Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 10

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 10: CHẬM RÃI TỚI GẦN EM
Nghe thấy người nữ trước mặt nói, Tôn Hồng Na cầm tay Tô Ninh, động tác này rất tự nhiên mà lại không một tiếng động. Tô Ninh cũng không có quay đầu, cầm tay Tôn Hồng Na. Dịch Dương đứng ở hai nàng bên người, lúc này thu hồi tầm mắt vô cùng chờ mong nhìn xem Tô Ninh, trên mặt tràn ngập “Ta nghĩ đi”.
Tiêu Ý Hàn mở ra thật to kính râm liền nhìn Tô Ninh, nhíu mày.
“Tô Ninh, bằng không các ngươi đi thôi, một hồi ta còn có chút việc.” Tôn Hồng Na nắm tay Tô Ninh làm cho cô quay mặt về phía mình, chăm chú nói. Nàng tuy không biết người phụ nữ này cùng Tô Ninh là quan hệ thế nào, nhưng là nàng có thể nhìn ra cô ta chính là chủ yếu chỉ mời Ninh Ninh.
Dịch Dương vừa nghe lời này, lập tức dựng thẳng người, nàng vừa định kháng nghị, liền bị Tôn Hồng Na hung hăng trợn mắt nhìn, xem vẻ mặt nghiêm túc của cô bạn, nàng cũng biết chuyện đành ngậm miệng lại.
Tô Ninh nhìn Tôn Hồng Na trừng Dịch Dương, cô thu hồi tầm mắt nhìn về thị trưởng đại nhân, trên mặt chính là “Ngươi thắng ” biểu hiện.
Tiêu Ý Hàn khẽ cong khóe miệng, nàng cũng không nhiều lời, xoay người hướng ngoài cửa đi ra. Tô Ninh đi theo phía sau nàng, hai người thủy chung bảo trì một đoạn ngắn khoảng cách an toàn, mãi cho đến xe Tiêu Ý Hàn.
Tô Ninh ngồi ở vị trí kế bên tài xế nhìn ra ngoài cửa xe xuất thần, trong xe có nhàn nhạt mùi chanh thơm cùng âm nhạc nhẹ nhàng, rất nhanh Tô Ninh liền buông lỏng tâm tình. Cô quay đầu nhìn về phía thị trưởng đang yên tĩnh lái xe, Tô Ninh không biết thị trưởng đang suy nghĩ gì? Người này càng ngày càng thần bí. Vốn là đi thương xá mua điện thoại, liền trở thành ngồi trên xe thị trưởng không biết bị đưa đến quán cà phê nào. Đối với hết thảy sự tình này, Tô Ninh cảm giác rất bất đắc dĩ, từ đầu đến cuối cô đều không có cơ hội nói chuyện. Duy nhất có thể làm cho cô thoải mái chút ít, chính là lúc này đối mặt như vậy một người rất yên tĩnh, mặc dù là thân phận nàng cao quý, Tô Ninh cũng không giống lúc trước khẩn trương như vậy.
Xe dừng lại địa phương mà Tô Ninh không phải rất quen thuộc, nơi này cách nhà của cô có chút xa, mà trường học cô cũng không gần, cô chưa có tới qua mấy lần. Tô Ninh trông thấy thị trưởng vừa tắt máy xe, bên ngoài cửa xe cũng đã đứng hai gã bảo vệ, cô chưa kịp mở, cửa xe đã bị mở ra.
“Đến, xuống xe a.” Tiêu Ý Hàn nghiêng người mở dây an toàn cho Tô Ninh, rồi liền bước xuống xe.
Tô Ninh xuống xe, ngẩng đầu đã nhìn thấy tòa nhà rất có phong cách châu Âu, nhà hàng Tây trước mắt, nghe thấy sau lưng tiếng xe vang lên. Tô Ninh quay đầu nhìn lại, xe đã được người lái tới trước cửa nhà hàng.
Tiêu Ý Hàn trông thấy cô bé đứng ở trước cửa trong mắt có nghi hoặc, nàng đi đến bên người cô bé nói ra:”Một mực bị Iran quấn quít lấy, tôi còn chưa ăn cơm trưa, không ngại chứ?” Tiêu Ý Hàn tiếng nói như trước trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhưng giọng điệu thật là ôn nhu rất nhiều.
Tô Ninh lắc đầu, cô có cái gì để ý đâu, vốn cũng sẽ không do cô lựa chọn quyền lợi. Cô chỉ là chưa từng tới nơi sang trọng như vậy, cũng chưa từng có qua như vậy kinh nghiệm: Một chiếc xe đẹp, một nhà hàng Tây sang trọng, còn có một mỹ nữ khí chất có chút lạnh như băng săn sóc…
Hai người đi vào trong nhà ăn, Tô Ninh cũng không cùng thị trưởng đi song song, cô hiếu kỳ quan sát chung quanh. Từ khi vào cửa, một đường vẫn có một nữ phục vụ mặc tiểu âu phục chỉ dẫn, nữ phục vụ đối thị trưởng rất cung kính, xem ra hẳn là rất quen thuộc với thị trưởng. Thẳng đến tiến vào phòng ăn, thị trưởng còn chưa nói quá ba câu, Tô Ninh trong lòng nghĩ, cô này thật đúng là có bộ dạng lãnh đạo cao ngạo,mkhông cần nói chuyện, khí chất tự nhiên liền áp đảo hết thảy.
“Tiêu thị trưởng, Từ tổng quản không ở đây, để cho ta thay nàng chiêu đãi ngài thật tốt, có cái gì cần ngài cứ phân phó.” Đương lúc hai người ngồi xuống, nhân viên phục vụ lên tiếng nói ra.
Tiêu Ý Hàn cũng không nói chuyện nàng vươn tay cầm qua người phục vụ trong tay thực đơn đưa tới Tô Ninh trước mặt nói:”Em muốn ăn cái gì? Cứ gọi đi.”
Tô Ninh nhìn nhìn thực đơn, lại ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đối diện, cô nghĩ thầm người này như thế nào lại như vậy a? Người khác nói với nàng cái gì đều không thèm để ý tới.
Tiêu Ý Hàn xem xét Tô Ninh biểu lộ cùng động tác kia, biết cô bé này trong nội tâm đang suy nghĩ cái gì. Nàng ngẩng đầu đối người phục vụ nói:”Ta chính là mang nàng đến ăn bữa cơm đơn giản, không cần làm phiền.”
Tiêu Ý Hàn vừa nói ra, mặt Tô Ninh lập tức đỏ lên, thật không biết là thị trưởng đại nhân quá mức thông minh hay là chính mình quá đơn thuần, nàng đơn giản một cái biểu lộ động tác, lập tức bị người xem thấu. Tô Ninh cảm giác được ánh mắt hâm mộ của người phục vụ, cô vội vàng cúi đầu làm bộ nghiên cứu thực đơn.
Tô Ninh vừa nếm qua cơm trưa không lâu, nhưng không lay chuyển được ánh mắt chân thành của thị trưởng, miễn cưỡng gọi cho mình hoa quả salad cùng một ly nước trái cây, rồi đem thực đơn giao cho thị trưởng.
Thức ăn rất nhanh đem ra đủ, thị trưởng lúc ăn cơm không nói lời nào, nhai từ từ chậm nuốt, cử chỉ ưu nhã, đây là Tô Ninh tại bàn ăn quan sát ra kết quả. Cả quá trình dùng cơm, chỉ có lúc đồ ăn vừa lên Tiêu Ý Hàn mới nói mấy câu, sau sẽ không lên tiếng chuyên chú mà ăn.
Trong phòng, bàn ăn là hình chữ nhật, cái bàn rất lớn. Tiêu Ý Hàn ngồi ở vị trí chủ tọa, Tô Ninh ngồi ở tay trái bên cạnh, ngồi ở đây chỉ cần Tô Ninh ngẩng đầu liền có thể trông thấy một nữ nhân đầy ưu nhã.
Thẳng đến kết thúc bữa ăn chính, Tiêu Ý Hàn kêu món điểm tâm ngọt, hai người mới bắt đầu nói chuyện với nhau, mới đầu đều là Tiêu Ý Hàn hỏi Tô Ninh đáp, về sau Tô Ninh chậm rãi cũng bắt đầu chủ động cùng thị trưởng hàn huyên.
“Em học hành chính quản lý, tốt nghiệp không ai quen công tác khó tìm a?” Tiêu Ý Hàn uống một hớp nhỏ rượu đỏ nhìn Tô Ninh hỏi.
“Uhm, xã hội chúng ta bây giờ, dân thường muốn tìm công việc có đãi ngộ tốt xác thực không dễ dàng, bất quá không quan hệ, lúc trước báo ngành học thời điểm chính là cảm thấy học cái này có thể học thêm nhiều một ít, tốt nghiệp xong trước tìm không sai biệt lắm công ty theo vị trí dưới chót làm nâng lên từ từ, chậm rãi cũng tốt.” Tô Ninh chăm chú hồi đáp.
“Ừ, rất tốt, làm cái gì đều là nên từng bước một chậm rãi bắt đầu, ý nghĩ của em rất chính xác.” Tiêu Ý Hàn hơi cười, đối với Tô Ninh đáp án khẳng định.
“Tiêu thị trưởng, hôm nay trong thang máy chính là con trai của ngài sao?” Tô Ninh nhịn không được hiếu kỳ hỏi.
Nghe thấy Tô Ninh câu hỏi, Tiêu Ý Hàn nhướng mi cười nói ra:”Bị em nhìn thấy a?” Nói dứt lời nàng cầm lấy bên tay trái ví tiền mở ra đưa tới trước mặt Tô Ninh.
“Ừ, con tôi tên Lục Thần nhũ danh Iran, năm nay 6 tuổi.”
“Oa, đứa nhỏ rất đẹp trai nha.” Tô Ninh trông thấy đứa nhỏ trên tấm ảnh, nhịn không được kêu lên.
Trên tấm ảnh, thằng bé đội mũ lưỡi trai lệch, mặc một bộ áo trắng, quần dài cao bồi màu đen, dưới chân một đôi giầy cứng màu trắng. tư thế nửa ngồi nghiêng, hai tay đặt ở trên đùi nghiêng đầu hướng về phía màn ảnh mím môi cười vô cùng sáng lạng.
Tô Ninh nhìn tấm hình, không khỏi trong lòng cảm thán, cảm khái đứa nhỏ như vậy sau lưng đã có được gia đình cường thế như vậy…
Tiêu Ý Hàn thấy biểu lộ của Tô Ninh, nàng cũng đi theo vui vẻ cười rộ lên.
“Tiêu thị trưởng, con trai của ngài thật sự rất đẹp trai, quá làm người khác yêu mến.” Tô Ninh chằm chằm vào ảnh chụp nhìn một hồi liền đem ví tiền đưa trả lại cho Tiêu Ý Hàn, cô nhịn không được hướng về phía Tiêu Ý Hàn vẻ mặt háo sắc nói.
Tiêu Ý Hàn cất kỹ ví tiền nhìn Tô Ninh khuôn mặt tươi cười, đột nhiên một dòng ấm áp liền tràn vào nội tâm. Nàng là càng ngày càng thích xem cô bé này nở nụ cười, bưng một ly rượu đỏ yêu thích trò chuyện với cô bé này, với nàng mà nói thật sự xem như hưởng thụ lớn lao.
“Đừng gọi Tiêu thị trưởng, cũng đừng ngài ngài, nghe không thoải mái.” Tiêu Ý Hàn có chút mệnh lệnh nói ra.
“A, chính là, ta đây như thế nào xưng hô ngài a?” Tô Ninh chăm chú nghĩ nghĩ tiếp theo lại nói nhỏ:”Ngài là chúng ta thị trưởng a, ta nằm mơ đều không nghĩ đến có thể cùng ngài ngồi cùng một chỗ ăn cơm nói chuyện phiếm, không cho ta gọi là ngài thị trưởng, ta biết như thế nào xưng hô đây?” Vừa nói Tô Ninh còn vểnh lên một chút miệng.
“Em năm nay 21, tôi hiện 34, aizzz! Tôi so với em lớn hơn một vòng con giáp còn muốn hơn một tuổi.” Đối mặt Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn thật thà tháo xuống tất cả phòng bị, lúc này nàng cũng nhịn không được nữa ai thán kêu lên.
“Ngươi không phải là muốn để cho ta bảo ngươi là dì chứ?” Tô Ninh có chút kinh ngạc nhìn Tiêu Ý Hàn dùng rất là hoài nghi giọng điệu hỏi.
Tiêu Ý Hàn cầm ly rượu tay dừng lại,”dì?” Nàng thật đúng là không có nghĩ qua như vậy.
“Ta không gọi, ngài còn trẻ như vậy, chúng ta đi cùng một chỗ người khác nhất định cảm thấy ngài là chị của ta, bằng không, ta gọi là chị a?” Tô Ninh nói xong ngay sau đó đã kêu:” chị Tiêu ” Gọi xong cô lại cảm thấy không ổn, lập tức nói ra:”Chính là, không dễ nghe a…”
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh như vậy đáng yêu, thật sự không yêu mến không được, nàng cũng mặc kệ có dễ nghe hay không, chỉ cần không gọi là dì, tên gì cũng được.
“Vậy em chậm rãi nghĩ một cái tên dễ nghe a, tóm lại đừng kêu thị trưởng, đừng nói ngài, lại càng không cho phép gọi dì.”Nói xong lời này Tiêu Ý Hàn đưa ly rượu nhẹ nhàng đụng ly nước trái cây trong tay Tô Ninh, một hơi uống hết ly rượu.
Tiêu Ý Hàn đặt ly rượu xuống, nàng đưa tay lấy túi đồ bày trên mặt ghế đưa tới Tô Ninh trước mặt.
Tô Ninh nhìn túi đồ trước mắt phục hồi lại tinh thần, cô đương nhiên biết rõ trong này đựng điện thoại, xem ra không giống như cô nghĩ, thị trưởng sẽ không quên, cô là nghĩ đến gần hơn quan hệ của hai nàng…
“Cầm đi, coi như một đêm kia em theo giúp tôi thù lao.”
“Khách sạn đã trả tiền tăng ca, em không thể tùy tiện thu đồ người khác.”
“Tô Ninh, tôi muốn tặng người ta đồ còn chưa từng có người cự tuyệt qua.” Tiêu Ý Hàn đột nhiên nghiêm túc lên, nàng lại khôi phục đến bộ dáng lạnh lùng thường ngày.
“Nhưng em cũng vậy từ đó đến giờ không có tùy tiện thu nhận đồ người khác.”Tô Ninh thấy thị trưởng sa sầm nét mặt, cô hơi có vẻ vô lực nhỏ giọng nói.
“Em, cô bé này như thế nào như vậy? Cho em cầm, cứ cầm đi.” Nói xong Tiêu Ý Hàn lấy túi đồ nhét vào trong ngực Tô Ninh, liền đứng dậ
y lấy theo túi của mình.
Tô Ninh nhìn túi đồ trong ngực một hồi không nói gì, quả nhiên cái người cao ngạo kia, lại bày ra tư thế lãnh đạo, đáng thương cô đến phản bác cũng không thể. Tô Ninh ngẩng đầu lên đã nhìn thấy thị trưởng ở cửa ra vào cầm tay nắm cửa đợi mình, cô bất đắc dĩ nghe lời cầm túi đồ đứng dậy đi theo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna