Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 11

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 11: THỔ LỘ TÂM TÌNH
Tiêu Ý Hàn đi ra nhà hàng liền dừng bước, quay đầu lại. Tô Ninh phiá sau chính là chăm chú đi đường, Tiêu Ý Hàn nhìn ra từ khi cô bé tiếp nhận điện thoại liền trở nên không vui, rất rõ ràng cảm xúc bày ở trên mặt. Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ cười, thật đúng là đứa nhỏ còn chưa trưởng thành.
Hai người lên xe, Tiêu Ý Hàn đưa Tô Ninh về nhà, trên đường đi hai người đều không có mở miệng nói chuyện. Tiêu Ý Hàn dù sao làm lãnh đạo đã lâu, nàng biết rõ cảm xúc con gái, nhưng sẽ không chủ động dỗ dành. Mà giờ khắc này Tô Ninh cũng mất đi loại cảm giác lúc ăn cơm, cô cảm thấy mình rất ngu, không quan tâm mục đích thị trưởng tới gần cô, đối với nàng mà nói đều chỉ nghe theo lời. Dù sao cũng là người thuộc hai thế giới khác nhau, như thế nào sẽ cùng cô như bạn bè đồng dạng ở chung đâu? Nghĩ đến vừa rồi tại nhà hàng hai người còn vui vẻ như vậy nói chuyện, Tô Ninh càng cảm thấy chính mình quá ngốc, tóm lại cô cảm giác mình quá đơn thuần, nghĩ sự tình cũng quá mức đơn giản.
Trong lúc hai người trong nội tâm đều tự nghĩ sự tình, xe đã tới nhà Tô Ninh, Tô Ninh yêu cầu Tiêu Ý Hàn dừng xe cách nhà cô bên đường không xa.
“Cám ơn chị tiễn em trở về, em đi đây.” Tô Ninh vốn là muốn đem điện thoại trả lại cho thị trưởng, nhưng cô nhìn thị trưởng dọc đường trên mặt biểu lộ đều không có, cô nghĩ nghĩ đem lời nói nuốt trở vào, cô thật đúng là không có dũng khí trông thấy thị trưởng đại nhân tức giận.
Tiêu Ý Hàn nhìn nhìn Tô Ninh, trong nội tâm buồn cười, nàng như thế nào cảm giác Tô Ninh như là tại cùng nàng luyến tiếc tiễn biệt đây. Này muốn nói lại thôi vẻ mặt bộ dáng bối rối, thật đúng là đáng yêu.
Tiêu Ý Hàn cầm qua túi của mình, tiện tay rút ra danh thiếp đặt ở trong tay Tô Ninh.
“Danh thiếp của tôi, từ nay về sau có chuyện gì em có thể tùy thời tới tìm tôi.” Tiêu Ý Hàn tuy trong lòng nghĩ vô cùng nhiều, nhưng là nàng tuyệt đối sẽ không biểu hiện ra ngoài mặt, lúc này nàng tiếng nói như cũ là trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Tô Ninh có chút kinh ngạc, cô cầm danh thiếp chỉ có một danh tự cùng một dãy số nhìn hồi lâu, càng xem càng cảm thấy kỳ quái, như thế nào thị trưởng danh thiếp dĩ nhiên là như thế mộc mạc ngắn gọn?
Tiêu Ý Hàn thấy cô bé lại đang ngẩn người, nàng cũng không sốt ruột, hai tay khoanh ngực ưu nhã tựa lưng vào ghế ngồi chờ cô bé phản ứng.
“A, cám ơn.” Tô Ninh phục hồi tinh thần lại, bắt gặp thị trưởng chuyên chú nhìn mình, tranh thủ muốn xuống xe.
Tiêu Ý Hàn như trước giúp đỡ Tô Ninh mở dây an toàn, nhìn cô bước xuống.
Tô Ninh quay đầu lại cùng thị trưởng phất phất tay, liền mang theo túi hướng ngõ nhỏ đi đến, không đợi cô đi ra xa, sau lưng liền vang lên tiếng xe, cô quay đầu, xe thị trưởng đã khởi động.
Tiêu Ý Hàn làm cho xe về phía trước để cho tầm mắt mình cùng Tô Ninh ngang bằng, nàng mở xuống cửa sổ xe nói ra:”Mua xong số điện thoại, nhớ rõ nói cho tôi biết.” Nói xong nàng cũng không đợi Tô Ninh đáp lại, tùy tiện khoát tay coi như là tạm biệt, liền lái xe rời đi.
Thẳng đến xe thị trưởng dần dần nhỏ đi đến khi nhìn không thấy, Tô Ninh mới một lần nữa dời bước, cô nói không rõ ràng tâm tình của mình, như giờ phút này bước đi của cô có cảm giác nặng nề. Cô cũng không hiểu thị trưởng đại nhân, hôm nay một mình ở cùng, cô như trước cân nhắc không hiểu người phụ nữ có chút lạnh lùng xa cách này, kỳ thật Tô Ninh rất muốn hỏi thị trưởng một câu, rốt cuộc tại sao phải đối với cô tốt như vậy?
Tô Ninh vừa đi vừa nghĩ, cô mở túi xách lấy hộp điện thoại ra, mở nắp thấy một cái điện thoại màu trắng. Cô nhẹ nhàng đưa di động nâng trong tay, xem xét, khóe miệng khẽ cong, cô không thể không thừa nhận mình rất yêu thích cái điện thoại này.
“Ninh Ninh.” Đột nhiên một thanh âm cắt đứt suy nghĩ, cô quay đầu thấy Phương Đào cưỡi xe đạp theo phía sau cô chạy đến.
“Anh Đào, anh vừa tan tầm a?” Tô Ninh nhìn đồng hồ, vừa vặn 5 giờ chiều, cô mỉm cười.
Phương Đào xuống xe, hắn đẩy xe đi ở bên người Tô Ninh, thoáng cái liền nhìn thấy điện thoại Tô Ninh cầm trong tay, vì vậy nói ra:”Anh vừa tan tầm, rất xa đã nhìn thấy em đứng ở đó, đang nhìn gì vậy?”
Tô Ninh nhìn Phương Đào lắc đầu, không nói chuyện.
“Em đi mua điện thoại rồi?” Phương Đào lại hỏi tiếp.
“Uhm”Tô Ninh đem điện thoại bỏ lại vào hộp.
“Cái này điện thoại không tiện nghi a?” Phương Đào cảm thấy hôm nay Tô Ninh có chút là lạ, hắn che dấu của mình hiếu kỳ, giả bộ như rất bình thường hỏi.
“Khá tốt, bạn học phụ giúp chọn lựa.” Tô Ninh không hề nhìn Phương Đào, cô chăm chú nhìn dưới chân ven đường mà trả lời.
Phương Đào thấy Tô Ninh không muốn nhiều lời, liền không hỏi tiếp, từ trong túi tiền xuất ra cặp vé xem phim tại trước mắt Tô Ninh quơ quơ:” Đồng nghiệp cho anh hai vé xem phim, ngày mai em có rảnh không? Chúng ta cùng đi xem phim a?”
Tô Ninh vừa nghe nói có phim xem, cô lập tức liền vui vẻ:” Tốt, bất quá hai ngày nữa em liền đi học, sau tiếp theo thật sự không có thời gian, anh ngày mai tan việc tới nhà của em tìm em a.”
“Tốt, chúng ta thật sự chính là đã lâu đều không có xem phim.” Phương Đào trên mặt cười thật thà,mtrong lòng của hắn tính toán kế hoạch đêm mai thổ lộ, bất giác trên mặt thậm chí có chút ít đỏ.
Tô Ninh đương nhiên không biết Phương Đào trong lòng nghĩ gì, cô cũng không có chú ý Phương Đào biến hóa. Cô bây giờ còn đang nghĩ một loạt sự tình phát sinh hôm nay, nghĩ đến người làm cho cô không hiểu được.
Không lâu hai người liền đi tới trước cổng, Tô Ninh tạm biệt Phương Đào, một mình đi mua số điện thoại, sau phải ra tiệm sửa xe của ba ba xe phụ giúp thu dọn.
Bận rộn cả đêm thẳng đến Tô Ninh nằm ở trên giường, cô cũng thủy chung không có gọi điện thoại hoặc là phát một cái tin nhắn cho thị trưởng, Tô Ninh không có quên lời dặn của thị trưởng lúc tạm biệt, cô chỉ là không xác định mình có muốn hay không sau này cùng thị trưởng qua lại. Nghĩ tới nghĩ lui Tô Ninh quyết định không nói cho thị trưởng số di động của mình, Tô Ninh đối với chính mình nói,”Thị trưởng có lẽ chính là tùy tiện nói mà thôi, nàng bận rộn như vậy, có lẽ hiện tại đã sớm quên lời nàng nói ra rồi…”
Ngày hôm sau Tô Ninh ở nhà ngây người cả ngày, buổi sáng cô học tập một chút chương trình học năm ba. Buổi chiều liền cùng bà nội tản bộ, tại cửa ngõ cùng mấy dì hàng xóm, bà nội hàn huyên, bất tri bất giác ngày rất nhanh trôi qua.
Buổi tối, không đợi Tô Ninh ăn xong cơm tối, Phương Đào đã sớm chạy tới nhà cô.
Phim là 7p0 tối mới chiếu, Tô Ninh đơn giản ăn xong cơm, trước khi đi đem số di động mới ghi trên tường phòng khách, cô dặn dò Tô ba ba có việc thì gọi cho mình, sau liền thật vui vẻ theo Phương Đào đi xem phim.
9p0 hết phim, Tô Ninh vẫn chưa thỏa mãn theo Phương Đào đi ra rạp chiếu, đêm nay phim là bộ bi hài kịch, xem qua làm cho Tô Ninh trong lòng cứ hiện ra nhàn nhạt chua xót.
Ban đêm Giang Vịnh đặc biệt yên lặng, từng đợt gió mang hơi lạnh nghịch qua hai gò má, Tô Ninh cảm giác được có chút lạnh, cô rất tự nhiên hướng Phương Đào bên người nhích lại gần.
Hai người trên đường đi về nhà, ai cũng không nói gì. Phương Đào cảm giác được Tô Ninh đang lạnh, hắn đã sớm chuẩn bị tốt áo khoác cẩn thận choàng lên người Tô Ninh.
Tô Ninh ngẩng đầu hướng về phía Phương Đào ấm áp cười, yên lặng ban đêm, trên đầu có nhiều điểm sao, nhìn Tô Ninh ấm áp cười, Phương Đào cơ hồ ngây dại. Hắn nhịn không được dừng bước lại có chút run rẩy kéo tay Tô Ninh, nghiêng thân liền hướng Tô Ninh hôn môi.
Tô Ninh bị Phương Đào bất thình lình động tác làm cho hoảng sợ, cô còn không có kịp phản ứng, mặt Phương Đào đã rất gần sát. Tô Ninh vô ý thức lệch qua cái đầu, Phương Đào hôn liền rơi vào trên gương mặt của nàng. Có chút ít dày đặc cùng với một chút hơi lạnh xúc cảm truyền tới, Tô Ninh nhịn không được nhíu mày, cô lui về sau một bước hơi có vẻ tức giận nhìn Phương Đào đứng ở dưới đèn đường.
Phương Đào đối với chính mình lớn mật cũng không có chuẩn bị tâm lý, hắn không nghĩ tới mình cái gì cũng chưa nói liền đi hôn môi Tô Ninh, hắn cũng chưa nghĩ đến Tô Ninh sẽ có như thế phản ứng. Hắn đỏ mặt cúi đầu xuống nói rõ:”Đi thôi.” Rồi cất bước đi trước.
Trên đường đi hai người ai cũng không nói gì thêm, đi đến dưới lầu, Phương Đào mới gọi lại Tô Ninh. Hắn đầu tiên là rất chân thành nhìn Tô Ninh một hồi lâu, tiếp theo cúi đầu, như là nghĩ đến cái gì.
“Anh Tiểu Đào, còn có việc sao?” Tô Ninh thấy Phương Đào không nói lời nào, cô lên tiếng hỏi.
“Tô Ninh, chúng ta từ nhỏ đã ở cùng một chỗ, hiện tại em cũng mau học năm ba, anh nghĩ, chúng ta, chúng ta kết giao a?” Phương Đào nghe thấy Tô Ninh lời nói hắn ngẩng đầu nhìn Tô Ninh, vô cùng nghiêm túc.
Tại lúc Phương Đào muốn hôn mình, Tô Ninh đã ẩn ẩn cảm thấy, cô hiểu được Phương Đào đêm nay cùng thường ngày là không đồng dạng. Chỉ là Tô Ninh không nghĩ tới Phương Đào sẽ ở lúc này đưa ra vấn đề, cái chuyện mà cho tới nay nhà nàng rất xem trọng, thoáng cái bị Phương Đào nói ra, Tô Ninh nhất thời thật đúng là không biết như thế nào đáp lại.
“Anh Tiểu Đào, em…” Tô Ninh lời còn chưa nói hết, điện thoại trong túi quần vang lên, Tô Ninh bị bất thình lình tiếng chuông lại càng hoảng sợ, cô mau chóng lấy điện thoại di động ra, nhìn xem số điện thoại trên màn hình Tô Ninh ngây ngẩn cả người, trong lòng thầm nghĩ, nàng như thế nào lại biết số của mình đây?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna