Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 13

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 13: PHÒNG TẮM
Tiêu Ý Hàn không có hỏi tiếp, cũng không cho Tô Ninh một lời giải thích, kỳ thật nàng cũng không biết vì cái gì, chỉ là nàng đêm nay uống rượu quá nhiều lại đột nhiên nhớ tới Tô Ninh, nhớ tới đêm đó ngủ rất tốt, cũng không nghĩ nhiều liền cho bí thư đem số điện thoại của Tô Ninh đưa tới.
Đương lúc Tô Ninh uống ly rượu thứ ba, cô cảm giác được mặt truyền đến cảm giác nóng, giờ phút này cô cũng hoàn toàn buông lỏng thân thể. Quay mắt về người có vẻ có chút lười biếng mà lại một mực không có gì biểu lộ kia, Tô Ninh lại rót cho mình chút ít rượu, học theo thị trưởng bộ dạng, cô nhẹ nhàng quơ quơ ly rượu cũng không mời đến thị trưởng liền uống một mình.
“Em như vậy biết uống nhiều.” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đỏ mặt, nàng biết rõ cô bé nhất định là rất ít uống rượu, nàng uống loại rượu này chính là có chút tác dụng chậm.
“Biết sao? Em không uống rượu.” Tô Ninh uống sạch rượu trong ly, đặt ly rượu xuống, cô đứng dậy rót chút nước ấm đặt ở trên bàn trà, cũng không hỏi thị trưởng còn muốn uống hay không, liền đem ly rượu cùng non nửa bình rượu đỏ cất vào.
Tiêu Ý Hàn thấy cô bé coi như thanh tỉnh, nàng sẽ không phiền để cô bé tự chủ trương, như trước lười biếng tựa ở trên ghế salon, mắt vẫn nhìn động tác của người kia, đến khi cô bé một lần nữa ngồi trở lại trên ghế salon, nàng nhìn đồng hồ treo trên tường rất nhanh đã 12 giờ.
“Đêm nay em ngủ nơi này đi, muộn quá rồi”.Tiêu Ý Hàn đứng dậy, nàng cởi áo khoác tiện tay bỏ lên trên ghế salon, khom lưng xuống cởi giày.
Tô Ninh nhìn động tác của thị trưởng, cô mới nhớ tới sau khi vào cửa bởi vì quá khẩn trương, liền quên cởi giày ra, may là thị trưởng cũng không có cởi. Tô Ninh lại nhìn nhìn tấm thảm trong phòng, nghĩ thầm thảm màu tối, bằng không làm dơ thì thật không tốt.
Tô Ninh nhìn thị trưởng cởi giày, thân thể mất tự nhiên có chút loạng choạng, cô biết rõ thị trưởng nhất định là trước đó đã uống nhiều rượu, cô đứng dậy cầm đôi dép lê bỏ xuống dưới chân thị trưởng, nghĩ nghĩ hay là lấy tay đỡ thị trưởng.
Tiêu Ý Hàn thay giày, nàng thấy cô bé đem đôi giày đặt ngay ngắn ở tủ đựng giày, có cô bé cẩn thận như thế ở bên cạnh nàng, trong lòng lại bay lên cảm giác thỏa mãn hạnh phúc…
“Tôi đi tắm rửa trước, em cũng nên đi a.” Tiêu Ý Hàn chỉ chỉ phòng trong, rồi hướng bên kia đi đến.
Tô Ninh nhìn thị trưởng đi vào một gian phòng khác, cô mới lần đầu chăm chú đánh giá đến gian phòng này, thật đúng là phòng khách lớn siêu cấp a, Tô Ninh nghĩ thầm phòng tổng thống cũng bất quá như thế đi.
Quan sát xong Tô Ninh có chút choáng váng đầu óc, theo thị trưởng chỉ, cô rời phòng khách, trải qua một cái hành lang ngắn gấp khúc phía trước song song lại xuất hiện ba cái gian phòng, thấy trên cửa phòng đánh dấu phòng tắm Tô Ninh đi vào. Mặc dù cô có tâm lý chuẩn bị, nhưng có thể đối mặt phòng tắm lớn mà lại xa hoa như thế Tô Ninh vẫn bị rung động một chút, trong nội tâm cô nghĩ,”Aizzz, Thị trưởng chính là thị trưởng, cái này đãi ngộ thật không phải là người thường có thể so sánh.”
Tô Ninh nhìn quanh phòng tắm xem xét một lần, cô biết rõ lúc này thị trưởng cũng nhất định tắm rửa cho nên căn bản không có người đến quấy rầy mình. Cô đem nước nóng điều chỉnh thử hơi có chút ấm, liền cởi quần áo ra như con cá trượt đi vào. Thật thoải mái a, Tô Ninh trong lòng cảm thán, cô yêu mến cái bồn tắm lớn này, nếu như mỗi ngày trước khi đi ngủ đều có thể tắm trong một cái bồn tắm nóng như này, quả thực là chuyện vô cùng tốt đẹp.
Tô Ninh thoải mái nằm ở trong bồn tắm, trong đầu suy nghĩ rất nhiều chuyện tốt đẹp, người ai cũng đều có chút ít ham thích hưởng lạc trong nội tâm, Tô Ninh lớn như vậy không có ở qua gian phòng tốt thế, cũng chưa bao giờ dùng qua bồn tắm lớn thư thái như vậy, dần dần mí mắt Tô Ninh có chút cảm giác nặng nề, cô vừa rồi uống rượu, nằm ở hơi nước nóng, không lâu sau liền ngủ mất.
Bởi vì Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn vào phòng tắm chỉ là đơn giản rửa qua thân thể, nàng mặc áo ngủ đứng ở trước gương, đem tóc còn đang ướt tùy ý tán trên vai liền đi ra ngoài phòng khách. Tiêu Ý Hàn ngồi ở trên ghế salon đợi một hồi, nàng thắc mắc cô nhóc như thế nào còn không ra, nghiêng đầu kêu hai tiếng Tô Ninh, không nghe thấy có người đáp, Tiêu Ý Hàn thất vọng nghĩ đừng nói là bởi vì uống nhiều rượu nên đã ngủ đi?
Tiêu Ý Hàn đi vào trong, nàng tìm hai phòng ngủ cũng không nhìn thấy bóng dáng Tô Ninh, đi ra đã nhìn thấy trong phòng tắm sáng đèn. Tiêu Ý Hàn đứng ở trước cửa lại gọi Tô Ninh một tiếng, nàng xác định không có trả lời liền nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng, thu vào tầm mắt của Tiêu Ý Hàn chính là một cảnh tượng rất tốt đẹp, cô bé đang yên tĩnh nằm ngủ say sưa trong bồn tắm lớn.
Tiêu Ý Hàn đi từ từ đến gần, nàng muốn gọi cô bé tỉnh dậy, duỗi ra một nửa tay lại bị nàng thu trở về. Nàng ngồi ở cạnh bồn tắm lớn, mắt nhìn theo gò má ửng hồng của cô bé rồi chậm rãi di chuyển xuống dưới. Nước trong suốt không có chút nào gợn sóng, Tiêu Ý Hàn trông thấy cô bé, da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, xinh đẹp khiêu gợi xương quai xanh, phía dưới hở ra bộ ngực tốt đẹp, Tiêu Ý Hàn nhịn không được nuốt nhẹ một chút cổ họng, nàng tự động khép hờ mi mắt, lắc đầu không để cho mình tiếp theo nhìn xuống.
Qua nửa phút, Tiêu Ý Hàn bình phục hô hấp, nàng thủy chung không thể kiềm chế lòng mình, đôi mắt không tự khống chế nhìn vào bộ phận tư mật trên dáng người hấp dẫn của cô bé. Khu rừng kia không phải rất nồng đậm, Tiêu Ý Hàn cảm thấy giờ phút này mình cực kỳ giống một đại thúc hèn mọn bỉ ổi, lợi dụng lúc cô bé ngủ say xem hết thân thể xinh đẹp của nàng. Tiêu Ý Hàn bắt đầu cảm thấy thể xác và tinh thần nổi lên cảm giác khác thường, nàng quyết tâm đứng dậy một lần nữa đi đến bồn tắm lớn, lần này nàng không chút do dự tay chạm vào cô bé đang ngủ say, cố gắng gọi nàng tỉnh dậy.
Tô Ninh đang mộng đẹp, cũng cảm giác được có người lôi kéo cánh tay của mình, cô mơ mơ màng màng mở to mắt, đã nhìn thấy thị trưởng đang đứng trước người nhìn mình. Tô Ninh cố gắng chớp mắt, khi cô thấy rõ trên tay thị trưởng đang cầm một bộ áo ngủ, cô kinh ngạc trừng lớn hai mắt, liền kinh hô một tiếng, rất nhanh dùng hai tay che tại trước ngực.
Tô Ninh cố gắng nhớ tới thân, chính là cô cảm giác đầu đau vô cùng, trên người cũng không có khí lực. Cô hiện tại toàn thân nằm ở trong nước trong suốt, trọng yếu hơn là thị trưởng đại nhân lại đứng ở trước người của cô. Tô Ninh cảm giác mình quẫn bách cực kỳ, mắt thấy thị trưởng đại nhân khóe miệng kéo ra nụ cười xấu xa, Tô Ninh đỏ cả mặt quay đầu nhìn về phía bên kia, cô biết rõ, hiện tại mình nhất định cực kỳ giống con đà điểu.
Tiêu Ý Hàn mỉm cười xấu xa, nàng thích nhìn bộ dạng thẹn thùng của cô bé này, nàng đã đem vừa rồi xấu hổ toàn bộ quét sau đầu, đứng một hồi thẳng đến khi trông thấy ánh mắt cô bé từ kinh hoảng biến thành khẩn cầu, nàng mới không đếm xỉa đặt áo ngủ bên bồn tắm, cũng không có nhìn Tô Ninh một cái, liền xoay người đi ra ngoài.
Tô Ninh nghe thấy tiếng đóng cửa, cô mạnh mẽ ngồi dậy, bởi vì động tác quá mau có loại cảm giác mê muội đánh úp lại, cô ổn định thân thể, liền đi ra bồn tắm lớn nhanh chóng lau người rồi mặc vào áo ngủ đứng ở trước gương loạn một hồi.
Tô Ninh nhìn mình trong gương, trên mặt ửng hồng còn chưa có tan hết, cô cảm thấy xấu hổ cực kỳ, bởi vì mẫu thân qua đời sớm cô lớn như vậy cũng chỉ có bà nội xem qua thân thể của cô, huống hồ cô còn không có kết giao bạn trai, đối với phương diện này càng bảo thủ rất nhiều. Cô nghĩ thị trưởng trước khi đi còn cười xấu xa, rõ là nhìn cô “Chê cười”. Tô Ninh trong lòng nén giận, làm sao lại như thế vô ý ngủ quên mất?
Tô Ninh đi ra phòng tắm, cô thấy thị trưởng đang ngồi ở trên ghế salon đợi mình, cô nắm thật chặt trên người áo ngủ đi đến trước người thị trưởng, đợi thị trưởng bước tiếp theo an bài.
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đi ra, nàng biết rõ cô bé da mặt mỏng làm cái gì sự tình cũng không có phát sinh, khôi phục nguyên lai bộ dáng. Nàng đứng lên quay sang nhìn Tô Ninh hỏi:”Chính mình ngủ một mình trong phòng sẽ không sợ hãi chứ?”
Tô Ninh xấu hổ ngẩng đầu nhìn thị trưởng, nghe thấy thị trưởng hỏi cô lắc đầu, tỏ vẻ không sợ. Tô Ninh trong lòng nghĩ, đừng nói là cô thật sự sẽ không sợ, mặc dù là sợ hãi nhưng lúc này cô cũng kiên quyết sẽ không theo thị trưởng ở chung một phòng…
“Lúc nãy đưa em tới là bạn trai của em?” Tiêu Ý Hàn đột nhiên hỏi.
Nghe thấy thị trưởng hỏi, Tô Ninh thoáng ngẩng lên nhìn, nghĩ thầm, như thế nào từ chuyện đi ngủ lại lập tức biến thành vấn đề này đây.
Tô Ninh mặt không biểu tình lên tiếng đáp:”Không phải bạn trai, hàng xóm của nhà em. Bất quá, hắn đang theo đuổi em.”
Tiêu Ý Hàn nghe xong Tô Ninh trả lời, nàng lặng im nhìn Tô Ninh một hồi, trong lòng thở dài một hơi, thanh âm có chút lạnh lùng nói:”Đã muộn rồi, đi ngủ đi.” Nàng giơ cánh tay lên chỉ chỉ gian phòng sau lưng lại nói:”Tôi ngủ phòng này, còn lại em tùy tiện chọn.” Nói xong cũng trực tiếp rời đi.
Tô Ninh nhìn thị trưởng thẳng dáng người, đêm nay thị trưởng hình như nói chuyện là lạ. Tô Ninh lắc lắc đầu có chút mờ mịt, xoay người cũng hướng về phòng ngủ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna