên ngã xuống hồ, đây đối với Dung Vũ Ca mà nói không thể nghi ngờ gì chính là tin tức tồi tệ nhất, vốn Vệ Minh Khê đã cảm thấy mình nợ Cao Hiên rất nhiều, nay Cao Hiên vừa giở khổ nhục kế này ra, sợ là sẽ khiến nàng và Vệ Minh Khê lâm vào tình cảnh khó khăn. Trong lòng Dung Vũ Ca tràn ngập sợ hãi, nàng sợ Vệ Minh Khê sẽ vì Cao Hiên mà không cần nàng nữa, ngoại trừ Vệ Minh Khê ra nàng không còn gì cả. Nàng không thể không có Vệ Minh Khê, nếu như vậy, nàng sẽ chết mất….

Từ sáng sớm Dung Vũ Ca đã đứng trước cửa Phượng Tường điện lẳng lặng chờ Vệ Minh Khê, nàng không biết Vệ Minh Khê có thể gặp nàng hay không, cũng ngẫm nghĩ xem nàng nên nói cái gì,… Tâm Dung Vũ Ca hiện tại giống như bị Vệ Minh Khê lăng trì, nàng đã đem tình yêu và mọi thứ của nàng đều đặt hết lên người Vệ Minh Khê, Dung Vũ Ca đã không còn đường lui nữa, hết thảy nàng đều đang chờ Vệ Minh Khê tuyên án, cho nên một khắc chờ đợi này cũng trở nên dài vô tận. Nàng hy vọng có thể mau chóng biết được đáp án, nhưng cũng sợ hãi có được đáp án, bởi vì đáp án lớn nhất có khả năng là nàng bị bỏ quên, nàng chỉ còn dùng tim của mình để đặt cược hết vào tia hy vọng nhỏ nhoi còn le lói trong lòng…

Khi cửa cung Phượng Tường điện từ từ mở ra, tâm tư Dung Vũ Ca cũng theo đó mà hồi hộp rối bời, nhìn cửa cung đang dần hé mở, khoé mắt nàng vừa phát đau vừa khẽ phiếm hồng, nàng không biết chờ đợi nàng là bản tuyên án nào.

“Hoàng Hậu nương nương, mời vào bên trong.” Tĩnh Doanh chưa từng dùng ngữ khí cung kính như thế nói chuyện cùng Dung Vũ Ca, mà Dung Vũ Ca cũng không nhận thấy được, mọi tâm tư nàng đều đang đặt ở chỗ Vệ Minh Khê, bằng không nàng sẽ phát hiện ra được trong ánh mắt Tĩnh Doanh, ngoài cảm xúc dao động còn có một tia không đành lòng.

Dung Vũ Ca cảm giác bước chân của mình sao hôm nay rất nặng, tâm vừa thấp thỏm vừa bất an cực kỳ, Chỉ nhi sẽ nói cái gì? Chỉ nhi sẽ quyết định thế nào? Chi nhi…

Cõi lòng Dung Vũ Ca, tràn đầy đều là Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê đang ngồi trang điểm trước gương, kia sắc mặt tái nhợt phản chiếu qua lăng kính làm cho Dung Vũ Ca vô cùng đau lòng, nàng biết đêm qua nhất định Vệ Minh Khê cũng giống mình, không hề chợp mắt cả đêm.

Tĩnh Doanh và cung nữ hầu hạ một bên đều lui cả xuống, để hai người bọn họ lại với nhau.

Vệ Minh Khê cảm giác được hơi thở của Dung Vũ Ca, liền run sợ giật mình, nàng cảm giác được Dung Vũ Ca đang tới gần mình, hơi thở Dung Vũ Ca càng tới gần, càng làm cho tâm Vệ Minh Khê thêm đại loạn.

Dung Vũ Ca giống như lúc còn ở Giang Nam, cầm lấy cây lược gỗ đào trên bàn trang điểm, bắt đầu yên lặng thay Vệ Minh Khê nhẹ nhàng chải những sợi tóc dài mềm mại, thời khắc này vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe được thanh âm thưa thớt khi chiếc lược gỗ luồn qua mái tóc, không khỏi làm cho trong lòng hai người vô vàn khó chịu.

Dung Vũ Ca chải hồi lâu nhưng vẫn như cũ không hề có ý dừng lại, như thể bị tẩu hoả nhập ma, tựa hồ chỉ có giờ phút thân mật này mới có thể mang đến cho Dung Vũ Ca cảm giác an lòng vậy.

“Vũ Ca, chải tốt lắm, đã đủ rồi.” Vệ Minh Khê phá vỡ sự yên tĩnh, nhẹ nhàng nói.

“Còn chưa có hoàn hảo, nên thêm một chút nữa…” Giọng nói Dung Vũ Ca pha chút bối rối, giống như bị cưỡng bách, càng không dừng được tay của mình, có lẽ Vệ Minh Khê vĩnh viễn không bao biết giờ phút này mình sợ hãi đến nhường nào.

“Đủ rồi!” Vệ Minh Khê giữ chặt bàn tay Dung Vũ Ca vẫn còn đang chải lung tung trên mái tóc của mình, khoảnh khắc khi tay nàng chạm vào tay Dung Vũ Ca liền cảm giác được bàn tay ấy đang run rẩy, Vệ Minh Khê đột nhiên hiểu rõ, thì ra Dung Vũ Ca đang sợ, có lẽ từ sáng sớm Dung Vũ Ca đã đoán biết được kết quả nên mới có thể sợ hãi như thế, Vệ Minh Khê nghĩ mà đau lòng.

“Vệ Minh Khê, nàng không cần ta nữa sao?” Dung Vũ Ca đột nhiên nghẹn ngào hỏi, nàng không có biện pháp khống chế tâm tình của mình lúc này, nàng thực sự rất sợ hãi.

Vệ Minh Khê nhìn giọt nước mắt trong suốt nơi khoé mắt Dung Vũ Ca, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve dung nhan tuyệt mỹ kia, nếu Dung Vũ Ca không gặp phải mình, có lẽ nàng sẽ là một nữ tử thường xuyên vui cười, sẽ là một nữ tử hạnh phúc, ít nhất sẽ không phải khổ sở như bây giờ, Dung Vũ Ca không nên gặp phải mình, mình chỉ biết làm cho nàng tổn thương…

“Đồ ngốc, vì sao lại khóc?” Đầu ngón tay vẫn còn vương một giọt nước mắt nóng hổi của Dung Vũ Ca, nháy mắt đã thấm sâu vào cõi lòng Vệ Minh Khê, khiến trái tim nàng đau đớn khó chịu.“Vệ Minh Khê, nàng không thể không cần ta!” Dung Vũ Ca bật khóc, nàng thực sự rất sợ hãi.

“Ta làm sao có thể không cần Vũ Ca được?” Trái tim Vệ Minh Khê như bị ai bóp chặt, phải hao tổn rất nhiều tâm sức mới có thể khắc chế được lệ nóng chỉ chờ tuôn ra, nàng thực sự không bỏ được Dung Vũ Ca, trái tim kia như bị cắt mất một miếng thịt, sâu đến đầm đìa máu chảy, vô cùng đau đớn.

“Thật sao?” Dung Vũ Ca nghe vậy, lệ châu tạm ngừng, nhãn tình quang mang lóng lanh nhìn Vệ Minh Khê, tràn đầy hy vọng.

Thứ quang mang rạng ngời hy vọng kia giống như đâm sâu vào lòng Vệ Minh Khê, làm cho nàng nhức nhối, Vệ Minh Khê đưa tay lau đi những giọt nước mắt vẫn còn chực chờ nơi khoé mắt Dung Vũ Ca, khẽ gật đầu.

Dung Vũ Ca thật sự mừng rỡ, Vệ Minh Khê không có vứt bỏ mình, vui vẻ nhào vào lòng Vệ Minh Khê, ôm chặt lấy nàng, đem mặt vùi vào cổ nàng, chỉ cần một ánh mắt kiên định của nàng thôi, Dung Vũ Ca cảm thấy so với bất cứ thứ gì cũng có thể làm cho mình vui vẻ hơn.

“Nàng có biết không? Vũ Ca đã lo sợ suốt cả một buổi tối, sợ Chỉ nhi không còn cần ta nữa…” Mặt Dung Vũ Ca vẫn như trước vùi vào cổ Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng nói, nỗi lo sợ lúc trước vẫn còn làm lòng nàng sợ hãi.

“Ừ.” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng hồi đáp, nàng không dám nói cho Dung Vũ Ca biết quyết định trong lòng mình, nàng biết sau khi Dung Vũ Ca biết, nhất định sẽ hận mình. Vệ Minh Khê vừa nghĩ đến khả năng Dung Vũ Ca sẽ hận mình, trong lòng cũng bắt đầu sợ hãi.

Suốt một ngày này, Dung Vũ Ca vẫn rúc vào lòng Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê cũng mặc cho Dung Vũ Ca tìm mọi cách thân mật bám dính lấy mình, thậm chí còn chủ động thân mật với Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca có chút vui vẻ, hôm nay Chỉ nhi không câu nệ giống như thường ngày, Dung Vũ Ca hạnh phúc nằm trong lòng Vệ Minh Khê, cùng Vệ Minh Khê tay nắm tay cùng khảy cầm huyền, phối hợp như thiên y vô phùng, tiếng đàn kia sầu ý triền miên dần phiêu đãng quẩn quanh bên trong cung điện trống rỗng.

Ở bên ngoài Tĩnh Doanh nghe tiếng đàn triền miên du dương như thế, chóp mũi không khỏi thấy cay cay, giờ phút này càng triền miên, thì hiện thực sẽ càng thương tâm cùng bất lực.

Vệ Minh Khê hôm nay đặc biệt hứng trí, một bên khảy cầm huyền cùng Dung Vũ Ca hợp tấu, một bên nghiêng mình uống rượu, mỹ nhân trong lòng, nhất thời quên cả lối về, Vệ Minh Khê dùng môi của mình che lại đôi môi Dung Vũ Ca, đem số rượu trong miệng đều trút hết vào bụng nàng.

Nhìn như đều là Vệ Minh Khê uống, nhưng trên thực tế tất cả rượu đều tiến nhập vào bụng Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca có chút mơ màng, nàng bị Vệ Minh Khê dùng mỹ nhân kế mê hoặc đến bất phân nam bắc, nàng chỉ biết mình yêu Vệ Minh Khê giờ phút này vô cùng, khi nàng đối với mình vừa không có cố kỵ vừa phóng túng như thế, cũng không phát hiện được chút dị thường nào bên trong đó, vẫn là Dung Vũ Ca vĩnh viễn không bao giờ đủ phòng bị với Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca đã có vài phần men say, đem thuốc bột đã chuẩn bị từ trước đổ vào chén rượu, khẽ lay động một cái rồi nâng cốc đưa đến môi Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca vốn không hề phòng bị mà đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch.

Vệ Minh Khê chỉ biết trơ mắt nhìn Dung Vũ Ca uống một giọt rượu cũng không chừa, rồi từ từ thống khổ nhắm mắt lại.

Dung Vũ Ca cảm giác mắt mình sao ngày càng mơ hồ, nàng nhìn thấy bộ dáng Chỉ nhi có vẻ rất thống khổ, nàng muốn an ủi Chỉ nhi, nhưng mí mắt càng ngày càng nặng, ý thức cũng dần mơ hồ, càng ngày càng không mở ra nổi.

Vệ Minh Khê đỡ lấy Dung Vũ Ca, nhẹ nhàng đặt dấu son môi lên trán của nàng, vừa hôn vừa ôm chặt lấy nàng hồi lâu mới gọi Tĩnh Doanh tiến vào.

“Đem nàng về Phượng Nghi cung đi.” Thanh âm Vệ Minh Khê không kìm được mà run rẩy, nàng không dám nghĩ đến sau tối nay sẽ là cảnh tượng gì.

“Nương nương…” Tĩnh Doanh nhìn Dung Vũ Ca đã sớm hôn mê, không đành lòng nói.

“Đem nàng về Phượng Nghi cung!” Vệ Minh Khê cảm giác mình đơn giản chỉ thuật lại lời ấy một lần nữa nhưng đã vô cùng khó khăn, nàng cũng không biết mình làm đúng hay sai, chỉ là tâm rất đau, đau đến mức khiến nàng không còn suy nghĩ được.

“Nương nương, nàng sẽ hận người.” Tĩnh Doanh khẽ thở dài, từ trong lòng Vệ Minh Khê ôm lấy Dung Vũ Ca, nương nương đã quyết định làm một người quá đau đớn.

Vệ Minh Khê không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn Tĩnh Doanh ôm Dung Vũ Ca đi, cho đến khi không nhìn thấy Dung Vũ Ca nữa, nước mắt Vệ Minh Khê mới từ từ chảy xuống, đã nói là đem thê tử trả lại cho Hiên nhi mà, vì cớ gì trái tim lại đau đến như vậy?

-------------------------------------

Thần trí Dung Vũ Ca vô cùng mơ hồ, thân thể lại nóng rực dị thường, một loại dục vọng lấn áp lý tính đang bao trùm lấy nàng, lại nhìn đến khuôn mặt cùng Vệ Minh Khê cơ hồ có vài phần tương tự, liền điềm nhiên đem người kia trở thành Vệ Minh Khê.

Đêm hôm đó, Cao Hiên như ý nguyện chiếm được Dung Vũ Ca, Cao Hiên hoàn toàn không biết vì sao một đêm này, Dung Vũ Ca lại nguyện ý để cho mình chạm vào nàng, mặc dù hắn chẳng qua là kẻ bị Dung Vũ Ca đương trường thay thế cho cái người tên Chỉ nhi kia, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

---------------------------------

Vệ Minh Khê khảy cầm suốt một đêm, mười ngón tay vết máu loang lổ cũng hồn nhiên không biết, Vệ Minh Khê không biết rốt cuộc một đêm này đã trôi qua thế nào, nàng chỉ biết là, đêm ấy, nàng đã đem nữ nhân mình yêu thương nhất đến giường cho nhi tử, một đêm này, nàng chịu đựng đến đau đớn tâm can …. Sắc mặt Vệ Minh Khê tái nhợt không khác gì tờ giấy trắng.
===================== 
Chương 92: Một bước sai, từng bước sai
Khi Dung Vũ Ca tỉnh lại, nàng không thể tin được nhìn Cao Hiên đang nằm ở bên cạnh mình, hết thảy, hết thảy đều làm cho Dung Vũ Ca không thể chấp nhận được sự thật này. Dù là cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng nghĩ Vệ Minh Khê sẽ đối xử với mình như thế, đây chẳng lẽ là giết người báo ứng sao? Vệ Minh Khê, ngươi thực sự rất biết cách làm tổn thương ta, cả đời này cũng chỉ có ngươi mới có khả năng làm ta tổn thương như vậy! Dung Vũ Ca nở nụ cười, cười đến mức không thể cầm được nước mắt, tiếng cười kia làm cho người ta có cảm giác sợ hãi, cơ hồ dựng đứng cả lỗ chân lông, khiến cho Cao Hiên đang nằm bên cạnh cũng đột nhiên bừng tỉnh.

“Vũ Ca, nàng làm sao vậy?” Cao Hiên lo lắng.

“Ai cho phép ngươi chạm vào ta?” Dung Vũ Ca âm lãnh hỏi, ngữ khí càng lúc càng âm trầm, nàng hận không thể làm cho Cao Hiên biến mất ngay lập tức, nếu như không có Cao Hiên thì tất cả việc này cũng sẽ không phát sinh, một khắc kia, Dung Vũ Ca chỉ muốn giết chết Cao Hiên.

“Vì nàng không cự tuyệt, nên ta cho là…” Cao Hiên nhìn nét mặt Dung Vũ Ca, trong lòng lạnh run, Vũ Ca tựa hồ vô cùng oán hận mình.

Dung Vũ Ca giận dữ bóp chặt cổ Cao Hiên, làm cho hắn chỉ biết thống khổ giãy dụa, hắn không biết mình đã làm sai chuyện gì, tối hôm qua rõ ràng Vũ Ca không hề có ý cự tuyệt, vì cớ gì sáng nay nàng lại phản ứng dữ dội đến vậy?

Nếu không có Cao Hiên, có lẽ giờ phút này nàng sẽ không thống khổ như thế, nếu như không yêu thương Vệ Minh Khê, Dung Vũ Ca nàng đã là nữ nhân kiêu ngạo cỡ nào? Nhờ món quà mà mẫu tử bọn họ ban tặng, Dung Vũ Ca đã hoàn toàn bị huỷ diệt rồi!
Lần đầu tiên Dung Vũ Ca hối hận vì mình đã yêu thương Vệ Minh Khê, thì ra mình ở trong lòng nàng bất quá chỉ là món đồ chơi có thể dễ dàng đem tặng cho người khác.

Vệ Minh Khê! Không ai có thể giẫm đạp lên Dung Vũ Ca như vậy, ngay cả ngươi cũng không thể! Ngươi nhất định phải vì chuyện này mà trả giá đắt!

Sắc mặt Cao Hiên càng ngày càng tái nhợt, không khí vào được phế quản cũng càng ngày càng ít, loại thống khổ không thở được này làm cho khuôn mặt vốn tuấn tú của hắn dần méo mó, ngay cả giãy dụa cũng ít dần. Ngay lúc Cao Hiên tưởng như mình sắp chết thì Dung Vũ Ca đột ngột buông tay, nhưng sắc mặt nàng vẫn âm trầm cực điểm, kia tuyệt mỹ dung nhan nay đã ngưng đọng thành một tầng băng sương, không bao giờ tan được.

Dung Vũ Ca hận chính mình, tại sao nàng vẫn không thể hạ quyết tâm? Chỉ cần dùng thêm chút xíu lực đạo là đã có thể làm cho Vệ Minh Khê kia đau đến thắt gan quặn ruột, có thể khiến cho Vệ Minh Khê hiểu được, dù nàng đau đớn đến tan nát tim gan cũng không bằng nửa phần thống khổ của mình, nhưng vì cớ gì nàng không hạ thủ được. Dung Vũ Ca đá Cao Hiên xuống giường, tự ôm lấy chính bản thân mình, đem mặt nàng vùi vào gối, thống hận hét to một tiếng, tiếng thét vô cùng thống khổ làm cho cung nhân tưởng như nghe được tiếng kêu của một loài dã thú bị thương.

---------------------------------------------

Dung Vũ Ca tự nhốt mình tại tẩm cung, không nói thêm bất kỳ lời nào, cũng không ăn bất kỳ thứ gì và không gặp bất luận kẻ nào. Trong lòng Cao Hiên vô cùng hối hận, hắn không thể ngờ đêm hạnh phúc nhất của mình lại biến thành như vậy, hắn không hề muốn làm tổn thương Dung Vũ Ca, giờ phút này khi thấy Dung Vũ Ca như thế, trong lòng Cao Hiên vô cùng run rẩy. Hắn sợ Dung Vũ Ca sẽ tự làm thương tổn chính mình, hắn thà rằng Dung Vũ Ca đánh hắn, mắng hắn chứ không muốn nàng không ăn không uống như vậy, làm cho người ta vô cùng đau lòng, hắn rất sợ, hắn sợ Dung Vũ Ca hương tiêu ngọc vẫn.

Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca như dã thú bị thương sẵn sàng giương vuốt đả thương người, rúc vào một chỗ, không cho bất cứ kẻ nào tới gần nàng, trong lòng hắn cực kỳ đau đớn, lúc này đây cho dù muốn cũng không thể đến gần nàng nữa. Cao Hiên nhìn bộ dáng tuyệt vọng của Dung Vũ Ca, trong lòng hắn cũng tuyệt vọng theo, giờ phút này hắn chỉ hy vọng Dung Vũ Ca có thể khôi phục như lúc bình thời, dù chỉ là một chút cũng tốt rồi.

--------------------------------------

Cao Hiên tìm gặp Vệ Minh Khê, sắc mặt Vệ Minh Khê cũng tái nhợt, nét thống khổ và mệt mỏi dù thế nào cũng không che giấu được, xem ra trạng thái của Vệ Minh Khê cũng không hơn gì Dung Vũ Ca. Cao Hiên nhìn thấy thế cũng không đành lòng phiền nhiễu Vệ Minh Khê thêm nữa, nhưng Dung Vũ Ca đã cả ngày không ăn không uống gì rồi, mà Cao Hiên biết, Dung Vũ Ca sẽ vẫn còn tiếp tục như vậy.

“Mẫu hậu, Vũ Ca nàng…” Cao Hiên nhìn Vệ Minh Khê, muốn nói lại thôi, hắn vốn cho là mẫu hậu vĩnh viễn đều có thể giúp hắn giải quyết mọi vấn đề, nhưng Cao Hiên quên rằng Vệ Minh Khê không phải là thần, nàng cũng phạm sai lầm, cũng sẽ thúc thủ vô sách.

“Nàng sao rồi?” Mỗi một chữ phun ra, Vệ Minh Khê đều cảm giác được lồng ngực phát đau, ba chữ Dung Vũ Ca như chà xát trái tim nàng đau đớn.

“Nhi thần không biết sự tình sẽ là như vậy, nếu như sớm biết nhi thần sẽ không chạm vào nàng, nàng bây giờ không ăn không uống làm cho nhi thần vô cùng sợ hãi…” Cao Hiên ảo não gãi đầu, thống khổ nói.

“Không phải Hiên nhi sai, là mẫu hậu sai.” Vệ Minh Khê nghe tin Dung Vũ Ca không ăn không uống, nước mắt không khỏi cuồn cuộn tuôn rơi, hết thảy tội lỗi đều do Vệ Minh Khê tạo thành, người nên chết phải là Vệ Minh Khê nàng! Dung Vũ Ca sẽ hận Vệ Minh Khê, phải, theo lý nàng nên hận Vệ Minh Khê, ngay cả Vệ Minh Khê cũng oán hận chính mình, ngay từ đầu không biết tự kiềm chế mình đã là tội, yêu nhưng lại làm Dung Vũ Ca tổn thương, đó là tội càng thêm tội, cùng nhau bước tới đều là sai, một bước sai, từng bước sai!

“Mẫu hậu, phải làm sao bây giờ? Nàng đang tự thương tổn chính mình, ta ngăn cản không được…” Cao Hiên lo lắng hỏi.

Vệ Minh Khê ôm lấy ngực mình, có cảm giác trái tim mình co thắt như thể bị ai đó đánh một chùy. Nàng không cách nào tưởng tượng nhưng vẫn phải thừa nhận thêm lần nữa, đêm qua nàng đã phải mất bao nhiêu khắc chế mới có thể nhịn xuống nỗi xúc động muốn đoạt lại nữ nhân của nàng. Đó là nữ nhân của nàng, cứ nghĩ đến cảnh nữ nhân của nàng ở dưới thân nhi tử vui hoan, nàng có cảm giác trái tim như bị lăng trì, không được, không được để cho bất cứ kẻ nào chạm đến Dung Vũ Ca, nàng chỉ có thể là của mình, dù cho là nhi tử của nàng, Vệ Minh Khê cũng không muốn nhường Dung Vũ Ca cho hắn.

Nhưng Vệ Minh Khê biết, giờ phút này mình mới hiểu được trái tim mình thì cũng đã quá muộn, Dung Vũ Ca sẽ hận nàng, mà nàng cũng không có cách nào vì mình giải vây.
--------------------------------

Vệ Minh Khê đi vào tẩm cung Phượng Nghi cung, bên trong vô cùng hỗn loạn và bừa bộn, khắp nơi đều là mảnh vụn khiến cho Vệ Minh Khê càng nhìn càng run sợ, nàng sợ Dung Vũ Ca tự thương tổn chính mình, mỗi tổn thương mà Dung Vũ Ca tự tạo đều là trừng phạt đối với Vệ Minh Khê.

Dung Vũ Ca hất đổ mọi cơm canh mà cung nữ đem đến: “Cút đi!” Dung Vũ Ca quát, làm cho các cung nữ nơm nớp lo sợ vội vàng thu dọn thức ăn rơi vãi, đến khi nhìn thấy Vệ Minh Khê phía sau, tất cả đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Vệ Minh Khê cầm lấy chén cháo trong tay cung nữ, ý bảo bọn họ lui xuống.

“Vũ Ca, ăn chút gì đi được không?” Vệ Minh Khê đem chén cháo đến trước mặt Dung Vũ Ca, trong giọng nói hết sức lấy lòng, thái độ mềm mỏng đến không thể mềm mỏng hơn nữa của Vệ Minh Khê.

Dung Vũ Ca không thèm để ý tới Vệ Minh Khê, chỉ lạnh lùng nhìn nàng, kia băng sương trong mắt đủ để làm tổn thương Vệ Minh Khê. Cho tới bây giờ Dung Vũ Ca chưa từng dùng ánh mắt như vậy nhìn mình, Vệ Minh Khê biết mình nên nhận lấy sự trừng phạt như vậy, nhưng mặc dù trong lòng đã chuẩn bị thật tốt vẫn cảm thấy vô vàn khó chịu.

“Vũ Ca, ăn một chút thôi được không?” Vệ Minh Khê lời ngon tiếng ngọt khẩn khoản cầu xin thêm nhiều lần nữa, nhưng ánh mắt Dung Vũ Ca nhìn nàng chẳng những không chút nào hòa hoãn, ngược lại càng lúc càng lạnh như băng.

Đúng, Dung Vũ Ca càng ngày càng phẫn nộ, Vệ Minh Khê, ngươi bán rẻ Dung Vũ Ca ta, làm sao còn có thể làm như cái gì cũng chưa từng phát sinh? Có phải Vệ Minh Khê ngươi nghĩ rằng chỉ cần ngươi dụ dỗ hai ba câu thì Dung Vũ Ca này vẫn có thể chạy như bay đến bên người ngươi chăng? Chưa bao giờ Dung Vũ Ca lại thống hận Vệ Minh Khê như thời khắc này đến thế.

“Vũ Ca, ta biết nàng giận ta, nhưng cứ ăn xong chút cháo đã rồi mắng ta, đánh ta cũng không muộn, không nên như vậy nữa, được không?” Vệ Minh Khê nhìn khuôn mặt ngày càng lạnh lẽo của Dung Vũ Ca, ngữ khí càng thêm thấp thỏm bất an, muỗng cháo dừng bên khóe miệng Dung Vũ Ca hồi lâu cũng không được Dung Vũ Ca đáp lại, tâm càng thêm luống cuống.

Dung Vũ Ca giận dữ nhìn khuôn mặt trắng bệch của Vệ Minh Khê, chính Vệ Minh Khê đã làm ra chuyện không thể nào tha thứ, giờ còn bày ra bộ dáng thống khổ đáng thương làm gì, thực sự làm cho người ta tức giận. Dung Vũ Ca trực tiếp đẩy mạnh Vệ Minh Khê, bởi vì đang cơn thịnh nộ nên không thể khống chế được lực đạo, làm cho Vệ Minh Khê bị đẩy lùi về vài bước, thân thể đập vào cạnh bàn, đúng lúc cái trán cũng đập vào góc bàn phát ra tiếng vang thật lớn. Trán Vệ Minh Khê lập tức sưng đỏ, xuất hiện lỗ thủng khiến cho máu không ngừng chảy ra, vết máu đỏ tươi trên khuôn mặt vốn tái nhợt của Vệ Minh Khê lại càng thêm bắt mắt.

Khoảnh khắc khi Vệ Minh Khê đập trúng bàn, tay Dung Vũ Ca theo phản xạ lập tức đưa ra ngoài, nhưng bất chợt ngừng lại giữa không trung rồi đột ngột thu về. Lúc nghe thấy tiếng vang của cái trán Vệ Minh Khê va vào cạnh bàn, tâm Dung Vũ Ca vẫn không khống chế được mà nhói lên một cái. Dung Vũ Ca hận mình, Vệ Minh Khê chỉ bị chút tổn thương, nàng đã vô cùng thương xót, nhưng Vệ Minh Khê cứ như vậy làm tổn thương mình, Vệ Minh Khê không thể được tha thứ, không đáng được tha thứ! Dung Vũ Ca hận đến mức hạ quyết tâm nhắm mắt làm ngơ vết thương trên trán Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê cố nén đau đớn, nàng cảm thấy bị đau đớn như vậy là xứng đáng, có như thế mới có thể làm cho nàng dễ chịu hơn chút, nhưng thực tế trước mắt lại càng thêm tồi tệ. Trước kia Dung Vũ Ca không bao giờ để mình tổn thương dù chỉ là một chút xíu, lần này mình đã khiến nàng thương tâm đến mức nào nàng mới có thể lạnh lùng như vậy? Tâm của nàng đối với mình đã chết rồi sao? Vệ Minh Khê không dám nghĩ nữa, ánh mắt nhìn Dung Vũ Ca toàn là cầu xin, con người là như thế, đến lúc chân chính mất đi mới phát hiện hoá ra mình sợ hãi đến nhường nào.

Nhìn thấy trong ánh mắt Dung Vũ Ca tràn ngập hận ý, thần kinh Vệ Minh Khê cũng nhanh chóng bị cắt thành nhiều đoạn, nguyên lai mình không thể chịu nổi việc Dung Vũ Ca hận mình.

“Nếu như nàng chịu nghe theo lời ta nói dù chỉ một chút, thì nàng muốn đẩy thêm mấy cái ta cũng nguyện ý…” Vệ Minh Khê lấy ống tay áo tùy ý lau đi vết máu vẫn đang còn trào ra khỏi trán.

“Vệ Minh Khê, ngươi có giả bộ đáng thương cũng vô dụng, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi!” Ánh mắt Dung Vũ Ca đỏ hồng, hét lên với Vệ Minh Khê. Dung Vũ Ca không dễ chịu một chút nào, Vệ Minh Khê chỉ biết làm cho nàng càng thêm khó chịu, nếu Vệ Minh Khê cho là có thể dùng khổ nhục kế, vậy nàng sai to rồi, Dung Vũ Ca không rẻ mạt như vậy!

“Vậy làm sao nàng mới có thể tha thứ cho ta?” Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, yếu ớt hỏi, mình làm ra chuyện như vậy, quả thật không đáng để được tha thứ.

“Ngươi nghĩ ta sẽ tha thứ cho ngươi?” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, cười giễu cợt. Tha thứ? Buồn cười thay cho cái từ “tha thứ”, tổn thương không phải là thứ chỉ cần tha thứ thì có thể trôi qua!

“Ta phải làm gì mới có thể khiến nàng dễ chịu hơn một chút đây, ta biết ta không đáng để nàng tha thứ, nhưng ta hy vọng nàng không tự hành hạ bản thân nàng nữa, hết thảy đều là lỗi của ta…” Vệ Minh Khê có cảm giác máu trên trán cứ không ngừng chảy ra ngoài, sắc mặt ngày càng trắng bệch.

“Muốn ta tha thứ cho ngươi? Được thôi, ngươi lập tức đi nói với Cao Hiên người ngươi yêu là ta, ngươi cùng ta ở trên giường triền miên như thế nào, nói cho Cao Hiên biết, người mẫu thân hắn luôn luôn tôn kính phóng đãng như thế nào, đã cùng con dâu nàng làm chuyện cẩu thả ra sao, ngươi đi nói cho người trong thiên hạ biết, dưới vẻ đạo mạo kia của Vệ Minh Khê lại dơ bẩn đến nhường nào!” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê lãnh khốc nói, Dung Vũ Ca chỉ biết rằng nàng bị thương, thương tích đầy mình, cho nên cũng muốn bắt Vệ Minh Khê phải trả cái giá đắt như thế.

Vệ Minh Khê nghe vậy sắc mặt liền khẽ biến, nàng nhìn Dung Vũ Ca, nàng biết Dung Vũ Ca đang nói thật, Vệ Minh Khê hơi mấp máy môi, trong lúc nhất thời đầu óc hoàn toàn hỗn loạn, thì ra Dung Vũ Ca thật sự hận mình như vậy, trong lòng Vệ Minh Khê chua xót dị thường.

“Thế nào? Không dám sao? Rốt cuộc thì Dung Vũ Ca dù thế nào vẫn không đáng kể, cho nên từ đầu tới cuối Dung Vũ Ca triệt để chỉ là một đứa ngốc mà thôi!” Dung Vũ Ca cười trào phúng.

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna