Google.com.vn Đọc truyện Online

11/06/2018

Cung khuynh - chương 93 - 94

Đăng bởi Ngân Giang | 11/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 93: Ân đoạn nghĩa tuyệt
“Vệ Minh Khê, nếu như ngươi làm không được, vậy thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa!” Dung Vũ Ca không hề nhìn Vệ Minh Khê, bởi vì chỉ cần liếc mắt một cái, tâm nàng sẽ đau đớn như bị cường ngạnh xé rách.
Dù chỉ một câu Vệ Minh Khê cũng không nói nên lời, nàng không biết hiện tại mình còn có thể nói gì. Từ trước đến giờ, bề ngoài Vệ Minh Khê vốn luôn thanh nhã nhưng giờ phút này lại vô cùng chật vật, y phục vẫn còn dính thức ăn vừa rồi bị hất đổ, trên trán vẫn còn lưu huyết, mặt mày Vệ Minh Khê tái nhợt, nhìn như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào. Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, càng nhìn càng chần chờ, đôi môi khẽ máy động nhưng lời gì cũng không thể thốt ra, chỉ đành chậm rãi lê đôi chân như đang mang sức nặng ngàn cân, xoay người rời đi.

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê ly khai, ánh mắt dần đỏ lên, kia trong mắt toàn là tơ máu dày đặc, nàng nắm chặt tóc, ôm lấy đầu như thể bị tẩu hoả nhập ma. Việc Vệ Minh Khê cứ như vậy rời đi làm cho Dung Vũ Ca hoàn toàn cuồng nộ, nàng nắm lấy hộp trang điểm trên bàn ném mạnh về hướng Vệ Minh Khê, mà Vệ Minh Khê cũng không hề né tránh, làm cho ngay giữa lưng lập tức bị một cú đập thật mạnh. Vệ Minh Khê rên lên một tiếng, không một ai biết Vệ Minh Khê bị ném trúng có bao nhiêu đau, chỉ có Dung Vũ Ca biết nàng ném có bao nhiêu mạnh.

Dung Vũ Ca nhìn thân thể vốn gầy yếu của Vệ Minh Khê cơ hồ lảo đảo như sắp ngã, nước mặt lại từng giọt tuôn rơi, nàng không muốn bất luận kẻ nào làm tổn thương Vệ Minh Khê, nhưng hôm nay người làm nàng bị thương lại chính là mình. Dung Vũ Ca hận mình, nhưng lại càng hận Vệ Minh Khê!! Vệ Minh Khê, vì sao ngươi có thể làm được điều như vậy, vì cớ gì ngươi có thể làm vậy đối với ta? Vì ngươi ta đã không còn gì cả, sao ngươi lại nỡ hung hăng đem lòng ta dày xéo.

--------------------------------------------

Tĩnh Doanh nhìn Vệ Minh Khê đi ra, toàn thân lộn xộn không nói, ngay cả trên trán vẫn còn lưu vết thương đang rỉ máu, làm cho Tĩnh Doanh lập tức muốn đi vào giáo huấn Dung Vũ Ca. Mặc dù lần này nương nương có làm chuyện quá đáng nhưng cũng đâu tới phiên Dung Vũ Ca làm nương nương bị thương. Ngay từ đầu nếu Dung Vũ Ca biết cố kị luân thường không câu dẫn nương nương, thì hôm nay nương nương làm sao lâm vào tuyệt cảnh như thế này. Đó chính là nghiệt căn do Dung Vũ Ca tạo ra, kết xuất nên nghiệt quả, cũng chính là báo ứng của nàng vậy.

Nếu Dung Vũ Ca không câu dẫn Vệ Minh Khê, nàng vẫn sẽ là một Vệ Minh Khê không nhiễm chút bụi trần, chính là do Dung Vũ Ca cứ nhất quyết kéo nàng từ trên mây rơi xuống, làm cho Vệ Minh Khê hiểu được thất tình lục dục, cũng làm cho cả đời Vệ Minh Khê vì việc này mà mệt mỏi. Dung Vũ Ca hiện tại có thể oán trách Vệ Minh Khê, có thể hận Vệ Minh Khê, nhưng nỗi khổ trong lòng Vệ Minh Khê thì biết tố khổ cùng ai đây?

“Một bước sai, từng bước sai, tất cả đều là ta sai!” Vệ Minh Khê nở nụ cười tự giễu, cười nhưng đầy vẻ tái nhợt vô lực.

Tĩnh Doanh nghe vậy thật muốn tát cho mình mấy cái, nếu lúc trước không để cho Dung Vũ Ca có cơ hội tới gần nương nương, vậy sẽ không khiến nương nương lâm vào tuyệt cảnh thế này.

“Nương nương, để ngự y xử lý vết thương đi.” Tĩnh Doanh lo lắng nói.

“Thôi, cứ để máu chảy cũng tốt, nàng nói không muốn nhìn thấy bản cung nữa, nếu bản cung chết đi, cũng có thể thuận theo ý nàng.” Vệ Minh Khê cứ nghĩ đến việc Dung Vũ Ca quyết tuyệt nói không bao giờ muốn nhìn thấy mình nữa, tâm tưởng chừng như chết lạnh.

“Có bao nhiêu yêu thì có bấy nhiêu hận, nói ngược lại, giờ phút này nàng hận người bao nhiêu, thì cũng có nghĩa nàng yêu người bấy nhiêu. Nếu nương nương có chuyện gì không may, nhất định nàng không thể nào vui nổi.” Tĩnh Doanh khẽ trấn an, Dung Vũ Ca quá yêu Vệ Minh Khê, nên cho dù lúc này nàng có hận Vệ Minh Khê vô cùng thì nhất định cũng không hy vọng Vệ Minh Khê có việc gì bất trắc.

“Có lẽ nàng thật sự hy vọng bản cung biến mất trước mắt nàng, cũng đúng, từ trước đến giờ bản cung chỉ biết tổn thương nàng, nếu không có bản cung, có lẽ nàng mới được tự do….” Vệ Minh Khê khẽ cử động đôi môi khô khốc, cười khổ nói, kể từ lúc bị ném trúng xương sống, Vệ Minh Khê đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, rốt cuộc chống đỡ không được thân thể dần gục xuống. Vệ Minh Khê nghĩ, nếu giờ phút này nàng chết đi, có lẽ đối với ai cũng đều tốt cả, nàng chịu không nổi việc đối diện với nhi tử, cũng chịu không nổi việc Dung Vũ Ca hận mình. Từ đầu tới cuối, nàng vẫn luôn là một kẻ khiếp nhược.
“Nương nương…” Tĩnh Doanh ôm lấy thân thể cực kỳ yếu ớt của Vệ Minh Khê, nàng thật đáng chết, sao đến bây giờ mới phát hiện nương nương có vấn đề, lẽ ra nàng không chỉ có một vết thương trên trán mới đúng.

-------------------------------------------------

“Dung Vũ Ca, sự tình đã là như thế, ngươi còn muốn thế nào đây? Chẳng lẽ ngươi muốn hành hạ nương nương đến chết mới cam lòng hả dạ sao?” Tĩnh Doanh chất vấn Dung Vũ Ca, nương nương bị tổn thương đến cột sống, may mà không quá mức nghiêm trọng, nếu chỉ cần thêm chút nữa thì rất có khả năng làm cho nương nương bị liệt.

“Là nàng muốn hành hạ ta đến chết, chứ ta nào có tài đức gì mà có thể hành hạ nàng đây? Lòng của nàng so với bất kỳ kẻ nào đều lãnh khốc hơn nhiều, nàng một lòng đều vì nhi tử của nàng, vì ngai vàng của nàng, vì thanh danh tài đức sáng suốt của nàng, cũng vì vinh hoa phú quý của nàng,… ngươi nên nhanh chóng thấy rõ chân diện mục của nàng đi, tránh cho ngày nào đó bị nàng đưa lên giường của ai đó cũng không biết…” Ngữ khí Dung Vũ Ca đầy trào phúng, tùy tiện nói với Tĩnh Doanh.

“Vậy chúc mừng ngươi đã nhìn thấu nương nương, hiểu ra triệt để.” Tĩnh Doanh nhìn Dung Vũ Ca, nở nụ cười vô cùng nhạo báng. Mỗi người đều là phàm phu tục tử, không ai có thể đổ lỗi cho ai việc gì.

Lời của Tĩnh Doanh nói làm cho Dung Vũ Ca phẫn nộ: “Nếu nàng muốn đoạn tình cứ nói với ta thì được rồi, ta sẽ thành toàn cho nàng, vì cái gì lại đưa ta lên giường kẻ khác? Nàng bảo ta phải có cảm xúc như thế nào đây?” Dung Vũ Ca chán ghét chuyện tình yêu của mình bị chất vấn, rõ ràng đều là Vệ Minh Khê sai, Tĩnh Doanh dựa vào cái gì mà cười nhạo mình?

“Dung Vũ Ca, ngươi thật tâm tự hỏi lòng mình đi, nếu nàng nói đoạn tình, có thật ngươi sẽ cam tâm tình nguyện thành toàn cho nàng không? Ta nhớ rõ, ngay từ đầu nương nương đã tìm mọi cách khước từ tình cảm này, sao lúc đó ngươi không thành toàn cho nàng đi?” Tĩnh Doanh nhíu mày, nếu lúc trước Dung Vũ Ca chịu dừng lại thì đã không có cảnh tượng hôm nay.

Nhất thời Dung Vũ Ca không biết nói lời gì để chống đỡ, nàng vì Vệ Minh Khê phụ tẫn thiên hạ nên tuyệt đối không cho phép Vệ Minh Khê phụ mình. Nếu Vệ Minh Khê nói đoạn tình, mình sẽ an nhiên tiếp nhận sao? Mình vì nàng phụ tẫn thiên hạ, Vệ Minh Khê còn nói được câu gì? Có đôi khi mở miệng nói một việc còn khó khăn hơn so với làm được việc đó.

“Vệ Minh Khê không sai, sai là Dung Vũ Ca tự mình đa tình, Vệ Minh Khê muốn đoạn tình, vậy thì tình này cứ đoạn đi.” Dung Vũ Ca cười nói, sau khi Vệ Minh Khê đưa mình lên giường kẻ khác, còn có tình gì là không thể đoạn đâu?

Sau khi Vệ Minh Khê hôn mê tỉnh lại, việc đầu tiên là chạy tới Phượng Nghi cung, hoàn toàn bất chấp vết thương trên trán và xương sống của mình, nàng lo lắng Dung Vũ Ca một giọt nước cũng không uống, nhưng đúng lúc bước vào thì nghe thấy Dung Vũ Ca nói đoạn tình, chén cháo trên tay bỗng chốc rơi xuống, nước mắt cũng cuồn cuộn tuôn rơi. Kết cục này vốn là kết cục mà nàng vẫn muốn, sau khi mảnh tình này chấm dứt, nàng sẽ không cần đeo tội danh nghịch luân này trên lưng nữa, cũng không cần hổ thẹn với nhi tử của mình, nhưng đến khi thật sự nghe được, nàng đột nhiên phát hiện so với việc mang tội danh nghịch luân cùng giành thê tử của con, nàng lại càng không cách nào chịu được sự quyết liệt của Dung Vũ Ca giờ phút này. Thì ra Dung Vũ Ca đã xâm nhập vào sâu trong tận cốt tuỷ của mình mà mình vẫn hồn nhiên không hề hay biết, bây giờ nàng muốn tách ra khỏi thân thể này, làm cho toàn thân bắt đầu kịch liệt đau đớn.

Dung Vũ Ca theo thanh âm tiếng chén rơi xuống thấy được Vệ Minh Khê, khuôn mặt nàng vẫn tái nhợt như trước, lệ châu vương đầy khoé mắt, kia đau đớn tựa hồ như thể bị vứt bỏ. Dung Vũ Ca trào phúng nhếch miệng, rõ ràng người bị vứt bỏ là mình, Vệ Minh Khê biểu hiện khó khăn như vậy để làm cái gì, đây không phải là kết quả mà nàng vẫn muốn sao? Có vài người vô cùng đáng hận, giống như Vệ Minh Khê bây giờ vậy.

“Từ nay về sau, Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê ân đoạn nghĩa tuyệt!” Thanh âm Dung Vũ Ca rất lớn, cũng rất bình tĩnh, không chỉ nói cho mình Tĩnh Doanh nghe, mà chính là nói cho Vệ Minh Khê biết.

Vệ Minh Khê hoàn toàn hoảng loạn, nếu lúc trước Dung Vũ Ca còn có thể lấy thứ này thứ nọ ném mình, phát giận với mình, làm cho mình vẫn còn cảm thấy có đường vãn hồi, thì giờ phút này Dung Vũ Ca lại hoàn toàn bình tĩnh, làm cho Vệ Minh Khê thúc thủ vô sách. Thương tâm quá mức sẽ làm tâm chết, và cũng chỉ có tâm chết mới có thể bình tĩnh được như thế.
================= 
Chương 94: Xin nàng đừng đi
Dung Vũ Ca xoay người rời đi, hoàng cung này đã không còn người nàng yêu nữa rồi, dù có lưu lại cũng không còn ý nghĩa gì. Dung Vũ Ca nhìn thoáng qua Vệ Minh Khê lần cuối, dẫu biết rõ muốn nói với mình rằng tâm đã chết, nhưng lòng vẫn không khỏi nhói đau, tựa hồ phải đem trái tim đào ra mới có thể làm cho nó ngừng nhức nhối và giải quyết hết mọi tình cảm đối với Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê cảm giác được Dung Vũ Ca muốn đi, giờ phút này trong đầu nàng chỉ có một ý niệm, đó là không thể để Dung Vũ Ca đi, Dung Vũ Ca đi rồi, sợ là cả cuộc đời này mình sẽ không còn cơ hội gặp lại nàng nữa, mình không thể để nàng đi! Vệ Minh Khê cảm giác tâm can mình như đang mấp mé bên bờ sâu vạn trượng, nỗi sợ hãi bị rơi xuống đó làm lòng nàng phát run.

Vệ Minh Khê ôm chặt lấy Dung Vũ Ca từ phía sau: “Vô luận nàng hận ta nhiều đến mức nào, dù cho nàng muốn ta làm bất kỳ điều gì đi nữa cũng đều được, xin nàng đừng đi có được hay không?” Vệ Minh Khê cầu xin. Con người luôn là vậy, phải đến lúc mất đi mới phát hiện, có những thứ nguyên lai không thể nào dễ dàng dứt bỏ.

“Đây không phải là kết quả mà ngươi vẫn muốn sao? Nếu ta không đoạn tình, khác nào để cho ngươi lại đưa ta đến giường kẻ khác đâu, hay cứ lâu lâu lại đem tình này cho không biếu không?” Dung Vũ Ca khẽ cười, trong giọng nói đều là giễu cợt. Sắc mặt Vệ Minh Khê đã trắng đến mức không còn chút huyết sắc nào, nàng muốn nói cho Dung Vũ Ca biết, nàng sẽ không phạm sai lầm nữa, loại đau đớn tâm can như bị xé nát đó, phần còn lại của cuộc đời nàng cũng không bao giờ muốn nếm trải một lần nữa, nhưng nàng không dám nói, sợ lại làm Dung Vũ Ca tức giận.

“Vũ Ca, ta yêu nàng, đừng rời xa ta.” Vệ Minh Khê ôm chặt lấy Dung Vũ Ca, đem những lời chưa bao giờ dám nói thành lời nói ra.

Khoé miệng Dung Vũ Ca khẽ động, đưa lưng về phía Vệ Minh Khê, ánh mắt dần đỏ lên, trước đây nàng đã khát vọng Vệ Minh Khê thốt ra ba chữ này để trấn an tâm tình bất an của mình biết bao nhiêu, nhưng giờ nghe được trong tình cảnh này, chỉ cảm thấy như bị châm chọc dị thường.

“Đã quá muộn, Vệ Minh Khê, tất cả đều đã quá muộn.” Dung Vũ Ca cương quyết gỡ những ngón tay Vệ Minh Khê vẫn đang ôm chặt lấy nàng, hết thảy đều chấm dứt, nàng hận Vệ Minh Khê, nàng không có biện pháp nào để thuyết phục mình không hận Vệ Minh Khê, nàng sợ một khi mình lưu lại, không phải nàng hành hạ chính mình mà là hành hạ Vệ Minh Khê!

“Dung Vũ Ca, đừng đi…” Vệ Minh Khê chỉ biết trơ mắt nhìn Dung Vũ Ca rời khỏi vòng tay của mình, lần đầu tiên cảm giác được sự bất lực và tuyệt vọng khi yêu mà không thể làm gì. Thân thể Vệ Minh Khê bất giác đổ gục, nàng quỳ xuống đất, nước mắt cũng vô lực tuôn rơi, chỉ cần Dung Vũ Ca lưu lại, cái gì nàng cũng có thể không cần.

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, trong tâm vô cùng đau đớn, một Vệ Minh Khê luôn luôn cao cao tại thượng, luôn luôn hiền minh sáng suốt, nữ nhân mình yêu đến tận xương tuỷ, nay lại dám bỏ đi kiêu ngạo và tự tôn quỳ trên mặt đất cầu xin mình đừng đi, Dung Vũ Ca không có biện pháp làm cho mình không động dung. Giờ phút này Dung Vũ Ca đột nhiên tin tưởng, Vệ Minh Khê thực sự yêu mình, nhưng mà, dù có yêu thì vẫn không thể nào xoá hết được những thương tổn mà nàng đang phải chịu đựng. Dung Vũ Ca cố gắng kiềm chế bản thân không được mềm lòng, nàng không thể mềm lòng!

“Nếu muốn ta lưu lại, thì ngươi chỉ cần nói cho Cao Hiên biết ngươi là nữ nhân của ta.” Nét mặt Dung Vũ Ca không chút nào biến đổi, ngay cả trong giọng nói cũng không có bao nhiêu phập phồng, bởi vì nàng biết cho dù Vệ Minh Khê có yêu nàng bao nhiêu, vẫn không bì được với nhi tử bảo bối của nàng.

Vệ Minh Khê khẽ chần chừ, một lát do dự kia làm cho Dung Vũ Ca cảm thấy mình thực sự buồn cười, đến bây giờ mà tâm mình vẫn còn chút tàn niệm với Vệ Minh Khê!

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca đã không còn nhẫn nại, từ mục quang dần trở nên băng lãnh của nàng, Vệ Minh Khê biết, nàng thật sự sắp mất đi Dung Vũ Ca. Vệ Minh Khê như một người sắp chết đuối, theo bản năng phải bắt được cọng cỏ cứu sinh cuối cùng.

“Dung Vũ Ca, đừng đi, cho ta thêm chút thời gian, ta sẽ nói cho Hiên nhi biết…” Sau khi thốt ra lời này, Vệ Minh Khê chợt phát hiện thì ra bản năng trong lòng nàng luôn hướng về Dung Vũ Ca.Dung Vũ Ca nghe vậy, thân thể chợt khựng lại, nàng không thể tin nổi, vừa rồi Vệ Minh Khê chọn mình sao? Nàng không tin, không tin Vệ Minh Khê thật có thể cùng Cao Hiên nói chuyện này, nhưng mà trái tim tưởng chừng như máu sắp chảy đến cạn kiệt nay đột nhiên lại được rót thêm vào một ít huyết tinh hoàn toàn mới, một lần nữa khẽ đập một tia yếu ớt. Xem ra lý trí của nàng vẫn không thể nào khống chế được tim mình, dù cho vỡ nát, vẫn kìm nén không được khát vọng muốn yêu thương, đúng là loài thiêu thân ngu xuẩn nhất trên đời!

“Ngươi đã quyết định chưa? Ta không đủ nhẫn nại để chờ ngươi thêm chút xíu thời gian nào nữa đâu.” Dung Vũ Ca khắc chế tình cảm trong lòng, làm bộ như hờ hững hỏi, nàng không muốn ngày sau Vệ Minh Khê nửa áy náy nửa hối hận, nếu như lần này nàng vẫn không thể cho mình một tình yêu trọn vẹn thì mình thà rằng không cần thứ tình cảm đó.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, hít sâu vào một hơi, sau đó khẽ gật đầu. Ngay từ đầu khi nàng không khống chế được sự dụ hoặc của Dung Vũ Ca, nàng lẽ ra phải chuẩn bị trước việc mình phải rơi xuống địa ngục mới phải. Chỉ vì nàng quá khiếp nhược, cứ né tránh hết lần này đến lần khác, cuối cùng khiến cho tất cả mọi người đều phải tổn thương.

“Nàng cho ta một tháng được không?” Vệ Minh Khê cẩn trọng hỏi.

“Ta có thể lưu lại, nhưng không có nghĩa là ta tha thứ cho ngươi!” Một tháng thời gian vốn không tính là dài cũng không quá ngắn, Dung Vũ Ca xem như đáp ứng, nhưng dù thế nào cũng không thể thuyết phục mình dễ dàng tha thứ cho Vệ Minh Khê. Nàng yêu Vệ Minh Khê bao nhiêu, thì lúc này hận Vệ Minh Khê bấy nhiêu.

Tính cách Dung Vũ Ca quá mức kịch liệt, một khi vết thương quá sâu, nếu muốn khép lại thì cũng phải cần một khoảng thời gian thật dài. Nếu vết thương chưa lành thì chỉ cần một cơn đau nho nhỏ, Dung Vũ Ca sẽ lại tiếp tục hành hạ mình và Vệ Minh Khê. Có lẽ trong thời gian chờ đợi đó, chính là lúc khó khăn nhất cho cả nàng và Vệ Minh Khê, bởi vì thỉnh thoảng chỉ cần động nhẹ vào vết thương thì cả hai người sẽ vô cùng đau đớn.

Chỉ cần Dung Vũ Ca ở lại, Vệ Minh Khê liền có chút yên lòng, nàng không sợ Dung Vũ Ca hận mình nhiều đến mức nào, cũng không sợ kế tiếp Dung Vũ Ca sẽ hành hạ mình ra sao, dù sao đó cũng là điều nàng đáng được nhận. Nàng chỉ sợ Dung Vũ Ca rời đi, một khi người đã đi thì hy vọng nào cũng không còn.

-------------------------------------

Từ đó vai trò của hai người bắt đầu hoán đổi cho nhau, trước kia là Dung Vũ Ca hết sức lấy lòng Vệ Minh Khê, hiện tại Vệ Minh Khê lại lại tận dụng mọi tâm tư để lấy lòng Dung Vũ Ca. Nhìn Vệ Minh Khê đối với mình hết sức vồn vã ân cần, dùng mọi cách để lấy lòng, một Vệ Minh Khê hạ mình như thế làm cho Dung Vũ Ca đột nhiên thấy được hình ảnh của mình ngày trước. Trong lòng Dung Vũ Ca vô cùng phức tạp, hình ảnh Vệ Minh Khê tỏ ra hèn kém làm cho Dung Vũ Ca tự dưng tức giận, tựa hồ nhắc nhở Dung Vũ Ca về những việc mà Vệ Minh Khê đã làm với nàng.

Con người đôi khi là một động vật rất kì quái, lúc Vệ Minh Khê không lấy lòng, Dung Vũ Ca tức giận, nhưng đến khi Vệ Minh Khê thật sự lấy lòng, Dung Vũ Ca cũng tức giận. Trong lòng Dung Vũ Ca lúc này giống như có một cái gai, dù có muốn cũng nhổ không ra, muốn chấp nhận cũng chịu không được, cho nên vô luận Vệ Minh Khê làm cái gì cũng đều sai cả.

Dù hầu hạ Dung Vũ Ca khó khăn thế nào hay nàng gây khó dễ cho mình bao nhiêu, Vệ Minh Khê đều chỉ yên lặng nhẫn nại, Trong lòng nàng phải đồng thời chịu áp lực việc Dung Vũ Ca hỷ nộ vô thường cùng một tháng kỳ hạn sắp đến. Đối với việc sắp phải ngả bài với nhi tử, Vệ Minh Khê thấy tương lai chỉ là một mảnh mờ mịt, nàng không biết nhi tử sẽ phản ứng như thế nào, cũng không biết sau khi ngả bài Dung Vũ Ca có tha thứ cho mình hay không, hết thảy nàng đều không biết, cũng không thể đoán trước được, càng làm cho lòng người thêm bất an.

Bất quá tâm tình Vệ Minh Khê lúc này đã có sự thay đổi, trước kia là sợ kỳ hạn đang ngày càng đến gần, nhưng về sau đã bình thường trở lại. Nàng đã sai lầm, nên cho dù kết quả như thế nào thì nàng cũng cần phải chịu mọi trách nhiệm cho hành động của mình. Theo thời gian một tháng hạn định sắp đến, Vệ Minh Khê đã từ bị động chuyển dần sang chủ động, nàng không thể nhát gan như vậy mãi. Hiện tại Vệ Minh Khê đã chuẩn bị xong, nhưng Dung Vũ Ca có thể dễ dàng tha thứ cho nàng hay không?.

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna