Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 17

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 17: CHỦ ĐỘNG
Tô Ninh nhìn tin nhắn ngắn ngủn, cô bắt đầu cảm thấy tim đập có chút nhanh hơn, vội đứng dậy, nói câu “Đi gọi điện thoại.” Liền bước ra khỏi phòng. Tô Ninh bước nhanh vào toilet, cô đứng ở trước gương bình tĩnh lại suy nghĩ của mình, trong nội tâm bất đắc dĩ nghĩ, cách hơn một tháng thời gian, thị trưởng đại nhân lại bắt đầu gọi cô tới…
Tiêu Ý Hàn cùng Cristina đi vào phòng ăn riêng tư, hai người sau khi ngồi xuống liền gọi phục vụ, Cristina khó hiểu nhìn Tiêu Ý Hàn gọi đồ ăn, trong lòng nghĩ rõ ràng là hai người ăn, Tiêu Ý Hàn như thế nào gọi ba phần cơm.
Đợi người phục vụ rời khỏi, Cristina có chút nghiền ngẫm nhìn Tiêu Ý Hàn:”Hàn, ngươi đối cô bé kia rất hứng thú sao?”
Tiêu Ý Hàn chớp mi nhìn Cristina, lấy di động ra bắt đầu nhắn tin, nàng cũng không ngẩng đầu nói thẳng:”Ấn tượng là rất tốt.”
“Ngươi cảm giác nàng có điểm giống Vicky?”Cristina hứng thú nhìn Tiêu Ý Hàn đang chăm chú gởi tin nhắn.
Tiêu Ý Hàn phát tin xong, nàng thu hồi điện thoại ngẩng đầu nhìn hướng Cristina, mày có chút nhăn, hỏi ngược lại:”Ngươi cảm thấy thế nào?”
Cristina lắc đầu không nói gì.
“Ta gọi Tô Ninh tới, lần trước tạm biệt vốn đã hẹn gặp lại, có hơn một tháng không có liên lạc nàng.” Tiêu Ý Hàn không để ý tới Cristina bộ dạng, giọng đều đều nói.
“Ta đã đoán được, đồ ăn đều bị ngươi gọi tốt lắm.” Cristina có chút bất đắc dĩ nói, nàng rất chân thành hỏi Tiêu Ý Hàn:”Ngươi vừa rồi không cùng người ta chào hỏi, nàng cùng bạn học liên hoan, ngươi kêu đến, như vậy có thể hay không không tốt lắm?”
Tiêu Ý Hàn nghe xong Cristina câu hỏi, nàng không hề nghĩ ngợi trả lời:”Có cái gì không tốt? Nàng cùng bạn học mỗi ngày đều gặp mặt nói chuyện nhiều rồi. Hơn nữa nàng an tĩnh như vậy, với Tiểu Vũ cùng một chỗ có thể có cái gì tiếng nói chung.” Tiêu Ý Hàn rất là chăm chú phân tích, nàng cảm thấy nếu để cho Tô Ninh lựa chọn giữa mình và Tiểu Vũ, Tô Ninh nhất định cũng sẽ lựa chọn cùng nhau ăn cơm với mình.
Cristina trợn tròn mắt, nhỏ giọng lầm bầm một câu:”Ngươi bá đạo tính cách đời này xem như không đổi được.” Trong lòng nghĩ, khỏi thiệt thòi Tiêu Ý Hàn làm thị trưởng, công việc này cũng thật sự phù hợp tính cách của nàng a.
Hai người câu được câu không nói chuyện phiếm, thức ăn lục tục bày đầy bàn. Người phục vụ rót rượu cho hai người liền lễ phép lui ra ngoài, không bao lâu ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
“Vào đi.” Tô Ninh đứng ở ngoài cửa nghe thấy thanh âm truyền tới, cô có chút khẩn trương hít sâu một cái, đẩy cửa đi vào.
Tô Ninh tiến vào phòng, trên bàn ăn hai chị kia đều hướng nàng nhìn tới. Tô Ninh có chút cứng ngắc mỉm cười, liền tận lực làm cho mình biểu hiện thoải mái đi thẳng về phía trước, cô đi đến trước bàn ăn dừng lại.
“Tiêu thị trưởng.” Tô Ninh rất lễ phép chào hỏi, cô nhìn sang người nữ đối diện Tiêu Ý Hàn, lễ phép cười cười, nghĩ chào hỏi, nhưng không biết nên xưng hô thế nào cho tốt. Tô Ninh có chút xấu hổ một lần nữa nhìn sang Tiêu Ý Hàn, chờ nàng giới thiệu.
“Em tới ngồi đi” Tiêu Ý Hàn hướng Tô Ninh vẫy vẫy tay, đem ghế bên cạnh mình kéo ra.
Đợi Tô Ninh ngồi xuống, Tiêu Ý Hàn lên tiếng hỏi:”Không phải đã nói với em, từ nay về sau đừng gọi tôi là thị trưởng sao?” Nàng nói chuyện giọng điệu rất trong trẻo nhưng lạnh lùng, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc.
Nghe Tiêu Ý Hàn nói Tô Ninh cúi đầu xuống, nhỏ giọng:”Chính là, em còn thật chưa biết nên xưng hô như thế nào.”
“Hàn, ngươi đối với cô bé dịu dàng một chút được không?” Lúc này, Cristina đối diện lên tiếng. Nàng hướng Tô Ninh vươn tay ra mỉm cười nói:”Chào Tô Ninh, ta là Ý Hàn bạn tốt, gọi ta chị Cristina là được.”
Tô Ninh bắt tay Cristina, ngọt ngào kêu một tiếng:”chị Cristina.” Cristina cười tươi hơn, nữ nhân này thật sự là khéo hiểu lòng người, Tô Ninh trong lòng nghĩ.
Tô Ninh yên tĩnh ngồi cạnh Tiêu Ý Hàn, ngẫu nhiên trả lời câu hỏi của hai người, không biết có phải hay không bởi vì có Tô Ninh ở đây, cuộc nói chuyện hơn phân nửa đều là chuyện trường lớp. Cristina còn đối với Tô Ninh trêu chọc Tiêu Ý Hàn, nói nàng lúc ở trường học, là như thế nào được công nhận là băng sơn, mà ngay cả các nam sinh đều cảm hóa không được. Nghe những điều này, Tô Ninh nhìn lén vẻ mặt thị trưởng đại nhân, hôm nay tóc của nàng xõa ra, động tác ăn rất ưu nhã, theo Tô Ninh góc độ nhìn sang, vừa vặn trông thấy xương quai xanh trắng nõn đầy khiêu gợi. Tô Ninh thu hồi tầm mắt không dám nhìn tiếp xuống dưới, sợ ngây dại luống cuống trước mặt bạn tốt của thị trưởng.
Tô Ninh có chút hoang mang, một tháng này mặc dù không có đặc biệt tưởng nhớ thị trưởng, chính là cũng xác thực không có quên qua, người đặc biệt như vậy ai cũng sẽ không thể đơn giản quên đi, nhưng Tô Ninh phát hiện trong lòng của cô đang từ từ sinh sôi một loại tình cảm, mỗi một lần gặp lại cảm giác này sẽ sâu sắc thêm một ít, Tô Ninh không khỏi nhớ tới Dịch Dương là les, chẳng lẽ cô cũng là yêu thích nữ nhân??
“Đang suy nghĩ gì vậy?” Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh cầm thìa trong tay nhưng lại mất hồn, nàng lên tiếng hỏi.
“Ừ?” Tô Ninh nghe thấy thanh âm cô quay đầu nhìn lại thị trưởng đại nhân, sau mặt “Xoạt” thoáng cái đỏ lên. Cô vội cúi đầu luôn miệng nói:”Không có gì, em không có thất thần.”
Tiêu Ý Hàn không hiểu Tô Ninh bộ dạng, nàng ngẩng đầu nhìn Cristina đang cười, không nói gì, nàng biết rõ Tô Ninh da mặt rất mỏng, dễ dàng thẹn thùng là chuyện rất bình thường.
Các nàng dùng xong bữa ăn chính, người phục vụ lại đem vài dĩa trái cây tráng miệng lên, ba người lại hàn huyên một hồi, trời cũng dần dần tối xuống. Ba người liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tô Ninh đi theo sau lưng, cô nhìn về phía bàn bạn học, vừa rồi nhận được thị trưởng tin nhắn cô liền nói dối rời đi, Tô Ninh trong lòng có chút không yên, lúc này nếu như gặp được bọn họ, cô thật đúng là không biết giải thích thế nào.
Tiêu Ý Hàn chú ý tới thần sắc Tô Ninh, nàng dừng bước lại mỉm cười, rất tự nhiên lấy tay đặt lên vai Tô Ninh, kéo nàng đi lên phía trước nói:”Không cần lo lắng, bọn họ ăn xong sớm đã đi, lúc tính tiền phục vụ có nói cho tôi biết.”
Tô Ninh mím môi nhẹ gật đầu, liền tùy ý Tiêu Ý Hàn kéo ra khỏi nhà hàng.
Cristina mỉm cười đứng ở cửa xoay nhìn hai người đi tới. Có thể nhìn ra Tiêu Ý Hàn có chút ít vui vẻ, mà Tô Ninh trên mặt rõ ràng là không biểu lộ gì, cô đi trước hai bước thoát khỏi tay Tiêu Ý Hàn.
“Dật gọi điện thoại tới, ta nói đang ở cùng với ngươi, nàng kêu chúng ta cùng đến chỗ nàng.” Cristina vẫy điện thoại cùng Tiêu Ý Hàn nói ra, rồi cũng nhìn sang Tô Ninh.
Không đợi Tiêu Ý Hàn nói tiếp, Tô Ninh lên tiếng:”Chuyện này, các chị đi thôi, đã muộn em phải trở lại trường học.” Tô Ninh nhìn ra ý tứ trong mắt Cristina, ý là đang hỏi thị trưởng làm sao bây giờ? Tô Ninh thuộc dạng thông minh hiểu chuyện, tự nhiên là sẽ không để cho thị trưởng đại nhân khó xử.
“Không có gì, hôm nay tôi khó được có thời gian, cùng đi đi.”Tiêu Ý Hàn như là không nghe thấy Tô Ninh nói, móc ra chìa khóa xe liền hướng phía xe đi tới. Nàng kéo cửa xe nhìn Tô Ninh còn đứng nguyên tại chỗ, liền vẫy vẫy tay:”lại đây, lên xe đi.”
“Thị trưởng, em…” Tô Ninh cau mày nhìn Tiêu Ý Hàn, cô nghĩ ăn cùng bữa cơm là được rồi, không nghĩ lại đi theo các nàng ra ngoài chơi, dù sao còn có người khác nữa, Tô Ninh cảm giác không thích hợp.
“Đi thôi, cùng đi ngồi một chút, bây giờ còn chưa đến 7 giờ, một hồi Ý Hàn lái xe đưa em trở về.” Cristina đến cạnh Tô Ninh nhẹ nhàng nói, lôi kéo cô đi về hướng xe Tiêu Ý Hàn.
Giờ này Giang Vịnh đã lên đèn rực rỡ, Tô Ninh im lặng ngồi ở ghế phía sau. Cristina nhìn Tiêu Ý Hàn, lại nhìn Tô Ninh trong gương, nàng hỏi nhỏ Tiêu Ý Hàn:”Ngươi xác định muốn dẫn nàng đi? Đi đến chỗ Dật sao?”
Tiêu Ý Hàn liếc qua Cristina, tiếp theo nhìn về phía trước:”Đương nhiên, bằng không ngươi nghĩ rằng ta và ngươi đang làm cái gì?”
Cristina không có nói tiếp, nàng quay đầu hướng Tô Ninh cười cười, liền tiện tay mở nhạc nghe.
Tiêu Ý Hàn lái vào bãi đỗ xe khu văn phòng của Cristina, Cristina đi xuống xe, Tiêu Ý Hàn quay đầu lại cũng gọi Tô Ninh cùng xuống.
Tiêu Ý Hàn rất tự nhiên kéo tay Tô Ninh lên xe Cristina. Nàng không thể cam đoan sẽ không bị người nhận ra xe riêng của mình, huống chi gần nhất họ Nhạc đang nghĩ ngợi biện pháp muốn đối phó nàng. Tiêu Ý Hàn không thể không đề phòng, nếu để cho người khác trông thấy nàng đường đường là Giang Vịnh thị trưởng công khai đi vào bar les, tin tưởng cả thành phố Giang Vịnh thậm chí cả nước đều chấn động lên a….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna