Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 19

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 19: DẪN VỀ NHÀ
Tô Ninh ngoan ngoãn ngồi cạnh Tiêu Ý Hàn, có khi cô nhìn ra sân khấu mấy cô gái đang múa cột, có khi cũng sẽ nghe nội dung trò chuyện của ba nàng kia. Viên Hiểu Dật không còn đối Tô Ninh nói linh tinh nữa, cũng không còn dùng ánh mắt cực nóng nhìn cô.
Hết thảy đều có vẻ rất bình thường, chỉ là biểu hiện của thị trưởng đại nhân, theo Tô Ninh quan sát, phát hiện đêm nay tâm tình của nàng không phải rất tốt, tối thiểu so với lúc ăn cơm phải kém rất nhiều, nàng uống rượu vô cùng nhanh, hơn nữa nói chuyện cũng có chút lạnh. Tô Ninh không biết khi ở cùng bạn bè, thị trưởng vốn như vậy, hay là có nguyên nhân gì khác?
Tô Ninh tính khuyên nhủ bọn họ đừng uống quá nhiều, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở vào, người ở chỗ này đều hơn cô nhiều tuổi, hơn nữa người nào cũng có địa vị, cô thật đúng là không biết nên nói cái gì, mà giữa cô và thị trưởng còn không biết đã tính là người quen hay chưa..
Tô Ninh không dám khuyên cũng không dám rời đi, cô chỉ ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng còn bị động trò chuyện vài câu, loại tình huống này tiếp tục duy trì đến hơn 11h tối, đến khi Tiêu Ý Hàn uống cạn ly rượu, quay đầu nhìn Tô Ninh nói ra hai từ mà cô mong đợi nghe nhất đêm nay:” về thôi…”
Thị trưởng đại nhân lên tiếng, mấy người toàn bộ đứng dậy cầm theo đồ đạc của mình đi ra quán bar. Viên Hiểu Dật cùng chị Lam, đưa ba người đến trước cửa, xe Cristina đã dừng ở đó. Tô Ninh vượt lên trước một bước cùng Viên Hiểu Dật, chị Lam nói tạm biệt, rồi chui vào trong xe chờ.
“Hàn, sao ngươi mang theo một người xa lạ đến chỗ ta?” Viên Hiểu Dật thấy Tô Ninh ngồi vào trong xe, nàng mới cau mày vẻ mặt nghiêm túc hỏi Tiêu Ý Hàn.
Viên Hiểu Dật vừa thốt lên xong mọi người đều nhìn về Tiêu Ý Hàn, Tiêu Ý Hàn quay đầu lại nhìn thoáng qua trong xe, không nhanh không chậm mở miệng nói:”Các ngươi cảm thấy nàng là người như thế nào?”
“Cái gì như thế nào?” Viên Hiểu Dật hỏi, quay đầu hướng về phía Cristina nói:”Ngươi cũng vậy, biết có người ngoài còn không nói với ta, ta đi ra ngoài gặp các ngươi không được sao.”
Viên Hiểu Dật nói dứt lời, không đợi Cristina phản ứng, Tiêu Ý Hàn liền không kiên nhẫn phất phất tay nói:” Không cần các ngươi nghĩ nghiêm trọng, ta biết rõ chính mình đang làm cái gì, yên tâm, ta có chừng mực.” Nói xong nàng hướng về phía A Lam gật đầu rời đi.
“Dật, không có chuyện gì đâu, Hàn làm việc có khi nào để chúng ta lo lắng đâu?” Cristina thấy Tiêu Ý Hàn có vẻ không thèm quan tâm đến Dật, nàng nhẹ nhàng an ủi.
“Ừ, để ta cho người điều tra thêm cô bé kia, đây cũng không phải là đùa giỡn.” Viên Hiểu Dật trầm mặt nhẹ giọng nói.
“Ngàn vạn đừng, Hàn không thích người khác nhúng tay chuyện riêng của nàng, ngươi đã quên chuyện năm đó ở trường học sao?”
“Ngươi cũng đừng lo lắng, để ta cùng nàng nói chuyện, chúng ta đi trước, có gì liên lạc sau.” Cristina thấy Tiêu Ý Hàn mở cửa sổ xe, nàng vội vàng cùng Dật chào tạm biệt.
Viên Hiểu Dật nhìn Cristina ngồi vào trong xe, nàng như có điều suy nghĩ, hướng phía xe phất phất tay, nàng thật sự lo lắng cho Tiêu Ý Hàn, không nói đến cô bé kia là người như thế nào, dù gì với thân phận của Tiêu Ý Hàn cũng không được phép qua loa, Tiêu Ý Hàn làm việc từ trước đến nay quen chuyên quyền độc đoán, tuy là bạn tốt nàng cũng không thể can thiệp nhiều. Viên Hiểu Dật trong lòng thở dài, nàng thật không biết lần này Tiêu Ý Hàn nghĩ như thế nào …
Cristina ngồi vào xe, nàng quay đầu mỉm cười nhìn về phía sau hai người. Tiêu Ý Hàn quay sang Tô Ninh hỏi:”Em biết lái xe không?”
“Dạ?” Tô Ninh quay đầu nhìn Tiêu Ý Hàn, kịp phản ứng vấn đề lập tức lắc đầu:”A, em không biết.”
Cristina cười, vừa khởi động xe vừa trêu chọc:”Như thế nào? Tiêu đại thị trưởng, ngươi là sợ ta say rượu lái xe bị bắt dẫn đến phiền toái cho ngươi?”
Nghe thấy bạn tốt trêu chọc Tiêu Ý Hàn giọng điệu lạnh lùng nói:”Chạy chậm một chút.”
Một đường không nói chuyện, Cristina trực tiếp đem xe lái vào bãi đỗ xe dưới lầu mình, không cần hỏi cũng biết Tiêu Ý Hàn nhất định sẽ tự mình đưa cô bé kia về nhà, nàng chỉ cần đưa hai người tới đây, thì có thể trở về đi ngủ.
Tạm biệt Cristina, Tô Ninh ngồi trên xe Tiêu Ý Hàn, lúc này đã gần nửa đêm, Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh đang bối rối, nhẹ giọng nói:”Trường học em đóng cửa a?”
“Ừm.”
Tiêu Ý Hàn không nói gì thêm, tập trung lái xe. Tô Ninh buông lỏng thân thể, cô nghiêng đầu nhìn một bên mặt thị trưởng, dần dần mí mắt bắt đầu sụp xuống.
Đây cũng không phải lần đầu tiên cô tùy ý thị trưởng sắp xếp, Tô Ninh trong lòng nghĩ dù sao đến giờ này, trường học về không được, về nhà lại quấy rầy đến bà nội nghỉ ngơi, hơn nửa đêm cô thật đúng là nghĩ không ra chỗ nào có thể đi. Đơn giản cứ để cho thị trưởng tự giải quyết, dù sao cũng là thị trưởng kêu cô đi theo. Tô Ninh nghĩ như vậy dần dần nhắm mắt lại, không lâu thật sự đã ngủ.
Tiêu Ý Hàn đem xe lái vào một cư xá sang trọng. Cô nhìn Tô Ninh đang ngủ, vẻ mặt càng nghiêm túc.
Tiêu Ý Hàn ngồi trong xe như đang suy nghĩ điều gì, nhẹ nhàng thở dài, tắt máy xe, mới nhẹ giọng đánh thức Tô Ninh.
Tiêu Ý Hàn nắm tay Tô Ninh vào thang máy trực tiếp lên tầng 13, nơi này là căn hộ riêng của nàng. Vừa vào nhà Tiêu Ý Hàn liền mở tất cả đèn, nàng nhìn quanh bốn phía, cả gian phòng rất sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi chẳng giống như phòng vài năm chưa có người ở chút nào.
“Căn hộ này là tôi mua trước khi ra nước ngoài du học, tôi chỉ ở qua 2 năm, sau phòng vẫn để đó không dùng, rất ít khi quay lại.” Tiêu Ý Hàn để Tô Ninh ngồi ở ghế salon, nàng một bên xem xét bốn phía một bên nói sơ cho Tô Ninh nghe về căn hộ.
“Tối nay em ở đây?” Lúc này Tô Ninh cũng coi như thanh tỉnh lại, cô lấy tay chống đầu tựa ở trên ghế salon hỏi thị trưởng, không biết có phải hay không bởi vì vừa mới bị phá giấc ngủ, Tô Ninh cảm thấy đầu hơi đau.
Tiêu Ý Hàn xoay người đi đến đối diện Tô Ninh ngồi xuống, nàng nghiêm túc nhìn Tô Ninh gật đầu một cái, hỏi ngược lại:”Bằng không, em có nơi để về sao?”
Tô Ninh nhẹ nhàng lắc đầu, cô nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mặt, ánh mắt bắt đầu không tự chủ được đăm chiêu. Người phụ nữ này luôn rất dễ dàng hấp dẫn cô, địa vị cao, khí chất lạnh như băng, còn có luôn làm cho mình không hiểu rõ suy nghĩ cũng như hành động…
“Nghĩ gì thế? Như vậy mê mẩn?” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh ánh mắt lớn mật si ngốc đang nhìn mình, nàng nháy mi hỏi.
Tô Ninh phát giác được mình luống cuống, cô thoáng đỏ mặt, liền học Tiêu Ý Hàn bình thường bộ dạng, nghiêm túc nhìn thẳng nàng hỏi:”Tiêu thị trưởng, đêm nay chúng ta đi chính là cái gì quán bar?”
“A.” Nghe thấy Tô Ninh vấn đề, Tiêu Ý Hàn giơ lên khóe miệng, nở nụ cười, nàng đứng dậy đi qua tủ rượu lấy bình rượu kèm theo hai cái ly trở về ngồi xuống trước mặt Tô Ninh.
Tô Ninh thấy thị trưởng còn muốn uống rượu, cô nhíu mày.
Tiêu Ý Hàn vẫn mỉm cười, nàng rót hai ly, đưa cho Tô Ninh một ly, chính mình bưng lên một cái ly khác uống một ngụm, mới mở miệng nói:” Em cảm thấy thế nào?”
Tô Ninh nhất thời nghẹn lời, cô không rõ ý tứ thị trưởng, thấy thị trưởng trên mặt đã lộ ra vẻ say rượu ửng hồng, người này lúc nãy đã uống hai bận, về nhà còn muốn uống. Tô Ninh nhíu mày nhìn thị trưởng uống rượu động tác ưu nhã, cô kiên nhẫn, cuối cùng đem lời khuyên nuốt xuống.
” Tôi còn đang suy nghĩ, em có hay không thành thật hỏi tôi vấn đề này…” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh không nói lời nào, nàng nói tiếp.”quán bar là Viên Hiểu Dật mở, nàng là bạn đại học của tôi hồi tại Mĩ, hơn nữa, nàng là les. Em cũng nhận ra?”
“đêm nay em cũng nhìn ra một chút, chỉ là…” Tô Ninh thấy thị trưởng trả lời thành thật, cô có chút khẩn trương. Tô Ninh không ngốc, tuy với xã hội hiện nay đồng tính luyến ái càng ngày càng công khai, nhưng với thân phận thị trưởng như vậy chính là tuyệt đối không thể công khai. Mặc dù thị trưởng không có thừa nhận cái gì, nhưng trong lời nói rõ ràng là có chút liên quan. Tô Ninh không biết thị trưởng vì cái gì nói chuyện rào đón như vậy, cô rối rắm nghĩ, trên tay không tự chủ được bưng ly lên uống một hớp rượu lớn, bởi vì không có chuẩn bị, cô bị sặc, nước mắt thiếu chút nữa chảy ra, …
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh sặc rượu, vội lấy khăn tay đưa ra, rót ly nước đem tới, vỗ nhẹ sau lưng Tô Ninh:”Đừng nghĩ nhiều như vậy, đêm nay chỉ là trùng hợp gặp em, mà tôi cũng chỉ vừa vặn đi gặp mấy người bạn cũ mà thôi.” Giọng Tiêu Ý Hàn đột nhiên thay đổi, nói rồi đứng lên đi kiểm tra các phòng xem có an toàn hay không.
Tiêu Ý Hàn xem kĩ từng phòng, lại xác định các cửa sổ đều khóa kỹ, liền từ trong tủ quần áo lấy ra một cái váy ngủ màu trắng nhạt trở lại bên người Tô Ninh.
Tô Ninh đang cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì.
“Ninh Ninh.”
Tô Ninh nghe thấy thị trưởng như thế gọi cô, phản xạ có điều kiện ngẩng đầu, thấy thị trưởng cười ấm áp.
“Tôi từ nay về sau sẽ kêu em là Ninh Ninh.” Tiêu Ý Hàn nhẹ nói với Tô Ninh.
“Ừ.”Tô Ninh nhẹ gật đầu.
“Vậy em kêu chị là Ý Hàn” Tô Ninh chăm chú nhìn thị trưởng, nhỏ giọng nói.
Tiêu Ý Hàn nhún vai tỏ vẻ nàng sao cũng được, đưa tay sờ sờ gò má đang có chút nóng, nhìn trên bàn còn hơn nửa bình rượu, bất đắc dĩ lắc đầu:”Tôi không thể uống nữa, bằng không thật sự sẽ muốn uống nhiều hơn.”
“Em vừa rồi tính nói ngưng, nhưng không dám.” Tô Ninh đứng lên đem bình rượu cất vào tủ.
Tiêu Ý Hàn ngồi ở trên ghế salon, hướng về phía Tô Ninh ngoắc tay.
“Tôi đáng sợ như vậy sao? Sau này có lời gì cứ trực tiếp nói với tôi, đừng để ở trong lòng.” Đợi Tô Ninh ngồi xuống bên cạnh mình, tay Tiêu Ý Hàn sờ lên tóc Tô Ninh, đem váy ngủ đưa cho nàng, tiếp theo mới nói:”Không còn sớm, đi tắm rửa chuẩn bị ngủ đi, chờ em tắm xong, tôi còn phải trở về.”
Tô Ninh sững sờ cầm lấy váy ngủ, mặt đỏ hồng hỏi:” đêm nay chị không ở lại đây với em sao?”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna